Em và anh quen nhau qua những bài thơ, truyện ngắn đăng trên một website. Người ta cho đó là sự đồng cảm giữa hai tâm hồn, khoảnh khắc tìm đúng tần số của hai trái tim. Thời gian dần trôi, kỷ niệm càng nồng thắm. Rồi một ngày, anh đột nhiên nói :”
Anh biết em yêu anh, và anh cũng vậy”. Em bật khóc, giọt nước mắt cho tình yêu và hạnh phúc, niềm vui mà thượng đế ban phát cho em khi có anh. Anh như ngọn nến thần kỳ sưởi ấm trái tim giá lạnh từ lâu của em.
Với em-anh là người đàn ông em yêu bằng mối tình đầy khát khao, nóng bỏng. Với anh- em là người phụ nữ anh yêu bằng quãng đời bão táp, phong ba. Bên anh, em thật bé bỏng, hồn nhiên, đơn giản ,tin vào mọi cái tốt đẹp của tình yêu.
Đêm rất khuya. Anh và em ngồi uống nước ở một quán bên đường. Lá Trúc Đào rơi dưới chân vô số kể, giẫm lên nghe giòn tan như tiếng vỡ thủy tinh. Từ máy cassette, giọng người ca sĩ hát mơ hồ thoảng bay theo gió
:”…Chiều xưa có ngọn Trúc Đào.
Mùa thu lá rụng bay vào sân em…”. Bài hát buồn buồn da diết khôn nguôi. Nghe xong bản nhạc, anh bảo:
- Anh muốn đi bộ đêm nay.
- Dạ, em đi cùng anh suốt đêm.
Anh trả tiền, đứng lên dìu em bước đi. Đường phố Sài Gòn lấp lánh ánh đèn qua những ô cửa kính. Trời trong vắt với khoảng không gian đầy sao. Những mái hiên màu nâu xám, khiến em nhớ đến một nơi nào đó thật gần gũi, thật quen thuộc mà em và anh đã từng đi qua.
Anh thích rủ em lang thang hết con đường này tới con đường khác. Em hay nói về ngày mai, nói về ước mơ của mình, em sẽ thoát khỏi mọi ràng buộc của gia đình để sống trọn vẹn bên anh. Khẽ mỉm cười, anh dịu dàng vuốt những sợi tóc bướng bĩnh nằm vắt ngang khuôn mặt em, thì thầm:
- Liệu con đường chúng mình đi có suông sẻ như em nghĩ chăng ? Chúng mình còn biết bao nhiêu điều cần phải vượt qua.
Trái tim em co thắt trước viễn ảnh khó khăn, mà anh- mà em cần đối mặt. Chỉ có anh, người đàn ông trải nghiệm qua cuộc sống thăng trầm, ở vào độ chín mùi của trí tuệ mới có cách nhìn nhân ái, xót xa, thực tế đến thế. Nhưng em không sợ, em sẵn sàng vì anh mà lội giữa dòng sông chảy xiết, băng mình trong sóng gió của cuộc đời, của con người để tìm một thiên đường xanh cho tình yêu và hạnh phúc của mình.
Em thẫn thờ hát nho nhỏ cho anh nghe điệp khúc mà mỗi lần hát, là mỗi lần em chảy nước mắt
:” Mùa thu ra biển cả, theo dòng nước cuốn trôi. Mùa thu vàng hoa cúc. Chỉ còn anh và em…”. Vâng ! Cuối cùng rồi chỉ còn anh và em thực sự hiểu nhau…
Trăng lưỡi liềm nhô cao khỏi dãy nhà cao tầng chi chít cột ăng-ten. Ánh trăng vàng úa, mờ ảo như cuộc tình trắc trở của chúng mình. Cuộc tình mà em và anh thường ví như cành hồng trước gió, ngã nghiêng nhưng vẫn vươn cao, thách thức cùng trời đất, giông bão.Chúng mình vững niềm tin như thế nhé anh thương yêu của em.
Linh Phương