📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỜI YÊU

3.725 trả lời, 421.186 lượt xem — Trang 108 / 125

 
TÓC GIÓ THÔI BAY
( Nghe bài hát " TÓC GIÓ THÔI BAY " cùa nhạc sĩ Trần Tiến )
 
Em xõa làn tóc gió
Bỗng một ngày thôi bay
Nhớ người …hoe mắt đỏ
Run thầm lần ngực say
 
Trót một đời thiếu phụ
Cánh buồm đã về đâu
Tóc phai màu  nắng hạ
Tình mới như bắt đầu
 
Mùa thu về lãng đãng
Sương mềm  lên mắt môi
Thương một thời thiếu nữ
Thấy dòng sông xa vời
 
Đóa xưa cài trên tóc
Tuổi hồng xưa lạc loài
Giấc mơ màu lá nõn
Tím chân trời hương  phai
 
Mơ về miền yêu dấu
Khẽ thầm thì khúc ru
Em ru tình thiếu phụ
“ Năm canh chầy…mùa Thu”
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2014 06:15:00 bởi Liên Hương>

 
THƯƠNG CON CỦA ĐÁ VỌNG PHU
 
( Dân gian vẫn lưu truyền từ bao đời sự tích ĐÁ VỌNG PHU với nhiều cốt truyện khác nhau những đều có hàm ý ca ngợi lòng chung thủy của người phụ nữ chờ chồng đến hóa đá. Mình đã có lần đi qua đèo Cả và bắt gặp hình ảnh đá Vọng phu này. Tuy nhiên cái ám ảnh mình nhất lại là sự thương cảm cho đứa trẻ tội nghiệp. Em mới thực sự là nạn nhân của những gì mà người lớn gây ra )
 
Người lớn yêu đương giận hờn
Tình bỗng hóa ra nợ tội
Em thành đứa trẻ cô đơn
Mỏi mòn bên triền dốc núi
 
Mẹ chưa chồn chân mỏi gối
Em sao có thể về nhà
Chơ vơ giữa trời mưa gió 
Âm thầm  đứa trẻ ngóng cha
 
Cha biệt mù nơi xứ lạ
Mẹ đau đáu một kiếp người
Để em cũng đành hóa đá
Tháng ngày dõi mắt trùng khơi
 
Đời còn biết bao em nhỏ
Bơ vơ lăn lóc tội tình
Cuộc đời dù chưa hóa đá 
Khác nào cát bụi mong manh
 
Ai rồi cũng làm cha mẹ
Hãy về  thăm đá vọng phu
Để nghe một lần đá kể
Nỗi niềm còn đó ... thiên thu !
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2014 06:31:37 bởi Liên Hương>

 
BUỒN
 
Một mình
Trở lại vườn xưa
 
Ngỡ ngàng
Chợt thấy bỗng thừa
Một tôi
 
Tìm người
Người đã đi rồi
 
Chỉ còn tôi với bóng tôi
Môt mình
 
Ráng chiều
Buông
Giữa lặng thinh
 
Nửa vần thơ
Nửa bóng hình
Lạ quen
 
Ngồi nghe
Kỷ niệm gọi tên
 
Ngoài kia
Phố nhỏ lên đèn
Buồn ơi !
 
Liên Hương 
 
Đăng nhập để trả lời
0

 
LỜI RU CỦA BỐ
( Tặng em LĐĐ và những người bố " gà trống nuôi con ")
 
Con đã nghe những lời ru của bố
Ru giấc con bằng câu chuyện đời mình
Khúc ru buồn như dòng nước mắt
Cho con trôi vào những giấc mơ xanh
 
Bố không ru con à ơi như mẹ
Cũng không đưa nôi bằng tiếng hát của bà
Câu hát ru con là chuyện đời của bố
Nghe sao ngậm ngùi , cay đắng ,xót xa
 
Con sẽ lớn lên trong lời ru của bố
Chuyện cổ tích thời nay dù kết thúc buồn
Nhưng bố ơi nỗi lòng này con hiểu
Bố vẫn dành cho con
duy nhất một tình thương
 
Câu ví dầu theo mẹ về xứ khác
Nhưng con sẽ mang theo lời ru của bố
suốt cuộc đời
Dù ân hận xót xa, cay đắng
Con hiểu rằng
bố vẫn mong con hạnh phúc
Bố ơi !
 
Rồi con sẽ lớn lên thành cô Tấm
Cô Tấm xinh tươi, cô Tấm thảo hiền
Con sẽ giàu lòng vị tha nhân ái
Vì bố đã cho con trọn vẹn một trái tim
 
Bên cánh võng con gái ngoan của bố
Đã ngủ ngon trong những giấc mơ hồng
Giọng bố ru con trầm buồn sâu lắng
Như tiếng thiên thần vẫy gọi tận không trung !
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
KHÚC GIAO MÙA THÁNG TƯ
 
Tháng Tư gọi nắng về trên lá
Khúc giao mùa xao xác hàng cây
Trời tháng tư oi nồng đến lạ
Bằng lăng chiều tím cả vầng mây
 
Phố tháng tư chợt như bỗng vắng
Gió âm thầm cơn khát đợi mưa
Giấc chập chờn mệt nhoài đêm trắng
Cơn mơ về kẽo kẹt võng đưa
 
Tháng tư ta về tìm chốn cũ
Người vắng rồi phố cũng ngẩn ngơ
Bầy chim sẻ thôi về làm tổ
Gác một mình lá rụng vu vơ
 
Tháng tư gầy guộc vầng trăng khuyết
Treo trên từng nóc phố mồ côi
Ai hát :” từ khi trăng là nguyệt”
Để ta buồn… nỗi nhớ xa xôi
 
Thương tháng tư ngày qua lặng lẽ
Chắt chiu mùa xanh lại tháng năm
Ta nghe lời yêu xưa gọi khẽ
Sóng vọng về từ biển vang âm…
 
 Liên Hương
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.04.2014 12:09:44 bởi Liên Hương>
PHÔI PHA
 
Phôi pha rồi một thời tuổi trẻ
Năm tháng đi qua chẳng trở về
Nhạt nhòa rồi tình yêu ngày ấy
Ngập hồn ta một thuở si mê
 
Giọt sương mai không còn trên mi mắt
Ánh trăng thanh không tắm đẫm tóc thề
Không còn nữa những lời hò hẹn
Chỉ một mình ta im lặng phố khuya
 
Phôi pha rồi tất cả đã phôi pha
Lùi lại sau lưng một trời kỷ niệm
Ta gói lại những bông hoa màu tím
Bỏ lại bơ vơ vạt cỏ bên đường
 
Ta tự ru ta khúc hát vô thường
Chân bước đi không ngoảnh về quá khứ
Chẳng tiếc nuối những điều không còn nữa
Nghe trong lòng tiếng chuông gọi hư không
 
Liên Hương 
Đăng nhập để trả lời
0

 
LỜI SÔNG
 
Bởi em là dòng sông
Giữa đôi bờ  bồi lở
Dòng đời trôi không ngừng
Thấm từng con nước đỏ

Muôn đời nước sông em
Xuôi dòng về biển lớn
Hẹn con sóng bạc đầu
Đến ngàn năm còn gợn

Sông hát lời vô tận
Chắt chiu dòng phù sa
Cho đời thơm giọt mộng
Cho tình xanh lá hoa …
 
Trời muôn đời nắng gió
Nước muôn đời còn trôi
Như tình em bé nhỏ
Mãi về miền anh thôi…
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2014 07:10:27 bởi Liên Hương>

 
TRĂNG NON

Trăng nhòm qua khung cửa
Ngỡ mùa Thu về rồi
Ô kìa trăng không ngủ
Giữa thiên hà trăng chơi

Mịn màng mây áo lụa
Hằng Nga giấc xuân thì
Trăng rằm soi vời vợi
Ta nỡ nào khép mi

Phút cùng trăng đối bóng
Chợt nghe đêm thở dài
Lẽ nào trăng cũng ngóng
Vườn khuya thầm bước ai

Thời gian trôi trôi mãi
Trăng bao độ khuyết tròn
Ta thành người …có tuổi
Trăng vẫn là …trăng non

 
Liên Hương




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.04.2014 04:25:40 bởi Liên Hương>

 
HOÀI NIỆM MƯA

chưa mùa sao bỗng đổ cơn mưa
Để lòng chợt nhớ một ngày xưa
Ga chiều tiễn biệt tàu xa khuất
Buồn vương biết nói mấy cho vừa

Mưa rớt như rây bột phố dài
Tóc thề ướt đẫm nặng trĩu vai
Gió bay rát ruột đôi tà áo
Người ở, người đi ...mắt u hoài

Mưa rơi ướt cả rặng sầu đâu *
Mắt nhoà chưa kịp nói nên câu
Cõi lòng tơi tả như hoa rụng
Người đi rồi ...biết có nhớ nhau !

Ga nhỏ quạnh hiu thét buốt còi
Mình ai đứng lặng với mưa rơi
Đâu ngờ ngày ấy rồi xa mãi
Một cánh thiên di biệt cuối trời

Liên Hương

 
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG MÙA HẠ 
 
Mây lang thang gió lang thang
Chiều rơi rát mảnh nắng vàng trước sân
Ửng môi quả chín tần ngần
Tiếng đôi chim gáy  thật gần đâu đây
Rưng rưng mùa Hạ trên tay
Rựợu không uống cũng bừng say đất trời
Thì thầm khẽ gọi Hạ  ơi …
Mà nghe ký ức chơi vơi nỗi niềm
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0


 
LỬA HẠ

Em về nơi ấy ngày nắng đổ
Âm thầm gót nhỏ dáng hoa phai
Tìm lại chút gì dường xưa cũ
Dù đã rêu phong nẻo trang đài

Vẫn biết thời gian luôn bội xóa
Dây tơ cũng lịm một cung đàn
Bài hát của một thời hoa đỏ
Lửa Hạ còn đây chẳng chịu tan…

Ngọt dấu môi thơm cùng nốt nhạc
Gọi ai về nối lại cung trầm
Còn thương lá rớt bên hè phố
Lắng lòng tìm lại tiếng ve ngân

Hạ đi xin nắng đừng vương tóc
Gót hồng đừng bối rối chân qua

Em  về giọt nhớ rơi trên cỏ
Ừ thôi…ngày cũ …kể như là…

Liên Hương

 
Đăng nhập để trả lời
0

 
BÊN MỘ HÀN MẶC TỬ
 
Chỉ còn ngôi mộ gió thôi
Ngẩn ngơ viễn khách đến ngồi bên thơ
Biển chiều vệt nắng hoang sơ
Hoàng hôn ghềnh Ráng thẫm bờ phi lao
Lặng nghe con sóng rì rào
Phiêu diêu hồn phách lạc vào cõi xưa
Tượng buồn  trải với nắng mưa
Mộng Cầm ơi …chút duyên giờ còn không?
Thương ai lạc tiếng tơ đồng
Cúi đầu lạy giữa …mênh mông ta về
 
 Liên Hương
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

 
BẰNG LĂNG
 
 
Chợt nhận ra tím ngát  một màu hoa
Xôn xao bằng lăng trải dài phố nhỏ
Nở tự bao giờ dịu dàng trong gió
Ta ngỡ ngàng gặp  lại tuổi đôi mươi
 
Cúi nhặt về màu tím cánh hoa rơi
Nghe nôn nao tiếng mùa hè đã gọi
Vạt tóc chiều mong manh như sương khói
Chút lặng thầm hoa gửi lại cho ai
 
Gió nhẹ nhàng buông màu tím trên vai
Lời yêu xưa về  thì thầm nhắc nhở
Níu chân ai ngập ngừng từng bước nhỏ
Kỷ niệm mùa hè còn mãi  nồng say
 
Giữ lại cho mình nỗi nhớ trong tay
Màu tím bằng lăng rưng rưng chờ đợi
Hôn lên cánh hoa còn thơm mùi nắng mới
Ta bắt gặp mình khẽ gọi : “ tháng tư ơi !”
 
 Liên Hương
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2014 08:33:44 bởi Liên Hương>
NẾU…
 
Nếu không có sông có suối
Lấy đâu biển mặn ngàn đời
Nếu trời xanh không có gió
Cánh buồm sao đến trùng khơi
 
Ví  ngày cứ dài ra mãi
Chẳng còn đâu ánh trăng rằm
Và mặt trời kia nếu tắt
Vũ trụ sẽ hoài tối tăm
 
Nếu đời chỉ toàn mật ngọt
Ong sẽ chẳng cần đến hoa
Và vườn không còn cây trái
Chim đâu ríu rít quanh nhà
 
Tình đời nếu toàn giả dối 
lời yêu thương sẽ ngập ngừng
Trái tim không cùng nhịp đập
Chúng mình sẽ thành …người dưng …
 Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.05.2014 07:32:47 bởi Liên Hương>

 
BÀI THƠ CUỐI TẶNG BA
( Kính viếng hương hồn Ba. Cầu mong ba sớm được siêu thoát nơi cõi vĩnh hằng )
 
Thuở nhỏ ngây thơ con hỏi
" Ba ơi , mồ côi là gì ? "
Ba xoa đầu con và bảo :
“ là khi ba mẹ mất đi”
 
Bây giờ thì con đã hiểu
Thấm thía hai từ “ mồ côi”
Là những tháng ngày trống vắng
Khi ba và mẹ mất rồi
 
Không còn bàn tay trìu mến
Ấu thơ ba mẹ ẵm bồng
Không còn lời thương da diết
Ru con bằng trái tim nồng
 
Còn đâu bóng hình yêu dấu
Còn đâu ánh mắt nhân từ
Giọng cười lạc quan hào sảng
Tìm đâu thấy nữa…bây giờ
 
Bao nhiêu năm dài trọn vẹn
Tâm sen không vướng mùi bùn
Bước chân ba đi thật nhẹ
Đâu muốn làm phiền cháu con
 
Bây giờ thì con đã hiểu
Thấm thía hai chữ mồ côi
Là nỗi đau thương vô tận
Phần đời mất mát chơi vơi... 
 
Tiễn biệt ba về với mẹ
Con ngăn dòng lệ chảy dài
Để ba ra đi thanh thản
Nhẹ lòng ở cõi bồng lai
 
Ba ơi chúng con xin nguyện
Làm theo lời dạy của người
Trong con ba luôn còn mãi
Bởi  tình cha  tựa biển khơi…
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
ĐOẢN KHÚC BUỒN
 
Buồn đâu sao lắm nỗi buồn
Cho mưa nước mắt về tuôn ngập lòng
Dòng đời biển thẳm mênh mông
Ngỡ rằng có lại hóa không có gì
Tiễn người biệt cánh thiên di
Loay hoay cõi tạm người đi…ta về
 
Liên Hương 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2014 03:44:35 bởi Huyền Băng>

MẸ
( Mother'day 2014) 


Với con mẹ là hơi thở 
Tự nhiên như khí của trời 
Tiếng thơ đầu lòng con gọi 
Ngọt ngào hai tiếng: Mẹ ơi! 

Với con mẹ là tia nắng 
Cho hoa thơm nở đầy cành 
Là cây thơm dòng nhựa trắng
Gọi mầm non nhú tươi xanh 

Với con mẹ là suối mát 
Ấp iu khúc nhạc ngày hè 
Mẹ là chùm hoa phượng đỏ 
Cho con một trời tiếng ve 

Với con mẹ là mái ấm 
Khi  trời mưa gió lạnh lùng 
Mẹ là rực hồng ánh lửa 
Ấm nồng những buổi chiều đông 

Với con  mẹ là tất cả 
Nuôi con khôn lớn nên người 
Trong con trái tim luôn gọi
Nhịp thầm hai tiếng: Mẹ ơi! 
 
 
Liên Hương 
 
    r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2014 03:43:18 bởi Huyền Băng>
NỖI BUỒN
 
Có những nỗi buồn không thể gọi thành tên
Như đám mây dông kéo về che khoảng nắng
Như bản nhạc chợt  thêm vào nốt lặng
Như đêm rằm không có ánh trăng
 
Nỗi buồn ta như ánh chớp sao băng
Cuối chân trời vội lóe trong khoảnh khắc
Báo hiệu một kiếp người vừa tắt
Trả lại  đêm dài chơi vơi…
 
Nỗi buồn ta thầm lặng  cánh hoa rơi
Chưa kịp ngỡ ngàng trước mong manh làn gió
Vẫn ôm trọn một thời hoa đỏ
Những mùa hè và ô cửa ngày xưa
 
Nỗi buồn ta dang dở một vần thơ
Câu viết vội không chờ câu nối tiếp
Quá khứ khép vào sau ô cửa hẹp
Kỷ niệm phủ mờ rêu phong
 
Nỗi buồn ta mộng mị sắc không
Ảo ảnh  tan tành  bọt nước
Và ta hiểu
Nỗi buồn ta
Như lòng sông
Không thể dò bằng thước….
Làm sao đong đếm được
Nên
Ta về
Để gió cuốn trôi…
 
 Liên Hương
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
 

 
DẠ NGUYỆT
  
Ngoài hiên gió nhẹ bước trăng qua
Buông xuống lòng đêm khúc giao hòa
Thoảng lời nguyệt quế hương tình tự
Thấm hồng rượu ngọt những môi hoa
 
Anh có về vườn cũ tìm em
Mà thảm nhung xanh mượt dấu  mềm
Tay trăng lồng ngón vương làn tóc
Rải vàng ru mộng những bước êm
 
Thơ buồn em xin gửi cùng trăng
Chút nhỏ nhoi xưa phận cát đằng
Duyên trao ngày ấy tình như đã
Vương tơ để rối một lòng tằm
 
Người đi mang cả một khoảng trời
Cõi mình trống trải vệt trăng rơi
Ngửa cổ gọi khan từ xa vắng
Nỗi niềm chất chứa giọt đầy vơi
 
Liên Hương
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TÌM
 
Ta lần theo dấu mặt trời
Tìm dư âm của một thời đã xa
Ngược dòng về phía hôm qua
Còi tàu thét buốt , sân ga lạnh lùng
Chỉ còn ta với hư không
Hoàng hôn buông giữa mênh mông lối về
Lặng lòng nghe tiếng gió đi
Bâng khuâng cõi tạm còn gì mai sau
Tìm hoa hoa đã úa nhàu
Tìm tình tình nhuộm trắng màu thời gian
Tìm thanh âm một cung đàn
Còn im lặng với muôn ngàn suy tư
Phù vân ngày tháng tạ từ
Nửa đời qua vẫn dường như chưa hề…!
 
Liên Hương
 
Đăng nhập để trả lời
0
NGHE KHÚC CA " PHƯỢNG NHỚ HOÀNG "


Bão nổi mưa buồn trên phố vắng
Hàng cây gầy guộc gió ngẩn ngơ
Cung đàn ai gửi lời sâu lắng
Cho người thêm chạnh nỗi bơ vơ

Tình đã xa xôi từ mấy thuở
Chiều nay bất chợt " phượng nhớ Hoàng"
Giọt buồn da diết như nghẹn đắng
Nước mắt nhòa ôi tiếng xự xang

Hoàng ơi ! phượng khóc chiều lẻ bạn
Đành sênh phách lạc đất phương Nam
Tơ lòng ngân khúc ca đồng vọng
Hoàng có nghe chăng phượng thở than ?

Mong có ngày nào về cố xứ
Tình nghèo níu một cánh thiên di
Phượng hoàng liền cánh xây tổ ấm
Cho đời bớt lạnh khúc chia ly

Bìm bịp kêu chiều ngày mở đất
Nỗi niềm thương nhớ lệ chưa vơi
Hoàng đã về đâu đời lưu lạc
Tóc Phượng còn bay trắng mây trời

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.05.2014 04:22:13 bởi Liên Hương>
 
 

ĐỜI SEN

Sen đã tàn chưa ?
Mà lóng lánh

Giọt ngọc
Ban mai
cuộn mình
Gom vào
Khuôn mặt lá
Cuối mùa

Nhợt nhạt
Heo may

Chỉ còn lại
Hương xưa
Của mùa hè
Còn trên tay
Phảng phất cốm non
Phảng phất
Rạ rơm
Phảng phất
phù sa
ở lại

 
Nắng
Cong ngực búp 
Mảnh dẻ thân gầy
Vương tơ
Chưa muốn lìa
Ngó ý
Nuốt vào lòng
Giọt lệ 
Âm thầm
Hẹn 
Mùa luân vũ 
Hồi sinh... 

Liên Hương

Đăng nhập để trả lời
0

 
CÕI NHỚ
  
Có một ngày xưa đã qua
Một người làm thơ nhung nhớ
Nhắc mối tình xưa đã lỡ
Với người con gái năm xưa
 
Dặm đường bao nẻo gió mưa
Dòng đời thuyền trôi khó nhọc
Chả biết nên cười hay khóc
Chuyện người  thương nhớ người dưng
 
Tóc huyền vấn vít trên lưng
Nàng thơ của thời áo trắng
Nụ cười mùa thu tỏa nắng
Một đời ảo ảnh xa xăm
 
 Người thơ giờ đã mù tăm
Kỷ niệm trôi vào dĩ vãng
Sương khói chiều nay bảng lảng
Còn ta  sầu dâng ngập lòng

Ơ hờ như có như không
Tóc thơm ngày nào mộng mỵ
Ta mang trên đường thiên lý
Dặm dài nặng trĩu hai vai

Ơ kìa ta nhớ về ai
Cuối năm đâu mà bỗng lạnh
Uống cạn ly nồng sóng sánh
Tóc phai rơi rớt sợi buồn
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0

 
MÙA SEN HÀ NỘI
 
Em lại về với mùa sen Hà nội
Tóc mây loang soi bóng nước Tây hồ
Men dấu cũ lần tìm từng kỷ niệm
Áo học trò còn đâu đó trường xưa
 
Chiều hò hẹn mong mặt trời tắt lửa
Đường thanh niên hoàng hôn rớt lưng chừng
Nụ cười ai dấu vào sau  khung cửa
Níu chân người từng bước nhỏ rưng rưng
 
Những lạ quen giữa dòng người hối hả
Em tìm anh – ngày ấy của riêng mình
Mùa hè cũ bồi hồi hương sen thoảng
Mắt mùa hè trao giọt nắng lung linh
 
Em lại về với mùa sen hoài niệm
Như ngày nào sen tỏa ngát hương say
Chiếc thuyền nhỏ khua mái chèo bối rối
Từng cánh hồng thả nỗi nhớ trên tay…
 
Sợ một ngày không còn sen Hà nội
Như tuổi thơ đã mãi mãi xa rồi
Giá có thể dấu hương sen vào tóc
Để mãi còn sen cùng với em thôi…
 
Liên Hương 
Đăng nhập để trả lời
0

 
THÁNG SÁU
  
Mưa rào ngập phố
Nắng rát vỉa hè
Cây mềm bóng đổ
Ran trời tiếng ve
 
Mùa về đỏng đảnh
Đêm ngắn hơn ngày
Đường hoa sấu nở
Tỏa làn hương say
 
Hoàng hôn chậm chạp
Gió trốn lưng trời
Phượng hồng khẽ gọi
Hè ơi hè ơi !
 
Trống trường đã điểm
Ờ nhỉ … mùa thi
Ngập ngừng lưu bút
Người ở người đi
 
“ Áo tà nguyệt bạch”
Trong thơ ngày nào
Về cùng ký ức
Sân trường lao xao
 
Bao lần tháng sáu
Dòng đời trôi qua
Mùa hè ở lại
Tuổi hồng đã xa…
 
Liên Hương
 
Đăng nhập để trả lời
0
CẦU AO

Về soi bóng nước cầu ao
Thương yêu như thể ngày nào quê ơi
Còn đây lời mẹ ru hời
Lẫn vào mưa gió đầy vơi nỗi niềm
Xưa em cô Tấm thảo hiền
Cầu ao soi bóng nghiêng nghiêng tóc thề
Xa rồi nhớ một vùng quê
Vịn câu thơ chở ta về tuổi thơ !

Liên Hương

Đăng nhập để trả lời
0
TỰ CẢM
( nghe ca khúc " Tôi ơi đừng tuyệt vọng " )
 
Thôi đừng buồn tôi ơi đừng rơi lệ
Dù mùa mưa cho lá rụng muôn chiều
Gió dẫu lạnh và đường dài có mỏi
Xin hãy cùng về đây hát lời yêu

Thôi đừng buồn tôi ơi đời vẫn vậy
Sau bão giông biển lại hát rì rào
Nắng lại hửng vỗ về con sóng nhỏ
Cho cánh buồm rạo rực những khát khao

Thôi đừng buồn tôi ơi đừng dừng lại
Cuối ngày qua diều sáo gọi lưng trời
Hoàng hôn xuống cho dù ngày sẽ tận
Gió lên rồi thuyền sẽ vẫn ra khơi

Thôi đừng buồn "tôi ơi! đừng tuyệt vọng"*
Mùa Thu đi  đâu phải bởi lá vàng
Cây ủ mầm suốt mùa Đông giá lạnh
Để một ngày bừng dậy lúc xuân sang

Thôi đừng buồn bên ta bao bè bạn
Góp cho nhau ngọn lửa ấm trong đời
Hát lên nào cho mặt trời tỏa sáng
Khi tình yêu ngự trị trái tim người

 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0

 
XUÂN CÒN Ở LẠI
 
( Tặng T )
 
Mùa đi tuổi cũ  không trở lại
Tim  ngỡ  già nua những tháng ngày
Khóa xuân khép cửa vườn xuân mộng
Lá vàng hờ hững rớt trên tay
 
Bổng một ngày kia nghe đời gọi
Mưa về ngan ngát nụ hồng phai
Lời trao như thể lời gió nói
Thức dậy mầm xuân trong mắt ai
 
Em đi khép nép đôi tà áo
Tóc gió thôi bay giọt nắng chiều
Trái tim khe khẽ run lồng ngực
Thì thầm nhắc lại một lời yêu

 
Những tưởng từ lâu lòng hoá đá
Bên cạnh dòng đời đứng dửng dưng
Đi qua biết mấy bờ bến lạ
Vòng quay phận số vẫn chưa ngừng

 
Mới biết mùa Xuân còn ở lại
Cho đời một chút lộc non xanh
Tình ơi...ai gọi lời xa ngái
Em về nghe nắng toả ...trời anh

 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0

 
TẦM XUÂN MUỘN  
 
Qua đường gặp nhánh tầm xuân
Màu biêng biếc để bâng khuâng ít nhiều
Không đành bẻ nụ tình yêu
Chân còn lần lữa để chiều vội qua
Người xưa giờ đã mù xa
Bỏ tầm xuân muộn nở hoa một mình 
  
Liên Hương 
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI NHỚ MÀU XANH 
 
Có nỗi nhớ
Ẩn sâu vào mắt đêm
Bay lên
Bay lên
Thành dải ngân hà
Xa lắc
Em
Làm gì có cầu Ô thước
Mà về miền anh
 
Có nỗi nhớ
Mong manh
Mong manh
Mà ứ tràn
Lồng ngực
Để em
Từng đêm
Thao thức
Làm sao
Em có thể hóa thành ngọn gió
Mà về
Phương anh
 
Có nỗi nhớ
Ồn ào
Như tiếng sóng
Là lúc
Em đi trên phố
Đông người
Mà vẫn vắng
Làm sao
 em có thể hóa thành cánh buồm
Mà về
bến bờ anh
 
Nên
Nỗi nhớ
Cứ đầy lên
theo ngày tháng
Nỗi nhớ
Chất chồng
như cỏ
Nỗi nhớ
Có màu xanh !
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0