
MIỀN NHỚ
Đêm nằm mơ ngược gió
Chuyến tàu về tuổi thơ
Con sông quê dạo ấy
Nước thủy tinh vỗ bờ
Ruộng choàng khăn màu lúa
Thơm hương sậm đòng đòng
Khói hoàng hôn dát mỏng
Gọi đêm vào mênh mông
Trẻ ríu ran cút bắt
Đom đóm cài tóc thơm
Im lặng nghe tim đập
Áo quần mùi ra rơm
Bát ngát đồi sim chín
Ngọt mọng ngày sau mưa
Môi son màu tím rịm
Khúc khích cùng gió đưa
Củ khoai lùi tươm mật
Đỏ má hồng lọ lem
Vẫn là phần nhiều nhất
Anh để giành cho em
Chao ôi là miền nhớ
Giờ đã xa thật xa
Bàng hoàng khi tỉnh dậy
Chợt ghét oan …tiếng gà !
Liên Hương










