MỐI TÌNH THỜI CHIẾN
Tôi đã đi qua những địa danh trên đất nước mình trong thời trai trẻ sau buổi sớm mai mặc áo nhà binh thay áo học trò.Buổi sớm mai tuổi thanh xuân phải xếp bút nghiên lên đường ra mặt trận. Thời trai trẻ của tôi khi ‘ chân cứng đá mềm “ không có lấy một buổi hẹn hò, không có lấy một cái nắm tay, một nụ hôn ngọt ngào thương yêu của người mình yêu.Con đường vạn dặm đầy đạn bom, khói lửa cứ dài hun hút theo thời gian chiến tranh khốc liệt. Tử sinh là trò chơi trai trẻ mới lớn đi mà không biết được ngày về.
Tình yêu thời trai trẻ của tôi rất mơ hồ nhưng lại đầy kỷ niệm mờ mờ trong ký ức hơn 40 năm trở thành quá khứ xa xăm. Tôi nhớ những lá thư Thương Mặc Uyên gửi trên bước đường tôi đi với ước mơ mai mốt đất nước hòa bình.Tôi nhớ dáng dấp Uyên thật nhỏ bé trong chiếc áo dài trắng học trò khi gặp tôi ở nhà in Thanh Long đường Võ Tánh quận nhất Sài Gòn lúc tôi làm thư ký tòa soạn tuần san Tinh Hoa Nữ Sinh.Uyên làm thơ trong nhóm Cung Thương Miền Nam có những nhà thơ thành danh như Nguyễn Lệ Tuân – Mây Viễn Xứ ( còn có tên khác là Lâm Hảo Dũng ).Mỗi lá thư của Thương Mặc Uyên khiến tôi quên hết những gian khổ, nhớ thương dằng dặc Sài Gòn.Bây giờ thì Uyên bé nhỏ đã nằm dưới lòng đất, đã đi vào cõi vĩnh hằng.Ngủ yên nhé Thương Mặc Uyên.
Những năm tháng giữa hai lằn đạn, tôi đã có một tình yêu không còn mơ hồ và kỷ niệm không mờ mờ trong ký ức mấy mươi năm. Tình yêu tôi và Thu Hồng vào năm 1973 như là một định mệnh cột chặt trái tim chúng tôi vào nhau . Cuộc đời thì vẫn trùng trùng ngăn cách dù đã tìm lại được sau 36 năm thất lạc trong cuộc đao binh.Ngày ấy, cô sinh viên Thu Hồng lần đầu tiên gặp tôi, em mặc chiếc áo dài màu vàng hoa quỳ. Thu Hồng rất kiêu kỳ dù biết tôi là Linh Phương tác giả bài thơ phổ nhạc Kỷ Vật Cho Em mà em ngưỡng mộ. Và lần đầu tiên ấy, chúng tôi yêu nhau mà tôi nói như là một định mệnh bởi Thu Hồng yêu tôi qua cái ngạo mạn, bất cần của một người quân nhân – còn tôi yêu em kiêu kỳ của một tiểu thư đài các.
Rồi chúng tôi bặt tin nhau, bặt tin nhau dù với nguyên nhân nào thì tôi và em cũng nghĩ là định mệnh của chúng tôi. Bao nhiêu nhớ thương suốt ngần ấy tháng năm, bao nhiêu kỷ niệm giữa tôi và người xưa-hồng nhan tri kỷ mãi mãi là chứng nhân cho một mối tình thời ly loạn. Ba mươi sáu năm - mười ba ngàn một trăm bốn mươi ngày cách biệt, tình yêu như sợi khói vẫn không thể tan, vĩnh viễn không hề tan.
Một người hồng nhan tri kỷ mà tôi không nhắc không được đó là Dạ Hương, xa nửa vòng trái đất nhưng đã

cùng tôi sẻ chia những gian nan khi tôi gặp nạn trên con đường đời.Những gì em dành cho tôi, làm vì tôi -tôi không bao giờ quên, tôi không được phép quên.
Tôi có nhiều bóng hồng đến và đi như buồn và vui- người xưa hay hiện tại.Mấy chục năm hay hết kiếp người thì người xưa vẫn không xưa-người không xưa lại là xưa. Có người hiện tại nhưng trong tình tôi là người xưa.Tất cả chính là máu thịt trong tình yêu , trong cuộc sống của tôi..
Viết xong lúc 3 giờ 18 phút ngày 05/11/2010
Linh Phương