NHỚ NGƯỜI
Chiều buông sắc tím ánh sao rơi
Chạnh cõi hồn ai nhớ một người
Ngơ ngẩn đường trần thôi ảo vọng
Chập chờn cõi thế dứt chơi vơi
Buồn giăng mưa lạnh rơi vườn mộng
Sầu mắc mây hoang rớt chợ đời
Người ở nơi nao vui cảnh mới
Chốn này còn lại một mình tôi
LH
Chốn này còn lại một mình tôi
Hoàng Hạc theo mây khuất bỏ đời
Bốn bức tường rêu phong phủ kín
Một màn sương khói tỏa đầy vơi
Nơi đây vấn vít bao tình lụy
Phương đó xa xôi bóng dáng người
Vạt nắng hoàng hôn xuyên kẻ lá
Báo chiều chầm chậm nhẹ nhàng rơi
Cs
Nhớ Người
Tình buồn theo lá nhẹ nhàng rơi
Nhặt chút thương thương gửi tới người
Lối cỏ dấu xưa càng thắm đượm
Hàng me bóng cũ vẫn chưa vơi
Ru từng kỷ niệm hằn in dấu
Nhắc mãi hình hài kín phủ đời
Nếu chẳng là duyên sao cứ đợi?
Thôi dành đếm bước một mình tôi
****
Thôi dành đếm bước một mình tôi
Ô Thước trong mơ ước với đời
“Nửa Bản Tình Ca”* ôm vọng mãi
“Ngày Xưa Hoàng Thị”* nhớ không vơi
Còn gì nhắc nhở khi xa xứ?
Có chút vấn vương lúc nhớ người
Hãy ngủ yên lòng, thôi hãy ngủ
Tình buồn theo lá nhẹ nhàng rơi
Hữu Hạnh
Thấy hai bài thơ xướng họa nhập chung hay quá, xin chia vui một chút nha.Mến
Chời huynh
Hữu Hạnh quá độc với hai bài nhập một (cho riêng em) cho em theo chân huynh nhen hì hì .
Đêm cô đơn
Thổn thức đơn phòng mắt lệ rơi
Ngoài hiên xào xạc bước chân người...
Mưa vờn mái lá hồn cô độc
Gió vọng hương tình sóng bọt vơi
Ghế đá hình tim còn dấu ái
Công viên chữ ký vẫn lưu đời
Buồn ơi cứ mãi ta tri kỷ
Để khổ đêm dài một bóng tôi
Vancali 3.11.10
Để khổ đêm dài một bóng tôi
Tình mây gió thoảng rủ xa đời
Trăm năm bóng lạc thương còn giữ
Một thoáng lòng si khổ chẳng vơi
Thắm thiết tơ duyên ngày gặp mặt
Xót xa kỷ niệm buổi xa người
Vẫy tay thôi hết tình đôi ngã
Thổn thức đơn phòng mắt lệ rơi!
Thanh Huy
NHỚ NGƯỜI
Thu về ngồi ngắm lá vàng rơi
Bàng bạc mây bay chạnh nhớ người
Lá đổ bao mùa thân vẫn lạnh
Tình chia một thuở lệ sao vơi
Bóng hình khắc mãi trong tâm trí
Kỷ niệm in sâu giữa lối đời
Mơ tưởng em cười trong giấc mộng
Đâu ngờ mưa rớt ướt hồn tôi!
****
Đâu ngờ mưa rớt ướt hồn tôi
Hai ngã xa xăm xót nẽo đời
Mộng ước nhạt phai buồn đến mãi
Tình yêu quyến luyến khổ nào vơi
Đêm trong giấc ngủ đi tìm bóng
Ngày giữa thanh thiên đứng gọi người
Nhớ thuở ban đầu vui gặp gỡ
Thu về ngồi ngắm lá vàng rơi
Thanh Huy
Trống Vắng
Trống vắng theo từng khúc nhạc rơi
Loang xa như dõi bước chân người
Cung thương dìu dặt , cung thương hận
Nhịp điệu thâm trầm, nhịp điệu vơi
Réo rắt dây tơ, thay dấu ái
Bềnh bồng tiếng sắc, nhắc tình đời
Xa rồi một thuở ta hò hẹn
“Khúc Hát Ân Tình” chỉ có tôi
***
“Khúc Hát Ân Tình” chỉ có tôi
Mong chi gặp lại, tiễn xa đời
Phương trời năm cũ buồn không dứt
Mộng ước ngày nao nhớ chẳng vơi
Lặng lẽ ru ta xoa nỗi nhớ
Chập chùng bão nổi réo tên người
Bao năm cay đắng trong hờn tủi
Trống vắng theo từng khúc nhạc rơi
Hữu Hạnh
EM ĐÃ ĐI RỒI!
Em đã đi rồi mộng ước rơi
Đèn khuya leo lắt nhớ thương người
"Tàu đêm năm cũ" buồn xa mãi
"Giọt lệ đài trang" khổ khó vơi
Vương vấn "Tình cha" cay xé dạ
Nhớ thương "Lòng mẹ" xót xa đời
"Một thời vang bóng" đà mông quạnh
Tình ngút xa còn tôi với tôi
****
Tình ngút xa còn tôi với tôi
Trăm năm "Lệ đá" buổi chia đời
Ân tình một thuở không còn nữa
Kỷ niệm ngày xưa cứ mãi vơi
Quằn quại tim đơn mơ bóng nhạn
Hẩm hiu thân lẻ ngóng tin người
"Lạnh lùng" "Ngăn cách" sầu đau ruột
Em đã đi rồi mộng ước rơi!
Thanh Huy
Chúc Hữu Hạnh vui. TTH.
C