Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

series Pendragon - D.J.MacHale (Hết tập 1, 2, 3)

124 trả lời, 21.970 lượt xem — Trang 5 / 5
Chương 33 NHẬT KÍ #15
(TIẾP THEO)
VEELOX
(@Chipmuck type)
 
 
Tụi mình nhào vào khoang thang máy nhỏ màu xanh dương, mình vội vàng sập ngay cửa lại. Cũng ngay lúc đó, con rắn quăng hết sức mình vào cánh cửa vừa kịp đóng hết lại, đánh mình bật ngược vào Loor và Zetlin.
 
Zetlin kêu lên:
 
-Nhìn kìa!
 
Gắn trên cánh cửa, cắt ngọt sớt qua, là hai cánh nanh rắn. Một giây sau, chất lỏng từ hai cái răng khổng lồ trào ra như suối.
 
Nọc độc!
 
Tụi mình co rúm vào một góc để tránh. Nọc độc văng vào tay tiến Zetlin, làm ông đau gào lên.
 
Mình kêu lên bảo Loor
 
-Đem tụi mình ra khỏi đây ngay.
 
Cô với tay lên nút điều khiển thang máy. Mình không tin cô biết chính xác phải nhấn nút nào, nhưng thang máy lắc lư, và tụi mình lên đường. Hai cái nanh còn nguyên trên cửa. Con rắn bám theo chuyển đi. Nhưng may mắn là nọc độc không trào ra nữa. Chắc nó đã phun ra hết rồi.
 
Mình hỏi Zetlin:
 
-Sao chúng ta không đi xuống, mà lại di chuyển về một bên?
 
Ông ta nhăn nhó vì đau, trả lời:
 
-Vì Barbian nằm ngang. Tất cả các tầng đều nằm trên một mặt phẳng.
 
À, đúng rồi, mình quên vụ này:
 
Loor cầm tay ông ta, chùi nọc độc bằng tay áo của cô. Mình thấy một vạch đỏ hỏn trên lưng bàn tay ông.
 
Zetlin nói:
 
-Ta không sao đâu.
 
Mình quyết định để dành tình cảm cho đến khi tất cả được an toàn, nên chỉ hỏi:
 
-Ra khỏi đây bằng cách nào?
 
Zetlin bảo:
 
-Bằng thang máy. Qua rừng mà hai ngươi đã vào đây lần đầu. Tại đó, ta sẽ cho Barbican trở lại vị trí thẳng đứng, và chúng ta sẽ ra khỏi cửa.
 
-Vậy là ổn rồi.
 
Nói xong mình chỉ hai cái nanh vẫn còn gắn trên cửa, hỏi:
 
-Nhưng mấy nanh còn chĩa vào chúng mình thế kia, làm sao ra khỏi thang máy được?
 
Thình lình thang máy rung lên rồi ngừng lại. Mình vội hỏi:
 
-Có bình thường không?
 
-Không. Chắc là…
 
Zetlin chưa dứt lời, thang máy bắt đầu rung động mạnh. Mình nhìn hai cái nanh của khách quá giang, và thấy chúng nhúc nhích. Con rắn đã quyết định làm chủ tình hình. Một giây sau, hai cái nanh được rút ra, để lại hai lỗ hổng trên cửa.
 
Mình hỏi:
 
-Làm sao bây giờ?
 
Thang máy bắt đầu đong đưa. Cảm giác như tụi mình đang ở trong một con tàu nhỏ giữa cơn biển động. Nhìn bảng kiểm soát thang máy, Zetlin tuyên bố:
 
-Chúng ta đang ở trong phòng căn trọng lượng.
 
Phòng cân? Ông ta có một phòng thể thao riêng sao? Ông mở một ô dưới bảng điều khiển thang máy, để lộ ra một khoang với hàng loạt những thiết bị lạ lùng, giống như những tấm lót trượt tuyết mà tụi mình đã sử dụng để lướt trên mặt băng. Chúng cũng có những khung bằng giây thép, để gắn lên giày, nhưng chỉ có một miếng lót dưới gót. Miếng lót này dầy hơn, và có một lỗ ngay chính giữa. Zetlin lấy ra ba đôi, đưa cho Loor và mình, nói:
 
-Gắn vào giày đi.
 
Hai đứa mình làm theo lời ông ta. Lúc này thang máy lắc lư rất mạnh, tụi mình không đứng vững nổi nữa. Con Bọ Thực Tế cố gắng kéo khoang thang máy ra khỏi đường ray. Nó làm việc rất hiệu quả, làm tụi mình quay mòng mòng như mấy đứa nhóc trong thùng quay ở hội chợ. Chỉ có điều không êm ái và vui nhộn, mà đau thấy mồ luôn.
 
Vừa cố gắng móc khung dây lên giây, mình vừa hỏi:
 
-Mấy cái này là gì vậy?
 
Zetlin bảo:
 
-Đây là cách duy nhất để đi lại trong phòng trọng lượng.
 
Trả lời vậy cũng như không. Ông ta đưa cho mỗi đứa mình một dụng cụ kiểm soát nhỏ, rồi hướng dẫn cách đeo vào ngón tay giữa như một chiếc nhẫn. Có một nút bấm gắn với nhẫn, nằm trong lòng bàn tay. Ông căn dặn:
 
-Ngay khi ra tới bên ngoài, hãy nhấn nút. Nó sẽ khởi động hệ thống phản lực.
 
Loor hỏi:
 
-Hệ thống phản lực là gì?
 
Cô chưa kịp nhận câu trả lời thì khoang thang máy lộn nhào. Con Bọ Thực Tế đã kéo thang máy khỏi đường ray và quăng quật như điên. Chúng mình như đang ở trong một máy giặt, lăn lộn từ góc này sang góc kia. Mình cố gồng người chờ đợi cú va đập. Nhưng chẳng có cú va đập nào hết, tụi mình chỉ bị quay lộn. Thật khó tin, nhưng đúng là khoang thang máy xoay không ngừng.
 
Nhào tới, Zetlin cầm quả nắm cửa, ra lệnh:
 
-Theo ta.
 
-Đừng!
 
Mình kêu lớn, vì nghi hành động của ông ta chẳng khác nào tự sát. Nhưng Zetlin không hề sợ. Ông đẩy cửa rồi quăng người ra ngoài. Loor theo sau ngay. Mình nghĩ, nếu phải hy sinh thì cùng nhau hy sinh. Vậy là mình cũng lao tới cửa, phóng ra ngoài.
 
“Phóng ra” là một từ rất chính xác. Vừa thoát ra khỏi cửa, mình ôm đầu, co tròn người, sẵn sàng chờ cú va chạm mạnh lên mặt đất. Nhưng không. Chỉ vài giây sau mình đã nhận ra là…không chạm đất. Vì mình đang trôi lơ lửng. Thận trọng nhìn qua kẽ vòng tay, mình thấy chung quanh tối thui và…đầy sao. Mình đang bồng bềnh ngoài không gian! Đây không phải là phòng trọng lượng, mà là phòng không trọng lượng. Xa xa, về bên phải mình, khoang thang máy vẫn đang xoay tít như điên. Đang mải mê nhìn, bỗng mình cảm thấy bị chạm vào vai.
 
-Aaaaa!
 
Quay phắt lại, mình tưởng thấy mấy cái nanh của con rắn đen sát bên đầu. Nhưng đó là tiến sĩ Zetlin. Ông ta nắm tay Loor. Cả hai lơ lửng kề bên mình. Và cả hai đều lộn ngược đầu. Hay chính đầu mình đang lộn ngược.
 
Zetlin giải thích:
 
-Hệ thống phản lực phóng ra từ gót chân của mi. Hãy hướng thân thể về nơi muốn tới, rồi chạm vào nút trên bàn tay mi. Mi có thể khéo léo điều chỉnh hướng gót chân tiến tới. Vừa chạm vào nút trên bàn tay, thân hình mình bắn vụt lên. Chà! Thiết bị này mạnh khiếp thật!
 
Zetlin bảo:
 
-Từ từ. Chạm nhẹ thôi.
 
Mình xoay vòng, ngập ngừng chạm nhẹ vào nút. Chính xác. Mình có thể điều khiển nó được rồi. Khi mình buông ngón tay khỏi nút bấm, tốc độ giảm ngay. Dễ ợt. Nếu trong hoàn cảnh khác, vụ này chắc chắn là thú vị bậc nhất. Chẳng khác nào được trôi nổi ngoài không gian mà không cần phải là hoàn cảnh khác. Đâu đó, giữa những ngôi sao kia, là một con rắn khổng lồ đầy nọc độc đang rình mò để giết tụi mình.
 
Zetlin nói:
 
-Theo ta. Ta biết đường ra khỏi đây.
 
-Đường nào?
 
Mình vừa hỏi vừa nhìn không gian mù mịt chung quanh.
 
Ông ta bảo:
 
-Ta biết định hướng theo các vì sao.
 
Mình phải tin lời ông. Vì nếu để cho mình hay Loor lo vụ này, chắc cả ba cứ bay lòng vòng vĩnh viễn ở đây.
 
Đúng lúc đó con rắn xuất hiện. Tuốt phía dưới, nó đang trôi tự do. Ít ra, mình nghĩ đó là phía dưới, vì không cách nào phân biệt dưới hay trên.
 
Zetlin bảo:
 
-Chúng ta gặp may, vì nó không có cách nào xoay trở được ở trong này.
 
Tuyệt. Con Bọ Thực Tế đã chọn chỗ xấu nhất để kéo thang máy ra khỏi đường ray. Mình đoán nó sẽ trôi nổi một cách tuyệt vọng tại đây, không lối thoát. Điều đó đủ để tụi mình có thời gian ra khỏi Barbican, và để Aja làm nhiều phần mềm. Thình lình mình lại có hy vọng.
 
Và cũng thình lình hy vọng đó tan tành.
 
Con rắn không thể chống lại tình trạng không trọng lực, vì vậy nó lại bắt đầu biến hóa.Tụi mình khiếp đảm nhìn một thứ giống như những cánh tay to lớn của người nhú ra từ thân con rắn. Các bàn tay rất đồ sộ, mạnh mẽ. Chúng sờ soạng chung quanh như cố gắng chụp bắt một vật gì.
 
Loor hỏi:
 
-Nó làm gì vậy?
 
Chỉ một giây sau, tụi mình đã hiểu; những bàn tay đồ sộ đã tìm gặp món nó đang tìm.
 
Zetlin khẽ nói:
 
-Đường ray thang máy.
 
Đường ray thang máy là vật cứng rắn duy nhất trong thế giới không trọng lực này. Nắm lấy đường ray, quái vật đã lấy lại được sự kiểm soát. Nó dùng tay để di chuyển đúng hướng tụi mình cần phải đi.
 
-Lẹ lên.
 
Zetlin nói và bay vọt lên. Hệ thống phản lực của ông phát ra tiếng vù vù nho nhỏ khi ông di chuyển.
 
Loor tiếp bước. Cô khởi động sai hướng, nhưng vội chuyển chân, và theo kịp ngay Zetlin. Đến lượt mình bấm nút và…quay tít một vòng. Ui da! Chỉ một chân mình đúng vị trí. Chân kia trôi…tự do! Ngốc thật! Mình nhả nút bấm, quay người lại đúng vị thế, đảm bảo cho hai gót chân sát nhau, và lên đường! Mấy giây sau, mình đã biết cách tính toán. Rất dễ. Chỉ một nhúc nhích nhẹ, gót chân mình sẽ chuyển hướng và mình còn học được cả cách điều chỉnh giữa khi đang bay. Lập tức, mình bay cùng Loor, theo sự dẫn đường của tiến sĩ Zetlin.
 
Ngoái xuống nhìn, mình thấy Con Bọ Thực Tế đang di chuyển rất nhanh bằng tay cùng với đường ray. Nhưng nhờ hệ thống phản lực, tụi mình di chuyển nhanh hơn.
 
Zetlin bỗng chuyển hướng, bẻ góc, phóng vụt xuống. Mình và Loor theo sát ông. Nhìn phía trước, mình thấy một hình chữ nhật đỏ phát sáng và lơ lửng trong không gian. Zetlin đang hướng về đó. Ngừng lại trước cảnh cửa hình chữ nhật, ông đẩy mạnh. Đó là cửa mở ra ngoài
 
Mình nhìn lại: con rắn đen với những cánh tay người đang tiến tới. Nó há hốc hàm, rít lên giận dữ.
 
Mình giục giã Zetlin:
 
-Làm ơn lẹ lẹ lên.
 
Loor và mình theo ông ta bước qua cửa. Ngay khi được trở lại mặt đất cứng, lập tức mình cảm thấy sức hút của trọng lực. Mình hấp tấp đóng cửa. Cánh cửa nặng hơn tất cả những gì mình biết kể từ khi bước vào tòa nhà điên rồ này. Nó giống một cánh cổng hơn là cánh cửa. Thấy một cây cài cửa nặng nề, mình chốt chặn cửa lại ngay. Bất kỳ thứ gì làm chậm chân được. Con Bọ Thực Tế đều tốt.
 
Zetlin lại ra lệnh:
 
-Tiếp tục di chuyển.
 
Chúng mình đang ở trong một phòng, dành chừng ba mét. Zetlin đẩy bung cánh cửa cuối phòng. Khi bước qua cửa, tụi mình vào một nơi mà mình chỉ có thể tả lại là: giống như bên trong một cái đồng hồ khổng lồ. Đó là một căn phòng lớn đầy những thiết bị nặng nề, đồ sộ. Từ trên cao đến chung quanh tụi mình đầy bánh xe răng cưa khổng lồ cài vào nhau, và những bánh đĩa, và…đủ thứ khác nữa mà mình không biết là gì.
 
Vừa đóng cửa, Zetlin vừa cắt nghĩa:
 
-Đây là trung tâm của Barbiacan. Bộ máy này xoay chuyển tòa nhà. Ta nghĩ, chúng ta sẽ được an toàn tại đây.
 
Mình hỏi:
 
-Điều gì làm ông nghĩ vậy?
 
Ông ta vỗ vỗ bức tường kế bên cánh cửa tụi mình vừa bước  qua.
 
-Đây là cấu trức trọng tâm của Barbican. Dày hơn mét rưỡi. Quái vật đó quá to lớn, không qua lọt cửa được, và không đủ khả năng phá đổ tường này, dù nó mạnh đến đâu.
 
-Hy vọng là ông có lý.
 
Nhưng ông ta…chẳng có lý chút nào.
 
Bằng chứng xuất hiện ngay dưới chân cánh cửa ông ta vừa đóng lại.
 
Chỉ tay vào cửa, mình nói:
 
-Nó không cần phải phá tường đâu.
 
Một chất lỏng đen như mực đang ri rỉ tràn vào phòng qua khe cửa. Như một thứ dầu độc nó rỉ qua các kẽ hở, tuôn vào và tiếp tục bò qua mặt sàn.
 
Con Bọ Thực Tế đã biến hóa thành chất lỏng.
 
-Lối này, lẹ lên.
 
Vừa nói, Zetlin vừa chạy.
 
Ông ta không cần phải nói “lẹ lên”. Hai đứa mình đã bám sát theo. Không thể biết bao lâu nữa Con Bọ Thực Tế rỉ vào phòng và biến thành thứ quỉ quái gì nữa. Tụi mình phải chuồn gấp.
 
Zetlin bảo:
 
-Chúng ta sẽ sử dụng zip.
 
Mình hỏi:
 
-Zip là gì?
 
Theo ông ta qua bộ máy khổng lồ, mình cảm thấy như một con kiến chạy qua một động cơ đồ sộ. Như vậy đủ hiểu bộ máy này lớn cỡ nào. Zetlin đưa hai đứa mình tới trước một dãy xe. Mình nhận ra đó là những chiếc xe mình đã thấy khi mới tới đây. Trông chúng giống những xe mô-tô họ đã chạy đua từ dưới nước lên trên không. Zetlin nhặt một mũ bảo hiểm trên ghế, rồi nhảy vào xe.
 
Mình ca cẩm:
 
-Chết rồi, hai đứa tôi không biết loại xe này!
 
-Không thành vấn đề. Con nít cũng lái được. Nhìn nhé.
 
Cầm tay lái, ông nói tiếp:
 
-Cần phải là tốc độ, cần trái là thắng.
 
Chỉ tay xuống bàn chân phải đặt trên bàn đạp, Zetlin bảo:
 
-Góc chân ấn xuống, đầu xe hướng lên. Đạp xuống bằng ngón, xe sẽ phóng xuống. Bàn chân giữ thắng xe, sẽ bay ngang. Rất đơn giản.
 
Ngay lúc đó, từ phía sau, tụi mình nghe tiếng kêu khủng khiếp phát ra từ trong bộ máy. Đó là tiếng động lớn của kim loại bị phá hủy. Con Bọ Thực Tế đã biến dạng. Mình và Loor lo lắng nhìn nhau. Hai đứa vơ vội mũ bảo hiểm, nhảy lên xe. Tụi mình phải cấp tốc học cách điều khiển mấy chiếc zip này.
 
Vừa kéo một thanh cuốn quanh bụng, Zetlin vừa bảo:
 
-Khóa lại. Không khóa chặt, khi chạm mặt nước, các người sẽ bị văng ra khỏi xe ngay.
 
Loor bối rối ra mặt:
 
-Xuống…nước?
 
Zetlin chạm nhẹ một cái nút dưới tay lái, chiếc zip của ông ta nổ máy. Mình và Loor làm theo. Máy nổ. Mình cảm thấy như đang ngồi trên một chiếc mô-tô, giống của cậu Press. Nhưng chưa bao giờ mình lái mô-tô một mình. Trừ lần mình lái một mô-tô nhỏ xíu dành cho lũ nhóc trong khu thương mại. Chỉ việc bỏ đồng hai mươi lăm xu vào, nó bò loanh quanh một chút xíu. Nhìn qua Zetlin, mình thấy ông ta nhấn gót chân xuống. Đầu mũi hình chóp của chiếc xe hướng lên không, như một hỏa tiễn sẵn sàng bay lên.
 
-Lên đường!
 
Zetlin kêu lớn, rồi nhấn ga. Lập tức chiếc zip của ông phóng đi. Ông quay lại, lơ lửng trên đầu hai đứa mình, giục giã:
 
-Lẹ lên.
 
Mình nhìn Loor. Loor nhún vai, nhấn gót. Mũi xe hướng lên, cô cất cánh và bay vút qua Zetlin, xém đụng trúng ông ta.
 
Ghi nhớ: Tránh va chạm.
 
Zetlin quay đầu xe, đuổi theo Loor. Mình không đi gấp là sẽ bị mất dấu họ. Nhấn gót, mình cảm thấy đầu xe hướng lên. Vậy là lúc này mình đang hướng lên trần:
 
-Hô hây hô!
 
Mình thì thầm, rồi nhấn ga. Chiếc zip chồm lên, phóng vào không gian. Cuộc du hành thật phi thường! Xoay trở dễ dàng và mình quen ngay với bàn ga và cần thắng. Bàn đạp có tí ti rắc rối hơn. Lúc đầu mình không thể giữ cho chiếc zip bay ngang được, nó làm mình cảm thấy như bị say sóng. Nhưng chỉ một lúc sau, mọi chuyện đều ổn. Ước gì mình có một cái xe thật, giống thế này. Vì đây chỉ là một xe ảo. Hơi bị…quá buồn!
 
Thấy ông tiến sĩ và Loor lơ lửng trên đầu, mình vội nhập bọn với họ. Cả ba trôi nổi trên đống thiết bị khổng lồ, hơn hai mươi mét trong không gian.
 
Zetlin hỏi:
 
-Các người không sao chứ?
 
Mình bảo:
 
-Tôi không sao.
 
Loor nói:
 
-Tôi cũng ổn.
 
-Vậy thì tiếp tục.
 
Nói xong, ông ta định tăng ga. Loor vội nói ngay:
 
-Nhưng…tôi không biết bơi.
 
-Mi sẽ không phải bơi.
 
Tụi mình lại nghe tiếng gầm rú tuốt dưới phòng máy. Nhìn xuống nơi vừa ra khỏi, nhưng mình không thấy gì. Con Bọ Thực Tế không có ở dưới đó.
 
Nó đã bay lên cùng tụi mình.
 
Zetlin la lên:
 
-Nó kìa!
 
Nhìn xuống, mình thấy giữa đống bánh răng cưa, một cái bóng vút lên. Chỉ thoáng nhìn, nhưng mình sẽ không thể nào quên được. Cái bóng đó có một cái đầu chim, với cái mỏ dài nhọn hoắt. Thân hình nó như một con người, ngực rộng, lực lưỡng. Nhưng chân lại giống chân chim. Nó còn có cánh nữa. Đôi cánh đen đồ sộ, như cánh dơi.
 
Con Bọ Thực Tế đã cất cánh bay lên.
 
Cả ba người tụi mình quay đầu, phóng xe về phía trước. Chúng mình bay theo đội hình: Zetlin dẫn đầu, mình và Loor bay sau. Zetlin phóng như điên qua bộ máy kỳ lạ. Chắc ông ta muốn bỏ rơi Con Bọ Thực Tế đang bay, làm mình và Loor chật vật mới theo kịp. Ông ta bay gần mặt đất, bên dưới xà nhà bằng thép, rồi bẻ ngay sang phải, dẫn hai đứa mình qua một hành lang hẹp. Tụi mình phải bay hàng một, vì hành lang không đủ rộng cho hai xe cùng vượt qua. Ra khỏi hành lang, tụi mình phải leo ngược dốc cho tới gần trần. Từ đây, những thiết bị tròn bên dưới trông như những quả núi thép, cong vòng.
 
Hai đứa mình theo kịp ông ta là điều đáng kinh ngạc, nhưng mấy chiếc zip này rất dễ điều khiển. Theo mình, một phần vì chúng là những chiếc xe ảo, và trong thâm tâm tụi mình biết là phải bay với chúng, vì vậy mà tụi mình đã làm được.
 
Chúng mình mau chóng tiến gần bức tường cuối phòng máy. Có một khoảng trống tỏa ra một luồng sáng trắng. Zetlin ngoái lại nói:
 
-Chúng ta sắp tới sông băng.
 
Mình đoán, phòng kế tiếp trong cái tòa nhà lạ lùng này sẽ là cánh đồng phủ băng tuyết, nơi tụi mình đi thi đua với Zetlin trong trò lướt băng ném bóng. Vậy là quá tốt; vì chúng mình đã tới gần khu rừng hơn rồi.
 
Nhưng ngay lúc đó, một cái bóng xuất hiện phía trước, bên trái tụi mình. Bao công lao bay bổng của chúng mình hóa thành công cốc. Con Bọ Thực Tế đã tìm một lộ trình riêng, và đang rượt đuổi chúng mình tới ngõ ra. Hai bên đụng đầu nhau. Tụi mình tiến thẳng tới khoảng trống; con chim phóng tới từ bên trái chúng mình. Tụi mình nhấn ga. Con chim quái đản khổng lồ phóng lại gần hơn. Tụi mình phải vượt qua. Mình cố tính toán xem kẻ nào sẽ tới khoảng trống trước. Ba người tụi mình bay sát cánh nhau. Phải chặn đầu nó. Mình xiết ga. Hy vọng xe vọt nhanh hơn. Quá nguy hiểm. Nhưng một là thoát, hai là tan nát vì đâm sầm vào Con Bọ Thực Tế. Tất cả tùy thuộc vào kẻ nào tới khoảng trống trước.
 
Một giây sau, chúng mình bay vụt vào vùng ánh sáng trắng. Thành công rồi. Con chim bay vút ngang khoảng trống. Phóng quá nhanh, nó không kịp trở đầu.Nó phải lượn một vòng mới quay trở lại được. Chúng mình chỉ cần mấy giây quí giá đó để vượt lên trước nó.
 
Bây giờ tụi mình đang bay cao, trên đường đua phủ băng. Mình nghĩ, ông ta muốn hoàn toàn dựa vào tốc độ. Tốt. Mình khoái tốc độ. Thậm chí mình không nhìn quanh, để xem Con Bọ Thực Tế đã vào cái thế giới băng giá này chưa. Điều quan trọng là phải vượt qua vùng hoang vu lạnh lẽo này càng sớm càng tốt. Đây là một cuộc đua tốc độ tối đa.
 
Một phút sau, Zetlin ra hiệu là ông ta sắp bay xuống. Ông chúi mũi xe, phóng tới một thứ giống như bức tường băng thẳng đứng. Chúng mình đã tới cuối phòng băng, nhưng mình không thấy một lối ra nào. Đành phải tin tưởng vào Zetlin, chẳng lẽ ông ta muốn quăng mình vào băng đá như một con bọ quăng mình vào kính xe.
 
Trong màn tuyết bên dưới, mình thấy một bóng đen có cánh. Con bọ đang ở sau tụi mình và đang vọt lên rất nhanh.
 
Loor la lên:
 
-Kìa!
 
Mình cũng thấy rồi. Một khoảng trống cắt từ bức tường băng. Đó là cửa ngõ vào phòng kế tiếp.
 
Zetlin nói lớn:
 
-Chúng ta sẽ phải xuống nước. Ta không tin là con chim đó có thể xuống theo được.
 
Điều gì làm ông ta tin tưởng vậy? Cứ như mình thấy, Con Bọ Thực Tế muốn làm gì chẳng được. Rất có thể, chỉ vài giây nữa thôi, nó sẽ biến hóa thành một thứ quỉ quái gì khác, làm tụi mình hết vía luôn.
 
Hơn nữa, Loor không biết bơi. Mình gọi lớn:
 
-Loor.
 
-Đừng lo. Tôi làm được.
 
Cô sẽ phải tỏ ra vô cùng dũng cảm. Mình biết Loor sẽ làm như vậy. Zetlin phóng vào đường hầm băng giá. Hai đứa mình theo sau. Qua đường hầm ngắn, chúng mình lọt thỏm vào vùng tối đen như mực. Không thấy gì ngoài hàng loạt những quả cầu đủ màu sắc lơ lửng trong không gian, đánh dấu cho đường đua.
 
Zetlin ra lệnh:
 
-Khom thấp người xuống trước khi đụng mặt nước. Tiếp tục thở. Đừng giảm tốc.
 
Nói xong, ông chúi đầu xe, phóng xuống nước.
 
Hai đứa mình nhắm mắt làm liều theo ông ta. Ôi, mình sợ hết hồn đi được. Sợ cho Loor và cả cho mình. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi chạm mặt nước. Va đập mạnh làm mình văng khỏi xe? Ngộp thở? Vãi tè? Mình nghiến răng, khom sát người bên trong mũi xe hình chóp trong suốt, vù vù xuống nước. Zetlin chạm nước trước với một tiếng “ùm”. Hai giây sau tới lượt mình và Loor.
 
Chiếc xe này mạnh, nhưng mình chịu nổi. Mũi nhọn đầu xe làm giảm tối đa cú va chạm. Tuyệt hơn nữa là mình thở bình thường. Có khả năng là nhờ mũ bảo hiểm. Liếc qua Loor, mình thấy cô đang song hành ngay bên phải mình. Loor thật phi thường.
 
Ngay khi chạm nước, đèn pha cửa xe bật sáng, nên mình có thể nhìn thấy Zetlin rất rõ. Sông nước phủ lên đầu mũi làm thân xe chòng chành. Nhưng xoay trở chỉ hơi khó hơn trên không một chút thôi.. Có thể vì do sức cản của nước. Tuy nhiên tụi mình vẫn có thể di chuyển nhanh.
 
Phía sau, mình nghe tiếng vỡ nước thật mạnh. Chỉ một thứ có thể gây ra âm thanh đó. Con Bọ Thực Tế đã xuống nước. Không biết con chim quỉ quái đó có khả năng bơi lặn, hay con bọ đã biến hóa thành một thứ gì giống như một con cá mập rồi. Mình cố rũ bỏ ý nghĩ đó khỏi đầu.
 
Cuộc hành trình dưới nước không kéo dài. Phía trước, mình thấy lờ mờ đường nét một khoảng trống hình vuông. Zetlin đã hướng mũi xe về đó. Hai đứa mình lái theo ngay. Mấy giây sau, chúng mình phóng qua khoảng trống…
 
Và ra ngoài không gian bên trên khu rừng. Ngoái lại, mình thấy khoảng trống là một lỗ vuông đầy nước. Nhưng nước không hề trào ra, giống hệt khoảng trống hình tròn mà Loor và mình đã vượt qua lúc mới đến. Thật khó tin, nhưng…có thật. Mình còn nhận ra: quần áo mình khô rang. Không thể nào tin nổi.
 
Zetlin chúi đầu xe, phóng xuống bề mặt khu rừng. Mình chẳng muốn lại bị đụng độ với những cây cối phóng dây vèo vèo chút xíu nào. Nhưng thà bị lạc trong rừng, còn hơn bay ngoài không gian lộ liễu để Con Bọ Thực Tế nhìn thấy được.
 
Zetlin giữ cho xe thăng bằng, cách mặt đất chừng một mét, và phóng theo một con đường mòn. Loor bám theo ông ta. Mình theo sát sau Loor. Tụi mình di chuyển rất nhanh. Mình luôn gắn mắt vào lưng cô, dõi theo từng hành động, để biết trước khúc rẽ sắp tới. Chúng mình đang sải bước về nhà. Chẳng bao lâu sẽ tới lối vào Barbican và thoát nạn.
 
Sau mấy phút vượt qua khoảng trống trong rừng, Zetlin giảm tốc khi tới gần bức tường của tòa nhà. Tụi mình đã rượt đuổi đến phờ người, và tim mình đập thình thịch. Zetlin ngừng xe, nhảy ra ngoài, rồi chạy tới bảng kiểm soát gắn trên tường. Ông mở nắp đậy và bắt đầu nhấn các nút.
 
Mình hỏi:
 
-Sao chúng ta không bay zip ra khỏi đây?
 
-Chúng không hoạt động bên ngoài Barbican. Phải đưa tòa nhà về vị trí số hai, chúng ta mới ra khỏi đây được.
 
Ông bấm thêm mấy nút và tòa nhà bắt đầu rung lên. Nghe tiếng kim loại rít ken két xa xa, mình có thể tưởng tượng những thiết bị đồ sộ đang bắt đầu chuyển động. Mình chỉ còn có thể hy vọng nó chuyển động đủ nhanh để chúng mình đi xuống và ra khỏi đây, trước khi con bọ phát hiện ra. Tòa nhà kêu rầm rầm và bắt đầu di chuyển.
 
Zetlin trấn an:
 
-Không lâu đâu.
 
Mình nghe một tiếng rít khủng khiếp, như sắt thép đang rã rời từng mảnh. Một giây sau, tòa nhà ngừng chuyển động.
 
Loor hỏi:
 
-Chuyện gì vậy?
 
Zetlin vội trở lại bảng kiểm soát. Ông bực dọc nhấn mấy nút, nhưng chẳng có gì thay đổi.
 
Zetlin bối rối nói:
 
-Không hiểu nổi! Tất cả tín hiệu đều cho thấy là chúng ta đang di chuyển.
 
Mình bảo:
 
-Khi chúng ta còn ở trong phòng máy, có một tiếng động kinh khủng. Có thể là Con Bọ Thực Tế đã phá hủy bộ máy rồi không?
 
Đúng lúc đó, tụi mình nghe một tiếng thét chói tai vọng lên từ trong rừng thẳm. Cả ba đều ngước nhìn lên. Zetlin trả lời mình:
 
-Ta không biết. Nhưng Barbican không chuyển động. Nếu nó không trở lại chiều thẳng đứng, chúng ta sẽ không thể ra khỏi đây.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 34 NHẬT KÍ #15
(TIẾP THEO)
VEELOX
(@ Emz type)
 
 
Lại một tiếng thét rợn người vang vọng suốt khu rừng.
 
Tiếng thét lớn tới nỗi gây cảm giác như kim đâm vào não. Bên dưới, không xa tụi mình bao nhiêu, một bầy chim đủ màu tung bay nháo nhác. Rồi là tiếng cây cối răng rắc gẫy đổ. Dù Con Bọ Thực Tế tiến hành thứ quái quỷ gì, đó là một thứ rất to lớn.
 
Và… nó đang tiến tới.
 
Mình rên rẩm:
 
- Chẳng lẽ chỉ có một đường duy nhất này có thể ra khỏi đây!
 
Zetlin nói ngay:
 
- Còn một đường khác. Đó là hành lang khẩn cấp nhưng ta chưa sử dụng bao giờ.
 
Mình vội bảo:
 
- Tôi nghĩ đây là thời điểm quá tốt để thử sử dụng rồi.
 
Thêm những tiếng cây gẫy đổ rào rào. Lần này gần hơn. Tiếng cây cối bị phá hủy khi Con Bọ Thực Tế xuyên rừng, tìm kiếm tụi mình. Săn lùng tụi mình.
 
Loor hỏi:
 
- Cửa ra đó ở đâu?
 
- Sau phòng máy.
 
Mình gào lên:
 
- Sao không ra bằng lối đó khi chúng ta còn trong đó?
 
- Vì ta không ngờ Con Bọ Thực Tế có khả năng phá hủy Barbican.
 
Đó là câu trả lời rất lô-gích của ông ta. Mình cố bình tĩnh nói:
 
- Được. Không sao. Chúng ta trở lại đó.
 
Đúng lúc đó, chúng mình nhìn thấy nó.
 
Đang xông ra từ những cây cối nhiệt đới, cách tụi mình chỉ mấy mét, là một hình ảnh hãi hùng. Con Bọ Thực Tế đã biến thành – nói sao nhỉ - một thứ giống như một con bọ xanh lè. Những cẳng chân nghều ngào như chân nhện độc nhân lên nhiều lần. Một thân hình dài, đầy vảy và một cái đầu to đùng với những cái càng nhô ra trước cái mồm đỏ lỏm. Và nó đã thật sự lớn. Con quái vật này sừng sững, vượt cao hơn hẳn chúng mình, giống như tụi mình đang ở trong một phim về quái vật của Nhật.
 
Con quái dừng bước, rướn cổ rít lên một tiếng đinh tai nhức óc.
 
- Chúng ta vào lầm chỗ rồi.
 
Loor tuyên bố, rồi nổ máy chiếc zip. Cô phóng lên không, tránh khỏi tầm với của con bọ yêu quái.
 
Nhưng cô đi không được xa. Cô vừa bay lên, con bọ quay ngay đầu lại và bắn từ mồm ra một sợi dây dài trong suốt.
 
Mình gào lên:
 
- Loor!
 
Quá muộn! Sợi dây ghì ngang cái xe đang ở giữa chừng bay, giữ Loor lơ lửng tại chỗ như một con diều trên đầu sợi dây. Loor nhấn ga, cố bứt ra, nhưng sợi tơ thanh mảnh siết chặt. Mình thấy nó đang cuốn Loor vào như một con cá mắc câu. Những cái càng quanh miệng nó quập vào, chờ đợi. Con nhện đã túm được con mồi và sẵn sàng ăn thịt.
 
Mình la lên:
 
- Tôi lên cứu cô ấy ra khỏi xe.
 
Mình vừa định bay lên, bốc Loor qua xe mình. Nhưng Zetlin nhanh hơn. Ông phóng khỏi mặt đất, đạp ga hết tốc độ. Mình nghĩ, Zetlin phóng quá nhanh, không thể ngừng lại bên Loor được. Nhưng đó không phải là dự tính của ông. Zetlin đâm chiếc zip giữa Loor và con bọ khổng lồ, phóng thẳng vào sợi tơ căng thẳng chặt làm hai. Một hành động quá thông minh. Loor vọt đi, như thể bị sợi dây súng cao su đẩy mạnh.
 
- Tuyệt vời!
 
Mình la lên, và ngay lập tức ước gì mình câm họng thì hơn. Vì mình chỉ còn lại một mình với Con Bọ Thực Tế lù lù trên đầu. Chu cha, chẳng khác nào gào lên: “ Tớ đây nè, bắt đi!”. Chuồn thôi. Phóng hết sức về bên trái, tránh xa con quái, mình tăng ga tối đa. Thoáng thấy nó quay về phía mình, và bắn ra một sợi dây khác, mình vội nhấn ngón chân, cho xe phóng xuống. Sợi dây lướt sát vai mình. Trong khi con quái nạp lại đạn, mình chuồn thẳng. Ngoái vội lại, mình thấy nó đang bò ngược  trở lại đường cũ, theo lối mòn nó đã cắt xuyên rừng.
 
Cuộc đua chưa chấm dứt.
 
Mình rút lui về hướng cổng nước, và đuổi kịp Loor và Zetlin.
 
Mình kêu lớn với Zetlin:
 
- Hành động ngon lành thật.
 
- Ta vẫn rất tuyệt.
 
Ông ta tuyệt thật. Chẳng khiêm tốn chút nào, nhưng tuyệt thật.
 
Vừa tăng ga, Zetlin vừa bảo:
 
- Theo ta trở lại phòng máy.
 
Mình và Loor phóng theo. Mình tin là sẽ thành công. Con Bọ Thực Tế càng to lớn hơn càng chậm chạp. Tụi mình chỉ việc nhấn bàn đạp, vọt tới phòng máy, và sẽ chuồn ra khỏi đó êm ru.
 
Hay là… mình đã tưởng vậy thôi.
 
Từ xa, cổng vào phòng nước đã xuất hiện. Tụi mình phóng hết tốc độ tới đó. Mấy phút nữa cả ba sẽ chạm mặt nước. Zetlin quay lại, hỏi lớn:
 
- Hai người ổn chứ?
 
Hai đứa gật đầu.
 
Ông ta tự tin nói thêm:
 
- Đừng giảm tốc. Chúng ta sẽ vượt qua được.
 
Vì quay đầu lại, Zetlin đã không thấy chuyện gì xuất hiện phía trước. Chúng mình đang phóng tối đa tới ô vuông lớn có nước. Nhưng trong khi bay vù vù tới, mình thấy cửa ngỏ của ô vuông đã bị một vật che phủ.
 
Thoáng suy tính, và mình đã nhận ra vật che phủ đó là gì.
 
Đó là một lưới nhện.
 
Chắc hẳn Con Bọ Thực Tế đã giăng bẫy sau khi đi qua, để bắt mấy con ruồi đâm đầu vào lưới.
 
Mình gào lên:
 
- Coi chừng!
 
Quá muộn! Loor và mình bẻ ngoặc tay lái và tránh được, nhưng Zetlin thì không kịp. Vừa đủ thời gian nhìn phía trước, ông ta đã đâm sầm vào lưới.. Mình thoáng hy vọng là nó sẽ vỡ tung như sợi dây ông ta đã cắt đứt. Nhưng không. Đây không chỉ là một sợi, mà là cả một mạng lưới kết nối vào nhau.
 
Mình và Loor quay lại để thấy Zetlin dính trong những sợi dây lằng nhằng. Chiếc zip của ông loảng xoảng rơi xuống đất, bỏ ông vướng víu tuyệt vọng như… một con ruồi sa lưới nhện. Thậm chí mình không biết chắc là ông ta còn tỉnh, hay còn sống không.
Loor phóng tới, lơ lửng kế bên Zetlin, hỏi:
 
- Ông không sao chứ?
 
Zetlin gật. Hú hồn! Ông ta run rẩy, nhưng còn sống và tỉnh táo. Nhìn xuống khu rừng bên dưới, mình thấy con nhện khổng lồ đang chạy tới. Nó sải dài tám chân, hấp tấp chạy lại để xem có miếng ngon lành nào lọt bẫy hay không. Phải đem Zetlin ra khỏi đó ngay. Nhưng bằng cách nào đây?
 
Loor đã có cách. Cô lấy từ trong áo ra một vật giống như con dao làm bếp. Không ngờ cô vẫn còn giữ lại một con dao. Nhưng lúc này mình mừng vì cô đã làm điều đó.
 
Loor ra lệnh:
 
- Pendragon, giúp tôi một tay. Xuống bên dưới ông ấy đi.
 
Mình cho xe xuống bên dưới Zetlin. Trong khi Loor cắt lưới nhện, mình nắm chân ông ta, sẵn sàng để ông ta rơi vào xe của mình. Liếc lại sau, mình thấy con bọ thực tế đang tới gần hơn. Nếu nó quyết định hóa lại thành một con chim, thì chỉ việc bay thẳng lại mà chộp lấy tụi mình. Nhưng nó không làm thế. Con bọ khổng lồ tiếp tục phóng qua khu rừng.
 
Mấy giây sau. Zetlin thoát khỏi lưới nhện. Loor nhẹ nhàng đặt ông ta vào xe, trước mặt mình.
 
Mình hỏi:
 
- Ông đi cùng xe với chúng tôi chứ?
 
- Ờ.
 
Zetlin ngơ ngơ nói. Không có đủ thời gian để giải thoát xe của ông ta được nữa. Zetlin khom sát người trước mũi xe, nhường tầm nhìn cho mình, rồi bảo:
 
- Đề nghị phóng lẹ lên.
 
Nhìn lên Loor, mình hỏi:
 
- Mạng nhện hết chưa?
 
- Đủ để qua được rồi.
 
Hai đứa quay xe, đảo một vòng, rồi hướng mũi xe thẳng qua lỗ hổng mạng nhện Loor mới cắt, phóng vào nước.
 
Bây giờ tốc độ là tất cả. Loor và mình lái sát bên nhau, xiết ga, vắt tới chút sức lực cuối cùng của bộ máy lạ lùng nhưng diệu kỳ này. Loor tiến lên mặt nước trước. Chiếc xe của mình và Zetlin nối theo ngay. Hai xe cùng phóng lên khỏi mặt nước, rồi hướng thẳng tới cổng băng dẫn tới đường đua trượt băng.
 
Mấy phút sau, tụi mình lướt qua đường hầm băng và phóng ra ngoài cánh đồng băng giá sáng rực. Chúng mình cho xe tiến thẳng, không bỏ phí một giây để ngoái lại xem Con Bọ Thực Tế có bám theo không.
 
Zetlin không hề ngóc đầu lên khỏi mũi xe. Không sao, vì mình và Loor biết nơi phải đến. Mấy giây ngắn ngủi sau, tụi mình đã lướt trên những thiết bị khổng lồ của phòng máy.
Mình chỉ tay xuống dưới:
 
-Có vấn đề rồi.
 
Quả vậy, hai thanh sắt đồ sộ đã bị lèn giữa những bánh xe răng cưa. Ngay khi khởi động, Barbican đã bị tắt nghẽn. Không chỉ hung dữ, Con Bọ Thực Tế còn tỏ ra rất khôn ngoan.
Mình ra hiệu cho Loor, rồi hai đứa cho xe đáp xuống sàn. Mình bảo:
 
- Tiến sĩ Zetlin, chúng ta đã ở trong phòng máy rồi. Ra khỏi nơi đây bằng cách nào đây?
 
Vẻ bàng hoàng, Zetlin ngồi thẳng lên.
 
Loor hỏi:
 
- Ông có bị thương không?
 
- Chỉ… kinh hoàng.
 
Ông nhìn quanh phòng máy rộng mênh mông, rồi chỉ tay về cái ống tròn dựng đứng từ sàn tới trần, nói:
 
- Đó.
 
Ống được làm bằng cùng loại nhôm xanh nhạt như trong lòng thang máy.
 
- Đó. Đó là trọng điểm của Barbican. Là lối ra của chúng ta.
 
Loor bảo:
 
- Chúng ta nên ra khỏi xe và đi bộ. Đừng để quái vật phát hiện ra chúng ta ở đâu.
 
Ý kiến rất tuyệt.
 
Mình bảo:
 
- Đi thôi.
 
Cả ba hấp tấp vừa chạy qua phòng máy, tiến tới ống hình trụ màu xanh, vừa luôn nhìn lại, sợ Con Bọ Thực Tế xuất hiện. Nhưng không thấy gì. Mình đã nghĩ, chắc con quái này hết trò rồi, và đang bị kẹt lại trong rừng. Tốt. Mong sao những sợi dây quái quỉ của những cây xương rồng nhai ngấu nghiễn nó cho rồi.
 
Chỉ mất mấy phút tụi mình đã tới ống trụ. Ống rộng chừng gần mét rưỡi và vươn thẳng đứng.
 
Zetlin chỉ ô cửa vuông có một bánh quay, nói:
 
- Ống này dẫn xuống khung vòm chống trụ Barbican.
 
Vừa xoay bánh quay, ông ta vừa giải thích thêm:
 
- Chúng ta có thể leo bên trong khung vòm đó xuống tới dưới đất.
 
Ông mở cửa, bước vào trước. Loor bước theo rồi tới mình. Bên trong ống tối thui, nhất là sau khi đóng cửa và chốt lại bánh quay. Mấy giây sau, mắt đã quen với bóng tối, mình mới thấy cầu thang sắt chạy dọc chiều dài ống. Zetlin bước vào thang và bắt đầu leo xuống. Vượt qua nhiều mét, cầu thang dẫn tới một mặt sàn bằng thép. Zetlin cắt nghĩa:
 
- Sàn này ở trên đỉnh vòm. Cả hai đầu mặt sàn đều có cầu thang sắt đưa chúng ta đi xuống.
 
Ui da! Bây giờ mình mới hiểu vì sao đường tháo lui này không phải là chọn lựa của Zetlin từ đầu. Khung vòm này quá lớn, có nghĩa là đường xuống rất dài.
 
Loor cũng đang có cùng ý như mình. Cô nói:
 
- Nếu Con Bọ Thực Tế theo chúng ta vào đây thì…
 
Cô không cần phải nói hết câu. Ai cũng hiểu là: thì… tụi mình tiêu tùng luôn.
 
Zetlin bảo:
 
- Ta biết. Nhưng chỉ còn một đường này thôi.
 
Không muốn phí phạm thời giờ, mình tiến tới cuối sàn. Phải vượt qua khoảng ba mươi mét mới tới cầu thang sắt với tay vịn cũng bằng sắt. Cầu thang uốn cong, kéo dài xuống, khuất chìm  trong bóng tối.
 
Zetlin nói:
 
- Thận trọng. Đường xuống xa lắm đó.
 
Không cần anh ta nhắc thêm lần nữa. Mình quay người, hai tay nắm chặt hai bên tay vịn, đi giật lùi xuống thang. Loor theo mình, Zetlin sau cùng. Lúc đầu rất khó đi, vì cầu thang không dốc lắm. Cứ như mình phải bước bằng cả hai chân lẫn hai tay. Nghĩ lại hình dạng khung vòm, mình nhớ là nó uốn vòng cung từ đỉnh. Mình tính toán, càng xuống sẽ càng dốc hơn. Và chính xác là vậy, chẳng bao lâu sau, đường xuống gần như thẳng đứng, như một cái thang cây. Mình di chuyển nhanh vì cảm giác thật an toàn. Tốc độ không còn là vấn đề nữa, nhưng lỡ trượt té là… tiêu. Không biết kiểu nào đáng sợ hơn: ngã xuống lỗ đen mò mò này, hay bị Con Bọ Thực Tế tấn công từ phía trên. Nhưng kiểu nào cũng là động cơ thúc đẩy chúng mình tiếp tục tiến bước.
 
Dọc đường đi xuống không ai nói gì, vì chẳng có gì để nói. Nhưng mình biết, tất cả đều đang cùng chung ý nghĩ: Tiếp tục xuống và chuồng khỏi đây gấp, trước khi con bọ phát hiện ra chúng mình.
 
Thình lình toàn thể cấu trúc này rung động. Nó xảy ra quá nhanh và quá mạnh, gần như kéo tung mình ra khỏi cầu thang. Tất cả tụi mình khựng ngay lại, nắm chặt tay vịn.
 
Mình hỏi lớn:
 
- Cái gì vậy?
 
Zetlin bảo:
 
- Ta không biết. Tiếp tục đi, nhưng phải cảnh giác.
 
Lại bắt đầu đi xuống. Một phút sau, lại thêm một đợt rung động. Tất cả ngừng di chuyển, bám tay vịn.
 
Mình bảo:
 
- Chắc chắn do con bọ. Có lẽ nó đang cố phá một bức tường.
 
Cả ba tiếp tục đi xuống, nhưng lần này nơm nớp lo sợ không biết lúc nào bị những cú lắc giật hất chúng mình khỏi cầu thang. Thêm ba lần rung động mạnh nữa, và lần nào tụi mình cũng kịp nắm chắc tay vịn. Rồi sau quãng thời gian như kéo dài cả thế kỷ, tụi mình cũng xuống được tới mặt đất. Không ai ngừng lại để reo mừng. Tụi mình đang ở dưới đáy của một phía vòm, trong phần rộng nhất của kiến trúc này.
 
Loor chỉ một cánh cửa gần tụi mình nói:
 
- Có lối ra rồi.
 
Cả ba cùng nhau chạy ù tới. Loor mở cửa.
 
Bên ngoài trời đang mưa tầm tã. Nhưng mình không quan tâm. Tụi mình thoát ra ngoài rồi! Cả ba chạy ra khỏi khung vòm, cố tránh khỏi Con Bọ Thực Tế càng xa càng tốt. Tụi mình cắm cổ chạy xuôi con phố ít nhất là nửa dặm, cho đến khi cảm thấy an toàn mới ngừng lại. Chúng mình tìm thấy một chỗ trú dưới cổng của một trong những ngôi nhà màu đen.
 
Trong khi cả ba đứng nghỉ, mình nhìn lại khối kiến trúc được gọi là Barbican. Thật đúng là một tòa nhà lạ lùng, khó tin, kinh ngạc đến sững sờ. Treo lơ lửng trong không gian, nó không hề lộ ra một dấu hiệu khác lạ, kì bí nào ẩn chứa bên trong. Trông nó vừa ngoạn mục vừa buồn thảm.
 
Mình liếc nhìn Zetlin. Ông ta không nhìn tòa nhà, mà nhìn con phố dưới mưa, trong cái thành phố ảo thê lương của ông. Đây là nơi nhắc nhở ông tới một cuộc đời ông đã phải chạy trốn. Bây giờ lại trở thành nơi ẩn náu của ông.
 
Mình gọi nhỏ:
 
- Tiến sĩ Zetlin.
 
Giọng đứt đoạn, ông nói:
 
- Ta đã thề sẽ không bao giờ trở lại.
 
Nhìn ra thành phố, mình cố cảm nhận bằng con mắt của ông ta. Mưa trút xuống những con phố xám xì. Một khung cảnh thật buồn nản. Mình sửng sốt vì không thấy một bóng người. Từ lúc Con Bọ Thực Tế bắt đầu tàn phá, mình không thấy một người nào. Không biết tất cả đã bỏ chạy, hay bằng cách nào đó thế giới ảo đã đổi thay và quét sạch tất cả, chỉ còn lại những con người thật. Là chúng mình. Mình nghĩ điều đó không quan trọng. Vì tụi mình không thuộc về nơi này.
 
Loor nhắc ông ta:
 
- Thành phố này cũng không là thật.
 
Zetlin nói ngay:
 
- Nó thật với ta.
 
Đúng lúc đó, tụi mình nghe một tiếng động mà lúc đầu mình tưởng là tiếng sấm. Tiếng đùng đùng vọng lại từ Barbican. Tất cả quay nhìn tòa nhà, nhưng chẳng thấy gì đặc biệt. Rồi thêm hai tiếng động lớn nữa.
 
Loor bảo:
 
- Dù là gì, đó chính là nguyên nhân làm rung động khung vòm khi chúng ta leo xuống.
 
Nhưng tiếng động đó là gì?
 
Một tiếng đùng vang dội. Zetlin nghẹn thở. Barbican đang bị tấn công... từ bên trong. Những tảng nhà rơi rụng, đổ rầm rầm xuống mặt đất bên dưới. Mình nghĩ, cả ba người đều biết đó là gì, nhưng không muốn tin đó là sự thật.
 
Mình hổn hển:
 
- Nó đang phá tường, cố thoát ra ngoài.
 
Rồi, một hình thù đen thui nhô lên từ dưới tòa nhà. Đó chính là nơi có khu rừng. Tụi mình khiếp đảm nhìn một nắm tay to lớn vươn ra ngoài. Tiếng sắt thép xoắn vặn và tiếng kính vỡ vụn xuyên qua tiếng mưa rào rào. Nắm tay rút vào tòa nhà, và một hình thù khác nhô cao. Cứ như một quái vật đang được nở ra từ tòa kiến trúc nằm ngang. Một khối đen nhô ra khỏi một lỗ hổng, xé tung cho lỗ hổng rộng hơn, ném những mảnh nhà xuống hè đường. Khối đen vặn vẹo, uốn éo, rồi... mở mắt.
 
Đó là cái đầu của một con thú, và đó là một sinh vật đến từ địa ngục. Trông nó như một con thú nhưng không giống bất kỳ một con thú nào mình đã nhìn thấy. Đầu giống đầu lợn lòi, với cái mõm có những cái răng cong lên. Mắt là mắt rắn, với con ngươi dọc. Sừng của nó xoắn vòng lên như sừng trừu đực. Lớp lông đen bóng như dầu phủ khắp đầu.
Con quái nhô đầu qua lổ hổng, há mõm rống lên khi cố chui khỏi tòa nhà. Cái mõm toang hoác khát máu, đầy răng vàng khè lởm chởm.
 
Tụi mình bàng hoàng khi con quái đập vỡ thêm một lổ hổng nữa. Nắm tay nó đưa ra ngoài, mở rộng thêm đường tẩu thoát. Rồi cả hai tay nó đều thoải mái bung ra ngoài. Bây giờ nó đã có thể vươn tấm ngực đồ sộ ra khỏi tòa nhà. Ngực và cánh tay nó, với những cơ bắp cuồn cuộn, chẳng khác gì một con người. Trong khi chúng mình ngẩn ngơ thì nó cứ lớn hơn lên. Lúc này nó đã to lớn tới mức khu cuối tòa nhà không chứa nổi nữa. Tiếng sắt thép xoắn vặn dưới sức nặng của con quái ép xuống. Nếu nó tiếp tục lớn hơn, tòa nhà sẽ sụp đổ.
 
Con quái lại rống lên, đè nắm tay lên nóc tòa nhà. Nó đập thủng thêm một lỗ thủng lớn, và nước ào ào tràn ra. Nó đã phá vỡ căn phòng có đường đua ngầm dưới nước. Hàng tấn nước phun ra như thác, đổ ầm ầm ra đường phố. Chỉ trong vài giây, nước trào tới chỗ chúng mình đang đứng. Nước ngập tới gối, nhưng tụi mình vẫn đứng yên. Nước mưa đã làm chúng mình ướt như chuột lột rồi, thêm nửa mét nước nữa nhằm nhò gì.
 
Con quái đè tay lên nóc nhà, kéo một chân ra ngoài, rồi kéo nốt chân kia. Bây giờ tụi mình đã có thể thấy nửa thân dưới phủ đầy lông và hai bàn chân móng guốc của nó. Nó vươn ra ngoài, đứng trên nóc tòa nhà nằm ngang. Sau cùng, cái đuôi của nó xuất hiện. Một cái đuôi dài, giống như đuôi chuột, trắng hếu như xương. Quái vật đứng trên hai chân móng guốc, đuôi cuốn quanh một bên đùi, mà tru lên. Tiếng tru tức giận, khủng khiếp làm máu mình như đông lại. Chúng mình trừng trừng ngó Con Bọ Thực Tế trong một cơ thể vật chất. Toàn thể nỗi hãi hùng của dân Veelox đã nuôi dưỡng vật này, làm nó thành hiện thực, và cho nó lớn lên.
 
Cả ba người tụi mình hoàn toàn không đủ khả năng chống lại nó.
 
Quái vật leo khỏi tòa nhà, trượt xuống một bên khung vòm. Bây giờ nó đã ở trên mặt đất. Vấn đề là: nó sẽ truy lùng tụi mình không? Nó đứng cao nghều nghệu, nhìn quanh, đánh hơi. Cái mõm lợn của nó di chuyển như đang tìm mùi. Chỉ còn hy vọng là tụi mình đang ở cuối chiều gió. Mình hồi hộp tưởng như con quái đã đánh hơi được tụi mình và sắp tiến tới...
 
Nhưng không. Nó nhìn quanh lần cuối, rồi quỵ xuống.
 
Loor hỏi:
 
- Nó làm gì vậy hả?
 
Con quái nắm bàn tay khổng lồ thành quả đấm, đưa lên cao, rồi giật mạnh xuống, nện trên mặt đất. Động lực mạnh tới nỗi làm con phố rung chuyển như động đất. Con quái đấm nữa. Bắp thịt nó căng lên cuồn cuộn trong khi nó đấm liên hồi lên một chỗ. Dần dần nó phá một hố xi măng toang hoác.
 
Nhìn vẻ mặt Zetlin, mình biết ông ta cũng như mình, không hiểu vì sao con quái liên tục đấm nền xi măng.
 
Một giọng nói sợ sệt sau lưng tụi mình:
 
- Chuyện gì đang xảy ra thế này?
 
Cả ba quay phắt lại và thấy…
 
Aja. Cô vượt qua tụi mình, mắt không rời quái vật.
 
Mình hỏi lại:
 
- Chuyện gì xảy ra thế này? Cô nói đi. Từ lúc thấy cô, tụi tôi chạy trốn con quái đó muốn hết hơi. Cô có định đưa tụi tôi ra khỏi đây không?
 
Aja không trả lời, chỉ lom lom nhìn Con Bọ Thực Tế.
 
Vừa đấm liên hồi lên mặt đất, đầu con quái vừa biến dạng. Từ cái đầu kỳ lạ như lợn lòi, thành một đầu chim với cái mỏ dài, khoằm khoằm. Cái mỏ há ra, để lộ những cái răng to đùng, nhọn hoắc. Thân nó biến thành thân của loài bò sát. Đầu cũng thay đổi, biến thành một cái sọ ghê tởm, trơ xương, với hai mắt không sinh khí và những cái răng nanh nhọn.
Aja hổn hển nói:
 
- Nó được nuôi dưỡng bằng nỗi khiếp đảm của toàn lãnh địa.
 
Loor bình tĩnh nói:
 
- Aja, cô có biết vì sao nó nện thình thịch lên mặt đất không?
 
Mặt thẫn thờ, Aja quay lại tụi mình, nói:
 
- Tôi nghĩ, nó đang cố thoát ra.
 
Mình nói ngay:
 
- Nó thoát ra rồi. Nhìn tòa nhà kìa. Sụp đổ rồi.
 
Aja lắc đầu. Nhìn cô như thế này thật dễ sợ. Aja là một con người thông minh và cô biểu lộ điều đó qua đôi mắt. Nhưng đôi mắt vốn sắc sảo đó bây giờ trống rỗng, như thể tâm trí cô không thể chấp nhận những gì đang xảy ra.
 
Cô bảo:
 
- Không. Nó đang cố đào thoát khỏi thế giới ảo.
 
Zetlin nhìn thẳng cô, hỏi:
 
- Mi định nói gì?
 
Cô tiếp tục nói như trong cơn mê sảng:
 
- Trung tâm Alpha… đang rã rời từng mảnh. Mỗi tiếng nện của nó xuống đất, tôi cảm thấy điều đó trong trung tâm.
 
Zetlin ngắt lời:
 
- Không thể như thế được. Trung tâm Alpha là một thực thể.
 
- Đó chính là điều tôi sắp nói với ông. Con Bọ Thực Tế đã có được sức mạnh hơn Nguồn Sáng Đời Sống nhiều. Nó đang cố thoát ra khỏi thế giới ảo này… và xâm nhập vào hiện thực.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 35 NHẬT KÍ #15
(TIẾP THEO)
VEELOX
(@ Emz type)
 
 
Có thể như vậy được sao? Có thể nào Con Bọ Thực Tế xé toang đường phân giới trong thế giới ảo của tiến sĩ Zetlin, để trốn vào thế giới thật? Nếu quái vật này, xuyên qua trung tâm Alpha, xâm nhập được vào kim tự tháp, nó sẽ phá hoang nơi này. Mọi người trong kim tự tháp sẽ chết hết, chưa kể đến toàn thể Veelox. Điều đó thật sự có thể xảy ra sao?
Đương nhiên là có thể. Sao mình lại nghi ngờ khả năng đó chứ? Không quy luật thực tế nào áp dụng được với bất kỳ thứ gì mình đã thấy tại Veelox, vậy thì điều gì làm mình nghĩ những quy luật đó sẽ tham dự vào lúc này? Không thể. Nếu con quái đó được thả lỏng, nó sẽ phá hủy toàn thể Veelox.
 
Và Saint Dane sẽ có được lãnh địa đầu tiên.
 
- Sao chuyện này có thể xảy ra chứ?
 
Loor hỏi, giọng chắc nịch. Cô tỏ ra bình tĩnh hơn mình nhiều.
 
Mình chưa biết phải trả lời sao, cho đến khi thấy cô đưa cao cái vòng kiểm soát. Núm vuông bên phải trên vòng của cô lóe sáng. Mình vội đưa vòng của mình lên. Vòng của mình cũng đang bừng sáng. Liếc sang Zetlin, vòng kiểm soát của ông ta cũng vậy.
 
Mình kêu lên:
 
- Aja? Thế này là sao?
 
Mình đưa vòng lên trước mắt cô, nhưng Aja vẫn chăm chú nhìn quái vật đang liên tục đấm xuống hè đường. Cơn ác mộng này là sáng tạo của chính cô. Mình nghĩ là Aja đang bị sốc. Nhảy lại, mình đứng trước mặt Aja, gào lên gọi:
 
- Aja!
 
Mình đưa chiếc vòng kiểm soát sát mắt cô, hỏi:
 
- Vì sao vòng lại hoạt động được như thế này?
 
Aja từ từ quay nhìn xuống chiếc vòng, thoáng một giây lạ lẫm, như không biết đó là gì. Rồi cô có vẻ tập trung. Aja đã bình tĩnh lại. Cô chậm rãi nói:
 
- Ngay trước khi trung tâm Alpha bị rung chuyển, mạng chính đã hoạt động.
 
Loor hỏi:
 
- Là sao?
 
- Mình nghĩ, Con Bọ Thực Tế đang tập trung toàn bộ sức lực để phá đường ra. Điều đó có thể cho chúng ta kiểm soát được cuộc nhảy, ít ra là một thời gian ngắn.
 
Mình quay vội lại mọi người:
 
- Chúng ta ra khỏi đây ngay. Loor, nhấn nút đi.
 
Không trả lời, Loor nhấn nút ngay và… cô biến mất.
 
- Haaa!
 
Mình la lên, chạy tới Zetlin. Ông ta đang thẫn thờ nhìn quái vật. Mình bảo:
 
- Tiến sĩ Zetlin, tôi sắp ra khỏi cuộc nhảy đây. Ông phải theo tôi ngay.
 
Ông ta vẫn không rời mắt khỏi con quái vật. Mình nắm vai, quay ông ta hướng về mình, gào lên:
 
- Nghe đây! Chúng ta phải kết thúc cuộc nhảy này. Có thể điều đó sẽ chặn Con Bọ Thực Tế lại được.
 
Zetlin bần thần nói:
 
- Nhưng nếu không ngăn chặn được nó thì sao.
 
- Chúng ta sẽ có cơ hội tốt hơn khi ông đánh nó từ trung tâm Alpha, hơn là chạy trốn nó tại đây. Tôi đặt niềm tin vào ông và Aja. Ông sẽ kết thúc chuyện này.
Zetlin nhìn lại quái vật. Mình thấy mắt ông ta có sự thay đổi. Tập trung và lanh lợi. Nhìn lại mình, ông gật đầu nói:
 
- Đi đi. Ta theo sau ngay.
 
Lần này mình tin ông. Nhìn hình ảnh của Aja, mình bảo:
 
- Gặp lại cô trong trung tâm Alpha, được chứ?
 
- Lẹ lên.
 
Cô nói rồi biến mất.
 
Mình bảo Zetlin:
 
- Tôi đi đây.
 
Rồi bấm nút.
 
Tất cả bỗng tối đen.
 
Mình đủ tỉnh táo để không ngồi bật dậy ngay. Lần trước mình đã bị va đầu bên trong ống nhảy vì hấp tấp. Nhưng mình đã trở lại? Sau cùng thì mình đã trở lại thực tế rồi sao?
Lời giải đáp đến tức thì. Ánh sáng lan dần khi chiếc dĩa bạc trượt vào tường. Chiếc bàn trôi ra khỏi ống và mình nhìn thấy Loor đầu tiên. Cô đứng nhìn xuống mình, trông như một thiên thần hộ mạng.
 
Mình hỏi:
 
- Tụi mình đã trở lại? Lần này là thật chứ?
 
- Tôi tin là vậy.
 
Loor trả lời. Mình nhảy khỏi bàn, chạy ra khỏi phòng và tiến thẳng đến trung tâm Alpha. Aja đang ngồi trên ghế kiểm soát. Thấy mình, cô nhảy bật khỏi ghế, choàng tay ôm chặt lấy mình. Mình tưởng cô lại sẽ bay vèo qua mình như một bóng ma. Nhưng không. Thân hình cô vững chãi. Chính là Aja thật. Tụi mình trở lại rồi.
 
Aja nói:
 
- Mình tưởng không bao giờ các bạn thoát khỏi đó.
 
Không ngờ được chào đón nồng hậu thế, nhưng mình chỉ hỏi:
 
- Chuyện gì đang xảy ra?
 
Aja trở lại ghế ngồi. Mình mừng thấy cô đã tập trung trở lại.
 
Vừa chỉ lên màn hình tối thui, Aja vừa cắt nghĩa:
 
- Ngay khi tiến sĩ Zetlin ra khỏi cuộc nhảy, tất cả đều ngừng lại. Tiếng đập thình thịch cũng ngừng bặt luôn. Mình nghĩ, khi ông ta kết thúc cuộc nhảy, Con Bọ Thực Tế cũng kết thúc theo.
 
Loor cũng vừa tới, cô hỏi:
 
- Có thể nào dễ dàng thế sao?
 
Aja nhấn mấy nút trên bảng kiểm soát. Một loạt dữ liệu xuất hiện trên màn hình. Cô rà quét hình rồi nói:
 
- Mình cho là vậy. Nguồn Sáng Đời Sống đã trở lại bình thường.
 
Quay lại nhìn mình, Aja khúc khích cười:
 
- Hạ màn.
 
Mình hỏi:
 
- Nhưng còn Zetlin đâu?
 
Aja nhảy khỏi ghế, chạy vào phòng nhảy. Chiếc dĩa ở giữa vẫn còn đóng. Aja nhấn mấy nút phía trên dĩa, nhưng rồi lưỡng lự. Mình có thể đoán cô đang nghĩ gì, vì đó cũng là điều mình đang nghĩ tới. Mở ống nhảy này ra, chẳng khác nào bốc một nấm mồ. Zetlin đã không ra khỏi đó từ nhiều năm rồi. Đây là một việc làm vừa hồi hộp hứng thú vừa sờ sợ.
Để trấn an cô, mình bảo:
 
- Không sao đâu. Đã đến lúc ông ta ra khỏi đó rồi.
 
Aja gật, rồi nhấn nút cuối cùng. Chiếc dĩa bạc rời khỏi ống, và với một tiếng rì rì nho nhỏ, cái bàn trôi ra. Ba đứa mình đứng bên nhau, hồi hộp chờ hình ảnh đầu tiên của tiến sĩ Zetlin. Tiến sĩ Zetlin thật sự.
 
Nằm trên bàn là một ông già với hai mắt nhắm nghiền. Ông ta mặc bộ áo liền quần màu lục quen thuộc, hai tay khoanh trước ngực. Da ông ta trắng bệch vì thiếu ánh mặt trời. Đầu sói lọi, râu xồm xoàm. Cũng dễ hiểu thôi, bao nhiêu năm không cạo râu rồi. Rõ ràng vẫn còn chút rung động của Rip Van Winkle. Thậm chí ông còn đeo một cặp kính tròn xoe. Mình chẳng hiểu vì sao ông ta lại cần mấy thứ đó trong ống nhảy. Thật khó tin đây là con người cùng tranh đua với mình trong thế giới ảo… với cái tuổi mười sáu. Chứng cớ duy nhất chỉ là vết bầm đỏ trên mu bàn tay, khi ông ta bị nọc độc văng trúng. Đây đúng là tiến sĩ Zetlin, bằng xương bằng thịt.
Trong một thoáng mình sợ là ông ta đã chết. Trông ông y như chết thật. Nhưng rồi ông ta từ từ mở mắt, rồi nheo lại vì chói sáng. Nhắm mắt một lúc lâu, sau cùng ông cũng thì thào:
 
- Đầu ta đau quá.
 
Mình đoán, ông ta vẫn còn đau vì cú va chạm vào lưới nhện. Thấy Zetlin gượng ngồi dậy, ba đứa mình vội vàng giúp ông. Ông ta rất yếu. Không có gì đáng ngạc nhiên. Zetlin đã bảy mươi chín tuổi rồi và đã lâu không tập tành thể dục.
Ông ta bảo:
 
- Ta yếu ớt như một con mèo con.
 
Tụi mình nâng ông ta ngồi thẳng dậy, Zetlin hít một hơi thật sâu, rờ chòm râu  như một vật xa lạ. Ông gỡ kính, dụi mắt, rồi nhìn tất cả tụi mình lần đầu tiên. Bây giờ mình mới nhận ra con người mình đã gặp trong thế giới ảo. Có thể ông mang một thân xác già nua, nhưng đôi mắt ông thì vẫn vậy. Ông lần lượt nhìn từng đứa một, rồi hỏi.
 
- Tình hình sao rồi?
 
Aja tiến lên một bước, báo cáo:
 
- Tôi nghĩ, khi ông kết thúc cuộc nhảy, cũng đã tiêu diệt luôn Con Bọ Thực Tế. Không còn thấy dấu hiệu nào của nó tại bất cứ đâu nữa. Xin phép được nói thêm: thưa tiến sĩ Zetlin, được gặp chính ông quả là một vinh dự cho tôi.
Zetlin nhìn Aja từ đầu tới chân rồi nói:
 
- Được. Sao cũng được.
 
Ông rón rén xuống khỏi bàn trên đôi chân loạng choạng. Tụi mình vội vàng đỡ, nhưng ông ta gạt ra, gắt gỏng:
 
- Ta hơi lạc hậu, nhưng không bạc nhược đâu.
 
Tụi mình lùi lại.
 
Zetlin bước mấy bước lảo đảo, ngừng lại, rồi đứng thẳng người, giải thích:
 
- Ta đã quên sống trong cái thể xác này như thế nào rồi.
 
Mỗi bước, ông càng thêm tự tin. Ra khỏi phòng máy, ông ta tiến tới trung tâm Alpha. Khi tiến tới ghế kiểm soát, trông ông đã rất vững vàng. Thình lình, tuổi bảy mươi chín dường như không còn là quá già nữa.
 
Zetlin buông mình xuống ghế kiểm soát cứ như một chủ nhân ông. Nhưng quả đúng là vậy. Ông ta ngước nhìn dữ liệu trên màn hình, tìm kiếm. Mình mừng là ông ta hiểu đó là gì, vì với mình thì đó chỉ là một mớ lộn xộn những con số và ký hiệu.
 
Zetlin quát lớn:
 
- Killian!
 
Aja chạy lại, đứng nghiêm:
 
- Dạ. Thưa tiến sĩ.
 
Lúc này, đang làm việc với sếp, nên giọng Aja rất chuyên nghiệp.
 
Zetlin hỏi:
 
- Mi kiểm tra toàn bộ mạng alpha và mạng chính rồi chứ?
 
- Dạ rồi. Nguồn Sáng Đời Sống đã hoạt động lại. Các cuộc nhảy đang phục hồi bình thường. Tôi không thấy dấu hiệu nào của Con Bọ Thực Tế tại bất cứ đâu.
 
Rầm!
 
Cả căn phòng nghiêng ngả. Sự rúng động mạnh và bất ngờ làm mình mất thăng bằng. Loor phải nắm mình, kéo lên.
 
Rầm!
 
Căn phòng lại nẩy lên. Mình nghe có tiếng loảng xoảng trên sàn, trong phòng nhảy. Qua khung cửa, điều mình thấy thật khó tin nhưng có thật. Trên trần, một lỗ vỡ toang, mảnh vụn phủ khắp sàn. Nhưng đó không phải là điều làm mình choáng váng. Mình choáng váng chính vì điều mình thấy đang ló ra từ lỗ hổng trên trần.
 
Đó là cái hốc trống rỗng của cái sọ trơ xương khổng lồ. Con bọ chưa chết. Nó đang phá phách để tìm đường xâm nhập vào thế giới thực.
 
Tất cả tụi mình đều không thể nhúc nhích, bàng hoàng đến sững sờ. Cái sọ chuyển khuất vào trần, một giây sau, một nắm tay to đùng, đen thui đập mạnh phá lỗ hổng rộng thêm ra.
 
Quay lại, mình thấy màn hình bất ngờ nhảy loạn xạ. Hàng loạt tia sáng chớp nháy liên hồi. Zetlin và Aja luôn tay bấm nút, cố gắng điều khiển.
 
Aja gào lên:
 
- Nó từ đâu đến vậy?
 
Zetlin nói ngay:
 
- Chắc nó đã kịp chuồn sang phần khác của mạng khi ta chấm dứt cuộc nhảy. Nhưng nó đã tìm ra được đường quay trở lại.
 
Ôi, đúng rồi! Nó đã tìm được đường trở lại.
 
Tiếng nện rầm rầm tiếp tục. Trần đang sụp đổ và lỗ hổng càng rộng hơn. Lúc này quái vật bắt đầu xé tung từng mảnh khoảng vỡ, mở đường vào thế giới của tụi mình.
 
Loor nhìn quanh, tìm vũ khí. Nhưng vô ích. Không có vũ khí nào chúng mình có thể sử dụng để ngăn chặn nổi quái vật này.
 
Lại thêm tiếng đổ vỡ ầm ầm. Mình nhìn vào phòng nhảy: bàn tay của nó đã thò hẳn ra ngoài. Chẳng bao lâu nữa con quái này sẽ phá tan hoang toàn bộ kim tự tháp.
 
Loor chỉ tay vào dữ liệu trên màn hình:
 
- Nhìn kìa. Nó thu hút dữ liệu trên toàn lãnh địa Veelox. Đó là lý do nó trở nên quá mạnh. Nó vẫn được nuôi ăn bằng những nỗi sợ hãi của tất cả những người nhảy.
 
Mình la lên:
 
- Vậy thì ngừng ngay lại, đừng cho nó ăn nữa.
 
Cả Aja và Zetlin đều nhìn mình như nhìn một thằng điên. Aja như mất hết kiên nhẫn, trả lời mình:
 
- Pendragon, nó đang tự kiếm ăn. Chúng tôi không hề can dự vào vấn đề này.
 
Nghe tiếng gầm gừ trong cổ họng, mình quay nhìn vào phòng nhảy. Những gì trông thấy làm mình quên cả thở. Cái sọ khổng lồ đã thông xuống khỏi lỗ hổng, và đang liếc tụi mình lom lom. Gần tới nỗi mình có thể ngửi thấy mùi thối rữa của nó. Tất cả tụi mình khiếp đảm, lặng người đứng nhìn cái sọ xương xẩu bắt đầu… mọc thịt. Mắt mọc ra từ hai hốc trống. Lớp da bóng nhẩy như dầu trải trên mặt, tạo thành đường nét. Trong mấy giây, con quái biến thành con khỉ đầu chó ghớm ghiếc với đôi mắt trắng dã không có lông mi. Quái vật ột thịt gầm gừ, rồi rút lại lên trần. Nó sắp bắt đầu cho màn đột kích quyết định sau cùng.
 
Nếu cần làm gì, tụi mình phải làm ngay lúc này.
 
Mình lý sự:
 
- Phải có cách chứ. Hai người không thể cắt nguồn cung cấp điện được sao?
 
Aja hỏi ngược lại mình:
 
- Cậu không nghe tôi nói rồi à? Nguồn cung cấp đó là từ tất cả những người nhảy trên khắp Veelox.
 
- Thì sao nào? Tắt máy đi. Tất tất cả. Nếu không còn ai nhảy, Con Bọ Thực Tế sẽ không còn có thể tự nuôi sống bằng những nỗi sợ hãi của họ nữa.
 
- Tôi nói rồi: không làm như thế được. Quá nguy hiểm!
 
Loor bình tĩnh hỏi:
 
- Nguy hiểm hơn chuyện này sao?
 
Bùm!
 
Một bàn chân đâm qua trần. Bàn chân như chân chim với những cái móng cong vòng.
Aja cãi:
 
- Đó là lý do chúng tôi đã treo mạng trước đó. Không thể đóng máy Nguồn Sáng Đời Sống được.
 
Mình hét lên:
 
- Nhưng nếu không ngăn chặn nó ngay, nó sẽ phá hủy kim tự tháp, tiếp theo đó sẽ là toàn thể Veelox. Nếu nó đang rút sức mạnh từ những người nhảy, chúng ta phải cắt đứt ngay chuyện đó.
 
Aja la lại:
 
- Không thể tắt mạng được, Pendragon!
 
Rầm!
 
Lúc này con chim khổng lồ đang đá mạnh khung cửa dẫn vào trung tâm Alpha, phá rộng hơn, để mở cánh cổng giữa thế giới ảo và thực.
 
Mình gào lên:
 
- Tiến sĩ Zetlin! Đó chỉ là một bộ máy. Phải có cách tắt đi chứ.
 
Zetlin không trả lời. Thậm chí không nhìn mình. Hình như ông ta đang giấu một điều gì.
Mình lại la tiếp:
 
- Tiến sĩ Zetlin! Chúng ta có thể tắt máy không!
 
Quái vật đá liên tục vào khung cửa. Từng mảng gạch vừa bay qua phòng. Một mảnh văng trúng Zetlin, làm ông giật mình nhìn lên sự khủng khiếp đang quyết chiến để bắt tụi mình. Để chiếm Veelox.
 
Ông bàng hoàng nói:
 
- Cả đời ta đã vì Nguồn Sáng Đời Sống. Tắt nó đi, đời ta sẽ trở thành vô dụng.
 
Aja kinh ngạc hỏi:
 
- Vậy có nghĩa là… có thể tắt được?
 
Loor bình tĩnh nói:
 
Tiến sĩ Zetlin, đời ông không vô dụng và cũng chưa kết thúc, nếu ông làm mọi cách có thể để ngăn chặn sự khủng khiếp này. Nếu không, đời ông sẽ chấm dứt và ông sẽ mãi mãi bị nhớ tới như một người đã để cho Veelox phải chết.
Zetlin nhíu mày. Những lời nói của Loor đã thấm vào ông. Nhưng ông vẫn trừng trừng nhìn quái vật đang tiến gần tụi mình.
 
Cố gắng làm ông lắng nghe điều hữu lý, mình nói:
 
- Tiến sĩ, nếu có thể làm được gì, xin ông làm ngay đi.
 
Thoáng nhìn mình, rồi ông tiến sĩ tới bảng điều khiển. Ông đã  quyết định. Ông sẽ đóng máy Nguồn Sáng Đời Sáng.
 
Aja hỏi:
 
- Tôi có thể làm được gì không?
 
- Không phải làm gì hết.
 
Vừa buồn rầu nói, Zetlin vừa nhập số liệu dồn dập vào bảng điều khiển.
 
Mình hỏi:
 
- Cái này sẽ cắt bỏ nguồn nuôi dưỡng Con Bọ Thực Tế?
 
- Lý thuyết là thế. Nhưng thật sự là ta không biết. Trước đây, chưa bao giờ ta gặp phải tình huống này.
 
Con bọ thực tế lại bắt đầu biến đổi. Cái chân khổng lồ như chân chim bắt đầu xoắn vặn, tạo hình, cho đến khi bàn chân biến thành cái đầu côn trùng ghê tởm. Gần như cả cái đầu là một cái miệng tròn, viền quanh là những hàng răng nhọn hoắt. Cẳng chân trở thành một thân hình giống như loài rắn.
 
Trong thể hình này, lỗ hổng của Nguồn Sáng Đời Sống đã đủ để cho Con Bọ Thực Tế trườn vào Veelox.
 
Mình kêu lên với Zetlin:
 
- Lẹ lên!
 
Ông ta bình tĩnh, đưa tay lên cổ, rút một tấm thẻ plastic khỏi sợi dây. Tấm thẻ giống như tấm thẻ xanh mà Aja đã dùng để treo mạng.
 
Trong phòng nhảy, Con Bọ Thực Tế đã thông xuống sâu hơn. Rồi khi nó chạm mặt sàn, thân thể ướt nhẹp của nó tạo nên những tiếng òng ọc.
 
Aja, Loor và mình nép vào nhau gần bảng kiểm soát, trong khi sinh vật xấu xa trườn vào trung tâm Alpha. Nhìn thấy con mồi, là tụi mình, những cái răng của nó tạo ra những tiếng mút ghê tởm.
 
Zetlin vẫn tập trung vào công việc. Ông ấn chiếc thẻ đỏ vào khe, bấm nút trên bàn phím.
Mắt không rời con bọ đang lại gần, Aja hỏi:
 
- Ông có cần kiểm tra lại không?
 
Zetlin buồn rầu nói:
 
- Không. Ta đủ khả năng điều khiển.
 
Sau đó, ông đưa tay lên một nắp đậy bằng nhựa trong bảo vệ một cần gạt đỏ. Bật nắp đậy lên, để lộ cần gạt, ông quay nhìn Con Bọ Thực Tế.
 
Con quái há hốc cái mồm tròn xoe, ghê tởm, sửa soạn tấn công tụi mình.
 
Zetlin nhắm mắt và… kéo cần gạt.
 
Con Bọ Thực Tế sững lại. Trong thoáng giây đó, từ một thực thể sống, nó trở thành một bức tượng bất động. Trông như một khuôn hình tĩnh trên phim.
Tất cả đèn trên bảng kiểm soát đều tối thui. Đơn giản vậy thôi. Nguồn Sáng Đời Sống đã bị tắt.
 
Bốn người mình kinh ngạc lom lom nhìn Con Bọ Thực Tế bất động, chờ đợi chuyện gì sẽ xảy ra. Nó vẫn ở yên vị thế như một tảng đá trong một lúc, rồi làn da bắt đầu thay đổi. Toàn bộ lớp ngoài của con quái trở thành hàng loạt những con số. Cứ như tụi mình đang nhìn vào những dữ liệu sống, đã gom lại để tạo ra quái vật. Hình dạng của nó vẫn còn, nhưng từng mảnh chi tiết đã được thay bằng những con số. Hàng tỉ tỉ những con số vi tính màu xanh nhấp nháy.
 
Rồi những con số bắt đầu đếm ngược. Mỗi bộ xử lý dữ liệu rơi tự do tới số không. Khi mỗi chữ số tới số không, nó biến mất, đem theo một mảnh của con quái vật. Cứ như con quái đang mục rữa ra, mảnh này tới mảnh khác, số này tới số khác. Con Bọ Thực Tế đang bị xóa bỏ ngay trước mắt tụi mình. Tất cả diễn ra không đầy ba mươi giây. Nhưng khi việc đó hoàn tất, không để lại chút dấu vết nào. Dấu vết duy nhất còn lại là lỗ hổng trên trần trong phòng nhảy.
 
Con Bọ Thực Tế đã chết vì đói.
 
Vì… Nguồn Sáng Đời Sống cũng đã chết.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 36 NHẬT KÍ # 15
(TIẾP THEO)
VEE LOX
(@ Hai type)
 
 
Mấy ngày sau đó sinh hoạt thật mơ hồ. Vì Nguồn Sáng Đời Sống đã bị tắt, nhiều ngàn người nhảy không còn chọn lựa nào khác là ra khỏi kim tự tháp, và trở lại cuộc sống của họ trong thành phố Rubic. Nhìn cảnh đó thật lạ lùng.
 
Mọi người thờ thẫn rời kim tự tháp, tay che mắt vì chói nắng. Hầu hết có vẻ ngơ ngác, dường như không biết phải làm gì, đi về đâu. Mình gặp mấy người tranh cãi với các phader, yêu cầu được trả lại vào các cuộc nhảy của họ. Nhưng ngoài một cái nhún vai, các phader cũng không thể làm được gì hơn. Nguồn Sáng Đời Sống đã chết rồi. Dù muốn hay không, người dân Veelox cũng phải hòa giải với đời sống thật của họ.
 
Trong khi các người nhảy phải đối diện với sự thật của thực tế, thì những người điều khiển Nguồn Sáng Đời Sống đang phải đối diện với các sự việc lớn lao hơn. Điều căn bản là : Nguồn Sáng Đời Sống bị tắt và các giám đốc muốn được biết lý do. Hầu hết những gì xảy ra trong những ngày đó, mình không tham dự, vì… mình không liên quan tới vụ này. Nhưng có một cuộc thẩm vấn nghiêm trọng, mà Aja tội nghiệp là nhân vật trung tâm. May cho cô, cô có một đồng minh tốt. Đó là tiến sĩ Zetlin. Hai người cùng nhau phải đối diện các giám đốc, để trả lời những câu hỏi rất gay go về nguyên nhân vì sao Nguồn Sáng Đời Sống không còn nữa.
 
Mình và Loor không thể giúp được gì, nên hai đứa tới ở nhà bà Evangeline chờ tin tức. Nhưng thay vì ngồi trong ngôi nhà cổ kính yên tĩnh đó mà thấp thỏm không biết chuyện gì đang xảy ra trong kim tự tháp, Loor và mình đạp xe một vòng quanh thành phố Rubic ngắm nhìn cuộc sống hồi sinh.
 
Quang cảnh thật tuyệt vời.
 
Đường phố đầy người. Cửa hàng mở lại để buôn bán. Những kính tủ hàng u ám đã được chùi rửa sáng bóng. Thậm chí mọi người còn thay bộ áo liền quần màu lục, mặc lại những trang phục bình thường.
 
Qua những con đường, hai đứa mình lắng nghe mọi người trò chuyện. Tất nhiên đề tài số một là Nguồn Sáng Đời Sống. Ai cũng muốn biết có trục trặc gì. Nhưng sau mấy tiếng đồng hồ, tụi mình bắt đầu nghe những chuyện khác. Người ta bàn bạc về những điều bình thường, chẳng hạn như: định sơn lại nhà, hoặc bao giờ mới có rau quả tươi ngoài chợ, hay lâu quá mới được gặp nhau. Mình tưởng tượng, những chuyện như thế này đang diễn ra trên khắp lãnh địa Veelox.
 
Tất cả đều tốt đẹp. Lãnh địa sẽ không thể tái sinh qua một đêm, nhưng nó đang thực sự tiến triển. Mình mừng cho người dân Veelox, nhưng với Loor và mình, thông tin này còn có ý nghĩa lớn hơn nhiều. Một lần nữa Saint Dane đã phải lùi bước. Hắn tưởng đã nắm chắc phần thắng. Không đâu.
 
Thú thật, mình cảm thấy… hơi bị hài lòng. Chứ sao! Hạ Saint Dane đâu phải chuyện nhỏ. Đó là chuyện lớn và quan trọng. Là vấn đề chính. Sau lần bị bẽ mặt trên Trái Đất Thứ Nhất, tại Veelox mình có cảm giác đã có thể kéo các Lữ khách lại với nhau, và tận dụng những gì khá nhất của tất cả chúng mình. Aja đã tin chắc là cô hạ được Saint Dane, thậm trí từ trước khi mình tới Veelox. Quả nhiên, cô chiếm giữ một phần lớn trong chiến thắng của tụi mình. Có lẽ là phần quan trọng nhất. Nhưng nếu không có sự giúp sức của Loor và mình, sự việc đã có thể là một tai họa.
 
Trong khi cùng Loor đạp xe quanh thành phố vừa thức tỉnh, mình thật sự bắt đầu chấp nhận ý nghĩ: có lẽ mình là thủ lãnh Lữ khách thật. Mình vẫn không hiểu vì sao mình lại được chọn vào công việc này. Và ai đã chọn mình? Nhưng niềm tin của mình đang lớn dần. Mình còn đi xa tới nỗi nghĩ rằng, nếu mình tiếp tục lãnh đạo các Lữ khách như mình đã làm tại Veelox, thì chiến thắng sau cùng hạ Saint Dane là điều rất khả thi.
 
Mình đã vượt qua đoạn đường rất dài, kể từ đêm đầu tiên cậu Press đưa mình tới ống dẫn.
 
Đã mấy ngày qua Aja không về nhà. Nhưng bà Evangeline là một bà chủ nhà tuyệt vời. Bà dọn món gloid cho hai đứa mình (tất nhiên mình né màu xanh dương như tránh dịch), và cho tụi mình ở hai phòng đầy đủ tiện nghi. Đây là lần đầu tiên mình và Loor được gần nhau thanh thản, không có những vụ gay cấn khắc nghiệt xảy ra.
 
Đương nhiên là mình thích mê đi.
 
Cô kể cho mình nghe thời gian lớn lên của một chiến binh tập sự. Còn mình kể về quê nhà Stony Brook. Thật ra đời mình chẳng có gì hấp dẫn như đời cô, nhưng cô vẫn ra vẻ chăm chú nghe. Đó là một thời gian rất tuyệt. Loor và mình đã từng trải qua những cuộc phiêu lưu đầy nguy hiểm, nhưng bây giờ mối quan hệ giữa hai đứa mình ở một mức độ hoàn toàn khác hẳn. Mình nghĩ, người ta gọi đó là điều “bình thường thôi”. Mình đã luôn rất khâm phục cô. Còn bây giờ mình cảm thấy như mới phát hiện ra một người bạn.
 
Mình có thể sống mãi trong cảnh huống này. Nhưng chuyện không phải thế thôi. Vì trong buổi chiều ngày thứ ba, khi hai đứa đạp xe qua một khu ngoại ô, Loor bỗng nói:
 
- Pendragon, tôi không còn gì làm tại đây nữa. Tôi phải trở lại Zadaa
 
Mình bàng hoàng, lắp bắp:
 
- Nhưng mình tưởng… Mình hy vọng là…
 
- Anh hy vọng gì?
 
Mình hít một hơi cho đầu óc bình tĩnh lại, rồi mới nói:
 
- Mình thấy không có lý do nào để chúng ta chia tay. Saint Dane sẽ xuất hiện lại. Mình bảo đảm như vậy. Chúng ta cùng giải quyết những gì hắn sẽ ra tay vẫn tốt hơn. Đúng không?
 
Loor suy nghĩ một lúc, rồi trả lời:
 
- Anh nói đúng. Chúng ta không biết Saint Dane sẽ xuất đầu lộ diện tại đâu. Nhưng tôi biết rõ một điều Zadaa đang gặp rắc rối. Tôi muốn có mặt tại đó, để sẵn sàng giải quyết.
 
- Thôi được. Mình hiểu rồi. Nhưng Saint Dane đã tới một lãnh địa tên là Eelong, và ông Gunny đã theo hắn tới đó. Mình nghĩ, chúng ta nên đến Eelong.
 
- Đồng ý. Nhưng chúng ta không biết chắc kế hoạch gieo rắc kinh hoàng sắp tới của hắn tại đâu. Đúng, hắn đã tới Eelong. Nhưng Zadaa đang trên bờ vực một cuộc nội chiến. Làm sao chúng ta biết được hắn âm mưu tấn công nơi nào trước?
 
Mình cứng họng.
 
Loor tiếp tục:
 
- Anh tới Eelong đi. Tôi sẽ trở lại Zadaa. Khi mọi sự việc rõ ràng, chúng ta vẫn có thể tìm gặp nhau.
 
Mình động não, cố tìm lý do để hai đứa được ở bên nhau, nhưng chẳng lý do nào có thể chấp nhận được. Mình thầm thú nhận một điều, lý do chính xác nhất là vì mình không muốn… một mình. Cậu Press đã mất. Spader có vấn đề. Ông Gunny đang ở Eelong. Kể cả Aja, cô ta đang bộn bề công việc tại Veelox này. Sự thật là, nếu Loor trở lại Zadaa, mình sẽ chỉ còn lại một mình. Điều đó là mình sợ.
 
Mình đề nghị:
 
- Hay là tôi cùng đi với cô tới Zadaa?
 
- Còn Eelong thì sao? Ông Gunny chưa trở lại. Anh phải đi tìm ông ấy chứ.
 
Theo kế hoạch, Gunny chỉ tới Eelong một thời gian ngắn, quan sát gấp mọi chuyện, rồi trở lại Veelox. Nhưng ông ta vẫn chưa về. Mình kẹt trong vụ Nguồn Sáng Đời Sống, nên vẫn chưa thể đi tìm ông. Loor có lý. Chuyện quá rõ ràng. Saint Dane tới Eelong. Ông Gunny bám theo và chưa trở lại.
 
Mình phải tới Eelong.
 
Không bàn cãi thêm lời nào nữa, mình quay xe, hướng thẳng tới ống dẫn. Lần này chui xuống hố cống không được dễ dàng, vì đường phố không còn hoang vắng nữa. Phải chờ cho không ai chú ý, tụi mình mới mở nắp đậy bằng sắt, rồi nhảy xuống đường xe điện ngầm bỏ hoang bên dưới. Mấy phút sau hai đứa đã đứng trước miệng ống dẫn. Hôm nay mọi chuyện đã diễn ra không như mình mong đợi.
 
Loor nói:
 
- Cho mình gửi lời chào bà Evangeline và Aja.
 
Mình gật. Mình không muốn chào chia tay với bất kỳ ai. Nhất là với Loor. Mình chỉ nói:
 
- Cảm ơn vì đã tới Veelox.
 
- Không cần cảm ơn. Tôi là một Lữ khách mà.
 
- Nhưng tôi đã ném cô vào một hoàn cảnh đầy nguy hiểm mà chẳng hề cảnh báo gì và… Loor ạ, cô là một người thật đáng khâm phục.
 
Mình muốn ôm lấy Loor, nhưng cô không phải là loại người ủy mị. Vì vậy mình đã ngạc nhiên khi cô đưa tay vuốt má mình. Đó là một cử chỉ mềm yếu. Một điều mà chẳng bao giờ mình tưởng cô có thế làm.
 
Loor thành thật nói:
 
- Tôi cũng cảm thấy như vậy về anh, Pendragon. Tôi mừng vì anh là lãnh đạo của Lữ khách và… là bạn của mình.
 
Mình cảm thấy tràn ngập hãnh diện và xúc động. Dù không muốn, nhưng mình phải thú nhận là nước mắt sắp trào ra. Không thể để Loor thấy mình khóc, mình cố kềm lại. Cô quay đi, rồi bước vào ống dẫn.
 
- Zadaa!
 
Loor gọi vào đường hầm tăm tối. Ống dẫn sống động với ánh sáng và âm thanh. Từ xa, những nốt nhạc tiến tới để nắm lấy cô, đưa cô về quê nhà. Mình phải cố chống lại sự thôi thúc nhảy theo cô vào ống dẫn. Điều đó sẽ chẳng tốt đẹp gì.
 
Mình chỉ còn biết nói:
 
- Nhớ tìm mình nhé.
 
- Mình nhớ mà.
 
Vách đá tan chảy thành pha lê khi ánh sáng trở nên chói lòa, làm mình nheo mắt. Trước mắt mình, hình ảnh sau cùng của Loor chỉ còn là một cái bóng. Một lát sau, cô biến mất.
 
Và mình còn lại… một mình.
 


Mình không tới Eelong ngay sau đó, vì cần phải biết cuộc điều tra về Nguồn Sáng Đời Sống ra sao. Nhiệm vụ của chúng mình tại Veelox chưa kết thúc khi nào những mối sơ hở chưa được thắt lại. Vì vậy, thay vì nhảy vào ống dẫn, mình trở lại nhà bà Evangeline.
 
Tới nơi, mình ngạc nhiên thấy Aja đang ngồi ăn gloid bên bàn bếp với bà Evangeline.
 
Câu đầu tiên cô hỏi là:
 
- Loor đâu?
 
- Loor đã trở lại Zadaa. Cô ấy nhờ tôi gửi lời chào tới bà Evangeline và cô.
 
Aja gật đầu rồi tiếp tục ăn. Trông cô có vẻ mệt mỏi, lẳng lặng ăn, không nói thêm lời nào. Mình nóng lòng muốn biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng không thể hấp tấp. Mình biết, cô ấy sẽ nói khi nào sẵn sàng.
 
Bà Evangeline bảo:
 
- Ta để hai con nói chuyện.
 
Rồi bà ra khỏi phòng. Ôi chao! Mình ghét cảm giác là Aja đang nắm giữ thông tin, dù không cần thiết là tin tốt.
 
Sau cùng cô lên tiếng:
 
- Ngày mai có một buổi họp công khai. Các giám đốc sẽ công bố với toàn thể Veelox về những gì họ đã tìm hiểu được qua một cuộc điều tra.
 
- Cô đã nói gì với họ?
 
- Về cơ bản thì… tôi nói dối. Tôi bảo, phần mềm có vấn đề làm hư hỏng dữ liệu cuộc nhảy và đe dọa đến sự an toàn của các người nhảy.
 
- Đó đâu phải là một sự dối trá.
 
- Không, nhưng không hoàn toàn là toàn bộ sự thật.
 
- Họ tin chứ?
 
- Họ phải tin. Vì tiến sĩ Zetlin đứng về phía mình. Có thể các giám đốc rất mạnh, nhưng họ không dám kiếm chuyện với Z.
 
- Như vậy là ông ta ủng hộ những gì cô nói?
 
- Ủng hộ từng lời. Ông không nhắc gì tới Con Bọ Thực Tế, và lãnh hết trách nhiệm về việc tắt Nguồn Sáng Đời Sống.
 
- Họ chấp nhận?
 
- Pendragon, nên nhớ là chỉ có chúng ta nhìn thấy Con Bọ Thực Tế. Nhưng những cuộc nhảy của hàng ngàn người nhảy trên khắp Veelox đều bị trục trặc hết. Họ sợ và chỉ biết là có trục trặc thôi.
 
- Còn chỗ đổ vỡ trong trung tâm Alpha thì sao? Cô đã giải thích thế nào?
 
- Zetlin và tôi im lặng, làm ngơ. Thật tình, cả mình và ông ấy không biết phải giải thích thế nào cho hợp lý, nên chỉ bảo là không biết vì sao lại xảy ra như vậy. Họ tin, vì không cách nào tôi và Zetlin có thể gây ra một sự đổ vỡ khủng khiếp như thế được.
 
- Cô đã vắng mặt ba ngày. Họ thẩm vấn cô suốt thời gian đó sao?
 
- Không. Hầu hết thời gian tụi tôi bận rộn điều chỉnh mạng, kiểm tra từng mẫu dữ liệu, để bảo đảm không còn hư hỏng nào nữa. Tất nhiên là… tôi cũng tìm kiếm bất cứ dấu vết nào của Con Bọ Thực Tế.

- Sao?
 
Vẻ đầy tự tin, cô bảo:
 
- Nó biến mất… hoàn toàn.
 
Mình cười nói:
 
- Như vậy cô là anh hùng rồi. Dân Veelox sẽ nhìn cô như một phader có cái đầu bình tĩnh nhất, người đã ngăn chặn được một thảm họa.
 
- Có thể lắm chứ.
 
Aja bỏ muỗng xuống, ngồi thẳng trên ghế, mắt không rời mình. Cô hỏi:
 
- Còn anh nhìn tôi như thế nào?
 
Câu hỏi nặng kí đây. Mình biết câu trả lời quan trọng với cô đến thế nào.
 
Mình oai vệ trả lời:
 
- Tôi nhìn cô như một Lữ khách đã đánh bại Saint Dane và cứu được lãnh địa của cô ta.
 
Aja mỉm cười e lệ:
 
- Với chút chút giúp đỡ.
 
Mình nhắc nhở cô:
 
- Không ai trong chúng ta có thể tự làm được điều đó một mình.
 
- Có thật chúng ta đã làm được điều đó không, Pendragon? Cứu lãnh địa thoát khỏi bàn tay phá hoại của Saint Dane?
 
- Cô phải nhìn quanh thành phố Rubic. Thành phố đang sống lại. Cô đã cho họ cơ hội thứ hai rồi đó.
 
Vẻ mặt Aja nói lên tất cả. Cô cảm thấy dường như cả đời cô đã được sửa soạn cho cuộc thách thức này. Có thể không diễn ra chính xác như cô hằng mơ tưởng, nhưng kết quả thì chẳng khác gì. Cô đã thành công. Ánh mắt cô khuây khỏa, hài lòng.
 
Mình hỏi:
 
- Vậy thì buổi họp công khai về vấn đề gì nữa?
 
- Tôi nghĩ, họ muốn giải thích cho mọi người biết chuyện gì đã xảy ra. Toàn thể dân Veelox sẽ theo dõi buổi họp này. Biết đâu, có thể họ sẽ ban cho tôi một huy chương.
 
 

Buổi họp lớn được tổ chức vào sáng sớm hôm sau.
 
Quang cảnh thật là sôi động. Hàng ngàn ngàn người đổ vào kim tự tháp, tụ tập trên sàn trung tâm. Sau khi đã quen thấy Rubic như một thành phố ma, bây giờ nhìn quá nhiều người lũ lượt qua đường phố, tất cả đều dồn về một điểm, quả là một quang cảnh bất ngờ đến kinh ngạc.
 
Mình đi cùng Aja và bà Evangeline. Với đám đông khổng lồ tràn vào kim tự tháp, cảm giác như tụi mình đang tiến tới Super Bowl. Khi đi dọc hành lang kính của trung tâm, nhìn tất cả các trạm điều hành đều tối thui, mình cảm thấy thật kỳ dị. Không một màn hình vi tính hay một đèn tín hiệu nào bật sáng. Chúng mình bước vào phòng chính của kim tự tháp. Bây giờ nơi này càng đáng kinh ngạc hơn. Vì chật cứng người. Không chỉ trên sàn chính, mà mỗi tầng, phía trên tụi mình, đều đầy người đứng nhìn xuống. Tất cả đều trật tự, nhưng không khí rất sôi nổi.
 
Nhìn mấy ngàn đèn đánh dấu phòng nhảy đều tắt, mình tin Nguồn Sáng Đời Sống đã thực sự chết rồi.
 
Aja đưa mình và bà Evangeline lách qua đám đông, tới chính giữa sàn kim tự tháp. Tại đây có một sân khấu tròn, cao vừa đủ để mọi người đều có thể thấy được. Trên sân khấu có mười lăm cái ghế. Aja không cần cắt nghĩa, mình cũng biết đó là ghế dành cho các giám đốc.
 
Cô bảo:
 
- Chúng mình có thể lên hàng đầu, vì mình dự một phần trong vụ này.
 
Bà Evangeline kêu lên:
 
- Thế thì sướng quá.
 
Chúng mình vừa tới khán đài, tiếng rì rầm cũng vừa im bặt. Chương trình sắp bắt đầu. Một phần đám đông tách ra, nhường chỗ cho một hàng người tiến lên sân khấu. Những người này mặc áo liền quần màu vàng, đi thành hàng một. Mình nhìn Aja. Cô gật đầu. Đây là các giám đốc. Tất cả đều lớn tuổi, có mấy người tóc bạc. Bước lên sân khấu, họ diễu hành trước hàng ghế.
 
Mình thấy người đi sau cùng là tiến sĩ Zetlin. Mình phải nhìn kỹ lại, vì hàm râu của ông không còn nữa, và không trắng nhợt như một thây ma như khi ông ta mới ra khỏi cuộc nhảy. Trông ông gần như người bình thường và giống cậu thiếu niên cùng tranh đua với mình trong Barbican hơn, nhưng… cộng thêm chừng sáu mươi tuổi. Nhìn xuống, thấy tụi mình, Zetlin nháy mắt.
 
Cả mười lăm người cũng ngồi xuống, trừ một người đàn bà. Bà ta tiến lên trước sân khấu. Ngoài tiến sĩ Zetlin, bà ta có vẻ già nhất trong nhóm họ. Bà có mái tóc ngắn màu hung đỏ và đôi mắt sắc. Người đàn bà quan sát đám đông, nhìn lên cả những tầng cao của kim tự tháp. Cứ như bà ta đang cố gắng liên lạc bằng mắt với từng người đang có mặt. Đám đông mấy ngàn người im lặng đến lạ lùng.
 
Aja thì thầm:
 
- Tiến sĩ Kree Sever đó. Bà là giám đốc quan trọng bậc nhất.
 
- Giống như… thủ trưởng?
 
- Đúng vậy. Cậu đang ở trong nhà bà ta đó.
 
Hèn gì mình nghe cái tên này quen quen. Đây là người phụ nữ tốt bụng đã cho bà Evangeline và Aja ở trong nhà. Mình tự hỏi, bây giờ bà ta đã ra khỏi Nguồn Sáng Đời Sống, liệu Aja và bà Evangeline có phải đi tìm chỗ ở khác không.
 
Bằng một giọng rắn rỏi, tiến sĩ Sever bắt đầu nói:
 
- Chào mừng tất cả những ai đang hiện diện tại đây, và tất cả những người đang theo dõi từ các nơi xa Veelox.
 
Giọng bà vang vọng khắp kim tự tháp. Mình đoán bà ta có mi-cro, tiếng nói được khuếch đại, và truyền tới tận những người ở xa, đang ngồi trước màn hình.
 
Bà tiếp tục:
 
- Sau ba ngày dốc toàn sức lực nghiên cứu, chúng tôi, những giám đốc của Nguồn Sáng Đời Sống, đứng trước các bạn để giải thích về những sự kiện mới xảy ra, và cũng để trình bày quyết định của chúng tôi cho tương lai.
 
Người đàn bà này giống như một nhà chính trị đang tranh cử và chính phủ hơn là một nhà khoa học. Mình nghĩ, bà ta rất khoái được xuất hiện trước đám đông.
 
- Chúng ta rất vinh hạnh vì sự hiện diện của một người, mà tất cả đều nghe tiếng, nhưng cho đến hôm nay, mới chỉ có vài người đã được gặp ông. Người tôi đang nhắc tới, không ai khác mà chính là nhà phát minh Nguồn Sáng Đời Sống, tiến sĩ Zetlin đáng kính của chúng ta.
 
Tiếng hoan hô bùng nổ khắp kim tự tháp. Zetlin không nhúc nhích. Thật ra, trông ông có vẻ ngượng ngùng. Sau năm phút kéo dài tiếng hoan hô, tiến sĩ Sever ra hiệu cho đám đông yên lặng, rồi nói tiếp:
 
- Còn ai hơn để giải thích những sự kiện rắc rối của mấy ngày vừa qua hơn chính người hiểu biết về Nguồn Sáng Đời Sống hơn tất cả những người khác? Tôi hân hạnh được giới thiệu tiến sĩ Zetlin huyền thoại.
 
Đám đông lại cuồng nhiệt như điên. Mình cá là điều này cũng đang xảy ra trên khắp Veelox. Tiến sĩ Zetlin chậm rãi đứng dậy, gật đầu với tiến sĩ Sever, rồi tiến ra trước sân khấu. Ông đưa tay lên, yêu cầu đám đông yên lặng. Nhưng không ai muốn ngừng lại. Năm phút sau mới yên lặng hoàn toàn.
 
Tiến sĩ Zetlin bắt đầu lên tiếng:
 
- Thưa các bạn, hôm nay tôi đứng trước mặt các bạn như một kẻ bất tài. Chưa bao giờ, kể cả trong trí tưởng tượng rồ dại nhất, tôi có thể tiên đoán được những sự kiện đã xảy ra tại đây và trên khắp lãnh địa Veelox.
 
Mình nhìn quanh. Mọi con mắt đều tập trung vào tiến sĩ Zetlin. Ông là một huyền thoại. Không, ông là một siêu sao. Được tận mắt nhìn ông, đối với những con người này quả là một sự kiện đáng kinh ngạc.
 
Ông tiếp tục:
 
- Tôi không nói về những vấn đề xảy ra với Nguồn Sáng Đời Sống dẫn đến việc tôi tắt bỏ nó. Mà tôi nói về tình trạng Veelox thương yêu của tôi đã gặp phải vì chính phát minh của tôi. Tôi rất xấu hổ vì điều đó.
 
Tiếng rì rầm bối rối, nho nhỏ lan trong đám đông. Mình nghĩ, họ không chờ đợi nghe những điều bất hạnh.
 
- Tôi thiết kế Nguồn Sáng Đời Sống để tôn vinh sự sống, chứ không phải để thay thế sự sống. Sống một cuộc sống lý tưởng là điều khó cưỡng lại. Tôi biết. Tôi biết tôi có tội cũng như tất cả các bạn. Ý định của tôi là sống trong thế giới hoàn hảo theo sự chọn lựa của mình, không bao giờ bị phiền phức vì những thách thức của thực tế nữa. Nhưng đó chỉ là một thiên đàng ngu ngốc. Chúng ta trở nên một xã hội của những cá nhân đơn lẻ. Những kẻ chỉ biết quan tâm tới sự thoải mái, niềm vui, trò giải trí của bản thân mình. Bám lấy Nguồn Sáng Đời Sống, chúng ta quay lưng với những thành phố, xóm giềng của chúng ta, và tệ hại nhất là quay lưng lại cả với những người thương yêu.
 
Mấy ngàn người trong kim tự tháp, nhưng họ im lặng như một bức tranh. Thật dễ sợ.
 
Zetlin nói:
 
- Tôi tin, những vấn đề chúng ta đương đầu trong mấy ngày qua, rất có thể là bằng cớ để chúng ta được cứu rỗi. Dữ liệu hư hỏng đã làm ảnh hưởng tới mạng, chặn đứng nhiều cuộc nhảy.
 
Dữ liệu hư hỏng? Một cách diễn tả tuyệt khéo léo về Con Bọ Thực Tế của Aja.
 
- Nhờ phản ứng nhanh nhạy và dũng cảm của Aja Killian – phader trưởng của thành phố Rubic – mà sự cố đã được ngăn chặn kịp thời.
 
Zetlin chỉ tay vào Aja. Đám đông hoan hô vang dội. Aja bước lên phía trước, đưa cao hai tay cám ơn. Khi tiếng hoan hô lắng xuống, Zetlin nói tiếp:
 
- Nhưng để thanh lọc mạng của dữ liệu hư hỏng này, tôi đi đến một quyết định khó khăn: tắt bỏ hoàn toàn Nguồn Sáng Đời Sống. Và chúng ta đã có được một thành công kép. Mạng lưới đã sạch và Veelox đã hồi sinh.
 
Tiến sĩ Zetlin thật tuyệt vời. Ông không chỉ giải thích với người dân Veelox, vì sao phải dẹp bỏ Nguồn Sáng Đời Sống, mà còn cho họ biết đó là một việc làm chính đáng.
 
- Ý nguyện của tôi là: khi nào chúng ta chưa nhận thức được cách tốt nhất để áp dụng Nguồn Sáng Đời Sống vào mục đích tốt đẹp cho toàn thể Veelox, chúng ta sẽ không nghĩ đến việc đưa nó hoạt động trở lại.
 
Tiếng rì rầm lo lắng lan trong đám đông. Những lời nói sau cùng đó làm họ ngỡ ngàng.
 
Zetlin tiếp tục:
 
- Tôi cam kết sẽ cộng tác với các giám đốc và toàn thể các bạn, để cùng tìm kiếm một sự ổn định, đem lại niềm vui cho Veelox trong đời sống thực tế cũng tràn đầy như chúng ta từng có được trong thế giới ảo của Nguồn Sáng Đời Sống. Cảm ơn.
 
Tất cả đều tán thưởng, nhưng không được nồng nhiệt như lúc tiến sĩ Zetlin mới được giới thiệu lần đầu. Mình nghĩ, họ không thích ý tưởng sẽ không được trở lại các cuộc nhảy vào Nguồn Sáng Đời Sống nữa. Những theo mình, một khi không còn cơ hội chọn lựa, thì thích hay không, họ cũng sẽ phải học cách hòa nhập lại với thực tế.
 
Tiến sĩ Zetlin ngồi xuống ghế, nhìn tụi mình, nhẹ nhàng gật đầu. Mình mỉm cười với ông. Phải cam đảm lắm mới có thể đứng trước toàn dân Veelox mà tuyên bố tác phẩm trọn đời của mình là một sai lầm. Nhưng mình thật sự tin, với sự giúp đỡ của ông, sẽ có một ngày người dân Veelox tìm ra những điều tốt đẹp nhất từ Nguồn Sáng Đời Sống, mà không bỏ qua đời sống thật của họ.
 
Tiến sĩ Sever đứng nhìn đám đông rồi lên tiếng:
 
- Chúng ta mang ơn tiến sĩ Zetlin rất nhiều. Thiên tài và tầm nhìn sắc bén của ông không chỉ tạo ra một kỳ quan là Nguồn Sáng Đời Sống, mà ông còn cứu vớt Veelox khỏi tai họa có khả năng xảy ra trong tương lai, bằng một quyết định khó khăn là tắt mạng. Hơn thế nữa, ông và người phụ tá của ông – Aja Killian – đã làm việc miệt mài để bảo đảm cho sự cố suýt hủy hoại Nguồn Sáng Đời Sống không còn xảy ra nữa.
 
Tiếng hoan hô lại nổi lên:
 
Sever tiếp tục:
 
- Chúng ta tôn trọng quan điểm thận trọng của tiến sĩ Zetlin về tương lai của Veelox và Nguồn Sáng Đời Sống. Chúng tôi – các giám đốc – đồng ý phải tìm ra công dụng phù hợp của Nguồn Sáng Đời Sống trong đời sống thay đổi không ngừng của chúng ta. Tuy nhiên…
 
Tuy nhiên? Bà ta bỏ lửng câu nói. Mình có cảm giác có chuyện sắp xảy ra, và đó là chuyện chẳng lành.
 
- Tuy nhiên… chúng tôi không đồng ý với tiến sĩ Zetlin trong cách giải quyết vấn đề đó. Chúng tôi cảm thấy, chỉ có một cách để có thể tìm hiểu tốt nhất, sử dụng Nguồn Sáng Đời Sống như thế nào, là phải tìm hiểu cặn kẽ nguyện vọng của những người có quyền lựa chọn kia… Trong khi máy vẫn còn hoàn toàn có khả năng hoạt động.
 
Đám đông ồn ào náo nhiệt hẳn lên.
 
Zetlin đứng bật dậy, giận dữ la lên:
 
- Không! Chuyện đó ngược với mục tiêu của tôi. Nếu mọi người quay lại cuộc nhảy, chúng ta sẽ trở lại tình trạng cũ!
 
Với thái độ trịch thượng, Sever nói:
 
- Dù với trọn vẹn lòng kính trọng, nhưng phải nói ngay là chúng tôi không đồng ý với ông, thưa tiến sĩ. Mọi kinh nghiệm đã được nghiên cứu. Quyết định của các giám đốc là : đưa Nguồn Sáng Đời Sống trở lại hoạt động ngay.
 
Bà ta vẫy tay. Đó là một tín hiệu. Kim tự tháp Nguồn Sáng Đời Sống bùng sống dậy. Mọi người nhìn quanh, kinh ngạc khi đèn của hệ điều hành bật sáng. Cứ như lễ Giáng Sinh vừa tới Veelox khi kim tự tháp sống lại với vô vàn ánh đèn của Nguồn Sáng Đời Sống. Ngay khi mọi người nhận thấy điều gì đang xảy ra, họ reo hò mừng rỡ. Chẳng khác nào đội bóng của họ vừa bất ngờ thoát hiểm trong một trận đấu sống còn.
 
Bà Evangeline ngỡ ngàng hỏi:
 
- Chuyện gì thế này?
 
Mình gào lên với Aja trong tiếng ồn ào của đám đông:
 
- Cô biết gì về chuyện này không?
 
- Không. Khi họ muốn chúng tôi sửa chữa mạng, tôi không nghĩ là họ muốn cho máy hoạt động lại.
 
Đám đông đang trật tự, như được nạp năng lượng, bắt đầu chen lấn nhau. Không ai muốn bị bỏ lại sau. Tất cả hấp tấp trở lại phòng nhảy, để chui lại vào thế giới kỳ diệu của họ.
 
Mình nài nỉ:
 
- Chúng ta phải ngăn họ lại đi chứ.
 
Aja nhảy lên sân khấu, van xin tiến sĩ Zetlin:
 
- Xin ông làm gì đi.
 
- Nếu tới kịp trung tâm Alpha, trước khi các cuộc nhảy bắt đầu, ta có thể kiểm soát được.
 
Aja nắm tay ông, kéo khỏi sân khấu. Bà Evangeline la lớn:
 
- Lẹ lên.
 
Để lại bà đứng bên sân khấu, tụi mình xô đẩy đám đông cuồng nhiệt, để trở lại trung tâm Alpha. Vừa chen lấn mở đường, mình vừa hỏi Zetlin:
 
- Ông định sẽ làm gì?
 
Ông ta hổn hển nói:
 
- Bây giờ họ đã biết mã số gốc rồi, nên họ nắm được thế kiểm soát. Ta có thể qua mặt tụi phader, nhưng chỉ là khi chúng chưa cho mạng hoạt động. Vì ngay khi máy hoạt động, ta không còn có thể làm gì được nữa. Lúc đó chúng ta chỉ còn trông cậy vào sự nhân từ của các giám đốc.
 
Từ trên sân khấu, tiến sĩ Sever chỉ chúng mình, ra lệnh:
 
- Giữ mấy người đó lại.
 
Một nhóm các phader cố đuổi theo, nhưng họ cũng bị đám đông xô đẩy như tụi mình. Mình nhìn lên cửa các phòng nhảy mở toang. Người này chen lấn người kia để được vào phòng trước. Người trẻ lợi thế hơn, họ lôi kéo người già yếu ra, để chiếm phòng. Một vụ náo loạn giành giật khủng khiếp như trong ác mộng. Không ai muốn bị lọt lại. Họ bất cần những gì Zetlin đã nói. Họ bất cần tương lai của Veelox. Họ đã nghiện thế giới ảo của riêng họ và sẽ làm bất cứ điều gì để trở lại đó.
 
Chắc chắn tụi mình phải nắm quyền kiểm soát và đóng lại Nguồn Sáng Đời Sống.
 
Sau cùng chúng mình cũng trở lại được trung tâm. Dưới hành lang kính dài, mình thấy các phader đang ngồi vào ghế kiểm soát, sửa soạn khởi động những cuộc nhảy. Nhưng vẫn còn thời gian. Các trạm kiểm soát vẫn còn tối.
 
Aja chạy tới cánh cửa dẫn vào Trung tâm Alpha nạp tấm thẻ xanh vào. Nhưng… cửa không mở. Cô thử lại lần nửa, cửa vẫn đóng chặt.
 
- Thẻ của mi không còn được chấp nhận nữa.
 
Một tiếng nói ngau sau lưng tụi mình. Đó là tiến sĩ Sever. Bà ta đang tiến tới cùng những tay phader lực lưỡng.
 
Sever nói:
 
- Aja, hành động của mi mấy ngày qua vẫn còn bị nghi ngờ. Cho đến khi chúng ta hoàn tất điều tra, chúng ta không cho phép mi bén mảng gần Nguồn Sáng Đời Sống.
 
Zetlin bình tĩnh nói:
 
- Tiến sĩ Sever, xin bà hoãn lệnh đó lại một thời gian. Bà nắm tương lai Veelox trong tay, bà không thể chờ đợi được sao?
 
Sever mỉm cười:
 
- Rất tiếc, tiến sĩ Zetlin. Tôi e là quá muộn rồi. Tất cả các kim tự tháp trên Veelox sắp hoạt động lại đến nơi rồi.
 
Như có ám hiệu, trung tâm sống dậy. Hàng triệu đèn tín hiệu bật sáng cùng lúc với những hình ảnh xuất hiện trên mấy ngàn màn hình. Người nhảy đã trở lại thế giới ảo. Tiến sĩ Zetlin nhắm mắt, gục đầu, thất bại.
 
Mình chết sững. Mới đây, mình đã tin chắc là chúng mình đã kéo Veelox khỏi bờ sụp đổ. Nhưng lúc này, lãnh địa nằm trong vòng nguy hiểm như khi mình mới tới đây. Không đúng , còn tệ hại hơn vậy. Con Bọ Thực Tế của Aja đã không làm tròn trách nhiệm theo ý cô. Veelox đã chạm tới bước ngoặt khắc nghiệt, và bị đẩy vào đường lối sai lầm.
 
Không thể nào chối cãi:
 
Saint Dane đã thắng.
 
Sever lại lên tiếng:
 
- Phải cảm ơn ông về tất cả những điều này, tiến sĩ Zetlin. Ông đã trừ khử con bọ xấu xa đó một cách thật tuyệt vời. Bây giờ chúng ta có thể trở lại sinh hoạt bình thường được rồi.
 
Con bọ? Có phải bà ta nói tới con bọ không? Không ai biết về con bọ, chỉ trừ…
 
Tiến sĩ Sever cúi xuống, thì thầm vào tai mình. Có một thay đổi tinh vi trong giọng nói của mụ. Với tất cả những người khác, mụ vẫn có vẻ như tiến sĩ K. Sever, giám đốc thứ nhất của Nguồn Sáng Đời Sống. Nhưng âm điệu lạnh lùng trong giọng nói của mụ báo cho mình một điều khác hẳn.
 
- Cảm thấy sao, Pedragon? Lãnh địa đầu tiên của Halla đã thuộc về ta.
 
Tiếng nói lạnh như nước đá của mụ làm toàn thân mình run rẩy.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 37
TRÁI ĐẤT THỨ HAI
(@ Hai type)
 

Hình ảnh của Bobby thình lình biến mất.
 
Mark và Courtney trừng trừng nhìn khoảng không. Chúng đã ra khỏi nhà Sherwood và trở lại xưởng mộc của cha Courtney dưới hầm, để xem nhật ký.
 
Courtney chưng hửng:
 
- Sao vậy? Sao bạn ấy cắt ngang tại đó? Chơi xấu thật.
 
Mark chưa kịp đưa ý kiến, một hình ảnh khác lại nhấp nháy hiện ra. Cuộn băng chưa kết thúc. Mark và Courtney thắc mắc nhìn hình ảnh ba chiều đang hiện ra trước mắt.
 
Mark kêu lên:
 
- Còn nữa.
 
Nhưng trước mắt hai đứa không phải là hình ảnh Bobby. Đó là Aja Lillian.
 
“Chào hai bạn Mark Dimond và Courtney Chetwynde. Tên tôi là Aja Killian, Lữ khách của Veelox. Pendragon đã kể cho tôi nghe mọi chuyện về hai bạn, và cậu ấy bảo là vô cùng tin tưởng vào hai bạn. Đó là lý do tôi hoàn tất nhật ký này giúp cậu ấy.”
 
Aja gỡ cặp kính màu vàng, rồi dụi mắt. Trông cô có vẻ mệt mỏi.
 
“Pendragon đã đi rồi. Cậu ấy rời Veelox một thời gian ngắn sau khi Nguồn Sáng Đời Sống hoạt động lại. Điểm đến của cậu ấy là lãnh địa Eelong, để tìm kiếm một Lữ khách tên là Gunny. Tôi cảm thấy có bổn phận ở lại đây, làm tất cả những gì có thể, để giữ Veelox khỏi sụp đổ tan hoang hơn trước. Tôi có được sự giúp đỡ của tiến sĩ Zetlin. Nhưng tôi sợ là cả hai đang chiến đấu trong một thế trận đang thua. Tất cả các giám đốc đều trở lại Nguồn Sáng Đời Sống. Hầu hết các phader và vedder cũng đã bỏ vào các cuộc nhảy của riêng họ. Không còn đủ người ở lại thực tế để điều chỉnh các cuộc nhảy, chứ đừng nói đến cuộc sống thật sự của những người nhảy. Sức thu hút của thế giới ảo quá mạnh. Saint Dane đã thắng. Veelox sắp chết rồi.” 
Aja cố ngăn nước mắt, nói tiếp:
 
“Pendragon nhờ tôi hoàn tất nhật ký và gửi cho hai bạn, để hai bạn biết về tình hình của Veelox. Ít ra thì tôi cũng có thể làm được điều này. Tôi cảm thấy như đã thiếu bổn phận với lãnh địa, với các Lữ khách và với Pendragon. Hy vọng duy nhất của tôi là, chúng ta có thể ngăn chặn Saint Dane trên những lãnh địa khác. Như vậy tổn thất của cuộc chiến xấu xa này chỉ là Veelox – quê hương tôi thôi.
 
Aja nuốt khan, rồi nói:
 
“Trong thâm tâm, tôi biết đây không phải là…chuyện phải thế thôi. Đây là đoạn kết thúc Nhật ký # 15 của Bobby Pendragon. Tạm biệt.”
 
Hình ảnh Aja biến mất. Nhật ký và chuyến phiêu lưu của Bobby trên lãnh địa Veelox đã hoàn tất. Mark cầm lên chiếc máy chiếu bằng bạc nhỏ xíu, chăm chăm nhìn, như hy vọng còn một chút thông tin cuối cùng nữa, để cho câu chuyện có được cái kết có hậu.
 
Nhưng chẳng có gì.
 
Courtney lo lắng hỏi:
 
- Vậy thì… chuyện này nghĩa là sao? Sanit Dane luôn nói, ngay khi quân đô-mi-nô thứ nhất đổ xuống, những quân khác sẽ đổ theo một cách dễ dàng.
 
Mark rầu rĩ:
 
- Mình… mình thật sự không biết.
 
Courtney bật dậy, đi tới đi lui:
 
- Ghét quá đi! Mình cảm thấy hoàn toàn vô dụng. Biết bao chuyện xảy ra, mà tụi mình chỉ loanh quanh ngồi đây nghe ngóng như một cặp phỗng đá.
 
Mark cười cười:
 
- Tưởng bạn chỉ lo lắng về chuyện học hành, bóng đá và cuộc sống bình thường thôi chứ?
 
Courtney đứng phắt lại, nhìn thẳng Mark, tuyên bố ngon lành:
 
- Thây kệ bóng đá. Mình nghĩ, nếu như chúng ta là phụ tá nhỉ?
 
- A, chính bạn nói đấy nhé.
 


Sáng sớm hôm sau, hai đứa trở lại ngồi trên trường kỷ trong căn hộ của ông cụ Tom Dorney, và cùng ông xem cả ba nhật ký của Bobby gửi từ Veelox về.
 
Sau khi kể lại những gì đã xảy ra tại cơ ngơi nhà Sherwood với bầy quig và sự xuất hiện bất ngờ của ông dẫn, Courtney kết luận:
 
- Nếu tất cả những điều đó vẫn chưa đủ để chúng cháu trở thành phụ tá, cụ hãy cho biết còn cần gì nữa?
 
Ông lão gãi gãi cằm, rồi nhấc người khỏi ghế, vừa càu nhàu vừa lê chân vào bếp.
 
Courtney hỏi:
 
- Ông ta lại định giở trò gì với tụi mình nữa đây?
 
Mark nhún vai:
 
- Cứ để ông ấy thử coi.
 
Ông cụ Dorney lê bước trở lại phòng khách, tay cầm ly nước. Ông không mời Mark và Courtney một tiếng. Ông cụ này chẳng hiếu khách chút nào. Ngồi lại xuống ghế, ông làm nước đổ cả lên đùi.
 
Courtney trợn mắt nhìn trời, nhưng không nói gì. Bóng vẫn còn bên sân cụ Dorney.
 
Ông lão điềm tĩnh nói:
 
- Hai cháu sẽ nhận được tin nhắn. Có khi là của các Lữ khách, có khi là của các phụ tá từ những lãnh địa khác.
 
Hai đứa ngồi thẳng dậy. Sự việc bắt đầu hấp dẫn hơn. Courtney hỏi:
 
- Loại tin nhắn nào…
 
- Để ta nói đã.
 
Nghe cụ Dorney nạt, Courtney nín bặt.
 
- Tin sẽ đến qua chiếc nhẫn, giống như thư ta gửi tới hai cháu. Có thể họ cho biết, một Lữ khách sắp tới và các cháu cần phải cung cấp quần áo Trái Đất Thứ Hai. Thường là như vậy. Nhưng cũng có thể Pendragon cần mấy thứ đặc biệt hơn.
 
Mark bật nói, vì nó quá mừng, không thể nín nổi:
 
- Giống như khi cụ lo vụ xe mô-tô cho cậu Press?
 
- Phải.
 
Dorney trả lời rồi nhấp ngụm nước.
 
Courtney hỏi:
 
- Còn… lũ quig thì sao?
 
- Thì phải tự vệ. Không có đũa thần để xua đuổi chúng đâu. Quig không luôn loanh quanh tại đó, nhưng phải sẵn sàng đối phó nếu khi gặp chúng. Ta cho hai đứa biết một điều: chúng sợ các ống dẫn. Đừng hỏi vì sao. Các cháu sẽ chẳng thấy con quig nào khi ống dẫn hoạt động đâu.
 
Mark hỏi:
 
- Chúng cháu có thể liên lạc được với các phụ tá khác không?
 
- Hãy nhìn nhẫn của cháu đi.
 
Mark đưa tay lên. Hai đứa nhìn cái nhẫn với mặt đá xám và đường viền những ký hiệu lạ khắc chung quanh.
 
Cụ Dorney cắt nghĩa:
 
- Mỗi ký hiệu đó biểu hiện cho một lãnh địa. Tất cả là mười lãnh địa.
 
- Mười lãnh địa.
 
Mark lẩm bẩm nhắc lại, như vừa được nghe tiết lộ bí mật của các thời đại.
 
Cụ Dorney nói tiếp:
 
- Nếu các cháu biết tên một phụ tá, tháo nhẫn ra và gọi cái tên đó lên. Ký hiệu của lãnh địa đó sẽ khởi động nhẫn, và các cháu có thể gửi tin.
 
- Vậy là, nếu cháu tháo nhẫn và gọi tên bà Evangeline, ký hiệu của Veelox sẽ mở nhẫn để cháu có thể gửi thư cho bà ấy?
 
- Đúng thế.
 
- Cháu cũng có thể liên lạc với ông bằng cách đó?
 
- Cách đó, hay cháu có thể nhấc phôn lên.
 
Mark cảm thấy nó hơi bị ngốc, lẩm bẩm:
 
- Ồ, mình quên.
 
Courtney hỏi:
 
- Qua nhẫn, chúng cháu liên lạc với Bobby được không?
 
Ông cụ nói ngay:
 
- Không. Chỉ với các phụ tá thôi. Đừng làm phiền các Lữ khách với những vấn đề của chúng ta.
 
Mark hỏi:
 
- Còn gì nữa không ạ?
 
Dorney ngẫm nghĩ câu hỏi của Mark. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trí như bay bổng tận chốn xa xôi nào. Mark và Courtney nhìn nhau, không biết thái độ của ông cụ là muốn tống tụi nó ra khỏi cửa, hay chỉ chỉ là chìm đắm trong suy nghĩ.
 
Sau cùng ông lên tiếng:
 
- Bây giờ hai cháu đã là phụ tá của Trái Đất Thứ Hai. Press đi rồi, ta không còn cần thiết nữa. Có thể đây là công việc nhẹ nhàng hơn, nếu so sánh với những gì các Lữ khách phải làm, nhưng hẳn các cháu cũng đồng ý với ta, đây là một nhiệm vụ quan trọng.
 
Cả hai đứa cùng trấn an ông:
 
- Chúng cháu hoàn toàn đồng ý, thưa cụ.
 
Ông lão lại nhìn ra ngoài cửa sổ, chân mày nhíu lại.
 
Courtney hỏi:
 
- Có điều gì cụ không định nói với chúng cháu sao?
 
Cụ Dorney thở dài:
 
- Chỉ là cảm giác thôi.
 
- Sao ạ?
 
Vẻ lo âu, ông nói:
 
- Ta không rõ lắm. Nhưng những gì ta nghe được về Veelox làm ta không yên tâm.
 
Courtney bảo:
 
- Dạ, đúng vậy.
 
Dorney nhìn hai đứa. Kể từ lần đầu gặp mặt, Mark và Courtney mới cảm thấy ông cụ mềm lòng một chút. Ông nói tiếp:
 
- Điều ta muốn nói là: hãy thận trọng. Sau cùng thì Saint Dane đã có được một thắng lợi, và không thể biết được tiếp theo sẽ là chuyện gì. Suy từ đó, ta không thể bảo đảm những qui luật cũ vẫn còn được áp dụng.
 

 
Mark và Courtney trở lại Stony Brook bằng tàu hỏa, với lời cảnh giác nặng nề vẫn còn đè nặng trong tâm trí. Chúng không chuyện trò nhiều. Cả hai vẫn còn  miên man suy nghĩ tới sự thật: bây giờ chúng đã là những phụ tá chính thức. Vấn đề còn lại bây giờ chỉ là: sau đây sẽ làm gì?
 
Mark tuyên bố:
 
- Mình muốn đi tới ống dẫn.
 
- Vì sao?
 
- Đem mấy bộ quần áo tới đó.
 
- Nhưng đã ai bảo là cần quần áo đâu?
 
- Mình biết. Nhưng cứ lo trước đi.
 
Hai đứa im lặng một lúc, rồi Courtney hỏi:
 
- Chỉ là cái cớ để tới đó thôi, phải không?
 
Mark định cãi lại, nhưng lại thôi. Nó gật đầu:
 
- Mình chỉ muốn nhìn lại nơi đó. Để xác định đó là sự thật.
 
- Mình hiểu. Mình cùng đi.
 
Hai đứa xuống tàu tại Connecticut, rồi về nhà thu gom một bộ quần áo, mà chúng nghĩ là một Lữ khách từ một lãnh địa xa xôi cần để trà trộn vào Trái Đất Thứ Hai. Courtney chọn những thứ đơn giản, tiện dụng như quần jean áo thun, áo len, quần ngắn, vớ, ủng và đồ lót. Cô phân vân trước cái áo nịt ngực, song thấy quá mức cần thiết, nên bỏ lại.
 
Mark gom một bó quần áo hoàn toàn lỗi thời. Vì nó đâu còn chọn lựa nào khác. Mark chỉ có vậy. Mấy áo lạnh ngắn tay với nhãn hiệu vớ vẩn, quần jean không nhãn, giầy tạp nham. Thời trang không phải là thứ làm Mark quan tâm. Nó hy vọng các Lữ khách cũng vậy.
 
Nó đem theo một thứ, nhưng hy vọng là sẽ không phải sử dụng tới. Nó mượn cây sắt nhọn cời lửa của bố mẹ. Để chống lại một con chó quig, vũ khí này chẳng nhằm nhò gì, nhưng nó không tìm thấy được một thứ gì khác nữa.
 
Mark và Courtney gặp nhau trước cổng nhà Sherwood. Mỗi đứa khoác một ba-lô đầy. Hai đứa lẳng lặng đi vòng qua hông ngôi nhà, tới cái cây có thể giúp chúng leo vào trong sân. Ngay khi vượt qua tường, tay Mark lăm lăm cây sắt cời lửa, sẵn sàng phòng thủ cho cả hai, chống lại con quig hung bạo. Courtney thấy tay Mark run cầm cập, cô nhẹ nhàng lấy cái cời sắt từ tay bạn. Nếu một trong hai đứa phải đánh đuổi một con quig tấn công, đó sẽ là Courtney.
 
Nhưng chúng không gặp một con quái mắt vàng nào. Hai đứa đi xuyên qua nhà, xuống tầng hầm, vào kho lương khô, nơi có ống dẫn. Không có rắc rối nào xảy ra. Đổ quần áo ra khỏi ba-lô, hai đứa gấp gọn gàng thành một chồng. Courtney nhìn thấy bộ đồ như hề xiếc của Mark, rúc rích cười:
 
- Hay quá ta, Bobby sẽ trà trộn vào mọi người trong cái áo cộc tay vàng khè, lô-gô đỏ chèo đỏ choẹt với hàng chữ Cool Dude kia.
 
- Thôi đi. Mình khoái nhất cái áo đó đấy.
 
Courtney lắc đầu không tin nổi. Xong việc, hai đứa chằm chằm nhìn đường hầm tối dẫn tới những lãnh địa. Cả hai lặng lẽ đứng với ý nghĩ: tương lai sẽ ra sao.
 
Sau cùng Mark nói:
 
- Mình vừa sợ vừa hào hứng.
 
- Thật sự mình rất muốn tham gia vào chuyện này, nhưng điều đáng sợ là không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
 
Bước đến miệng ống dẫn, Mark hỏi:
 
- Có khi nào bạn tưởng tượng mình là Lữ khách?
 
- Ồ không đâu, thật mà.
 
- Mình thì luôn nghĩ đến điều đó. Dễ nể thật, bước vào ống dẫn, nói tên một nơi kỳ lạ mà mình muốn tới…
 
Courtney đồng ý:
 
- Kỳ lạ thật.
 
Quan sát ống dẫn, Mark nói:
 
- Nhìn xem. Chẳng khác nào một phản lực cơ chiến đấu.
 
Courtney khúc khích cười:
 
- Vậy sao?
 
- Ừa. Bạn biết khả năng của nó, nhưng không biết làm cách nào để cho nó hoạt động được.
 
- Nếu bạn là một Lữ khách thì sẽ không quá khó vậy đâu.
 
Mark cười cười, quay mặt vào hầm tối, la toáng lên:
 
- Eelong!
 
Nó nhìn lại Courtney nói:
 
- Bạn có tưởng tượng nếu…
 
Courtney la lớn:
 
- Mark!
 
Mark thấy nét khiếp đảm trên gương mặt Courtney. Cô đang nhìn sâu vào ống dẫn. Cái gì vậy? Mark quay vội lại, và thấy một chuyện không thể nào ngờ nổi.
 
Ống dẫn đang hoạt động!
 
Mark nhảy ra khỏi đường hầm, chạy tới Courtney. Hai đứa lùi tới sát chân tường, sợ hãi ôm chặt lấy nhau.
 
Mark lẩm bẩm:
 
- Mình đã… đã làm hả?
 
- Hay là có ai đang tới?
 
Ánh sáng xuất hiện cuối đường hầm. Tiếng nhạc lúc đầu nho nhỏ rồi sau đó mau chóng lớn dần. Những vách đá bắt đầu rạn nứt, rên rỉ. Mark và Courtney chỉ còn có thể sợ sệt đứng nhìn.
 
Mark kêu lên:
 
- Thật sự… mình… mình đâu có muốn đến Eelong.
 
Courtney ôm chặt Mark, sẵn sàng kéo lại, nếu nó bị cuốn vào ống dẫn.
 
Những vách đá xám tan ta thành pha lê rực rỡ khi anh sáng chói lòa và tiếng nhạc tới cửa hầm. Mark và Courtney nhíu mắt. Chúng không dám buông nhau ra để lấy tay che mắt.
 
Rồi chúng nhận ra là không bị kéo vào đường hầm. Nhưng có gì đó đang tiến tới. Qua làn ánh sáng chói lòa, chúng thấy một bóng đen cao lớn bước ra khỏi ống dẫn. Kỳ lạ là, không như những gì chúng nghe về hoạt động của ống dẫn khi hành khách tới nơi. Ánh sáng không tắt. Tiếng nhạc rộn ràng vẫn còn. Tất cả những gì đang xảy ra lúc này đều là chuyện bất bình thường. Mark và Courtney mở to mắt. Điều vừa trông thấy làm hai đứa muốn nhắm tịt ngay mắt lại. Vì đứng trước miệng ống dẫn… chính là Saint Dane.
 
Hắn đã tới Trái Đất Thứ Hai.
 
Chưa bao giờ hai đứa thấy hắn, nhưng không thể nào nhìn lầm con quỷ cao lớn, tóc xám thả dài, đôi mắt xanh lè lạnh buốt và bộ quần áo màu đen. Ánh sáng sau lưng hắn tiếp tục bùng cháy và các vách hầm vẫn trong suốt như pha lê. Chuyện này chưa từng xảy ra, hay ít ra là không như những gì Mark và Courtney được biết.
 
Saint Dane cười sằng sặc:
 
- Vậy là mọi sự đã bắt đầu. Các vách đang rạn nứt. Quyền năng ngày nào sẽ không còn nữa. Đây là một trò chơi hoàn toàn mới với những qui luật mới.
 
Saint Dane rú lên một tràng cười. Ánh sáng từ cuối hang chợt bùng lên, tóc hắn bén mồi lửa. Mái tóc dài màu xám dựng ngược trong ánh lửa bập bùng, lửa cháy xuống tận sọ của hắn. Mark và Courtney khiếp đảm nhìn ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt ma quái. Trong suốt thời gian đó, Saint Dane ha hả cười như đang hoan hỉ thưởng thức trò này.
 
Mark và Courtney không nhúc nhích. Nếu đủ tỉnh táo, Courtney đã cảm thấy Mark đang run lẩy bẩy.
 
Ngọn lửa thiêu rụi hết tóc Saint Dane. Đầu hắn sói lọi với hai vạch đỏ trông như hai mạch máu bén lửa chạy từ gáy tới trán. Đôi mắt hắn cũng biến đổi. Màu xanh thép chuyển thành trắng nhạt. Hắn trừng trừng nhìn hai phụ tá mới bằng đôi mắt dữ dội đó và mỉm cười.
 
Saint Dane ném một túi vải dơ bẩn xuống chân, rít lên nói:
 
- Quà cho Pendragon. Phải giao tận tay cho nó, nhớ không?
 
Hắn lùi một bước vào vùng sáng của ống dẫn, thông báo:
 
- Cái gọi là “chuyện phải thế thôi” không còn nữa đâu.
 
Rồi Saint Dane bắt đầu biến dạng. Thân hình thành chất lỏng, hắn khom xuống, chống tay lên mặt đất. Cùng lúc đó, toàn thân hắn hóa thành một con mèo rừng khổng lồ, lớn như một con sư tử, nhưng lốm đốm đen. Con mèo to lớn gầm gừ với Mark và Courtney, rồi nhảy vào ngọn lửa. Chỉ một thoáng sau, ánh sáng cuốn hắn lên, biến vào vùng sâu thăm thẳm. Nhạc giảm dần, vách pha lê trở lại là đá xám, và ánh sáng gom lại thành một đốm nhỏ.
 
Nhưng đốm sáng đó không mất hẳn.
 
Mark và Courtney chưa kịp hoàn hồn, ánh sáng lại tỏa ra. Nhạc lớn dần. Các vách đá chuyển lại thành pha lê.
 
Mark ú ớ:
 
- Đầu mình sắp nổ tung ra rồi.
 
Một giây sau, ánh sáng lòa lên trước miệng ống dẫn, đem theo một hành khách khác.
 
- Bobby!
 
Mark và Courtney cùng kêu lên, chạy ùa tới bạn. Chúng choàng tay ôm Bobby, vừa sợ vừa bớt hẳn căng thẳng. Đường hầm bình thường lại, hoàn toàn yên tĩnh.
 
Nhưng Bobby không tới đây để làm hai đứa khuây khỏa, nó hỏi:
 
- Chuyện gì đã xảy ra?
 
Mark và Courtney lùi lại. Cả hai đứa đều đang quá kích động. Courtney la lớn:
 
- Saint Dane. Khiếp lắm. Tóc nó cháy ngùn ngụt.
 
Mark lắp bắp:
 
- Nó… nó bảo… qui luật thay… thay đổi rồi. Ý nó là… là sao?
 
Bobby cũng lùi lại một bước. Mark và Courtney cảm thấy bạn chúng đang trở nên căng thẳng.
 
Bobby hỏi như quát nạt hai đứa:
 
- Hai bạn đã làm gì?
 
Courtney nói ngay:
 
- Làm gì? Tụi mình chẳng làm gì hết.
 
Hai đứa chăm chú nhìn Bobby. Quần áo nó tả tơi, chân trần, tóc rối bù, và toàn thân lem nhem đất cát. Nó cũng bốc mùi… không được thơm tho lắm.
 
Mark hỏi:
 
- Chuyện gì xảy ra với bạn vậy?
 
- Chuyện đó không thành vấn đề. Có phải các bạn đã vận hành ống dẫn không?
 
Nó vẫn quát tháo, vì cũng đang bị khích động như hai đứa bạn.
 
Mark và Courtney nhìn nhau. Mất một lúc hai đứa mới hiểu câu hỏi của Bobby. Mark lúng túng nói:
 
- Mình… mình chắc vậy. Mình… mình đã nói “Eelong”…
 
- Không!
 
Bobby giận dữ la lên.
 
Courtney hỏi:
 
- Có sao đâu? Tụi mình không là Lữ khách, làm sao điều hành được ống dẫn.
 
Bobby gào lên:
 
- Mọi sự đã thay đổi rồi. Quyền năng của Saint Dane đang lớn mạnh dần. Hắn đã chiếm được lãnh địa đầu tiên. Điều đó sẽ không tránh được sự thay đổi của những hiện tượng tự nhiên.
 
Courtney hỏi:
 
- Vây… có nghĩa là tụi mình có thể sử dụng ống dẫn?
 
- Đừng. Điều đó chỉ làm mọi sự tệ hại hơn.
 
Lúc đó Mark mới chợt nhớ, nó chạy lại cửa kho, nhặt cái bao của Saint Dane. Đưa cái bao cho Bobby, Mark nói:
 
- Hắn bảo trao cho cậu.
 
Bobby miễn cưỡng cầm, rồi dốc ngược cái bao. Một vật rơi xuống sàn.
 
Courtney rú lên. Mark thụt lùi một bước, không tin vào mắt nó. Bobby đứng chết lặng, hai hàm nghiến chặt, trừng trừng nhìn xuống sàn.
 
Nằm dưới chân nó là một bàn tay người. Bàn tay lớn và da màu đen. Hãi hùng hơn nữa, trên một ngón tay là chiếc nhẫn của Lữ khách.
 
Bobby đau khổ thì thầm:
 
- Ông Gunny!
 
Cả ba đứa đứng lặng người. Sau cùng Bobby lấy hết can đảm, hít một hơi, cúi nhặt bàn tay, nhét lại vào bao.
 
Courtney hỏi:
 
- Bobby, đã xảy ra chuyện gì vậy?
 
- Khi nào mình gửi nhật ký các bạn sẽ rõ.
 
Nói xong, nó ôm cái bao có bàn tay ông Gunny, chạy trở lại miệng ống dẫn, nói lớn:
 
- Eelong!
 
Ống dẫn sống động lên. Ánh sáng và âm nhạc trở lại.
 
Mark gần ứa nước mắt, hỏi:
 
- Ông Gunny có sao không?
 
Bobby trả lời:
 
- Còn sống. Nhưng mình không biết được bao lâu.
 
Courtney nài nỉ:
 
- Cho tụi mình biết phải làm gì đi.
 
- Đừng làm gì hết. Chờ nhật ký của mình. Dù làm bất cứ chuyện gì, cũng đừng vận hành ống dẫn. Đó chính là điều Saint Dane mong muốn. Và đó không là “chuyện phải thế thôi” đâu.
 
Với tia sáng và nốt nhạc cuối cùng, Bobby bị cuốn vào ống dẫn, để lại hai người bạn của nó.
 
Mark Dimond đã sẵn sàng cho một chuyến phiêu lưu.
 
Nó sắp đạt được điều đó rồi.
 

Còn tiếp
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»