📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Tình Linh Phương

493 trả lời, 60.994 lượt xem — Trang 17 / 17





Má tôi vẫn thường hay ngồi đón gió
Tháng tư oi nồng đầy dấu chân trâu
Gốc rạ trơ xương- cánh đồng đau đáu
Đứt ruột thương mùa lúa trổ đòng đòng

Ruộng thiếu ba nên đường cày rơi rụng
Nhát cuốc dội lên tưa máu tay mình
Soi mặt dưới kênh lục bình nở tím
Ngó tóc trên đầu bạc trắng màu hoa

Từ dòng sông- cây trái trước sân nhà
Tôi khôn lớn bằng ca dao má hát
Tôi khôn lớn bằng đôi bàn chân đất
Của má- chai sần lằn kẻ dọc ngang

Một đời. Nước mắt chảy ngược vào trong
Mồ hôi rớt cho nẩy mầm hạt thóc
Lưng má càng cong qua nhiều mùa gặt
Vất vả- nhọc nhằn- sáng nắng- chiều mưa

Má bây giờ- như chiếc lá vàng khô
Như ngọn đèn dầu hắt hiu trước gió
Má cứ xa dần- đi về phía núi
Nơi ba tôi nằm xanh cỏ đợi chờ


Linh Phương


Đăng nhập để trả lời
0





Gió và sông


Sao sông chẳng có bên bồi
Để tôi bên lở thẫn thờ ngó mong
Gió mang chuyện cũ qua đồng
Rơi trên hạt lúa chín vàng đông xuân



Trúc đào mùa mưa

Thương em mắc nợ lời thề
Bỏ quê đi miết không về tìm nhau
Mùa mưa rụng lá Trúc đào
Ngẩn ngơ nắng quái hôm nào buồn hiu



Người và tôi


Đa đoan em giữa chợ đời
Phù hoa về nẻo ngược xuôi bến bờ
Cỏ cây cùng với đất trời
Cũng đau như nỗi đau người và tôi



Linh Phương


Đăng nhập để trả lời
0






Gió biết đâu từ thuở
Nắng chết khô bên trời
Để anh thương anh nhớ
Em về trong giấc mơ

Rằng nụ hôn đã khác
Môi hương nồng đã phai
Mùa ngâu ơi ! Đừng khóc
Áo lụa chiều bướm bay

Anh bây giờ mỏi mệt
Buồn rớt xuống đời nhau
Ngày xanh xưa mắt biếc
Vời vợi mối tình sâu

Em bây giờ xa khuất
Vầng trăng lạc nơi nào
Phấn thu vàng ai rắc
Vào trái tim anh đau

Gió biết đâu từ thuở
Tay em nắm tay người
Anh hóa thành sương khói
Sầu giăng hoài chưa nguôi


Linh Phương


Đăng nhập để trả lời
0





Chuyện đời đôi khi suy gẫm cười ra nước mắt , nhất là những chuyện trong chốn giang hồ văn nghệ.Giang hồ luôn hiểm ác, tránh được cạm bẫy kẻ lòng lang dạ thú là một điều nằm mơ giữa ban ngày. Nhưng gieo nhân nào sẽ gặt quả nấy thôi, thấy chuyện đời để răn mình sống sao cho tử tế mới là phải đạo. Nhân đây, tôi kể một câu chuyện để ai đang lầm lẫn, ai sẽ lầm lẫn nên khai tử một người đội lớp văn nghệ sĩ gạt gẫm đàn bà.Hãy vạch mặt chỉ tên anh ta trong câu chuyện dưới đây.

Có một anh tự xưng nhà thơ kiêm nhà nhạc, nhà vẽ ( nhưng gần hui nhị tì rồi chưa thấy vẽ gì hết trọi )vô danh tiểu tốt ở Đơn Dương -Lâm Đồng lên mạng post thơ văn, nhạc của mình “ khè “ mấy em phụ nữ “ nhẹ dạ non lòng “ lỡ mê mấy văn nghệ sĩ.Với em phụ nữ nào, anh cũng gửi 4 bài tùy bút 1.2,3,4 để kể khổ, kể chuyện đời mình, kể chuyện đau tim để các em mũi lòng thương hại.Em nào anh ta cũng copy nhạc, thơ có câu “ sen hồng, sen trắng “ để tặng các em.Sau đó là màn tán tỉnh-nếu ở Việt Nam thì hẹn hò uống cà phê, cà pháo rồi rủ rê vào khách sạn .Ở nước ngoài , anh ta tán tỉnh, than thở , dụ khị để mấy em gởi tiền về cho anh ta tiêu xài.

Cách đây khoảng 2 năm, anh ta quen với một cô tên T.T. ở đường TMG ( cũ ) Sài Gòn.Lần đầu anh ta điện thoại hẹn hò. “ Em có xe không đến chở anh đi uống cà phê “. “ Em có xe, nhưng từ trước tới giờ em không chở đàn ông “ cô T.T. trả lời; “ Thôi anh đi taxi đón em đi uống cà phê nhé “.Đến quán cà phê, anh ta đeo trên tay hai, ba chiếc nhẫn vàng chóe ( hehehe đại gia ).Anh ta hỏi thăm gia cảnh cô này, nghe xong anh ta phán một câu xanh dờn : “ Em ở Sài Gòn sao nghèo vậy ? “. Trời đất ! . Nói ba đồng bảy đổi , anh ta trỗ mòi : “ Mình đi vô khách sạn nói chuyện nha “. Cô T.T. tức giận : “ Anh nghĩ tôi là hạng người nào mà mới quen, tôi chưa hề có cảm tình anh đã rủ vào khách sạn “. Cô này bỏ ra về và tuyệt giao với anh chàng nhà thơ kiêm nhà nhạc, nhạc vẽ tên bắt đầu bằng vần T.kia.

Gần 2 năm sau, 12 giờ đêm 26.12.2012 anh gọi điện thoại cho cô T.T. : “ Em ơi ! Anh đang ở Sài Gòn, anh nhớ em quá.Anh mổ tim tốn mấy trăm triệu, anh đang thiếu 100 triệu, em cho anh mượn, về Đà Lạt trả lại cho em nhé “ ( Có tiền trả mới nói nhen ! ) .Cô T.T. không ngờ có một loại đàn ông mặt dày như thế sau gần hai năm biến mất, lại quấy rầy mình. Giờ phút này còn mở miệng ra mượn tiền người mà anh ta chê nghèo ở Sài Gòn ngày ấy.

Anh ta là “ chiên da “ lừa tình lẫn tiền “ liên lục địa “ khộng từ em nào, không từ thủ đoạn nào miễn đạt được mục đích của mình.Hiện giờ anh ta đang di hí cùng một em là cô giáo tên “ Bông “ dạy học cấp ba ở tỉnh “ Rồng An” , sẽ tiến hành làm đám cưới trong ngày gần đây ( Anh ta đăng ký kết hôn thế nào đây khi vợ anh ta vẫn còn sờ sờ ở Đơn Dương chưa làm thủ tục ra Tòa ly dị ? Phòng Giáo dục tỉnh “ Rồng An” có biết nhân viên trực thuộc của mình đang bị lừa vào con đường vi phạm pháp luật không ? ) . Cùng lúc, anh ta giả vờ bệnh đau tim để gạt một em khác tên “ Hồng Giàu “ làm thơ trên website “ Một Góc Hè “ bên Mỹ, gửi tiền về cho anh ta ăn chơi.Một nhà thơ kiêm nhà nhạc, nhà vẽ tự xưng vô danh tiểu tốt, không có “ số má “ chốn giang hồ văn nghệ, chỉ có tài “ dẻo miệng “ mà lừa tình lẫn tiền vô số em phụ nữ một cách tinh vi. Ôi ! Sao thế gian vẫn còn loại người như thế nhỉ ? Tôi đố các bạn ( đố vui hong có thưởng nhen )nhà thơ kiêm nhà nhạc,nhà vẽ ở Đơn Dương- Lâm Đồng là ai ?.Câu gợi ý nè : Anh tên ta chữ đầu là “ T “, bút hiệu cũng chữ “ T “ đầu. ( Tôi chỉ kể 50% câu chuyện, danh sách mấy em bị lừa còn dài dài, tạm thời chưa tiết lộ để dành suy gẫm chơi có dịp sẽ tiếp tập hai ).

Thật buồn khi phải viết câu chuyện lem nhem trong giới giang hồ văn nghệ,nhưng một con sâu không thể nào làm rầu nguyên cả nồi canh ngon lành .Thôi thì viết câu chuyện này lên để cảnh báo mấy em phụ nữ đang sa vào bẫy “ lừa tình, gạt tiền “ của anh nhà thơ kiêm nhà nhạc, nhà vẽ dỏm kia. Quý bà hãy tĩnh táo “ quay đầu là bờ “ với loại người không xứng đáng làm người .Còn mấy em phụ nữ nào chưa sa vào lưới nhện xin tránh xa kẻo ân hận thì đã muộn màng.

Chuyện tiếp theo là chuyện người đàn ông cách đây mấy mươi năm bị người bạn tình cho ra rìa khi ông đang ở trại giam.Có lẽ sợ câu ông hẹn “ mai mốt anh về “, mà mai mốt anh về thì chừng nào là mai mốt ? Thôi thì “ lui ghe “ sớm cho chắc ăn chứ chờ hoài trở thành hươu cao cổ mất. Ông đau đớn vô cùng, oán hận vô cùng nhưng cũng cảm thông vô cùng vì không thể cột chặt tuổi xuân người bạn tình để đợi ông, đợi người chưa rõ ngày về.Ông chỉ biết :

“ Ngày trông mây trở về cố quận
Tưởng như là ngàn dặm nhớ mong
Tưởng như là trọn đời lận đận
Ngậm ngùi em áo lụa phai hồng

Ngày từng ngày bên song cửa sắt
Bạn bè tù mấy đứa chung vui
Trời cũng buồn lòng thay cho đất
Đá vẫn đau còn huống chi người…”

Mấy mươi năm trôi qua, mấy mươi năm vật đổi sao dời, biết bao gian nan giữa dòng đời không thuộc về ông.Nghe tin người bạn tình ngày xưa bị bệnh nặng, ông khăn gói quả mướp từ tỉnh lỵ heo hút lặn lội lên Sài Gòn thăm nom người bạn tình xưa.Dù giận “ chín xe mười vàng “, nhưng trước ngưỡng cửa sinh tử kiếp người ông quên hết những oán hận, đau đớn tận tâm săn sóc bón từng muỗng cơm, ly nước-lo việc tiểu tiện thay quần áo, …Đến khi người bạn tình sức khỏe khả quan,ông khăn gói quả mướp quy cố hương, tâm hồn nhẹ nhỏm theo bước chân của mình. Tình người là vậy, sự tử tế người với người là vậy. Không còn tình cũng còn nghĩa huống chi có một thời thương yêu nhau.

Giữa hai câu chuyện- một đời người ngắn ngủi trong một xã hội thực dụng, nhiều kẻ đã nô lệ đồng tiền khiến tình nghĩa trở thành một thứ xa xỉ.Họ nhẫn tâm làm điều đốn mạt không thể nào đốn mạt hơn như anh chàng tự xưng nhà thơ kiêm nhà nhạc,nhà vẽ nọ. Đối nghịch cái ác là cái thiện của một người đàn ông , ông quên đi những cư xử mấy mươi năm không tử tế mà ông đã nhận để hết lòng lo lắng cho người bạn tình xưa.Vừa buồn, vừa vui vì dẫu sao cuộc đời nhiều Lý Thông gian tà vẫn còn sót lại những Thạch Sanh tấm lòng đầy nhân hậu.

Cuối năm. Ôn lại những chuyện buồn, chuyện vui -những chuyện không đâu trong cuộc sống, cuộc đời là bỏ lại sau lưng tất cả ngày hôm qua để đón mừng một năm mới 2013. Năm mới thêm một tuổi, già thêm một chút, càng gần đất càng xa trời càng thấm thía cách đối nhân xử thế lúc tuổi thanh xuân cho đến tuổi xế chiều .Một mai có nhắm mắt nằm xuống dưới ba tấc đất sẽ không nuối tiếc hay ân hận những gì mình làm lúc còn sống cõi nhân gian.
Đăng nhập để trả lời
0





Một hôm anh
nhớ cánh đồng
Lúa non vội chín
để vàng chiều xưa
Thương ngày
em đứng dưới mưa
Thuở anh yêu
lúc đời chưa
dập vùi

Một hôm
gió thổi vụt vù
Sông mênh mông rộng
mà đò bặt tăm
Anh về
không lá diêu bông
Cho nên chẳng được
làm chồng của em

Cây dằm
ai để giữa tim
Cho anh đau khổ
triền miên kiếp người
Bao năm rồi
vẫn còn ngờ
Ở đâu đó
em thẫn thờ
đợi anh


Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0
Có cái này mang về cho nhà thơ lớn tuổi nè :



"Cuộc chiến tranh kết thúc hơn 30 năm, ngần ấy thời gian vừa đủ cho vết thương của hai miền Tổ quốc Việt Nam lành lặn (?). Như chị nhận thấy đấy, tôi gởi đến chị một chùm thơ, trong đó có nhiều bài viết trước 1975. Nguyên do, một phần những bài này tôi viết vào lúc mình hãy còn rất trẻ chưa kịp gởi đăng báo, đành xếp vào ký ức của mình và mang theo suốt chặng đường khói lửa mà tôi đi qua; một phần là để hoài niệm lại quá khứ của mình.

Ngày xưa tôi làm thơ và không nghĩ mình sẽ thành thi sĩ-mà làm thơ chỉ để nói lên những cảm xúc bất chợt của mình trước cuộc sống, trước cuộc chiến tranh quá khốc liệt mà thế hệ chúng tôi phải đối diện. Vâng ! Cuộc chiến tranh chính là những động lực và là những kinh nghiệm khiến tôi viết- viết thật nhiều để giải tỏa những ẩn ức -những mất mác- những đau thương chúng tôi phải chấp nhận như là một định mệnh."

Linh Phương
(trích thư tác giả gửi đến Gió O)



[color=darkgreen]NÉN HƯƠNG CHO HAI NGÔI MỘ

Mẹ lên đồi để nghe chim hót
Nghe gió thì thầm-nghe suối chảy bên tai
Ba lên đồi hái hoa hạnh phúc
Hoa vàng tươi trên tóc mẹ đen dài
Có nghĩa gì những hạt sương mai
Còn lóng lánh dưới mặt trời cháy đỏ
Có nghĩa gì mà ba nghĩ ngợi
Rừng vẫn xanh màu lá cây già

Đêm tối lạnh lùng giấc ngủ yêu ma
Con nằm đó cuộc đời chưa hiểu hết
Một ánh lửa cũng là điều kinh khiếp
Khi tuổi thơ con chỉ biết nói cười
Ngọn nến buồn ba thắp sáng búp bê ơi
Con hãy hồn nhiên nhìn Mimosa nở
Cho mẹ an lòng vui cùng mây ngàn- cỏ nội
Cho ba an lòng hồi tưởng giấc mơ xưa

Có nghĩa gì đâu hai ngôi mộ trên đồi
Một của con- một của mẹ- đầy hoa vàng rực rỡ
Để lặng lẽ bao mùa xuân thương nhớ
Tóc ba bạc rồi buồn quá búp bê ơi !
Nén hương thơm ba đốt lạy đất trời
Cho hồn mẹ- hồn con phiêu lãng mãi

Linh Phương[/color]

Long Khánh 1969
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-19 00:45:19Linh Phương>
Trích đoạn: Da Hương

Có cái này mang về cho nhà thơ lớn tuổi nè :



"Cuộc chiến tranh kết thúc hơn 30 năm, ngần ấy thời gian vừa đủ cho vết thương của hai miền Tổ quốc Việt Nam lành lặn (?). Như chị nhận thấy đấy, tôi gởi đến chị một chùm thơ, trong đó có nhiều bài viết trước 1975. Nguyên do, một phần những bài này tôi viết vào lúc mình hãy còn rất trẻ chưa kịp gởi đăng báo, đành xếp vào ký ức của mình và mang theo suốt chặng đường khói lửa mà tôi đi qua; một phần là để hoài niệm lại quá khứ của mình.

Ngày xưa tôi làm thơ và không nghĩ mình sẽ thành thi sĩ-mà làm thơ chỉ để nói lên những cảm xúc bất chợt của mình trước cuộc sống, trước cuộc chiến tranh quá khốc liệt mà thế hệ chúng tôi phải đối diện. Vâng ! Cuộc chiến tranh chính là những động lực và là những kinh nghiệm khiến tôi viết- viết thật nhiều để giải tỏa những ẩn ức -những mất mác- những đau thương chúng tôi phải chấp nhận như là một định mệnh."

Linh Phương
(trích thư tác giả gửi đến Gió O)



[color="darkgreen"]NÉN HƯƠNG CHO HAI NGÔI MỘ

Mẹ lên đồi để nghe chim hót
Nghe gió thì thầm-nghe suối chảy bên tai
Ba lên đồi hái hoa hạnh phúc
Hoa vàng tươi trên tóc mẹ đen dài
Có nghĩa gì những hạt sương mai
Còn lóng lánh dưới mặt trời cháy đỏ
Có nghĩa gì mà ba nghĩ ngợi
Rừng vẫn xanh màu lá cây già

Đêm tối lạnh lùng giấc ngủ yêu ma
Con nằm đó cuộc đời chưa hiểu hết
Một ánh lửa cũng là điều kinh khiếp
Khi tuổi thơ con chỉ biết nói cười
Ngọn nến buồn ba thắp sáng búp bê ơi
Con hãy hồn nhiên nhìn Mimosa nở
Cho mẹ an lòng vui cùng mây ngàn- cỏ nội
Cho ba an lòng hồi tưởng giấc mơ xưa

Có nghĩa gì đâu hai ngôi mộ trên đồi
Một của con- một của mẹ- đầy hoa vàng rực rỡ
Để lặng lẽ bao mùa xuân thương nhớ
Tóc ba bạc rồi buồn quá búp bê ơi !
Nén hương thơm ba đốt lạy đất trời
Cho hồn mẹ- hồn con phiêu lãng mãi

Linh Phương[/color]

Long Khánh 1969



Cám ơn em nhé ! Bài thơ này niên hiệu là năm 1972 ( Trong tập thơ " Lời Tự Tình Phương Đông " do nhà xuất bản Đồng Nai năm 1995 ) sau cái chết của Cẩm Thuyên ,chứ không phải năm 1969. Đó là sự nhầm lẫn đáng tiếc, tác giả xin đính chính.
Hoa Đông Phương

http://my.opera.com/hoadongphuong/blog/

http://linhphuong49.blogspot.com/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-21 00:18:24Linh Phương>


ANH VỀ HÁI LÁ CHE MƯA
 
Xa nhau ngần ấy
năm rồi
Vậy mà anh
vẫn
se tơ nối tình
Hoa đâu vàng ngõ
nhà mình
Cớ sao em lại
trở thành người xưa
Anh về
hái lá che mưa
Thương em áo lụa
ngày chưa biết gì
Ai xui
trời đất phân ly
Để anh từ biệt
kinh kỳ
và em
 
Linh Phương
Hoa Đông Phương

http://my.opera.com/hoadongphuong/blog/

http://linhphuong49.blogspot.com/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-21 10:02:11Da Hương>

Trích đoạn: Linh Phương

Trích đoạn: Da Hương

Trích đoạn: Linh Phương

Trích đoạn: Da Hương



Nhà thơ lớn ... tuổi à , những gì của bài này viết có đúng hong hở ? Hùi còn chẻ , thất tình triền miên hén ?




Bài đó viết đúng rồi. Hỏi còn trẻ thấy tình chứ hong thất tình.


Như vâỵ thì chỉ có về già như bây giờ mới thất tình hả?[:D]


Về già có bảy mối tình nên được gọi là thất tình. Đa tình thế đó. Hihihi...
[/align] [/align] [/align]Vậy thì kể bảy mối tình đó cho mọi người nghe đi ![/align]
Đăng nhập để trả lời
0




Như sông
thương bến nhớ bờ
Anh bên lở
em bên bồi
đợi nhau
Thèm nghe
nước chảy qua cầu
Để anh theo sóng
bạc đầu tìm em
Nửa đời sông
chẳng dịu êm
Nửa đời anh
lắm
gập ghềnh bước chân
Ai se dùm
sợi chỉ hồng
Cột em
và trái tim nồng
 bên anh

Linh Phương


Đăng nhập để trả lời
0



Trắng ngần tay em dài
Níu ngày chưa lận đận
Thơ tình anh hóa bướm
Bay vào trái tim non

Nhẹ nhàng . Ơi ! Bàn chân
Năm ngón hồng xinh xắn
Năm ngón hồng nhỏ nhắn
Cùng anh bước xuống đời

Mắt biếc em rạng ngời
Tròn trăng mùa con gái
Nụ hôn còn vụng dại
Ngọt môi mềm thương nhau

Tuổi dậy thì đem trao
Thơm lừng hương mới chớm
Thơ tình anh hóa bướm
Nương tóc em ngủ nhờ

Bao nhiêu năm qua rồi
Mưa Sài Gòn vẫn nhớ
Nắng Sài Gòn vẫn đợi
Em xa khuất cuối trời


Linh Phương



Đăng nhập để trả lời
0



Tìm nhau cho hết một đời
Như sông bên lỡ – bên bồi vậy thôi
Đã đành – xa lắc - xa lơ
Từ khi nguyệt khuyết
Trăng rơi xuống thềm
Chỉ còn em
Chỉ một mình
Giữa trời đất rộng mông mênh khóc thầm
Vẳng nghe
Đêm
Tiếng nguyệt cầm
Buồn man mác
Ngỡ
Người trăm năm về
Mơ màng
Trong giấc ngủ mê
Tìm nhau
Cho trọn câu thề ngày xưa


Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0



Thu chợt vàng sáng nay em thức sớm
Nghe gió se se lạnh ngực Sài Gòn
Vẫy tay chào bầy sẻ nâu mơ mộng
Ngày bắt đầu bằng hương nắng ban mai

Nắng của trời đâu phải của riêng ai
Dẫu biết thế nhưng anh thường tự nhủ
Sẽ nhốt nắng vào mắt em để nhớ
Và để thương khi hai đứa xa nhau

Con đường xưa chứng kiến mối tình đầu
Cổng trường cũ dại khờ anh đứng đợi
Nhìn tóc em bay ngoan hiền từng sợi
Buộc đời anh vào giữa trái tim non

Sài Gòn ơi ! Ngày ấy quá cô đơn
Khi lặng lẽ em lấy chồng bỏ học
Tuổi mười tám- đôi chân anh bật khóc
Mệt mỏi bao năm theo dáng em gầy

Mệt mỏi bao năm anh vẫn còn đây
Thời binh lửa và nỗi buồn lưu lạc
Tuổi mười tám. Trời ơi ! giờ đã mất
Sau lần ra đi biệt xứ không về


Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0



Ờ thì chắc gì như năm trước
Gió thốc ngoài hiên thổi tạt buồn
Tay trắng-trắng tay anh trơn trợt
Tuột dốc tình níu chẳng chịu buông

Níu lấy em một thời hoa mộng
Mộng ngày e ấp tuổi hai mươi
Chở theo hương tóc ngàn kỷ niệm
Đậu giữa ngực mềm bao giấc mơ

Xưa áo biếc trời cao lồng lộng
Thu rắc vai em chút phấn vàng
Anh gánh gian nan mùa ly loạn
Đi tìm dấu vết bóng kim lan

Ờ thì chắc gì không đau điếng
Lần tiễn đưa bỏ lại nụ cười
Hạt lệ nào rưng rưng em khóc
Rơi từ khóe mắt xuống bờ môi

Bỗng thấy cỏ hiền ngoan nằm ngủ
Dưới bàn chân trắng ngó sen hồng
Anh khẽ hôn dịu dàng năm ngón
Để thương hoài năm ngón em thơm

Bỗng thấy chiều sông xanh quá đỗi
Nắng xế tàn chim lạc cánh bay
Người lâu rồi trở thành người cũ
Buốt lòng anh trong tiếng thở dài

Ờ thì chắc gì em đã giữ
Tờ thư anh và khói quê nhà
Quê nhà . Chao ôi ! Xa vời vợi
Tờ thư anh màu mực phôi pha

Xuân chưa chớm mà xoan vội muộn
Tình chưa phai sao biệt bóng hình
Anh dặn anh thôi đừng nhớ nữa
Nhưng trời ơi nỗi nhớ vây quanh

Con đường nào anh qua trăm bận
Khổ gì đâu hoa rụng tơi bời
Khổ gì đâu tim anh nhoi nhói
Bởi em giờ có cặp-có đôi

Ờ thì chắc gì anh còn sống
Đợi kim lan áo biếc quay về
Xưa áo biếc trời cao lồng lộng
Bịn rịn ngày giấu vạt mây che

Bịn rịn ngày chấm lưng tóc rối
Lá bùa yêu rớt xuống sân đời
Sân đời anh ngã không gượng nỗi
Nên đành lặng lẽ bỏ cuộc chơi

Sông bỗng rộng và dài từ thuở
Anh mất em chim lẻ bạn tình
Trăng uất nghẹn vì ai trăng vỡ
Từng giọt hồng thắm đỏ thơ anh



Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 13 14 15 16 17 » »»