📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Đánh máy sách " Ngôn ngữ cơ thể " Dịch giả ; Lê Huy Lâm

20 trả lời, 15.920 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2014 10:42:50 bởi Ct.Ly>
   Hiện tại mình đang cuốn sách

  Ngôn ngữ cơ thể   -  Tác giả Allan, Barbara Pease
do Lê Huy Lâm dịch, rất hay, dài 456 trang.

Mình thấy thư viện mình chưa có. Mình rất mong các bạn sẽ cùng mình đánh máy cuốn sách này để đóng góp cho thư viện. Bạn nào có thời gian có thể cho mình mail, mình sẽ gửi bản scan cho các bạn.
Để tiện lợi, các bạn đánh theo số thứ tự 1,2,3. Người đầu tiên sẽ đánh máy từ trang 1-30 hoặc 1-50, rồi sẽ theo thứ tự như vậy. Chúng ta sẽ không bị trùng.
Rất mong nhận được hồi âm của các bạn.
Mail của mình [email=trinhkimlienkt14@gmail.com]trinhkimlienkt14@gmail.com[/email]
 
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI MỞ ĐẦU
NGÔN NGỮ CƠ THỂ
 
Từ móng tay, tay áo, đôi ủng, đầu gối quần đến những vết chai ở ngón trỏ và ngón cái hay nét mặt, cổ tay áo, tác phong của một người đều nói lên nghề nghiệp của họ. Sự thật là tất cả những yếu tố này phối hợp lại có thể giúp điều tra viên tài giỏi làm sáng tỏ mọi vụ án.
SHERLOCK HOLMES, 1892
Khi còn nhỏ tôi luôn cảm nhận rằng không phải lúc nào người ta cũng diễn đạt đúng những điều họ muốn nói hoặc đang cảm nhận và tôi biết tôi có thể bắt người khác làm điều mình muốn nếu đọc được cảm xúc thật và đáp ứng đúng nhu cầu của họ. Tôi bắt đầu công việc bán hàng từ năm lên 11 tuổi. Để kiếm tiền, sau giờ học , tôi thường đến từng nhà bán miếng mút và nhanh chóng nhận ra ngay liệu chủ nhà có muốn mua hàng hay không? Khi tôi gõ cửa nhà nào đó, nếu chủ nhà đuổi tôi đi nhưng đôi bàn tay họ mở rộng để lộ lòng bàn tay thì tôi biết chắc chắn mình có thể kiên trì mời chào, vì tuy họ ra vẻ xua đuổi nhưng giọng nói không hằn học. Ngược lại, nếu chủ nhà đuổi tôi bằng một giọng nhẹ nhàng nhưng lại chỉ bằng ngón trỏ hoặc bàn tay nắm chặt thì tôi biết mình hết hy vọng! Tôi rất thích bán hàng và bán rất giỏi. Thời niên thiếu, tôi đã bán nồi niêu xoong chảo vào buổi tối. Chính khả năng đọc được ý nghĩ của người khác đã giúp tôi kiếm đủ tiền mua được món tài sản đầu tiên. Bán hàng đã cho tôi cơ hội tiếp xúc với nhiều người, gần gũi tìm hiểu và thăm dò xem họ có muốn mua hàng hay không chỉ đơn giản bằng việc quan sát ngôn ngữ cơ thể của họ. Kỹ năng này cũng là một lợi thế khi  tôi gặp gỡ mấy cô nàng ở sàn nhảy. Hầu như tôi luôn đoán được những cô nào sẽ đồng ý nhảy với tôi và những cô nào sẽ từ chối.
Năm 20 tuổi, tôi làm việc cho một công  ty bảo hiểm nhân thọ. Trong năm đầu tiên, tôi liên tục phá nhiều kỷ lục bán bảo hiểm cho công ty và trở thành nhân viên trẻ nhất bán được hơn 1 triệu đôla. Thành tích này giúp tôi đủ tiêu chuẩn tham dự Hội nghị bàn tròn dành cho những người đạt doanh thu 1 triệu đôla đầy uy thế ở Mỹ. Dù tuổi đời còn trẻ nhưng tôi may mắn học được những thủ thuật đọc ngôn ngữ cơ thể khi bán hàng lúc nhỏ. Và khả năng này đã giúp tôi thành công trong lĩnh vực mới cũng như trong  bất kỳ công việc kinh doanh  nào cần khả năng giao tiếp.
 MỌI THỨ KHÔNG NHƯ VẺ BỀ NGOÀI CỦA CHÚNG.
Nhận biết chuyện gì đang xảy ra với ai, khả năng đó là điều bình thường thôi. Đó là khả năng phối hợp những điều tai nghe mắt  thấy trong bối cảnh xảy ra sự việc và rút ra các kết luận khả dĩ. Tuy nhiên, đại đa số chỉ thấy được những thứ mà họ cho là mình đang thấy.
Câu chuyện sau dẫn chứng cho luận điểm này:
Hai người đàn ông đang đi qua cánh rừng thì tình cờ thấy một cái hố lớn rất sâu.
Một người nói: “Chà….trông có vẻ sâu đấy! Chúng ta thử ném mấy viên sỏi xuống hố xem nó sâu cỡ nào?”
Họ ném xuống vài viên sỏi và chờ đợi nhưng không nghe động tĩnh gì.
“Chà, cái hố này rất sâu. Chúng ta hãy ném hòn đá to này xuống đi, sẽ nghe tiếng động đó.”
Họ nhặt hai hòn đá to cỡ trái banh và ném xuống hố rồi chờ đợi, nhưng vẫn không nghe thấy gì.
“Có một thanh tà vẹt trong đám cỏ dại đằng kia.” Một người nói “Nếu mình ném thanh tà vẹt đó xuống hố, chắc chắn nó sẽ gây ra tiếng động” Họ kéo lê thanh tà vẹt nặng trĩu đến bên hố rồi ném xuống nhưng không có một âm thanh nào phát ra.
Bất thình lình, từ trong cánh rừng gần đó xuất hiện một con dê. Nó chạy nhanh như gió và lao vào giữa hai người . Rồi nó bỗng nhảy cẫng lên và mất dạng dưới cái hố. Hai người đàn ông đứng đó chứng kiến trong kinh ngạc.
Một người nông dân từ trong cánh rừng đi ra hỏi “Này! Hai anh có nhìn thấy con dê của tôi không?”
“Đúng là chúng  tôi đã nhìn thấy nó. Chúng tôi đã chứng kiến một cảnh tượng hết sức khủng khiếp! Con dê lao nhanh như gió từ trong cánh rừng ra và nhảy xuống cái hố đó!”
“Không” Người nông dân nói “Đó không thể nào là con dê của tôi. Con dê của tôi bị xích vào cái tà vẹt mà!”
 
BẠN BIẾT LÒNG BÀN TAY CỦA MÌNH ĐẾN MỨC NÀO?
 
Thỉnh thoảng chúng ta hay nói rằng chúng ta biết rõ điều gì đấy “như lòng bàn tay.” Nhưng các cuộc thí nghiệm đã chứng minh rằng không tới 5% số người có thể nhận dạng lòng bàn tay của mình trong ảnh. Kết quả ghi nhận được từ một cuộc thí nghiệm đơn giản cho thấy, đại đa số không giỏi đọc được các dấu hiệu cơ thể. Chúng tôi đặt một cái gương lớn ở cuối một cái sảnh dài trong khách sạn để tạo cho khách bước vào ảo giác là có một hành lang chạy dài ra tới phía sau sảnh. Chúng tôi treo trên trần những chậu cảnh to, cách sàn khoảng 1.5m để mỗi khi có  người bước vào phía đầu này thì như thế cũng có người bước vào cùng lúc ở phía đầu sảnh kia. Không dễ nhận ra “người kia” bởi cây cảnh đã che khuất gương mặt họ, nhưng có thể thấy rõ dáng dấp và sự di chuyển của người đó. Mỗi vị khách đã quan sát “vị khách” ở trong gương khoảng 5,6 giây trước khi rẽ trái về bàn tiếp tân. Khi được hỏi là họ có nhận ra “vị khách” kia không, 85% nam giới trả lời là “không”. Hầu hết đàn ông đều không nhận ra chính mình trong gương. Có người thậm chí còn hỏi: “Ý anh muốn nói cái gã xấu xí, to béo đó phải không?” Nhưng không nói gì làm lạ khi 58% phụ nữ nhận ra đó là chiếc gương và 30% nói “vị khách” kia trông “quen quen”
 
Hầu hết đàn ông và gần phân nửa số phụ nữ đều không biết hình dạng của mình từ phần cổ trở xuống.
 
Bạn có thể nhận ra những biểu hiện trái ngược trong ngôn ngữ cơ thể đến mức nào?
Ai ở  bất cứ đâu cũng đều chú ý tới ngôn ngữ cơ thể của các chính trị gia, bởi mọi người đều biết rằng đôi khi các chính trị gia giả vờ tin vào một điều gì đó, hoặc suy diễn rằng họ là một người khác với không phải là chính họ. Các chính trị gia thường né tránh, giả vờ, nói dối hoặc che dấu cảm xúc và tình cảm của bản thân, tung hỏa mù hoặc dùng gương soi và vẫy tay chào những người bạn mà họ tưởng tượng ra trong đám đông. Nhưng bản năng cho chúng ta biết là cuối cùng họ sẽ bị lộ tẩy từ những ngôn ngữ cơ thể trái ngược của họ, vì vậy chúng ta rất thích quan sát họ thật kỹ để chờ tới lúc đó.
 
Dấu hiệu nào cho bạn biết một chính trị gia đang nói dối?
Môi của ông ta mấp máy
 
Trong một chương trình truyền hình, chúng tôi hợp tác với một hãng du lịch địa phương tiến hành thí nghiệm khác. Khi các du khách bước vào văn phòng tìm hiểu về việc tham quan trong vùng và các địa điểm du lịch, họ được hướng dẫn đến quầy để nói chuyện với nhân viên của hang. Đó là một người đàn ông có mái tóc vàng, để ria mép, mặc áo somi trắng  và thắt cà vạt. Sau vài phút đề cập đến những lộ trình có thể tham quan, người này cúi xuống mất hút bên dưới quầy để lấy vài tập sách quảng cáo du lịch. Lúc đó, một người đàn ông khác mặt mày nhẵn nhụi, tóc đen, mặc áo sơ mi màu xanh da trời xuất hiện từ phía dưới quầy, tay cầm những tập sách quảng cáo. Người này tiếp tục nói đúng chỗ người kia vừa bỏ dỡ. Đáng ngạc nhiên là gần nửa số du khách không chú ý đến sự  thay đổi này, trong đó gấp đôi số đàn ông so với phụ nữ hoàn toàn không nhận ra sự khác biệt- không chỉ ở ngôn ngữ cơ thể mà còn là sự xuất hiện của một người hoàn toàn mới. Nếu bạn không có khả năng bẩm sinh hoặc chưa học cách nhận biết ngôn ngữ cơ thể, có thể bạn cũng sẽ không chú ý đến phần lớn sự thay đổi đó. Cuốn sách này sẽ cho bạn thấy phần lớn những thứ bạn đã và đang bỏ qua.
 
Cách thức chúng tôi viết cuốn sách này
 
Cuốn sách hoàn hảo về ngôn ngữ cơ thể được mở rộng trên tác phẩm đầu tiên của tôi có tựa đề là NGÔN NGỮ CƠ THỂ. Trong sách này, tôi và Barbara đã đưa vào các công trình nghiên cứu từ các khoa học mới như: sinh học tiến hóa, tâm lý học tiến hóa và các lý thuyết công nghệ mới như Cộng hưởng từ  cho thấy những gì diễn ra trong não bộ.Chúng tôi viết cuốn sách  này theo cách mà độc giả có thể mở ra đọc ngẫu nhiên bất cứ trang nào. Chúng tôi cũng giữ lại nội dung về động tác của cơ thể, nét mặt và điệu bộ, bởi vì đây là những điều cơ bản cần nắm vững để áp dụng trong mọi cuộc gặp gỡ trực diện. Cuốn sách hoàn hảo về ngôn ngữ cơ thể sẽ giúp bạn thấu hiểu những ám hiệu hay dấu hiệu không lời của bản thân, cách sử dụng chúng sao cho hiệu quả cũng như để nhận được những tác dụng như ý trong  hoạt động giao tiếp
Cuốn sách quan sát riêng biệt từng yếu tố ngôn ngữ cơ thể và điệu bộ, sử dụng các thuật ngữ đơn giản và dễ hiểu. Tuy nhiên, hầu như không có điệu bộ nào tách rời các điệu bộ khác. Vì vậy, chúng tôi cũng đồng thời cố tránh quá đơn giản hóa sự việc.
Thế nào rồi cũng có người than trời rằng việc nghiên cứu ngôn ngữ cơ thể chỉ là sử dụng kiến thức khoa học theo một cách khác để khai thác hoặc chi phối người ta bằng cách đọc những bí mật hay suy nghĩ của họ. Tuy nhiên, mục đích cuốn sách này là giúp bạn hiểu biết hơn trong hoạt động giao tiếp, qua đó có thể thấu hiểu người khác cũng như bản thân mình . Hiểu sự việc diễn biến ra sao sẽ giúp chúng ta sống dễ dàng hơn. Còn không biết hay thiếu hiểu biết sẽ làm tăng sự sỡ hãi , mê tín và khiến chúng ta hay chỉ trích người khác. Một người quan sát chim  không nghiên cứu về chim để bắn hạ chúng rồi giữ làm chiến lợi phẩm . Tương tư, nếu ta biết và có kỹ năng đọc ngôn ngữ cơ thể, mỗi cuộc gặp gỡ của ta sẽ trở nên thú vị.
 
Từ điển ngôn ngữ cơ thể của bạn
 
Cuốn sách đầu tiên về ngôn ngữ cơ thể được chúng tôi viết với dụng ý làm cẩm nang hướng dẫn cách làm việc cho nhân viên bán hàng, giám đốc, những nhà đàm phán và các nhà điều hành. Nhưng nó cũng có thể được áp dụng trong mọi tình huống của cuộc sống như trong gia đình , các cuộc hẹn hò hoặc ở nơi làm việc…. Cuốn sách hoàn hảo về ngôn ngữ cơ thể là thành quả trên 30 năm chúng tôi tích lũy kiến thức  và dấn thân vào nghiên cứu lĩnh vực ngôn ngữ cơ thể. Với cuốn sách này, chúng tôi muốn cung cấp cho bạn những “vốn từ” cơ bản  để đọc được thái độ, cảm xúc đồng thời giải đáp một số câu hỏi cắc cớ về hành vi của người nào đó và mãi mãi làm thay đổi hành vi của bạn. Hãy tưởng tượng bạn luôn ở trong một căn phòng tối, bạn có thể chạm tay vào đồ đạc trong phòng như rèm treo tường và cửa ra vào nhưng thật sự bạn không nhìn thấy chúng ra sao. Cuốn sách này sẽ bật sáng đền để bạn nhìn thấy những thứ đã luôn có sẵn. Bây giờ thì bạn sẽ biết chính xác những thứ đó là gì,nằm ở đâu và nên làm gì với chúng
Allan Pease
Đăng nhập để trả lời
0
Mình đã post những trang đầu tiên của cuốn "Ngôn ngữ cơ thể" Nếu các bạn đọc có hứng thú với cuốn sách này, các bạn có thể vui lòng giúp mình đánh máy tác phẩm này để chúng ta có thể sớm có một tác phẩm hoàn chỉnh đóng góp cho diễn đàn
Cám ơn các bạn rất nhiều.
Trịnh Kim Liên
PS: Mình cám ơn bạn Vân, Ngọc, Nhung , Uyên, Châu đã và đang giúp mình đánh máy cuốn sách này. Cám ơn các bạn rất nhiều.
Đăng nhập để trả lời
0
đánh máy từ tr.170-174

Kiểu gương mặt tì lên tay
Đây là điệu bộ tích cực thường được sử dụng trong thời gian đôi lứa tìm hiểu nhau. Phụ nữ và cả những người đàn ông đồng tính đều dùng điệu bộ này, chủ yếu để thu hút sự chú ý của đàn ông. Họ sẽ đan các ngón tay vào nhau, tì cằm lên tay và để lộ gương mặt của mình cho người đàn ông chiêm ngưỡng.
Nếu bạn định sử dụng chiêu nịnh nọt – dù chân thật hay giả tạo – thì điệu bộ này mở đường cho chiêu thức đó.

Chắp tay sau lưng
Công tước Edinburgh(*) và một số thành viên nam khác trong Hoàng gia Anh được ghi nhận là có thói quen đi ngẩng đầu lên, cằm đưa ra và hai bàn tay chắp ra sau lưng. Điệu bộ này rất đỗi quen thuộc đối với các nhà lãnh đạo, các thành viên của hoàng gia, viên cảnh sát tuần tra khu vực, hiệu trưởng đi quanh sân trường, sĩ quan quân đội cấp cao và bất kì ai đang nắm quyền hành.
Đầy là điệu bộ thể hiện sức mạnh, sự tự tin và quyền lực. Người làm điệu bộ này để lộ những chỗ yếu như bụng, tim, hạ bộ và cổ họng một cách vô thức cho thấy họ không sợ sệt điều gì. Theo kinh nghiệm của chúng tôi, nếu bạn thực hiện tư thế này khi gặp tình huống căng thẳng, như bị các phóng viên phỏng vấn hoặc đang đứng đợi bên ngoài phòng khám nha sĩ thì theo quy luật nhân quả, bạn sẽ cảm thấy tự tin hơn và thậm chí là có quyền uy.
Khi làm việc với các nhân viên trong ngành bảo vệ pháp luật, chúng tôi nhận thấy rằng những nhân viên không đeo vũ khí thường xuyên sử dụng tư thế chắp tay sau lưng và nhón lên nhón xuống để làm cho mình cao thêm. Còn các nhân viên được trang bị vũ khí thì ít sử dụng điệu bộ này mà hay để tay dọc hai bên người hoặc đút ngón cái vào trong thắt lưng. Vũ khí đã mang lại đầy đủ quyền lực cho họ nên điệu bộ chắp tay sau lưng để phô bày quyền lực không còn cần thiết nữa.
Khác với cảm xúc của điệu bộ hai lòng bàn tay nắm lại đặt ở sau lưng, điệu bộ bàn tay này nắm lấy cổ tay kia bộc lộ sự thất vọng và cố gắng tự chủ. Bàn tay này nắm chặt lấy cổ tay hoặc cánh tay kia ở phía sau lưng như thế cố ngăn cánh tay kia vuột ra.
Bàn tay này nắm lấy cánh tay kia càng cao thì người đó càng thất vọng hoặc tức giận. Người trong hình minh họa bên dưới đang cố gắng tự chủ nhiều hơn so với người trong hình ở trang trước, bởi bàn tay người này đang nắm lấy bắp tay, chứ không dừng ở cổ tay. Điệu bộ này xuất phát từ thành ngữ: “Get a good grip on yourself.” (Tự chủ)
Điệu bộ nắm lấy cổ tay và cánh tay đặt sau lưng thường xuất hiện khi các đương sự đứng đối mặt nhau bên ngoài phòng xử án, nhân viên bán hàng đứng ở quầy giao dịch hoặc khi bệnh nhân đợi bác sĩ. Điệu bộ này là nỗ lực nhằm che đậy sự lo lắng hoặc cố kiềm chế bản thân. Nếu bạn bắt gặp mình đang ở trong tư thế này, hãy đổi sang điệu bộ nắm hai lòng bàn tay lại với nhau đặt ở sau lưng, bạn sẽ dần cảm thấy tự tin và tự chủ hơn.
(*) Tước hiệu này để chỉ Hoàng đế Philip, chồng của nữ hoàng Anh (ND)

Để lộ ngón cái
Như đã đề cập trước đó, ngón tay cái biểu thị sự vượt trội. Theo thuật xem tướng tay, ngón cái tượng trưng cho sức mạnh của tính cách và bản ngã. Ngoài ra, các dấu hiệu ngôn ngữ cơ thể có liên quan đến ngón cái đều hàm ý thái độ tự coi mình là quan trọng. Đây là ngón được dùng để biểu thị sự thống trị, tính quyết đoán hoặc đôi khi là thái độ hung hăng. Điệu bộ bằng ngón cái là điệu bộ thứ cấp và thường nằm trong cụm điệu bộ nào đó. Việc để lộ ngón tay là dấu hiệu tích cực hay tư thế tiêu biểu cho người “điềm tĩnh” nhằm chứng tỏ ưu thế. Đàn ông sử dụng điệu bộ nhô ngón cái ra khi đang ở gần người phụ nữ hấp dẫn anh ta. Những người ăn vận chỉnh tề cũng thường để lộ ngón cái. Hiếm khi người có địa vị thấp như những kẻ lang thang lại làm điệu bộ này.
Những người để lộ ngón cái cũng thường hay nhón lên nhón xuống bằng ngón chân cái để trông có vẻ cao hơn.

Ngón cái thò ra khỏi túi áo khoác
Điệu bộ ngón cái thò ra khỏi túi áo khoác thường được sử dụng ở những người nhận thức được rằng họ có địa vị cao hơn người khác. Đây là một trong những điệu bộ quen thuộc của Thái tử Charles, tiết lộ thái độ tự chủ của ông vào những lúc làm điệu bộ này. Tại sở làm, sếp sẽ đi khắp văn phòng trong tư thế ngón cái thò ra khỏi túi áo khoác. Sau khi sếp đi khỏi, người có chức vụ kế sếp cũng rảo khắp văn phòng với điệu bộ tương tự. Tuy nhiên, không một nhân viên cấp dưới nào dám sử dụng điệu bộ này trước mặt sếp.
Việc để lộ ngón cái có thể tiết lộ sự thật khi lời nói của một người nào đó mâu thuẫn với điệu bộ của họ. Ví dụ, một vị luật sư quay sang bồi thẩm đoàn và nói với giọng thật chậm rãi, nhỏ nhẹ: “Thưa các vị, theo thiển ý của tôi…”; trong khi ấy, ông ta lại để lộ ngón cái và nghiêng đầu ra phía sau tỏ vẻ “coi thường” họ.


Tôi không thất bại, tôi tìm ra 10000 cách nhưng nó đều không thành
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chào, gửi mail bản scan cho mình nhé, mình sẽ đánh máy: [email=thuhuong1511@gmail.com]thuhuong1511@gmail.com[/email]
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn. Bạn gởi bản scan cho mình nhá: utitdethuong2302@gmail.com
Mình cũng muốn đóng góp chút cho diễn đàn.
Đăng nhập để trả lời
0
Chào các bạn

Các bạn nào muốn giúp đánh truyện Ngôn ngũ cơ thể,

Xin vui lòng gửi email cho nhucanhhacbay


[email=trinhkimlienkt14@gmail.com]trinhkimlienkt14@gmail.com[/email]


Thành thật cảm ơn các bạn

Cung Chúc Tân Xuân
Đăng nhập để trả lời
0
bạn ơi, mình cũng đang có thời gian, bạn có thể cho mình 1 phần cùng đánh máy. Nha. Mail của mình là hahpvcu@gmail.com. Mong được góp chút sức mọn cho thuquan
Đăng nhập để trả lời
0
Mail của chị: xuongrong5@yahoo.com
Em gửi scan, chị sẽ giúp thêm...2 tay nhé :D
Em hãy là một cánh sao xanh rơi vào lời nguyện cầu...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-16 08:47:45Ct.Ly>
    
(101-105)


Những kẻ buôn lậu ít mỉm cười hơn

 
   Vào  năm 1986, Cục Hải Quan úc nhờ chúng tôi đưa ra một chương trình nhằm làm tăng các vụ bắt giữ hàng lậu và ma túy nhập lậu vào úc. Cho đến lúc đó, các nhân viên thực thi pháp luật vẫn cho rằng những người đang nói dối hoặc đang chịu áp lực cười nhiều hơn. Sau khi phân tích một bộ phim về những người được yêu cầu nói dối, chúng tôi thấy điều ngược lại. Khi người ta nói  dối, họ mỉm cười ít hơn hoặc gần như không mỉm cười , bất kể họ thuộc nền văn hóa nào. Ngược lại, những người vô tội và nói thật tăng tần số mỉm cười khi họ thành thực. Vì mỉm cười có nguồn gốc từ sự phục ting nên những người vô tội cố gắng xoa dịu những người buộc tội họ, trong khi những người nói dối chuyên nghiệp ít cười và ít bộc lộ các dấu hiệu cơ thể khác. Tương tự, khi một chiếc xe cảnh sát dừng kế bên xe bạn tại giao lộ, cho dù bạn không phạm luật thì sự hiện diện của cảnh sát cũng khiến bạn có cảm giác mình đã phạm luật nên bạn bắt đầu mỉm cười. Điều này cho thấy cười giả tạo là điệu bộ có ý thức, do vậy, cần phảI xem xét nó trong ngữ cảnh xuất hiện.

                                                                    Năm kiểu cười phổ biến.
   Sau đây là phần tóm tắt và phân tích 5 kiểu cười phổ biến mà rất có thể bạn nhìn thấy mỗi ngày:
                                                                    1. Nụ cười mím chặt môi.
   Đây là điệu bộ hai môi khép chặt kéo dài ra hai bên gương mặt theo một đường thẳng và không để lộ răng. Kiểu cười này chuyền tảI thông điệp rằng người cười đang có một bí mật hoặc đang giữ kín một ý kiến , thái độ và họ sẽ không chia sẻ với bạn. Đây cũng là điệu cười ưa thích của những người phụ nữ không muốn để lộ rằng họ không thích ai đó. Rõ ràng các phụ nữ khác đều hiểu đó là dấu hiệu từ chối nhưng đa số đàn ông lại không hiểu điều này.
                                                                  






Nụ cười mớm chặt mụi cho thấy cụ ấy cú một bớ mật và  khụng muốn chia sẻ nú với bạn
                                      
 
   Chẳng hạn, một phụ nữ có thể nói về một phụ nữ khác kiểu như: “Cô ta là người rất có năng lực, biết rõ mình muốn gi” rồi cười mím chặt môi, chứ không bộc lộ suy nghĩ thật sự của mình rằng: “ TôI nghĩ cô nàng là một ả chảnh chọe hung hăng!” Nụ cười mím chặt môi cũng thường xuất hiện trên những tờ tạp chí đăng hình các doanh nhân thành công với thông điệp là: “ Tôi có những bí quyết thành công và các bạn phải cố đoán xem đó là những bí quyết gì.” Trong nhiều cuộc phỏng vấn, đàn ông có khuynh hướng đề cập về những nguyên tắc để thành công nhưng hiếm khi tiết lộ chi tiết chính xác rằng họ đã thành công như thế nào.






ễng bà Tony và Chene Blar “ cười mớm chặt mụi” trong lần bà Chene mai thai gần nhất
                                                                   






ễng bà Tony và Chene Blar “cười mớm chặt mụi” trong lần bà Chene mang thai gần nhất
                
Ngược lại. người ta luôn nhìn thấy Richard Branson hãnh diện mỉm cười thật tươi, để lộ hàm răng và sẵn sàng giải thích chính xác về sự thành công của ông ta. Nhưng nói cho cùng. đa số mọi người thường không làm như thế!

2.     Nụ cười méo xệch
   Nụ cười này thể hiện những cảm xúc trái ngược ở một bên gương mặt. Trong hình A bên dưới, não phảI nâng lông mày bên trái, các cơ xương gò má trái và cả gò má trái lên để tạo ra một kiểu cười ở phía trái gương mặt. Trong khi đó. não trái lại kéo chính các cơ này ở phía bên phảI xuống để tạo ra cái cau mày giận dữ. Khi bạn đặt gương nghiêng một góc 90 ở giữa tranh  minh họa A để phản chiếu mỗi bên gương mặt, bạn sẽ nhìn thấy hai gương mặt hoàn toàn khác nhau với những cảm xúc trái ngược. Hình phản chiếu nửa bên phải gương mặt (ảnh A) để lộ ảnh B có nụ cười toe toét, trong khi hình phản chiếu nửa bên trái gương mặt (ảnh C) để lộ cái cau mày giận dữ.

           
 
Nụ cười méo xệch này là dấu ấn riêng biệt của văn hóa phương Tây và đó là nụ cười cố ý. Thông điệp duy nhất mà nó chuyển tải là sự mỉa mai.

3.     Nụ cười trễ hàm xuống
   Đây là nụ cười được tập luyện. Khi cười. hàm dưới được hạ xuống tạo cảm giác như đang cười hoặc bông đùa. Đây là nụ cười ưa thích của nhân vật Joker trong phim Batman, Tổng thống Bill Clinton và nam diễn viên Hugh Grant. Họ ding kiểu cười này để tạo những phản ứng vui vẻ nơi khán giả hoặc để giành được nhiều phiếu bầu hơn.







Nụ cười trễ hàm xuống kốm sự giả tạo đụi mắt đang cười






4.     Nụ cười nhìn nghiêng và mắt hướng lên
   Đầu hướng xuống và nhìn nghiêng trong khi mắt hướng lên với nụ cười mím chặt môi, người mỉm cười mang dáng vẻ e lệ này khiến đàn ông ở khắp nơI ngơ ngẩn, bởi nó đánh thức bản năng bảo vệ, chăm sóc người phụ nữ. Đây là một trong nhưng kiểu cười mà Công nương Diana đã sử dụng để mê hoặc trái tim của mọi người.

                                                                  














Nụ cười nhỡn nghiờng và mắt hướng lờn của cụng nương Diana cú tỏc động mạnh đến đàn ụng lẫn phụ nữ





Nụ cười này làm cho nam giới muốn bảo vệ bà, còn phụ nữ thì muốn giống như bà. Không có gì ngạc nhiên khi đây là nụ cười quen thuộc trong kho vũ khí tán tỉnh, hấp dẫn đàn ông của giới nữ vì dưới mắt họ, nụ cười nhìn nghiêng mắt hướng lên rất quyến rũ và ẩn chứa tín hiệu “gọi mời” mạnh mẽ. Hiện nay, Hoàng tử William cũng sử dụng kiểu cười này . Nó không những có tác dụng chiếm được tình cảm của người khác mà còn gợi họ nhớ về Công Nương Diana.


*************************
 
(111-115)

sẽ bật khóc, lúc này cơ thể chúng ta cũng tiết ra chất endorphin. Tiếng khóc thường là bước nối tiếp sau một trận cười. Điều này lý giải tại sao khi gặp một chấn động lớn về tâm lý, như khi nghe tin về cái chết, người không thể chịu đựng nổi thường bắt đầu cười. Và khi đối diện với sự thật thì tiếng cười trở thành tiếng khóc.
 
Phòng cười
Vào những năm 80 của thế kỷ 20, nhiều bệnh viện ở Mỹ đã đưa ra khái niệm “phòng cười”. Dựa trên trải nghiệm của Norman Cousins và những công trình nghiên cức về tiếng cười của tiến sĩ Patch Adams, các bệnh viện đã dành riêng một căn phòng chứa đầy truyện cười và phim hài. Các nghệ sĩ hài cùng với các chú hề thường xuyện lui tới nơi đây. Hàng ngày, bệnh nhân được đưa đến phòng cười theo từng đợt từ 30-60 phút. Kết quả thật ấn tượng! Sức khoẻ của họ được cải thiện đáng kể và thời gian trung bình phải nằm viện của mỗi bệnh nhân cũng được rút ngắn lại. Nhờ có phòng cười mà các bệnh nhân dùng ít thuốc giảm đau đi, và họ trở nên dễ gần hơn. Vì vậy, có thể nói y học hiện nay rất coi trọng tiếng cười.
Cười nhiều giúp sống lâu
 
Mỉm cười và cười thành tiếng là một cách giao tiếp
Robert Provine đã phát hiện rằng xác xuất cười thành tiếng trong các tình huống giao tiếp nhiều gấp 30 lần so với khi cô đơn. Ông nhận thấy chỉ có 15% tiếng cười là xuất phát từ những lời nói đùa, phần còn lại liên quan đến việc thiết lập mối quan hệ. Trong cuộc nghiên cứu của Provine, lùc cô đơn, những người tham gia thường độc thoại hơn là cười. Ông đã ghi hình khi họ đang xem một video clip hài hước trong ba tình huống khác nhau: xem một mình, với người lạ cùng phái và với người bạn cùng phái.
Chỉ có 15% tiếng cười của chúng ta liên quan đến những lời nói đùa. Tiếng cười có liên quan nhiều hơn tới hoạt động giao tiếp.
Mặc dù không có sự khác biệt về mức độ hài hước mà những người tham gia cuộc nghiên cứu cảm nhận về video clip nhưng khi xem một mình, họ cười ít hơn rất nhiều so với khi xem cùng một người khác, bất kể đó là bạn bè hay người lạ. Tần số cũng như thời gian cười trong trường hợp có người xem cùng nhiều hơn và dài hơn đáng kể so với trường hợp chỉ xem một mình. Người ta cười thường xuyên hơn trong quan hệ xã giao. Những kết quả này chứng tỏ càng giao tiếp nhiều thì người ta sẽ càng cười thường xuyên hơn và mỗi lần cười sẽ kéo dài hơn.
 
Sự hài hước làm tăng doanh số
Giáo sư về ngành tiếp thị học, bà Karen Machleit thuộc Khoa Quản trị Kinh doanh trường Đại học Cincinnati phát hiện rằng nếu thêm một chút  hài hước vào các mẫu quảng cáo thì doanh số bán hàng sẽ tăng lên. Bà nhận thấy sự hài hước làm gia tăng khả năng tin tưởng của khách hàng vào lời quảng cáo và người chào hàng. Chính vì thế mà mẫu quảng cáo hài hước cùng với một người nổi tiếng dễ được đón nhận  hơn.
 
Miệng luôn trễ xuống
Trái với động tác kéo các khoé miệng lên để biểu lộ niềm vui sướng là việc hạ cả hai khoé miệng xuống tạo ra hình ảnh miệng trễ xuốn. Biểu hiện này được bộc lộ ở những người đang cảm thấy không vui, buồn rầu, chán nản, tức giận hay căng thẳng. Không may là nếu ai đó giữ những cảm xúc tiêu cực này lâu dài thì các khoé miệng sẽ bị trễ xuống mãi mãi.
          Thường xuyên trễ miệng xuống có thể làm cho người thực hiện có vẻ ngoài giống một con chó bun. Các cuộc nghiên cứu cho thấy người ta thường lánh xa, ít tiếp xúc bằng mắt và tránh né những người có biểu hiện này mỗi khi họ đi về phía chúng ta. Nếu bạn phát hiện điệu bộ trễ miệng xuống đã và đang len lỏi trong kho tằng nét mặt của bạn thì hãy tập mỉm cười thường xuyên. Điều đó không những giúp bạn tránh khỏi bộ dạng trông giống như một con chó giận dữ mà còn khiến bạn cảm thấy lạc quan hơn trong cuộc sống.

Ngoài ra, cách này cũng sẽ giúp bạn tránh làm cho trẻ con sợ hãi hay bị người chung quanh đánh giá là một gã khọm già quạu quọ.
 
Phụ nữ nên mỉm cười
Cuộc nghiên cứu của Marvin Hecht và Marianne La France thuộc trường Đại học Boston đã cho thấy, nhân viên cấp dưới mỉm cười nhiều hơn khi có mặt cấp trên hoặc những người quan trọng trong các tình huống thân mật hoặc xã giao, trong khi những người cấp trên thường chỉ mỉm cười với nhân viên cấp dưới trong tình huống thân mật mà thôi.
          Cuộc nghiên cứu này cũng cho thấy phụ nữ mỉm cười nhiều hơn nam giới trong những tình huống kinh doanh và giao tiếp. Điều này khiến phụ nữ trông vó vẻ lệ thuộc hoặc yếu đuối khi chạm trán với những người đàn ông không cười. Một số người khẳng định rằng phụ nữ mỉm cười nhiều hơn là do yếu tố lịch sử khi họ bị nam giới đặt vào vị trí phụ thuộc. Nhưng các cuộc nghiên cứu khác đã phát hiện rằng vào độ 8 tuần tuổi, các bé gái mỉm cười nhiều hơn bé trai. Vì thế, mỉm cười có thể là điệu bộ bẩm sinh chứ không phải được tiếp thu về mặt xã hội. Lời giải thích khả dĩ chấp nhận là điệu bộ mỉm cười xuất phát từ yêu cầu cho con bú và nuôi dạy con của người phụ nữ. Điều nay không có nghĩa là phụ nữ không thể có quyền hành như đàn ông, nhưng việc mỉm cười quá nhiều khiến phụ nữ trông có vẻ “kém oai” hơn.
Việc phụ nữ mỉm cười quá nhiều có lẽ là một điệu bộ thuộc về bản năng
Tiến sĩ tâm lý xã hội học Nancy Henley thuộc trường Đại học California ở Los Angeles đã mô tả nụ cười của phụ nữ là “biểu hiện xoa dịu” và có khả năng làm nguôi giận những người đàn ông có quyền hơn. Nghiên cứu của bà cho thấy trong những tình huống giao tiếp, thời gian phụ nữ mỉm cười chiếm 87% trong khi đàn ông chỉ có 67%, và khả năng họ cười đáp trả nụ cười của người khác phái cao hơn đến 26%. Một cuộc thử nghiệm sử dụng 15 bức ảnh của những phụ nữ có gương mặt vui vẻ, buồn và không vui không buồn để 257 người tham gia đánh giá sức hấp dẫn của họ. Kết quả, phụ nữ có vẻ mặt buồn bị coi là kém hấp dẫn nhất. Bức ảnh của những phụ nữ không mỉm cười được giải mã là dấu hiệu không vui, trong khi ảnh của những người đàn ông không mỉm cười thì lại được xem là biểu hiện thống trị. Bài học dành cho phụ nữ ở đây là trong lĩnh vực kinh doanh, nên ít mỉm cười khi giao thiệp với những người đàn ông thống trị hoặc chỉ cười đáp lại tuỳ theo số lần mỉm cười của họ. Ngược lại, nếu đàn ông muốn gây ảnh hưởng hơn đối với phụ nữ, họ cần mỉm cười nhiều hơn trong mọi ngữ cảnh.
 
Tiếng cười trong tình yêu
Robert Provine phát hiện rằng trong thời gian tìm hiểu, phụ nữ cũng là người cười nhiều nhất, chứ không phải đàn ông. Tiếng cười trong những ngữ cảnh này được sử dụng như một dấu hiệu thể hiện mức độ gắn bó của cặp nam nữ trong mối quan hệ đó. Nói đơn giản, người đàn ông làm cho người phụ nữ cười càng nhiều thì cô ấy càng thấy anh ta quyến rũ. Chính khả năng chọc cười người khác được xem là biểu hiện nam tính và phái nữ thường thích phái nam có cá tính mạnh mẽ, trong khi nam giới lại thích những phụ nữ nhu mì. Ngoài ra, Provine cũng phát hiện cấp dười cười để xoa dịu cấp trên và cấp trên chọc cấp dưới -  nhưng không chọc mình cười – là một cách để họ duy trì quyền hành của mình. ((116-120)
Các cuộc nghiên cứu cho thấy phụ nữ cười với những người đàn ông mà họ cảm thấy lôi cuống, còn đàn ông bị quyến rũ bởi những phụ nữ cười với họ.
Điều này giải thích tại sao phẩm chất có óc hài hước gần như đứng đầu danh sách những tiêu chuẩn được phụ nữ mong đợi ở người đàn ông. Khi một người phụ nữ nói: “Anh ấy thật vui tính – chúng tôi đã cười với nhau cả đêm” thì điều đó có nghĩa là cô ta đã dành cả đêm để cười và anh ta đã dành cả đêm để chọc cười cô ta!
Khi người đàn ông khen người phụ nữ có óc hài hước thì ý anh ta không phải là cô ta biết nói đùa mà là biết cười vì những câu  nói đùa của anh ta.

Điều kỳ diệu của nụ cười và tiếng cười
Nhiều người đàn ông cũng trở nên bực bội nếu bị một người đàn ông khác chiếm diễn đàn và nói đùa huyên thuyên, đặc biệt là khi có mặt phụ nữ mà nhất là họ cũng đang cười. Có khả năng cánh đàn ông sẽ nghĩ “kẻ phá bĩnh” không những là một kẻ ngốc mà còn là  người chẳng có gì thú vị - bất kể sự thật là anh này đã làm cho tất cả những phụ nữ có mặt ở đó cười phá lên. Nam giới cần hiểu đối với đa số phụ nữ, những người đàn ông hài hước trông có vẻ hấp dẫn hơn. Rất may là bạn có thể học cách trở nên hài hước.
 
Tóm tắt
Thông thường, khi bạn mỉm cười với người khác thì họ gần như luôn mỉm cười đáp lại. Điều này tạo ra những cảm xúc  tích cực cho cả bạn và người đó. Các cuộc nghiên cứu chứng tỏ rằng khi bạn chú ý mỉm cười thường xuyên đến độ biến nó thành thói quen thì hầu hết các cuộc gặp mặt sẽ diễn ra suôn sẻ, kéo dài hơn, mang lại kết quả lạc quan hơn và mối quan hệ được cải thiện đáng kể.
Chứng cứ cho thấy một cách thuyết phục rằng nụ cười và tiếng cười góp phần xây dựng hệ thống miễn dịch, bảo vệ cơ thể chống lại bệnh tật, làm lành các vết thương, tạo ra ý tưởng hay, dạy tốt, thu hút nhiều bạn bè hơn và kéo dài cuộc sống. Ngoài ra, sự hài hước còn giúp phục hồi cơ thể.
 
Chương 4
Dấu hiệu của cánh tay

 
Dấu hiệu rào chắn bằng cánh tay
Nấp sau rào chắn là một phản ứng bình thường mà chúng ta học được để tự vệ từ lúc nhỏ. Khi còn cảm thấy bị đe dọa, chúng ta sẽ nấp sau những vật thể chắc chắn như bàn, ghế, đồ gỗ hay váy mẹ. Càng lớn, hành động nấp này càng trở nên tinh tế hơn. Vào khoảng 6 tuổi, khi việc nấp sau những vật thể chắc chắn không còn được chấp  nhận thì chúng ta học cách khoanh chặt cánh tay trước ngực những khi cảm thấy bị đe dọa. Điệu bộ khoanh tay có hơi khác đi vào tuổi thiếu niên, lúc này, hai cánh tay chúng ta hơi thả lỏng kết hợp với điệu bộ bắt chéo chân.
Khi lớn hơn, điệu bộ khoanh tay  phát triển theo chiều hướng sao cho ít bị phát hiện nhất. Bằng cách khoanh một hoặc cả hai cánh tay trước ngực, rào chắn tự động được hình thành để ngăn chặn những gì được chúng ta nhận thức là có nguy cơ đe dọa hoặc những tình huống không mong muốn. Cánh tay xếp gọn gang trước vùng ngực và vùng phổ để bảo vệ những cơ quan quan trọng khỏi bị tổn thương, vì vậy rất có thể hành động này là bẩm sinh. Loài khỉ và tinh tinh cũng khoanh tay để tự bảo vệ khi bị tấn công trực diện. Có một điều chắc chắn: khi ai đó có thái độ lo lắng, tiêu cực hoặc phòng thủ thì rất có thể họ sẽ khoanh chặt tay trước ngực, điều này chứng tỏ họ đang càm thấy bị đe dọa.
Tại sao khoanh tay có thể có hại?
Các nghiên cứu về điệu bộ khoanh tay được tiến hành ở Mỹ cho thấy một số kết quả đáng lo ngại. Một nhóm tình nguyện viên được yêu cầu tham dự một lớp học mà không bắt chéo chân, không khoanh tay và ngồi ở tư thế bình thường, thoải mái. Vào cuối buổi học, tất cả các học viên này được kiểm tra khả năng nhớ bài học, kiến thức về bài giảng và thái độ của học đối với giảng viên. Nhóm tình nguyện thứ hai cũng trải qua quá trình tương tự, nhưng họ được yêu cầu khoanh chặt tay trước ngực trong suốt buổi học. Kết quả cho thấy, nhóm khoanh tay tiếp thu cũng như ghi nhớ bài giảng kém hơn 38% so với nhóm còn lại, đồng thời họ cũng có thái độ tiêu cực về bài giảng và giảng viên nhiều hơn.
Khi bạn khoanh tay, khả năng tạo long tin của bạn giảm đi đáng kể.
Năm 1989, chúng tôi đã tiến hành những cuộc kiểm tra tương tự với 1.500 đại biểu trong 6 buổi thuyết trình khác nhau và thu được các kết quả hầu như tương tự nhau. Tất cả đều cho thấy khi người nghe khoanh tay, họ không những có nhiều suy nghĩ tiêu cựu về diễn giả, mà còn ít chú ý đến những gì diễn giả nói hơn. Đây là lý do tại sao ghế ngồi tại các trung tâm đào tạo nên có thanh vịn để học viên không ngồi khoanh tay.
Phải… Nhưng tôi thấy “thoải mái”
Một số người tuyên bố là họ có thói quen khoanh tay bởi làm như vậy giúp họ cảm thấy thoải mái hơn. Thực ra, điệu bộ nào cũng đem đến cho bạn sự thoải mái khi bạn có thái độ tương ứng với nó; nghĩa là nếu bạn có thái độ tiêu cực, phòng thủ hoặc lo lắng thì khoanh tay sẽ làm bạn cảm thấy thoải mái, nhưng nêu bạn đang vui vẻ cùng bạn bè, khoanh tay sẽ sinh tâm lý bất ổn.
Hãy nhớ rằng với ngôn ngữ cơ thể, ý nghĩa của thong điệp còn phụ thuộc vào người nhận chứ không chỉ riêng người thực hiện. Có thể bạn thấy “thoải mái” khi khoanh tay, đồng thời lưng và cổ thì cứng đờ, nhưng nghiên cứu cho thấy những người khác lại khó chịu với cụm điệu bộ này. Vì vậy, lời khuyên ở đây khá rõ rang – hãy tránh khoanh tay trong bất kỳ tình huống nào trừ khi chủ ý của bạn là để người khác thấy bạn không đồng ý hoặc không muốn tham gia.
Có thể bạn cảm thấy thoải mái khi khoanh tay nhưng người khác sẽ nghĩ là bạn không thân thiện.
Sự khác biệt về giới tính
Cánh tay của đàn ông hơi hướng vào trong, còng cánh tay phụ nữ hơi khuỳnh ra ngoài. Sự khác biệt này cho phép đàn ông ném chính xác hơn, trong khi khuỷu tay khuỳnh ra của phụ nữ giúp tư thế ẳm em bé được rộng rãi và vững chắc hơn. Có một điều thú vị là khi ở gần những người đàn ông hấp dẫn,
 
Dấu hiệu của cánh tay  121-130
       Phụ  nữ có khuynh hướng buông hai cánh tay rộng ra. Ngược lai, họ thường khoanh tay trước ngực khi ở gần những người đàn ông hung hăng hoặc không thú vị.






Cánh tay quay vào trong cho phép đàn ông ném chính xác, còn cánh tay của phụ nữ khuỳnh ra ngoài giúp việc ẵm bóng tốt hơn.
      
                   Khoanh tay trước ngực
          Khoanh cả hai cánh tay trước ngực nhằm tạo rào chắn giữa người thực hiện với người nhằm tạo rào chắn giữa người thực hiện với người khác hoặc với thứ gì đó mà họ không thích. Có nhiều tư thế khoanh tay nhưng ở đây, chúng tôi chỉ bàn về những tư thế quen thuộc mà rất có thể bạn đã nhìn thấy. Khoanh tay trước ngực là động tác vô cùng phổ biến và thường được hiểu là  tư thế tự vệ hoặc phản đối. Thông thường, người ta hay khoanh tay kiểu này khi đứng giữa những người lạ nơi công cộng, lúc xếp hang tại quán ăn tự phục vụ, trong thang máy hay bất cứ nơi nào người ta cảm thấy không chắc chắn hoặc không an toàn.
          Chúng tôi đã tham dự một cuộc họp hội đồng địa phương. Ở đó, những người khai thác đất đai ngồi bên này đang tranh luận về việc đốn cây với đối thủ của họ, “những người bảo vệ cây xanh”, ngồi ở phía bên kia. Có khoảng phân nửa số người tham dự ngồi khoanh tay lúc khai mạc cuộc họp.
          Số “người bảo vệ cây xanh” khoanh tay tăng đến 90% khi những người khai thác đất đai phát biểu, và gần 100% số người khai thác đất khoanh tay khi “những người bảo vệ cây xanh” đưa ra ý kiến. Điều này chứng tỏ hầu hết người ta sẽ khoanh tay khi họ không đồng tình với những gì đang nghe. Nhiều diễn giả đã thất bại trong việc chuyển tải thông điệp đến với thính giả bởi vì họ không nhìn thấy tư thế khoanh tay của các thính giả đó. Những diễn giả giàu kinh nghiệm đều biết rằng khi điệu bộ này xuất hiện nghĩa là họ cần phải có một “thủ thuật mào đầu” tốt để làm cho thính giả chuyển sang tư thế cởi mở hơn, khiến họ thay đổi thái độ từ tiêu cực đến tích cực.






Kiểu khoanh tay trước ngực người này không muốn tiếp xúc với bạn và bạn cũng chẳng màng tiếp cận anh ta
                  
          Khi nhìn thấy ai đó đang ở tư thế khoanh tay thì rất có thể, bạn đã nói điều gù đó khiến họ không đồng tình. Có tiếp tục tranh luận với người này cũng vô ích cho dù ngoài miệng họ nói đồng ý với bạn. Ngôn ngữ cơ thể bao giờ cũng trung thực hơn lời nói.
                  
          Việc bạn cần làm là tìm hiểu tại sao họ lại khoanh tay và cố làm cho họ chuyển sang tư thế sẵn sang tiếp thu hơn. Điệu bộ khoanh tay xuất hiện khi một người có thái độ tiêu cực và chừng nào điệu bộ này vẫn còn thì thái độ ấy vẫn còn tồn tại.
                   Giải pháp
          Có một cách đơn giản nhưng hiệu quả nhằm phá vỡ tư thế khoanh tay là đưa cho người nghe thứ gì đó để họ cầm hoặc giao việc gì đó cho họ làm. Việc đưa cho họ cây viết, cuốn sách, tập sách quảng cáo, hàng mẫu hay bài kiểm tra viết sẽ khiến họ không khoanh tay được và phải chúi người về phía trước.Điều này buộc họ phải chuyển sang một tư thế thong thoáng hơn và vì thế thái đọ của họ cũng sẽ cởi mở hơn. Yêu cầu người khác chúi người về phía trước để theo dõi phần thuyết trình bằng thiết bị nghe nhìn cũng là một biện pháp hiệu quả nhằm loại bỏ tư thế khoanh tay. Bạn cũng có thể chúi người về phía trước, lòng bàn tay ngửa lên và nói: “Tôi nhận thấy anh có điều muốn hỏi… anh muốn biết gì?” hoặc “Ý kiến của anh ra sao?” Sau đó, bạn ngồi xuống hoặc ngả người vào thành ghế để ra hiệu là đã đến lượt họ nói. Cách sử dụng điệu bộ này ngụ ý rằng bạn muốn họ cởi mở và thẳng thắn như bạn vậy!
                  
         
          Các nhân viên bán hang và người đàm phán thường được huấn luyện rằng nếu muốn đảm bảo công việc mình được suôn sẻ thì đừng vội vàng giới thiệu sản phẩm hay đưa ra bất kỳ ý tưởng nào cho đến khi biết được lý do tại sao vị khách hang tiềm năng lại khoanh tay. Thông thường thì người mua không bộc lộ ý kiến phản đối của họ cho nên đa số nhân viên bán hang khó lòng biết được. Đã vậy, các nhân viên bán hang cũng không hiểu được điệu bộ khoanh tay báo hiệu rằng người mua đang không đồng ý về điều đó.
                   Kiểu khoanh tay được gia cố
          Cụm điệu bộ khoanh tay bàn tay nắm chặt  biểu thị thái độ thù địch và phòng thủ. Nếu điệu bộ này kết hợp với điệu cười mím chặt môi hoặc nghiến răng và đỏ mặt thì có thể sẽ xảy ra một cuộc tranh cãi, thậm chí là tấn công bằng vũ lực. Cần phải một cách tiếp cận mềm mỏng hơn để tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến điệu bộ này nếu bạn chưa rõ lý do. Người ở hình bên dưới đang có thái độ hung hăng, công kích.






Kiểu khoanh tay nắm chặt cho thấy người này có thái độ thù địch
                  
 
                   Kiểu khoanh tay nắm chặt hai cánh tay
          Kiểu khoanh tay nắm chặt hai cánh tay  có đặc điểm là bàn tay của người đó nắm chặt bắp tay nhằm tăng thêm sức mạnh cho bản thân và tránh không để lộ phần cơ thể trước. Đôi khi người ta bóp chặt cánh tay đến nỗi các ngón tay và khớp ngón tay trở nên trắng bệch vì sự tuần hoàn máu bị ngưng lại. Đây là cách an ủi bản thân theo kiểu tự ôm lấy mình. Chúng ta thường bắt gắp kiểu khoanh tay này trong phòng đợi khám bệnh hay tại sân bay (nhất là những người lần đầu đi máy bay). Đây là điệu bộ thể hiện thái độ tiêu cực, dồn nén cảm xúc.
                  






Kiểu khoanh tay nắm chặt hai cánh tay người này cảm thấy không an toàn và không muốn mua những gì bạn đang bán
         
         
          Ở tòa án, người ta thường nhìn thấy nguyên đơn dung tư thế khoanh chặt tay, trong khi bị đơn lại có tư thế khoanh tay nắm chặt hai cánh tay.
                   Sếp và nhân viên
          Địa vị có thể ảnh hưởng đến điệu bộ khoanh tay. Những người cấp trên có thể chứng tỏ mình mạnh hơn bằng cách không khoanh tay với ý: “Tôi chẳng có gì phải sợ nên tôi không cần phòng vệ.” Chẳng hạn như tại buổi lễ nọ, một công ty đã giới thiệu vị tổng giám đốc với vài nhân viên mới. Sau khi chào hỏi các nhân viên đó bằng cái bắt tay có lòng bàn tay úp xuống, vị tổng giám đốc này đứng lùi ra sau, cách xa họ 1 mét và đế bàn tay ra hai bên hay chắp sau lưng theo kiểu bàn tay này nắm bàn tay kia của Hoàng tế Philip (đầy quyền hành), hoặc có lúc ông ta đút một hay cả hai tay vào túi quần (trung dung). Hiếm khi thấy ông ta khoanh tay trước ngực để không bộc lộ chút mảy may lo lắng.
 
          Ngược lại, sau khi bắt tay với sếp, các nhân viên mới giữ tay ở tư thế khoanh tay hoàn toàn hoặc khoanh hờ do e ngại về sự hiện diện của người đứng đầu công ty. Cả tổng giám đốc lẫn các nhân viên mới đều cảm thấy thoải mái với cụm điệu bộ riêng của mình, vì nó thể hiện địa vị của họ trong mối quan hệ với người kia. Nhưng nếu tổng giám đốc gặp một thanh niên trẻ tuổi, đầy triển vọng, địa vị cao và thậm chí anh ta ra vẻ anh ta cũng quan trọng như tổng giám đốc thì sao? Có khả năng là sau khi bắt tay nhau theo kiểu thống tri, người điều hành trẻ hơn sẽ khoanh hai tay với hai ngón tay cái chĩa lên.
         






Điệu bộ hai ngón tay cái chĩa lên phòng thủ nhưng anh ta vẫn nghĩ là mình khá bính tĩnh
         
         
          Điệu bộ này biểu hiện thái độ “bình tĩnh” và tự chủ của người thực hiện. Khi nói chuyện, anh ta chĩa hai ngón tay cái để nhấn mạnh những điều đang đề cập. Như đã nói ở trên, điệu bộ hai ngón tay cái chĩa lên là một cách biểu thị sự tự tin, còn hai tay khoanh lại tạo cảm giác tự vệ.
          Người có tâm trạng vừa phòng thủ vừa phục tùng sẽ ngồi ở tư thế đối xứng, nghĩa là một bên cơ thể họ là hình ảnh phản chiếu của bên kia. Cơ họ căng ra và trông như thể họ đang mong chờ sự tấn công vậy. Trong khi đó, người có tâm trạng vừa phòng thủ vừa thống trị sẽ ngồi ở tư thế không đối xứng, nghĩa là hai bên cơ thể họ biểu hiện không giống nhau.
                   Dùng kiểu hai ngón tay cái chĩa lên
          Khi bạn đang trình bày vấn đề với ai đó mà thấy họ sử dụng điệu bộ khoanh tay hai ngón tay cái chĩa lên kết hợp với các điệu bộ tích cực khác ở gần cuối bài thuyết trình thì bạn có thể thoải mái hỏi xem họ có đồng ý với bạn không. Còn trong trường hợp người nghe ngồi ở tư thế khoanh tay bàn tay nắm chặt cùng với bộ mặt lạnh lung khi kết thúc bài thuyết trình thì việc tìm kiếm sự đồng tình khi họ chỉ khiến bạn rắc rối mà thôi. Tốt hơn hết là bạn nên đặt câu hỏi để tìm hiểu những ý kiến phản đối của họ. Bởi khi ai đó “từ chối” lời đề nghị của bạn thì việc làm họ đổi ý sẽ trở nên khó khăn, trừ phi  bạn muốn bị người khác đánh giá là người hung hăng. Lúc này, khả năng hiểu được ngôn ngữ cơ thể sẽ cho phép bạn “nhìn thấy” quyết định từ chối của một người nào đó trước khi họ nói ra, đồng thời nó cũng cho bạn thời gian để áp dụng các giải pháp thay thế.
                  
         
         
          Những người mang vũ khí hoặc áo giáp ít khi sử dụng điệu bộ khoanh tay bởi vì vũ khí hoặc áo giáp đã đủ bảo vệ cơ thể họ. Chẳng hạn, hiếm khi các nhân viên cảnh sát mang sung khoanh tay trừ khi họ đứng gác. Thông thường, họ dung tư thế nắm chặt tay lại để cảnh báo một cách rõ ràng rằng không ai được phép xâm phạm khu vực họ canh gác.
                   Tự ôm lấy mình
          Lúc còn nhỏ, chúng ta được cha mẹ hoặc bảo mẫu ôm ấp, vỗ về khi phải đối mặt với tình huống khó khăn, căng thẳng. Khi lớn lên, chúng ta thường cố tạo lại cảm giác được vỗ về như thuở bé khi nhận thấy mình rơi vào tình huống căng thẳng. Nếu dùng điệu bộ khoanh cả tay thì mọi người có thể biết chúng ta đang lo sợ, do đó, phụ nữ thường thay thế bằng một phiên bản tinh tế hơn – khoanh tay bằng một cánh tay, nghĩa là một cánh tay đưa ngang qua cơ thể để nắm hoặc chạm vào cánh tay kia và tạo thành rào chắn, như thể đang tự ôm lấy mình. Kiểu rào chắn bằng một cánh tay này thường xuất hiện trong các cuộc gặp mặt, nơi mà người ta cảm thấy lạc long giữa đám đông hoặc thiếu tự tin. Bất kỳ người phụ nữ nào dùng tư thế này thường quả quyết rằng mình đang “ổn thôi”.
                       






Tự nắm lấy mình như mẹ đã từng nắm tay ta khi bé
                       
         
          Kiểu rào chắn bằng một cánh tay ở đàn ông được gọi là kiểu tự nắm tay của mình. Đây là điệu bộ thường được họ sử dụng khi đứng trước đám đông để nhận phần thưởng hoặc phát biểu. Điệu bộ này còn có tên là tư thế khóa kéo bị hư. Nó giúp cho người đàn ông cảm thấy an toàn bởi anh ta có thể bảo vệ “của quý” của mình, đồng thời tránh được đòn hiểm từ phía trước.
                       






Tư thế khóa kéo bị hư
         
         
Đây cũng là tư thế quen thuộc của đàn ông khi đứng xếp hang tại nơi phát chuẩn hay khi nhận phúc lợi xã hội. Nó để lộ cảm giác chán nản, tổn thương, trông như có ai khác nắm lấy tay của bạn. Đứng trước đám đông, Adolf Hitler cũng dùng tư thế này để che đậy cảm giác bất lực về tình dục do ông ta chỉ có một tinh hoàn.
          Có thể do yêu cầu tiến hóa, cánh tay của đàn ông đã được thu ngắn lại, cho phép họ tao ra tư thế bảo vệ này bởi vì khi con tinh tinh, loài linh trưởng gần chúng ta nhất, thực hiện tư thế giống như vây thì tay của chúng chạm đến đầu gối.






Con người muốn che dấu những vùng mà họ nghĩ là chỗ yếu hoặc dễ bị tổn thương nhất
         
                  
                   Người giàu có và nổi tiếng để lộ cảm giác không an toàn của họ như thế nào?
          Những người thường xuyên xuất hiện trước đám đông, như các thành viên hoàng gia, chính trị gia, các nhân vật trên truyền hình và ngôi sao điện ảnh, thường không muốn khán giả phát hiện ra họ đang lo lắng hoặc thiếu tự tin. Họ thích xuất hiện trước công chúng với vẻ ngoài bình thản, tự chủ, tuy nhiên nỗi lo lắng hay sợ hãi vẫn lọt ra ngoài dưới hình thức khoanh tay ngụy tạo. Giống như điệu bộ khoanh cả hai tay, một cánh tay của họ cũng đưa ngang người hướng về phía cánh tay kia, nhưng thay ví khoanh tay, bàn tay ấy sẽ cầm hoặc chạm vào túi xách, vòng đeo tay, đồng hồ treo tay, cổ tay áo sơ mi hoặc vật đang đeo trên cánh tay kia. Một lần nữa, rào chắn được hình thành, giúp họ có được cảm giác an toàn.
                  






Trước công chúng những người nổi tiếng cũng lo lắng như chúng ta
                  
         
          Ta thấy những người đàn ông mặc áo có khuy cài cổ tay thường chỉnh sửa khuy cài khi băng qua một căn phòng hoặc sàn nhảy, nơi mà người khác có thể quan sát toàn thân họ. Đây là điệu bộ đặc trưng của Thái tử Charles, nó luôn được ông sử dụng để tạo cảm giác an toàn bất cứ lúc nào ông đi qua một khu vực lộ thiên, nơi mọi người hoàn toàn có thể trông thấy ông.
         






Điệu bộ chỉnh khuy cài cổ áo sơ mi của Thái tử Chatles cho biết ông đang cảm thấy bất an
         
 
131-136
Có thể bạn sẽ nghĩ rằng sau hơn nửa thế kỷ bị công chúng soi xét kỹ lưỡng và đối mặt với đám đông, các thành viên hoàng gia, chẳng hạn như Thái tử Charles, đã không còn cảm giác lo lắng nữa. Nhưng động tác hơi khoanh tay của ông đã tiết lộ rằng trong những tình huống tương tự, ông cũng cảm thấy không an toàn như chúng ta.
Chúng ta cũng sẽ nhìn thấy một người đang lo lắng, ngượng ngùng chỉnh dây đeo đồng hồ, kiểm tra những thứ bên trong ví, siết chặt hoặc xoa hai bàn tay, nghịch nút trên cổ tay áo hay sử dụng bất kỳ điệu bộ nào để cánh tay của họ khoanh trước cơ thể. Điệu bộ yêu thích của các nhà doanh nghiệp khi cảm thấy bất an là giữ cặp hoặc tập hồ sơ trước cơ thể lúc bước vào cuộc họp. Những điệu bộ này không nhằm mục đích nào khác ngoài việc cố tình che đậy nỗi lo lắng. Nơi thích hợp để quan sát chúng là bất cứ nơi nào có người đi ngang qua đám đông, ví dụ như một người đàn ông băng qua sàn nhảy để mời một phụ nữ khiêu vũ hoặc ai đó lên sân khấu để nhận phần thưởng.

Khi cảm thấy ngượng ngùng hoặc không tự tin, phụ nữ thường cầm túi xách tay hay ví tiền ngụy tạo thành rào chắn. Cách này giúp họ ít bị chú ý hơn. Các thành viên hoàng gia như Công chúa Anne thường ôm một bó hoa lúc đứng trước công chúng, điệu bộ ôm hoa hay cầm túi xách tay cũng là điệu bộ yêu thích của Nữ hoàng Elizabeth. Dĩ nhiên bà không thể xem hát trong túi xách tay. Chẳng qua chiếc túi xách như một vỏ bọc an toàn và trong một vài trường hợp là phương tiện gửi thông điệp. Những người quan sát các thành viên hoàng gia đã ghi nhận có đến 12 dấu hiệu mà Nữ hoàng Elizabeth gửi cho các vệ sĩ của mình để thông báo về việc khi nào bà muốn đi, dừng lại, rời khỏi nơi đó hoặc thoát khỏi một người đang quấy rầy bà.
Một trong những phiên bản tinh tế và phổ biến nhất của động tác tạo rào chắn là cầm ly hoặc tách bằng cả hai tay. Ly hoàn toàn có thể được cầm bằng một tay, chẳng qua việc nâng ly bằng hai tay cho phép người thực hiện tạo được một rào chắn bằng cánh tay mà hầu như không bị ai để ý. Hầu hết nọi người đều sử dụng những dạng điệu bộ này và ít ai trong chúng ta nhận thức được rằng chúng ta đang sử dụng chúng.

 
Tạo rào chắn bằng tách cà phê
Mời một tách nước trong cuộc đàm phán là chiến thuật tuyệt vời để phán đoán xem đối phương tiếp nhận lời đề nghị của bạn như thế nào. Nơi họ đặt tách ngay sau khi uống là một dấu hiệu mách bảo rằng liệu họ có bị thuyết phục hoặc sẵn sàng xem xét những điều bạn đang nói hay không. Nếu cảm thấy bất ngờ, do dự hoặc không đồng ý về những điều nghe thấy, họ sẽ đặt tách ở phía bên kia để tạo thành rào chắn bằng một cánh tay. Còn khi đồng tình họ sẽ đặt tách bên cạnh biểu lộ thái độ sẵn sàng xem xét hoặc chấp thuận.

Ngồi tựa cùi chỏ lên tay ghế cũng là tư thế thể hiện quyền lực và chuyển tải hình tượng mạnh mẽ, ngay thẳng. Những người nhún nhường, thất bại thường thu cánh tay vào bên trong tay ghế vì vậy hãy luôn tránh điệu bộ này trừ phi mục đích của bạn là tỏ vẻ thất bại.
Sức mạnh của cái chạm tay
Bàn tay trái chạm vào người khác trong khi bàn tay phải bắt tay họ có thể tạo ra ảnh hưởng mạnh mẽ. 
Các nhà nghiên cứu thuộc trường Đại học Minnesota đã tiến hành cuộc thử nghiệm có tên là “Phép thử ở buồng điện thoại”. Họ đặt một đồng xu lên gờ của buồng điện thoại rồi nấp sau gốc cây, chờ đợi ai đó không mảy may ngờ vực bước vào và nhìn thấy đồng xu. Khi điều này xảy ra, một nhà nghiên cứu tiến đến chỗ đối tượng hỏi: “Anh có tình cờ nhìn thấy đồng xu của tôi ở đây không? Tôi cần đồng xu đó để gọi một cuộc nữa.” Chỉ có 23% đối tượng thừa nhận họ đã thấy đồng xu và trả lại.
Ở lần thử nghiệm thứ hai, đồng xu cũng được đặt trong buồng điện thoại nhưng khi các nhà nghiên cứu lại gần các đối tượng, họ chạm nhẹ vào tay của người đó trong khoảng 3 giây trước khi hỏi về đồng xu. Lần này, 68% số người thừa nhận có nhìn thấy nó. Trông họ có vẻ lúng túng và nói những điều đại loại như: “Tôi đã nhìn quanh để cố tìm xem tiền của ai…”

Có 3 lý do khiến thủ thuật này có tác dụng. Thứ nhất, khuỷu tay được xem là nơi có thể phô bày và cách xa những phần kín đáo của cơ thể. Thứ hai, ở đa số các nước, việc chạm vào người lạ vốn không được chấp nhận, vì thế hành động này để lại ấn tượng. Thứ ba, việc chạm nhẹ khuỷu tay trong 3 giây đã tạo ra mối quan hệ nhất thời giữa hai người. Khi cuộc thử nghiệm này được tiến hành trong một chương trình truyền hình, chúng tôi phát hiện rằng tỷ lệ trả lại đồng xu thay đổi theo từng nền văn hóa. Nói rõ hơn, tỷ lệ này tùy thuộc vào tần số chạm tay vào người khác thông thường ở một nơi nào đó. Cụ thể, khi bị chạm vào khuỷu tay, 72% người Úc, 70% người Anh, 85% người Đức, 50% người Pháp và 22% người Ý đã trả lại đồng xu. Kết quả này cho thấy ở những nơi mà hành động thường xuyên chạm tay vào người khác không phải là chuẩn mực văn hóa thì cái chạm vào khuỷu tay sẽ có tác dụng hơn. Chúng tôi đã ghi lại số lần chạm tay vào người khác trong một giờ tại các tiệm cà phê ngoài trời ở những nước mà chúng tôi thường xuyên đến thăm và nhận thấy, ở Rome có 220 lần, ở Paris có 142 lần, ở Sydney có 25 lần, ở New York có 4 lần và ở Luân Đôn không có lần chạm tay nào. Điều này có nghĩa nếu bạn thừa hưởng tính cách của người Anh hoặc người Đức càng nhiều thì bạn càng ít chạm vào người khác, vì vậy, việc chạm vào khuỷu tay sẽ có tác dụng hơn đối với bạn.

Nói chung, chúng tôi đã phát hiện ra rằng khả năng phụ nữ chạm vào người cùng phái nhiều gấp 4 lần khả năng đàn ông chạm vào người cùng phái. Ở nhiều nơi, việc chạm vào phía trên hoặc phía dưới khuỷu tay của một người lạ không hiệu quả bằng việc chạm vào đúng khuỷu tay mà còn tạo ra tác dụng ngược. Chạm vào khuỷu tay của người khác quá 3 giây cũng gây ra phản ứng tiêu cực, khi đó người bị chạm sẽ bất giác nhìn xuống bàn tay để xem bạn định làm gì.
Cũng chạm vào tay họ
Người ta đã tiến hành một cuộc nghiên cứu khác với các thủ thư bằng cách yêu cầu họ chạm nhẹ vào bàn tay của người mượn khi đưa sách. Bên ngoài thư viện, khi người mượn sách được hỏi về ấn tượng của họ đối với cung cách phục vụ của thư viện, những người được chạm tay đã trả lời tất cả các câu hỏi với vẻ thiện cảm và có khả năng nhớ lại tên của người thủ thư tốt hơn. Những cuộc nghiên cứu được tiến hành trong các siêu thị của Anh cho thấy, khách hàng cũng có những phản ứng tích cực tương tự nếu họ bị chạm nhẹ vào tay lúc nhận tiền thừa. Cuộc thử nghiệm này cũng đã được tiến hành ở Mỹ đối với các nữ phục vụ bàn nhận được nhiều tiền boa của khách hàng. Những nữ phục vụ đụng khuỷu tay và bàn tay vào các thực khách sẽ kiếm được tiền boa từ các thực khách nam nhiều hơn 36% so với các nữ phục vụ không đụng chạm. Còn nam phục vụ bàn thì tăng khoảng 22% số tiền kiếm được bất kể họ đụng chạm vào giới nào.
Lần tới khi bắt tay một người mới, bạn hãy giơ cánh tay trái ra, chạm nhẹ vào khuỷu tay hoặc bàn tay của họ và lặp lại tên họ để khẳng định rằng bạn đã nghe chính xác, rồi quan sát phản ứng của họ. Việc này không những làm cho họ cảm thấy mình quan trọng mà còn giúp bạn nhớ tên của người mới thông qua hành động nhắc lại đó.
Việc chạm khuỷu tay và bàn tay – khi được thực hiện một cách tinh tế - sẽ gây sự chú ý, tăng sức thuyết phục cho lời nhận xét, nhấn mạnh một khái niệm, làm tăng ảnh hưởng của bạn đối với những người khác, giúp bạn nhớ nhiều hơn và tạo ấn tượng tích cực đối với mọi người.
Tóm tắt
Cho dù bạn muốn hay không thì bất kỳ kiểu khoanh tay trước ngực nào cũng bị cả người gửi và người nhận thông điệp cho là tiêu cực. Ngay cả khi bạn khoanh tay bởi vì bạn bị đau lưng đi nữa, thì người quan sát vẫn đánh giá bạn theo quan điểm của họ một cách vô thức. Ngay bây giờ, bạn hãy tập đừng khoanh tay và chúng tôi sẽ chỉ cho bạn những gì cần làm để tạo ra một hình ảnh tích cực và tự tin hơn.

 
 
(137-142)
Chương 5
Những khác biệt về văn hóa

 
Hãy hình dung bạn đang xem xét tỉ mỉ một ngôi nhà và có khả năng bạn sẽ mua nó. Bạn mở cửa phòng tắm và nhìn thấy một phụ nữ trần truồng đang ngồi trong phòng tắm. Bạn nghĩ người phụ nữ bị bạn làm cho kinh ngạc đó sẽ phản ứng ra sao? Phụ nữ Anh, Mỹ sẽ lấy một tay che ngực, con tay kia che cơ quan sinh dục trong khi phụ nữ Thụy Điển chỉ che cơ quan sinh dục, phụ nữ Hồi giáo sẽ che mặt, phụ nữ Sumatra sẽ che đầu gối, và phụ nữ Samoa sẽ che rốn!
Lúc đó chúng tôi đang ăn bánh pizza
Lúc viết chương này, chúng tôi đang ở thành phố Venice, Ý để tham dự một hội thảo nói về những khác biệt trong văn hóa. Nếu chưa từng đến Ý, chắc hẳn chúng tôi sẽ vô cùng kinh ngạc với những gì được trải nghiệm tại đây. Trong tất cả các nền văn hóa, mọi người đều đi bộ trên vỉa hè cùng phía với đường lài xe. Điều này có nghĩa nếu bạn là người Anh, Úc, Nam Phi hoặc New Zealand, bạn sẽ lái xe và đi bộ phía bên trái. Nhưng nếu làm như vậy ở Ý thì bạn sẽ liên tục bị người Ý đụng vào khi đi bộ trên vỉa hè. Đó là vì khi thấy họ gần đến, bạn né sang phía bên trái của bạn trong lúc họ lại bước về phía bên phải của họ. Ở nước ngoài, đeo kính râm là nguyên nhân số một gây ra va chạm trên vỉa hè giữa các khách bộ hành đến từ những nền văn hóa khác nhau, bởi không ai nhìn thấy mắt người kia để biết họ định đi lối nào. Nhưng đấy là một cách hay để làm quen với những người nước ngoài mà bạn chưa từng biết.
Bạn hẳn cũng kinh ngạc không kém khi bắt tay chào tạm biệt một người Ý vì bạn sẽ nhận được một cái hôn ở mỗi bên má.
Khi tôi ra về, người đàn ông Ý hôn cả hai bên má của tôi. Lúc đó tôi đang buộc dây giày. WOODY ALLEN
Khi bạn nói chuyện với người Ý bản địa, dường như họ lấn vào không gian của bạn, liên tục vồ vập, nói át tiếng bạn như thể đang la hét đầy tức giận về mọi chuyện. Nhưng những đặc điểm này là một phần trong quan hệ giao tiếp thân thiện thường ngày của họ. Không phải mọi điều đều có cùng ý nghĩa ở mọi nền văn hóa.
Làm một bài kiểm tra về văn hóa
Bạn biết gì về những khác biệt văn hóa trong ngôn ngữ cơ thể? Hãy thử giơ bàn tay thuân lên để biểu thị số 5. Giờ thì đổi thành số 2. Nếu bạn là người Anglo-Saxon, 96% khả năng bạn sẽ giơ ngón giữa và ngón trỏ lên. Nếu bạn là người Châu Âu, 94% khả năng bắt đầu đếm số bằng ngón cái, số 2 bằng ngón trỏ, số 3 bằng ngón giữa, v.v. Còn người Anglo-Saxon đếm số 1 bằng ngón trỏ, số 2  bằng ngón giữa và cuối cùng mới đếm đến số 5 bằng ngón cái.
Bây giờ hãy nhìn những dấu hiệu bằng tay sau đây và thử xem với mỗi dấu hiệu bạn có thể xác định được bao nhiêu nghĩa. Cho một điểm đối với câu trả lời đúng và trừ đi một điểm đối với câu trả lời sai. Đáp án sẽ được liệt kê  ở cuối trang này.

 
 
A.               Châu Âu và Bắc Mỹ:  OK
Vùng Địa Trung Hải, Nga, Brazil, Thổ Nhĩ Kỳ: một khiếu trên cơ thể người (ví dụ như mồm), xâm phạm tình dục, người đồng tính nam Tunisia, Pháp, Bỉ: sô, vô dụng.
Nhật Bản: tiền, đồng xu
B.                Các nước phương Tây: số 1, Xin lỗi!(để gợi sự chú ý), Có Chúa làm chứng., Không!(đối với trẻ con)
C.               Anh, Úc, New Zealand, Malta: Đồ chó chết!
Mỹ: số 2
Đức: chiến thắng
Pháp: hòa bình
La Mã cổ:  Julius Caesar gọi 5 cốc bia
D.               Châu Âu: số 3
Các nước theo đạo Cơ đốc: Tạ ơn Chúa!
E.                Châu Âu: số 2
Anh, Úc, New Zealand: số 1
Mỹ: Anh phục vụ ơi!
Nhật: dấu hiệu sỉ nhục
F.                Các nước phương Tây: số 4
Nhật: dấu hiệu sỉ nhục
G.               Các nước phương Tây: số 5
Ở khắp mọi nơi: Dừng lại!
Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ: Cút xéo!
H.               Địa Trung Hải: dương vật nhỏ
Bali: tệ
Nhật: phụ nữ
Nam Mỹ: gầy
Pháp: Không lừa được tôi đâu!
I.                   Địa Trung Hải: Anh đang bị cấm sừng đấy!
Malta và ý: bảo vệ chống lại cái nhìn hại người (khi chỉ thẳng)
Nam Mỹ: bảo vệ khỏi vận xấu (khi xoay tròn)
Mỹ: biểu tượng của trường Đại Học Texas, đội bóng Longhorn của Texas
J.                  Hy Lạp: Cút xéo!
Phương Tây: số 2
K.               La Mã cổ: Đồ chó chết!
Mỹ: Mẹ mày!, Đồ khốn!
L.                Châu Âu: số 1
Úc: Mẹ mày! (ngón cái thẳng lên)
Nhiều nơi: đi nhờ xe (không mật tiền), Tốt, OK
Hy Lạp: Đồ chó chết! (giúi về phía trước)
Nhật: đàn ông, số 5
M.              Hawaii: “Thoải mái đi nào.”
Hà Lan: Anh có muốn uống gì không?
N.               Mỹ:Anh yêu em.
O.               Phương Tây: số 10, tôi đầu hàng.
Hy Lạp: Đồ chó chết-hai lần!
Nhiều nơi: Tôi nói thật đấy!
Số điểm của bạn
Trên 30 điểm: bạn là người đi lại và hiểu biết nhiều, tính tình phóng khoáng, rất hòa đồng với mọi người bất kể họ ở nước nào. Mọi người rất thích bạn!
15-30 điểm: Bạn cơ bản nhận thức được rằng cách cư xử của mỗi người rất khác nhau. Nếu tập luyện chăm chỉ, bạn có thể cải thiện vốn hiểu biết hiện nay của bạn.
15 điểm hoặc ít hơn:  Bạn cho là mọi người nghĩ giống bạn. Người ta không nên cấp hộ chiếu cho bạn hoặc thậm chí không cho phép bạn rời khỏi nhà. Bạn gần như không có khái niệm rằng những người còn lại trên thế giới này khác với bạn, thậm chí bạn nghĩ thời gian cũng như các mùa khắp nơi trên thế giới đều giống nhau. Có thể bạn là người Mỹ!
Tại sao chúng ta đều trở thành người Mỹ
Do ảnh hưởng sâu rộng của truyền hình và phim ảnh Mỹ nên thế hệ trẻ ở tất cả các nền văn hóa đang hấp thu một dạng ngôn ngữ cơ t hể na ná như  ngôn ngữ cơ thể của Bắc Mỹ. Chẳng hạn, người Úc ở độ tuổi 60 sẽ coi điệu bộ đưa hai ngón tay lên của người Anh là sữ xúc phạm, trong khi thanh thiếu niên Úc lại hiểu điệu bộ đó là số 2 và coi điệu bộ chĩa ngón tay giữa lên của người Mỹ mới chính thức là một hình thức xúc phạm. Đa số các quốc gia ngày nay nhìn nhận điệu bộ vòng tròn (điệu bô A) có nghĩa là “OK” , cho dù đó không phải là cách hiểu truyền thống theo văn hóa của họ. Hiện nay, trẻ em ở mọi quốc gia có tivi đều đội mũ chơi bóng chày ngược ra phía sau và la hét: “Hasta la vista, baby” cho dù chúng không biết tiếng Tây Ban Nha!
Truyền hình Mỹ là lý do chủ yếu khiến những khác biệt trong ngôn ngữ cơ thể ở mỗi nền văn hóa đang dần phai nhạt.
Trong tiếng Anh, từ “toilet” cũng đang dần biến mất bởi vì người Bắc Mỹ, vốn là nhưng người đi khai phá và đốn củi, rất sợ phát ngôn từ này. Người Bắc Mỹ xin đi nhờ ‘bathroom” (nhà vệ sinh), nhưng ở nhiều vùng Châu Âu, “bathroom” có nghĩa là nhà tắm. Còn nếu xin đi  nhờ “rest room” , họ sẽ được đưa đến nơi có ghế ngồi thư giãn. Ở Anh, “powder room” gồm có gương soi và chậu rữa mặt, “little girls’room”  thì chỉ có trong nhà trẻ, còn “comfort stations” lại được bố trí trên các xa lộ. Trong trường hợp yêu cầu “wash up” ở Bắc
Mỹ, người ta sẽ vui vẻ dẫn bạn đến nhà bếp, đưa cho bạn một chiếc khăn lau khô bát đĩa và mời bạn rửa chúng.(*)
 
(*) tất cả những từ tiếng Anh trong đoạn này đều liên quan đến cách nói lịch sự của người Mỹ khi họ muốn đi vệ sinh
 
Hầu như ở mọi nơi, những vấn đề cơ bản về văn hóa đều giống nhau (143-150)
Như đã thảo luận ở Chương 3, các biểu hiện trên khuôn mặt và nụ cười có cùng ý nghĩa ở khắp nơi. Giáo sư Paul Elkman ở trường Đại học California, Sanfrancisco, đã đưa cho những người thuộc 21 nền văn hóa khác nhau xem các bức ảnh biểu lộ trạng thái vui vẻ, tức giận, sợ hãi, đau khổ, ghê tởm và kinh ngạc. Ông phát hiện rằng trong mọi trường hợp, hầu hết mọi người ở 21 nền văn hóa khác nhau đều nhất trí về những biểu lộ niềm vui sướng, đau khổ và ghê tởm. Đa số mọi người ở 20 nền văn hóa nhất trí về những biểu hiện kinh ngạc, 19 nền văn hóa nhất trí về những biểu hiện sợ hãi, và 18 nền văn hóa nhất trí về những biểu hiện tức giận. Duy chỉ có một sự khác biệt đáng kể về văn hóa là người Nhật đã mô tả bức ảnh “sợ hãi” là “ngạc nhiên”!
Giáo sư Elkman cũng đến Neew Guinea để nghiên cứu nền văn hóa South Fore cùng với người Dani ở phía Tây Irian, những nơi vốn bị cô lập khỏi các nền văn hóa khác trên thế giới và cũng ghi nhận được kết quả tương tự, ngoại trừ một chi tiết là những nền văn hóa này cũng giống như văn hóa Nhật, không thể phân biệt “sợ hãi” với “ngạc nhiên”!
Ông cũng quay lại cảnh những người thổ dân thể hiện các cảm xúc đã nêu trên khuôn mặt rồi cho người Mỹ xem. Kết quả, người Mỹ nhận biết chính xác tất cả các biểu hiện. Điều này chứng tỏ ý nghĩa của nụ cười và nét mặt đều giống nhau ở tất cả các nền văn hóa.
Tiến sĩ Linda Camras thuộc trường Đại học DePaul, Chicago đã chứng minh được rằng các biểu hiện trên gương mặt con người là bẩm sinh. Bà đã ghi lại các dấu hiệu biểu cảm trên khuôn mặt của nhiều trẻ em người Mỹ và Nhật bằng cách ứng dụng Hệ thống ghi mã biểu cảm nét mặt (Oster & Rosenstein, 1991). Hệ thống này cho phép các nhà nghiên cứu ghi lại, chia tách và phân loại những biểu hiện trên gương mặt trẻ em. Và Linda Camras đã phát hiện trẻ em Nhật và trẻ em Mỹ đều biểu hiện cảm xúc giống nhau.
Từ đầu sách cho đến trang này, chúng tôi tập trung phân tích ngôn ngữ cơ thể phổ biến ở hầu hết các vùng trên thế giới. Về cơ bản, những khác biệt lớn nhất về văn hóa nằm ở việc xâm phạm không gian của người nói, sự tiếp xúc bằng mắt, tần suất chạm tay hay những cử chỉ xúc phạm. Khu vực có dấu hiệu đậm tính địa phương là các tiểu vương quốc Ả-rập, một số nước ở châu Á và Nhật Bản. Tìm hiểu sự khác biệt về văn hóa là vấn đề không thể thâu tóm trong một chương, vì thế ở đây chúng tôi sẽ tập trung vào những điều cơ bản mà rất có thể bạn sẽ gặp khi ra nước ngoài.

Những khác biệt trong cách chào hỏi
Khác biệt trong cách bắt tay có thể dẫn đến những tình huống khôi hài, lúng túng khi gặp gỡ. Các đồng nghiệp người Anh, Úc, New Zealand, Đức và Mỹ thường bắt tay khi gặp mặt hay chia tay. Hầu hết những người châu Âu bắt tay nhau nhiều lần trong ngày, một số người Pháp thậm chí bắt tay đến 30 phút trong một ngày. Trong các nền văn hóa Ấn Độ, châu Á và Ả-rập, người ta có thể vẫn cầm tay nhau sau khi đã ngừng bắt. Người Đức hoặc người Pháp lắc tay lên xuống thật mạnh 1-2 cái, sau đó cầm tay một lúc. Trong khi đó, người Anh lắc tay lên xuống 3-5 cái, còn người Mỹ là 5-7 cái. Quan sát những kiểu bắt tay này tại các hội nghị quốc tế rất thú vị, nhất là khi chứng kiến các đại biểu tỏ ra kinh ngạc như thế nào trước sự khác biệt về số lần lắc tay. Đối với người Mỹ, cái lắc tay lên xuống 1 lần của người Đức trông có vẻ xa cách. Còn đối với người  Đức thì cách người Mỹ lắc tay liên hồi cứ như thể họ đang bơm cho một cái nệm hơi căng phồng lên vậy!
Về việc chào hỏi nhau bằng cách hôn lên má, người Scandinavia rất vui nếu được hôn 1 cái, nhưng phần lớn người Pháp lại thích hôn 2 cái hơn. Trong khi đó, người Hà Lan, Bỉ và Ả-rập thì thích hôn những 3 cái. Người Úc, New Zealand và Mỹ luôn bối rối về kiểu hôn cọ mũi khi chào hỏi nên họ lóng ngóng hôn vội một cái. Còn người Anh thì hoặc là tránh né cái hôn bằng cách đứng lùi lại hoặc sẽ làm cho bạn ngạc nhiên bởi hai cái hôn kiểu châu Âu. Trong cuốn sách A View from the Summit (Nhìn từ đỉnh núi), Edmund Hillary thuật lại rằng khi lên đến đỉnh Everest, ông quay về phía Sherpa Tenzing Norgay(*) và bắt tay chúc mừng theo đúng kiểu Anh. Nhưng Norgay lại nhảy chồm lên phía trước và ôm hôn ông theo kiểu chúc mừng truyền thống của người Tây Tạng. 
 
(*) người dẫn đường cho Edmund Hillary
 
Khi hai người ở hai nền văn hóa khác nhau gặp nhau
Khi ngưởi Ý nói chuyện, họ vung tay lên cao để giành phần nói. Cái chạm tay thân mật của họ không có gì khác hơn ngoài việc ngăn người nghe giơ tay lên và phát biểu ý kiến. Để ngắt lời họ, bạn phải nắm lấy tay họ đang vung giữa không trung và kéo chúng xuống. Nếu đem họ ra làm chuẩn thì người Đức và người Anh trông như thể bị liệt khi nói chuyện. Những người này cứ như thể bị mất hồn khi nói chuyện. Những người này cứ như thể bị mất hồn bởi họ hiếm khi có cơ hội mở lời khi chuyện trò với người Ý hay người Pháp. Mặt khác, khi nói chuyện, người Pháp dùng cẳng tay hay bàn tay để diễn tả, người Ý dùng cả cánh tay lẫn cơ thể trong khi người Anh và người Đức đứng bất động. 
Trong thương mại quốc tế, trang phục lịch sự, những lời giới thiệu hoa mỹ và một đề xuất đều có thể bị hủy hoại chỉ trong chớp mắt bởi mọt điệu bộ nhỏ nhất, tưởng chừng như vô hại! Cuộc nghiên cứu của chúng tôi ở 42 nước cho thấy người Bắc Mỹ là người ít nhạy cảm nhất về văn hóa, người Anh đứng vị trí thứ hai. Cứ nhìn vào con số 86% người Bắc Mỹ không có hộ chiếu, chúng ta có thể kết luận họ là những người có hiểu biết kém nhất về các quy ước của ngôn ngữ cơ thể quốc tế. Ngay cả George W.Bush khi trở thành Tổng thống Mỹ cũng phải xin cấp hộ chiếu để công du nước ngoài. Người Anh tuy đi đây đi đó nhiều nhưng vẫn thích người khác dùng các dấu hiệu cơ thể kiểu Anh, nói tiếng Anh, ăn cá tẩm bột và khoai tây chiên. Đa số các nền văn hóa nước ngoài không mong đợi bạn biết tiếng họ nhưng họ sẽ cực kỳ thán phục nếu bạn chịu bỏ thời gian học và sử dụng các quy ước ngôn ngữ cơ thể bản địa. điều này thể hiện sự tôn trọng của bạn đối với nền văn hóa của họ.
Điệu bộ môi trên cứng đờ của người Anh
Điệu bộ môi trên cứng đờ liên quan đến việc mím môi nhằm hạn chế các biểu hiện của nét mặt và để lộ cảm xúc càng ít càng tốt. Người Anh dùng cách này để tạo ấn tượng là đang hoàn toàn làm chủ mọi xúc cảm. Khi hoàng tử Phillip(*), Thái tử Charles, Hoàng tử Harry và William tiễn đưa linh cữu Công nương Diana vào năm 1997, họ cũng thực hiện điệu bộ này. Nhiều người trên thế giới, không  phải người Anh, cho là họ dửng dưng trước cái chết của Công nương Diana.
(*) hoàng đế Phillip là phu quân của Nữ hoàng Elizabeth II . Trong tiếng Anh thì Prince có thể là hoàng tử hoặc hoàng thân vì vậy ta vẫn thường thấy báo giới viết là Prince Phillip .(ND)
Vua Henry VIII cũng nổi tiếng với điệu bộ mím môi. Miệng ông vốn đã nhỏ và khi mím môi để chụp ảnh, miệng ông trông càng bé hơn. Thói quen này đã dẫn đến việc miệng nhỏ được xem là dấu hiệu uy quyền ở Anh vào thế kỷ 16. Ngày nay người Anh vẫn còn sử dụng điệu bộ mím môi khi họ cảm thấy đang bị những người có địa vị thấp hơn dọa dẫm. Và điệu bộ này thường đi kèm với vài cái chớp mắt liên tiếp.

Người Nhật
Có một nơi mà hành động bắt tay, hôn và ôm hôn không trở thành thông lệ, đó là nước Nhật. Người Nhật quan niệm những đụng chạm cơ thể kể trên không đúng phép lịch sự. Thay vào đó, họ cúi chào nhau trong lần gặp gỡ đầu tiên, người có địa vị cao nhất thì cúi chào ít nhất, còn người có địa vị thấp nhất thì cúi chào nhiều hơn. Cũng trong lần gặp gỡ này, người Nhật sẽ trao đổi danh thiếp với nhau để mỗi người có thể đánh giá được địa vị của người kia và sau đó cúi chào cho thích hợp.

Khi người Nhật lắng nghe người khác nói, họ có những nụ cười, cái gật đầu và những câu chữ lịch sự mà ta sẽ không thể tìm thấy trong các ngôn ngữ khác. Họ có ý khuyến khích bạn tiếp tục câu chuyện nhưng điều này thường bị người phương Tây và người châu Âu hiểu nhầm là họ đồng ý. Gật đầu là một dấu hiệu rất phổ biến thay cho “yes” nhưng đối với người Bulgari, điệu bộ này có nghĩa là “no”, còn đối với người Nhật, nó chỉ thuần túy thể hiện phép lịch sự. Nếu bạn nói điều gì đó mà người Nhật không tán đồng, anh ta vẫn sẽ nói “yes” - hoặc Hai trong tiếng Nhật – để bạn tiếp tục. Từ “yes” của người Nhật thường có nghĩa là “Yes, I heard you” (Vâng, tôi nghe anh nói đây), chứ không phải “Yes, I agree” (Vâng, tôi đồng ý). Chẳng hạn, nếu bạn hỏi một người Nhật rằng: “You don’t agree, do you?” (Anh không đồng ý, phải không?), người đó sẽ gật đầu và trả lời “yes”, mặc dù có thể anh ta không đồng ý. Trong ngữ cảnh tiếng Nhật, câu này có nghĩa là “Yes, you are correct. I don’t agree.” (Phải, anh nói đúng. Tôi không đồng ý). (*)
(*) cần lưu ý trong trường hợp này người Việt cũng có khuynh hướng trả lời giống người Nhật nên thường gây hiểu lầm cho những người thuộc nền văn hóa Anh-Mỹ
Người Nhật cũng khá sĩ diện nên họ đã phát triển cả một hệ thống quy ước để hướng câu chuyện không lâm vào thế khó xử. Vì vậy, bạn hãy tránh nói “không” hoặc tránh đặt những câu hỏi mà câu trả lời có thể là “không”. Thay vì đáp không thẳng thừng, người Nhật sẽ bỏ lửng “Chuyện đó khó lắm.” Còn khi họ nói “Chúng tôi sẽ cố gắng xem xét vấn đề này.” thì điều đó có nghĩa “Thôi, hãy quên nó đi và về nhà cho được việc.”
Hỉ mũi – “Anh là đồ con lợn dơ bản, đáng kinh tởm!”
Người châu Âu và người phương Tây hỉ mũi vào khăn tay hoặc khăn giấy, trong khi người châu Á hay người Nhật lại khạc nhổ hay khịt mũi. Bên nọ khinh sợ cái hành vi mà họ cho là “đáng kinh tởm” của bên kia. Sự khác biệt căn bản về văn hóa này là hậu quả trực tiếp của việc lây lan bệnh lao trong nhiều thế kỷ qua. Ở châu Âu, bệnh lao có thời là căn bệnh thế kỷ như bệnh AIDS ngày nay – căn bệnh gần như vô phương cứu chữa, vì thế lúc đó chính phủ đã hướng dẫn mọi người hỉ mũi vào khăn để tránh phát tán bệnh. Đó là lý do tại sao người phương Tây phản ứng rất mạnh với hành vi khạc nhổ vì việc này có thể lây truyền bệnh lao ra khắp nơi. Mọi người cũng quan ngại viễn cảnh người khạc nhổ có thể truyền bệnh AIDS cho người khác!

Nếu như bệnh lao cũng đã xảy ra ở các nước phương Đông thì người phương Đông cũng có hành vi hỉ mũi vào khăn hệt như người phương Tây vậy. Người Nhật kinh sợ khi thấy ai đó lấy khăn tay ra hỉ mũi, rồi lại nhét chiếc khăn ấy vào túi quần, vào ví hoặc vắt lên tay áo! Người Nhật cũng khó chấp nhận phong tục của người Anh là đàn ông để khăn tay trong túi trên cùng của chiếc áo vét. Dưới mắt họ thì điều này chẳng khác nào việc thản nhiên treo lơ lửng một cuộn giấy vệ sinh trước túi áo để sẵn sàng khi hữu sự vậy. Người châu Á cho rằng – mà điều này quả đúng – khạc nhổ ra ngoài dẫu sao cũng hợp vệ sinh hơn khạc nhổ vào khăn, nhưng người phương Tây lại cho đó là một điều kinh tởm! Điều này giải thích tại sao các cuộc họp bàn công việc của người phương Tây và người châu Á có nguy cơ thất bại trong trường hợp tất cả mọi người đều cảm lạnh. Vì thế bạn đừng khó chịu khi thấy một người châu Á khạc nhổ hay khịt mũi cũng như đừng bao giờ hỉ mũi vào khăn trước mặt một người Nhật.
Ba điệu bộ phổ biến nhất trong tất cả các nền văn hóa
Chúng ta hãy xem những lời giải thích và ý nghĩa văn hóa của ba điệu bộ bằng tay thường gặp: điệu bộ vòng tròn, điệu bộ ngón tay cái chĩa lên và dấu hiệu hình chữ V.
1.     Điệu bộ vòng tròn
Đây là điệu bộ rất được ưa thích ở Mỹ vào đầu thế kỷ 19. Vào thời kỳ này, các tờ báo bắt đầu chuộng các kiểu viết tắt các chữ cái đầu ở các cụm từ thông dụng. có nhiều ý kiến khác nhau về ý nghĩa của chữ “OK”. Một số người cho rằng đó là dạng viết tắt của “all correct” (hoàn toàn đúng) nhưng thường bị viết sai thành  “oll korrect”, còn những người khác lại cho rằng đó là từ phản nghĩa của “knock-out” KO (đánh gục).
 
(151-155)
    Điệu bộ vòng tròn mang nghĩa “OK” đối với người phương Tây. “tiền” đối với người Nhật. “số 0” đối với người Pháp và là cử chỉ xúc phạm đối với người Thổ Nhĩ Kỳ hay người Brazil.
 
Một giả thiết phổ biến khác cho rằng OK là từ viết tắt của “Old Kinderhook”, nơi sinh của một vị Tổng thống Mỹ ở thế kỷ 19. Vị tổng thống này đã lấy các chữ cái đầu trong tên quê hương mình để làm khẩu hiệu vận động. Rõ ràng là bản thân vòng tròn tượng trưng cho mẫu tự “O” trong dấu hiệu “OK”. Ý nghĩa của “OK” trở nên phổ biến trong cộng đồng các nước nói tiếng Anh rồi nhanh chóng lan truyền khắp mọi nơi nhờ truyền hình và phim ảnh Mỹ. Tuy nhiên, dấu hiệu này có nguồn gốc và ý nghĩa khác nhau ở một số nơi. Chẳng hạn, ở Pháp và Bỉ, nó có nghĩa là “zero” (số 0) hoặc “nothing” (không có gì). Vào buổi tối nọ tại một nhà hàng Pháp, anh nhân viên phục vụ dẫn chúng tối đến bàn và hỏi: “Is the table OK?” (Bàn này được không ạ?) Khi thấy chúng tôi ra dấu OK, anh ta đáp: “À, nếu quý vị không thích ngồi ở đây, chúng tôi sẽ tìm một bàn khác…” Anh nhân viên phục vụ đã hiểu dấu hiệu OK có nghĩa là “zero” (không) hay “worthless” (vô dụng). Nói cách khác, anh ta nghĩ chúng tôi có ý không thích ngồi bàn đó.
 
Dùng điệu bộ OK để khen một người Pháp nấu ăn rất tuyệt thì rất có thể họ sẽ tống cổ bạn ra khỏi nhà đấy
 
Ở Nhật, điệu bộ “OK” có nghĩa là “money” (tiền). Nếu bạn kinh doanh ở Nhật và làm dấu hiệu này với ý “Được/Đồng ý/Tốt”, người Nhật có thể nghĩ là bạn đang yêu cầu họ hối lộ.
Ở một số nước Địa Trung Hải, đây là dấu hiệu biểu hiện một khiếu trên cơ thể, thường được dùng để ám chỉ những người đàn ông đồng tính. Do vậy, nếu bạn thực hiện nó với một người đàn ông Hy Lạp, có thể họ sẽ nghĩ bạn đang ám chỉ bạn hoặc họ là người đồng tính. Trong khi đó, người Thổ Nhĩ Kỳ lại cho rằng bạn gọi anh ta là “kẻ ngốc” (arsehole). Còn ở các nước Ả-rập thì hiếm khi người ta sử dụng điệu bộ này vì nó bị coi là dấu hiệu đe dọa hoặc tục tĩu.
Vào những năm 50 của thế kỷ 20, trước khi trở thành Tổng thống, Richard Nixon đã đến thăm châu Mỹ La-tinh trong một chuyến đi đầy thiện chí nhằm cố gắng cải thiện mối quan hệ căng thẳng với người dân nơi đây. Lúc bước ra khỏi máy bay, Nixon ra dấu hiệu “OK” với đám đông đang đứng đợi và vô cùng sửng sốt khi họ bắt đầu la ó lẫn huýt sáo phản đối. Ông đã không biết rằng theo quy ước ngôn ngữ cơ thề của người dân bản xứ, dấu hiệu “OK” được hiểu là “You’re all a bunch of arseholes.” (Tất cả các người là một lũ ngốc.)
Nếu bạn đi du lịch nước ngoài, nguyên tác an toàn nhất là luôn luôn ngờ người dân địa phương chỉ cho bạn các dấu hiệu xúc phạm để tránh gặp phải những tình huống khó xử.
2. Điệu bộ ngón tay cái chĩa lên
Ở những nơi chịu ảnh hưởng của nền văn hóa Anh như Úc, Mỹ, Nam Phi, Singapore và New Zealand, điệu bộ ngón tay cái chĩa lên có nghĩa: vẫy xe đi nhờ, dấu hiệu “OK”, và khi ngón cái chĩa thẳng thì nó trở thành dấu hiệu xúc phạm, mang nghĩa “Up yours” (Đồ chó chết) hoặc “Sit on this” (Mẹ mày). Ở một số nước, ví dụ như Hy Lạp, ngón cái giúi về phía trước có nghĩa là “Get stuffed” (Biến đi/Xéo đi)!
Đừng bao giờ ra dấu đi nhờ xe ở Hy Lạp.
Như chúng tôi đã trình bày, khi người châu Âu đếm từ 1 đến 5, họ dùng điệu bộ ngón tay cái chĩa lên với nghĩa “số 1”, ngón trỏ là “số 2”, trong khi đó, hầu hết những người nói tiếng Anh đếm “số 1” bằng ngón trỏ và “số 2” bằng ngón giữa. Trong trường hợp này, điệu bộ ngón tay cái chĩa lên sẽ tượng trưng cho số “số 5”.

 
Trên bàn tay, ngón cái là ngón có đa tác vụ. Nó được dùng làm dấu hiệu thể hiện sức mạnh, người ta có thể nhìn thấy nó nhô ra từ trong túi quần, áo ghi-lê hay trên ve áo. Ngoài ra, khi kết hợp với các điệu bộ khác, ngón tay cái cũng được sử dụng để thể hiện quyền lực, thượng cấp hoặc trong trường hợp ai đó cố “khống chế” (get sb under one’s thumb) chúng ta. Trong thành ngữ này, người ta nhắc tới ngón tay cái vì sức mạnh tự nhiên của nó.
3. Dấu hiện hình chữ V
Dấu hiệu này rất thông dụng ở Úc, New Zealand và Anh, mang ý nghĩa là đồ chó chết! Winston Churchill rất thích thực hiện dấu hiệu “chữ V tượng trưng cho chiến thắng” với long bàn tay  hướng ra ngoài trong Thế chiến thứ hai. Trong khi đó, lòng bàn tay hướng vào trong bị hiểu là dấu hiệu xúc phạm.

Nguồn gốc của dấu hiệu hình chữ V phát xuất từ việc các cung thủ người Anh sử dụng hai ngón tay này để bắn tên vào thời xa xưa. Khi một cung thủ thiện xạ bị bắt, sẽ là một sự sỉ nhục tột cùng nếu thay vì bị hành quyết, anh ta bị chặt mất hai ngón tay này. Do vậy, dấu hiệu dung 2 ngón tay tạo hình chữ V nhanh chóng được người Anh sử dụng để khiêu chiến vì nó chứng tỏ với kẻ thù rằng: “Ta vẫn còn ngón tay bắn tên đây!”
Tuy nhiên, ở một số nước châu Âu, dấu hiệu hình chữ V với lòng bàn tay hướng vào trong vẫn mang nghĩa “chiến thắng”. Vì vậy, việc một người Anh dung dấu hiệu này để thóa mạ người Đức là “Đồ chó chết” có thể làm cho người Đức nghĩ rằng mình là người thắng cuộc! Còn tạu một số nước châu Âu khác, dấu hiệu này có nghĩa là số 2, do vậy, nếu một nhân viên pha chế rượu người châu Âu bị xúc phạm thì cò khả năng, anh ta sẽ đưa cho người Anh, Mỹ hoặc Úc hai cốc bia!
Chạm hay không chạm tay?
Tùy thuộc vào mỗi nền văn hóa mà ai đó cảm thấy bực mình vì bị người khác chạm vào người khi trò chuyện hay không. Chẳng hạn, người Pháp và người Ý thích đụng chạm liên tục khi nói chuyện , trong khi người Anh không hề muốn bị đụng chạm ở bất kỳ lúc nào, trừ khi họ đang thi đấu trước hàng ngàn cổ động viên trong sân vận động. Những vận động viên ở Anh, Úc, New Zealand bắt chước kiểu ôm thân mật của những người chơi thể thao ở Nam Mỹ và châu Âu lục địa. Họ luôn ôm hôn nhau sau khi ghi bàn và tiếp tục cử chỉ thân mật này trong phòng thay đồ. Nhưng khi rời khỏi sân thì người Úc, Anh hay New Zealand lại trở về cách xử sự cố hữu: “Đừng chạm vào người tôi đấy nhé”.
Người Anh chỉ chạm vào nhau trong nhà thi đấu khi có người ghi điểm hoặc ghi bàn, sau đó họ còn ôm hôn và sờ sọang rất kỳ quặc. Nhưng hãy thử chạm vào họ trong quán rượu mà xem, bạn sẽ thấy chuyện gì xảy ra.
Tiến sĩ Ken Cooper cũng nghiên cứu tần suất chạm vào người ở nhiều nước và đã ghi nhận được kết quả về số lần chạm nhau trong một giờ như sau: Puerti Tico 180 lần, Paris 110 lần, Florida 2 lần và Luân Đôn không có lần va chạm nào.
Sau đây là bảng kê những nơi chấp nhận hoặc không chấp nhận việc chạm vào người  mà chúng tôi đã đúc kết từ nhiều cuộc nghiên cứu cũng như kinh nghiệm của bản thân:
Không chạm                                     Có chạm
Đức                                         Ấn Độ
Nhật                                         Thổ Nhĩ Kỳ
Anh                                          Pháp
Mỹ & Canad                                      Ý
Úc                                            Hy Lạp
New Zealand                                      Tây Ban Nha
Estonia                                               Trung Đông
Bồ Đào Nha                             Một số nước châu Á
Bắc Âu                                     Nga
Scandinavia
 (156-169)
Xúc phạm nền văn hóa khác như thế nào?
Người Mỹ thường đứng đầu trong việc vô tình xúc phạm các nền văn hóa khác. Như đã nói, hầu hết người Mỹ không có hộ chiếu và họ tin là cả thế giới chẳng những nghĩ giống họ mà còn muốn được như họ. Đây là bức ảnh chụp Tổng thống George W Bush đang thực hiện điệu bộ đặc trưng của đội bóng Longhorn, Texas mà ông ủng hộ. Ngón trỏ và ngón út tượng trưng cho sừng bò và phần lớn người dân Mỹ đều nhận ra điệu bộ của môn bong bầu dục này.

Người ta có thể bỏ tù bạn nếu bạn sử dụng động tác cổ vũ cho môn bong bầu dục Mỹ ở Ý
Ở Ý, điệu bộ này bị gọi là “Cuckold” (anh chồng bị cắm sừng) và được dung để cho một người đàn ông biết rằng vợ anh ta đang ngủ với  những người đàn ông khác. Vào năm 1985, năm người Mỹ bị bắt giữ ở Rome khi họ đang hân hoan nhảy múa và dung điệu bộ này bên ngoài Tòa thánh Vatican sau khi nghe tin về một trận thắng quan trọng của đội bong Longhorn ở tận bên Mỹ. Rõ rang, Đức Giáo Hoàng không hề đánh giá cao điệu bộ đó!
Tóm tắt
Người ta giao dịch làm ăn với những người làm họ cảm thấy thoải mái và điều này sẽ tạo ra mối quan hệ chân thành, lịch sự giữa đôi bên. Khi bạn ra nước ngoài, hãy chú ý hạn chế sử dụng ngôn ngữ cơ thể của bạn cho đến khi bạn có cơ hội quan sát người dân bản xứ. Một cách đơn giản để học và hiểu những khác biệt về văn hóa của ngôn ngữ cơ thể là thu băng nhiều bộ phim nước ngoài và xem lại mà không mở tiếng, cũng đừng đọc phụ đề. Hãy cố nắm bắt nhựng gì đang xảy ra, sau đó xem lại lần nữa và đọc phụ đề để kiểm tra độ chính xác.
Nếu bạn không biết làm thế nào cho đúng phép lịch sự ở nền văn hóa khác thì hãy nhờ người dân địa phương chỉ cho bạn cách làm điều đó.
Hiểu sai ý nghĩa văn hóa của các điệu bộ có thể gây ra những hậu quả tai hại. Vì vậy, chúng ta cũng nên luôn xem xét lai lịch của một người nào đó trước khi vội đi đến kết luận về ý nghĩa của ngôn ngữ cơ thể và những điệu bộ mà họ sử dụng.
Nếu bạn thường xuyên đi nước ngoài, chúng tôi khuyên bạn nên đọc cuốn sách Roger Axtell Gestures: Do’s and Taboos of Body Language Around the World (Điệu bộ: Những điều nên làm và những điều cấm kỵ trong ngôn ngữ cơ thể trên toàn thế giới) (John Wiley & Sons). Trong cuốn sách này, Axtell đã xác định hơn 70.000 dấu hiệu cơ thể và phong tục khác nhau trên khắp thế giới, đồng thời hướng dẫn bạn cách giao dịch kinh doanh ở hầu hết các nền văn hóa.
 
 
Chương 6
Điệu bộ bàn tay và ngón cái

Bức họa “Napoleon trong phòng làm việc” của họa sĩ Jacques-Louis David, năm 1812, về nhà lãnh đạo người Pháp trong tư thế nổi tiếng của mình – thật ra ông ta bị loét dạ dày hay đang vui vẻ?
Bàn tay của con người có 27 xương nhỏ, bao gồm 8 xương hình đá cuội ở cổ tay gắn chặt với nhau bằng một mạng lưới dây chằng, và hàng chục cơ nhỏ làm cử động các khớp xương. Các nhà khoa học đã nhận thấy rằng giữa bàn tay và bộ não có nhiều sợi dây thần kinh liên kết hơn các bộ phận khác của chúng. Đa số mọi người đều thường xuyên sử dụng một vài tư thế tay mang đậm dấu ấn cá nhân. Chẳng hạn, nhắc đến cái tên “Napoleon”, mọi  người sẽ nghĩ đến một người đàn ông luôn giấu kín bàn tay trong áo ghi-lê với ngón tay cái chĩa lên. Rồi sau đó, có thể mọi người sẽ tranh nhau đưa ra những giả thuyết hay những chuyện khôi hài khiếm nhã về việc tại sao Napoleon lại để ta như thế. Chẳng hạn: ông ta bị lóet dạ dày; ông ta đang lên dây cho đồng hồ đeo tay; ông ta bị bệnh ngoài da; vào thời đại của ông ta, việc đút tay vào túi quần là bất lịch sự; ông ta bị ung thư vú; một bàn tay của ông ta bị dị dạng; ông ta cất túi bột thơm trong áo ghi-lê để thỉnh thoảng lấy ra ngửi; ông ta đang thủ dâm; các họa sĩ không thích vẽ bàn tay… Nhưng thật ra câu chuyện là thế này. Vào năm 1738, rất lâu trước khi Napoleon chào đời, Francois Nivelon đã xuất bản cuốn A Book of Genteel Behavior (Cuốn sách về phép cư xử lịch sự).Sách đã mô tả tư thế này như sau: (…bàn tay giấu vào trong là tư thế quen thuộc của những người đàn ông có giáo dục, gan dạ, ôn hòa và khiêm tốn). Khi Napoleon nhìn thấy bức họa vẽ mình, ông đã nói với người họa sĩ: “Anh David thân mến, anh rất hiểu tôi.” Vì vậy, đây chỉ là điệu bộ thể hiện địa vị.
Các sách sử có ghi Napoleon không thường xuyên thực hiện điệu bộ này. Thật ra, ông đã không ngồi làm mẫu với bàn tay và ngón cái chĩa lên mà là người họa sĩ đã nhớ lại nó và vẽ thêm vào. Nhưng sự nổi tiếng của điệu bộ này cho thấy họa sĩ Jacques-Louis David đã cố ý tạo ra ấn tượng về quyền lực thông qua tư thế của bàn tay và ngón cái.
Napoleon cao 1m64 nhưng những ai nhìn thấy bức họa này cũng đều nghĩ ông ta cao trên 1m85.
Cách nói bằng tay
Theo thông lệ từ hàng ngàn năm nay, địa vị xã hội của một người sẽ quyết định thứ tự ưu tiên chiếm lĩnh diễn đàn của họ khi phát biểu. Quyền lực của bạn càng cao thì càng có nhiều người buộc phải giữ im lặng khi bạn nói. Chẳng hạn, trong lịch sử La Mã, người ở địa vị thấp có thể bị hành quyết vì tội ngắt lời Julius Caesar. Ngày nay, hầu hết mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bất cứ ai cũng có thể đưa ta ý kiến cá nhân. Ở Anh, Úc và Mỹ, thậm chí bạn còn được phép ngắt lời Tổng thống hoặc Thủ tướng khi muốn phát biểu suy nghĩ của mình. Bạn cũng có thể vỗ tay chầm chậm một cách hợm hĩnh, giống như sự việc đã xảy ra với Thủ tướng Tony Blair vào năm 2003 trong một cuộc thảo luận về khủng hoảng Irắc được tường thuật trên tivi. Ở nhiều nước, bàn tay giữ vai trò làm “dấu chấm câu” để điều chỉnh trình tự nói trong một cuộc trò chuyện. Điệu bộ giơ bàn tay lên được vay mượn từ người Ý và người Pháp. Họ là những người sử dụng “ngôn ngữ bàn tay” thường xuyên nhất. Còn ở Anh, điều này hiếm thấy hơn bởi vì vẫy tay khi nói chuyện thể hiện tác phong không đúng mực hoặc tồi tệ.
Ở Ý, trình tự nói chuyện đơn giản. Người giơ tay lên sẽ có quyền nói, còn người nghe sẽ bỏ tay xuống hoặc để tay sau lưng. Vì thế, thủ thuật cần làm nếu bạn muốn nói chen vào là hãy cố giơ tay lên cao. Bạn cũng có thể thực hiện điều này bằng cách ngoảnh mặt đi, sau đó giơ tay lên, hay gạt cánh tay của người kia xuống trong khi giơ tay của mình lên. Nhiều người cho rằng khi nói chuyện, người Ý rất thân thiện hoặc thân mật bởi vì họ chạm vào nhau liên tục, nhưng thật ra thì ai cũng đang cố ngăn bàn tay của người khác để giành phần nói.
Trong chương này, chúng tôi xem xét một số điệu bộ của bàn tay và ngón cái phổ biến nhất.
Nếu trói tay của người Ý ra sau lưng, anh ta sẽ không thể nói được.
Một mặt, ta thấy…
Việc quan sát cách một người tóm lược hai luồng ý kiến trong cuộc thảo luận có thể tiếc lộ cho chúng ta biết họ đang thiên về bên nào. Thông thường, họ sẽ giữ một lòng bàn tay hướng lên và trình bày ý thứ nhất, sau đó, đưa ra ý kiến đối lập bằng bàn tay bên kia. Những người thuận tay phải sẽ trình bày ý kiến yêu thích của họ bằng tay phải, còn những người thuận tay trái thì thường sử dụng tay trái khi nói về ý kiến yêu thích của mình.
Mặt khác, điệu bộ bằng tay giúp ta nhớ lại
Điệu bộ bằng tay thu hút sự chú ý, tăng hiệu quả giao tiếp và giúp mỗi cá nhân ghi nhớ nhiều thong tin hơn. Tại trường Đại học Manchester ở Anh, Geoffrey Beattie và Nina McLoughlin đã tiến hành một cuộc nghiên cứu. Trong đó, các tình nguyện viên được cho nghe những câu chuyện có vai chính là các nhân vật hoạt hình như: Thỏ Roger, Bánh nướng Tweetie và Mèo Sylester. Người dẫn chuyện khi kể cho một số khan giả đã thêm vào các điệu bộ bằng tay cử động lên xuống thật nhanh để diễn tả động tác chạy, chuyển động như làn song để mô phỏng một cái máy sấy tóc và dang rộng cánh tay để diễn tả một ca sĩ opera béo tròn. Mười phút sau, người ta tiến hành kiểm tra khả năng nhớ chuyện của tất cả các tình nguyện viên. Kết quả, những người được nghe kèm điệu bộ bằng tay nhớ được các chi tiết trong câu chuyện nhiều hơn khoảng 30% so với những người khác. Điều này chứng tỏ điệu bộ bằng tay có ảnh hưởng đáng kể đến khả năng nhớ lại của chúng ta.
Trong chương này,chúng ta sẽ phân tích 15 trong số các điệu bộ bằng tay phổ biến nhất mà rất có thể bạn nhìn thấy mỗi ngày và thảo luận xem chúng ta nên làm gì với chúng.
Xoa lòng bàn tay lại với nhau
Mới đây, có một người bạn đã ghé thăm nhà chúng tôi để bàn về chuyến đi chơi trượt tuyết trong kỳ nghỉ sắp tới. Trong lúc nói chuyện, cô ấy ngồi dựa vào ghế, miệng cười toe toét, xoa nhanh lòng bàn tay lại với nhau và thốt lên: “Tôi nôn quá!” Điệu bộ này tiết lộ rằng cô ấy đang mong đợi chuyến đi thành công mỹ mãn.
 Biểu thị niềm hy vọng lạc quan
Xoa lòng bàn tay lại với nhau là một cách biểu lộ niềm hy vọng lạc quan. Người tung súc sắc hay xoa con súc sắc giữa hai long bàn tay như một dấu hiệu mong đợi chiến thắng. Người dẫn chương trình (MC) thường xoa lòng bàn tay lại với nhau và nói với khán giả: “Chúng ta mong muốn được nghe người kế tiếp phát biểu.” Nhân viên bán hàng bước vào văn phòng của giám đốc kinh doanh với vẻ phấn khởi, xoa long bàn tay lại với nhau rồi hồ hởi nói: “Chúng ta vừa nhận được một đơn đặt hàng lớn!” Tuy nhiên, nếu một nhân viên phục vụ đi đến bàn của bạn vào cuối bữa ăn, xoa lòng bàn tay lại với nhau và hỏi: “Ông cần gì khác nữa không, thưa ông?” thì hành động ấy hàm ý là anh ta đang mong chờ nhận được một món tiền boa hậu hĩnh.
Tốc độ xoa tay của một người báo hiệu cho chúng ta biết họ đang nghĩ ai sẽ là người được lợi. Ví dụ, bạn muốn mua một ngôi nhà nên tìm đến dịch vụ nhà đất. Sauk hi nghe bạn mô tả ngôi nhà muốn mua, nhân viên nhà đất xoa nhanh lòng bàn tay và nói: “Tôi có đúng ngôi nhà đó cho ông!” Động tác này của nhân viên nhà đất ra hiệu anh ta hy vọng kết quả mua bán có lợi cho bạn. Nhưng nếu anh ta làm điệu bộ này chầm chậm trong lúc nói thì bạn sẽ cảm thấy thế nào? Cái vẻ lén lút, xảo quyệt của anh ta sẽ khiến bạn có cảm giác người này là người được lợi chứ không phải bạn!
Tốc độ xoa tay báo hiệu ai sẽ là người được lợi theo suy nghĩ của người làm điệu bộ.
Các nhân viên bán hàng thường được huấn luyện cách sử dụng điệu bộ xoa long bàn tay thật nhanh để tránh gieo tâm lý ngờ vực khi mô tả sản phẩm hay dịch vụ với khách hàng tiềm năng. Trường hợp người mua hàng xoa nhanh lòng bàn tay lại với nhau và nói: “Hãy cho chúng tôi xem anh có thứ gì!” thì điều đó có nghĩa là họ đang mong đợi được xem một món hàng tốt và có khả năng sẽ mua nó.
 “Tôi có món hàng lý tưởng cho ông!”
Tuy nhiên, điệu bộ này cũng phải đươc xem xét trong ngữ cảnh xuất hiện. Một người xoa mạnh hai lòng bàn tay lại với nhau khi đang đứng đợi ở trạm xe buýt vào một ngày lạnh giá thì chưa chắc anh ta đang mong xe buýt đến mà có thể chỉ là tay anh ta đang tê cóng.
Xoa ngón cái ngón tay
Điệu bộ này tượng trưng cho cử chỉ xoa một đồng xu giữa ngón cái và các đầu ngón tay với hàm ý mong có tiền. Nó được sử dụng khi người bán dạo ngoài phố nói: “Tôi có thể bớt cho ông 40% hoặc lúc ai đó hỏi vay tiền một người bạn: “Cậu có thể cho tới mượn 50 bảng được không?”
 “Chúng ta có thể kiếm tiền từ việc này!”
Những người chuyên giao dịch với khách hàng nên tránh sử dụng điệu bộ này bởi vì nó gợi các liên tưởng tiêu cực về tiền bạc.
Hai bàn tay siết chặt vào nhau
Điệu bộ nảy có vẻ thể hiện sự tư tin vì một số người thường mỉm cười khi sử dụng nó. Chúng tôi đã có dịp quan sát một nhà đàm phán kể lại cuộc thương lượng mà ông ta vừa bỏ lỡ. Lúc đi sâu vào câu chuyện, không những hai bàn tay của ông ta siết chặt nhau mà những ngón tay của ông ta cũng bắt đầu trắng bệch, trông như thể là chúng bắt dính vào nhau vậy. Điệu bộ này thể hiện thái độ ức chế, căng thẳng hoặc tiêu cực. Đây cũng là điệu bộ mà Nữ hoàng Elizabeth thích dung trong các chuyến viếng thăm của hoàng gia, trong những lần xuất hiện trước công chúng. Vào những dịp ấy, tay của bà thường đặt lên đùi.
      
Hai bàn tay siết chặt vào nhau ở tư thế đưa lên cao tiết lộ sự thất vọng của người làm điệu bộ này, cho dù người đó đang mỉm cười.
Cuộc nghiên cứu về tư thế hai bàn tay siết chặt vào nhau được thực hiện bởi các chuyên gia đàm phán Nierenberg và Calero cũng cho thấy, đây là điệu bộ tâm lý thất vọng khi nó được dùng trong bàn đàm phán. Nó cho biết người thực hiện đang kìm nén thái độ tiêu cực hoặc tâm trạng lo lắng khi họ ngờ rằng mình không thuyết phục được đối phương hoặc đã đàm phán thất bại.
Điệu bộ hai bàn tay siết chặt vào nhau có 3 tư thế chủ yếu: hai bàn tay siết chặt vào nhau đặt trước mặt, hai bàn tay siết chặt vào nhau đặt trên bàn hoặc trên đùi, và hai bàn tay siết chặt vào nhau đặt trước bụng khi đứng.
          Hai bàn tay siết chặt vào nhau đặt ở giữa.
 
Hai bàn tay siết chặt vào nhau đặt dưới thấp.
Chúng tôi đã khám phá mối tương quan giữa độ cao đặt hai bàn tay và mức độ thất vọng của người thực hiện điệu bộ đó. Bạn sẽ khó thương lượng với một người đặt hai bàn tay ở vị trí cao hoặc ở giữa hơn là lúc họ đặt tay ở dưới thấp (xem hình minh họa). Và cũng như với tất cả các điệu bộ tiêu cực khác, bạn cần mở các ngón tay đang vào nhau của họ ra bằng cách đưa cho họ một ly nước hoặc nhờ họ cầm một thứ gì đó. Nếu không, họ sẽ vẫn giữ thái độ tiêu cực giống như lúc họ khoang tay.
Chắp tay hình tháp chuông
Chúng tôi đã nhấn mạnh từ đầu sách rằng các điệu bộ thường được thực hiện theo cụm, giống như những từ ngữ trong một câu, và chúng phải được giải thích theo ngữ cảnh. Tuy vậy, động tác chắp tay hình tháp chuông lại là một ngoại lệ vì nó thường xuất hiện độc lập. Khi đó, các đầu ngón tay của hai bàn tay ấn nhẹ vào nhau, tạo thành hình tháp chuông nhà thờ. Ngoài ra, chúng còn được đẩy tới đẩy lui giống như một con nhện đang đu lên đu xuống trên chiếc gương soi.
Chúng tôi đã phát hiện điệu bộ này thường xuất hiện khi cấp trên gặp cấp dưới. Đây là điệu bộ bộc lộ thái độ tự tin, chắc chắn. Cấp trên thường sử dụng điệu bộ này khi chỉ dẫn hoặc khuyên bảo cấp dưới, và nó được các nhân viên kế toán, luật sư hay giám đốc đặc biệt ưa dung. Những người cảm thấy tự tin, có địa vị cao cũng rất thích thực hiện điệu bộ này để thể hiện thái độ tự tin của họ.
          Tự tin là mình có câu trả lời đúng.
Đôi khi, những người sử dụng điệu bộ chắp tay hình tháp chuông lại biến nó thành điệu bộ cầu nguyện để làm ta vẻ thánh thiện. Thông thường, bạn nên tránh điệu bộ này khi muốn thuyết phục hoặc tạo lòng tin với người khác, vì có lúc điệu bộ này được hiểu là tự mãn và ngạo mạn.

Tổng thống Chrac và Gerry Adams đôi khi làm ra vẻ thánh thiện/
Ngược lại, nếu bạn muốn tạo dáng vẻ tự tin và chắc chắn thì tư thế chắp tay hình tháp chuông sẽ có ích cho bạn đấy.
Dùng điệu bộ chắp tay hình tháp chuông để thắng trận cờ.
Hãy hình dung bạn đang chơi cờ và đến lượt bạn đi. Sau khi di chuyền bàn tay trên bàn cờ, bạn đặt ngón tay trên một quân cờ. Điều này cho thấy bạn ngồi lùi lại và làm điệu bộ chắp tay hình tháp chuông. Đối thủ của bạn vô tình tiết lộ cho bạn biết, họ cảm thấy tự tin về nước cờ của bạn. Vì vậy, chiến thuật hay nhất là bạn đừng đi quân này. Thay vào đó, bạn chạm vào một quân cờ khác. Nếu nhận thấy đối thủ của bạn làm điệu bộ siết chặt bàn tay vào nhau hoặc giữ tư thế khoanh tay thì đây là nước cờ nên đi vì điệu bộ của họ đã cho biết rằng họ không thích nước cờ bạn đang tính.
Tư thế hình tháp chuông có hai kiểu chủ yếu. Thứ nhất là kiểu chắp tay hình tháp chuông đặt phía trên, thường được người làm điệu bộ thực hiện trong lúc phát biểu ý kiến hoặc nói chuyện. Kiểu thứ hai là chắp tay hình tháp chuông đặt phía dưới, thường được sử dụng khi người làm điệu bộ đang lắng nghe nhiều hơn nói.
          Kiểu chắp tay hình tháp chuông đặt phía dưới.
Phụ nữ thường hay dung tư thế thứ hai. Khi một người làm điệu bộ chắp tay hình tháp chuông theo kiểu thứ nhất, đầu hơi ngả về phía sau thì họ sẽ trông có vẻ tự mãn hoặc ngạo mạn.
Mặc dù là dấu hiệu tích cực nhưng điệu bộ chắp tay hình tháp chuông có thể được sử dụng trong chuỗi điệu bộ tích cực lẫn tiêu cực, dễ gây nhầm lẫn. Ví dụ, khi đang trình bày một ý tưởng với ai đó, bạn thấy người nghe sử dụng nhiều điệu bộ tích cực như lòng bàn tay mở ra, cúi người về phía trước, ngẩng đầu lên, gật gù đầu, v.v. Đến cuối buổi thuyết trìn, họ bắt đầu chấp tay hình tháp chuông.
Nếu người nghe thực hiện điệu bộ này sau một loạt điệu bộ tích cực khác vào thời điểm bạn trình bày hướng giải quyết vấn đề của họ thì rất có thể, bạn đang nhận đươc tín hiệu thuận lợi “cứ đề xuất đơn hàng đi”. Ngược lại, nếu điệu bộ này đi theo sau một loạt điệu bộ tiêu cực như khoanh tay, bắt chéo chân, nhìn đi chỗ khác, tay chống cằm… thì có khả năng, người nghe sẽ nói “không” hoặc sẽ tống bạn đi cho khuất mắt. Trong cả hai trường hợp vừa nêu, điệu bộ chắp tay hình tháp chuông đều biểu lộ sự tự tin, nhưng một kiểu mang đến kết quả tích cực còn kiểu kia mang đến kết quả tiêu cực. Những điệu bộ xảy ra trước điêu bộ chắp tay hình tháp chuông là yếu tố then chốt để dự đoán kết quả.
 
Tóm tắt
Bàn tay của bạn luôn ở phía trước, tiết lộ cảm xúc và thái độ của bạn. Nhiều điệu bộ ngôn ngữ cơ thể rất khó học, nhưng các điệu bộ bằng tay có thể được luyện tập và thực hành đến một mức độ mà bạn có thể kiểm soát tương đối tốt vị trí đặt tay cũng như động tác của chúng. Khi học được cách hiểu điệu bộ bằng tay, bạn sẽ tự tin hơn, thành công hơn và thắng nhiều trận cờ hơn.
 
170-174
Kiểu gương mặt tì lên tay
Đây là điệu bộ tích cực thường được sử dụng trong thời gian đôi lứa tìm hiểu nhau. Phụ nữ và cả những người đàn ông đồng tính đều dùng điệu bộ này, chủ yếu để thu hút sự chú ý của đàn ông. Họ sẽ đan các ngón tay vào nhau, tì cằm lên tay và để lộ gương mặt của mình cho người đàn ông chiêm ngưỡng.
Nếu bạn định sử dụng chiêu nịnh nọt – dù chân thật hay giả tạo – thì điệu bộ này mở đường cho chiêu thức đó.
 
Chắp tay sau lưng
Công tước Edinburgh(*) và một số thành viên nam khác trong Hoàng gia Anh được ghi nhận là có thói quen đi ngẩng đầu lên, cằm đưa ra và hai bàn tay chắp ra sau lưng. Điệu bộ này rất đỗi quen thuộc đối với các nhà lãnh đạo, các thành viên của hoàng gia, viên cảnh sát tuần tra khu vực, hiệu trưởng đi quanh sân trường, sĩ quan quân đội cấp cao và bất kì ai đang nắm quyền hành.
Đầy là điệu bộ thể hiện sức mạnh, sự tự tin và quyền lực. Người làm điệu bộ này để lộ những chỗ yếu như bụng, tim, hạ bộ và cổ họng một cách vô thức cho thấy họ không sợ sệt điều gì. Theo kinh nghiệm của chúng tôi, nếu bạn thực hiện tư thế này khi gặp tình huống căng thẳng, như bị các phóng viên phỏng vấn hoặc đang đứng đợi bên ngoài phòng khám nha sĩ thì theo quy luật nhân quả, bạn sẽ cảm thấy tự tin hơn và thậm chí là có quyền uy.
Khi làm việc với các nhân viên trong ngành bảo vệ pháp luật, chúng tôi nhận thấy rằng những nhân viên không đeo vũ khí thường xuyên sử dụng tư thế chắp tay sau lưng và nhón lên nhón xuống để làm cho mình cao thêm. Còn các nhân viên được trang bị vũ khí thì ít sử dụng điệu bộ này mà hay để tay dọc hai bên người hoặc đút ngón cái vào trong thắt lưng. Vũ khí đã mang lại đầy đủ quyền lực cho họ nên điệu bộ chắp tay sau lưng để phô bày quyền lực không còn cần thiết nữa.
Khác với cảm xúc của điệu bộ hai lòng bàn tay nắm lại đặt ở sau lưng, điệu bộ bàn tay này nắm lấy cổ tay kia bộc lộ sự thất vọng và cố gắng tự chủ. Bàn tay này nắm chặt lấy cổ tay hoặc cánh tay kia ở phía sau lưng như thế cố ngăn cánh tay kia vuột ra.
Bàn tay này nắm lấy cánh tay kia càng cao thì người đó càng thất vọng hoặc tức giận. Người trong hình minh họa bên dưới đang cố gắng tự chủ nhiều hơn so với người trong hình ở trang trước, bởi bàn tay người này đang nắm lấy bắp tay, chứ không dừng ở cổ tay. Điệu bộ này xuất phát từ thành ngữ: “Get a good grip on yourself.” (Tự chủ)
Điệu bộ nắm lấy cổ tay và cánh tay đặt sau lưng thường xuất hiện khi các đương sự đứng đối mặt nhau bên ngoài phòng xử án, nhân viên bán hàng đứng ở quầy giao dịch hoặc khi bệnh nhân đợi bác sĩ. Điệu bộ này là nỗ lực nhằm che đậy sự lo lắng hoặc cố kiềm chế bản thân. Nếu bạn bắt gặp mình đang ở trong tư thế này, hãy đổi sang điệu bộ nắm hai lòng bàn tay lại với nhau đặt ở sau lưng, bạn sẽ dần cảm thấy tự tin và tự chủ hơn.
(*) Tước hiệu này để chỉ Hoàng đế Philip, chồng của nữ hoàng Anh (ND)
 
Để lộ ngón cái
Như đã đề cập trước đó, ngón tay cái biểu thị sự vượt trội. Theo thuật xem tướng tay, ngón cái tượng trưng cho sức mạnh của tính cách và bản ngã. Ngoài ra, các dấu hiệu ngôn ngữ cơ thể có liên quan đến ngón cái đều hàm ý thái độ tự coi mình là quan trọng. Đây là ngón được dùng để biểu thị sự thống trị, tính quyết đoán hoặc đôi khi là thái độ hung hăng. Điệu bộ bằng ngón cái là điệu bộ thứ cấp và thường nằm trong cụm điệu bộ nào đó. Việc để lộ ngón tay là dấu hiệu tích cực hay tư thế tiêu biểu cho người “điềm tĩnh” nhằm chứng tỏ ưu thế. Đàn ông sử dụng điệu bộ nhô ngón cái ra khi đang ở gần người phụ nữ hấp dẫn anh ta. Những người ăn vận chỉnh tề cũng thường để lộ ngón cái. Hiếm khi người có địa vị thấp như những kẻ lang thang lại làm điệu bộ này.
Những người để lộ ngón cái cũng thường hay nhón lên nhón xuống bằng ngón chân cái để trông có vẻ cao hơn.
 
Ngón cái thò ra khỏi túi áo khoác
Điệu bộ ngón cái thò ra khỏi túi áo khoác thường được sử dụng ở những người nhận thức được rằng họ có địa vị cao hơn người khác. Đây là một trong những điệu bộ quen thuộc của Thái tử Charles, tiết lộ thái độ tự chủ của ông vào những lúc làm điệu bộ này. Tại sở làm, sếp sẽ đi khắp văn phòng trong tư thế ngón cái thò ra khỏi túi áo khoác. Sau khi sếp đi khỏi, người có chức vụ kế sếp cũng rảo khắp văn phòng với điệu bộ tương tự. Tuy nhiên, không một nhân viên cấp dưới nào dám sử dụng điệu bộ này trước mặt sếp.
Việc để lộ ngón cái có thể tiết lộ sự thật khi lời nói của một người nào đó mâu thuẫn với điệu bộ của họ. Ví dụ, một vị luật sư quay sang bồi thẩm đoàn và nói với giọng thật chậm rãi, nhỏ nhẹ: “Thưa các vị, theo thiển ý của tôi…”; trong khi ấy, ông ta lại để lộ ngón cái và nghiêng đầu ra phía sau tỏ vẻ “coi thường” họ.
 
175-194
Tư thế này có thể làm cho bồi thẩm đoàn cảm thấy vị luật sư này không thành thật hay đang vênh váo. Nếu muốn tỏ vẻ khiêm nhường, ông ta nên mở áo khoác ra, bước tới bồi thẩm đoàn rổi mở long bàn tay và cúi người về phía trước để trông có vẻ nhỏ bé hơn.
Luận sư nọ nói với vẻ tự mãn: “Anh có vẻ là một người thông minh, trung thực.”
Nhân chứng đáp: “Tôi xin gửi lại lời khen đó cho ông. Tôi đã tuyên thệ trước toàn rồi.”
Đôi khi người nào đó thò ngón cái ra khỏi túi quần sau (xem hình bên dưới) như thể cố che giấu thái độ kẻ cả. Phụ nữ hiếm khi sử dụng những điệu bộ này mãi cho đến thập niên 60 của thế kỷ 20, khi  nữ giới bắt đầu mặc quần tây và đảm nhiêm nhiều vai trò quan trọng trong xã hội.
         
Để lộ ngón cái thể hiện thái độ tự tin, có quyền hành
Điệu bộ khoanh tay trước ngực, ngón cái chĩa lên là một cụm điệu bộ khác của kiểu để lộ ngón cái mà chúng ta thường gặp. Đấy là dấu hiện kép, bộc lộ thái độ phòng thủ hoặc tiêu cực (khoanh tay) cộng với thái độ trịch thượng (để lộ ngón cái).  Người dùng cụm điệu bộ này thường ra hiệu bằng ngón tay cái khi nói chuyện và đứng nhón lên nhón xuống.

Tự cô lập mình nhưng có vẻ trịch thượng.
Ngón tay cái cũng có thể được dung làm dấu hiệu nhạo bang hoặc tỏ ý không tôn trọng khi nó chỉ vào người khác. Chẳng hạn, khi người chồng chồm về phía môt người bạn, chỉ ngón tay cái vào vợ mình nói: “Cô ta luôn càu nhàu” thì đó cũng là lúc anh ta châm ngòi cho cuộc cãi vã giữa hai vợ chồng. Trong trương hợp này, ngón cái ngọ nguậy của anh ta đươc dung như một ám hiệu nhằm nhạo báng vợ. Do vậy, hành động chỉ ngón cái khiến hầu hết phụ nữ khó chịu, đặc biệt khi đàn ông là người thực hiện. Mặc dù không thường xuyên nhưng đôi khi, phụ nữ cũng dung điệu bộ chỉ ngón cái để chỉ vào những người họ không thích.
Cô ta suốt ngày càu nhàu với tôi.
Tóm tắt
Từ hàng ngàn năm nay, ngón cái đã đươc sử dụng làm dấu hiệu thể hiện sức mạnh và quyền lực. Vào thời La Mã, ngón cai hướng lên hay chúc xuống quyết định sự sống hoặc cái chết của một đấu sĩ. Tuy không được huấn luyện nhưng người ta vẫn có thể giai ma các dâu hiệu của ngón cái theo trực giác cũng như hiểu được ý nghĩa của chúng. Bây giờ thì bạn không chỉ giải mã được các dấu hiệu bằng ngón cái mà còn phải tự tập luyện cách sử dụng chúng.
Chương 7
Các dấu hiệu đánh giá và lừa dối
Giải mã các điệu bộ của tay và mặt

Bill Clinton trước ban bồi thẩm – theo bạn ông ta đang nghĩ gì?
Nếu chỉ nói toàn sự thật hay nói toạc ra những suy nghĩ trong đầu với hầu hết thảy những người bạn gặp gỡ thì sẽ dẫn đến hậu quả gì đây? Ví dụ:
          Bạn nói với sếp: “Xin chào sếp – ông là kẻ bất tài.”
          Nhân viên nam nói với một khách hàng nữ: “Cám ơn cô đã mua hàng, cô Susan. Cô có bộ ngực mới săn chắc và tuyệt vời làm sao!”
          Người phụ nữ nói với anh hàng xóm: “Cám ơn anh đã mua giúp tôi mấy món đồ tạp hóa. Anh có một cái mông rắn chắc thật hấp dẫn, nhưng kẻ chết tiệt nào đã cắt mái tóc của anh vậy?”
          Bạn nói với mẹ vợ: “Rất vui được gặp lại mẹ - bà già hay chõ mũi vào chuyện của người khác.”
Khi được một người phụ nữ hỏi: “Cái áo đầm này làm tôi trông mập lắm không?” thì bạn trả lời ra sao? Nếu là đàn ông và biết điều gì tốt cho mình thì chắc hẳn, bạn sẽ nói cô ấy trông rất đẹp. Nhưng thực ra bạn lại nghĩ: “Cái áo đầm này không làm cho cô trông béo hơn mà chính bánh ngọt và kem mới làm cho cô béo ra đấy.”
Nếu chỉ toàn nói sự thật với mọi người thì kết cục là không những bạn sẽ cô đơn, mà thậm chí bạn có thể nhập viện hoặc ở tù. Nói dối là thứ dầu bôi trơn mối tương tác của chúng ta với người khác, cho phép chúng ta duy trì quan hệ xã giao thân thiện. Nó được gọi là lời nói dối vô hại, bởi nó làm cho người khác cảm thấy thoải mái thay vì nói với họ sự thật lạnh lùng, tàn nhẫn. Các cuộc nghiên cứu cho thấy những người nói dối xã giao được mọi người yêu thích hơn những người luôn nói thật, cho dù chúng ta biết là họ đang nói dối chúng ta. Bên cạnh đó, cũng có nhiều lời nói dối đầy ác ý khi ai đó cố tình lừa chúng ta vì lợi ích cá nhân của họ.
Những nghiên cứu về lời nói dối
Những dấu hiệu khó bị phát hiện nhất khi nói dối là những dấu hiệu được người nói kiểm soát nhiều nhất, chẳng hạn như lời nói, bởi vì người ta có thể tập đi tập lại chúng nhiều lần. Ngược lại, các manh mối đáng tin cậy nhất chứng tỏ người khác đang nói dối chính là những điệu bộ mà họ thực hiện một cách vô thức, ít được kiểm soát hoặc không thể kiểm soát được do chúng là những điều quan trọng nhất đối với họ xét về phương diện cảm xúc.
Robert Feldman thuộc trường Đại học Massachusetts ở Amherst đã nghiên cứu 121 cặp khi họ trò chuyện với người thứ ba. Một phần ba số người tham gia được yêu cầu làm ra vẻ dễ thưong. Một phần ba được yêu cầu làm ra vẻ có năng lực. Và những người còn lại được yêu cầu hãy là chính mình. Sau đó, Robert Feldman cho tất cả những người tham gia xem lại băng ghi hình về chính họ và yêu cầu họ xác định những lời nói dối của họ trong suốt cuộc trò chuyện, bất kể điều đó lớn hay nhỏ. Có một số lời nói dối vô hại, chẳng hạn như họ nói họ thích ai đó nhưng thực tế là không. Trong khi ấy, cũng có những lời nói dối khác nghiêm trọng hơn, như có người tự phong mình là ngôi sao nhạc rock! Nhìn chung, Feldman đã phát hiện ra rằng cứ trung bình 10 phút lại nói dối khoảng hai, ba lần. Tác giả cuốn sách The Day America Told the Truth (Ngày nước Mỹ nói sự thật), James Patterson, cũng đã phỏng vấn hơn 2.000 người Mỹ và phát hiện 91% số người này thường xuyên nói dối cả ở nhà lẫn ở cơ quan.
“Nói thật luôn luôn là cách xử sự tốt nhất, dĩ nhiên trừ phi bạn là người nói dối rất tài tình.” J.K.JEROME
Vậy làm thế nào để biết được ai đó đang nói dối, nói quanh co hoặc đơn giản là đang suy nghĩ kỹ càng? Bạn có thể học một số kỹ năng quan sát cơ bản để  nhận biết các điệu bộ dối trá, câu giờ, chán nản hay đánh giá của người khác. Trong chương này, bạn sẽ tìm hiểu dấu hiệu ngôn nghữ cơ thể mà người ta vô tình để lộ. Phần đầu của chương sẽ đề cập đến hành vi nói dối và sự lừa dối.
Ba con khỉ khôn ngoan
Ba con khỉ ở trang kế tượng trưng cho những người không nghe, không nhìn và không nói điều ác. Các cử chỉ đơn giản bằng tay và mặt của chúng là nền tảng cho những điệu bộ dối trá của con người. Nói cách khác, khi chúng ta nhìn, nghe hay nói những lời dối trá, có thể chúng ta sẽ cố lấy tay che miệng, bịt mắt hoặc bịt tai.

Không nghe điều tồi tệ, không nhìn thứ xấu xa, không nói lời độc ác.
Những người nghe tin xấu hoặc chứng kiến một tai nạn khủng khiếp thường hay dùng tay che mặt, tượng trưng cho việc tự ngăn mình nhìn hoặc nghe tin tức hay tai nạn khủng khiếp đó. Đây là điệu bộ được mọi người thực hiện nhiều nhất trên thế giới khi nghe tin máy bay đâm vào Tòa tháp đôi vào ngày 11 tháng chín năm 2001.
Như chúng ta thường thấy, khi nói dối, trẻ con hay dùng các động tác tay và mặt một cách lộ liễu. Nếu một đứa trẻ nói dối, nó thường hay che miệng lại bằng một hoặc hai tay nhằm ngăn những lời dối trá thốt ra. Khi không muống nghe cha, mẹ khiển trách, nó dùng tay bịt tai lại; còn nếu nhìn phải điều gì đó không muốn nhìn, nó dùng cả bàn tay hoặc cánh tay bịt mắt lại. Khi đứa trẻ lớn hơn, các điệu bộ của tay và mặt xảy ra nhanh và tinh tế hơn. Nhưng mỗi lúc nói dối, cố che giấu sự thật hoặc nhìn thấy điều dối trá thì những điệu bộ này vẫn xuất hiện.
Những điệu bộ của tay và mặt này cũng thường gắn với sự nghi ngờ, không chắc chắn hoặc cường điệu. Trong một tình huống đóng vai, Desmond Morries đã tiến hành một cuộc nghiên cứu mà theo đó, các y tá được yêu cầu nói dối bệnh nhân về tình trạng sức khỏe của họ. Kết quả cho thấy, những y tá nói dối sử dụng điệu bộ của tay và mặt nhiều hơn những y tá nói thật. Cả đàn ông và phụ nữ đều tăng số lần nuốt nước bọt khi họ nói dối, nhưng cử chỉ này thường chỉ nhận thấy ở đàn ông vì trái cổ của họ to hơn.
“Tôi không có quan hệ tình dục với người phụ nữ đó” , chính trị gia vừa nói vừa nuốt nước bọt và xoa mũi.
Như đã đề cập ở phần đầu cuốn sách, chúng ta sẽ phân tích và thảo luận các điệu bộ đơn lẻ, nhưng cần lưu ý đây không phài là cách mà chúng xuất hiện. Các điệu bộ thường là một phần của cụm điệu bộ nên chúng ta cần nghiên cứu chúng như nghiên cứu các từ ngữ trong một câu, nghĩa là liên hệ chúng với từ khác và ngữ cảnh chung, nơi chúng được sử dụng. Khi ai đó dùng điệu bộ của tay và mặt thì không có nghĩa là lúc nào họ cũng nói dối. Tuy nhiên, điều ấy cho thấy có khả năng họ đang giấu thông tin. Hãy quan sát thêm nhưng cụm điệu bộ khác để có thể khẳng định hay bác bỏ phán đoán của bạn. Quan trọng là bạn nên tránh giải thích điệu bộ của tay và mặt một cách độc lập.
Mặc dù không có một động tác đơn lẻ, một biểu hiện hay một cử động nào của gương mặt đáng tin cậy đến độ khẳng định được ai đó đang nói dối nhưng bạn có thể học một số cụm điệu bộ để làm tăng cơ hội nhận ra lời nói dối.
Cách gương mặt tiết lộ sự thật
Để che giấu lời nói dối, chúng ta sử dụng những biểu hiện trên gương mặt nhiều hơn những bộ phận khác trên cơ thể. Chúng ta thường cười, gật đầu và nháy mắt khi muốn lấp liếm điều gì đó nhưng không may các dấu hiệu cơ thể của chúng ta lại tiết lộ sự thật. Bởi những điệu bộ cơ thể và các hiệu cảm xúc thể hiện trên gương mặt thiếu sự hòa hợp với nhau mà chúng ta không hề hay biết.
Những điểm không hòa hợp xuất hiện thoáng qua trên gương mặt tiết lộ sự mâu thuẫn trong cảm xúc.
Nếu chúng ta cố che giấu một lời nói dối hoặc một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, hành động đó có thể được biểu hiện trên gương mặt của chúng ta trong giây lát. Chúng ta thường hiểu việc ai đó sờ mũi thật nhanh là vì ngứa, chống tay lên mặt nghĩa là họ rất quan tâm đến chúng ta mà chẳng hề nghi ngờ rằng chúng ta đang làm họ chán ngấy. Chẳng hạn, chúng tôi đã quay phim cảnh một người đàn ông đang nói về việc ông ta và mẹ vợ hợp ý nhau như thế nào. Nhưng mỗi lần nhắc đến tên của bà mẹ vợ thì mép trái ông ta lại nhếch lên trong tích tắc. Điều đó đã hé lộ cho chúng tôi biết cảm xúc thật của ông ta.
Phụ nữ nói dối giỏi nhất và đó là sự thật
Trong cuốn sách Why Men Lie & Women Cry (Tại sao đàn ông nói dối và phụ nữ khóc) (Nhà xuất bản Orion), chúng tôi có nói rằng nhờ giỏi đọc cảm xúc hơn nam giới nên phụ nữ dễ dàng thuyết phục người khác bằng một lời nói dối nghe lọt lỗ tai. Đặc điểm này có thề được nhìn thấy ở những bé gái cùng khóc theo các bé khác lúc ban đầu, sau đó chúng làm cho các bé khác khóc chỉ bằng cách òa khóc bất cứ lúc nào. Tiến sĩ Sanjida O’Connell, tác giả của cuốn sách Mindreading (Đọc được ý nghĩ), đã tiến hành một cuộc nghiên cứu kéo dài trong 5 tháng về cách chúng ta nói dối. Cuối cùng, bà cũng đưa ra kết luận tương tự, phụ nữ nói dối giỏi hơn và tinh vi hơn đàn ông như: “Anh nhỡ xe buýt” hoặc “Điện thoại di động của anh hết pin, đó là lý do tại sao anh đã không gọi điện cho em.” Ngoài ra, bà còn phát hiện những người hấp dẫn dễ chiếm được lòng tin hơn những người không hấp dẫn. Đó là lý do giải thích việc các nhà lãnh đạo như John F Kennedy và Bill Clinton có thể thoát tội sau tất cả những chuyện tày đình mà họ gây ra.
Lý do tại sao nói dối rất khó
Như chúng tôi đã nói ở Chương 3, đa số mọi người đều tin rằng khi ai đó nói dối thì họ mỉm cười nhiều hơn thường lệ. Nhưng nghiên cứu lại cho kết quả ngược lại, nghĩa là người ta mỉm cười ít đi. Trở ngại khi nói dối là suy nghĩ tiềm thức luôn hoạt động tự động và độc lập với lời nói dối, vì thế ngôn ngữ cơ thể đã vô tình vạch trần chúng ta. Đây là lý do tại sao những người hiếm khi nói dối dễ dàng bị phát hiện, bất kể câu chuyện của họ nghe có vẻ thuyết phục đến mức nào. Ngay giây phút họ bắt đầu nói dối, ngôn ngữ cơ thể của họ sẽ phát ra các dấu hiệu mâu thuẫn, mang đến cho chúng ta cảm giác rằng họ không nó thật. Trong khi nói dối, suy nghĩ tiềm thức phát ra một thứ “tác nhân hồi hộp”, nó được thể hiện dưới dạng những điệu bộ mâu thuẫn với lời nói. Những người nói dối chuyên nghiệp như các chính trị gia, luật sư, diễn viên và phát thanh viên truyền hình đã trau chuốt những điệu bộ cơ thể của họ đến  mức khó mà “nhận biết” được đó là lời nói dối và người ta bị hớp hồn vào đó.
Những người này nói dối theo một trong hai cách sau. Cách thứ nhất, họ tập luyện các điệu bộ “tạo cảm giác” như thật khi họ nói dối, nhưng cách này chỉ có tác dụng nếu họ tập nói dối thường xuyên trong một thời gian dài. Cách thứ hai, họ hạn chế sử dụng các điệu bộ để không phải thể hiện bất cứ điệu bộ tích cực hay tiêu cực nào khi nói dối. Nhưng cách này cũng không đơn giãn!
Thông qua luyện tập, những người nói dối có thể trở nên có sức thuyết phục, hệt như các diễn viên.
Hãy cố thử bài kiểm tra nhanh này: cố ý nói dối với người đối diện cũng như cố tỉnh táo để kìm nén tất cả các điệu bộ cơ thể của bạn. Dù bạn có cố gắng che giấu chúng thì nhiều điệu bộ vô cùng tinh vi cũng được bộc lộ. Những điệu bộ này  bao gồm các cơ mặt co giật, sự giãn nở và thu hẹp con người, đổ mồ hôi, má đỏ, tốc độ nháy mắt tăng từ 10 lên 50 lần trong một phút cùng nhiều dấu hiệu tinh vi khác cho thấy sự dối trá. Nghiên cứu từ băng hình ghi chậm cho thấy, các điệu bộ này chỉ xảy ra trong chớp mắt và chỉ những người phỏng vấn chuyên nghiệp, nhân viên bán hàng hay người rất mẫn cảm mới có thể  nhận biết chúng.
Rõ ràng là để nói dối thành công, bạn cần phải “giấu” cơ thể của mình. Đó là lý do tại sao trong các buổi thẩm vấn, người bị xét hỏi phải ngồi vào một cái ghế không bị che khuất, hoặc ngồi dưới ánh đèn, sao cho người thẩm vấn có thể nhìn thấy toàn bộ cơ thể của người bị thẩm vấn, lúc này những lời nói dối của họ sẽ dễ bị phát hiện hơn. Việc nói dối cũng suôn sẻ hơn nếu bạn ngồi tại bàn, ngó qua hàng rào hoặc nhìn từ phía sau cánh cửa khép kín vì lúc đó, cơ thể của bạn được che khuất một phần. Tuy nhiên, cách tốt nhất để nói dối là nói qua điện thoại hoặc viết email!
Tám điệu bộ nói dối thường gặp nhất
1.     Che miệng
Ở điệu bộ này, não điều khiển bàn tay che miệng lại một cách vô thức nhằm ngăn chặn những lời nói dối đang được thốt ra. Đôi khi người ta che miệng chỉ bằng vài ngón tay thay vì cả một bàn tay khép chặt nhưng ý nghĩa của chúng đều giống nhau.
Che miệng
Một số người cố ngụy trang điệu bộ che miệng bằng cách giả vờ ho. Những diễn viên thủ vai kẻ cướp hoặc tội phạm thường dùng các điệu bộ này trong các cảnh bàn tính kế hoặc hành động cùng đồng bọn hoặc khi bị cảnh sát tra khảo, cố ý để khan giả thấy rằng họ đang giấu giếm điều gì đó hoặc không thành thật.
Nếu một người che miệng khi đang nói, rất có thể họ đang nói dối. Còn nếu họ dùng điệu bộ này trong lúc bạn đang nói thì có khả năng, họ cảm thấy bạn đang che giấu điều gì đó. Một trong những tình huống gây bối rối tại hội nghị mà người diễn thuyết có thể gặp phải là lúc nhìn thấy các thính giả che miệng khi ông ta đang phát biểu. Lúc này, người thuyết trình nên ngừng lại để hỏi: “Có quý vị nào thắc mắc gì không?” hoặc “Tôi thấy một số người không đồng ý. Xin hãy nêu câu hỏi?” Cách cho phép khan giả đưa ra những ý kiến phản hồi sẽ tạo cơ hội cho người thuyết trình nói rõ quan điểm và giải đáp thắc mắc. Trườn hợp thính giả ngồi khoanh tay thì diễn giả cũng nên hỏi tương tự.
Ngoài ra, điệu bộ che miệng cũng có thể xuất hiện dưới hình thức tưởng như vô nghĩa là điệu bộ “suỵt” , khi ấy một ngón tay được đặt thẳng đứng che ngang môi. Đây là điệu bộ rất có thể đã được cha, mẹ một đứa trẻ sử dụng khi nó còn nhỏ. Lớn lên, đứa trẻ ấy sử dụng điệu bộ này nhằm tự nhủ bản thân đừng tiết lộ những cảm nhận của mình. Vấn đề là điệu bộ “suỵt” đã báo cho bạn biết rằng có điều gì đó đang được giữ lại.
Nếu cha mẹ hoặc người giám hộ dùng điệu bộ này khi bạn còn nhỏ thì có nhiều khả năng là bạn sẽ sử dụng nó lúc trường thành.
 
2.     Sờ mũi
Điệu bộ sờ mũi đôi khi chỉ là động tác xoa nhanh bên dưới mũi vài lần hoặc chỉ một lần và nhanh đến mức gần như không thể nhìn thấy. Phụ nữ thường vuốt mũi nhanh hơn đàn ông, có thể là để tránh làm trôi mất lớp trang điểm.
Điều quan trọng cần nhớ là động tác sờ mũi phải được hiểu theo cụm và ngữ cảnh, bởi những người bị dị ứng với phấn hoa hay bị cảm lạnh cũng làm điệu bộ này.
Điệu bộ sờ mũi
Những nhà khoa học thuộc Cơ sở Nghiên cứu, Điều trụ Thính giác và Vị giác ở Chicago phát hiện rằng khi bạn nói dối, một chất hóa học có tên là catecholamine sẽ được tiết ra, làm cho các mô bên trong mũi sưng lên. Các nhà khoa học trên đã sử dụng các máy ghi hình đặc biệt để quay lại đường máu lưu thong trong cơ thể. Kết quả cho thấy, việc cố ý nói dối còn làm tăng huyết áp. Như vậy, nghiên cứu này đã chứng minh được mũi của con người nở phồng lên khi nói dối là do máu lưu thông, đây được gọi là “Hiệu ứng Pinocchio” . Huyết áp tăng làm mũi bị căng phồng khiến cho các đầu dây thần kinh trong mũi ngứa ran và dẫn đến hành động xoa mũi thật mạnh để đỡ “ngứa”.
Tuy chỗ sưng lên không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng có vẻ như đây là nguyên nhân gây ra điệu bộ sờ mũi. Triệu chứng này cũng xảy ra khi ai đó đau khổ, lo lắng hoặc tức giận.
Chuyên gia thần kinh học người Mỹ Alan Hirsch và chuyên gia tâm thần học Charles Wolf đã phân tích lời khai của Bill Clinton trước ban hội thẩm về chuyện ông lăng nhăng với Monica Lewinsky. Kết quả cho thấy khi nói thật, Bill Clinton hiếm khi sờ mũi, còn khi nói dối thì ông nhíu mày trong giây lát trước lúc trả lời câu hỏi và cứ cách 4 phút lại sờ mũi một lần, cả thảy là 26 lần.
 “Tôi không quan hệ tình dục với người phụ nữ đó.”
Những cuộc nghiên cứu được thực hiện bằng các máy quay chiếu vào cơ thể cũng cho thấy, dương vật của một người đàn ông sẽ cương cứng lên vì máu lưu thong khi anh ta nói đối. Lẽ ra ban hội thẩm nên tụt quần ông Bill xuống thì hơn.
Công tố viên của ban hội thẩm hỏi: “Thưa ngài Clinton, tại sao con gà lại băng qua đường?”
Bill Clinton trả lời: “Ý ông nói “gà” là sao? Ông làm ơn định nghĩa từ “gà” ở đây? Và tôi đã không băng qua đường với con gà đó.”
3.     Ngứa mũi
Một người bị ngứa mũi thường cố ý xoa hoặc gãi mũi cho đỡ ngứa. Hành động này không giống với hành động vuốt nhẹ của điệu bộ sờ mũi. Cũng tương tự như điệu bộ che miệng, điệu bộ sờ mũi được cả người nói sử dụng để che đậy những lời dối trá, lẫn người nghe thực hiện khi nghi ngờ lời người nói. Trong khi đó, ngứa mũi thường là một điệu bộ đôc lập, được lặp đi lặp lại và không liên quan gì đến toàn bộ cuộc trò chuyện.
 
4.     Giụi mắt
 “Tôi không thấy gì cả.”
Như hình minh họa ở phần trước, một trong ba con khỉ khôn ngoan bịt mắt khi nói: “Không nhìn điều xấu xa”. Khi trẻ em không muốn thấy điều gì đó, chúng sẽ dùng một hoặc cả hai tay để che mắt lại. Còn người lớn khi tránh nhìn một điều không vừa ý, rất có thể họ sẽ giụi mắt. Não điểu khiển tay giụi mắt nhằm cố ngăn việc nhìn thấy điều dối trá, đáng nghi, không hài long hoặc để tránh nhìn vào mặt của người đang bị lừa dối. Đàn ông thường giụi mắt rất mạnh và quay mặt đi nếu đó là lời nói dối trắng trợn. Phụ nữ ít dùng điệu bộ này hơn. Thay vào đó, họ sẽ chạm nhẹ vào ngay bên dưới mắt bởi hai lý do: hoặc là bản năng của phái nữ khiến họ tránh thể hiện những điệu bộ thô kệch, hoặc là họ không muốn làm phai đi lớp trang điểm. Nữ giới cũng tránh cái nhìn chằm chằm của người nghe bằng cách quay mặt đi.
“lying through your teeth” (nói dối một cách trơ trẽn) là cụm từ là cụm từ thường được dùng để ám chỉ cụm điệu bộ nghiến răng và mỉm cười giả tạo, kết hợp với giụi mắt. Đây là điệu bộ hay được các diễn viên điện ảnh sử dụng để diễn tả sự không thành thật và xuất hiện khá phổ biến ở những nền văn hóa “lịch sự” như văn hóa Anh. Người Anh không thích nói cho bạn biết chính xác điều họ đang nghĩ.
5.     Nắm lấy tai
 “Tôi không muốn nghe.”
Hãy hình dung tình huống khi bạn nói với ai đó: “Cái này giá chỉ có 300 bảng thôi” mà người ấy giật tai của họ rồi quay sang một bên và lẩm bẩm: “Nghe có vẻ bộn tiền đấy!” Điệu bộ này là một nỗ lực nhằm “không nghe điều không hay” bằng cách đặt tay ở đâu đó xung quanh tai, bên trên tai hay giật mạnh dái tai. Đây là phiên bản của điệu bộ đặt tay lên che cả hai tai mà trẻ con sử dụng khi không muốn nghe những lời khiển trách của cha mẹ. Các biến thể khác của điệu bộ này gồm có: xoa phía sau tai, ngoáy tai – động tác đầu ngón tay xoáy tới xoáy lui bên trong tai, kéo dái tai hoặc bẻ cong vành tai về phía trước để che lỗ tai.
Ngoài ra, điệu bộ nắm lấy tai cũng có thể hàm ý người nào đó đã nghe đủ hoặc đang muốn nói. Và giống như điệu bộ sờ mũi, điệu bộ này cũng hay được những người đang lo lắng sử dụng. Thái tử Charles thường hay nắm lấy tai lẫn sờ mũi mỗi khi ông bước vào căn phòng chật ních người hoặc đi ngang đám đông. Điệu bộ này cho biết ông đang lo lắng, bởi chúng ta chưa bao giờ nhìn thấy ông dùng chúng khi đã yên vị trong xe hơi.
Tuy nhiên ở Ý, điệu bộ nắm lấy tai dùng để chỉ một người không nam tính hoặc đồng tính nam.
6.     Gãi cổ
 Biểu thị sự không chắc chắn.
Trong điệu bộ gãi cổ, ngón trỏ - thông thường ở bàn tay thuận – gãi một bên cổ ở dưới dái tai. Theo quan sát của chúng tôi, trung bình một người gãi cổ 5 lần, ít khi dưới 5 lần và hầu  như không bao giờ hơn 5 lần. Đây là dấu hiệu của sự nghi ngờ, không chắc chắn và là điệu bộ đặc trưng ở những người hay nói: “Tôi không chắc là tôi đồng ý.” Rất dễ nhận thấy điệu bộ gãi cổ khi lời nói mâu thuẫn với điệu bộ. Ví dụ, nếu ai đó gãi cổ khi nói các câu đại loại  như: “Tôi có thể hiểu cảm giác của anh” thì thực chất anh ta không hiểu gì cả!
7.     Kéo cổ áo
 Thấy nóng ở dưới cổ áo.
Desmond Morris là một trong những người đầu tiên phát hiện ra rằng lời nói dối gây cảm giác ngứa ran tại một số mô nhạy cảm trên mặt và cổ. Do đó, người ta thường phải cọ hoặc gãi để bớt ngứa. Điều này giải thích tại sao những người cảm thấy không chắc chắn thường gãi cổ hay những ngươi đang nói dối, sợ bị bắt bẻ lại kéo cổ áo. Khi một người nói dối nào đó cảm thấy bạn đang nghi ngờ anh ta thì huyết áp anh ta tăng lên, gây đổ mồ hôi ở cổ.
Điệu bộ kéo cổ áo cũng xảy ra khi ai đó cảm thấy tức giận hoặc không hài long và cần kéo cổ áo thấp xuống cho thoáng cổ. Khi thấy người nào sử dụng điệu bộ này thì bạn hãy hỏi: “Xin anh vui lòng lập lại điều đó. Hoặc “Xin anh vui lòng làm rõ điểm đó” để cho người sắp lừa dối phải từ bỏ ý định.
8.     Đút ngón tay vào miệng
Đây là hành động vô thức ở những người muốn tìm lại cảm giác an toàn như đứa trẻ đang bú vú mẹ khi họ cảm thấy căng thẳng. Trẻ con ngậm ngón cái hay mép chăn thay cho vú mẹ, còn người lớn thì dút ngón tay vào miệng, ngậm điếu thuốc, tẩu thuốc, cây viết, mắt kính hoặc nhai kẹo cao su.

          Người trong hình cảm giác an toàn.
Hầu hết các động tác của tay và miệng đều có liên quan đến hành vi nói dối hay lừa dối, nhưng điệu bộ đút ngón tay vào miệng là biểu hiện bên ngoài của nhu cầu cần trấn tĩnh bên trong. Vì vậy, động thái tích cực với một người đang làm điệu bộ này là đem lại cho họ sự tin cậy và cảm giác an toàn.
Điệu bộ đánh giá và chần chừ
Người diễn thuyết giỏi được xem là người có thể dựa vào “trực giác” để biết khi nào thính giả đang chú ý và khi nào thính giả đã nghe đủ. Một nhân viên bán hàng giỏi phải nhận biết được mối quan tâm của khách hàng, đồng thời biết cách đánh trúng “điểm yếu” của họ. Bất kỳ người dẫn chương trình nào cũng đều cảm thấy trống trải khi thuyết trình trước những thính giả kiệm lời hoặc chỉ ngồi im quan sát. May thay, một số điệu bằng tay và má hay bằng tay và cằm có thể được sử dụng làm nhiệt kế kiểm tra độ nhiệt tình hay thờ ơ của người khác, cũng như cho người diễn thuyết biết họ đang làm tốt công việc đến mức nào.
Sự buồn chán
Khi người nghe chống tay lên cằm thì đó là dấu hiệu cho biết họ bắt đầu cảm thấy chán. Trong điệu bộ này, bàn tay nâng đầu lên ngăn họ không ngủ gật, đồng thời cách cánh tay và bàn tay chống cằm tiết lộ mức độ buồn chán của họ. Hành động này thường bắt đầu bằng việc nâng cằm bằng ngón cái, đến khi mất dần sự thích thú thì dùng nắm tay để đỡ cằm. Trong trường hợp người nghe dùng cả bàn tay đỡ lấy đầu (xem hình minh họa) điều đó có nghĩa, họ đã mất hết hứng thú. Dấu hiệu buồn chán tột bậc xuất hiện lúc họ lấy cả hai tay đỡ toàn bộ đầu, đồng thời ta có thể nghe rõ tiếng ngáy!
 Tay chống đỡ đầu để ngăn không ngủ thiếp đi.
Việc các thính giả gõ ngón tay lên bàn và nhịp chân liên tục trên sàn thương làm cho những diễn giả chuyên nghiệp hiểu nhầm là dấu hiệu buồn chán. Nhưng thật ra, nó thể hiện thái độ thiếu kiên nhẫn. Nếu dấu hiệu này xuất hiện trong lúc bạn nói chuyện với một nhóm người thì bạn cần phải áp dụng một động thái chiến lược là buộc người gõ ngón tay hoặc nhịp chân thamm gia vào cuộc trò chuyện để họ không gây ảnh hưởng tiêu cực đến những người khác. Bất kỳ thính giả nào thực hiện các dấu hiệu vừa nêu cũng có ý báo cho diễn giả là đã đến lúc ông ta nên kết thúc bài nói chuyện.
“Ông nói mớ phải không?” người nghe hỏi.
“Không phải.” , người nói đáp lại.
“Vậy xin vui long đừng nói trong khi tôi ngủ.”
Tốc độ gõ ngón tay hoặc nhịp chân có liên quan tới mức độ sốt ruột của người nghe. Nhịp gõ càng nhanh nghĩa là họ càng thiếu kiên nhẫn.
Các điệu bộ đánh giá
Điệu bộ đánh giá được thể hiện bằng bàn tay nắm lại tựa vào cằm hoặc má và thường thì ngón trỏ chĩa lên. Tư thế này sẽ chuyển thành tư thế lòng bàn tay đỡ lấy cằm khi người thực hiện bắt đầu mất hứng thú nhưng vẫn muốn tỏ ra quan tâm vì phép lịch sự
 Điệu bộ đánh giá tỏ vẻ quan tâm – giữ cững đầu và bàn tay tựa vào má.
Những người quản lý cấp trung thường dùng điệu bộ đánh giá để giả vờ quan tâm đến vị chủ tích công ty mỗi khi ông này trình bày các bài phát biểu buồn chán, tẻ nhạt. Tuy nhiên, không may là hành động bàn tay bắt đầu đỡ lấy đầu (theo bắt cứ hình thức nào) đã tiết lộ sự thật và rất có thể sẽ khiến vị chủ tịch nhận thấy một số nhân viên của mình không thành thật hoặc đang dùng chiêu tang bốc giả tạo.
 Có những suy nghĩ tiêu cực.
Bàn tay tựa nhẹ vào má nhưng không đỡ lấy đầu biểu lộ sự quan tâm đích thực. Còn khi ngón trỏ chỉ thẳng lên má và ngón cái đỡ cằm, có nghĩa người nghe đang có suy nghĩ tiêu cực hoặc chỉ trích về người nói hay đề tài của họ. Trong vài trường hợp, ngón trỏ có thể dụi mắt hoặc đẩy mắt lên cho thấy người nghe vẫn còn giữ ý nghĩ tiêu cực.
Người ta thường hiểu nhầm điệu bộ đánh giá là dấu hiệu thích thú, nhưng thực ra, ngón cái chống cằm lại bộc lộ thái độ chỉ trích của người nghe. Việc giữ một cụm điệu bộ có liên quan đến thái độ người thực hiện nên người nào duy trì cụm điệu bộ đánh giá càng lâu thì thái độ chỉ trích của họ sẽ càng kéo dài. Có thể xem cụm điệu bộ này là dấu hiệu cho
Ông ta đã nghe đủ và không thấy bị thuyết phục.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn gửi cho mình cuốn này mình đánh cho.

Wings
Mail: hoanglinhwings@gmail.com hay wings@gaiby.com
Phone: 0902 404 007

Thân.
Mr.Nguyễn Hoàng Linh
COCAN Informatic Company
Phone: (08) 3 507 26 99
Cell : 0902 404 007 or 090 2004 326
Email : linhnguyen@wingsg.com hay hoanglinhwings@gmail.com or wings@gaiby.com
Yahoo: hoanglinhwings@yahoo.com
Skype: hoanglinhwings
Đăng nhập để trả lời
0
Hi,
Như đã liên lạc với Liên (Nhucanhvacbay) qua emai, Trang (bonny73) sẽ đánh máy phần còn lại từ trang 400-444 nha.
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chào bạn nhucanhhacbay. Mình tên là Vũ Thị Thanh Bình, nếu bạn còn cần người phụ đánh máy thì hãy gửi bản scan cho mình nhé
Email: binhyen09ct@yahoo.com
Thân chào
Đăng nhập để trả lời
0
Cuốn sách này phải không ạ, em xin gởi cho mọi người đọc và có dữ liệu gõ:
http://www.mediafire.com/?32zyofjzmjj[:&#39;(]
Đăng nhập để trả lời
0
Theo thành viên wed quantri.com post bài: em post lại thôi, em gởi các anh chị một số quyển sách về ngôn ngữ cơ thể. Hy vọng các anh chị có thể tìm thấy được nhiều điều hữu ích trong các quyển sách này.


http://www.mediafire.com/file/oqkdym52nwg/BODY LANGUAGE FOR DUMMIES.pdf
[/align] [/align] http://www.mediafire.com/file/zidyf0mwzlo/BODY LANGUAGE MAGIC.pdf
[/align] [/align] http://www.mediafire.com/file/mw2yfm0twzm/BODY LANGUAGE.pdf
[/align] [/align] http://www.mediafire.com/file/ntuoimo5muy/BODY LANGUAGE IN THE WORKPLACE.pdf
[/align] [/align] http://www.mediafire.com/file/1mugmzzjady/CHARACTOR EMOTION.pdf
[/align] [/align] http://www.mediafire.com/file/gbntjxw30mw/THE DEFINITIVE BOOK OF BOBY LANGUAGE.pdf
[/align] [/align] http://www.mediafire.com/file/mcjnhmtzomz/READING PEOPLE - HOW TO UNDERSTAND PEOPLE AND PREDICT THEIR BEHAVIOR—ANYTIME, ANYPLACE - Jo-Ellan Dimitrius.pdf
[/align] [/align] http://www.mediafire.com/file/vmjj2nyvegy/THE NONVERBAL ADVANTAGE - SECRETS AND SCIENCE OF BOFY LANGUAGE AT WORK.pdf
[/align] [/align] http://www.mediafire.com/file/yjyjjd33z0w/THE SECRET LANGUAGE OF BUSINESS.PDF
[/align] [/align] http://www.mediafire.com/file/jzmymhgzjtv/WHAT EVERY BODY IS SAYING.pdf
[/align] [/align] http://www.mediafire.com/file/rm0jakw3ojd/I CAN READ YOU LIKE A BOOK.pdf
[/align] [/align] http://www.mediafire.com/file/xmknwczzxfy/I KNOW WHAT YOU'RE THINKING.pdf[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Mình có thể tham gia đánh máy cùng đc ko?
Đây là e-mail của mình lov3lyd4izy@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn, mình cung~ mong được giúp đỡ đây là mail cua mình xka_di@yahoo.com
Đăng nhập để trả lời
0
còn phần nào hok cho mình tham gia dzới. email của mình nà: happy_gl301@yahoo.com[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Mình cũng muốn tham gia đánh máy có được ko? Email của mình: Haklynjp@gmail.com
Gửi bài cho mình nhé!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-17 10:57:11thotrongdem>
Mình cũng muốn được tham gia đánh máy. Đây là email của mình sugary_citron_4906@yahoo.com
Xot xa mot chu sau. Nan ni mot chu tinh. Hoan hi mot chu huu. Tron ven mot chu cuu.
Đăng nhập để trả lời
0
Đây là email của mình aabuchot@gmail.com
Rất mong được tham gia cùng.
Đăng nhập để trả lời
0