<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-09 09:17:25Xuân Trang>
Bữa nay thong dong trên phố, sắc hoa ngợp trời khi ngày 8-3 rất gần, chợt những ký ức lại ùa về… Ngày 8-3 là cột mốc, là dấu ấn không thể phai mờ trong tim. Ngày ấy, năm cuối cấp được đón nhận nhiều tình cảm từ những người yêu quý, những lời tỏ tình của tuổi học trò thật trong sáng và dễ thương. Nhớ một lời nói có cánh nhưng rất thật lòng, biết lắm. Biết hơn khi trong lòng chưa thực sự rung động và vì ghét những ai không dám đối mặt với sự thật, không đủ dũng khí để nói lên tình cảm của mình mà phải nhờ đến chút men rượu. Ghét lắm đấy để rồi vài năm sau chẳng thể nào xa được, thật dở hơi phải không?
Một ngày 8-3 tưởng chừng đã quá xa xôi nhưng vẫn còn đọng lại nơi đáy mắt khi niềm hạnh phúc ngập tràn bởi nhận được món quà được gửi từ Hải Phòng với dòng chữ “You are my heart and I love you all the time” viết trên quả địa cầu nhỏ. Phút ấy, với cái nhìn qua lăng kính màu hồng nên chỉ nhìn thấy mỗi 2 đứa trên trái đất này, tất cả dường như nín thở để nghe nhịp đập tim yêu. Gần mà xa, xa mà gần, tình yêu luôn đẹp trong con mắt của kẻ si tình.
Hai ngày 8-3 xa biền biệt, nỗi nhớ ngút ngàn trong nét chữ câu thơ. Nhớ da diết cái nhìn tưởng chừng như hút nhau trước khi dời xa HN ấy. Nhớ cái nắm tay, nhớ tấm hình và bài thơ “Đợi anh về” nằm lặng lẽ dưới chiếu. Chỉ đến ngày sau dọn dẹp, mới tìm thấy, trái tim nhỏ muốn bung ra, nhòa lệ vì thương vì nhớ vì yêu. Khi yêu thật lòng mới thấm thía tình cảm của sự xa cách nghìn trùng. Đôi khi cũng thấy mông lung nhưng vẫn xanh thắm một niềm tin bất diệt từ nơi ấy.
Sau một mùa 8-3 của sự trở về là niềm hạnh phúc khôn nguôi. "Hợp đồng hạnh phúc" được ký kết vào ngày thành lập lực lượng – một ngày không thể nào quên. Những tấm hình thật đẹp chan chứa yêu thương, rạng ngời hạnh phúc được 2 đứa tạo lên vào ngày 8-3 năm ấy. Đời người hạnh phúc nhất là khi được mọi người chúc phúc cho mình, xứng đáng được hưởng thành quả của tình yêu kéo dài gần thập kỷ. Tay trong tay, uống cạn ly này, từ đây ta cùng chung nhịp đập. Hai nửa yêu thương giờ ghép thành một, phút ấy tưởng như không có gì có thể lìa xa, tan chảy vào trong nhau.
Sau hai mùa 8-3 hạnh phúc, tình yêu bắt đầu rơi rụng và có chất men đắng của cuộc đời đen bạc. Vì đâu? Những tấm hình, những tin nhắn, những cuộc gọi đến và đi vào thời gian nhạy cảm làm một nửa tức tưởi vì sự sụp đổ nhanh chóng bởi vừa mới nhóm lên ngọn lửa yêu thương nay giờ nguội lạnh quá. Lòng tức tưởi, trái tim nghẹt thở, đau khổ đến khôn cùng. Những lời nói dối đều bị phát hiện làm niềm tin bị lung lay và đổ vỡ trong phút chốc. Cuộc “phẫu thuật” lần 1 được diễn ra trong im lặng. Chiếc điện thoại đắt tiền được tặng trong ngày 8-3 như cầu mong để được chuộc lỗi. Thật ghét khi nghe lời bát hát được cài sẵn “Giận thì giận mà thương càng thương…”. Cay đắng! Cay đắng vì không thể vận hành trái tim quay trở về trạng thái ban đầu. Cay đắng vì không thể trút hết những đau buồn trong khoảnh khắc yếu mềm, bởi gương mặt ấy rất gần. Được nhận ngọt ngào mà thấy lòng đau quá!

Một ngày 8-3 năm sau. Hụt hẫng khi không được nhận một tin nhắn hay gọi điện từ Cửa Lò khi cứ thấp thỏm nhìn vào chiếc điện thoại chờ mong có sự chuyển động. Bặt vô âm tín kể cả tin được gửi đi từ HN xen chút hờn giận trách móc. Sau này mới biết, cơn gió cũ ở Quảng Bình đã hút hồn người kể từ ngày ấy. Những lời nói dối lại quay trở lại, sau 3 năm sự thật mới được làm rõ. Nhớ lại, đau lòng lắm bởi có thể lấy thân phận người này lắp vào người kia để ngụy biện cho hành vi của mình. Bảng kê điện thoại cứ dày lên với con số 097860705… quen thuộc được gọi vào bất kể thời gian nào…miễn là không ở nhà. Những cuộc nấu cháo điện thoại, khi nhìn vào bảng kê, nhìn vào nhật ký được lưu trên tổng đài làm người khác không dám tin đó là sự thật. Cơn gió cũ sẽ mãi nằm sâu trong sự trân trọng của nửa trái tim đau này nhưng sau những tin nhắn bị phơi bày, những cuộc gọi bị ngắt quãng khi ai đó xuất hiện, những lời nói dối trơ trẽn từ chủ nhân của số điện thoại trên và thay thế vào đó là sự khinh miệt đến vô cùng.
Một ngày 8-3 năm sau. Sự thật càng được làm rõ. Thì ra, tất cả những người bất chấp tiếng còi cảnh báo nhưng vẫn vượt đường ngược chiều đến với nhau. Đằng sau sự thú nhận không biết có sự nói dối nào không? “Vì dạy ở xa nhà, chồng cục tính lại ít quan tâm, chưa được vào biên chế nên buồn…”. “Nhớ anh nhiều lắm, yêu anh nhiều lắm bởi anh học giỏi, thông mình, tài hoa”. “Chính vì không đến được với nhau nên trong tim em anh là mãi mãi, anh là tất cả dù rằng không được ở bên anh để chăm sóc, để chia ngọt sẻ bùi…”. Những lời yêu thương ấy như một lần nữa cứa vào trái tim chưa thể liền da. Trái chiều, ngược đường buốt gió. Mưa quất vào mặt không cảm thấy đau mà chỉ hiển hiện những dòng tin từ số trên gửi ra HN, những dòng chữ cứ nhảy múa như chọc ngoáy sâu vào trái tim đang rỉ máu.
Ngày 8-3 năm sau nữa. Đã nguôi ngoai đi khi cuộc ghi âm giữa hai nửa yêu thương đang ở hai bến bờ xa thẳm ngồi lại và trần tình hết. “Anh không muốn Nh phải khổ vì anh…”. “Vậy tại sao em phải chịu bất hạnh do chính cô ta đem lại?”. “Ân hận vì đã trân trọng quá khứ của cô ta, trân trọng một người đã đâm nát giày xéo tim em, đã mang đau thương đến gia đình em…”. Đã bớt đi những tin nhắn kiểu ghen ngược từ phía thối nát ấy bởi lúc trước đầy tự tin khi được người ta che chở, bao bọc. Cười chát chúa khi biết rằng kẻ ác tâm ấy ghét cay ghét đắng vợ của người yêu và có những lời hằn học đầy thách thức “tôi yêu chồng cô, tôi nhớ chồng cô, cô làm gì được tôi? Bất hạnh cho chồng cô có người vợ như cô…”. Buồn vì một cô giáo dạy tiếng anh nhưng chẳng mô phạm chút nào.
Ngày 8-3 năm nay, sau khi cuộc “phẫu thuật” lần 2 đã kết thúc thành công. Dù chưa bao giờ nguôi quên những vết cứa vào tim nhưng chính từ đó đã tìm ra một thứ thuốc có thể tạm thời làm dịu vết thương cho riêng mình. Đôi khi không cần thiết để tìm hiểu sự thật, không nhất thiết phải ôm mãi khối thương đau trong lòng làm gì. Cần phải “ngu” đi một chút, cần phải không tỉnh táo, cần một chút “mù quáng” khi yêu. Và cần để cho những cái dằm nằm im trong tim mãi mãi, dù nhức nhối còn hơn thấy nó rỉ máu. Nếu có lần sau, dằm khác đâm vào cũng hy vọng đâm chính vào cái dằm trước đó…những thớ đau thương sẽ giảm đi phần nào.
Cảm ơn ngày 8-3, đã đưa nửa yêu thương về trong sự thật. Trải qua nhiều dông gió nhưng chưa hẳn vơi cạn niềm tin dù lòng đắng lắm! Những vết cứa vào tim chưa thể liền da, dù cố gắng khâu lại trái tim nhưng vẫn ứa ra những đau thương đã vỡ. Hãy thôi nhức nhối, tạm gác lại những mảnh vỡ để làm những việc thật sự có ý nghĩa. Kỷ niệm vẫn mãi là kỷ niệm, sẽ mãi đẹp như thuở ban đầu lưu luyến. Đau khổ dẫu là sự thật, rất gần không bao giờ thoát khỏi như những giọt đắng nằm trong suối nguồn nơi môi mắt. Rất cần lưu lại những ngày 8-3 hạnh phúc. Cũng đừng vội xóa đi những đau khổ nhận ra trong ngày 8-3 ấy nhưng cũng chẳng nhất thiết phải đau đáu về nó bởi không giải quyết được gì. Cần nhìn về tương lai, nhìn về phía trước, đừng cứ mãi ngoái lại phía sau rồi tụt bước lúc nào không rõ. Cứ nhớ những gì cần nhớ, cứ quên những gì có thể quên, những gì không cần thiết, cứ cười khi vui, cứ khóc khi buồn, như thế mới giữ được trạng thái cân bằng cho chính mình. Chính từ đau thương mới tìm lại được ngọt ngào tưởng đã rời xa!!! Hy vọng 8-3 năm nay giọt đau không đến, giọt buồn đừng rơi!!!
danphuong_2003
Một ngày 8-3 tưởng chừng đã quá xa xôi nhưng vẫn còn đọng lại nơi đáy mắt khi niềm hạnh phúc ngập tràn bởi nhận được món quà được gửi từ Hải Phòng với dòng chữ “You are my heart and I love you all the time” viết trên quả địa cầu nhỏ. Phút ấy, với cái nhìn qua lăng kính màu hồng nên chỉ nhìn thấy mỗi 2 đứa trên trái đất này, tất cả dường như nín thở để nghe nhịp đập tim yêu. Gần mà xa, xa mà gần, tình yêu luôn đẹp trong con mắt của kẻ si tình.
Hai ngày 8-3 xa biền biệt, nỗi nhớ ngút ngàn trong nét chữ câu thơ. Nhớ da diết cái nhìn tưởng chừng như hút nhau trước khi dời xa HN ấy. Nhớ cái nắm tay, nhớ tấm hình và bài thơ “Đợi anh về” nằm lặng lẽ dưới chiếu. Chỉ đến ngày sau dọn dẹp, mới tìm thấy, trái tim nhỏ muốn bung ra, nhòa lệ vì thương vì nhớ vì yêu. Khi yêu thật lòng mới thấm thía tình cảm của sự xa cách nghìn trùng. Đôi khi cũng thấy mông lung nhưng vẫn xanh thắm một niềm tin bất diệt từ nơi ấy.
Sau một mùa 8-3 của sự trở về là niềm hạnh phúc khôn nguôi. "Hợp đồng hạnh phúc" được ký kết vào ngày thành lập lực lượng – một ngày không thể nào quên. Những tấm hình thật đẹp chan chứa yêu thương, rạng ngời hạnh phúc được 2 đứa tạo lên vào ngày 8-3 năm ấy. Đời người hạnh phúc nhất là khi được mọi người chúc phúc cho mình, xứng đáng được hưởng thành quả của tình yêu kéo dài gần thập kỷ. Tay trong tay, uống cạn ly này, từ đây ta cùng chung nhịp đập. Hai nửa yêu thương giờ ghép thành một, phút ấy tưởng như không có gì có thể lìa xa, tan chảy vào trong nhau.
Sau hai mùa 8-3 hạnh phúc, tình yêu bắt đầu rơi rụng và có chất men đắng của cuộc đời đen bạc. Vì đâu? Những tấm hình, những tin nhắn, những cuộc gọi đến và đi vào thời gian nhạy cảm làm một nửa tức tưởi vì sự sụp đổ nhanh chóng bởi vừa mới nhóm lên ngọn lửa yêu thương nay giờ nguội lạnh quá. Lòng tức tưởi, trái tim nghẹt thở, đau khổ đến khôn cùng. Những lời nói dối đều bị phát hiện làm niềm tin bị lung lay và đổ vỡ trong phút chốc. Cuộc “phẫu thuật” lần 1 được diễn ra trong im lặng. Chiếc điện thoại đắt tiền được tặng trong ngày 8-3 như cầu mong để được chuộc lỗi. Thật ghét khi nghe lời bát hát được cài sẵn “Giận thì giận mà thương càng thương…”. Cay đắng! Cay đắng vì không thể vận hành trái tim quay trở về trạng thái ban đầu. Cay đắng vì không thể trút hết những đau buồn trong khoảnh khắc yếu mềm, bởi gương mặt ấy rất gần. Được nhận ngọt ngào mà thấy lòng đau quá!

Một ngày 8-3 năm sau. Hụt hẫng khi không được nhận một tin nhắn hay gọi điện từ Cửa Lò khi cứ thấp thỏm nhìn vào chiếc điện thoại chờ mong có sự chuyển động. Bặt vô âm tín kể cả tin được gửi đi từ HN xen chút hờn giận trách móc. Sau này mới biết, cơn gió cũ ở Quảng Bình đã hút hồn người kể từ ngày ấy. Những lời nói dối lại quay trở lại, sau 3 năm sự thật mới được làm rõ. Nhớ lại, đau lòng lắm bởi có thể lấy thân phận người này lắp vào người kia để ngụy biện cho hành vi của mình. Bảng kê điện thoại cứ dày lên với con số 097860705… quen thuộc được gọi vào bất kể thời gian nào…miễn là không ở nhà. Những cuộc nấu cháo điện thoại, khi nhìn vào bảng kê, nhìn vào nhật ký được lưu trên tổng đài làm người khác không dám tin đó là sự thật. Cơn gió cũ sẽ mãi nằm sâu trong sự trân trọng của nửa trái tim đau này nhưng sau những tin nhắn bị phơi bày, những cuộc gọi bị ngắt quãng khi ai đó xuất hiện, những lời nói dối trơ trẽn từ chủ nhân của số điện thoại trên và thay thế vào đó là sự khinh miệt đến vô cùng.
Một ngày 8-3 năm sau. Sự thật càng được làm rõ. Thì ra, tất cả những người bất chấp tiếng còi cảnh báo nhưng vẫn vượt đường ngược chiều đến với nhau. Đằng sau sự thú nhận không biết có sự nói dối nào không? “Vì dạy ở xa nhà, chồng cục tính lại ít quan tâm, chưa được vào biên chế nên buồn…”. “Nhớ anh nhiều lắm, yêu anh nhiều lắm bởi anh học giỏi, thông mình, tài hoa”. “Chính vì không đến được với nhau nên trong tim em anh là mãi mãi, anh là tất cả dù rằng không được ở bên anh để chăm sóc, để chia ngọt sẻ bùi…”. Những lời yêu thương ấy như một lần nữa cứa vào trái tim chưa thể liền da. Trái chiều, ngược đường buốt gió. Mưa quất vào mặt không cảm thấy đau mà chỉ hiển hiện những dòng tin từ số trên gửi ra HN, những dòng chữ cứ nhảy múa như chọc ngoáy sâu vào trái tim đang rỉ máu.
Ngày 8-3 năm sau nữa. Đã nguôi ngoai đi khi cuộc ghi âm giữa hai nửa yêu thương đang ở hai bến bờ xa thẳm ngồi lại và trần tình hết. “Anh không muốn Nh phải khổ vì anh…”. “Vậy tại sao em phải chịu bất hạnh do chính cô ta đem lại?”. “Ân hận vì đã trân trọng quá khứ của cô ta, trân trọng một người đã đâm nát giày xéo tim em, đã mang đau thương đến gia đình em…”. Đã bớt đi những tin nhắn kiểu ghen ngược từ phía thối nát ấy bởi lúc trước đầy tự tin khi được người ta che chở, bao bọc. Cười chát chúa khi biết rằng kẻ ác tâm ấy ghét cay ghét đắng vợ của người yêu và có những lời hằn học đầy thách thức “tôi yêu chồng cô, tôi nhớ chồng cô, cô làm gì được tôi? Bất hạnh cho chồng cô có người vợ như cô…”. Buồn vì một cô giáo dạy tiếng anh nhưng chẳng mô phạm chút nào.
Ngày 8-3 năm nay, sau khi cuộc “phẫu thuật” lần 2 đã kết thúc thành công. Dù chưa bao giờ nguôi quên những vết cứa vào tim nhưng chính từ đó đã tìm ra một thứ thuốc có thể tạm thời làm dịu vết thương cho riêng mình. Đôi khi không cần thiết để tìm hiểu sự thật, không nhất thiết phải ôm mãi khối thương đau trong lòng làm gì. Cần phải “ngu” đi một chút, cần phải không tỉnh táo, cần một chút “mù quáng” khi yêu. Và cần để cho những cái dằm nằm im trong tim mãi mãi, dù nhức nhối còn hơn thấy nó rỉ máu. Nếu có lần sau, dằm khác đâm vào cũng hy vọng đâm chính vào cái dằm trước đó…những thớ đau thương sẽ giảm đi phần nào.
Cảm ơn ngày 8-3, đã đưa nửa yêu thương về trong sự thật. Trải qua nhiều dông gió nhưng chưa hẳn vơi cạn niềm tin dù lòng đắng lắm! Những vết cứa vào tim chưa thể liền da, dù cố gắng khâu lại trái tim nhưng vẫn ứa ra những đau thương đã vỡ. Hãy thôi nhức nhối, tạm gác lại những mảnh vỡ để làm những việc thật sự có ý nghĩa. Kỷ niệm vẫn mãi là kỷ niệm, sẽ mãi đẹp như thuở ban đầu lưu luyến. Đau khổ dẫu là sự thật, rất gần không bao giờ thoát khỏi như những giọt đắng nằm trong suối nguồn nơi môi mắt. Rất cần lưu lại những ngày 8-3 hạnh phúc. Cũng đừng vội xóa đi những đau khổ nhận ra trong ngày 8-3 ấy nhưng cũng chẳng nhất thiết phải đau đáu về nó bởi không giải quyết được gì. Cần nhìn về tương lai, nhìn về phía trước, đừng cứ mãi ngoái lại phía sau rồi tụt bước lúc nào không rõ. Cứ nhớ những gì cần nhớ, cứ quên những gì có thể quên, những gì không cần thiết, cứ cười khi vui, cứ khóc khi buồn, như thế mới giữ được trạng thái cân bằng cho chính mình. Chính từ đau thương mới tìm lại được ngọt ngào tưởng đã rời xa!!! Hy vọng 8-3 năm nay giọt đau không đến, giọt buồn đừng rơi!!!
danphuong_2003