Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Nỗi niềm tháng 12

0 trả lời, 317 lượt xem — Trang 1 / 1
Sắp qua rồi tháng 12 ơi!
 
Tháng 12 là của con. Tháng 12 năm ấy là sự phấp phỏng đợi chờ một sinh linh bé nhỏ. Cùng hòa nhịp theo với tiếng khóc chào đời của con là những giọt nước mắt rơi rơi vì niềm hạnh phúc. Vậy là thiên chức của mẹ được trở thành sự thật! Nhìn thấy con, mẹ chẳng còn thấy nỗi đau nào nữa, lòng nhẹ bẫng cảm giác bay bổng không còn nặng nề với chín tháng cưu mang. Nhìn đôi mắt to, lông mi cong với làn da trắng hồng và đôi môi chúm chím xinh xinh lòng mẹ tràn ngập niềm vui, niềm hạnh phúc vô bờ. Dứt dây rốn nối giữa mẹ và con là con đã trở thành một công dân thực thụ rồi… Nhẹ nhõm quá. Tự hào quá đỗi. Con là sự gắn kết hạnh phúc mọi người trong gia đình, con có biết không? Nhờ có con mà mọi người gần nhau hơn. Cám ơn thiên thần nhỏ bé của mẹ. Nhờ có con mẹ mới nhận được thêm giá trị của hạnh phúc. Nhờ có con mẹ mới biết tấm lòng của những người mẹ khi dứt ruột sinh ra những người con – một con người! Tháng 12 là của nhiều người, nhưng với mẹ tháng 12 là của mẹ, là của riêng con. Tháng 12 là Báu vật của mẹ, cón có hiểu không?
 
Tháng 12 còn là sự bày tỏ tình cảm của em tới những người thân yêu của em đã và đang mặc áo lính!
Tháng 12 tự hào. Tự hào về sự hy sinh của Ông cho Tổ quốc thân yêu. Tự hào vì Tổ quốc ghi tên ông trên Đài tưởng niệm dù rằng con không hề biết mặt ông và người thân không tìm thấy xác đâu.
Là Bố biền biệt gần 10 năm trời nơi chiến trường Quảng Trị để Bà đỏ mắt, héo hon…cũng là vì Bà chỉ có mình Bố thôi, Bố ơi! Là những tiếng yêu thương thầm nhớ da diết từ quê nhà của Mẹ… Cưới nhau chẳng được bao lâu, đã ra nơi chiến trường, để lại hậu phương là Người mẹ già và Người vợ trẻ trong ngôi nhà không có bóng đàn ông. Còn nỗi buồn, nỗi đau nào hơn thế khi chỉ có hai mẹ con làm chỗ dựa cho nhau? Chẳng biết nơi khói lửa Người đàn ông duy nhất của mình có bình yên trở về?
Là anh, anh và cả anh nữa…những người lính quân hàm xanh. Từ những lá thư gửi từ hậu phương tới nơi biên giới Tây Bắc xa xôi cho anh trai mình…Duyên trời…và tất cả đã mang đến cho em một nửa của riêng mình. Tình yêu người lính, tình yêu người lính quân hàm xanh? Có là mong manh không khi đặt niềm tin nơi ấy? Để rồi có những tháng 12 tràn ngập tiếng cười, tràn ngập hạnh phúc bởi được hưởng hương của trời, của đất. Có những tháng 12 giận, hờn vu vơ vì những điều chẳng có gì nhưng lại là dư vị của tình yêu và hằn sâu trong trái tim em.
Là nhớ lắm tháng 12 em được sánh bước bên anh rồi nhanh chóng xa anh. 02 lần tháng 12 anh ở xa em, biết anh còn nhớ đến em thực lòng? Có cám dỗ nào làm anh chênh vênh, xao xuyến? 02 lần tháng 12 ấy em chờ, em đợi anh thực tế không là mong manh nhưng thực lòng giờ là ảo ảnh? Cũng chừng ấy thôi đủ để thấm đẫm những tháng 12 đầy xót xa, đầy nuối tiếc bởi có chút sai lầm xảy ra từ tháng 12. Và từ ấy, tháng 12 của em luôn ngập tràn những nỗi buồn, nỗi nhớ, niềm thương, sự tiếc nuối, nỗi ân hận, sự dày vò…
Và để rồi…tất cả cứ chênh vênh, cứ bồng bềnh, lửng lơ, hững hờ…trôi đi theo tháng ngày mà không thể kiểm soát nổi. Chênh vênh buồn, chênh vênh cảm giác, chênh vênh giữa hai bờ hư – thực…Chợt thấy có gì đó hoen ố, hoen màu, hoen cảm giác và cay đắng khi hoen mi.
 
Tháng 12, chợt nhớ tới con số 12. Mười hai với em là…. Nhớ lớp 12 thủa sân trường xa vắng những kỷ niệm học trò luôn hiện trong ký ức của riêng em. Nhớ những gương mặt thân quen, nhớ giọng nói, nhớ tiếng cười, nhớ những trò đùa tinh nghịch, nhớ…, nhớ…., nhớ….bởi vì đó là năm cuối cấp. Điều đó có nghĩa là tất cả sắp rời xa, sắp giã biệt khung trời mơ ước…rồi tất cả sẽ về đâu? Không ai biết. Chẳng ai nói lời chia ly – chia ly tuổi học trò nhưng lòng ai cũng rưng rưng nước mắt khi nghĩ đến những gì sắp tới. Những tàng phượng dường như thấu hiểu nên rợp trời mắt đỏ rưng rưng nỗi buồn sắp rời xa. Nhớ lắm Lớp 12A Tùng Thiện của em! Mười hai của em gắn liền với lời tỏ tình đầu tiên, thật trong sáng, thật đẹp.
Mười hai với em… Là có những buồn, vui, thương, nhớ, giận, hờn xen lẫn cay, đắng, ngọt bùi….với sự lựa chọn 1 trong hơn 2 lần con số 12 – 12 bến nước. Dường như là định mệnh, rời xa rồi vẫn tới… sự lựa chọn bến đậu của em là đây. Không bao giờ hối tiếc về những quyết định của mình, chỉ cảm thấy chạnh lòng, xót xa khi tìm thấy trong triết học Phật giáo cổ đại thuyết “Thập nhị nhân duyên” và  “bát khổ” sao đúng! Đúng với tất cả mọi người, đúng với mọi trường hợp trong mọi hoàn cảnh… Trời ơi! Đời người! Sinh, lão, bệnh, tử, thụ biệt ly, oán tăng hội, sở cầu bất đắc và ngũ thụ uẩn là đây. Mười hai bến nước, biết bến nào bình yên em an phận gửi gắm trọn đời?
 
Tháng 12 đang qua đi, sắp hết như lời nhắn nhủ, như lời nguyện ước…bởi sắp đến tháng 1 – tháng của riêng mình em. Nguyện cầu cho Tháng 12 năm sau và nhiều năm sau nữa được bình yên, được hạnh phúc và mỗi lần đến Tháng 12 là mỗi lần con lớn khôn, biết yêu thương, biết chia sẻ, biết quan tâm và biết làm Người.
 
Tạm biệt tháng 12 lạnh giá, giã từ tháng 12 buồn, chia tay tháng 12 trọn vẹn cay đắng giận hờn để đón chào những tháng 12 tràn ngập niềm vui, hạnh phúc ngọt ngào…Tháng 12 ơi! Hãy sống như mình đã từng sống với đầy đủ Tâm – Trí – Lực, với Nghị lực và Niềm tin, với Tình Yêu và Nỗi nhớ về một thời lãng mạn đẹp đã qua. Mong cho những lời nguyện cầu không là mong manh, không xa vời vợi…Mong cho dự cảm của em được an lành, không vỡ oà trong tâm thức...
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0