📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Những loài hoa đẹp

2.050 trả lời, 338.042 lượt xem — Trang 58 / 69
hahahha
 
Đúng đó sendat
 
Như Ly nè
 
máy hư nên khó lòng quá, muốn làm gì cũng khó khăN
 
ccà na ơi, vây là hết trầm an rồi hihihi




Đăng nhập để trả lời
0
Hahaha,
Lúc nghĩ ra chữ trầm an, ntn cũng có lo ngại  "trầm " là chìm, vậy trầm an có dùng được cho đúng nghĩa không ha .
 
Định hỏi thầy SĐ cho chắc mà lo nói việc khác nên quên .Vậy chữ trầm an  dùng có nghĩa đúng không hở thầy , nếu sai thì ntn bỏ , không dùng , chứ nơi đây là Diễn đàn mà mình nói sai thì kỳ lắm ![:)]
Tạm thời với ntn và chị Ly thì " trầm an " có nghĩa là " bình an mà lặn ...chìm lĩm " hahaha[:)] .
 Hôm nay " làm reo " ông chủ phải vô bếp,  rảnh , mai em chạy qua quán chị chơi !                                                                                      Cà na
Đăng nhập để trả lời
0
Thật ra lâu lâu mọi người "chơi chũ" đùa vui vậy thôi có gì nghiêm  trọng đâu mà sợ sai với đúng. Trầm là chìm xuống nước nhưng cũng có nghĩa là sâu kín, trầm an gần giống như trầm tịnh sâu ngầm yên lặng. "Trầm" từ đối của nó là "phù" tức là nổi lên trên mặt nước nên SĐ mới đùa vui vậy thôi! Cứ bình an đi ntn à! Giờ ntn "phù"rồi phải không, xuất hiện nổi lên ở " Quán cơm đầu đường" rồi đó,món ăn nhìn hấp dẫn nha! Tiếp tục "phù động" tức là lưu động hoạt náo lên đừng có trầm lặng quá nha![:D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.01.2015 06:49:36 bởi Cà Na tn nguyen>
 
Hôm nay cuối năm mà vẫn phải đi làm  ![&amp;:]
Chiều về, bắt tay vào việc chuẩn bị đón Năm mới . Kết quả khi sắp đến giờ Countdown như thế này
 

New Year's Eve của Cà na ![:)] 

 Không được như ý lắm nhưng cũng gọi là...
 Vội quá nên tháp bánh sữa được...ràng lại  cho khỏi đỗ bằng những sợi tơ vàng như vầy..[:)]
 
 

 Nhìn kỹ hơn nha


Giờ thì ntn phải chạy đi  mừng Năm mới đây.
Thân mến chúc mọi người một năm 2015 thật đẹp. Riêng ntn thì một năm Mới  bớt bận hơn và mọi việc tốt đẹp
hơn ![:)]

Càna tn nguyen

PS
Sau khi đón mừng năm 2015 thì quành lại chĩnh sửa bài , nhân tiện khoe luôn là bánh năm này tuy không thật đẹp nhưng  được khen là rất ngon, lớp chocolat bên ngoài với hương vị cà phê rất thơm , đặc biệt là những sợi tơ vàng dùng để trang trí  cũng khá đẹp mà còn crunchy, dòn nên giúp bánh thêm hấp dẫn ![:)] Bánh thích hợp cho mọi người  thuởng thức  trong khi chờ countdown nên chắc mỗi lần đón  Năm mới, ntn lại làm bánh này ![:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2015 19:22:29 bởi Cà Na tn nguyen>


      Tôi là người mẹ có được một hạnh phúc rất đặc biệt.

      Cuộc đời  đi qua một chặng dài , đã tới lúc tôi nghiệm ra được sự quan trọng của một cách sống bình an, vô ưu . Muốn đạt được điều này phải biết lần lần từ bỏ lòng tham sân si để có một tâm nhẹ nhàng hoà ái với người chung quanh , với vạn vật và với chính bản thân mình. Nói thì dễ nhưng làm điều này không dễ, vì mỗi người không phải là một cá thể hoàn toàn độc lập mà vẫn phải sống trong một môi trường với vô số những tác đông bên ngoài .

      Do đó rất nhiều người tìm đến con đường Giác ngộ bằng sự Tu tập.
     Tôi , một người phụ nữ tầm thường và như  rất nhiều phụ nữ khác, vẫn còn tất bật với biết bao nhiệm vụ và trách nhiệm đối với gia đình, con cái. Tôi thật sự không có thời gian để đến Chùa , đến nhà thờ , tìm hiểu Phật học, Giáo lý...
    Và bất ngờ thay, đến một ngày tôi khám phá ra, bên cạnh tôi , có một người với lòng từ tâm đặc biệt , qua những biểu hiện và việc làm bình thường đã soi sáng cho tôi rất nhiều .Tựa như một nguời thầy với chân tu đã dẫn buớc cho tôi trên con đường Giác ngộ. Và người ấy chính là con trai tôi. !
     Vâng , tôi khám phá ra điều này , môt ngày khi con tôi mới hơn mười  hai tuổi, tôi chở cháu trên phố đông người, một người lái xe bên hướng ngược lại đã vì muốn dành đường mà lách sang , suýt đâm vào xe tôi.
      Vì đang chở con trong xe , bất ngờ và hốt hoảng , tôi đập tay lái và hét " Đồ điên ! " và sau đó chưa hết cơn run sợ tôi còn phê bình nặng nề thêm một vài câu. Con trai tôi ngồi bên cạnh , đợi lát sau Mẹ bình tĩnh mới nói bằng lời hết sức dịu êm " Có lẽ người đó có việc gì khẩn cấp lắm nên mới phải làm như vậy , chứ có khi họ không phải là người xấu đâu , phải không Mẹ ? "
    Câu nói nhẹ nhàng của con chợt làm cơn giận của tôi dịu xuống và tôi ngỡ ngàng nhận ra  , con tôi còn rất nhỏ nhưng sự suy nghĩ của cháu rõ ràng đã nói lên từ tâm và sự biết chia sẻ với người khác sâu sắc hơn tôi. Và dầu biết con ngay từ  rất nhỏ đã là một đứa trẻ ngoan , không bao giờ muốn làm cha mẹ phiền lòng , luôn thương yêu , nhường nhịn bạn bè và em mình nhưng hôm ấy tôi vẫn không khỏi  ngạc nhiên và nể phục cháu.
      Là một người mẹ, tôi đã thương yêu lo lắng cho cháu rất nhiều , cháu hiền lành và ngây thơ hơn những đứa trẻ đồng tuổi khác nhưng nguợc lại, năm tháng trôi qua , cháu chính là người dạy cho tôi những bài học về lòng từ tâm  .
       Những bài học ấy, tôi sẽ ghi lại bằng tất cả sự thương yêu và ngưỡng mộ mà tôi dành cho cháu , con trai đầu lòng củatôi .



 
    Rạng đóa Từ Tâm.

    Niên học tới , đứa con trai phải thuê nhà ở chung với bạn . Chủ nhà bắt phải trả tiền suốt năm , kể từ tháng Năm . Nhà có ba phòng , ba cậu chia đều tiền thuê với nhau .    
    Biết con mình tính hiền lành , hay chịu thiệt , từ tháng Sáu  còn đang nghỉ hè, người mẹ đã gợi ý , nhắc nhở :
         - Nhà có ba phòng chắc lớn nhỏ khác nhau, các con nên bắt thăm xem ai sẽ ở phòng nào nhé .
     Con trai trả lời :
            - Chuyện ấy đã giải quyết xong  rồi mẹ à.
      Người mẹ tròn mắt ngạc nhiên :
            - Giải quyết thế nào hở con ?
      Con bình thản :
             - So với bạn , con nhỏ người nhất, lại không có bạn  gái nên con sẽ ở phòng nhỏ nhất.
      Người mẹ nhíu mày:
              - Sao lại thế, mẹ nghĩ , ở chung mọi việc các con nên giải quyết một cách công bằng thì tốt hơn .Đừng để ai bị thiệt.
      Con  chau mày , trả lời :
               - Đối với con đó là sự công bằng . Không thể để cho bạn con đứa nào cũng cao sáu feet mà ở trong  căn phòng nhỏ nhất được.
     Biết con đã quyết định , người mẹ chỉ lén thở dài , bảo con :
               - Thôi tùy con , mẹ chỉ gợi ý thế thôi.
     Quay đi , người mẹ cảm thấy xót xa khi nghĩ đến suốt một năm học con sẽ sống trong căn phòng chật chội , đồ đạc không có đủ chỗ mà chất dọn cho ngăn nắp . Cảm thấy xót xa vì con ra đời và thường chấp nhận sự thua thiệt vì bản tính ngây thơ , tốt bụng.
       Nhưng buổi tối , trước khi ngủ, mẹ bình tâm suy nghĩ lại và một lần nữa , cảm phục lòng từ tâm của con .
      Bởi con hiền lành , ngây thơ như thế mà  xa gia đình , sống cùng với bạn thì việc con tốt bụng , nhường phần tốt cho bạn sẽ khiến cho các bạn  quý mến mà chú ý , giúp đỡ khi con cần , há chẳng phải đó là điều mẹ mong muốn sao ?
     Và sự tốt bụng ấy chính là những hạt giống nhân aí mà con gieo trồng trong tâm hồn những người bạn của con.Con sẽ  khiến các bạn mình , những thanh niên trẻ , tin yêu vào cuộc đời , vào  người đời  hơn. Nếu trong cuộc sống chỉ toàn những nguời  muốn sự công bình , như mẹ thì làm sao có những tấm lòng vị tha, sống vì tha nhân , biết chia sẻ  khốn khó với người bất hạnh ?
    Một lần nữa , mẹ lại cảm thấy  trên con đường Giác ngộ., con chính là người thầy đã soi đường dẫn lối cho mẹ bằng những suy nghĩ , những việc làm hết sức đơn giản mà rạng tỏa từ tâm của con.
   Và con ơi , đối với mẹ, tấm lòng của con,  là một đoá hoa Tâm, tinh khiết vô cùng trong cõi đời này . 



Càna tn nguyen
Tháng hai 2015


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.12.2014 04:12:01 bởi Cà Na tn nguyen>
 
         Theo thông lệ hằng năm , " Birthday Girl ", người có sinh nhật lại hay nấu ăn và làm bánh đãi gia đình .[:)]
         Và năm nay , không biết có tự...thử thách mình hơi nhiều không mà lại chọn làm  ổ bánh này ![&amp;:]
         Chọn ,vì thích màu trắng , vàng   và những cuộn chocolate bào nhìn rất nhẹ nhàng , lịch sự .

        Nhưng khi bắt tay vào thì mới thấy ôi vất vả,. Chỉ khâu làm mứt vỏ chanh cũng đã mất 1 buổi tối. Sáng ra còn phải nướng bánh , làm  kem phết  bên trong bánh , kem phủ bên ngòai  và làm chocolate bào để trang trí.
        Kết quả của  một ngày quay như chong chóng là một ổ bánh chưa được như ý lắm ! [&amp;:]





        Nhưng tự nhủ , phải biết loại bỏ những  điều bất như ý  , chỉ thu giữ những điều vui vẻ ,  lạc quan thôi . Thế là tự an ủi, bù lại cho sự vất vả thì Càna đã nắm được kỹ thuật làm chocolate bào , dùng để trang trí bánh khá đẹp rồi ha.![:)] 
        Và quan niệm sống này sẽ rất thích hợp cho người vừa...già đi môt tuổi đấy ![:)]
       Như mọi năm , Cà na đã có một Sinh Nhật vui vẻ bên người thân.
       Bình hoa Hồng năm nay cũng rất đáng yêu, như thế này
 
 
 
 
      Món quà thích nhất cho  Sinh Nhật năm nay làm Cà na phì cười khi đọc cái tựa
 
 
 
     ( chắc do người tặng nhìn ra cái " nhiệt tình quá đáng " của Cà na trong việc chuyên môn lựa những ổ bánh khó khó mà làm !!! [:)] )
      Giờ thì cắt bánh mời mọi người nhé !
 
 
 
 
 
 
      Chúc mọi người một cuối tuần vui và may mắn. Riêng mình thì Cà na xin được cầu mong một tuổi mới  sẽ bình an như  dòng suối mãi êm trôi...
 
Càna tn nguyen
hai muơi tháng Muời hai  năm hai ngàn mười bốn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.02.2015 19:03:38 bởi Cà Na tn nguyen>
 
 
Còn đâu mùa cũ êm vui...
 
Rằm tháng Chạp
 
      Buổi chiều, chị ghé nhà. Như thông lệ , hai chị em ríu rít nói chuyện , đang huyên thuyên khoe với chị mẻ mứt mới làm thì chị đột nhiên nhắc "Sắp tới đưa Ông Táo rồi ! "

      Vâng , gần Tết thì đưa Ông Táo về trời , ngày 23 tháng Chạp , nhưng người em nghe vậy thì chợt im lặng , bùi ngùi...Chị cũng thế, chị biết em đang nhớ đến " người bạn " của em , cũng là một người thân thiết với gia đình.
      Em thở dài , nhanh quá, mới đấy mà gần 20 năm rồi, gần 20 năm Triết không còn nữa...
     Thời gian, từng năm trôi qua đã khiến nỗi buồn , sự mất mát giờ trở thành tiếng thở dài thoát ra từ lòng ngực , se thắt,  thế thôi...Nhưng ôn lại kỷ niệm, nhìn lại quá khứ thì cảm thấy sự mất mát ấy hằn sâu lắm , ray rứt lắm...


    22 tháng Chạp
      Ngày mai đưa ông Táo, nhằm ngày nghỉ em lại loay hoay từ sáng , tự tay nấu ăn , làm bánh để giổ Triết sớm một ngày






       Năm nay em dọn món cơm với thịt em tự quay , kèm với dưa leo và nước tương pha ớt
       Em muốn nấu một bữa ăn đơn giản như  những bữa ăn em hay dọn mời Triết thuở nào, thuở em còn là một cô nhỏ hồn nhiên và vô tư.
       Chính tấm lòng trẻ thơ trong sáng và hồn nhiên ấy , cùng sự ảnh huởng của đạo lý trong vô thức đã khiến em xem Triết, môt người đàn ông trẻ, tài hoa và nhân hậu, như một người thầy , người anh , người bạn và cuối cùng như một người ruột thịt... 
      Đó là một tình thân  đăc biệt và duy nhất.
     Môt tình thân mà em lặng lẽ mang theo trong trái tim mình , mãi mãi...
 

Càna tn nguyen (2015 )


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.02.2015 00:22:54 bởi Cà Na tn nguyen>
 
 
Một năm Mới lại bắt đầu, Cà na xin mến chúc Ban Điều hành và tất cả những người bạn của VNTQ tất cả mọi ngày trong năm  luôn may mắn , hạnh phúc  và mọi sự như ý.
 Canada không có hoa Đào hoa Mai ngày Tết nhưng mùa Xuân sẽ có hoa Đào này thật dễ thương , cội hoa ở gần nhà Cà Na , thôi thì ngắm ảnh hoa này mà  nhớ
 
 
Mùa Xuân năm cũ...

Càna
Đăng nhập để trả lời
0
Mong rằng tâm hồn ntn sẽ tĩnh lặng thư thái khi nhìn ngắm cánh đồng hoa này nha! Bận lắm phải không? . Cuối năm ai cũng vậy thôi gắng lên rồi vào diễn đàn vui chút nha!
📎 dongcohoavang|donghoatim2014
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 15:20:13 bởi Cà Na tn nguyen>
 
 Cảm ơn thầy SĐ.
 Những cánh đồng hoa  bao giờ ntn cũng  mê lắm !. Nhưng thật ra thì hoa nào ntn cũng mê hết ![:)] .
Mê như thế này nè !
 Niềm vui cuối Thu !

 Nhiều người bạn nhận xét, tính tôi "hồn nhiên ".
"Hồn nhiên " trong giao tiếp xã hội có không thì tôi chẳng biết nhưng với thiên nhiên , hoa cỏ thì chắc là đúng ![:)] Bởi tôi luôn tìm thấy và tự tạo cho mình những niềm vui thế này.
 
  Ở đây ,thỉnh thoảng tiệm hoa  có bán Cúc Đại Đóa . Khá nhiều màu , vàng , tím, trắng , đỏ .Mỗi chậu 5-7 đóa giá khoảng 10$. Tôi hay mua về , dầu là mùa lạnh. Ngắm xong hoa tàn thì cố giữ lại cây hoa , lây lất qua mùa Đông , đến mùa ấm mang ra vuờn.  
 Hoa dễ chăm sóc , đầu hè bắt đầu kết nụ . Nhưng chưa kịp nở thì mùa lạnh đã về . Phải mang vào nhà.
  Nhưng trong một góc nhà, không khí ấm áp sẽ làm cho chậu hoa bừng nở
 
 
 
Hàng trăm hoa Cúc, loại đại đóa nở vàng rực rỡ  căn bếp ( là nơi tôi hay làm việc nhiều nhất [:)] )
 Ai thấy cũng khen ! Làm nhớ Tết Việt nam quá đổi !. Mà Cúc tết Việt nam  hoa nhỏ, không đẹp thế này đâu nha !
 
 
 
 
 
 
 Cứ thế, hoa tươi hơn tháng chưa tàn .Và mỗi ngày , tôi loay hoay nấu ăn trong bếp, mắt vẫn thỉnh thoảng ngắm nhìn chậu hoa xinh đẹp một màu vàng rạng ngời , lộng lẫy của mình, lòng thấy hạnh phúc , thư thái vô cùng .
 Mong  những hình ảnh này , dù thật tệ vì chụp trong nhà, vào một ngày  âm u , không nắng nhưng sẽ giúp cho  những người nội trợ có những chậu hoa Cúc thật đẹp đặt trong bếp vào cuối Thu năm sau nhé [:)] !

Càna tn nguyen
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.12.2014 18:58:10 bởi Cà Na tn nguyen>

Lòng Trầm an.

     Mỗi người sinh ra đời đều có một số phận.
    Số  phận đó thường là sự xen lẫn giữ buồn vui , hạnh phúc và đau khổ , may mắn và bất hạnh. Nhưng với một vài người , hầu như Thượng Đế quá bất công , số phận của họ chỉ toàn là đau khổ và nước mắt ! Và không hiểu sao , tôi lại có những người bạn không may như vậy. Như chuyện chị bạn Hélene đã qua đời cách đây vài năm  mà tôi đã có lần kể ở trang này .Hôm nay tôi lại kể về một người bạn khác mà tôi xem như một người chị.
    Chị là Bác sĩ gia đình của tôi từ nhiều năm nay.    
   Đó là một người bác sĩ nhiều kinh nghiệm và tận tụy với bệnh nhân, tuy nhiên , qua thời gian quen biết và tiếp xúc , tôi nhận ra, chị rất thẳng tính và  đôi khi dễ nổi nóng .
    Có nhiều bệnh nhân cũng đã than phiền  như thế , nhưng từ khi biết đôi chút về hòan cảnh của chị , tôi chấp nhận điều này khá dễ dàng và trong lòng cảm thấy  thương  chị.
     Được biết xưa kia , khi còn ở Việt Nam , chị lập gia đình với một anh bạn đồng nghiệp . Khi đôi vợ chồng Bác sĩ trẻ  sắp  có đứa con đầu lòng thì anh  được học bổng sang Mỹ tu nghiệp. Chị ở lại, sinh con xong thì tới hồi mất nước , năm 75, anh ở lại  Mỹ không về.
    Tại Mỹ anh  nhanh chóng có vợ khác và quên đi vợ con mình.
    Nuôi con một mình trong sự buồn tủi , uất ức , đến khi con được 8,9 tuổi , 2 mẹ con dắt díu nhau đi vượt biên.
    Tới Canada, chị cố gắng học và lấy lại bằng Bác sĩ , làm việc và nuôi con một mình.
     Mỹ và Canada  khá gần nhau ,Y giới Việt Nam tại hải ngọai biết tin nhau không khó nhưng  nghe nói chồng chị không hề liên lạc với vợ con mình trong lúc hình ảnh  cơ sở  và hình ảnh bà vợ mới của anh thì xuất hiện thường xuyên trong cộng đồng !
    Tôi chưa hỏi và cũng chưa có dịp hỏi chị trực tiếp về chuyện này nhưng im lặng , tôi cảm được nỗi khổ của chị. Nỗi khổ như đám mây u ám phủ lên cuộc đời chị.
    Để tìm được sự bình thản, chị dành nhiều thời gian tìm hiểu  Phật pháp , tu tập , làm từ thiện.
    Rồi cũng đến khi con chị trưởng thành , lập gia đình . Nay chị đã có đứa cháu ngọai  chín tuổi.
    Bỗng một ngày cách đây vài tháng , tôi bàng hòang  hay tin con gái chị , trong một kỳ du lịch cùng chồng con ở vùng Caribbean  đã tử nạn.
    Một cái chết tức tưởi . Cùng tóan người lặn  xuống biển ngắm cảnh , con chị đã nằm lại đáy biển không ai hay !
    Tin dữ này khiến nhiều người  xót dạ, trong ấy có tôi , trách Thượng đế sao quá bất công với chị !
    Đám tang con, chị  không muốn bạn bè thân nhân đăng báo chia buồn và theo lời  nhiều người kể lại , chị bình tỉnh vô cùng , không vật vã than khóc mà trầm lặng như một nhà tu. 
    Điều bất hạnh xảy đến và sự bình tỉnh của chị ám ảnh tôi nhiều ngày . Bởi tôi hiểu , khi một người có thể bình lặng trước một đau khổ tột cùng có nghĩa là người ấy đã vượt  qua mức độ cao nhất của sự đau khổ , nghiệm ra được lẽ vô thường của cuộc đời. Và tôi cảm thông điều này vô cùng , cảm thông như có lần tôi  đã chứng kiến sự bình lặng của chị M. mẹ cậu bé John đã qua đời tại Bệnh viện Toronto năm nào.
    Bởi thế, tôi nhủ lòng sẽ đến thăm chị một buổi , chia sẻ an ủi chị khi chị đã lo  hậu sự cho con  xong xuôi.
    Và một buổi  sáng tôi đã ghé thăm chị , mang theo ít táo đầu mùa mới hái.
   Chị gầy và già hơn , tôi ôm vai chị và nghe mắt mình ướt .
   Tôi chia buồn cùng chị . Tôi nói mình giận Thượng Đế sao quá bất công với chị mà không ngăn được nước mắt. 
    Ngược lại , chị vẫn điềm đạm  nói rằng chị không  trách Thượng Đế mà hiểu rằng kiếp này chị phải trả cho cái Nghiệp của mình.
    Sau đó ,  chị mời tôi ngồi xuống để hai chị em  tâm sự với nhau 
    Muốn nói cùng chị là tôi hiểu lắm , thấm thía lắm sự bình tĩnh của chị trước  đau khổ lớn nhất này nên tôi bắt đầu  kể cho chị nghe về tôi .
    Những điều tôi kể khá dài , phần lớn  nói về đứa con trai khôi ngô , có tấm lòng nhân ái của tôi . Nói về sự thánh thiện , hiền lành có phần  ngây thơ của cháu . Nói về những va chạm đến từ cuộc sống mà cháu gặp phải .
    Nói về lòng thương yêu , lo lắng tôi dành cho cháu , nói rằng tôi  vui buồn theo từng vui buồn hằng ngày của con.
    Không hiểu những điều tôi kể đã tác động thế nào mà chị quyết định đứng lên mang quyển kinh  chữ Việt chị đang dùng trao cho tôi , ngay cả chiếc chuông chị đang dùng hằng ngày khi tụng kinh và thậm chí bức ảnh Phật đang treo trên tường , chị cũng  trao cho tôi và nói : " Em nên tập tụng kinh  Sám hối  mỗi ngày. Điều đó  là cần thiết  và sẽ giúp cho em "
    Hiểu được ánh mắt ngạc nhiên của tôi chị giải thích " Những điều mình trải qua bây giờ có thể là do nghiệp của mình tạo ra từ những kiếp trước .Hãy tập để lòng mình  lắng lại , thành tâm cầu nguyện để giải bớt nghiệp của mình em à. Theo như  những gì em kể, chị nghĩ con trai em là người có tâm  đạo , những gì cháu làm và suy nghĩ chúng ta phải tu tập nhiều năm  mới có  được tâm đạo như vậy . Chị mừng cho cháu ".
    Tấm lòng của chị khiến tôi xúc động.
    Gia đình tôi chỉ theo đạo Thờ cúng ông bà . Bản thân tôi nhiều lần nhận được ân sủng của Đức Mẹ và  tôi đến nhà thờ nhiều hơn chùa .
     Nói về Phật học , tôi như nguời chưa hiểu biết nhưng lạ thay, thái độ trầm lặng , câu nói đơn giản của một người đã từng đi qua những đau khổ như  chị đã khiến cho lòng tôi nhẹ nhõm , bình an. Tôi như ngộ ra rõ rệt sự phù du của kiếp người ,ngộ ra được những đau khổ , tai ương chỉ là vấn đề của Cõi tạm. Ngộ ra việc chấp nhận số phận bằng sự bình thản và lòng từ tâm mới là điều quan trọng và cần thiết. Mọi lo lắng cho con như vơi đi và tôi thấy lòng tôi nhẹ nhàng, an vui khi hiểu ra , giữa những khó khăn mà con phải gặp  hiện nay , như để giải đi nghiệp của kiếp trước , con tôi đã có một nền tảng vững vàng  để bước  và tới trước trên con đường Giác ngộ. Lòng tôi dạt dào nỗi xúc cảm thương yêu.
 Giây phút ấy tôi không còn cảm thấy ngôi nhà vắng lặng của chị là lạnh lẽo cô độc , tôi cảm thấy nơi ấy an tịnh và làm dịu đi những nỗi đau khổ của kiếp người. Dầu rằng cạnh nơi chị ngồi tụng kinh hằng ngày , bức ảnh con gái chị và chiếc bình cắm nhang vẫn hãy còn rất mới.
 Tôi từ giả chị ra về . Lòng bùi ngùi quyến luyến . Ngang qua dãy hoa Cúc chị trồng đang nở vàng rực cuối Thu, tôi khen hoa đẹp . Chị cười giản dị  " Hoa chị mua về cúng Phật rồi mang ra trồng đó . "
 Tôi ra về mang nặng những món quà chị tặng trên tay  nhưng lòng tôi cảm thấy rất nhẹ nhàng .
 Tôi thầm nguyện, mong những đau khổ, ưu phiền xin hãy ở lại bên ngoài căn nhà an tịnh này để chị tôi sáng chiều kinh kệ , tâm thân an lạc , bình yên .

Càna tn nguyen
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.01.2015 01:46:42 bởi Cà Na tn nguyen>
     Đất Bình Yên.

Hôm qua gặp chuyện hơi đặc biệt , mặc dù hơi lẩm cẩm nhưng cũng viết kể lại cho vui. 
 
Khỏang 10 g sáng, trên đường từ Bệnh viện về, Cà na ghé vào chợ, một siêu thị Tây gần nhà . 
Mua mua , chọn chọn , trả tiền xong thì xách mấy giỏ thức ăn ra xe, lái về nhà.  Xế trưa , bắt đầu sọan thức ăn ra  nấu mới khám phá ra không có khúc thịt bò khỏang 1kg mua khi sáng. Tìm khắp trong xe cũng không thấy  , dầu trong receipt có trả tiền đàng hòang.
 Lạ nhỉ, Cà na là người đi chợ ...chuyên nghiệp và khá cẩn thận , sao lại có chuyệnnày xảy ra ?
 Lười, định bỏ qua cho xong , nhưng lát sau lại khám phá ra mất thêm vài món nữa. Thế là thiếu mất  1 giỏ thức ăn rồi ! 
 Phải lái xe trở lại chợ thôi . Vừa  đi vừa ngẫm nghĩ . À , hôm nay mình vào chợ với môt trạng thái không bình thường  như mọi hôm, vì là đang phải mang trong mình một chiếc máy đo Huyết áp tự động to khỏang bàn tay ở thắt lưng khá vướng víu,
  Đến đây , phải  mở ngoặc để giải thích chuyện này. Không hiểu sao , mọi chuyện của Cà na đều có vẻ hơi buồn cười ,  ngay cả chuyện bệnh tật ! Số là vài năm trước đây, huyết áp của Cà na hay thích lên cao mỗi khi  có chuyện lo nghĩ hoặc bực mình [:)]. Điều đó làm chị Bác sĩ gia đình rất là không thích, nên chị bắt Ca` Na uống thuốc  . Nhưng sau khi Cà na khám phá ra , uống thuốc, có những lúc HA xuống quá thấp , bỏ thuốc không dùng thì HA vẫn thấp, nên Cà na thích thú , tự  ý bỏ hẳn thuốc. [:)]
  Thế rồi gặp chuyện lo nghĩ, HA lại leo lên !. Nhất là mỗi khi gặp Bác sĩ, thế là chị BS gia đình...giận, gửi Càna cho một ông bác sĩ chuyên khoa trị .Ông này dễ thương ghê nơi, bắt duy trì lượng thuốc nhỏ nhất. Rồi HA lại xuống thấp, lại tự động  bỏ thuốc . Sáu tháng gặp lại , khoe với ông  , ông không rầy tiếngnào , nhưng đến phiên ông đo , thì HA không thấp ! Thế là ông lại " ưu ái  " gửi  Cà na sang một ông bác sĩ chuyên về HA khác , để ông này...nghiên cứu về cái sự tự bỏ thuốc của Cà na ! [8D] 
 Ông cụ này thì cẩn thận hơn , bắt Cà  na phải  đeo máy đo HA tự động trong 24 g và ông tuyên bố cho phép bỏ thuốc vì Cà na không phải là người có bệnh cao HA , hẹn gặp lại sau 6 tháng![sm=applause.gif][sm=applause.gif]

Ha ha , chưa tới  6 tháng thì những ngày Lễ Tết, HA len lén bò lên , thế là tự cho phép mình lấy thuốc ra uống. Ngày mai gặp lại ông cụ ,chưa biết ông sẽ xử trí thế nào với bệnhnhân...khó trị này , nhưng bệnh nhân thì dự định sẽ thuyết phục ông là ...để cho tui tự trị bệnh tui nha[:)] ! )
 Trở lại câu chuyện , hôm qua, khi  máy mới được gắn vào thì số đo đầu tiên lên cao khiến  Cà na đã bực mình rồi , lát sau ghé vào chợ , đang lúc sắp sửa Parking , dùng  hết sức bình sinh để quay tay lái thì máy khởi đông đo lần thứ 2, thế là căng thẳng nữa !.
 Vào chợ , dầu cố gắng che kỹ nhưng chiếc máy nơi thắt lưng vẫn hơi lộ ra. ! Trời ơi , may Cà Na là phụ nữ  Á đông chứ là đàn ông Trung Đông thì chắc chắn bị giữ lại vì trông giống y như một cảm tử quân, mang bom khủng bố  vậy [&amp;:][&amp;:][&amp;:]!!!
 Trong cái tâm trạng như thế, lúc trả tiền còn gặp bà cashier thích tán gẫu  ,có lẽ bà quên để giỏ thức ăn cuối cùng lên quày mà Cà na đã không đủ tỉnh táo để nhận biết [&amp;:]

 Tới nơi , trở vào chợ , bà cashier khi sáng không còn ở đấy , tới  quầy phuc vụ khách hàng hỏi thì bà nhân viên ở đây cho biết ngay là có người thấy giỏ đồ của Cà na, bà đã ghi chép vào sổ cẩn thận  những  món trong giỏ, đối chiếu phiếu trả tiền , bà nói Cà na hãy vào lấy lại những món ấy. Đơn giản thế thôi.
    Trên đường về, nghĩ mà phục cái cách sống khá có văn hóa ở xứ này, Chính cái văn hóa ấy khuyến khích người ta tin tưởng và tôn trọng người khác. Một việc rắc rối trở nên đơn giản , nhẹ nhàng.
    Xin cảm tạ  được sống ở  xứ sở dung thân khá bình yên và hiền hòa này !
 Và gửi tặng thầy SĐ cùng mọi người một vài nét rất đời thường của Cà na ntn như thế đấy, rất tất bật nhưng đôi khi cũng " hồn nhiên  " đến buồn cười phải không nào ?[:)][8D]
 
Cà na tn nguyen 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.01.2015 23:06:35 bởi Cà Na tn nguyen>
 
    Quẳng gánh lo âu !

Hôm nay vừa đi gặp " Ông cụ " Bác sĩ chuyên khoa về Cao Huyết áp, hãy còn ấm ức  và có cảm xúc nên vào viết tiếp đây !

 Như thông lệ, sau khi những số đo từ máy mà Cà na đã mang trong 24 giờ được in ra đưa cho ông cụ đọc thì Cà na được mời vào.
 Đang vừa  "tay bắt mặt mừng " thì nghe Cà na " thông báo  " đã tự uống thuốc lại  hơn tháng nay , liều thấp thôi, ông cụ bỗng...nổi giận, bảo là Càna không tin tưởng ông, nào là ông đã bảo  huyết áp Cà na chỉ lên theo kiểu phản ứng với những tác động bên ngoài thôi mà , nào là Cà na thích uống thuốc để ' feel good " thì cứ uống bla blà bla...
Cà na cũng...nổi  giận, nhưng ráng giải thích cho ông hiểu, Cà na không phải là người không biết chuyện và cũng rất biết là chuyện tự uống thuốc như vậy sẽ làm xáo trộn việc điều trị của ông nhưng Cà na không thể không lo ngại khi thấy  huyết áp của mình tăng cao trong giai đoạn đó, nay ông đã nói vậy thì được rồi Cà na sẽ không   ( thèm ) uống thuốc nữa !
Chẳng biết Cà na...hùng hổ thế nào mà ông cụ bớt giận, nhưng  " phán " thêm một câu là Cà na không được đo huyết áp của mình nữa, muốn đo thì tới đây sẽ được gắn máy đo trong 24h  luôn !
 
Hahaha. Có bệnh nhân nào cao Huyết áp mà bị bác sĩ không cho đo huyếp áp của mình không ?
Chắc chỉ có bệnh nhân Cà na thôi ! Ông hỏi thế bao giờ muốn gặp lại ông , Cà na nói  " Cuối mùa Thu  !"
 Ông cũng đồng ý .
 Ra về ngẫm nghĩ, thât ra chẳng giận ông cụ tý nào. Có lẽ ông là người chẩn đúng  bệnh của Cà na nhất, Cà na không có bệnh cao Huyết áp , chỉ có bệnh quá lo nghĩ và  hệ thống tim mạch của Cà na rất nhạy cảm với sự lo nghĩ đó. Thái độ của ông và cách quyết định...trị Cà na theo kiểu lạ lùng, không cho uống thuốc , không cho đo huyết áp , tức cắt bỏ sự lo nghĩ của Cà na về căn bệnh này, có lẽ là cách trị liệu hay nhất mà những người Bác sĩ trước đây chưa ai dám làm !
 Hơ hơ , đấy có lẽ là lý do khiến ông nổi tiếng về điều trị bệnh Cao Huyết áp ở bệnh viện này và cũng  là lý do tại sao ông bác sĩ chuyên khoa trước đã  phải gửi bệnh nhân Cà na đến cho.ông..xử lý !
 
 Bởi thế, Cà na tự nói thầm ," Ông cụ " à, tuy...cứng đầu với ông một chút, nhưng Cà na cảm ơn ông về liều thuốc này, liều thuốc không chỉ tốt cho bệnh Huyết áp mà còn tốt cho tất cả mọi điều , mọi việc, đấy là sống lạc quan, dứt bỏ những sự lo nghĩ, nếu nó không cần thiết và không giúp ích được gì !
 Đây  sẽ là một cuộc " Cách mạng " hữu ích cho cuộc sống của Cà na đấy ! Cảm ơn " Ông cụ "thật nhiều !!!
 
Càna tn nguyen
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chúc mừng cả hai mẹ con ntn. Cuối cùng thì mẹ đã hiểu ra.  Đúng vậy có một đứa con học giỏi thành đạt chưa phải là điều quan trọng. Cái quan trọng là nó hiểu rõ nó, biết khi nào thì buông khi nào thì níu lại. Vật chất địa vị cũng quý nhưng phải biết dừng lại đừng so đo tính toán quá thà để thiên hạ cho mình là ngu không sao cả còn hơn khôn quá ăn hết phần thiên hạ. Không thể đánh giá con người qua những gì hòa nhoáng bên ngoài. SĐ vẫn lo cho thế hệ con trẻ sau này thiếu kinh nghiệm không vượt qua được chính mình, đó là điều SĐ băn khoăn. Trẻ quá, thiếu kinh nghiệm, không hiểu rõ đời, cái gì cũng muốn có nếu không làm được thi thất chí rồi bi quan xảy ra những việc không hay không qua được những khoảnh khắc nông nổi. Nếu hiểu đời có tấm lòng vị tha thì rồi mọi sự sẽ qua và tốt đẹp. SĐ thường  khuyên các em nhỏ quanh mình là có chuyện gì không hay thiệt thòi cho mình thì ráng nín nhin kiên nhẫn đừng phản ứng xốc nổi nhiều khi chỉ cần vài phút sau chứ không nhiều tâm hồn bình lặng sẽ thấy khác hẳn thôi mà! Đó cũng là những điều SĐ đang viết đó!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.03.2015 18:50:31 bởi Cà Na tn nguyen>
Cảm ơn thầy SĐ đã chúc mừng hai mẹ con .
Niềm vui mà ntn chia sẻ trên đây ntn vô cùng trân quý trong cuộc hành trình quan trọng nhất cuộc đời ntn là làm mẹ của cháu Bi Alexander.
Đúng là khi cuộc đời đã có trải qua thì mình thấy cuối cùng một tâm hồn lương thiện , hiền hòa là một tâm hồn sẽ hạnh phúc, yên lành . Nhưng làm sao để dạy cho con trẻ sớm thấy điều ấy thì không phải dễ, bởi sự Tham ,Sân , Si dường như đã là bản ngã của con người, ngay cả những nguời  đã có tuổi còn chưa thóat ra được điều ấy kia mà...
Và Cha mẹ sinh con , trời sinh tính .Cháu Alexander dường như có Tâm đạo bẩm sinh ,anh chàng Út của ntn thì lanh hơn , nhạy cảm hơn nhưng bản tính có vẻ ngang tàng hơn chứ không thật hiền như anh, bởi thế câu mà ntn hay dùng để bắt đầu răn đe anh ta là "Từ đây cho đến mãi mãi hãy nhớ câu Mẹ dặn " Hãy tránh xa những điều gây rắc rối ! "[:)]
( Thế mà trong gia đình ai cũng bảo anh này mặt mũi , tính tình giống y như Mẹ  mới lạ ! Có thể khi chưa  'giác ngộ " thì ntn là người " hiền dữ tùy người đối diện " hay sao ta ?[:)][;)])
 Tâm sự vài hàng cho vui ha.
 ntn quên chưa nói 1 ý trong nhận xét truyện Vô biên , là trong những câu đối thọai , nếu nhân vật là người " đàng Ngòai " thì thầy SĐ nên dùng ngôn ngữ và cách nói " Bắc kỳ " hơn nữa nha ( Và ôi trời , chẳng hiểu sao ntn giỏi chuyện này lắm á, mặc dù ntn không phải là người Bắc và trong gia đình cũng không có ai là người Bắc...[:)] )
 
ntn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2015 09:31:57 bởi Ct.Ly>
 
 
 
Đôi khi muốn bình yên, vào đây đọc bài viết để tìm vài giây phút thật yên bình
 
Cuộc đời, đôi lúc cũng như những cơn sóng to, cũng có khi là một dòng sông êm đềm, nếu cuộc đời trôi chảy êm đềm quá, người ta không gọi là cuộc sống, mà gọi là thiên đàng phải không Cà Na
 
Trong những giây phút bực bội đó, gia đình với những đứa con, cháu ngoan bên cạnh, chỉ là nụ cười của nó cũng làm tan chảy cả những cái bực bội ngoài đời rồi
 
Nhìn những nụ cười hồn nhiên, những lời nói ngây ngô của chúng, ai cũng thấy cuộc đời thật êm ả, tràn đầy tình thương.
 
Mùa Xuân đã đến với mọi người, nhưng cũng có nhiều người vẫn còn trong giá rét của mùa đông còn tồn tại
 
Chúc Cà Na vui vẻ chuẩn bị đón mùa Xuân sắp đến nha
 
 
 
 




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.04.2015 04:22:59 bởi Cà Na tn nguyen>
Ct.Ly:  

Cuộc đời, đôi lúc cũng như những cơn sóng to, cũng có khi là một dòng sông êm đềm, nếu cuộc đời trôi chảy êm đềm quá, người ta không gọi là cuộc sống, mà gọi là thiên đàng phải không Càna

 
 Chị Ly ơi !
Không hiểu sao dạo này em cũng  hơi...triết lý , chắc tại " có tuổi " rồi[:)] , nên khi đọc những lời tâm tình của chị , dù ngắn , cũng thích lắm.
Càna định có khi mai mốt mở mục " Những suy tư của Càna " để viết ra những suy nghĩ lẩm cẩm của mình cho vui , mà sợ Càna đa sự quá kham không nỗi ![:)]
Suy tư giống vầy ha, Chị Ly và mọi người ngắm đóa hoa Tulipe này ha , đặc biệt lắm, vì là ngoài trời thì hãy còn tuyết mà trong nhà Càna đã trồng xong rồi nè ![:)]
 
 
 
  e ấp thêm một chút
 

 Đó là do Cà na chọn một góc cạnh đẹp để chụp chậu hoa này , của Cà na trồng trong nhà mùa Đông vừa qua



Triết lý là khi chụp xong , ngắm lại Càna ngẫm nghĩ , muốn biết sự thật về  một sự việc, một con người thì cần phải biết được , nhìn được toàn diện, chứ  chỉ nhìn những góc cạnh đẹp , dùng để phô trương hay trưng bày thì có khi thất vọng lắm lắm ![:)][8D]

Chúc chị Ly luôn vui bên những "thiên thần  nhỏ " !
Càna
PS
 Thêm vài chữ về chậu hoa ( thật ra thì Cà na còn 2 chậu nữa, to hơn, nhưng chưa mang lên ). Số là gần Tết, Càna nảy ra sáng kiến để...phá , là trồng hoa Tulipe trong nhà để đón Xuân, tưởng dễ ,ai hờ chạy ra tiệm lục lạo được bịch củ hoa còn sót lại ,khô héo  mang về thì mới biết rằng phải trồng trong hơn 3 tháng củ mới ra hoa, trong đó có giai đoạn để trong hầm lạnh hơn 2 tháng ![&amp;:]
Nhưng không sao, cuối cùng thì ...chuyện phá cũng thành công , Cà na tính mùa Thu năm nay sẽ phá môt cách khác nữa ![:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2015 16:00:34 bởi Cà Na tn nguyen>
 
                                          HÓA ĐÁ...                                                                                
                 
 Muà Đông năm nay, Canada lạnh một cách kỳ lạ.
Có rất nhiều ngày , nhiệt độ xuống rất thấp , trên dưới - 20C . Đã sang Xuân mà trời cũng chẳng ấm , lạnh kéo dài đến mãi cuối tháng Ba ...
Thế mà người nông dân cũng đã nôn nao lắm ! Từ 2 tuần trước đã hăng hái đi chọn mua hạt giống , rồi thời gian rảnh lại nghiên cứu đất cát , cách trồng. Đang mê mải như vậy thì nhận được thư hỏi " Sao nghe nói nàng Thơ của Cà na thức dậy rồi mà chẳng thấy gì cả ? "
À à...là tại nàng Thơ thức dậy nhưng không chịu làm việc đó mà ![:)] Hoặc tại bột đường , bánh trái hoặc đất cát , cây trồng đã át hết hồn thơ mong manh rồi !![:)][8D].
Tuy nhiên , câu hỏi cũng làm Cà na áy náy lắm nha.
Thôi thì ráng tìm điều gì có vẻ thơ , có vẻ lãng mạn một chút để tặng VNTQ trước khi Cà na chuẩn bị ...tay lấm chân bùn ha ! [:)]
 Mời mọi người  nghe bài hát  này rồi Cà na nói tiếp nghen

KHÚC MÙA THU (Lyrics)
Thơ: Hồng Thanh Quang
Nhạc: Phú Quang

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa 
Sao thương ai ở mãi cung hằng 
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế 
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng 

Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc 
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em 
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc 
Còn điều chi em mải miết đi tìm. 

Tôi đã đến cùng em và tôi biết 
Em cũng là như mọi người thôi 
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu 
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người 

Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá 
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rơi 
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp 
Khi thanh âm cũng bất lực như lời 

Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy 
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời 
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc 
Em tìm gì khi thất vọng về tôi.
 
 Đây là bài hát được một người bạn tình cờ tặng .
Nghe xong thì Cà Na rất thích , ý thơ tha thiết và lạ , được cố ca sĩ Lê Dung hát rất rất hay .
Một lý do khác khiến Cà Na thích bài hát này là chợt nhớ đến bức tranh đã post cách đây vài năm , với sự trùng hợp là một trong những versions của bức tranh ấy đã có tên Hoá đá như sau



Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá 
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rơi 
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp 
Khi thanh âm cũng bất lực như lời 

Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy 
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời 
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc 
Em tìm gì khi thất vọng về tôi...

 Và bài thơ chỉ bắt đầu 2 câu 
Trên Thánh Địa của riêng mình em cúi mặt,
trải Tình yêu lên phiến tóc mây bay...

Càna vẫn còn nợ, chưa biết đến khi nào mới làm xong, nhưng hiện tại thì bài hát đựợc phổ từ bài thơ có những câu trên đã là một sự kết hợp rất tuyệt vời với bức tranh, phải không nào ?[:)]
 Thế nhé, xem như CàNa cũng mang được chút lãng mạn vào đây chuộc lỗi rồi ha.!

Càna tn nguyen
PS
 Chị Ly ơi, khi nào rảnh và đi ngang đây , nếu chị có thể sửa link em để dưới bài thơ thành thanh nhạc giúp em thì em sẽ biết ơn chị lắm ![:)].
Tuy nhiên, nếu không tiện thì chị đừng bận tâm , vẫn OK chị nha
 
Đăng nhập để trả lời
0
SĐ sẽ cố gắng "bắc kỳ giốn" hơn nữa khi sửa bản thảo như lới ntn góp ý nhé[:D][:D]!
Đăng nhập để trả lời
0
sen dat:

SĐ sẽ cố gắng "bắc kỳ giốn" hơn nữa khi sửa bản thảo như lới ntn góp ý nhé[:D][:D]!


Vâng thầy ạ,  phải như thế đấy ạ  ! [8D][:)]
ntn
Đăng nhập để trả lời
0
Lần đầu tiến từ bao tháng nay bỗng nhiên tối nay vào vnthuquan không phải trèo tường lủa bèn đăng hình ngay kẻo nó lại tắc tị! Đọc những gì ntn tâm sự về thơ nhạc SĐ gởi cho ntn mấy tấm hình tuy không đẹp về kỹ thuật nhưng nó sẽ cho ntn nghĩ đến màu của nắng!
📎 maunang|maunang1|maunang2|dualeo1|anhmai62013
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2015 21:59:47 bởi Cà Na tn nguyen>
 
Vâng ,thầy SĐ.
Những tấm ảnh này cho cảm giác ấm áp của một ngày có nắng...Cảm ơn thầy.
Toronto năm nay thời tiết thất thường , cuối tháng 4 mà vẫn chưa ấm, hoa cỏ vẫn còn đang tích lủy hương sắc, chưa nở...
Người Torontonian thì bận rộn , sau giờ đi làm, cơm nước chợ búa thì ươm hạt giống, chăm sóc cây con...Vất vả mà chưa biết kết quả ra sao (vì cây ươm trong nhà thiếu nắng, èo uột ) và sắp tới thì mỗi ngày sẽ thường chơi với cây, với đất ngoài vườn đến tối mới vào ...Ây dà, nói chung là bận [&amp;:] !
Ấy vậy mà không hiểu sao dạo này lại hay suy nghĩ, triết lý vu vơ ![:)]Chắc tại sắp ..gìa rồi![:(]
Nên sắp tới , khi rảnh thì vào, nghĩ gì viết nấy cho vui ha  ( cho vui hay lại khiến thầy SĐ và mọi người...suy tư giống mình đây ?[:)].
Vài hàng làm tin, gửi thêm vài tấm ảnh chụp vội hoa mới nở đầu mùa để cập nhật tình hình hoa cỏ . Ảnh không đẹp như những năm ...còn trẻ và khi máy ảnh chưa bị Wrex gặm !  [;)]
 
 
 
 
 
 
 
 
Bụi hoa Ánh Tuyết (Glory of the snow ) này rất đặc biệt, cánh hoa lạ và mọc chen vào gốc hoa Hồng , nhìn rất dễ thương.
ntn
 
PS:
 Cả ngàn củ hoa gieo khẩn cấp cuối mùa Thu năm trước hình như bị..ai ăn mất còn chỉ khoảng 1/3.Huhu...
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2015 06:14:07 bởi Cà Na tn nguyen>
 
Có một loài hoa trắng...
 
         Nhớ năm xưa, trong một lần sang vùng Nam Mỹ , đang khi trên xe đi viếng cảnh thì người hưóng dẫn viên du lịch chỉ vào một trong những bụi hoa màu trắng trứớc nhà người dân điạ phương mà nói rằng , đấy là hoa tượng trưng cho mùa  Giáng sinh ở xứ họ, vì mùa này hầu như nhìn thấy hoa trổ ở mọi nơi.
        Xe chạy nhanh, chỉ kịp nhìn thấy những bụi hoa trắng muốt , tương tự như hoa Trạng nguyên trắng nhưng không phải...
        Hình ảnh và lời giới thiệu ấy khá gây ấn tượng nên  những bụi hoa trắng , chỉ được nhìn thấy thoáng qua , không rõ nét ấy cứ nằm trong tâm tưởng tôi.

       Mùa Xuân năm rồi,  một hôm bất chợt nhìn thấy trước sân nhà cô Ling hàng xóm có loài hoa này hơi giông giống
 
 
 
    Truy tìm tung tích thì biết nàng tên Euphorbia marginata , có nguồn gốc ở  miền Đông Canada và Tây Nam nước Mỹ .
    Thôi thế là nàng không phải loài hoa mờ ảo trong tâm trí mình, nhưng bù lại nàng cũng xinh đẹp , thanh thoát và còn có những cái tên dễ thương như "Tuyết trên núi " hay "Khói trên cánh đồng "
 
 
 
 
 "Đặt cọc " cô Ling cho xin ít hạt để trồng, cuối thu cô nhổ 1 chậu mang sang để trước cửa garage ,trái còn non, mang vào nhà chưa kịp chín thì trái nổ, những hạt rơi ra nhỏ như hạt tiêu, hãy còn xanh , không biết  gieo có lên không và cũng chưa chắc có thời gian mang gieo , vì nhà nông vốn bận bịu và hay ưu tiên cho những loại hoa quả ăn được đó mà. ![:)]
 
Càna tn nguyen
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.06.2015 22:46:15 bởi Cà Na tn nguyen>
 
 
Cha_ Huyền thoại yêu thương.
 
    Cha chúng tôi mất đã rất lâu .
    Nhưng thật kỳ lạ , sự gắn bó giữa chúng tôi và ông , dù chỉ trong tâm tưởng , luôn rất gần gủi và thân thiết.  Cha luôn hiện diện trong trái tim chúng tôi, dầu năm tháng nối tiếp trôi qua .

    Lý do có lẽ là tuy  khỏang thời gian ông sống trên cõi đời này không dài nhưng cuộc sống  ngắn ngủi của ông đã trở thành  một huyền thoại trong tâm hồn những đứa con thơ dại của ông , mãi mãi...
    Vâng , trong ký ức non nớt hoặc qua lời kể lại của Mẹ , của Ông Bà , hình ảnh của Cha luôn khiến chúng tôi yêu thương , ngưỡng mộ ông.
    Bà kể, Cha là một đứa trẻ  thông minh , gan dạ và có trách nhiệm.
    Thuở nhỏ, nhà có cây chùm ruột rất sai trái, như bao đứa trẻ trai nghịch ngợm khác , mỗi buổi trưa Cha hay lén Bà trèo lên cây hái trái. Bà thấy được sự nguy hiễm và vốn tính nghiêm khắc đã ra lệnh cấm. Cha cãi lời . Không ngờ Cha té thật, và té gãy cánh tay ! Nhưng Cha cương quyết không khóc , không gọi Bà mà chỉ  ngồi dưới gốc ,hái lá chùm ruột,thấm nước đắp vào chỗ xương  gãy cho đỡ đau !
    Bà nói, ngay khi còn rất nhỏ, cha đã biểu lộ sự can đãm và kiêu hùng của mình.

    Và theo cảm nhận của Mẹ , Cha là một người đàn ông rất phong nhã nhưng hết sức thương yêu vợ con. 
    Sự phong nhã của ông , khó tìm thấy ở những người đàn ông cùng thời .
    Vào thập niên 60 ,Cha đã là người rất tiến bộ trong vấn đề thời trang. Có lẽ do  vóc dáng và  khuôn mặt của ông trông khá giống ông Hoàng nhạc Rock Elvis Presley   nên những khi không phải mặc quân phục, Cha luôn ăn mặc đẹp  và thời thượng không thua gì  ca sĩ nổi danh này !
    Điều ấy đã khiến cho những đứa con ông khi ngắm lại những bức ảnh ông chụp lúc sinh thời đã phải     ...kinh ngạc ! Cha đấy ư, cha kiêu hùng, phóng khoáng và rạng ngời một cách lạ lùng !
    Nhưng tình yêu thương ông dành cho gia đình mới khiến ông mãi bất tử trong lòng vợ và con của ông.Tình yêu thương này chân thành , đằm thắm và những biểu lộ dù nhỏ nhặt cũng khiến cho người nhận bùi ngùi, ứa nước mắt khi hồi tưởng...
    Mẹ kể , Cha thương và chiều Mẹ lắm . Biết tính Mẹ thích nuôi những con thú nhỏ, trên đường hành quân, gặp  lúc người dân địa phương đánh bắt được những con thú rừng thơ dại, Cha không  ngần ngại xin mua  và gian khổ mang về thành phố tặng Mẹ...
     Có lẽ chỉ có Cha mới là người đàn ông đủ lãng mạn và tinh tế để làm công việc ngộ nghĩnh này !
    Và Cha là người yêu con mình hơn tất cả mọi điều . Tình yêu đó Cha thể hiện qua sự thương yêu , nâng niu, chăm sóc  con như báu vật mỗi lần về phép.
     Câu chuyện kể Cha thảng thốt kêu lên khi nhìn thấy con gái nhỏ  của mình mặc chiếc áo đầm trắng xinh xắn " Ôi , con Thiên nga bé bỏng , xinh đẹp của Cha !" đã khiến chúng tôi ứa lệ mỗi khi nhắc đến .         Hình ảnh Cha, theo như Mẹ kể lại ,  mỗi khi về phép , phải chìu theo yêu sách của con là bế trên tay đi ngoài phố , đi mãi , đi mãi không chịu về , đến nỗi  mệt quá, phải xin được dùng chiếc  khăn mouchoir trải xuống đất cho con ngồi xuống để tạm nghỉ mệt khiến chúng tôi hiểu được rằng, Cha sẵn sàng hy sinh tất cả để chúng tôi được  vui sướng , hạnh phúc.
     Father 's Day năm nay , chị tôi viết lại một kỷ niệm với Cha , về một kỷ vật của Cha để lại ,khiến chúng tôi xúc động và càng yêu thương Cha hơn.
     Ngày ấy, chị , đứa con gái đầu lòng của Cha còn bé lắm , môt hôm trên đường hành quân , ngang qua một bờ biển Cha nhặt được một chiếc vỏ ốc, chiếc vỏ ốc nhỏ nhưng đẹp lóng lánh . Cha đã giữ chiếc vỏ ốc ấy , mang ra tiệm ,nhờ mài  và nạm vàng làm thành mặt dây chuyền hình trái tim mang về cho con gái mình .
   Món quà ấy, trái tim ấy là trái tim Cha luôn thương nhớ , nghĩ đến con .Món quà ấy , đối với chị tôi , với chúng tôi là một kỷ vật . Chạm tay vào nó, mắt chúng tôi rưng rưng lệ ,tưởng chừng như chạm được vào trái tim Cha , trái tim luôn yêu thương chúng tôi và dõi theo chúng tôi mãi mãi.



       Năm tháng qua đi, chúng tôi còn nhận ra rằng  Cha đã để lại cho chúng  tôi môt gia tài  vô giá , đó là niềm tự hào , kiêu hảnh được làm con của một người cha anh hùng .
 
      Khi thơ dại , có lúc tôi hơi hờn Cha đã dấn thân vào binh nghiệp để không may mất sớm, để lại Mẹ con chúng tôi bơ vơ . Tôi đã hơi hờn ông , sao không tận dụng những điều kiện ông có để  xây dựng sự nghiệp , sống an toàn bên cạnh vợ con như những nguời đàn ông " khôn ngoan " khác !
     Nhưng giờ thì tôi đã hiểu , kiếp người rất  ngắn ngủi , phù du nhưng Cha  tôi đã sống và đã chết một cách xứng đáng ! . Cha đã  làm tròn nhiệm vụ của người đàn ông thời đất nước có chiến tranh là  bảo vệ Tổ quốc, dù có phải đánh đổi bằng tính mạng của mình.
     Cha đã làm tròn nhiệm vụ  một cách anh dũng, để các con ông luôn được ngẩng cao đầu , được nhìn thẳng vào thế giới chung quanh bằng đôi mắt kiêu hảnh, khi cuộc chiến  ở Việt nam đuợc nhắc đến , Cha chúng tôi đã đền nợ nước, đã bảo vệ dân tộc bằng chính mạng sống , bằng chính những giọt máu thiêng liêng của ông !
      Ngày nay , ở những buổi lễ tưởng niệm, ở giây phút lá cờ Việt nam Cộng hòa được kéo lên , phất phới tung bay , dầu nước mắt có ràn rụa nhưng chúng tôi vẫn cảm thấy  tự hào và hạnh phúc vì Cha .Đất nước Việt Nam dầu có thế nào đi nữa cũng là quê huơng , tổ quốc của chúng tôi mãi mãi vì Tổ quốc ấy đã từng được giữ gìn, đã  từng được thắm hồng bởi xương máu hy sinh của Cha chúng tôi.
     Người Cha thân yêu của chúng tôi cũng chính là người anh hùng mà chúng tôi nguỡng mộ.Những kỷ niệm, những câu chuyện kể về Cha đã trở thành huyền thoại trong trí óc trẻ thơ và ở lại mãi mãi trong tâm hồn chúng tôi.
     Và như thế, bất kể sự chia lìa sinh tử , chúng tôi luôn có Cha trong trái tim mình.


Càna tn nguyen

Father's day 2015




📎 P1530614 copy|P1530712 copy
Đăng nhập để trả lời
0
Sen dât không thể đăng hình được nên vào đây viết vài dòng. tình cha con rất thiêng liêng không thua gì tình mẫu tử. bởi vậy sen đất phản đối trào lưu báy giờ ở vn là single lmum, mẹ đơn thân. số phận bắt mẹ goá con côi hay lỡ lầm thì không nói làm gì chứ cố ý để con sinh ra mà không có hình bóng người cha là một thiệt thòi rất lớn.Chị em ntn mất cha đã lâu mà tình cảm không phai mờ là một bằng chứng nữa cho thấy chúng ta không có quyền tước đi cái quyền thiêng liêng ấy của con cái.
Đăng nhập để trả lời
0
 
Vâng thầy SĐ.
ntn  do có dịp tiếp xúc với nhiều , rất nhiều gia đình Việt nam nên có nhận xét như thế này.
Mô hình gia đình thời xưa là một mô hình hạnh phúc nhất , lý tưởng nhất. Với nguời cha là trụ cột của gia đình , làm việc ngoài xã hội , người mẹ là người nội trợ, lo cho con và dành toàn bộ thời gian chăm sóc gia đình. Và ntn cũng để ý là những đứa trẻ có cha quan tâm , gần gủi, gắn bó với chúng thường là những đứa trẻ thành công.
 Đó là một khuôn mẫu của hạnh phúc.
Tuy nhiên, trong thực tế cuộc sống thì không phải lúc nào cũng đạt được điều này. Nhất là xã hội ngày nay , phụ nữ cũng thường phải làm việc ngoài xã hội. Và những người cha , không kể những người cha xấu hay thiếu trách nhiệm, thì cũng không phải người cha nào cũng gần gủi và quan tâm con cái đúng mức đâu thầy SĐ à...
 Thế nào là quan tâm đúng mức ? Tiêu chuẩn này chắc cũng khác nhau tùy người .
Nhất là khi ntn cha mất sớm, nếu nói theo ý của ntn thì  tiêu chuẩn này chắc sẽ...quá xá là cao ![:)] Nên thôi không dám bàn ở đây ha .[:)]
ntn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.07.2015 14:35:17 bởi Cà Na tn nguyen>
Buổi sáng thức dậy,  đầu óc thoải mái.[:)] (ntn để ý thấy những sáng kiến hay đến với mình vào buổi sáng sớm , khi vừa thức giấc, thầy SĐ và mọi người có thấy vậy không ?) chợt nhớ ra điều mình muốn nói hôm trước về nhân vật trong truyện Vô biên của thầy SĐ có chút liên quan với những gì viết tối qua ở đây nên vào viết thêm cho vui.
( Trước đây định viết nhưng một phần do bận , một phần do không muốn nhận xét của mình ít nhiều ảnh hưởng đến sự sáng tác của tác giả, nên thôi )
 Số là đọc cho đến chương 20 thì ntn cảm thấy..."ái mộ " nhân vật Tùng của thầy SĐ quá. Ái mộ không phải vì sự tài giỏi mà ái mộ  vì sự vị tha trong cách xử sự với cô vợ mới cưới Vân sa. Đó là tình yêu và xử sự của một người quân tử (Vâng , ntn đã đọc được tình yêu trong lòng Tùng dành cho Vân sa từ những chương trước ) ...Có thể điều đó xuất phát từ tấm lòng biết thông cảm với người khác.
 Có lẽ với ntn , sự quan tâm và đồng cảm với người thân yêu, vợ chồng , con cái rất quan trọng.
Làm cha mẹ, ngoài bổn phận và trách nhiệm ,còn phải có trái tim để vui buồn cùng con ,chia sẻ cùng con những khó khăn ,hoài bão cũng như những thành công của chúng.
 Trong tình cảm lứa đôi, yêu thương cũng phải gắn liền với sự đồng cảm, quan tâm. ntn quan niệm giản dị, khi thật lòng yêu thương một người thì ta không thể thờ ơ , vô cảm với với những buồn vui của họ được.
[:)]ntn lại sắp lạc đề rồi.! Đợi hôm nào mở mục "Những suy tư của Càna " thì bàn tiếp nha. !
Nhưng có khi nhờ...lạc đề như vậy mà thầy SĐ hiểu câu  Thế nào là quan tâm đúng mức ? Tiêu chuẩn này chắc cũng khác nhau tùy người . 
Nhất là khi ntn cha mất sớm, nếu nói theo ý của ntn thì  tiêu chuẩn này chắc sẽ...quá xá là cao ! [:)]" của ntn ha ![:)]
( Nói thế thôi, ai thì không biết, chứ thầy SĐ thì ntn tin chắc rằng  đọc câu ntn ...tự trêu mình như vậy ,thầy SĐ thừa sự sâu sắc để hiểu nhiều hơn điều ntn viết ha![:)] )
 Nắng lên rồi , ntn phải ra làm vườn, chuyện cam chuyện bánh lại khất đến buổi tối nha ![&amp;:]
 
ntn


Đăng nhập để trả lời
0
SĐ vừa vào thì đọc được những dòng tâm sự này. Trước hết SĐ cám ơn ntn về những phân tích khi đọc Vô Biên. Thật ra trong thâm tâm SĐ nghĩ về một điều cũng quan trọng như tình yêu. và mong khi truyện viết xong người đọc sẽ ngộ ra điều này. nhung SĐ vẫn trân trọng những chia sẻ của đọc giả. Điều đó không có nghĩa là SĐ sửa lại bản thảo đâu nên ntn đừng lo mình góp ý sẽ làm SD thay đổi tình tiết. Thật ra truyện đã xong từ lâu mà đã xong thì cốt truyện đã hình thành SĐ viết theo cảm xúc trong khoảnh khắc đó giờ đã qua rồi mà! SĐ chỉ sửa dấu chấm phẩy chính tả,vậy thôi! SĐ mong đọc được những suy tư tiếp theo của ntn. Nếu mai đăng hình được SĐ sẽ vào đăng bài trong mục tiêu khiển và sẽ cố gắng đăng tiếp truyện Vô Biên vì truyện mơi đi được một nửa thôi!
Đăng nhập để trả lời
0
Truyện  Vô biên của thầy SĐ có một  fan luôn trông ngóng để theo dõi diễn tiến nghen ![:)]
Chỉ vậy thôi là cũng đủ thấy truyện thành công... quá xá rồi ha ![:)]
Hôm nay ntn post vào đây một tùy bút ngắn, để dành sau này tặng cho cậu bé út J. !
 
ntn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.07.2015 21:55:32 bởi Cà Na tn nguyen>
 
 
" Cố lên J. ! "

                                                           ( For you, my dear son J.  )
 
       Vài năm gần đây, cậu bé Út theo học lớp Mixed Martial Arts .
       Sự học này rất thong thả, học phí đóng cả năm , tiện hôm nào đến hôm ấy , chủ yếu là luyện tập thân thể và học  cách tự vệ để phòng thân nên chúng tôi để cháu thoảỉ mái , không ép buộc gì cả. 
       Thế nhưng mỗi cuối năm vẫn có cuộc thi đấu tranh tài .
       Mấy lần trước , J. không thắng, phần do gặp phải đối thủ to hơn , khỏe hơn, phần thì do J có bệnh suyển nhẹ, dễ bị mệt khi quá gắng sức, nhưng lạ , J. vẫn quan trọng cuộc thi này lắm.!
       Năm nay J.  dặn Mẹ phải dời ngày đi nghỉ hè trễ lại ít hôm để nó có thể dự cuộc thi. Buổi sáng tranh tài, nhằm ngày không phải đi làm, tôi hỏi " Thế có cho mẹ đi theo xem không  ? " Và hơi ngạc nhiên khi thấy nó tán đồng ngay " Vâng, Mẹ đi nhé ! Vì Mẹ thì sẽ cổ võ cho con, Cha thì không đâu , chỉ ngồi im lặng xem thôi à ! " ( J. đúng là đứa bé " nhìn xa trông rộng" nhất nhà ! [:)] )
       Nó còn cẩn thận dặn thêm :" Con sẽ đấu lúc gần cuối buổi nên 12 giờ Mẹ hãy đến  và Mẹ này , nhớ nhé, khi thấy " mấy đứa kia " làm con đau ,cũng bình tĩnh, đừng có...la lên Mẹ nhé ! "
       Theo lời dặn , 12 g tôi đến , mang theo cho con chai nước, nó đón lấy uống ngay và kiên nhẫn ngồi đợi đến phiên.
       Trong khi ấy, tôi im lặng quan sát " đấu trường". Có bàn Giám khảo ngồi chấm điểm , các người thầy dạy cũng là trọng tài , theo dõi rất sát các cuộc thi đấu Từng đôi một, khi đuợc gọi tên , các đứa bé buớc ra, cúi đầu chào nhau rồi xông vào nhau...thí võ kịch liệt. 
       Người nhà  ở vòng ngoài ,khá đông, có những ông cha quá phấn kích , hò hét lớn tiếng cổ võ con. Thực sự tôi  cảm thấy điều này không được lịch sự lắm, nhất là đối với những đứa bé đang đấu với con họ , có vẻ như hơi ích kỷ khi họ chỉ ủng hộ con mình khi nó đang... đánh nhau với một đứa trẻ khác. Tuy vậy , lòng tôi cũng hơi e ngại , có khi nào, vì quá quan tâm đến sự vui buồn của con mà trong lúc con đang đánh nhau một cách..gay go , tôi cũng sẽ hò hét như vậy không [&amp;:] ?
       J.  ngồi chờ tới phiên mình một cách kiên nhẫn. Khi thầy giáo, cũng là  1 trọng tài gọi nó và đối thủ ra chuẩn bị, nó quỳ gối nghiêm chĩnh. Sợ con quỳ lâu đau chân, lát ra đấu sức sẽ kém đi, tôi làm hiệu cho nó chú ý , bảo cứ ngồi xuống cho thoải mái . Và tôi tự thấy, tôi là người rất..tỉ mỉ trong việc chú ý đến mọi sự của con ![&amp;:]
        Rồi cũng đến lúc J.  ra sân đấu . Sau khi cúi đầu chào nhau, nó tích cực xông vào đối phương. Cậu bé kia cũng tích cực không kém ! Cả hai mang hết sức bình sinh ra mà quần nhau, ai cũng muốn vật được đối thủ xuống . Cho tới lúc ấy, tôi vẫn còn theo dõi một cách im lặng , lịch sự lắm.!
       Rồi J.  trấn được đối thủ xuống đất. Cậu bé kia lồng lộn , vừa tung , vừa đá, vừa dùng một  tay chấn  dữ dội vào mặt  J. , một tay siết áo để mong J. nghẹt thở mà vùng lên ( May thay , trọng tài luôn theo dõi thật sát , đề phòng các cậu dùng đòn trí mạng với nhau ! )
       J. mím môi chịu đựng, nó vật vã kềm chế đối phương. Tôi biết, có bao nhiêu sức lực nó mang ra dùng cả rồi.! Đối phương thì cố sống chết thoát ra, để khỏi thua ! J.  đang cố giữ thế thượng phong của nó môt cách đầy bất trắc .Tôi biết, chỉ cần J. lơi tay 1 chút thôi, nó sẽ bị đối thủ hất xuống ! Bỗng dưng lúc ấy tôi nghe mình hét " J. ! Cố lên.! Cố lên J. !"

 
       J. càng cố thì cậu bé kia  càng chống trả như điên cuồng, trọng tài bắt đầu đếm " 30  giây, 29, 28,..."  , chỉ còn vài giây thôi .Cậu bé kia chừng như sắp hất được J. rồi, tôi lại nghe tiếng mình thảng thốt kêu to " J.! Giữ lấy ! Giữ lấy J. ! "
       Tiếng hét của tôi dường như tiếp thêm sức cho J. , nó mím môi, chịu đựng sự chống trả dữ dội của đối phương. Hình ảnh nó giống như người cuỡi một con bò rừng bất kham, chỉ mong  kéo dài đuợc môt đôi giây đồng hồ truớc khi bị hất xuống !
       Khi nguời trọng tài đếm tiếng cuối cùng thì J. đã trở thành nguời thắng cuộc . Nó đứng lên , mặt mày đỏ , với những vết trầy sướt mà đối phương tặng cho, nhưng đôi mắt nó sáng ngời, rạng rỡ niềm vui.
  
       Sau vòng thi đấu để loại, J. còn phải đấu với một nguời thắng cuộc khác . Cuộc thi này , cả 2 đối thủ đều thấm mệt, nhưng cuộc chiến vẫn cam go lắm , vì ai cũng muốn trở thành người đoạt giải.
       J. thắng được vòng loại , đó cũng là một kết quả khả quan lắm rồi, nhưng hình như  trong tấm lòng người mẹ , tôi vẫn hy vọng J. sẽ là người đoạt giải, mặc dù điều ấy là một kỳ vọng khá cao. Bởi lẽ  tôi hiểu, điều này sẽ mang lại lòng tự tin cho J. Mang tâm trạng ấy , tôi hồi hộp theo dõi con đấu vòng thứ hai.

       Khi một lần nữa, J.  quật được đối thủ, tôi cảm thấy J. đang vật vã giữ lấy niềm tin của nó. Cuộc đấu trên sân, thật ra chỉ là hình ảnh bên ngoài của  một cuộc đấu tranh nó đang cố gắng để thoát khỏi mặc cảm thua kém của những năm về trước , cố gắng đạt được vinh dự làm người thanh niên khỏe mạnh, đạt được lòng tin về bản thân mình.
        J. đang gắng guợng kềm hãm đối thủ  bằng tất cả sức lực còn lại của nó sau 2 cuộc thi đấu., tôi nhìn thấy cánh tay nó bắt đầu run., nó đã mệt lắm rồi...Không , tôi không thể để cho J. thua, đứa bé kia không thể hất ngã J., Tôi kêu to : " J. cố lên ! Con sẽ thắng ! "'
 
 
        Nó lại mím môi, chịu đựng sự chống trả của đối thủ , không cho đối thủ vùng lên. Chỉ vài giây thôi  mà sao thời gian như dừng lại. Tôi ngừng thở. Khi  trọng tài tuyên bố trận đấu kết thúc  , J. đọat giải, lòng tôi bừng ngập niềm vui
        Nhìn con đứng trên bục, ở vị trí cao nhất ,để chiếc huy chuơng được chòang vào cổ, tôi cảm thấy chiếc huy chương tuy rất  tầm thường nhưng nó đã giúp cho con tôi thấy được một cách cụ thể , ý nghĩa quan trọng   của sự cố gắng và lòng quyết tâm. Và đó mới là phần thưởng vô giá dành cho J. 
       
       Chúng tôi ra về, ngang qua những người phụ huynh khác , thú thật tôi có hơi ...bẽn lẽn khi  hình dung ra cái cảnh , tôi , một phụ nữ nhìn cũng khá nhỏ nhẹ mà cũng đã la hét không kém gì các ông cha ...   quá khích kia ![&amp;o]
        Nhưng điều đó có hề gì khi con tôi ôm lấy vai mẹ và nói một cách đầy cảm kích như sau : " Mẹ, khi  nảy , dầu bạn ấy đang  làm con nghẹt thở và chấn một bàn tay đè lên tai con , mạnh lắm,  mà con vẫn nghe được tiếng mẹ hét " J. ! Cố lên J. ! "
       Và tôi còn  được thêm một niềm vui  nữa khi nhìn thấy , ở cả 2 lần thi  , lúc kết thúc cuộc đấu , con trai tôi không giống như các đứa trẻ khác là chỉ bắt tay đối thủ mà nó  đều chòang vòng tay ôm , vỗ nhẹ lên vai  " kẻ bại trận " như một lời xin lỗi và an ủi  thân thiện. Sự ân cần và biết quan tâm  đến người khác của nó , đối với tôi,  thật  là đáng yêu biết dường nào !
            
Càna tn nguyen


📎 P1530677 copy|P1530683 copy
Đăng nhập để trả lời
0