xin các bạn dành ít thời gian để nghe câu chuyện này!!!phải nói là nó rất hay và cảm động đừng đọc nhanh , hãy nghiền ngẫm từ từ từng câu trong câu chuyện này , bạn sẽ thấy rất cảm động
MỘT ĐIỀU ƯỚC
Oẳn tù tì ra cái gì ra cái này!
-Tùng ơi ! Về ông bảo này !
-Phải ngọai mày gọi không Tùng ?
-Đâu có
-Tùng ơi!tiếng gọi lại vang lên
Nó bỏ bạn đấy chạy một hơi về nhà . Nó là 1 thằng bé đáng thương . Ngọai nó hiếm hoi chỉ sinh dc mẹ nó . Nhưng rồi cha mẹ nó cũng bỏ nó mà đi . Trong lần đánh cá đêm , bố mẹ nó đã chết vì cơn bão lớn . Từ đó nó sống với ông ngọai già yếu . Nó là đứa trẻ rất thông minh và biết vâng lời . Mới sáu tuổi mà nó biết hết thảy . Nó biết nó mồ côi , chỉ có ngọai là người thương nó nhất . Ngọai nó đã già mà vẫn phải làm lụng nuôi nó lớn khôn . Vì thế nó thương ngọai vô cùng .
-Tùng à , con nhặt rau để luộc . Ngọai vừa xin dc bên bà Tí đ1 , bên đó ăn không hết .
Nó ngoan ngõan làm ngay . Vừa nhặt rau nó vừa kể :
-Ngọai ơi , thằng Tiến có cặp sách mới , bút chì và cả vở nữa . Mẹ nó còn may cho cái áo mới nữa ngọai ạ ! Nó hồn nhiên khoe những thứ nó nhìn thấy . Nó còn trẻ con lắm . Nó đâu biết rằng lời nói của nó quặn thắt lòng ngọai nó. Ngọai nó cũng muốn cho nó đầy đủ như con người ta . Nhưng tuổi già sức yếu , việc nặng không làm nổi-mà ai người ta thuê chứ-số tiền trợ cấp 50 ngàn một tháng làm sao đủ chi tiêu . Ngọai nó đã hải đi bới rác kiếm thêm nhưng vẫn eo hẹp . Thưong đứa cháu nhỏ , ông cụ nói :
-Ừ rồi ngọai sẽ mua tất cho con đi khai giảng .
-Thật hả ngọai . Ôi! thích quá-Nó reo lên > nhưng nhà mình làm gì có nhiếu tiền hở ngọai.
-Con yên chí ngọai có đây rồi .
Đóchínhlà số tiền trợ cấp 50 ngàn ông cụ vừa mới nhận sáng nay . Nhưng nếu tiêu mất rồi thì lấy gì mà sống .Số tiến đó ông cụ dự định đong yến gạo ăn . Nỗi lo âu trăn trở hằn lên trên nét mặt già nua của ông cụ mà vẫn phải nén lại...
Ngay buổi chiều hôm ấy , ông cụ trở về trên tay cầm cái cặp mới , hai quyển vở và cây bút chì . Thằng Tùng sung sướng nhảy cẩng lên . Nó cầm tất cả chạy di khoe khắp xóm . Ông cụ thấy nhẹ nhõm trong lòng .
Sáng hôm nay , ngọai ắttung tăng cùng thằng Tiến đi khai giảng . Lần đầu tiên dc đền trường , nó háo hức vô cùng . Đến trường , nó quay lại bảo :
-Ngọai ơi , đến rồi để con tự vào lớp dc rồi ngọai ạ
Ông cụ vẫn không thấy yên tâm nên mới 9 giờ ông lại đến trường . Ông đứng bên cửa lớp , ngắm nhìn đứa cháu yêu quí đang chăm chú nghe buổi học đầu tiên còn bỡ ngỡ , cô chỉ căn dặn và làm quen với các cháu .
-Nếucôcho các con một điều ước , các con sẽ ước gì nào ?
- Thưa cô con ước có nhiếu đồ chơi
-Con ước dc đi sở thú
-Thế còn con , Tùng?
-Thưa cô con ước lớn lên sẽ trở thành bác sĩ thật giỏi . Con sẽ chữa bệnh cho ngọai con khỏe mạnh . Con sẽ xây cho ngọai con một ngôi nhà thật to và đẹp để ngọai con khỏi phải đi.....nhặt rác ạ .
Tiếng thằng bé lanh lảnh vang lên khiến cô giáo không khỏi xúc động .
Ngòai cửa ngọai nó lặng im nghẹn ngào những giọt nước mắt lăn trên gò má nhăm nheo của ông cụ . Những trăn trở thiếu thốn của ngày mai tan biến hết , chỉ còn lại hình ảnh đứa cháu nhỏ hồn nhiên với một điều ước...
HI EVERY BODY
MỘT ĐIỀU ƯỚC
Oẳn tù tì ra cái gì ra cái này!
-Tùng ơi ! Về ông bảo này !
-Phải ngọai mày gọi không Tùng ?
-Đâu có
-Tùng ơi!tiếng gọi lại vang lên
Nó bỏ bạn đấy chạy một hơi về nhà . Nó là 1 thằng bé đáng thương . Ngọai nó hiếm hoi chỉ sinh dc mẹ nó . Nhưng rồi cha mẹ nó cũng bỏ nó mà đi . Trong lần đánh cá đêm , bố mẹ nó đã chết vì cơn bão lớn . Từ đó nó sống với ông ngọai già yếu . Nó là đứa trẻ rất thông minh và biết vâng lời . Mới sáu tuổi mà nó biết hết thảy . Nó biết nó mồ côi , chỉ có ngọai là người thương nó nhất . Ngọai nó đã già mà vẫn phải làm lụng nuôi nó lớn khôn . Vì thế nó thương ngọai vô cùng .
-Tùng à , con nhặt rau để luộc . Ngọai vừa xin dc bên bà Tí đ1 , bên đó ăn không hết .
Nó ngoan ngõan làm ngay . Vừa nhặt rau nó vừa kể :
-Ngọai ơi , thằng Tiến có cặp sách mới , bút chì và cả vở nữa . Mẹ nó còn may cho cái áo mới nữa ngọai ạ ! Nó hồn nhiên khoe những thứ nó nhìn thấy . Nó còn trẻ con lắm . Nó đâu biết rằng lời nói của nó quặn thắt lòng ngọai nó. Ngọai nó cũng muốn cho nó đầy đủ như con người ta . Nhưng tuổi già sức yếu , việc nặng không làm nổi-mà ai người ta thuê chứ-số tiền trợ cấp 50 ngàn một tháng làm sao đủ chi tiêu . Ngọai nó đã hải đi bới rác kiếm thêm nhưng vẫn eo hẹp . Thưong đứa cháu nhỏ , ông cụ nói :
-Ừ rồi ngọai sẽ mua tất cho con đi khai giảng .
-Thật hả ngọai . Ôi! thích quá-Nó reo lên > nhưng nhà mình làm gì có nhiếu tiền hở ngọai.
-Con yên chí ngọai có đây rồi .
Đóchínhlà số tiền trợ cấp 50 ngàn ông cụ vừa mới nhận sáng nay . Nhưng nếu tiêu mất rồi thì lấy gì mà sống .Số tiến đó ông cụ dự định đong yến gạo ăn . Nỗi lo âu trăn trở hằn lên trên nét mặt già nua của ông cụ mà vẫn phải nén lại...
Ngay buổi chiều hôm ấy , ông cụ trở về trên tay cầm cái cặp mới , hai quyển vở và cây bút chì . Thằng Tùng sung sướng nhảy cẩng lên . Nó cầm tất cả chạy di khoe khắp xóm . Ông cụ thấy nhẹ nhõm trong lòng .
Sáng hôm nay , ngọai ắttung tăng cùng thằng Tiến đi khai giảng . Lần đầu tiên dc đền trường , nó háo hức vô cùng . Đến trường , nó quay lại bảo :
-Ngọai ơi , đến rồi để con tự vào lớp dc rồi ngọai ạ
Ông cụ vẫn không thấy yên tâm nên mới 9 giờ ông lại đến trường . Ông đứng bên cửa lớp , ngắm nhìn đứa cháu yêu quí đang chăm chú nghe buổi học đầu tiên còn bỡ ngỡ , cô chỉ căn dặn và làm quen với các cháu .
-Nếucôcho các con một điều ước , các con sẽ ước gì nào ?
- Thưa cô con ước có nhiếu đồ chơi
-Con ước dc đi sở thú
-Thế còn con , Tùng?
-Thưa cô con ước lớn lên sẽ trở thành bác sĩ thật giỏi . Con sẽ chữa bệnh cho ngọai con khỏe mạnh . Con sẽ xây cho ngọai con một ngôi nhà thật to và đẹp để ngọai con khỏi phải đi.....nhặt rác ạ .
Tiếng thằng bé lanh lảnh vang lên khiến cô giáo không khỏi xúc động .
Ngòai cửa ngọai nó lặng im nghẹn ngào những giọt nước mắt lăn trên gò má nhăm nheo của ông cụ . Những trăn trở thiếu thốn của ngày mai tan biến hết , chỉ còn lại hình ảnh đứa cháu nhỏ hồn nhiên với một điều ước...
HI EVERY BODY