📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Gởi người phương xa - Thơ Sông Hương

325 trả lời, 49.223 lượt xem — Trang 5 / 11
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 00:30:12THƯƠNG GIANG>
TÌNH LẶNG


Vỹ Dạ chiều nay lất phất mưa
Giọt buồn rơi ngập lối đi xưa
Bằng lăng lặng khóc trong chiều muộn
Tóc rối phương xa khẽ gió lùa?

Em sẽ về thôi...thật sao em
Hay là trăn trở suốt bao đêm?
Trăng khuya một mảnh vàng lơ lửng
Chiếc là chao nghiêng đậu trước thềm

Dẫu biết em về như giấc mơ
Chút tình riêng lặng giữa trang thơ
Hương xưa đồng vọng niềm xa xứ
Khúc hát tha phương vẫn hững hờ

Muốn gởi về em khúc Nam ai
Để buồn thôi nặng xoã đôi vai
Sông xưa, bến cũ, con đò nhỏ
Vẫn ngóng ai sang, dẫu dặm dài

Đừng để là mây bay bốn phương
Giọt buồn rơi lặng nước sông Hương
Đêm chia hai nửa vòng tay lạnh

Ta sẻ chia nhau những đoạn trường
 
 
Huế 25/4/2010



Biết có đợi...

Em sẽ  trở về với Huế thương
Về bên núi Ngự  ngắm sông Hương.
Cùng anh dạo  bước, ngược  lối cũ
Me đùa rắc lá , tóc em vương...

Em biết  rằng anh thao  thức chờ.
Nghiêng đêm muốn trút cạn tình thơ
Gửi người xa ngái ,lời đồng vọng,
Trong khúc Nam ai...nhịp buồn so...

Em muốn về Huế một  chiều mưa
Trở lại thôn Vĩ tìm hương xưa...
Nhói buốt trong lòng...vườn trầu cũ,
Còn nguyên lời hẹn...cau lỡ mùa...

Lảng bảng chiều hôm áng mây bay .
Chở hồn theo gió...lạnh vòng tay.
Đêm buông bến Ngự,sầu lan tím.
Buồn rớt trang  thơ...tủi lắt lay...

Em chẳng hẹn đâu ,bởi còn xa...
Cuối trời hun hút...Bóng nhạt nhoà.
Biết chăng nơi ấy  người có đợi
Chút hương tàn muộn giấu trong hoa..?
Kiev 29/4/2010-TG

@_Anh thông cảm cho em nhé, mấy ngày không vào hồi âm được.
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

TÌNH LẶNG


Vỹ Dạ chiều nay lất phất mưa
Giọt buồn rơi ngập lối đi xưa
Bằng lăng lặng khóc trong chiều muộn
Tóc rối phương xa khẽ gió lùa?

Em sẽ về thôi...thật sao em
Hay là trăn trở suốt bao đêm?
Trăng khuya một mảnh vàng lơ lửng
Chiếc là chao nghiêng đậu trước thềm

Dẫu biết em về như giấc mơ
Chút tình riêng lặng giữa trang thơ
Hương xưa đồng vọng niềm xa xứ
Khúc hát tha phương vẫn hững hờ

Muốn gởi về em khúc Nam ai
Để buồn thôi nặng xoã đôi vai
Sông xưa, bến cũ, con đò nhỏ
Vẫn ngóng ai sang, dẫu dặm dài

Đừng để là mây bay bốn phương
Giọt buồn rơi lặng nước sông Hương
Đêm chia hai nửa vòng tay lạnh

Ta sẻ chia nhau những đoạn trường
 
 
Huế 25/4/2010



Biết có đợi...

Em sẽ  trở về với Huế thương
Về bên núi Ngự  ngắm sông Hương.
Cùng anh dạo  bước, ngược  lối cũ
Me đùa rắc lá , tóc em vương...

Em biết  rằng anh thao  thức chờ.
Nghiêng đêm muốn trút cạn tình thơ
Gửi người xa ngái ,lời đồng vọng,
Trong khúc Nam ai...nhịp buồn so...

Em muốn về Huế một  chiều mưa
Trở lại thôn Vĩ tìm hương xưa...
Nhói buốt trong lòng...vườn trầu cũ,
Còn nguyên lời hẹn...cau lỡ mùa...

Lảng bảng chiều hôm áng mây bay .
Chở hồn theo gió...lạnh vòng tay.
Đêm buông bến Ngự,sầu lan tím.
Buồn rớt trang  thơ...tủi lắt lay...

Em chẳng hẹn đâu ,bởi còn xa...
Cuối trời hun hút...Bóng nhạt nhoà.
Biết chăng nơi ấy  người có đợi
Chút hương tàn muộn giấu trong hoa..?
Kiev 29/4/2010-TG

@_Anh thông cảm cho em nhé, mấy ngày không vào hồi âm được.


 
NIỆM KHÚC MƯA
 
Vẫn biết nẻo về hun hút xa
Câu Nam ai quyện bóng trăng tà
Nghiêng đêm tìm dáng người năm cũ
Còn lại vần thơ... ngát hương cau
 
Vẫn biết lời xưa thoảng qua mau
Tình rơi nốt lặng giữa cơi trầu
Chiều mưa xứ Huế buồn rưng rức
Me vẫn vô tình rơi lối quen
 
Lời hứa : " Em về..." như ánh trăng
Xa xăm hư ảo tận cung Hằng
Ai đi để lỡ mùa cau muộn
Lỡ một câu thề bên bến xưa
 
Thôn Vỹ chiều nay khuất trong mưa
Vần thơ khép vội chút duyên thừa
Thương ai viễn xứ bờ vai lạnh
Gởi chút hương tàn trong cánh hoa
 
Huế 02/6/2010
Sông Hương
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-07 21:27:27THƯƠNG GIANG>
TA CỨ CHỜ

Ta cứ chờ dù vẫn biết người đi
Hoa hoàng hậu tím cả chiều Đại Nội
Thứ phi xa cuối một tầm tay với
Diên Thọ buồn... ai vội bước chân quen

Nghinh Lương đình soi bóng giữa dòng trăng
Mơ thuyền Ngự phương nào rêu phong cũ
Thoảng đâu đây dáng hình đoàn cung nữ
Thuở chân trần về dự tế Nam giao

Thứ phi giờ biền biệt góc trời nao?
Rừng Bạch dương có nhoà miền kí ức
Thảo nguyên xanh có nghe lòng thao thức
Hay cung đàn xưa đứt rã lời thương?

Ta cứ chờ bên núi Ngự, sông Hương
Nhặt sỏi đá xếp một thời thơ dại
Bước chân xưa biết bao giờ trở lại
Kết lời nguyền oan trái thuở mười ba

Ta cứ chờ dù vẫn biết người xa
Chiều Đại nội chợt nghe lòng hoang vắng
Kỉ niệm cũ, mơ hồ... loang giọt nắng
Bước xưa dường... như lắng giữa hoàng hôn

Huế 24/5/2010
Sông Hương

 GIẤC MƠ TRỞ LẠI...

Mình cứ đợi...giấc mơ biết có còn...?
Chiều lặng lẽ...Man mác  buồn viễn xứ.
Rừng bạch dương ngưng khúc reo...Tư lự!
Người xưa đâu?Nghe quá khứ... cồn cào...

Tháng Sáu rồi...Ve gọi nắng xôn xao
Vòm phượng vĩ đốt khát khao...Nơi ấy.
Sắc hoa đỏ như  lửa lòng bùng cháy,
Nỗi nhớ mong chợt thức dậy...Giấc mơ...

Em bên anh...hồn nhiên nét ngây thơ.
Mình trong trẻo  tiếng cười đùa giòn giã.
Gót chân trần khiến ngẩn ngơ  sỏi đá...
Tóc bồng bềnh... bối rối cả chiều nao.

Trò chơi xưa...vẫn nguyên vẹn, ngọt ngào.
Trong tâm thức.., dù cho bao năm tháng.
Giấc mơ về,ta tìm  lại bóng dáng.
Của quân vương thấp  thoáng..., thủa mười ba.

Thứ phi em...giờ đây đã cách xa.
Đọc thơ anh...mắt nhạt nhòa hoen lệ.
Dấu yêu ơi...Làm sao mình có thể.
Chờ giấc mơ ngày thơ bé trở về...?
Kiev 08/6/2010-TG

Cám ơn anh vẫn chờ em trở lại (Mà không tranh thủ cưới thêm thứ phi khác[:D][;)][:D]).Em mới chỉ hoạ được 1 bài này thôi còn những bài kia anh cho em" trả" lần lượt nghe.Đừng giận em đấy nhé.
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-09 00:56:38THƯƠNG GIANG>
KÍ ỨC SÔNG QUÊ

Em đi rồi vắng một bến sông quê
Hoa cỏ cũng thôi bay trong chiều gió
Không còn dáng em về nghiêng lối nhỏ
Tóc đen dài từ thuở bước sang ngang

Cỏ may xưa giờ cũng đã úa vàng
Trốn tìm nhau của một thời thơ dại
Anh đâu biết trò chơi thành ngang trái
Để một đời mình phải kiếm tìm nhau

Ngày theo chồng xa bãi mía bờ dâu
Còn vương lại cánh hoa nào trên tóc?
Còn thương nhớ những chiều nào em khóc
Bắt đền anh khi thả cánh hoa bay?

Có khi nào bất chợt gặp cỏ may
Trong câu hát ầu ơ ru con ngủ
Nhớ đừng quên chuyện một thời thiếu nữ
Có một người vẫn giữ mãi không thôi

 
Anh trở về sông vẫn mải miết trôi
Bờ lau xưa trắng một miền kí ức
Hoa cỏ may vẫn hằng đêm thao thức
Chút dại khờ day dứt cả chiều quê
 
Huế 2010
Sông Hương

CÒN ĐỌNG LẠI

Bến sông xưa vẫn ngóng đợi người về...
Lau vẫn trắng dọc triên đê thao thức...
Cỏ may găm vào trái tim buốt nhức,
Biết bao giờ thành hiện thực …giấc mơ?

Thuyền dời bến  vẫn chưa trở lại bờ
Để một người cứ mãi chờ…Vô vọng.
Kỷ niệm xưa lẽ nào tan bọt bóng…
Mà câu thơ loang chiều rộng …Chơi vơi..?

Cánh hoa vương…Anh lặng lẽ thả trôi.
Theo dòng nước…Với bao lời nhắn nhủ…
Qua mất rồi …Em chẳng còn thiếu nữ…
Anh vẫn chờ…bởi quá khứ …Chẳng quên…

Day dứt hoài một nỗi nhớ không tên.
Em lang thang  dọc những triền đê lạ
Cố kiếm tìm …ngày xưa ,dù na ná…
Dịu lắng cồn cào trong dạ …nhớ anh…

Hoa cỏ may sao gầy guộc mỏng manh.
Mà buốt nhói khi găm  vào câu hát....
Kỷ niệm xưa...Đọng thành giọt mặn chát.
Lăn dài theo đôi  tay  quạt ru con...

Kiev 09/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-11 10:34:16SongHuong>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

KÍ ỨC SÔNG QUÊ

Em đi rồi vắng một bến sông quê
Hoa cỏ cũng thôi bay trong chiều gió
Không còn dáng em về nghiêng lối nhỏ
Tóc đen dài từ thuở bước sang ngang

Cỏ may xưa giờ cũng đã úa vàng
Trốn tìm nhau của một thời thơ dại
Anh đâu biết trò chơi thành ngang trái
Để một đời mình phải kiếm tìm nhau

Ngày theo chồng xa bãi mía bờ dâu
Còn vương lại cánh hoa nào trên tóc?
Còn thương nhớ những chiều nào em khóc
Bắt đền anh khi thả cánh hoa bay?

Có khi nào bất chợt gặp cỏ may
Trong câu hát ầu ơ ru con ngủ
Nhớ đừng quên chuyện một thời thiếu nữ
Có một người vẫn giữ mãi không thôi


Anh trở về sông vẫn mải miết trôi
Bờ lau xưa trắng một miền kí ức
Hoa cỏ may vẫn hằng đêm thao thức
Chút dại khờ day dứt cả chiều quê

Huế 2010
Sông Hương

CÒN ĐỌNG LẠI

Bến sông xưa vẫn ngóng đợi người về...
Lau vẫn trắng dọc triên đê thao thức...
Cỏ may găm vào trái tim buốt nhức,
Biết bao giờ thành hiện thực …giấc mơ?

Thuyền dời bến  vẫn chưa trở lại bờ
Để một người cứ mãi chờ…Vô vọng.
Kỷ niệm xưa lẽ nào tan bọt bóng…
Mà câu thơ loang chiều rộng …Chơi vơi..?

Cánh hoa vương…Anh lặng lẽ thả trôi.
Theo dòng nước…Với bao lời nhắn nhủ…
Qua mất rồi …Em chẳng còn thiếu nữ…
Anh vẫn chờ…bởi quá khứ …Chẳng quên…

Day dứt hoài một nỗi nhớ không tên.
Em lang thang  dọc những triền đê lạ
Cố kiếm tìm …ngày xưa ,dù na ná…
Dịu lắng cồn cào trong dạ …nhớ anh…

Hoa cỏ may sao gầy guộc mỏng manh.
Mà buốt nhói khi găm  vào câu hát....
Kỷ niệm xưa...Đọng thành giọt mặn chát.
Lăn dài theo đôi  tay  quạt ru con...

Kiev 09/6/2010-TG
 

CHUYỆN BẾN SÔNG QUÊ

Cứ chòng chành câu hẹn biển thề non
Dẫu phương xa vẫn một niềm thao thức
Hoa xưa bay nhưng cuộc đời rất thực
Để mỏi mòn, day dứt một chiều quê
 
Lạc lõng chiều xa ngái những triền đê
Bước chân muộn thả về ngang lối cũ
Câu ca dao thương một thời thiếu nữ
Bờ lau buồn... viễn xứ có còn chăng?
 
Lối xưa giờ sao bước lạ, bước quen
Thương hoa cỏ mong manh chiều xứ lạ
Em sang ngang để cánh cò bay lả
Triền đê buồn hoa lá cũng buồn theo
 
Hoa cỏ giờ vàng cả bến sông quê
Như câu hát ầu ơ đêm thao thức
Lời ru con hay tiếng lòng day dứt
Chuyện một thời rưng rức... dấu người xa
 
Anh trở về lối cũ...ngỡ hôm qua
Nắng chiều nhạt, cỏ may vương tà áo
Bến sông quê hững hờ con sóng vỗ
Thương một người... đan áo nhớ ngày xưa
 
Huế 11/6/2010
Sông Hương
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 





 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
LỖI HẸN

Huế lặng buồn vì chiều ấy không em
Giữa rộn rã sao thấy mình lạc lõng
Có lẽ nào hẹn thề như con sóng
Cứ vỗ bờ rồi... tan giữa trùng dương ?

Lời hẹn nào hư ảo tựa khói sương
Dù vẫn biết có điều không thể nói
Sao vẫn thấy góc hồn riêng đau nhói
Bởi trong chiều vắng dáng một người thương

Cuộc cờ người bên sóng nước sông Hương
Anh lặng lẽ dõi tìm một hình bóng
Dáng ai quen... thắp lên niềm hy vọng
Để thẫn thờ, câu ước hẹn chơi vơi

Sao không về với Huế người ơi
Sao cứ để câu thề rơi phố nhỏ
Sao cứ để nửa vầng trăng mờ tỏ
Cung điệu buồn ai gõ nhịp hoài mong

Huế 11/6/2010
Sông Hương
[/align]
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-11 19:01:58vanhong>
Lỗi hẹn
Đã trót hẹn về với Huế một chiều xưa
Để cho ai mãi đợi trong mùa hạ
Bão lòng bay qua để tình ai tơi tả
Xin đành lòng gửi lời hẹn theo mây
 
Cầu Trường Tiền in bước nhỏ qua đây
Đêm sông Hương ướt cơn mưa hạ nhớ
Xa ngái rồi một thời còn bỡ ngỡ
Bước bâng khuâng tìm một áng thơ buồn...
 
Lỡ hẹn rồi mưa Huế một chiều tuôn
Không dịu nổi nỗi oi nồng tháng sáu
Xin giữ lại lời hẹn nào hư ảo
Để thành chút nợ lòng cho mãi nhớ mong nhau!
11/6/2010
Vân Hồng
Có một thời tình đã trót tơ vương
Để một đời em làm mây phiêu lãng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-11 23:23:01SongHuong>
Trích đoạn: vanhong

LỖI HẸN

Đã trót hẹn về với Huế một chiều xưa
Để cho ai mãi đợi trong mùa hạ
Bão lòng bay qua để tình ai tơi tả
Xin đành lòng gửi lời hẹn theo mây

Cầu Trường Tiền in bước nhỏ qua đây
Đêm sông Hương ướt cơn mưa hạ nhớ
Xa ngái rồi một thời còn bỡ ngỡ
Bước bâng khuâng tìm một áng thơ buồn...

Lỡ hẹn rồi mưa Huế một chiều tuôn
Không dịu nổi nỗi oi nồng tháng sáu
Xin giữ lại lời hẹn nào hư ảo
Để thành chút nợ lòng cho mãi nhớ mong nhau!
11/6/2010
Vân Hồng

 
 
XA XĂM THÁNG SÁU
 
Mưa tháng sáu chẳng làm nguôi nhung nhớ
Bởi hẹn thề rợi rụng cuối trời xa
Chẳng hờn em, dù đôi lúc thoảng qua
Đành lòng nhủ... chắc duyên mình là vậy
 
Giá đừng có hẹn nhau chiều xưa ấy
Đêm Tràng Tiền đâu lỡ nhịp chơi vơi
Qua tháng năm hoa bắp tả tơi rồi
Như  lời hưá tan trong chiều Cồn Hến
 
Ừ thì thôi, biết rằng em không đến
Vẫn còn đây câu nhớ họa lời thương
Đêm nay buồn tha thẩn dọc sông Hương
Dang tay vớt lời nào trôi theo nước
 
Đã qua rồi, xa xăm lời hẹn ước
Buâng khuâng đêm, lỡ một áng thơ buồn
Em không về, mưa Huế một chiều tuôn
Ai giữ lại, chút nợ lòng tháng sáu?
 
Huế 12/6//2010
Sông Hương
 
 
 
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-12 09:35:08THƯƠNG GIANG>
Trích đoạn:
....
Hoa cỏ may sao gầy guộc mỏng manh.
Mà buốt nhói khi găm  vào câu hát....
Kỷ niệm xưa...Đọng thành giọt mặn chát.
Lăn dài theo đôi  tay  quạt ru con...

Kiev 09/6/2010-TG
 
CHUYỆN BẾN SÔNG QUÊ

Cứ chòng chành câu hẹn biển thề non
Dẫu phương xa vẫn một niềm thao thức
Hoa xưa bay nhưng cuộc đời rất thực
Để mỏi mòn, day dứt một chiều quê
 
Lạc lõng chiều xa ngái những triền đê
Bước chân muộn thả về ngang lối cũ
Câu ca dao thương một thời thiếu nữ
Bờ lau buồn... viễn xứ có còn chăng?
 
Lối xưa giờ sao bước lạ, bước quen
Thương hoa cỏ mong manh chiều xứ lạ
Em sang ngang để cánh cò bay lả
Triền đê buồn hoa lá cũng buồn theo
 
Hoa cỏ giờ vàng cả bến sông quê
Như câu hát ầu ơ đêm thao thức
Lời ru con hay tiếng lòng day dứt
Chuyện một thời rưng rức... dấu người xa
 
Anh trở về lối cũ...ngỡ hôm qua
Nắng chiều nhạt, cỏ may vương tà áo
Bến sông quê hững hờ con sóng vỗ
Thương một người... đan áo nhớ ngày xưa
 
Huế 11/6/2010
Sông Hương

NƠI ẤY BÌNH YÊN

Theo mạch thơ..., nên câu chữ đẩy đưa.
Họa tiếp lời...người thề non hẹn biển.
Có lẽ nào... bởi vần thơ xao xuyến.
Chốn thi đàn...Giờ thành chuyện buồn vương...?

Cỏ may úa.., xơ xác nép ven đường
Chiều lộng gió, dòng sông Thương trầm  lắng.
Bến bờ xưa...sao trở thành hoang vắng...
Viễn xứ còn...một chấm lặng...Buồn tênh...

Lời  hẹn cũ... thoáng  mờ nhạt, chênh vênh...
Bởi xa cách...nên gập ghềnh trắc trở...?
Bến sông quê hờ hững con sóng vỗ...
Nỗi nhớ giờ ai để  ngỏ...Hình như...

Phải chăng lòng ... Trăn trở  nỗi ưu tư...
Day dứt mãi...giữa thực hư...mộng mị...
Biết làm sao...tim chẳng nghe lý trí
Mãi nặng lòng thương hình bóng muốn quên...?

Có điều gì...khiến người lạ lối quen...?
Lời ước hẹn vẫn còn nguyên thủa ấy...
Ta trao nhau...Trước sau...mãi vẫn vậy.
Bão giông đời...Riêng mình hãy bình yên...

Kiev 12/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-13 11:47:32SongHuong>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn:
....
Hoa cỏ may sao gầy guộc mỏng manh.
Mà buốt nhói khi găm  vào câu hát....
Kỷ niệm xưa...Đọng thành giọt mặn chát.
Lăn dài theo đôi  tay  quạt ru con...

Kiev 09/6/2010-TG

CHUYỆN BẾN SÔNG QUÊ

Cứ chòng chành câu hẹn biển thề non
Dẫu phương xa vẫn một niềm thao thức
Hoa xưa bay nhưng cuộc đời rất thực
Để mỏi mòn, day dứt một chiều quê

Lạc lõng chiều xa ngái những triền đê
Bước chân muộn thả về ngang lối cũ
Câu ca dao thương một thời thiếu nữ
Bờ lau buồn... viễn xứ có còn chăng?

Lối xưa giờ sao bước lạ, bước quen
Thương hoa cỏ mong manh chiều xứ lạ
Em sang ngang để cánh cò bay lả
Triền đê buồn hoa lá cũng buồn theo

Hoa cỏ giờ vàng cả bến sông quê
Như câu hát ầu ơ đêm thao thức
Lời ru con hay tiếng lòng day dứt
Chuyện một thời rưng rức... dấu người xa

Anh trở về lối cũ...ngỡ hôm qua
Nắng chiều nhạt, cỏ may vương tà áo
Bến sông quê hững hờ con sóng vỗ
Thương một người... đan áo nhớ ngày xưa

Huế 11/6/2010
Sông Hương

NƠI ẤY BÌNH YÊN

Theo mạch thơ..., nên câu chữ đẩy đưa.
Họa tiếp lời...người thề non hẹn biển.
Có lẽ nào... bởi vần thơ xao xuyến.
Chốn thi đàn...Giờ thành chuyện buồn vương...?

Cỏ may úa.., xơ xác nép ven đường
Chiều lộng gió, dòng sông Thương trầm  lắng.
Bến bờ xưa...sao trở thành hoang vắng...
Viễn xứ còn...một chấm lặng...Buồn tênh...

Lời  hẹn cũ... thoáng  mờ nhạt, chênh vênh...
Bởi xa cách...nên gập ghềnh trắc trở...?
Bến sông quê hờ hững con sóng vỗ...
Nỗi nhớ giờ ai để  ngỏ...Hình như...

Phải chăng lòng ... Trăn trở  nỗi ưu tư...
Day dứt mãi...giữa thực hư...mộng mị...
Biết làm sao...tim chẳng nghe lý trí
Mãi nặng lòng thương hình bóng muốn quên...?

Có điều gì...khiến người lạ lối quen...?
Lời ước hẹn vẫn còn nguyên thủa ấy...
Ta trao nhau...Trước sau...mãi vẫn vậy.
Bão giông đời...Riêng mình hãy bình yên...

Kiev 12/6/2010-TG


ĐỢI NGƯỜI XA
 
Cỏ may giờ vẫn vàng sắc trinh nguyên
Như năm tháng chẳng quên thời thơ dại
Em ra đi chút hương xưa còn lại
Trên lối về xa ngái... mỏi mòn trông
 
Ước hẹn nào còn vương lại bên sông
Phương trời lạ bàn tay ai vuốt tóc?
Có khi nào giữa cơn mê bật khóc
Thương một thời trốn hoc, hái hoa xưa?
 
Thoáng xao lòng trở lại một chiếu mưa
Hun hút gió, triền đê hoa rơi rụng
Bến sông quê trắng một màu hoa súng
Biết chăng người hờ hững... nhớ hay quên?
 
Anh trở về lối cũ đợi trăng lên
Nhặt thơ dại viết bài ca năm cũ
Gởi tặng em ầu ơ ru con ngủ
Để vơi lòng viễn xứ chuyện hôm qua
 
Biết nẻo về còn thăm thẳm vời xa
Anh vẫn đợi dù biết rằng vô vọng
Bến sông xưa vẫn lặng thầm con sóng
Triền đê vàng hoa ngóng... bước người xa
 
Huế 13/6/2010
Sông Hương
 
 
 
 
 
 
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0

ĐỢI NGƯỜI XA
 

Cỏ may giờ vẫn vàng sắc trinh nguyên
Như năm tháng chẳng quên thời thơ dại
Em ra đi chút hương xưa còn lại
Trên lối về xa ngái... mỏi mòn trông
 
Ước hẹn nào còn vương lại bên sông
Phương trời lạ bàn tay ai vuốt tóc?
Có khi nào giữa cơn mê bật khóc
Thương một thời trốn hoc, hái hoa xưa?
 
Thoáng xao lòng trở lại một chiếu mưa
Hun hút gió, triền đê hoa rơi rụng
Bến sông quê trắng một màu hoa súng
Biết chăng người hờ hững... nhớ hay quên?
 
Anh trở về lối cũ đợi trăng lên
Nhặt thơ dại viết bài ca năm cũ
Gởi tặng em ầu ơ ru con ngủ
Để vơi lòng viễn xứ chuyện hôm qua
 
Biết nẻo về còn thăm thẳm vời xa
Anh vẫn đợi dù biết rằng vô vọng
Bến sông xưa vẫn lặng thầm con sóng
Triền đê vàng hoa ngóng... bước người xa
 
Huế 13/6/2010
Sông Hương
 
  

 
 
  TRỞ VỀ.

Em trở về  khi giông bão vừa qua.
Mưa vẫn còn...rơi nhạt nhoà chiều Huế...
Bến sông xưa...Thoáng trầm tư lặng lẽ
Cỏ may găm...  anh nào dễ quên đâu...

Vần thơ buồn...dường như đã thấm sâu.
Vào tâm mình từ ngày đầu gặp gỡ...
Lời yêu thương...anh giấu trong hoa cỏ...
Trao em rồi...Ước hẹn đó còn nguyên...

Chẳng dối lòng...đã có lúc muốn quên...
Người xa ngái...,  tìm bình yên bến mới...
Trót thương rồi...dẫu hờn ghen...vẫn đợi.
Dù thật lòng...anh khó nói bao điều...

Phút xao lòng... nên đổi lấy cô liêu...
Rồi ngộ ra...Ơi mỹ miều...lạnh nhạt.
Bến bờ xa...dòng sông con nước mát.
Đón bước về...sóng dào dạt  yêu thương...

Lau trắng ấy vẫn đứng nép ven đường.
Người trở lại...ngấn sầu vương còn đọng.
Câu Nam Ai loang trên sông...thoáng vọng.
Đêm sông Hương...anh thầm ngóng người về...

Kiev 14/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-16 04:42:16SongHuong>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG



 



TRỞ VỀ.

Em trở về  khi giông bão vừa qua.
Mưa vẫn còn...rơi nhạt nhoà chiều Huế...
Bến sông xưa...Thoáng trầm tư lặng lẽ
Cỏ may găm...  anh nào dễ quên đâu...

Vần thơ buồn...dường như đã thấm sâu.
Vào tâm mình từ ngày đầu gặp gỡ...
Lời yêu thương...anh giấu trong hoa cỏ...
Trao em rồi...Ước hẹn đó còn nguyên...

Chẳng dối lòng...đã có lúc muốn quên...
Người xa ngái...,  tìm bình yên bến mới...
Trót thương rồi...dẫu hờn ghen...vẫn đợi.
Dù thật lòng...anh khó nói bao điều...

Phút xao lòng... nên đổi lấy cô liêu...
Rồi ngộ ra...Ơi mỹ miều...lạnh nhạt.
Bến bờ xa...dòng sông con nước mát.
Đón bước về...sóng dào dạt  yêu thương...

Lau trắng ấy vẫn đứng nép ven đường.
Người trở lại...ngấn sầu vương còn đọng.
Câu Nam Ai loang trên sông...thoáng vọng.
Đêm sông Hương...anh thầm ngóng người về...

Kiev 14/6/2010-TG




KHÉP LÒNG
 
Chúng mình giờ xa cách trở sơn khê
Thời thơ ấu đã dần vào dĩ vãng
Tóc phai úa bạc màu theo năm tháng
Chút hương chiều thoang thoảng níu đời nhau
 
Chỉ dòng sông còn giữ đến muôn sau
Lời hẹn ước rơi bên bờ hoang vắng
Hoa cỏ may trong những chiều nhạt nắng
Đậu xuống bờ lau trắng thuở mười ba
 
Ừ thôi thì chuyện cũ đã vời xa
Còn thương cũng chỉ một miền kí ức
Em xa quá giữa cuộc đời rất thực
Dẫu lối về rưng rức cánh hoa bay
 
Chuyện chúng mình thôi đành gởi gió mây
Gởi dòng sông xuôi một thời thơ dại
Chút rung động buổi đầu thời con gái
Giờ phong trần, dầu dãi gió phương xa
 
Thôi em về nguyên vẹn với người ta
Giữa bề bộn, con tay bồng tay bế
Chuyện ngày xưa dẫu tìm quên chẳng thể
Xin khép lòng đừng để xót đời nhau
 
Huế 16/6/2010
Sông Hương
 
 
 

Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
KHÉP LÒNG
 
Chúng mình giờ xa cách trở sơn khê
Thời thơ ấu đã dần vào dĩ vãng
Tóc phai úa bạc màu theo năm tháng
Chút hương chiều thoang thoảng níu đời nhau
 
Chỉ dòng sông còn giữ đến muôn sau
Lời hẹn ước rơi bên bờ hoang vắng
Hoa cỏ may trong những chiều nhạt nắng
Đậu xuống bờ lau trắng thuở mười ba
 
Ừ thôi thì chuyện cũ đã vời xa
Còn thương cũng chỉ một miền kí ức
Em xa quá giữa cuộc đời rất thực
Dẫu lối về rưng rức cánh hoa bay
 
Chuyện chúng mình thôi đành gởi gió mây
Gởi dòng sông xuôi một thời thơ dại
Chút rung động buổi đầu thời con gái
Giờ phong trần, dầu dãi gió phương xa
 
Thôi em về nguyên vẹn với người ta
Giữa bề bộn, con tay bồng tay bế
Chuyện ngày xưa dẫu tìm quên chẳng thể
Xin khép lòng đừng để xót đời nhau
 
Huế 16/6/2010
Sông Hương



BUÔNG XUÔI

Cạn ngày rồi...Lại sắp tới mùa Ngâu.
Tháng Bảy đến...xám trời  mầu ly biệt.
Khép lòng mình ...Xa những  ngày thân thiết.
Giữa ồn ào...Nào ai  biết đợi ai...?

Níu thoảng hương...?Thôi... cứ để nhạt phai.
Cho  vẹn nguyên những đêm dài ...trót nhớ...
Chuyện chúng mình ai thả theo mây gió...
Ước  hẹn xưa với lời ngỏ... Buông trôi...?

Lối mình đi...lả tả cánh hoa rơi...
Sắc bằng lăng nhuộm tím thời khờ dại.
Lời ru buồn...lỡ làng  cau đắng ngái.
Em lấy chồng...chẳng về lại chốn xưa...

Bến sông trăng...mòn mỏi biết bao mùa.
Đêm trống trải...mái chèo khua lạc lõng.
Bờ lau thưa hắt hiu nhìn con sóng...
Cứ lở bồi...xao động ...Thoáng hư hao...

Còn đâu nữa thời  thơ ấu ngọt ngào.
Em xa rồi...Giấc mơ nào còn nữa...?
Trái tim đau...Thôi từ nay khép cửa.
Để vá khâu...một vết cứa hằn sâu...

Kiev 17/6/2010-TG 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-19 23:30:34THƯƠNG GIANG>
NIỆM KHÚC MƯA
[size="4"]
Vẫn biết nẻo về hun hút xa
Câu Nam ai quyện bóng trăng tà
Nghiêng đêm tìm dáng người năm cũ
Còn lại vần thơ... ngát hương cau

Vẫn biết lời xưa thoảng qua mau
Tình rơi nốt lặng giữa cơi trầu
Chiều mưa xứ Huế buồn rưng rức
Me vẫn vô tình rơi lối quen

Lời hứa : " Em về..." như ánh trăng
Xa xăm hư ảo tận cung Hằng
Ai đi để lỡ mùa cau muộn
Lỡ một câu thề bên bến xưa

Thôn Vỹ chiều nay khuất trong mưa
Vần thơ khép vội chút duyên thừa
Thương ai viễn xứ bờ vai lạnh
Gởi chút hương tàn trong cánh hoa

Huế 02/6/2010
Sông Hương

[/size]



Nỗi buồn ngày mưa.

Cánh hoa tàn hương gửi người xa
Trong chiều mưa lạnh... ướt nhạt nhoà
Niệm khúc...thay cho lời đưa tiễn
Một cuộc tình buồn...chợt thoảng qua.

Nghiêng đêm tìm kiếm bóng hình ai...
Mà lòng trăn trở...Giấc u hoài...
Thương người viễn xứ bờ vai lạnh
Nỗi nhớ ngày mưa có nguôi ngoai...?

Mưa chiều xứ Huế vẫn còn rơi...
Bằng lăng gió bứt...rụng tả tơi
Nhìn xác hoa phơi trên phố vắng...
Chợt thấy xót xa...Những mảnh đời...

Khuất chìm trong mưa những hàng cau.
Vĩ Dạ còn không những vườn trầu...?
Sau mưa nỗi buồn  nào đọng lại...
Khi nắng hồng lên ...cũng tan mau...
Kiev 20/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-07 16:56:00SongHuong>
GỞI TÌNH BÊN PHÁ TAM GIANG

Gởi lại em chút tình bên phá Tam Giang
Chiều rơi muộn trên bến đò Cồn Tộc *
Có chút gì xa xăm nơi đáy mắt
Mà thoảng buồn, con sóng gợn lăn tăn

Gởi lại em tình cờ ngày nao quen
Vai gầy lẻ giữa biển chiều Quảng Ngạn
Gió hờ hững để lời yêu thầm thoảng
Sóng vô tình vỗ bờ cát riêng đau

Gởi lại em chút tình ngày xa nhau
Chuyến đò muộn tiễn đưa chiều hạ muộn
Phá Tam Giang tím mờ hoàng hôn xuống
Mai biết còn thi thoảng gọi tên nhau ?

Huế 06/7/2010
Sông Hương



* Đò Cồn Tộc là bến đò qua phá Tam Giang nối 2 xã Quảng Lợi và Quảng Ngạn của huyện Quảng Điền, Thừa Thiên Huế
[/align]
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
NIỆM KHÚC MÙ U

Khiến xui chi ngày tôi gặp em
Tiếng khóc trẻ thơ đã vắt ngang một thời con gái
Ngày xuân qua có bao giờ trở lại
Lời ru buồn tê tái... nhịp đưa nôi

Em không là của tôi
Tôi không là của em
Cái sự thật dường như nghịch lý
Sao hóa thành nỗi nhớ đêm đêm

Ước một lần được bế con em
Hôn đôi mắt tròn xoe ngơ ngác
Ước một lần được nghe câu hát
Lời ru buồn, con bướm đậu mù u

Ngày nhận ra nhau là ngày ta giã từ
Phía sau lưng mùa đông rơi nước mắt
Phía sau lưng chút lửa lòng chợt tắt
Lời ru buồn... se sắt một thời xuân

Huế 15/7/2001
Sông Hương
[/align][/align]
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
ẦU Ơ ĐỜI MẸ


" Hôm qua tát nước đầu đình "
Ai hay tát cả mối tình đầu tiên
Dùng dằng một mái chèo duyên
Để lời ru lịm bên triền môi xinh

Cố quên chiếc áo đầu đình
Nhỡ mai còn lại chút tình mang theo
Ầu ơ... đôi mắt trong veo
Biết chăng lòng mẹ chảy vào năm canh

Gàu sòng tát mảnh trăng thanh
Nên từng đêm vẫn gập ghềnh lời ru
Đầu làng trơ gốc mù u
Bướm vàng biệt xứ hoang vu bến bờ

Ngủ ngoan nào... giấc trẻ thơ
Đêm đêm mẹ vẫn ầu ơ... đời mình
Mênh mang bến nước đầu đình
Nhỡ tay mẹ tát mối tình mù u

Huế 24/7/2010
Sông Hương

Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-24 13:25:15THƯƠNG GIANG>
NIỆM KHÚC MÙ U

Khiến xui chi ngày tôi gặp em
Tiếng khóc trẻ thơ đã vắt ngang một thời con gái
Ngày xuân qua có bao giờ trở lại
Lời ru buồn tê tái... nhịp đưa nôi

Em không là của tôi
Tôi không là của em
Cái sự thật dường như nghịch lý
Sao hóa thành nỗi nhớ đêm đêm

Ước một lần được bế con em
Hôn đôi mắt tròn xoe ngơ ngác
Ước một lần được nghe câu hát
Lời ru buồn, con bướm đậu mù u

Ngày nhận ra nhau là ngày ta giã từ
Phía sau lưng mùa đông rơi nước mắt
Phía sau lưng chút lửa lòng chợt tắt
Lời ru buồn... se sắt một thời xuân

Huế 15/7/2001
Sông Hương


MÊNH MANG BUỒN...

Định mệnh nào  xui khiến bước chân
Anh gặp em một lần thủa  đó ...
Khi Xuân vừa đi qua đầu ngõ...
Lời ru buồn  theo gió...bay xa.

Nhói buốt lòng...anh chợt nhận ra:
Thời con gái kiêu sa... một thủa.
Giờ lặng lẽ... ngồi bên bậc cửa,
Hát ru con...mắt ứa lệ rưng...

Quá khứ xưa... bỏ lại sau lưng.
Dù bao lần...ngập ngừng thầm ước...
Giá thời gian...phép mầu quay ngược.
Niệm khúc buồn...  con nước cuốn trôi...

Và vầng trăng chẳng phải  xẻ đôi.
Còn nhịp ru vành nôi...anh hát.
Cơn gió lành từ  tay em quạt.
Giấc mơ anh khao khát...mong chờ....

Kiev 24/7/2010-TG

@_Ui! Lâu rồi mới thấy anh trở lại.Chúc anh sáng tác đều tay nghe!
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
ẦU Ơ ĐỜI MẸ


" Hôm qua tát nước đầu đình "
Ai hay tát cả mối tình đầu tiên
Dùng dằng một mái chèo duyên
Để lời ru lịm bên triền môi xinh

Cố quên chiếc áo đầu đình
Nhỡ mai còn lại chút tình mang theo
Ầu ơ... đôi mắt trong veo
Biết chăng lòng mẹ chảy vào năm canh

Gàu sòng tát mảnh trăng thanh
Nên từng đêm vẫn gập ghềnh lời ru
Đầu làng trơ gốc mù u
Bướm vàng biệt xứ hoang vu bến bờ

Ngủ ngoan nào... giấc trẻ thơ
Đêm đêm mẹ vẫn ầu ơ... đời mình
Mênh mang bến nước đầu đình
Nhỡ tay mẹ tát mối tình mù u

Huế 24/7/2010
Sông Hương





NGẬM NGÙI...

Bao năm...làm kẻ ngụ cư..
Sầu vương  trong mắt...Lời ru gập ghềnh...
Bến đời...cứ mãi  lênh đênh.
Phận duyên trong đục....bồng bềnh bèo trôi...

Sân đình tát nước một thời...
Bây  giờ hoài niệm trong lời ru con...
Tình  đầu...gói lại vùi  chôn...
Trong tim  góc khuất ... mảnh hồn đậy che...

Lửa lòng bỏ lại chốn quê...
Gầu sòng  tát cạn... đam mê thủa nào...
Mù u trơ gốc cầu  ao,
Bướm vàng biệt xứ...,ngẹn ngào...ai  hay...?!?

Đêm ru con  dưới  trăng gầy...
Rưng rưng câu hát:"...gió bay...qua cầu"*
Áo xưa...chắc đã bạc mầu...
"Đêm trăng tát nước..."*, còn đâu mà tìm...?

Kiev 25/7/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-07 22:08:25SongHuong>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

ẦU Ơ ĐỜI MẸ


" Hôm qua tát nước đầu đình "
Ai hay tát cả mối tình đầu tiên
Dùng dằng một mái chèo duyên
Để lời ru lịm bên triền môi xinh

Cố quên chiếc áo đầu đình
Nhỡ mai còn lại chút tình mang theo
Ầu ơ... đôi mắt trong veo
Biết chăng lòng mẹ chảy vào năm canh

Gàu sòng tát mảnh trăng thanh
Nên từng đêm vẫn gập ghềnh lời ru
Đầu làng trơ gốc mù u
Bướm vàng biệt xứ hoang vu bến bờ

Ngủ ngoan nào... giấc trẻ thơ
Đêm đêm mẹ vẫn ầu ơ... đời mình
Mênh mang bến nước đầu đình
Nhỡ tay mẹ tát mối tình mù u

Huế 24/7/2010
Sông Hương





NGẬM NGÙI...

Bao năm...làm kẻ ngụ cư..
Sầu vương  trong mắt...Lời ru gập ghềnh...
Bến đời...cứ mãi  lênh đênh.
Phận duyên trong đục....bồng bềnh bèo trôi...

Sân đình tát nước một thời...
Bây  giờ hoài niệm trong lời ru con...
Tình  đầu...gói lại vùi  chôn...
Trong tim  góc khuất ... mảnh hồn đậy che...

Lửa lòng bỏ lại chốn quê...
Gầu sòng  tát cạn... đam mê thủa nào...
Mù u trơ gốc cầu  ao,
Bướm vàng biệt xứ...,ngẹn ngào...ai  hay...?!?

Đêm ru con  dưới  trăng gầy...
Rưng rưng câu hát:"...gió bay...qua cầu"*
Áo xưa...chắc đã bạc mầu...
"Đêm trăng tát nước..."*, còn đâu mà tìm...?

Kiev 25/7/2010-TG



LỜI RU BUỒN
 
Phương trời biền biệt cánh chim
Đêm trăng tát nước biết tìm nơi đâu?
Trăng xưa vẫn vẹn nguyên màu
Lời ru buồn... vọng nát nhàu thời gian
 
Vội gì một chuyến đò sang?
Để thời thiếu nữ nghiêng tràn... lời ru
Ầu ơ... bướm đậu mù u
Mẹ về dẫu muộn... ví dầu đường xa
 
Ầu ơ... cải chẳng ra hoa
Mẹ ru đời mẹ... bôn ba xứ người
Sân đình... trắng thưở đôi mươi
Cầu ao lỡ nhịp nhớ người phương xa
 
Đêm xưa tát ánh trăng ngà
Để đêm nay vọng... đường xa, nẻo gần
Đam mê... thôi lỡ một lần
Lời ru đồng vọng bên song đượm buồn
 
Huế 07/8/2010
Sông Hương
 
 
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-07 14:57:30SongHuong>
Ghi trùng bài
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-07 16:22:33anhtuyet12p1>
VỌNG LỜI CA DAO.
Hôm qua tát nước đầu đình,
Gặp ai...nên gưi mốt tình đầu tiên.
Dùng dằng hai chữ thiên duyên,
Cơ trời đã định...nỗi niềm nhớ ai...
Cố quên... sao lại nhớ hoài,
Áo kia để ở mái đình hôm qua.
Gặp rồi...vương vấn khi xa,
Dùng dằng...chi để về ta nhớ mình,
Nhớ nhung...hai tiếng thường tình,
Mà sao... khắc khoải nỗi mình năm canh.
Gàu sòng tát mảnh trăng thanh,
Ai hay...tát cả tình anh với nàng.
Ngày qua...đêm lại...mơ màng,
Bướm vàng xa xứ...mênh  mang những tình.
Ước sao ta lai gặp mình,
Nối câu vàng đá...thuở tình dở dang.
 
anhtuyet
Đăng nhập để trả lời
0

MỘT THOÁNG XA XĂM

Dẫu rằng còn chút dư âm
Cũng là một thoáng xa xăm mơ hồ
Anh về hái cả trời sao
Kết thành nỗi nhớ gởi vào phương em

Giọt trăng rơi rụng bên thềm
Ngỡ chân người cũ đêm đêm vọng về
Bao giờ tàn một cơn mê
Bao giờ trọn một câu thề người ơi ??

Với tay níu một quãng đời
Tìm trong sâu thẳm những lời hôm qua
Em giờ là của người ta
Còn thương tiếc cũng chỉ là...thế thôi

Sang ngang là mất nhau rồi

Vòng tay xuôi... thả một thời buâng khuâng
 
Huế 20/1/2010
Sông Hương

TÌNH CÒN VƯƠNG.
Bận lòng chi… hỡi tri âm,
Tình xa xăm là tình nằm trong tim.
Anh về tìm hái sao đêm,
Dệt tình thơ gửi nỗi niềm nhớ em.
 
Trăng lên …trăng rụng bên thềm,
Tình ai còn mãi, sầu đêm đông về.
Bao giờ mai trúc gần kề,
Bao giờ trọn …ánh trăng thề người ơi???
 
Vòng tay ngày ấy buông lơi,
Để rồi ta mãi muôn đời mất nhau.
Trăm năm tình đã nhạt màu,
Em giờ là của người ta… mất rồi…
 
Níu tay cũng một quãng đời,
Tiếc thương là cả…một thời vương mang.
 
Chiều đông, 03/ 12/ 2010
ANH TUYET
Đăng nhập để trả lời
0
GIAO MÙA NHỚ

Lạc mất rồi chút tình thu chín muộn
Nên lối về lạ cả dấu chân quen
Gởi làm gì, thôi... hết những hờn ghen
Heo may lạnh, vai gầy xưa trót nhớ

Xẻ vầng trăng vá một thời tim vỡ
Dàn ti-gôn tím lỡ những chiều hoang
Triền đê xưa hoa cỏ đã úa vàng
Người đi vội, mắt chiều thu lạc lõng

Trách làm chi, chút tình như con sóng
Cứ vỗ bờ, rồi riêng để bờ đau
Vỹ dạ chiều loang nắng nhạt hàng cau
Bến thuyền quạnh, trăng chẳng về neo bóng

Từ người đi câu hò xưa trót...vọng
Lòng cố quên, đêm lạnh tiếng chuông chùa
Hương... lỡ thì xao động bến sông xưa
Người đi thật... giao mùa thương...chiếc lá

Huế 23/10/2010
Sông Hương

NHỚ KHÚC GIAO MÙA.
 
Một chút tình thu lạc mất rồi,
Còn chăng ngày tháng cũ chơi vơi.
Em về gom nốt dư âm cũ,
Mà xót cho ta hay cho người ??
 
Nhặt cánh hoa, của một thời tim vỡ
Mà khóc thầm cho một thuở yêu nhau.
Triền đê xưa lối mòn theo dĩ vãng,
Người đi rồi, là lạc mất tăm hơi…
 
 Trách chi nhé ! chút tình xưa vụng dại,
Mất nhau rồi, thôi thế nhé từ đây.
Vỹ dạ cô liêu, một bóng thuyền gầy,
Bến cô quạnh,…câu hò xưa trót vọng.
 
Ừ thôi nhỉ…chút tình còn lắng đọng,
Khóc cho người mà khóc cả  cho ta.
 
Người đi thật !... giao mùa gom chiếc lá.
 
05/12/2010
Anhtuyet
Đăng nhập để trả lời
0
RƠI

Chiều rơi giọt nắng bên song
Người rơi giọt nhớ bên dòng sông Thương
Trăng rơi vì bởi mờ sương
Ta rơi vì bởi vô thường... người dưng

Duyên rơi nhạt muối phai gừng
Buồn rơi thao thức trên từng dấu xa
Thề rơi mềm khúc dân ca
Tình rơi từ độ... người qua chuyến đò

Nhớ rơi theo những câu hò
Lòng người rơi trằng bên bờ sông xưa
Vòng tay rơi ướt chiều mưa
Nụ hôn rơi thuở mình đưa nhau về

Giọt buồn rơi rát cơn mê
Năm canh rơi vọng câu thề ngày xa
Nẻo về rơi lạc mình ta
Người đi kỉ niệm rơi nhoà tháng năm


Huế 5/5/2010
Sông Hương 

Cũng đành...

Trót mang thân kiếp  con tằm
Suốt đời trong kén âm thầm nhả tơ...
Nhạt lòng đâu bởi câu thơ
Mà  tình rơi ...mãi đến giờ...vẫn rơi...

Hoang vu cơn gió mồ côi
Cho lòng buốt giá những lời hờn ghen...
Bàn chân thưa thớt lối quen...
Rượu người  chẳng ủ trách men chẳng nồng...

Nắng chiều nhạt tắt bên song.
Nghĩa tình ai nỡ đếm đong tháng ngày?
Bởi chiều mưa nhạt vòng tay?
Giọt buồn phút chốc đong đầy mắt môi...

Hờn chi câu hát người ơi....
Trách chi hương muộn hoa rơi cuối mùa...
"Còn duyên "* khúc hát đón đưa...
"Hết duyên đi sớm về trưa"* cũng đành...
Kiev-06/5/2010-TG


TRAO NHAU
 
Trăm năm hẹn biển thề non
Sao ai còn nhắc hết còn nợ duyên?
Sông xưa bến vẫn đợi thuyền
Lẽ nào... lạc giữa đôi miền sông Ngân !
 
Nợ duyên đong đếm sao đành?
Dẫu là hương muộn vẫn dành trao nhau
Lẽ nào để lỡ mùa cau
Lẽ nào ta lạc vào nhau.... Để rồi...?
 
Muộn màng trầu héo tìm vôi
Còn đây ánh mắt bờ môi đợi chờ
Gói lòng ta khép vần thơ
Sao ai đành để rơi bờ hoang vu?
 
Duyên còn... đọng giữa lời ru
Đừng như cơn gió mồ côi qua thềm
Lối về bước nhẹ chân quen
Nghiêng lòng chao những hờn ghen một thời
 
Nghiêng lòng vớt ánh sao rơi
Thắp lên tình ngỡ một thời đã xa
Đêm buồn chén cạn mình ta
Mềm môi vơi những nhạt nhoà hôm nao

 
Huế 7/5/2010
Sông Hương
 

Niềm tin.
"Quá mù... mưa "..lỡ thì sao...
Quá sương mờ...biết lối nào mà đi...?
Rầu lòng bao chuyện thị phi,
Giờ ai còn nỡ bấc, chì...xa xôi...

Muộn màng trầu vẫn  đợi vôi...
Sao hờn trăng lạnh... cho đời buồn loang...?
Vì người...nương ánh trăng vàng
Vần thơ thương cảm ...Giờ mang nỗi buồn...

Mỏng manh như cánh con chuồn...
Niềm tin  dễ vỡ...dù son sắt thề....
Bão giông cuốn sạch đam mê...
Để lòng trống trải ,não nề tiếng Ngâu...

Lẽ nào ta lạc mất nhau...
Mà  đêm hoang lạnh cơn đau trở mình...?
Khát khao chờ đợi môi xinh,
Nơi xa xăm ấy...bóng hình chưa phai...

Mơ ngày sum họp Trúc Mai,
Bõ ngày xa cách mắt dài ngóng trông...
Niềm tin vững giữa đục trong...
Chênh chao thuyền sợ bão lòng người ơi...
Kiev 8/5/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 16:32:16SongHuong>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

 

Niềm tin.
"Quá mù... mưa "..lỡ thì sao...
Quá sương mờ...biết lối nào mà đi...?
Rầu lòng bao chuyện thị phi,
Giờ ai còn nỡ bấc, chì...xa xôi...

Muộn màng trầu vẫn  đợi vôi...
Sao hờn trăng lạnh... cho đời buồn loang...?
Vì người...nương ánh trăng vàng
Vần thơ thương cảm ...Giờ mang nỗi buồn...

Mỏng manh như cánh con chuồn...
Niềm tin  dễ vỡ...dù son sắt thề....
Bão giông cuốn sạch đam mê...
Để lòng trống trải ,não nề tiếng Ngâu...

Lẽ nào ta lạc mất nhau...
Mà  đêm hoang lạnh cơn đau trở mình...?
Khát khao chờ đợi môi xinh,
Nơi xa xăm ấy...bóng hình chưa phai...

Mơ ngày sum họp Trúc Mai,
Bõ ngày xa cách mắt dài ngóng trông...
Niềm tin vững giữa đục trong...
Chênh chao thuyền sợ bão lòng người ơi...
Kiev 8/5/2010-TG



BÃO LÒNG

Chông chênh một mái thuyền đời
Ngược dòng quan họ... đâu lời cố nhân
Sông Thương bồi lỡ mấy lần
Mà chiều nay ngóng... tần ngần phương xa?
 
Trót vay một dải Ngân hà
Làm sao sum họp một nhà Trúc Mai
Khóc Ngâu đã mấy đêm dài
Để đêm hoang... lạnh bờ vai nổi chìm?
 
Bờ tre lắt lẻo tiếng chim
Lẻ đôi quốc gọi sương tìm người đi
Bao giờ mỏi cánh chim di
Bến xưa thuyền khỏi lỡ thì mùa thương?
 
Lạc chiều chùng sợi tơ vương
Lạc nhau lạ cả nẻo đường chân quen
Xa rồi một thuở hờn ghen
Xin đừng để nửa vầng trăng mỏi mòn
 
Thề xưa dù có sắt son
Sông còn bồi lở... ngại con nước ròng
Niềm tin ở giữa đục trong
Nên từng đêm...vẫn bão lòng trào dâng
\
Huế 12/5/2010
Sông Hương


 

 
 
 
 
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
BÃO LÒNG

Chông chênh một mái thuyền đời
Ngược dòng quan họ... đâu lời cố nhân
Sông Thương bồi lỡ mấy lần
Mà chiều nay ngóng... tần ngần phương xa?
 
Trót vay một dải Ngân hà
Làm sao sum họp một nhà Trúc Mai
Khóc Ngâu đã mấy đêm dài
Để đêm hoang... lạnh bờ vai nổi chìm?
 
Bờ tre lắt lẻo tiếng chim
Lẻ đôi quốc gọi sương tìm người đi
Bao giờ mỏi cánh chim di
Bến xưa thuyền khỏi lỡ thì mùa thương?
 
Lạc chiều chùng sợi tơ vương
Lạc nhau lạ cả nẻo đường chân quen
Xa rồi một thuở hờn ghen
Xin đừng để nửa vầng trăng mỏi mòn
 
Thề xưa dù có sắt son
Sông còn bồi lở... ngại con nước ròng
Niềm tin ở giữa đục trong
Nên từng đêm...vẫn bão lòng trào dâng

Huế 12/5/2010
Sông Hương 



BỞI...

Đọc thơ anh...luống bâng khuâng,
Chứa chan cảm xúc  trào dâng trong lòng.
Ngại ngần con nước lớn ròng.
Nhưng niềm tin giữ,riêng vòng tay thôi.

Hoài nghi ...kệ bão cuốn trôi...
Dấu yêu đọng lại ngọt lời thơ ru.
Lạc chiều... cũng  bởi sương mù.
Còn mình khắc khoải nhớ từ giấc mơ.

Không gặp...trống vắng ,ngẩn ngơ.
Gió lùa đêm lạnh...câu thơ ngã nhào...
Bão lòng trong giấc chiêm bao.
Sẽ tan theo khúc ca dao mượt mà...
  
Hờn ghen...thủa ấy đã qua
Dư âm dịu lắng... một nhà Trúc Mai...
Mùa Ngâu  giờ chẳng còn dài.
Bởi lời thề cũ cả hai buộc rồi...

Kiev 15/5/2010-TG

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-18 09:21:29SongHuong>
THỨ PHI

Em nói với anh đó là hoàng cung
Hai đứa mình là thứ phi, hoàng đế
Những đêm trăng dạo chơi vườn Thượng uyển
Khúc Nghê thường xao xuyến thuở mười ba

Hoàng cung mình chỉ có gió và hoa
Lọng vàng son kết bằng dăm chiếc lá
Thứ phi chân trần tiếng cười rộn rã
Sỏi vô hồn cũng hoá ngự lâm quân

Chuyện chúng mình là bí mật hoàng cung
Thành kỉ niệm bên đời riêng hai đứa
Chợt một chiều tóc không còn rối nữa
Khúc Nghê thường lặng giữa bóng hoàng hôn

Anh trở về với tĩnh mịch cô thôn
Hoa rơi rụng bên góc vườn Thượng uyển
Mỗi lần qua nghe tim mình xao xuyến
Thứ phi giờ biền biệt góc trời nao?

Có khi nào bất chợt giữa đêm thâu
Khúc Nghê thường trở mình ngang giấc ngủ
Góc vườn xưa thức một thời thiếu nữ
Hay phương trời viễn xứ đã phôi pha?
 
Huế 17/5/2010
Sông Hương



Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ phi  xin khất nợ quân vương nè...[;)][:D][;)]



Chuyện chúng mình là bí mật hoàng cung
Thành kỉ niệm bên đời riêng hai đứa .
SH
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-21 11:59:30THƯƠNG GIANG>
THỨ PHI

 Em nói với anh đó là hoàng cung
Hai đứa mình là thứ phi, hoàng đế
Những đêm trăng dạo chơi vườn Thượng uyển
Khúc Nghê thường xao xuyến thuở mười ba

Hoàng cung mình chỉ có gió và hoa
Lọng vàng son kết bằng dăm chiếc lá
Thứ phi chân trần tiếng cười rộn rã
Sỏi vô hồn cũng hoá ngự lâm quân

Chuyện chúng mình là bí mật hoàng cung
Thành kỉ niệm bên đời riêng hai đứa
Chợt một chiều tóc không còn rối nữa
Khúc Nghê thường lặng giữa bóng hoàng hôn

Anh trở về với tĩnh mịch cô thôn
Hoa rơi rụng bên góc vườn Thượng uyển
Mỗi lần qua nghe tim mình xao xuyến
Thứ phi giờ biền biệt góc trời nao?

Có khi nào bất chợt giữa đêm thâu
Khúc Nghê thường trở mình ngang giấc ngủ
Góc vườn xưa thức một thời thiếu nữ
Hay phương trời viễn xứ đã phôi pha?
 
Huế 17/5/2010
Sông Hương



Chuyện chúng mình là bí mật hoàng cung
Thành kỉ niệm bên đời riêng hai đứa .
SH

ĐÁM CƯỚI THỨ PHI

Anh xây lâu đài tình ái nguy nga.
Tặng cho em để làm quà ngày cưới.
Phong chính cung ...khiến cho em bối rối,
Phút ngại ngùng...Em chờ đợi kiệu hoa...

Trò chơi ấy ...,theo năm tháng nhạt nhòa.
Vườn Thượng uyển có trăng ngà ngọc cũ.
Giờ đã thành...Cổ tích...thời quá khứ...
Lọng vàng son...mành trướng rủ buồn tênh...

Khúc Nghê Thường bất chợt hóa chênh vênh.
Lối hẹn xưa...bỗng gập ghềnh trắc trở...
Lâu đài xây từ trò chơi thủa nhỏ.
Hoàng hậu đây, đâu phải của ngày xưa...?

Đành vậy thôi...Dư lại chút duyên thừa...
Người viễn xứ  lấy phần chua chát đắng:
-Phận thứ phi..., mong lãnh cung bình lặng.
Bên Quân vương  cùng gom nắng , dệt mơ...

Và chân trần...Em trở lại ngày thơ,
Nhặt sỏi xếp..., lính ngự lâm thắng lối.
Đèn hoa giăng...Chốn hoàng cung mở hội.
Quân vương -anh ..., làm đám cưới ...Thứ  phi...

Kiev 21/5/2010-TG.

@- Tự nhiên anh mơ làm quân vương để em phải theo mạch thơ họa ...Khó quá chẳng viết được gì...Thôi để  anh làm đám cưới Thứ phi vậy nhé[;)][:D][;)]   
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»