📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỜI YÊU

3.725 trả lời, 421.162 lượt xem — Trang 114 / 125
BÃO
 
Bóng chiều rơi tõm vào mưa
Tối om mắt phố đòng đưa gió hù
Bão mùa  ăn cắp tuổi thu
Chênh vênh đắm một lời ru xót lòng
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY MỆT
 
Có những ngày mỏi mệt
Ta  trầm cảm chuyện đời
Tìm lối nào trốn chạy
Bốn bề hoàng hôn rơi
 
Chút ủi an quá khứ
Chìm vào bóng lãng quên
Câu thơ buồn ứ hự
Nghe gió sầu gọi tên
 
Đường tương lai mộng mị
Loang lổ khối sắc màu
Ảo vọng  nhòa đen trắng
Ngựa hoang giờ về đâu
 
Cúi đầu trưa nắng quái
Chợt nổi loạn lòng mình
Cuống quýt dìm cơn khát
Mà nghe hồn trống tênh
 
Bịt tai chiều gió chướng
Ngửa cổ tìm trăng rơi
Chợt  nhớ Hàn Mặc Tử
Và   người điên – bật cười!
 
 Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
NGỘ
 
Ta ngược gió tìm lại ngày tháng cũ
Nơi tình yêu mang giai  điệu mùa hè
Sen thơm ngát và vườn hồng hoa nở
Cả đất trời rộn rã khúc đàn ve
 
Tình yêu ngọt như trái cây vừa chín
Cả trong mơ cũng bảy sắc cầu vồng
Hạnh phúc  đến như bình minh ló rạng
Để mặt trời hiển hiện giữa thinh không
 
Ta đâu biết tình nào rồi cũng hết
Như mùa đi cây lá cũng phai màu
Và hạnh phúc chỉ là niềm mơ ước
Mơ càng nhiều thì càng lắm khổ đau
 
Cảm ơn người sớm làm ta hiểu được
Mang cho ta chút tự tại riêng mình
Giải thoát thôi nào … trái tim mỏi mệt
Vó ngựa chồn …dừng lại một khúc quanh…
 
Những ảo tưởng thả vào theo mây gió
Ta tìm ta khi trời đã sang mùa
Và bắt gặp cõi hồn ta trẻ lại
Khi không còn những trăn trở hơn thua…
 
 Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
TIẾNG ĐÊM

Nghe mùa trở gió
Xạc xào lá rơi
Tiếng đêm nhẹ thế
Mỏng như tơ trời


Hồn trăng lãng bạc
Vương trên hương quỳnh
Môi thơm ngà ngọc
Nụ cười băng trinh


Hài ai bước  nhẹ
Lối xưa êm đềm
Môi ai  dịu ngọt
Hôn vào lòng đêm

Nghe lời yêu gọi
Chuếnh choáng tình nhân
Mượt mà áo lụa
Vòng tay ân cần

Nghe từ nỗi nhớ
Đếm thời gian đi
từ trong ký ức
Tình như  lại về…
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
KIẾP TẰM
 
Cơn mưa vừa xà qua ngõ
Đã nghe nắng rát sau hè
Lại thấp thỏm chờ cơn gió
Về lay từng tán lá me
 

Người xa rồi chưa về lại
Có còn nhớ góc phố xưa
Một sáng có ai đứng đợi
Khi trời vừa dứt cơn mưa
 

Ngày tháng trôi như nước chảy
Biết ai còn nhớ nhung gì
Chẳng trách chi đời dâu bể
Chuyện tình tan hợp phân ly
 

Lời yêu đã đem trao gửi
Sẽ còn nhớ biết bao  năm
Cho dù bể dâu dời đổi
Nhả tơ rứt ruột lòng tằm…
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
LỖI HẸN LỜI YÊU
 
Nghe câu quan họ người ơi
Yêu nhau sao đành lỗi hẹn
Để cho nhịp cầu dải yếm
Ướt đầm  suốt một mùa ngâu
 
Nhớ lời người hẹn năm sau
Thương nhau lại về quan họ
Miếng trầu trao duyên thắm đỏ
Sao người lại nỡ vội quên
 
Đã rằng “ đến hẹn lại lên”
“ ngồi tựa song đào ”  em đợi
“ Ra ngõ mà trông “ vời vợi
Cuối trời “ bèo dạt mây trôi “
 
Sông kia bên lở bên bồi
“ trúc xinh “ buồn câu “ Giã bạn”
Chắc tại bọt bèo duyên phận
Mong chi “ Người ở đừng về”…
 
Liên Hương
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TẢN MẠN THÁNG MƯỜI MỘT
 
Tháng mười một xôn xao mùa nước nổi
Chiều phương nam se sắt nét môi cười
Tờ lịch cũ rụng dần sang trang mới
Bỗng phập phồng trước mọi nỗi buồn vui
 
Tháng mười một thời gian chừng hối hả
Một năm trôi ừ sắp trọn cung đường
Cầu mong những phận đời vất vả
Năm tận tháng cùng bớt cảnh tai ương
 
Tháng mười một ai nằm nghe biển động
Biết có còn thổn thức một niềm riêng
Xin đừng tắt những vần thơ khát vọng
Để tháng ngày dịu nhẹ nỗi buồn nghiêng
 
Tháng mười một mùa mưa dài có dứt
Gánh hàng rong mẹ bán hết mỗi chiều
Cô gái nhà bên sắp làm đám cưới
Tấm thiệp hồng ấm trọn tình yêu
 
Ta tản mạn nỗi niềm qua tháng mới
Một chút buồn vui gửi tới mọi nhà
Và cầu mong lời thơ như gió nhẹ
Đến bên người và cũng đến bên ta
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2016 04:22:52 bởi Liên Hương>
TẢN MẠN  BÊN HỒ GƯƠM CHỚM ĐÔNG
 
Mùa đông lại về
Chạm vào nỗi nhớ
Sương giăng bồng bềnh
Nhẹ như hơi thở
 
Cây gài lá đỏ
Em choàng khăn xinh
Co ro sẻ nhỏ
Ngủ trong cánh mình
 
Tháp rùa im lặng
Ngàn đời suy tư
Nỗi niềm thế kỷ
Dòng đời phù hư
 
Cầu cong dấu hỏi
Còn không ? cụ rùa
Ngọc sơn cổ tự
Thêm lần già nua
 
Cô đơn tháp bút
Viết vào khói sương
Nhạt nhòa nét mực
Dòng trôi miên trường
 
Người như chiếc bóng
Bên hồ trầm ngâm
Buồn hay là nhớ
Mùa qua thăng trầm…

Ô kìa sót lại
Trên cây lộc vừng
Đôi chùm hoa đỏ 
Bất ngờ rưng rưng…
  
 Liên Hương
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
ANH NÀO BIẾT ĐƯỢC
 
Bức tranh xưa gam màu biết nói
Xanh lá hoa bảy sắc cầu vồng
Có lời yêu như lời biển gọi
Nâng cánh diều bay giữa thinh không
 
Bức tranh nay ngả màu tư lự
Bạc như sương và cũ như rêu
Anh ở xa làm sao biết được
Khi lặng im là nỗi nhớ quá nhiều
 
Mùa nghịch vụ trút mãi dòng bội bạc
Xoáy trong em dòng lũ  lặng thầm
Anh đi rồi làm sao biết được
Gió bên đời còn trỗi những lời câm
 
Rồi tất cả sẽ chìm vào quên lãng
Sẽ rêu phong trầm tích tháng ngày
Anh quên rồi làm sao biết được
Chút tình nào còn đọng nơi đây…
 
Liên Hương
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
HÀNH TRÌNH BẤT NGỜ
 
 Có một " hành trình bất ngờ"
Đem niềm vui như trong mơ
Con đường cùng bao trải nghiệm
Đẹp hơn cả những lời thơ
 
Đến với Sen hồng Đồng tháp
nâng niu tình cảm quê nhà
Thương bao giọt mồ hôi đổ
Dâng đời sau lắng bài ca
 
Cần thơ xanh vườn Mỹ khánh
Tìm áo bà ba dịu dàng
Ngọt ngào đờn ca tài tử
nào cùng ...liêu cống sự xang
 
Hà tiên cực nam tổ quốc
Đảo ngọc chờ đón ta về
Trời xanh nắng vàng cát trắng
Gió hòa theo bước ta đi
 
Vinpearl - đây nàng công chúa
Bừng lên sắc xuân rạng ngời
Bên dấu chân người mở cõi
Thiên đường ở giữa biển khơi
 
Bao nhiêu bạn bè thương mến
" Team work " sát cánh chung vai
Để có phút giây hạnh phúc
Cho ta trải nghiệm đường dài
 
Xin được cảm ơn các bạn
Cảm ơn " Hành trình bất ngờ "
Cho tôi thật nhiều cảm xúc
Như đang trong một giấc mơ
 
Liên Hương
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2016 02:51:07 bởi Liên Hương>
ĐOẢN KHÚC CHO THÁNG  11
 
Phương nam mùa này nước nổi
Ngập ngừng cò mỏi cánh bay
Hoàng hôn chiều buông vồi vội
Chạm vào nỗi nhớ đâu đây
 
Thương về phương người chớm lạnh
Cỏ xanh vắng dấu hoa vàng
Tháp cổ không còn bóng nhạn
Buồn gì mà sáo sang ngang
 
Lòng người chênh chao đoản khúc
Đàn bầu thảng thốt tiếng mưa
Người đã trở về cố quận
Có ai còn nhớ hương xưa...
 
Liên Hương
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.11.2016 01:11:09 bởi Huyền Băng>
BIỆT HÀNH
 
Ừ thì anh cứ quên thôi
Biển xưa giờ cũng cạn  rồi còn đâu
Đã qua ngày tháng dãi dầu
Tình xưa  rồi sẽ ra màu khói sương
Buồn chi giấc mộng vô thường
Đã quen độc bước con đường viễn du
Vần xoay một kiếp đèn cù
Heo may cũng vội  mùa thu lá vàng 
ừ thì ... “ con sáo sang ngang “
Chỉ mong cho sáo nhẹ nhàng bước chân
Ta về lại nẻo phù vân
Nghe hồi chuông nguyện còn ngân trong chiều….
 
Liên Hương 
  r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.11.2016 01:09:45 bởi Huyền Băng>
BÀI TỰ AN ỦI
 
Rồi sẽ giã từ ngày cũ
Một  mình  một cõi rong chơi
Delete nỗi buồn còn lại
Chỉ giữ cho ta  nụ cười
 
Ừ nhỉ làm sao phải khóc
Trời xanh và lá cũng xanh
Tiếng chim líu lo đang hót
Và hoa thơm vẫn trên cành
 
Sau mưa cầu vồng vẫn hiện
Đồng xanh lúa lại đương thì
Bao miền quê như bức họa
Trên mỗi hành trình ta đi
 
Vậy thì sao ta phải khóc 
 Nào có gì đâu mà buồn
Mặt trời ngày mai sẽ rạng
Cho dù nay có mưa tuôn
 
Nào hãy cười lên ta nhé
Cho ta và cả người  vui
Để cuộc sống  không vô ích 
 Khi ta chỉ có một đời
 
Liên Hương
r
Đăng nhập để trả lời
0
GẶP NGƯỜI ĐỒNG CẢM
 
Lang thang vớ được bài thơ
Dẫu không tri kỷ, ai ngờ tri âm
Nỗi niềm như thể đồng tâm
Mang về đây để " độc ngâm " khi buồn ...
 
Liên Hương
 
 
CÓ KHÔNG ? TRI KỶ TRI ÂM
 
Tìm đâu tri kỷ tri âm
Nhân gian - cõi tục - bụi lầm… Em ơi!
Sỏi nhiều mà ngọc hiếm hoi
Ta cần ai?
Biết ai người cần ta?
 
Ngoài tươi trong héo… Xót xa
May chăng, chỉ phận đàn bà hiểu nhau.
Ngàn xưa cho tới muôn sau
Xuân Hương, Thị Kính còn đau thấu trời
 
Này em, thương lấy mình thôi
Mượn son phấn, giấu khóc cười đi em
Mượn thơ mà trút nỗi niềm
Mượn đêm mà nén tình riêng phập phồng…
 
Tri âm tri kỷ đừng mong
Độc hành Trăng giữa mênh mông Thiên hà.
C.T.H
 
Đăng nhập để trả lời
0
VU VƠ
 
( người buồn cảnh có vui đâu bao giờ 
                                  Nguyễn Du )
 
Bỗng dưng ngày vội trở mùa
Dường như Đông… chợt gió lùa lạnh hơn
 
Hoang vu  nắng  cũng  giận hờn
Màu hoa sen cũ không còn làm  duyên
 
Lang thang  mây xám  ưu phiền
Cô đơn  chiếc bóng lặng  miền không nhau
 
Tìm người …người vội quên mau
Để cho rứt ruột lòng đau cõi tình !
 
 Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
SUY NGHĨ
 
Có lúc đã toan nổi giận
Khi lòng chợt thấy bão giông
Lại nhớ kề bên cái chết
Biết đời chỉ cõi hư không
 
Có lúc lòng tham dường trỗi
Nào ai mà chả thích tiền
Lại nhớ kề bên cái chết
Biết đời được mấy mươi niên
 
Có lúc dường như “ say nắng”
Cũng buồn cũng nhớ vẩn vơ
Sực nghĩ kề bên cái chết
Giật mình chùng xuống cơn mơ
 
Một lần kề bên cái chết
Xảy ra đâu đó quanh ta
Kể ra cũng không vô ích
Để bớt tham sân thôi mà..
 
Liên Hương 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2016 06:04:09 bởi Liên Hương>
THẦY ƠI
( Kính tặng thầy Đinh Việt Hưng và các thầy cô giáo nhân 20/11)
 
Lâu lắm rồi không trở lại chốn xưa
Ngôi trường  thênh thang bên hồ Tây lộng gió
Có còn không cây bàng già lá đỏ
Lớp học thân quen , dãy bàn cuối  ta ngồi
 
Tuổi học trò thành kỷ niệm xa xôi
Cất vào tim giữa dòng đời xuôi ngược
Con thuyền trôi  theo  mười hai bến nước
Có lúc thấy mình như  kẻ vô ơn 
  
an giấc mộng thường với nợ áo cơm
Chưa một lần về lại ngôi trường cũ
Bỗng hôm nay bắt gặp mình xấu hổ
Bao lâu rồi chưa gặp lại Thầy cô
 
Đã mấy  mùa xao xác  lá vàng khô
Tóc thầy hẳn bạc thêm  vì bụi phấn
Giọng giảng văn của thầy có còn trầm ấm 
Như ngày nào thầy dạy lớp chúng em
 
Bao lứa học trò  ngày ấy đã lớn lên
Mang theo hành trang – lời thầy cô dạy dỗ 
Nhen trong trái tim  màu hoa phượng đỏ
Bài học năm xưa ơn cha mẹ , cô thầy
 
Đàn chim nhỏ năm nào - giờ đã cất cánh bay
Đi khắp muôn nơi mọi miền tổ quốc
Dù chưa về nhưng hẳn chung điều ước
Mong cô thầy luôn mạnh khỏe an vui
 
Nếu bây giờ  trở lại tuổi đôi mươi
Nhất định câu “ nhất quỷ nhì ma “ sẽ không còn nữa
Sẽ không để thầy cô phải nhọc lòng nhắc nhở
“ bức ảnh chụp chung” * cả lớp sẽ tươi cười
 
Chúng em xin ngàn lần nhận lỗi …thầy ơi !
 
 Liên Hương
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2016 03:20:48 bởi Liên Hương>
HÀ NỘI VÀ TÔI

Cánh cò chở nắng sang sông
Ráng chiều buông, nhuộm ánh hồng chân mây
Hôm nay tôi trở về đây
Ắp đầy kỷ niệm những ngày tuổi thơ
Hồng hà đỏ rực ước mơ
Bờ đê cỏ biếc chưa mờ lối quen
Tìm cây bàng, ngõ nhà em
Đâu rồi tàu điện leng keng,đâu rồi?
Ngẩn ngơ tôi mải tìm tôi
Trò chơi "đuổi bắt" bãi bồi ven sông
xuýt xoa cái lạnh ngày đông
Hây hây làn gió ửng hồng má ai
Hương bồ kết, ướp tóc mây
Hương hoa sữa ngát đọng đầy phố đêm
Tìm về kỷ niệm dịu êm
Lời yêu đầu, mãi ngọt mềm trên môi
Hà nội ơi! Hà nội ơi
Rưng rưng ký ức một đời không quên


Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn thi hữu Liên Hương đã nói giúp tiếng lòng của chúng ta:
 
Có lúc thấy mình như  kẻ vô ơn  
..............................................
  
Bỗng hôm nay bắt gặp mình xấu hổ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2016 03:00:27 bởi Liên Hương>
THƠ VIẾT CHO  MÙA ĐÔNG CŨ
 
 Lạnh về ngái ngủ từng mắt lá
Phố nhà hiên vắng trước mùa đông
Tất bật từng dáng đời hối hả
Ta về , người biết có về không?

Ừ dẫu biết rằng không hẹn trước

Mùa  xưa đã biệt những tháng ngày
Sao bước chân qua còn ngần ngại
Phố cũ nhà xưa vẫn còn đây

Đông về thì vẫn trăng mười sáu

Tỏa lối ta qua thoáng ảo huyền
Có một tình nhân từng  hò hẹn
Để quá nửa đời vẫn chưa quên

L
ối cỏ ven đê chừng đã rụi

Lau mềm thả tóc phía hoàng hôn
Con đường hoa bưởi giờ đâu nhỉ
Có  còn chợ cũ phía cô thôn
 
Như vẫn ngày nao đông dừng lại
Đếm từng  hồi ức để nhớ nhau
Đông chẳng già nua ta trẻ dại
Mùa xưa về gọi  những mùa sau…


 Liên Hương
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
THƯƠNG
 
 Thương – con sông ngày cạn
Thơm ngọn gió chuyển mùa
Nặng lòng hun nắng hạ
Ươm dịu dàng  cơn mưa
 
Thương – một vùng cỏ cháy
Oằn vai bên núi đồi
Chắt chiu từng hạt nhỏ
Đợi nảy mầm sinh sôi
 
thương mùa thu xao xác
Thả lá vàng heo may
Gọi đêm dài thao thức
Ru tình đời trên tay
 
Thương – âm thầm bến vắng
Suốt một đời tịch liêu
Cho thuyền về neo đậu
Giữa đôi bờ thương yêu
 
Thương phận người nhỏ bé
Đời đi đâu về đâu
Trĩu vai gầy dáng mẹ
Gánh cuộc đời biển dâu
 
 Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0

 
Nhỏ nhoi thôi -  đời  lá
Mà thênh thang - luân hồi
Cả đến khi lá rụng
Cũng cho đất sinh sôi ...
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
TẢN MẠN ĐÔNG
 
Đường bỗng hôm nay sương nhiều quá
Lộc vừng nhà ai đỏ giữa đông
Đi giữa phố quen mà chợt lạ
Điều gì như nỗi nhớ mênh mông
 
Có phải ta về ngày tháng cũ
Hẹn hò mùa Vọng với người xưa
Giáo đường chưa gióng hồi chuông nguyện
Đã ướt lòng nhau bởi lối mưa
 
Bỗng dưng lòng nghe buồn quá đỗi
Rưng rưng giọt lạnh gió đang mùa
Mịt mờ sương khói ngày quá vãng
Rơi xuống đời chiếc lá già nua
 
Ngày mai ...có chắc xuân sẽ tới
Đông tạnh nắng hồng có bừng lên
Cùng ta ca khúc xuân diệu vợi
Và những niềm vui có gọi tên  ?
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
Thà
 
Thà làm con suối nguồn
Cho dòng sông về chảy
Suốt một đời mê mải
Dù đi đâu về đâu
 
Thà làm cánh chim câu
Bay trong chiều bé bỏng
Gọi nồng nàn con sóng
Ru đời hồng giấc mơ
 
Thà làm những vần thơ
Thấm tình đời trăn trở
Gửi nỗi niềm mong nhớ
Tím mãi màu hoa sim
 
Còn hơn mải đi tìm
Bóng hình trong mộng ảo
Giữa cuộc đời giông bão
Thà làm hạt mưa bay...
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA CUỐI NĂM
 
Cuối năm rồi trời còn mưa chưa ngớt
Ta xòe tay hứng dự cảm mùa đông
Mưa với ta có lẽ là tri kỷ
Như thể đôi bờ của một dòng sông
 
Ta theo mưa trôi về miền quá khứ
Gom buồn vui gào thét những thác ghềnh
Quặn lòng khát những tháng ngày mây gió
Khóc cho đời khi hoang mạc buồn tênh
 
Mưa chưa hết một đời gieo mộng mị
Ta là mưa hay mưa cũng là ta
Đêm khắc khoải nằm đếm từng hạt nhỏ
nghe phố buồn một tiếng bước chân qua
 
Ta chẳng trách trời mưa cho gợi nhớ
Biết có nơi nào là chốn bình yên
Thì mưa hỡi cứ rơi về lối nhỏ
Gội cho ta trôi sạch những ưu phiền
 
Rồi có lúc xem mưa là bầu bạn
Cứ mưa đi cho xanh lại cây đời
Mưa hãy gọi hồi sinh từng kỷ niệm
Chia sẻ nỗi niềm cùng ta nhé ...mưa ơi !
 
Liên Hương
 
Đăng nhập để trả lời
0
NỐT LẶNG

Chiều nay nghe sóng vỗ thầm thì
Ngập ngừng sao nỡ bước chân đi
Gió như ai gọi ngày xưa ấy
Mắt buồn giọt mặn bỗng tràn mi

Mấy độ Thu qua rồi... mấy độ?
Người theo thuyền mộng khuât xa người
Dòng sông hờ hững câu bồi lở
Đưa kiếp lục bình tan tác trôi

Đời ta  lặng lẽ cùng năm tháng
Điệu buồn mở cõi đất phương Nam
Nốt lặng đưa người về quá khứ
Mái rạ tình nghèo nhạt khói lam

Biệt cánh thiên di chưa trở lại
Ai còn chờ đợi bến u minh
Thẫn thờ khúc " xự xang xê cống"
Lặng lẽ thu qua ... lặng lẽ tình !

 
Cuối trời mây xám vương cánh nhạn
Nặng trĩu lối về giọt mưa tuôn
Chiều nay  ai hát câu lẻ bạn
Để lạnh lòng ai đoản khúc buồn

gió thổi như là câu hờn giận
Giọt sầu nào có dễ gọi tên
Để một mình ta giờ im lặng
Trăm năm đắng nghẹn một nỗi niềm
 
 
Giọt mưa thổn thức cay mi ướt
Người đi giờ biết nhớ hay không
Nhấp chén ly bôi buồn tiễn biệt
Vừa mới hôm nao nguyện chữ đồng

Thôi chả trách chi đời vẫn vậy
Hợp tan - tan hợp lẽ vô thường
Con nước bao giờ yên dòng chảy
Đời sao chung mãi một con đường 

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
ĐI CHÙA HƯƠNG

Suối Yến trong xanh tựa mạn thuyền
Sương mờ lan toả đợi nắng lên

Núi biếc nhấp nhô đàn voi phục
Cõi trần mà tưởng tới cõi tiên

Nắng sớm gột đi mùi tục luỵ
Gíó lành xua bớt bụi chuân chuyên
Một sớm ta về nương cõi Phật
Thanh thản lòng vui trước cửa thiền

Xin đấng từ bi xoá dãi dầu
Chắp cánh chim bằng được bên nhau
Sinh ly đã trải bao xa cách
Đôi lứa chia lìa dạ xót đau

Xa cách từ nay dứt nghiệp rồi
Đông lạnh thay bằng gió xuân vui
Mắt biếc em lau khô dòng lệ
Má ửng trao anh một nụ cười

Liên Hương

Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ
 
Tự cười mình  chợt  nhớ  người dưng
Khi chiều buông  mây xám  lưng chừng
Lối  ồn ào cơn mưa cuối hạ
đường về nhà ngập trắng như sông
 
Tự  cười mình khi không ngóng trông
Dáng người dưng qua phố thật gần
Đường  chạng vạng mây chiều rã mỏi
Dấu vào lòng một nét phân vân
 
Tự cười mình sao đi dưới mưa
Mưa cứ rơi khi gió nghịch mùa
Gió từ đâu hay trong lòng nhỉ
Cho nhớ về mênh mông lối xưa…
 
Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.12.2016 04:46:54 bởi Nguyệt Hạ>
MÙA GIÁNG SINH BUỒN
 
Mùa đi dòng trôi mê mải
Lại thêm ngày chúa ra đời
Chuông nguyện gọi lòng khắc khoải
Tương tư ngày cũ chơi vơi
 
Bài thánh ca  trầm tiếng gió
Lãng đãng thầm trôi đáy lòng
Hạt mưa giọt buông  phấp phỏng
Bóng người như là mông lung
 
Phố quen đèn màu nhún nhẩy
Người người về chốn hoài mơ
Mình ta ngược dòng  trốn chạy
Biết tìm về  đâu bây giờ
 
Liệu  chúa có về cứu rỗi
Để thêm một giáng sinh buồn
Trời đất cùng ta đồng cảm
Ơ kìa trời bỗng mưa tuôn !
 
 Liên Hương
 
R

Đăng nhập để trả lời
0
THAO THỨC
 
Trời lạnh rồi sao lại mưa ngâu
Để nỗi niềm giăng ngoài khung cửa
Con sẻ nâu không về hót nữa
Suốt đêm dài chỉ tiếng gió đi
 
Bao tiếng đời xao động ngoài kia
Từng  nhát búa gõ vào đêm trắng
Rơi từng giọt đợi chờ đặc quánh
Chuông đồng hồ đếm ngược dòng trôi
 
Cơn mơ về như thể xa xôi
Mà quay quắt một thời nông nổi
Những mắc giăng  tơ vò bối rối
Ảnh hình nào  lãng đãng mùa xưa…
 
 Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0