NIỀM VUI LẤN ÁT NỖI BUỒN
Ta muốn bán đi,những gì ta đang có!
Để mua về,một thứ thiếu trong tim!
Ta muốn xóa đi,cái từ tình lỡ!
Để trên đời,khỏi kẻ nhớ,người quên!!
Nghe lời nàng,ta cố vui lên một chút!
Niềm vui không tên,bỗng chốc hóa thành buồn!
Nàng càng đẹp,lòng ta càng bứt rứt!
Hạnh phúc vô tình,đem trộn lẫn với đau thương!!
Con đường ấy,ta và em cùng chọn!
Dùng con tim,để mặc cả với đời!
Con sông Tiền,nước hết ròng lại lớn!
Nhưng còn tình mình,có phải thế??Em ơi!!
Em ươm cho anh một trời hy vọng!
Vần thơ yêu,thôi gieo những điệu buồn!
Theo lời hẹn,cố vui lên mà sống!
Em chưa bắc xong,nhịp cầu nối sông Tương!!?
Ngày hội ngộ,hoa có tàn trong gió?
Để ta chia niềm đau,bớt với người!
Giọt nước mắt,dưới chân ai chợt vỡ!
Em vui mừng,sao lệ vẫn cứ rơi???
Tiền Giang
Ta muốn bán đi,những gì ta đang có!
Để mua về,một thứ thiếu trong tim!
Ta muốn xóa đi,cái từ tình lỡ!
Để trên đời,khỏi kẻ nhớ,người quên!!
Nghe lời nàng,ta cố vui lên một chút!
Niềm vui không tên,bỗng chốc hóa thành buồn!
Nàng càng đẹp,lòng ta càng bứt rứt!
Hạnh phúc vô tình,đem trộn lẫn với đau thương!!
Con đường ấy,ta và em cùng chọn!
Dùng con tim,để mặc cả với đời!
Con sông Tiền,nước hết ròng lại lớn!
Nhưng còn tình mình,có phải thế??Em ơi!!
Em ươm cho anh một trời hy vọng!
Vần thơ yêu,thôi gieo những điệu buồn!
Theo lời hẹn,cố vui lên mà sống!
Em chưa bắc xong,nhịp cầu nối sông Tương!!?
Ngày hội ngộ,hoa có tàn trong gió?
Để ta chia niềm đau,bớt với người!
Giọt nước mắt,dưới chân ai chợt vỡ!
Em vui mừng,sao lệ vẫn cứ rơi???
Tiền Giang
Tiền Giang



















