Xin chúc mừng tình yêu thương giữa hai mẹ con. Tặng cả hai mẹ con hoa cát lan vàng rực rỡ nè!
Những loài hoa đẹp
2.050 trả lời, 338.059 lượt xem —
Trang 57 / 69
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.02.2014 06:23:27 bởi Cà Na tn nguyen>
Cảm ơn thầy SĐ.
Hoa đẹp quá ! Thầy SĐ dạo này chụp ảnh " lên tay " lắm nha !
Gửi tặng thầy và mọi người bức ảnh này ( phải xin phép xong mới được gửi đấy
! Ảnh chụp ở quảng trường St Mark -Venice . )
Viết vội thế thôi ,vì đang bận quá, sẽ viết thêm khi có thời gian.
ntn
PS
Len lén post thêm ảnh này , ( cũng là ảnh có mang kính , chắc không bị rầy
) để nói là 2 mẹ con ...mê đàn chim bồ câu này lắm, hầu như ngày nào cũng ra chơi và chụp ảnh với bọn chúng !
) để nói là 2 mẹ con ...mê đàn chim bồ câu này lắm, hầu như ngày nào cũng ra chơi và chụp ảnh với bọn chúng !Ôi nhớ Venice quá! Sao Venice lại trở thành một thành phố gần gủi và thân thương với gia đình mình đến thế nhỉ !![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)

ntn đang làm "Nhật ký của mẹ" phải không?. Chúc ntn diễn đạt được tất cả những cảm xúc suy nghĩ của một người mẹ. Nhân ngày mùng 8 tháng 3 Sen Đất chúc ntn luôn hạnh phúc với mái ấm gia đình của mình nha!.Chúc ntn sẽ gặp nhiều niềm vui khi song hành với con trai trên con đường học vấn. Sen Đất lựa hoa màu đỏ tặng cho thêm phần may mắn!
.
.Cảm ơn thầy SĐ .
Hoa đỏ đẹp quá.
Thầy dùng chữ rất chính xác . ntn thường viết khi muốn diễn tả, ghi lại cảm xúc của mình. Mà làm Mẹ thì có biết bao điều muốn viết !
. Bài viết trên đây đươc viết khi cảm xúc thấy cậu bé con bị bệnh vẫn cố gắng đi thi, cảm xúc khi buồn cười thấy chú Wrex chọn đúng ngày ấy mà cắn hư giày của..diễn giả.
ntn đang ghi lại một cảm xúc hơi lãng mạn , khi nào xong sẽ post lên cho vui nha.
ntn
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2014 21:15:38 bởi Ct.Ly>
Trong cõi đời nhau...
Tờ Đặc san của Nghiệp đoàn tháng này cũng giống như những tờ Đặc san trước giờ nhưng sao tôi bỗng thấy nó trở nên nặng nề, vì tôi cứ cầm lên rồi lại thở dài đặt xuống nhiều lần...
Có lẽ lý do là vì trong danh mục những diễn giả sẽ đến Toronto diễn thuyết vào mùa Xuân này có tên của Pierre !
Cái tên quen thuộc ngày nào bỗng khiến tôi bồi hồi và đánh thức, làm sống lại những kỷ niệm của một thời xưa cũ...
Thuở đó khi tôi còn là cô sinh viên đang bỡ ngỡ ở ngưỡng cửa Đại học xứ người thì Pierre đã là một người thành danh và có tên tuổi . Anh là thầy của tôi .
Pierre không đẹp trai như tài tử xi nê nhưng dáng vóc tầm thước, mắt sáng, mái tóc hoe vàng trên khuôn mặt hơi vuông, hàng ria mép tỉa mỏng thanh lịch cộng thêm giọng nói trầm ấm đã khiến anh trở thành người đàn ông khá thu hút
Không hiểu vì lý do nào khiến Pierre đã chú ý và chủ động làm quen với tôi, một cô học trò di dân. Có thể vì như anh nói sau đó ,tôi có dáng vẻ hiền lành đa cảm như cô em gái của anh , cô em gái đã tự tử rời bỏ cuộc đời từ tuổi đôi mươi.
Tôi là một phụ nữ Việt nam , rất Việt Nam, cả về thể chất lẫn tinh thần . Ngày ấy tôi lại còn nguyên cái tính lãng mạn rất học trò như tất cả những cô thiếu nữ cùng thời. Tình yêu , hoặc những cảm xúc chưa đủ để gọi là tình yêu, chỉ là những rung động nhẹ nhàng , vương vấn yêu mến trong lòng thế thôi .
Tôi đã trở thành bạn của Pierre và thật tội nghiệp cho Pierre , anh đã mất hàng mấy năm liền để nuôi dưỡng tình cảm ấy.Từ một giáo sư nổi tiếng, thành đạt được các phụ nữ bản xứ ngưỡng mộ anh lại chú tâm theo đuỗi một cô gái Á đông rất hồn nhiên và khá vô tư là tôi . Anh cứ nghĩ, vì tôi là người Á đông nên khi yêu , tôi sẽ phải rất dè dặt ,giữ gìn nên anh cũng cố gắng hết sức mình để hành xử như một người Á đông , như tôi. !
Thật khó mà hình dung hình ảnh một người đàn ông Tây phương những buổi tối mùa Đông co ro chịu lạnh trong xe chỉ để chờ tôi tan những buổi học muộn , đưa tôi về nhà để chỉ nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của tôi khi từ giả . Khó mà tin, ở những buổi Picnic, anh sẵn lòng...cõng tôi qua dòng suối cạn nhưng hôn tôi một lần những đêm tối đưa tôi về như thế thì anh không hề dám đường đột .
Và trong những năm tháng ấy , tôi hài lòng với tình thân của Pierre. Anh như một chỗ dựa vững chắc cho tôi trong giai đoạn tạo dựng tương lai trên xứ người .Anh lo lắng và giúp đỡ , an ủi khi tôi cần .Săn sóc và cưng chiều tôi như đưa em nhỏ, ít ra là tôi nghĩ như vậy.
Bởi thế, sau ngày tôi tốt nghiệp, anh ngõ lời yêu tôi và muốn kết hôn với tôi, điều đó thật sự làm tôi khó nghĩ .Bởi tôi chưa sẵn sàng , tôi không nghĩ là tôi yêu anh .
Tôi đã thẳng thắn nói với anh điều ấy . Sự thẳng thắn có thể đã làm cho Pierre suy sụp, nhưng là một người tự trọng anh không hề tìm cách liên lạc với tôi khi tôi dời sang tỉnh bang khác, mặc dù việc ấy đối với anh khá dễ dàng khi chúng tôi cùng thuộc chung một nghiệp đòan .
Đã hơn 20 năm kể từ ngày ấy . Thỉnh thỏang nghĩ lại , tôi vẫn rất áy náy cho Pierre, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ tôi hối hận , vì tôi nghĩ tôi đã làm một việc phải làm .
Cuộc sống lại hối hả trôi với bao bổn phận , trách nhiệm , thậm chí có lúc tôi dường như quên hẳn anh. Cho đến hôm nay, tôi được biết anh sẽ có mặt trong Hội nghị sắp tới.
Có thể tôi muốn quá khứ xưa sẽ mãi mãi chìm lắng trong giòng thời gian, có thể tôi không muốn gợi lại một nỗi buồn mà người ta đã phôi pha...
Nhưng trong tôi cũng có chút tò mò rất phụ nữ, tôi vẫn muốn có dịp âm thầm nhìn lại anh, một lần . Và hơn nữa , anh lại sắp trình bày và truyền đạt kinh nghiệm về một vấn đề chuyên môn mà tôi đang quan tâm . Thế nên thở vắn thở dài trong mấy hôm , cuối cùng tôi cương quyết ghi tên dự buổi thuyết trình của anh và tôi tự nhủ, sẽ cố hết sức để anh không nhận ra tôi.
Đến ngày Hội nghị, vào Giảng đường dành riêng cho anh , tôi cố ý đi hơi muộn, và chọn chiếc ghế gần cuối . Tôi hy vọng là trong số đông đảo thính giả, anh khó mà nhìn thấy tôi . Và tôi chợt phì cười với ý nghĩ, có thấy chưa chắc gì anh đã nhận ra tôi khi tôi đã già hơn xưa gần 20 tuổi và không còn nét thật mảnh mai của ngày nào !
.
Khi đèn được bật mờ đi để diễn giả bắt đầu thì tôi thực sự xúc động vì giọng nói của Pierre. Vẫn giọng nói trầm ấm thuở nào dù hôm nay anh nói bằng tiếng Anh.
Giọng nói đó có khả năng mang tôi trở về quá khứ...Mang tôi trở lại làm cô sinh viên di dân của 20 năm về trước , đang ngồi trong lớp học bên cạnh đám bạn bè Việt Nam thân thương , tôi như chợt cảm thấy cơn gió mùa Xuân nhẹ nhàng lay động những cành hoa Crabapples hồng thắm trước cửa Đại học , nghe được mùi hương xưa cổ của những cầu thang dẫn lên thư Viện...
Tràng pháo tay chào đón diễn giả làm tôi chợt tỉnh . Tôi thở dài, lấy vở ra ghi chép.
Pierre cũng già hơn xưa nhưng cũng vẫn là người thầy trầm tỉnh , kiến thức chuyên môn rộng như ngày nào. Xen kẻ vào bài giảng Pierre chiếu ảnh cô con gái nhỏ của anh và vài hình ảnh của thành phố Montréal . Tôi vui khi thấy anh đã có một gia đình êm ấm.
Sau phút xúc động , tôi cảm thấy lòng mình lắng lại . Có thể tuổi tác cũng làm người ta buông bớt những tình cảm buồn vui sôi nổi và cảm thấy mọi điều cuối cùng cũng không có gì quan trong.
Vẫn có ý tránh Pierre nên đến giờ giải lao tôi ra sớm,trở vào muộn và dự định sẽ ra về trước khi buổi học kết thúc vài phút.
Khi đã yên vị, lấy vở ra tiếp tục ghi chép ( quyển vở vẫn đặt trên ghế khi ra giải lao ) thì chợt một mảnh giấy nhỏ rơi ra . Tôi cúi xuống nhặt và đọc được dòng chữ " Rất vui khi em đến dự buổi nói chuyện của tôi . Xin mời em đi ăn tối nay, tôi sẽ dời chuyến bay đến ngày mai ".
Có lẽ lý do là vì trong danh mục những diễn giả sẽ đến Toronto diễn thuyết vào mùa Xuân này có tên của Pierre !
Cái tên quen thuộc ngày nào bỗng khiến tôi bồi hồi và đánh thức, làm sống lại những kỷ niệm của một thời xưa cũ...
Thuở đó khi tôi còn là cô sinh viên đang bỡ ngỡ ở ngưỡng cửa Đại học xứ người thì Pierre đã là một người thành danh và có tên tuổi . Anh là thầy của tôi .
Pierre không đẹp trai như tài tử xi nê nhưng dáng vóc tầm thước, mắt sáng, mái tóc hoe vàng trên khuôn mặt hơi vuông, hàng ria mép tỉa mỏng thanh lịch cộng thêm giọng nói trầm ấm đã khiến anh trở thành người đàn ông khá thu hút
Không hiểu vì lý do nào khiến Pierre đã chú ý và chủ động làm quen với tôi, một cô học trò di dân. Có thể vì như anh nói sau đó ,tôi có dáng vẻ hiền lành đa cảm như cô em gái của anh , cô em gái đã tự tử rời bỏ cuộc đời từ tuổi đôi mươi.
Tôi là một phụ nữ Việt nam , rất Việt Nam, cả về thể chất lẫn tinh thần . Ngày ấy tôi lại còn nguyên cái tính lãng mạn rất học trò như tất cả những cô thiếu nữ cùng thời. Tình yêu , hoặc những cảm xúc chưa đủ để gọi là tình yêu, chỉ là những rung động nhẹ nhàng , vương vấn yêu mến trong lòng thế thôi .
Tôi đã trở thành bạn của Pierre và thật tội nghiệp cho Pierre , anh đã mất hàng mấy năm liền để nuôi dưỡng tình cảm ấy.Từ một giáo sư nổi tiếng, thành đạt được các phụ nữ bản xứ ngưỡng mộ anh lại chú tâm theo đuỗi một cô gái Á đông rất hồn nhiên và khá vô tư là tôi . Anh cứ nghĩ, vì tôi là người Á đông nên khi yêu , tôi sẽ phải rất dè dặt ,giữ gìn nên anh cũng cố gắng hết sức mình để hành xử như một người Á đông , như tôi. !
Thật khó mà hình dung hình ảnh một người đàn ông Tây phương những buổi tối mùa Đông co ro chịu lạnh trong xe chỉ để chờ tôi tan những buổi học muộn , đưa tôi về nhà để chỉ nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của tôi khi từ giả . Khó mà tin, ở những buổi Picnic, anh sẵn lòng...cõng tôi qua dòng suối cạn nhưng hôn tôi một lần những đêm tối đưa tôi về như thế thì anh không hề dám đường đột .
Và trong những năm tháng ấy , tôi hài lòng với tình thân của Pierre. Anh như một chỗ dựa vững chắc cho tôi trong giai đoạn tạo dựng tương lai trên xứ người .Anh lo lắng và giúp đỡ , an ủi khi tôi cần .Săn sóc và cưng chiều tôi như đưa em nhỏ, ít ra là tôi nghĩ như vậy.
Bởi thế, sau ngày tôi tốt nghiệp, anh ngõ lời yêu tôi và muốn kết hôn với tôi, điều đó thật sự làm tôi khó nghĩ .Bởi tôi chưa sẵn sàng , tôi không nghĩ là tôi yêu anh .
Tôi đã thẳng thắn nói với anh điều ấy . Sự thẳng thắn có thể đã làm cho Pierre suy sụp, nhưng là một người tự trọng anh không hề tìm cách liên lạc với tôi khi tôi dời sang tỉnh bang khác, mặc dù việc ấy đối với anh khá dễ dàng khi chúng tôi cùng thuộc chung một nghiệp đòan .
Đã hơn 20 năm kể từ ngày ấy . Thỉnh thỏang nghĩ lại , tôi vẫn rất áy náy cho Pierre, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ tôi hối hận , vì tôi nghĩ tôi đã làm một việc phải làm .
Cuộc sống lại hối hả trôi với bao bổn phận , trách nhiệm , thậm chí có lúc tôi dường như quên hẳn anh. Cho đến hôm nay, tôi được biết anh sẽ có mặt trong Hội nghị sắp tới.
Có thể tôi muốn quá khứ xưa sẽ mãi mãi chìm lắng trong giòng thời gian, có thể tôi không muốn gợi lại một nỗi buồn mà người ta đã phôi pha...
Nhưng trong tôi cũng có chút tò mò rất phụ nữ, tôi vẫn muốn có dịp âm thầm nhìn lại anh, một lần . Và hơn nữa , anh lại sắp trình bày và truyền đạt kinh nghiệm về một vấn đề chuyên môn mà tôi đang quan tâm . Thế nên thở vắn thở dài trong mấy hôm , cuối cùng tôi cương quyết ghi tên dự buổi thuyết trình của anh và tôi tự nhủ, sẽ cố hết sức để anh không nhận ra tôi.
Đến ngày Hội nghị, vào Giảng đường dành riêng cho anh , tôi cố ý đi hơi muộn, và chọn chiếc ghế gần cuối . Tôi hy vọng là trong số đông đảo thính giả, anh khó mà nhìn thấy tôi . Và tôi chợt phì cười với ý nghĩ, có thấy chưa chắc gì anh đã nhận ra tôi khi tôi đã già hơn xưa gần 20 tuổi và không còn nét thật mảnh mai của ngày nào !
.
Khi đèn được bật mờ đi để diễn giả bắt đầu thì tôi thực sự xúc động vì giọng nói của Pierre. Vẫn giọng nói trầm ấm thuở nào dù hôm nay anh nói bằng tiếng Anh.
Giọng nói đó có khả năng mang tôi trở về quá khứ...Mang tôi trở lại làm cô sinh viên di dân của 20 năm về trước , đang ngồi trong lớp học bên cạnh đám bạn bè Việt Nam thân thương , tôi như chợt cảm thấy cơn gió mùa Xuân nhẹ nhàng lay động những cành hoa Crabapples hồng thắm trước cửa Đại học , nghe được mùi hương xưa cổ của những cầu thang dẫn lên thư Viện...
Tràng pháo tay chào đón diễn giả làm tôi chợt tỉnh . Tôi thở dài, lấy vở ra ghi chép.
Pierre cũng già hơn xưa nhưng cũng vẫn là người thầy trầm tỉnh , kiến thức chuyên môn rộng như ngày nào. Xen kẻ vào bài giảng Pierre chiếu ảnh cô con gái nhỏ của anh và vài hình ảnh của thành phố Montréal . Tôi vui khi thấy anh đã có một gia đình êm ấm.
Sau phút xúc động , tôi cảm thấy lòng mình lắng lại . Có thể tuổi tác cũng làm người ta buông bớt những tình cảm buồn vui sôi nổi và cảm thấy mọi điều cuối cùng cũng không có gì quan trong.
Vẫn có ý tránh Pierre nên đến giờ giải lao tôi ra sớm,trở vào muộn và dự định sẽ ra về trước khi buổi học kết thúc vài phút.
Khi đã yên vị, lấy vở ra tiếp tục ghi chép ( quyển vở vẫn đặt trên ghế khi ra giải lao ) thì chợt một mảnh giấy nhỏ rơi ra . Tôi cúi xuống nhặt và đọc được dòng chữ " Rất vui khi em đến dự buổi nói chuyện của tôi . Xin mời em đi ăn tối nay, tôi sẽ dời chuyến bay đến ngày mai ".
Tôi thở dài. Vậy là anh đã nhìn thấy tôi và đã kịp để tin nhắn vào vở tôi khi tôi ra ngòai. Lòng tôi chợt trĩu nặng. Có nên ở lại để gặp anh hay không....Tôi tự hỏi mình.
Và từ khi ấy, tôi không dám ngước mặt lên, tôi hiểu ánh mắt anh đang hướng về tôi. Tôi né tránh ánh mắt đó bằng cách giả vờ cúi xuống ghi chép , nhưng cũng chính vì vậy mà phút chốc tôi quên hết hiện tại, chỉ còn nghe giọng nói của anh .
Giọng nói ấy bỗng trở nên gần gủi hơn , như chỉ nói với riêng tôi và tôi cảm được nỗi xúc động pha lẫn hân hoan riêng tư ẩn chưa trong giọng nói ấy, dầu anh đang nói về một đề tài khoa học . Tôi như chợt sống lại cảm giác của 20 năm xưa, khi lần đầu tôi nhận lời đi ăn tối cùng anh .Tối hôm ấy, giữa ánh nến lung linh của quán ăn , mắt anh đã rực sáng một ánh lửa hạnh phúc ,vừa ấm áp vừa nồng nàn khi tôi vô tư chùi gíup vệt nước sốt trên môi anh...Và giọng nói ấy cũng khiến tôi nhớ đến gương mặt anh như tái đi khi nghe tôi từ chối lời cầu hôn , từ chối tình yêu của anh ngày nào.
. .Giọng nói trầm ấm của anh chợt như một cơn giông bão đi ngang qua trái tim tôi lúc này ! Tôi chợt cảm thấy mình có lỗi với anh vô vàn !
Và lát nữa đây , tôi sẽ lại đứng lên , bỏ ra đi bất kể ánh mắt buồn bả , thất vọng của anh dõi theo tôi . Không, tôi không thể làm như vậy khi anh đang đứng trước công chúng. Tôi muốn thành công của anh hôm nay thật trọn vẹn, tôi sẽ ở lại đây đến phút cuối cùng, đến khi anh hoàn tất buổi nói chuyện.
Quyết định này khiến tôi ngước lên nhìn anh . Ánh mắt chúng tôi chạm nhau .Tôi cười chào anh . Từ xa , tôi đọc được sự xúc động của Pierre khi anh bất chợt ngưng lời trong chốc lát ,rồi sau đó nét mặt rạng rỡ niềm vui . Kể từ khi ấy , anh trở nên linh họat hẳn lên ., anh pha trò duyên dáng trong bài giảng và trả lời những thắc mắc thật trôi chảy ,thật sinh động.
Lúc ấy tôi cảm thấy thương mến anh , một tình cảm trìu mến khó diễn tả khi tôi chợt nhận ra , lần đầu tiên , hoặc cũng có thể là duy nhất, tôi ngồi đây, với tính cách là một người thân của anh, cùng chia sẻ và ủng hộ sự thành công của anh. Và tôi tin rằng Pierre đồng cảm điều ấy ,khi anh vẫn thỉnh thỏang nhìn tôi bằng ánh mắt yêu thương.
Buổi học chấm dứt bằng tràng pháo tay nồng nhiệt của thính giả .
Khi Pierre còn đang bận rộn với số người nán lại để đặt thêm câu hỏi với anh thì tôi lặng lẽ đẩy cửa buớc ra .
Tôi trao cho người bảo vệ ngòai cửa mảnh giấy nhỏ mà tôi đã gấp thành dạng lá thư, nhờ trao lại cho Dr Pierre B.
Mảnh giấy ấy tôi viết "
Pierre thân mến,
Em xin lỗi vì bận không thể đi ăn tối cùng anh . Em vui khi biết anh hạnh phúc . Em sống ở thành phố này , cuộc sống rất tốt và bình yên . Em vẫn nhớ và quý trọng tình cảm của anh. Em sẽ mãi mãi nguyện cầu mọi điều tốt lành cho anh . Hãy nhắn với cô bé của anh , cô N tặng bé món quà là đã không để cho cha bé về muộn hôm nay , không để cho bé phải chờ đấy. "
Ngòai phố , nắng chiều vẫn còn tiếc nuối trên những hàng cây , dưng không tôi ước giá mà Pierre hiểu được tiếng Việt để tôi gửi tặng anh bài hát này, để xin anh cho tôi thêm một lần , nợ lại anh... Để nói với anh , tình cảm của anh là viên ngọc quý mà tôi mãi mãi ấp ủ trong trái tim mình.
Và từ khi ấy, tôi không dám ngước mặt lên, tôi hiểu ánh mắt anh đang hướng về tôi. Tôi né tránh ánh mắt đó bằng cách giả vờ cúi xuống ghi chép , nhưng cũng chính vì vậy mà phút chốc tôi quên hết hiện tại, chỉ còn nghe giọng nói của anh .
Giọng nói ấy bỗng trở nên gần gủi hơn , như chỉ nói với riêng tôi và tôi cảm được nỗi xúc động pha lẫn hân hoan riêng tư ẩn chưa trong giọng nói ấy, dầu anh đang nói về một đề tài khoa học . Tôi như chợt sống lại cảm giác của 20 năm xưa, khi lần đầu tôi nhận lời đi ăn tối cùng anh .Tối hôm ấy, giữa ánh nến lung linh của quán ăn , mắt anh đã rực sáng một ánh lửa hạnh phúc ,vừa ấm áp vừa nồng nàn khi tôi vô tư chùi gíup vệt nước sốt trên môi anh...Và giọng nói ấy cũng khiến tôi nhớ đến gương mặt anh như tái đi khi nghe tôi từ chối lời cầu hôn , từ chối tình yêu của anh ngày nào.
. .Giọng nói trầm ấm của anh chợt như một cơn giông bão đi ngang qua trái tim tôi lúc này ! Tôi chợt cảm thấy mình có lỗi với anh vô vàn !
Và lát nữa đây , tôi sẽ lại đứng lên , bỏ ra đi bất kể ánh mắt buồn bả , thất vọng của anh dõi theo tôi . Không, tôi không thể làm như vậy khi anh đang đứng trước công chúng. Tôi muốn thành công của anh hôm nay thật trọn vẹn, tôi sẽ ở lại đây đến phút cuối cùng, đến khi anh hoàn tất buổi nói chuyện.
Quyết định này khiến tôi ngước lên nhìn anh . Ánh mắt chúng tôi chạm nhau .Tôi cười chào anh . Từ xa , tôi đọc được sự xúc động của Pierre khi anh bất chợt ngưng lời trong chốc lát ,rồi sau đó nét mặt rạng rỡ niềm vui . Kể từ khi ấy , anh trở nên linh họat hẳn lên ., anh pha trò duyên dáng trong bài giảng và trả lời những thắc mắc thật trôi chảy ,thật sinh động.
Lúc ấy tôi cảm thấy thương mến anh , một tình cảm trìu mến khó diễn tả khi tôi chợt nhận ra , lần đầu tiên , hoặc cũng có thể là duy nhất, tôi ngồi đây, với tính cách là một người thân của anh, cùng chia sẻ và ủng hộ sự thành công của anh. Và tôi tin rằng Pierre đồng cảm điều ấy ,khi anh vẫn thỉnh thỏang nhìn tôi bằng ánh mắt yêu thương.
Buổi học chấm dứt bằng tràng pháo tay nồng nhiệt của thính giả .
Khi Pierre còn đang bận rộn với số người nán lại để đặt thêm câu hỏi với anh thì tôi lặng lẽ đẩy cửa buớc ra .
Tôi trao cho người bảo vệ ngòai cửa mảnh giấy nhỏ mà tôi đã gấp thành dạng lá thư, nhờ trao lại cho Dr Pierre B.
Mảnh giấy ấy tôi viết "
Pierre thân mến,
Em xin lỗi vì bận không thể đi ăn tối cùng anh . Em vui khi biết anh hạnh phúc . Em sống ở thành phố này , cuộc sống rất tốt và bình yên . Em vẫn nhớ và quý trọng tình cảm của anh. Em sẽ mãi mãi nguyện cầu mọi điều tốt lành cho anh . Hãy nhắn với cô bé của anh , cô N tặng bé món quà là đã không để cho cha bé về muộn hôm nay , không để cho bé phải chờ đấy. "
Ngòai phố , nắng chiều vẫn còn tiếc nuối trên những hàng cây , dưng không tôi ước giá mà Pierre hiểu được tiếng Việt để tôi gửi tặng anh bài hát này, để xin anh cho tôi thêm một lần , nợ lại anh... Để nói với anh , tình cảm của anh là viên ngọc quý mà tôi mãi mãi ấp ủ trong trái tim mình.

Càna tn nguyen
Ct.Ly:
baby của cà na dễ thương quá
Cảm ơn chị Ly !.
Baby này giống mẹ
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
nên khi bé bụ bẫm giống con gái thế thôi , giờ 13 tuổi rồi , " già " rồi chị à.Gửi bác Ly và mọi người xem set hình vui vui của bé...







CàNa tn nguyen
Trông cháu kháu khỉnh thậT
CtLy có bệnh " mê " con nít lắm
Nên thấy ai có baby là muốN ôM hôN ah, Khổ thiệT ah
Vậy nhờ Cà na hôn baby của Cà na dùm CtLY 1 cáI thật nồng nha
CtLy có bệnh " mê " con nít lắm
Nên thấy ai có baby là muốN ôM hôN ah, Khổ thiệT ah
Vậy nhờ Cà na hôn baby của Cà na dùm CtLY 1 cáI thật nồng nha
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.04.2014 03:48:51 bởi Cà Na tn nguyen>
Giờ hôn thì baby không còn là em bé bụ bẫm nữa mà đã trở thành cậu " thanh niên " như thế này rồi bác Ly ơi


Trời lạnh -20 độ, bỏng cả 2 má , baby ỷ y không mang mũ che mặt nên phải lấy mũ len để dưới cằm cho bớt lạnh
vậy mà vẫn trượt ào ào trên đồi tuyết trong lúc mẹ baby thì chịu lạnh không nỗi phải lên nhà hàng chụp ảnh con từ rất xa. ( Bên trái, gần cột cờ Canada)
vậy mà vẫn trượt ào ào trên đồi tuyết trong lúc mẹ baby thì chịu lạnh không nỗi phải lên nhà hàng chụp ảnh con từ rất xa. ( Bên trái, gần cột cờ Canada)
Vẫn còn nhiều chuyện về baby này lắm, Cà Na xin khất đến khi thong thả 1 chút sẽ kể hầu mọi người.![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Cà Na
PS
Chiếc máy ảnh cũ đã bị hư kính ( mốc vì ẩm bên trong ?) hình chụp ra tệ quá, máy mới mua rồi ( cũng Lumix ) mà chưa biết xài !
vì chưa rảnh để mang ra nghiên cứu !![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
vì chưa rảnh để mang ra nghiên cứu !![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Mùa Đông Canada năm nay lạnh kéo dài, sang Xuân vẫn còn tuyết rơi nên có người chụp được ảnh hoa Iris ( Diên vỹ ) như sau

Nghịch chút xíu ra thế này, cũng ngồ ngộ

Gửi tặng mọi người , xem như chút quà đầu Xuân từ Canada !![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Cà Na tn nguyen
Sau những ngày lạnh kéo dài một cách bất thường , cuối cùng thì mùa Xuân cũng trở lại Toronto.
Hoa đã khoe sắc trong nắng ấm ngày Mother's Day. Nhưng có ngừơi bận đến mức... bó tay , không tổ chức gì được , thôi thì gửi tạm ảnh buổi sáng mới chụp trong vườn như một cách để kỷ niệm cho ngày nầy năm nay nhé.


Mother's Day !
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.05.2014 04:32:30 bởi Cà Na tn nguyen>
Hôm nay có chút giờ rảnh, tranh thủ vào làm nhiệm vụ.
Số là cô bạn thân nhắn từ tháng trước " Mi có chụp ảnh hoa cỏ thì gửi cho bạn bè xem nhé, không hiểu sao dạo này ta cảm thấy thích , muốn ngắm hoa cỏ ! "
Hic ! Làm " bạn hiền " của NL nhiều năm nay , nghe vậy thì phải hiểu là mình phải thi hành điều nàng yêu cầu !
Thế là tất tả, buổi sáng trước khi lên xe đi làm và buổi chiều về tới cửa phải mau mau chụp vài tấm ảnh , tự nhủ lòng sẽ gửi ngay khi có thời gian , thế mà...
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
Chẳng hiểu sao năm này bận quá, khối khối việc phải làm ...( Đã vậy còn sắp sửa "ôm " thêm một "project " thuộc loại "nhức đầu " nữa mới là đa sự ! !
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
) Thôi thì cố gắng cập nhật, ( nhiều kỳ ) tình hình hoa trong vuờn năm nay để mọi người ngắm cho vui . Đây là hoa nhà cũ, nông trại Cà na cỏ chưa được trồng nên " trại chủ " còn ...án binh bất động, chưa trồng trọt gì được cả !
********************************************************************************************************
Những Bông hoa đầu tiên .
Tặng NL







CàNa tn nguyen
Bên đó đang mùa xuân hoa cỏ rộn ràng há ntn, trong khi bên này trời nóng dễ sợ cỏ cây ngoài nắng mà cháy dòn đi vậy đó! từ 10 giờ trở đi đến 16 giờ là khỏi đi đâu, núp trong nhà luôn. Mùa hè nhưng đêm có quỳnh hương nở thơm ngát, biết ntn thích Quỳnh hương nên chụp mang vào tặng đây!
Thêm vài hình nũa
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.05.2014 05:29:58 bởi Cà Na tn nguyen>
Hoa Quỳnh Hương thầy Sen Đất chụp đẹp quá ! Cảm ơn thầy nhiều nhiều ! ( Dạo này thầy chụp ảnh ' lên tay " lắm ![sm=applause.gif][sm=applause.gif] )
Được tặng ảnh hoa Quỳnh đẹp thì bớt buồn một chút , chứ ntn đang có " tâm sự " về nông trại Cà na đây !
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
Vì ntn vẫn còn phải ở trong thành phố một thời gian khá lâu nữa nên sau nửa năm làm " trại chủ " ntn nghiệm ra rằng việc cùng lúc sở hữu và chăm sóc ngôi nhà với mảnh đất lớn ở ngoại ô này là quá khả năng của mình ! Mỗi tuần chỉ ở một ngày thì không thể nói chuyện trồng trọt hay theo dõi , chăm sóc cây trồng được . Trong lúc chỉ riêng việc phải đến đây để cắt cỏ mùa hè và xúc tuyết mùa đông cũng đã khá vất vả ... Thế nên việc ntn giữ nông trại Cà na đã dần dần trở nên bất tiện và lãng phí...
Bởi vậy , ntn buồn lắm khi nghĩ đến khả năng phải " bán giấc mơ " của mình thầy SĐ à !
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
Nhưng thôi , phải tập thuận theo dòng đời và không nên lấy đó làm điều quan trọng.
Tuy nhiên , khi ntn nóí về nông trại Cà na ở đây , chắc sẽ không tránh khỏi một chút bùi ngùi khi nghĩ tới lúc sẽ rời bỏ nó ha...
Để ntn bắt đầu kể cho thầy SĐ và mọi người nghe nhen....
Nông trại Cà Na.
Nhận nhà vào cuối mùa Thu.
Khi ấy , trời đã sắp sang Đông , khá lạnh . Đã trễ để có thể trồng hoa cỏ . Nhưng có môt người vì lòng yêu hoa cao độ, đã ra đứng giữa trời lạnh, đào đào xới xới lớp đất khô cứng , vùi vội vàng mớ củ hoa Tulip dọc theo tường nhà phía trước.
Gói củ hoa chẳng đủ đâu vào đâu cho hàng hiên quá dài. Thế là phải lùng sục, tìm mua thêm . Vào Đông rồi , tiệm nào mà bán củ hoa ! Nhưng cuối cùng cũng may mắn tìm được một mớ . Có điều , đất đã đông đá , đào cuốc cách gì cũng không trồng xuống được nữa !
Thất vọng , mang mớ củ hoa cất cầu may vào hầm lạnh. Hy vọng củ còn tốt đến mùa Xuận thật mong manh !
Nếu củ còn tốt , mùa Xuân trồng xuống chưa chắc lên được đoá hoa nào . Thế nhưng vẫn cứ hy vọng, dầu chỉ một đoá thôi , trên mảnh đất khô cằn như " kinh tế mới " thế này cũng đủ !
Đến mùa Xuân, mang củ hoa ra trồng mà còn phải lo lắng về một việc khác. Nhà thầu chưa trải cỏ , có nghĩa là khi họ đến làm việc này thì dãy hoa sẽ bị cào xới tung lên hết !
Chấp nhận thôi .
Chỉ cần một vài nụ hoa mang sức sống của mùa Xuân đến nơi đây , căn nhà này !
Năm nay lạnh kéo dài. Nhưng cuối cùng , một ngày về nhà , bước dọc theo hàng hiên, đã nhìn thấy những nụ hoa đầu tiên , Hoa Iris
Diên Vỹ!
Hoa màu tím, nở trong nắng

Và lạ kỳ , một nụ hoa bé bỏng màu xanh, tựa như một thiên thần chui lên từ lớp đất khô cổi

Thế đấy , những đoá hoa đầu tiên đã nở từ giấc mơ của tôi , những đóa hoa mang sự sống và niềm vui đến miền đất mới....
( Bức ảnh này khiến ntn nhớ đến bức ảnh Tình Mẹ của Suối chụp năm xưa...)
Cà Na tn nguyen
Nụ hoa muà xuân màu xanh dễ thương quá! Đừng nghĩ đến những giấc mơ xa vời quá tầm tay ntn à! Hãy nhìn những gì gần gũi bên cạnh mình, trong tầm tay mình như nụ hoa đó. Nó tuy nho nhỏ nhưng cũng cho mình những khoảnh khắc hạnh phúc. Và đôi lúc những điều giản đơn lại làm mình ngạc nhiên. Giống như nụ hoa quỳnh hương này đáng lý nó phải nở về đêm vậy mà nó nở ban ngày lúc 7 giờ rưỡi đến tám giờ rưỡi sáng nó làm Sen Đất phải kiếm máy ảnh ngay chụp kẻo nó tàn mặc dù lúc đó rất bận!
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.05.2014 07:00:40 bởi Cà Na tn nguyen>
Cảm ơn thầy SĐ buổi sáng bận rộn cũng chụp ảnh hoa Quỳnh nở trái giờ cho ntn và mọi người xem.
Và cảm ơn sự chia sẻ của thầy. ntn cũng vừa suy tư ra một " chân lý " là " hãy cảm thấy hạnh phúc trong từng khoảnh khắc của cuộc sống. " Có nghĩa là ntn sẽ hạnh phúc với nông trại Cà Na từng ngày. Không buồn lo vì một viễn ảnh phải lìa xa trong tương lai...
Nói như vậy vì muốn khoe với thầy và mọi người một hạnh phúc vừa rạng rỡ vừa êm đềm ở nôngtrại Cà Na đấy !
ntn sẽ kể bằng khá nhiều ảnh, thầy và mọi người kiên nhẫn nhé
Như đã nói ở thư trước , có người mang củ hoa đi trồng dọc hiên nhà vào cuối thu và đầu Xuân khi vừa tan tuyết . Thật khó mà tưởng tượng những củ hoa đã cố sức vuơn lên để 1 ngày nắng ấm, " người ấy " về nông trại và xúc động trước một luống hoa xinh đẹp như thế này

Mọi người nhìn kỹ sẽ thấy chú Wrex hiếu kỳ nghếch mũi nhìn ra sân từ cửa sổ nhé ![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Luống hoa dài lắm , nhưng ntn chỉ chụp môt đoạn ngắn cho vui .
Phải nói là luống hoa đẹp trên mảnh đất còn khô cằn , nhiều gạch sỏi khiến người ngắm thực sự xúc động








Tulip thì nhiều người trồng , ở mọi nơi , nhưng chẳng biết ntn có chủ quan không ,mà thấy những bông hoa đầu tiên này của nông trại Cà Na ( và cả khu xóm ) rất duyên dáng, rất xinh đẹp !
Và dĩ nhiên , ntn sung sướng , hảnh diện lắm !
Và dĩ nhiên , ntn sung sướng , hảnh diện lắm ! Điều thú vị là đứng trong nhà có thể ngắm luống hoa này , ngay bên ngoài dọc cửa sổ .
Niềm vui khiến ntn hân hoan cả ngày !
Buổi tối , trong không gian vắng lặng của một vùng quê rất yên tĩnh, ntn và gia đình theo thói quen đang ngồi xem phim ở trên lầu thì nghe có tiếng nổ nhỏ , nhịp đều bên ngoài nhà , nhìn ra trời thì ôi chao ! Pháo bông !
Hàng xóm của ntn đốt pháo bông mừng lễ Victoria Day ngày mai ! Mau mau lấy máy ảnh ghi lại , chụp qua cửa kính






ntn rất mê pháo bông, nhớ có lần sang Cali , ở Khách sạn gần Disneyland , hên sao mỗi buổi tối Disneyland bắn pháo bông là đều có thể ngồi...trên giường ngắm thoãi mái . Kỷ niệm ấy rất đặc biệt , khó quên , không ngờ là có ngày mình lại được ở trong nhà của chính mình , thưởng thức pháo bông của hàng xóm bắn rạng rỡ cả bầu trời !
Ôi , nông trại Cà Na của ntn đáng yêu quá phải không thầy SĐ ?
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
ntn
Nếu có thời giò và sức để vui vói nông trại thì còn gì bằng. Ỏ đây ít khi nhìn thấy những hàng tulip dài như vậy. Người ta trồng nó trong những chậu nhỏ. Nếu trang trại lớn như vậy ntn chỉ cần trồng những bụi huệ hoa hồng nho nhỏ hoa báo vũ đến mùa mưa nó nhảy đầy sân vườn đẹp và tự nhiên lắm!. Mang vào cho ntn vài đóa hoa uất kim hương nở trên xú sở mình.
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.06.2014 13:41:33 bởi Cà Na tn nguyen>
ntn cảm ơn thầy SĐ nhiều , hoa Tulipe ở Đà Lạt thì có thua kém gì bên này đâu !. Nhất là thầy chụp nhìn đẹp lắm
ntn có chụp ảnh một số hoa trong vuờn năm nay nhưng bận quá, chưa post được ( năm nào cũng thế, có khi ntn để cả mấy năm luôn ! Đến mùa mới thì lại chụp ảnh mới, rồi lại cất !) Cũng có vài ý tưởng để viết bài nhưng cũng chịu thôi !
Nhưng dù bận thế nào ntn cũng viết về Cha trong ngày dành cho Cha , thầy SĐ à !
Chúc Thầy và mọi người có một Father's day vui và hạnh phúc nhéntn
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.06.2014 18:16:50 bởi Cà Na tn nguyen>
Father's Day :
Nếu như Cha còn sống...
" Cô ngắm nghía lại gói quà trước khi bỏ vào xách tay . Đó là chiếc áo chemise đi kèm với cravate màu thật nhã nhưng khá trẻ trung . Cô cười chúm chím khi nghĩ Cha mình hơn bảy mươi nhưng có lẽ vẫn thích ăn mặc rất " à la mode "và khá mạnh dạn với màu sắc như ngày còn trẻ !
Lái xe đến nhà cha mẹ. Cô bấm chuông và biết chắc rằng Cha sẽ là người mở cửa . Bao giờ cũng vậy , Cha biết vào ngày này , cô sẽ là đứa con đến sớm nhất và sẽ vòi vĩnh môt buổi sáng riêng chỉ có hai cha con .
Cha hiện ra sau cánh cửa mở ,dang tay chờ , cô ôm cha. Cha hôn lên má cô ,tựa như cô hãy còn là cô bé con bé bỏng.
- Hôm nay mình đi đâu đây con gái !
Cô ríu rít
- Mình đi ăn sáng rồi đến " cánh đồng hoa tím " của con Cha nhé ! Năm nay lạnh trễ , hoa đặc biệt nở vào tháng Sáu ! Cha nhớ mang theo máy ảnh .Con mặc áo trắng đây Cha ! À cha chở con nhé , Cha biết cách đậu xe sát đường , con không dám...
Thế đấy , bên Cha , cô liếng thoáng , hồn nhiên như một đứa trẻ .
Cha cười, quay vào nhà gọi Mẹ " Cha con tôi đi lát về nhé " rồi bảo :
- Máy ảnh lúc nào đi với con mà Cha chẳng mang theo . Con nhớ lấy theo chiếc nón rộng vành của con nhé, trời nắng , mà chụp hình cũng xinh đấy !
Đến tiệm ăn , xong phần điểm tâm nhẹ nhàng , cô và Cha sẽ " hàn huyên tâm sự ' bên tách trà thơm ngát . Cô hít thở , cảm nhận, nâng niu từng giây phút bên Cha . Đó là những khỏanh khắc hạnh phúc và bình yên . Ở bên Cha cô sẽ cảm thấy an tòan , tuyệt đối vì Cha là tàng cây vững vàng , mạnh mẻ, che chở cô . Cha là người sẽ sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ con mình. Chắc chắn là như thế.
Và dù cô không còn trẻ nữa , nhưng có lẽ Cha vẫn nhìn cô trìu mến và " ngưỡng mộ " như thuở xưa khi nhìn cô mặc chiếc áo đầm trắng ông đã xúc động kêu lên " Con thiên nga bé bỏng xinh đẹp của Cha ! '' ! Cha sẽ nói , bằng cách của riêng ông , rằng Cha thương cô nhiều lắm , cô là đứa con gái nhỏ giống Cha nhiều nhất từ diện mạo đến tính tình .
Rồi buổi tối , khi cả gia đình họp mặt , Cha sẽ hạnh phúc vì các con quây quần, đông đủ bên cạnh Cha Mẹ. Vâng , Cha sẽ sung sướng được sống cùng , bên cạnh các con mình..."
Ý nghĩ này chợt làm sự tưởng tượng của cô gián đọan . Cô cảm thấy thương Cha đến nhói lòng . Bởi Cha đã không được sống , đã phải lìa bỏ cõi đời khi con mình hãy còn thơ dại !
Cô nghe mắt mình đẫm lệ . Sự xúc động truyền vào những ngón tay cô đang ân cần tạo dáng cho chiếc bánh hình Thiên nga , chiếc bánh cô làm riêng cho Cha vào Father's Day , để nói rằng, dẫu Cha không còn hiện diện trên cõi đời nhưng Cha luôn gần gủi trong tâm tưởng cô , cô mãi mãi là con Thiên Nga bé nhỏ của Cha , dù có rất nhiều lúc cô cũng giống như Thiên Nga nhỏ, lặng lẽ, cúi đầu cảm thấy cô độc và tủi thân , vì nhớ Cha , như thế này... Lái xe đến nhà cha mẹ. Cô bấm chuông và biết chắc rằng Cha sẽ là người mở cửa . Bao giờ cũng vậy , Cha biết vào ngày này , cô sẽ là đứa con đến sớm nhất và sẽ vòi vĩnh môt buổi sáng riêng chỉ có hai cha con .
Cha hiện ra sau cánh cửa mở ,dang tay chờ , cô ôm cha. Cha hôn lên má cô ,tựa như cô hãy còn là cô bé con bé bỏng.
- Hôm nay mình đi đâu đây con gái !
Cô ríu rít
- Mình đi ăn sáng rồi đến " cánh đồng hoa tím " của con Cha nhé ! Năm nay lạnh trễ , hoa đặc biệt nở vào tháng Sáu ! Cha nhớ mang theo máy ảnh .Con mặc áo trắng đây Cha ! À cha chở con nhé , Cha biết cách đậu xe sát đường , con không dám...
Thế đấy , bên Cha , cô liếng thoáng , hồn nhiên như một đứa trẻ .
Cha cười, quay vào nhà gọi Mẹ " Cha con tôi đi lát về nhé " rồi bảo :
- Máy ảnh lúc nào đi với con mà Cha chẳng mang theo . Con nhớ lấy theo chiếc nón rộng vành của con nhé, trời nắng , mà chụp hình cũng xinh đấy !
Đến tiệm ăn , xong phần điểm tâm nhẹ nhàng , cô và Cha sẽ " hàn huyên tâm sự ' bên tách trà thơm ngát . Cô hít thở , cảm nhận, nâng niu từng giây phút bên Cha . Đó là những khỏanh khắc hạnh phúc và bình yên . Ở bên Cha cô sẽ cảm thấy an tòan , tuyệt đối vì Cha là tàng cây vững vàng , mạnh mẻ, che chở cô . Cha là người sẽ sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ con mình. Chắc chắn là như thế.
Và dù cô không còn trẻ nữa , nhưng có lẽ Cha vẫn nhìn cô trìu mến và " ngưỡng mộ " như thuở xưa khi nhìn cô mặc chiếc áo đầm trắng ông đã xúc động kêu lên " Con thiên nga bé bỏng xinh đẹp của Cha ! '' ! Cha sẽ nói , bằng cách của riêng ông , rằng Cha thương cô nhiều lắm , cô là đứa con gái nhỏ giống Cha nhiều nhất từ diện mạo đến tính tình .
Rồi buổi tối , khi cả gia đình họp mặt , Cha sẽ hạnh phúc vì các con quây quần, đông đủ bên cạnh Cha Mẹ. Vâng , Cha sẽ sung sướng được sống cùng , bên cạnh các con mình..."
Ý nghĩ này chợt làm sự tưởng tượng của cô gián đọan . Cô cảm thấy thương Cha đến nhói lòng . Bởi Cha đã không được sống , đã phải lìa bỏ cõi đời khi con mình hãy còn thơ dại !

Cà Na tn nguyen
Father's Day 2014
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2014 16:17:37 bởi Cà Na tn nguyen>
Một cảnh đời.
Người đàn bà chào , dắt đứa con gái nhỏ rời khỏi phòng làm việc của tôi để đến bàn thư ký thanh toán chi phí.
Cô phụ tá đứng cạnh bên nhắc nhỏ " Đây là người có 3 đứa con còn bé mà chồng đã mất rồi đó chị ! "
" Thế à ." Tôi vội đứng lên, bước nhanh ra ngoài dặn cô thư ký hãy miễn cho chị khoản tiền chênh lệch phải trả, vì nghe nói Bảo hiễm sức khoẻ của chị chỉ trả cho 60 % chi phí.
Đây là một biệt lệ , vì miễn như vậy , ngoài việc thu nhập của văn phòng sẽ bị giảm đi , chúng tôi còn có thể gặp rắc rối với hảng Bảo hiễm vì đã ảnh hưởng tới chiến luợc bảo vệ lợi nhuận của họ.
Nhưng trong một ngày làm việc bận rộn, tôi không suy tính nhiều, chỉ muốn giảm bớt chút gánh nặng trên vai của người mẹ goá hãy còn rất trẻ này .
Trở lại công việc , chợt một liên tưởng đến trong trí tôi, khiến lòng tôi như thắt lại.
Chồng chết khi còn rất trẻ , phải một mình nuôi ba đứa con thơ, đó chính xác là hoàn cảnh của Mẹ tôi mấy muơi năm về trước !
CàNa tn nguyen
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.10.2014 12:48:36 bởi Cà Na tn nguyen>
Bình thường thôi !
Sau khi thay áo, tôi ngồi ở phòng chờ . Một cụ khá già khoảng 80 tuổi bước vào, cụ cho biết đã làm xong xét nghiệm nhưng ông chồng lại cầm chìa khóa ngăn tủ nơi cụ để quần áo đi đâu rồi nên cụ phải ngồi chờ.
Vưà đọc tờ bệnh án cầm trên tay, cụ vừa nói chuyện với tôi, cụ bảo không nhớ được tên những loại thuốc mình đang uống mà ghi vào . Cách nói huyên thuyên , chuyện này nối ngay sang chuyện khác cho tôi biết cụ đã bắt đầu lẩm cẩm, nhưng thôi , cũng mừng vì cụ vẫn còn đi đứng, và có lẽ ăn uống, bình thường...
Người phụ nữ thứ hai bước vào , khoảng hơn sáu mươi tuổi , khá mập mạp , có những vết xâm lộ ra trên 2 cánh tay và những vết như bầm trên mặt.
Ngồi xuống ghế, nhìn 2 tờ bệnh án trên tay, bà than là chữ nhỏ khó đọc. Tôi đề nghị để tôi đọc giúp. Nhưng khi xấp giấy và cây viết chuyển sang tay tôi thì tôi trở thành người điền bệnh án cho bà . Tôi đọc , bà trả lời cho tôi ghi vào.
Bệnh án khá dài vì bà làm cả 2 loại xét nghiệm, Mammogram và Bone density test ( đo độ cứng của xương ) , riêng trường hợp của bà còn có khá nhiều chi tiết để điền vào.
Khi công việc sắp hoàn tất thì cũng đến lúc tôi được gọi vào .
Xong xét nghịêm tôi ra về và không gặp được hai bà cụ để chào.
Trên đường , tôi cảm thấy chút hài lòng vì sáng nay đã làm đuợc một việc dù nhỏ nhưng có ích cho người khác.
Sự hài lòng ấy có thể đến đôi phần từ việc tôi giúp người đàn bà khá lớn tuổi điền tờ bệnh án dài , nhưng chủ yếu đến từ một điều khác: từ sự nhẹ nhàng , bình thản tôi đã chia sẻ cùng bà khi ghi những chi tiết tỉ mỉ của căn bệnh ngặt nghèo mà bà đang mắc phải , bệnh Ung thư máu cấp tính !
Vâng, chúng tôi đã nói về nó , về tất cả những điều trị mà bà trải qua như ghép tủy , Xạ trị ( Radiation ) Hóa trị ( Chemotherapy ) tựa như nói về một chứng cảm cúm thông thường. Tôi hài lòng vì đã giữ lại được sự bất ngờ , giữ lại đươc tiếng thở dài trong lòng để chia cùng bà một chút bình thản , nhẹ nhàng trước một bất hạnh .
Vì phải chăng , giữ lòng bình thản trước những tai ương , biến cố là điều cần thiết cho cuộc hành trình của mỗi kiếp người ?
Tôi cầu nguyện cho bà may mắn và gửi vào đây bức ảnh hiếm hoi tôi chụp vào mùa hái táo năm này.
Thiên nhiên vẫn đẹp , vạn vật vẫn rạng ngời dù có trải qua nhiều giông tố...

Càna tn nguyen
Đọc bài viết của cà na, làm chị cũng muốn nói lên "tiếng lòng " của khoảng khắc cuộc đời
bệnh tật là thứ không chừa 1 ai, dù già hay trẻ,
làm chị nhớ cô bạn của chị dù rằng hơn mười năm rồi, nhưng chị vẫn nhớ và thương cổ nhất là mấy đứa nhỏ
Cô bạn chị sau khi sanh thằng con út, năm sau là phải vào phòng mổ gấp vì biết cổ bị ung thư vú, khi hơi thấy mình có triệu chứng đau đau, chị kêu nó đi khám bác sĩ đi,
không may, cô ấy gặp người đi làm thực nghiệm, vì bác sĩ đi nghỉ hè
Bác sĩ trẻ này sau khi khám nghiệm xong, chỉ nói là: " không có gì đâu đây chỉ là cái cục u bình thường"
Song, về nhà cổ cũng thấy khg yên tâm, may có quen 1 bà y tá làm trong secter Maternité. Bà này hẹn gấp với bác sĩ nơi bà làm, hẹn sáng, nhưng bác sĩ giữ lại và mổ ngay ngày hôm đó
Nhiều người đã kêu cô bạn chị đi kiện cái ông bác sĩ trẻ, nó không chịu , bảo rằng:
- tội nghiệp mới ra trường mà, kinh nghiệm chưa có, học cũng mất biết bao năm mới ra trường, giờ đi kiện nó, nó sẽ bị mất bằng cấp và tương lai sẽ ra sao? có thể vì chuyện này, ông bác sĩ này sẽ rút được 1 chút kinh nghiệm"
Tánh tình hiền hậu, mà lại xử thế cũng thật hiền hòa,
Tuy bệnh hoạn, nhưng cổ cũng xin đi làm lại, nơi cô làm là xưởng chế tạo nước sơn , nên khi làm, cũng phải dùng sức nhiều, vì cô gắng để có chút tiền gửi về VN giúp cha mẹ, anh chị em,
Mà làm như cuộc đời cô này gian truân quá, gia đình cô ở vùng biển, mà tàu bè hay bị bão, nên cổ gửi về giúp gia đình; và trước khi qua đời, cô đã mua giường mới cho Nhi con gái út của nó, và ông chồng muốn đổi xe, cổ cũng ráng đi mượn tiền và lấy tiền hụi để mua cho chồng xe mới.
trị liệu được 5 năm, khi nghe tin ba cổ qua đời ở VN, buồn vì không được về VN nhìn cha gần cuối, vì bệnh cần trị liệu, và sức cũng không còn như xưa, nên hai ngày sau cô cũng qua đời, để lại 5 đứa con, thằng con trai chưa đầy 6 tuổi
Ngày đưa cô bạn ra nghĩa trang, nhìn mấy đứa nhỏ mà đau lòng, thằng con út cứ lẻo đẻo theo nhìn má nó lần cuối, không muốn đi, chị kế nó khóc ngất, làm cho mọi người thương người ra đi thì ít, mà thương mấy đứa nhỏ ở lại thì nhiều.
Vợ vừa nằm xuống chưa tròn 1 năm, ông bố nó lại kiếm bà khác, và cuộc đời mấy đứa nhỏ đúng là mồ côi mẹ, nhưng cũng giống như mồ côi cha luôn. và bà sau này đúng là bà mẹ ghẻ như mấy truyện cổ tích ngày xưa, may là bên này còn có sở xã hội giúp đở, và mấy bà hàng xóm , nếu không, chị không biết mấy nhỏ sẽ ra sao???
cuộc đời ở đâu cũng vậy, nhìn mà ngẩm lại cuộc đời có bao nhiêu phải khg cà na
bệnh tật là thứ không chừa 1 ai, dù già hay trẻ,
làm chị nhớ cô bạn của chị dù rằng hơn mười năm rồi, nhưng chị vẫn nhớ và thương cổ nhất là mấy đứa nhỏ
Cô bạn chị sau khi sanh thằng con út, năm sau là phải vào phòng mổ gấp vì biết cổ bị ung thư vú, khi hơi thấy mình có triệu chứng đau đau, chị kêu nó đi khám bác sĩ đi,
không may, cô ấy gặp người đi làm thực nghiệm, vì bác sĩ đi nghỉ hè
Bác sĩ trẻ này sau khi khám nghiệm xong, chỉ nói là: " không có gì đâu đây chỉ là cái cục u bình thường"
Song, về nhà cổ cũng thấy khg yên tâm, may có quen 1 bà y tá làm trong secter Maternité. Bà này hẹn gấp với bác sĩ nơi bà làm, hẹn sáng, nhưng bác sĩ giữ lại và mổ ngay ngày hôm đó
Nhiều người đã kêu cô bạn chị đi kiện cái ông bác sĩ trẻ, nó không chịu , bảo rằng:
- tội nghiệp mới ra trường mà, kinh nghiệm chưa có, học cũng mất biết bao năm mới ra trường, giờ đi kiện nó, nó sẽ bị mất bằng cấp và tương lai sẽ ra sao? có thể vì chuyện này, ông bác sĩ này sẽ rút được 1 chút kinh nghiệm"
Tánh tình hiền hậu, mà lại xử thế cũng thật hiền hòa,
Tuy bệnh hoạn, nhưng cổ cũng xin đi làm lại, nơi cô làm là xưởng chế tạo nước sơn , nên khi làm, cũng phải dùng sức nhiều, vì cô gắng để có chút tiền gửi về VN giúp cha mẹ, anh chị em,
Mà làm như cuộc đời cô này gian truân quá, gia đình cô ở vùng biển, mà tàu bè hay bị bão, nên cổ gửi về giúp gia đình; và trước khi qua đời, cô đã mua giường mới cho Nhi con gái út của nó, và ông chồng muốn đổi xe, cổ cũng ráng đi mượn tiền và lấy tiền hụi để mua cho chồng xe mới.
trị liệu được 5 năm, khi nghe tin ba cổ qua đời ở VN, buồn vì không được về VN nhìn cha gần cuối, vì bệnh cần trị liệu, và sức cũng không còn như xưa, nên hai ngày sau cô cũng qua đời, để lại 5 đứa con, thằng con trai chưa đầy 6 tuổi
Ngày đưa cô bạn ra nghĩa trang, nhìn mấy đứa nhỏ mà đau lòng, thằng con út cứ lẻo đẻo theo nhìn má nó lần cuối, không muốn đi, chị kế nó khóc ngất, làm cho mọi người thương người ra đi thì ít, mà thương mấy đứa nhỏ ở lại thì nhiều.
Vợ vừa nằm xuống chưa tròn 1 năm, ông bố nó lại kiếm bà khác, và cuộc đời mấy đứa nhỏ đúng là mồ côi mẹ, nhưng cũng giống như mồ côi cha luôn. và bà sau này đúng là bà mẹ ghẻ như mấy truyện cổ tích ngày xưa, may là bên này còn có sở xã hội giúp đở, và mấy bà hàng xóm , nếu không, chị không biết mấy nhỏ sẽ ra sao???
cuộc đời ở đâu cũng vậy, nhìn mà ngẩm lại cuộc đời có bao nhiêu phải khg cà na
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2014 18:14:17 bởi Cà Na tn nguyen>
Sáng ghé vào VNTQ, đọc thư của chị Ly, em viết ngay vài dòng .
Mấy hôm nay em cũng định viết về chuyện của một chị bạn em mà bận quá, chưa có thời gian ngồi xuống.
Thật tình là nhìn hoàn cảnh của những người chung quanh, nhiều khi em tự hỏi sao đôi lúc Thượng đế thật bất công , cứ bắt họ chịu nhiều bất hạnh chồng chất ?
Bởi vậy, càng lúc càng cảm thấy trân quý từng sự bình an và hạnh phúc của mình , phải không chị ?
Chuyện nấu ăn , em cũng có vài thứ để viết ,trao đổi với chị mà hic ! bận "đầu tắt mặt tối " chị ơi !
À bientôt nha chị !
Cà na
Cô Nguyễn đi khám sức khoẻ đấy à?. Sen Đất thì bũa nay không đi khám cũng biết sức khoẻ không tốt rồi, ăn bậy, thức trắng đêm, ngủ ngày ô hô thôi thì đủ thứ tật he...he.... Hôm nay ngừng coi bóng đá một ngày nên mới vào đây thăm mọi người. Tặng hoa hồng trắng cho những ai không còn cha!
Cảm ơn hoa hồng của thầy SĐ.
Hoa đẹp quá , màu trắng tinh khiết lại thêm sương sớm long lanh.
ntn mê hoa hồng lắm , cho nên cứ phải...cắn răng chịu gai đâm mỗi năm khi cắt hồng dọn vuờn !
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Tiếc rằng năm nay bận quá mà lại phải chăm mớ rau trái nên lơ là với đám hoa hồng , hoa bị sâu nhiều và có khi nở âm thầm rồi tàn chủ vườn mới thấy !
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
ntn ghi lại ở đây kỷ niệm vui vui một đêm đi xem Ca Nhạc nhé.
ntn
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.08.2014 05:27:10 bởi Cà Na tn nguyen>
Những tiếng hát kỷ niệm .
Mùa hè hằng năm , theo thông lệ, tôi luôn đi xem buổi trình diễn ca nhạc do tờ Tuần báo ở địa phương tổ chức.
Năm nay những ca sĩ sẽ hát ở đêm Ca Nhạc đa số là những người tôi khá ưa thích như Khánh Ly , Tuấn Ngọc , Elvis Phương , Mai thiên Vân...
Đặc biệt có ca sĩ Đan Nguyên là " thần tượng " của bà chị tôi nên tôi rủ chị đi cùng và hứa sẽ chụp ảnh cho chị.
Khi hứa như vậy , tôi hơi phân vân , không biết mình cũng nên chọn một chiếc áo khá nổi, khá "màu mè " để xin chụp ảnh với ca sĩ Tuấn Ngọc , hoặc chị Khánh Ly làm kỷ niệm không nhỉ
? Nhưng tôi vốn lười làm những việc như thế nên cuối cùng lại thôi , chỉ chọn mặc chiếc áo màu xanh thiên thanh với hoa ép màu trắng , thêm chiếc áo khóac bên ngòai cho tiện với thời tiết mưa chiều hôm ấy .
Không ngờ tôi đã có một một buổi tối nghe nhạc đáng nhớ hơn mọi năm.
Đi xem văn nghệ , ngồi trong một không gian tràn đầy tiếng nhạc , tiếng hát , bao giờ sự xúc cảm cũng tràn ngập trong tâm hồn tôi ...Tôi cảm nhận được sự đam mê và chút gì dường như phù du trong kiếp nghệ sĩ...
Khi chị Khánh Ly , anh Tuấn Ngọc , anh Elvis Phương bước ra sân khấu .Lòng tôi bùi ngùi , xúc động .
Đó là những người đã mang những tiếng hát của kỷ niệm đi khắp nơi. Những tiếng hát thiên phú đã gắn liền với kỷ niệm của mọi người , của tôi...
Trong giây phút ấy tôi cảm nhận được sự đáng trân quý của nghiệp nghệ sĩ. Nhất là khi những nghệ sĩ ấy tuổi đã về chiều , tóc bạc vẫn còn đứng trên sân khấu, say sưa hát tặng cho đời những khúc hát bằng tất cả sự đam mê, bằng tất cả tấm lòng của mình . Vâng , tôi tin chắc như thế khi ca sĩ Elvis Phương bảy mươi tuổi vẫn còn hát " Vết thù trên lưng ngựa hoang " tựa như ngày còn trẻ, tựa như 30 , 40 năm chỉ mới là ngày hôm qua.
Và chị Khánh Ly , bao giờ cũng nghiêm trang, trân trọng trước khi cất tiếng hát .Nhìn dáng chị khi hát , nghe lại những ca khúc của nhạc sĩ Trịnh công Sơn , tôi không nghĩ đến những chính kiến , đúng sai mà chỉ cảm thấy bùi ngùi vì tình cảm gắn kết của đôi Ca Nhạc sĩ này.
Ca sĩ Tuấn Ngọc là một trong những " thần tượng " của tôi . Tiếng hát của anh vốn đã hay mà nghe trực tiếp trong thính phòng lại còn hay hơn nữa . Ca sĩ Tuấn Ngọc hát hay và cái cách " lừng khừng " rất Bắc kỳ của anh cũng rất lạ . Nhưng có lẽ không ai phủ nhận được, anh rất nghệ sĩ , rất nhập hồn trong khi trình diễn.
Các ca sĩ trẻ như Quốc Khanh ( rất xuất sắc vì chẳng những hát hay mà còn có thể đệm đàn Guitar và chơi trống cùng ban nhạc Liberty ), Đan Nguyên , Mai thiên Vân , Lam Anh , Nguyễn hồng Nhung là những ca sĩ thuộc thế hệ trẻ đầy triển vọng...
Đến giờ giải lao , tôi nhanh nhẩu chọn một Exit gần chỗ ngồi để ra ngòai cho nhanh, bà chị tôi vội vàng theo sau . Không ngờ chúng tôi lại lạc vào hậu trường sân khấu !
Thấy anh Nguyễn ngọc Ngạn , tôi chào anh thì tình cờ một anh bạn đồng nghiệp, phục vụ thiện nguyện về âm thanh cho đêm Ca nhạc đi ngang qua, anh " xúi " tôi chụp ảnh với nghệ sĩ cho vui !
Nhìn quanh thì thấy anh Tuấn Ngọc đang " thơ thẩn " gần đấy ! Thôi , thế đúng là duyên rồi ! Tôi bèn " mạnh dạn " đến xin chụp ảnh với anh
. Anh rất chĩnh chu, bảo tôi chờ cho anh lấy áo Vest mặc vào nhưng tôi ngăn lại, bảo anh cứ mặc áo trắng thế thôi , cho mọi người xem ảnh biết rằng tôi phải vào tận hậu trường gặp anh đấy
! Thế là anh kiên nhẫn đứng cho chúng tôi chụp ảnh cùng anh, kiên nhẫn vì bà chị tôi vốn là người chụp ảnh rất tệ, vất vả lắm mới chụp xong !
Tôi chỉ trao đổi với anh đôi câu, nhưng đôi câu ấy cũng khiến tôi cảm thấy mến anh hơn là khi chỉ nghe anh hát mà không có dịp gặp mặt .Có lẽ tôi cảm thấy cái vẻ " lừng khừng " của anh rất chân thật và dễ mến... Cảm ơn anh, chúng tôi mau chóng ra ngoài để bà chị tôi có thể chụp ảnh cùng thần tượng Đan Nguyên.
Xong nhiệm vụ thì tôi lại gặp chị D., một người bạn lớn tuổi hơn, hay hát và có giọng hát rất hay. Chị '" than thở " là tìm mãi không thấy ca sĩ Tuấn Ngọc để được chụp ảnh cùng .
Được dịp , tôi lại nhanh nhảu bảo chị theo tôi , tôi sẽ dẫn chị đi tìm thần tượng
! Khổ nỗi, tôi không biết cách " lọt vào hậu trường " từ lối bên ngoài, thế là tôi bắt chị phải theo tôi đi trở vào hội trường , theo lối tôi đi lạc để gặp anh Tuấn Ngọc. Và tôi lại " làm phiền " anh Tuấn Ngọc lần nữa khi xin anh đứng cho tôi chụp ảnh anh và chị D.
! Sau giờ giải lao, chúng tôi trở lại thưởng thức phần hai của chương trình . Anh Tuấn Ngọc " bao chót " với bài Save the last dance for me rất có hồn và tuyệt vời ( mà bà chị tôi hôm sau đã dí dỏm bảo rằng , vì anh thấy những fans lạc vào hậu trường của anh đang ngồi thưởng thức một cách say mê
! ) Chúng tôi ra về vào lúc gần nửa đêm.
Trong lòng tôi cảm thấy vui . Vui vì do duyên, tôi có dịp gặp một ca sĩ nổi tiếng mà tôi ái mộ tiếng hát và qua tiếp xúc tôi thấy anh thật thà dễ mến . Tôi cũng vui vì tin rằng , đối với người nghệ sĩ , ngòai tiền tài , danh vọng , sự ngưỡng mộ và quý mến của khán giả cũng là một hạnh phúc, một phần thưởng tinh thần mà họ trân quý và sẽ mang theo mãi mãi cho đến cuối con đường " Nghiệp " của mình...
Cà Na tn nguyen
Quả táo treo lủng lẳng màu sắc đẹp tươi quá! tặng ntn cánh hoa cuối mùa đẹp màu thiên thanh màu thạt đó nha! y chang bên ngoài. Hóa ra phụ bếp còn bận hơn cả đầu bếp nữa sao ta?![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2014 18:17:30 bởi Cà Na tn nguyen>
Xời ! bao nhiêu năm rồi mà thầy SĐ không biết ntn là người rất bận rộn sao ta ! ( bắt chước nói giống thầy SĐ
! ) Nhưng không sao, nếu ntn " đầu tắt mặt tối " mà thầy và mọi người đều nhìn thấy ntn thảnh thơi , ung dung tự tại thì ntn... mừng lắm, chẳng cần phải phân bua, giải bày chi đâu !
Nhất là dạo này ntn đang cố gắng tập để luôn luôn giữ lòng trầm an đó . ( Chữ này ntn mới nghĩ ra , ý nói lòng trầm lắng và an tịnh . Thấy cũng hay hay , nếu chưa ai dùng qua thì ntn xin giữ copyright ha !
) Sẽ có bài viết nói về Lòng Trầm an nha.
Giờ thì định ra vuờn dọn dẹp mà trời lại âm u nên đổi chương trình sang đi chợ đây !
Cảm ơn hoa của thầy . Hoa màu nào cũng đẹp hết , nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì hoa màu xanh ntn thích nhất !
. ntn biết một loại hoa cũng hay lắm , ít ra là đối với ntn
, ảnh cũng có rồi mà chưa có thời gian![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
ntn
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.10.2014 14:11:21 bởi sen dat>
Ui chết tui rồi phụ bếp mà "trầm an" là đầu bếp phải "trồi động" quẫy đạp vùng lên thôi chớ nếu không là chìm xuồng có nước dẹp tiệm luôn, hổng phải chuyện đùa đâu nghen!![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
