📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

1.143 trả lời, 136.513 lượt xem — Trang 12 / 39
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-20 13:13:31suongthu_99>




CHUNG BÓNG.

Em vẫn đến nhìn dòng sông mỗi sáng.
Hơi mù sương lãng đãng khói hàn băng,
Và có đêm treo trọn vẹn vừng trăng,
Mong con nước giữ giùm nguyệt dạ đó.

Nghìn năm qua đất trời mãi vàng võ.
Ta trăm năm chưa đủ để than phiền,
Một kiếp sống nhẹ nhàng tựa hạt bụi,
Nào có gì, để bận bịu khuôn thiêng.

Thời gian quay, mệnh đi trên đường, chịu nghiến.
Trước hay sau, mặt trời ngủ, cũng phải về.
Thầm cám ơn, với càn khôn được hiện diện.
Không gian nầy, thượng đế sắp, đổi dịch xê.

Em may mắn gìn chuốt trau, cho ngọc thể.
Ta bao năm giam đày đọa, núi rừng già.
Nay còn lại là xác thân tàn ma dại,
Lưu lạc xứ người, nhớ kỷ niệm (tiếp) đi qua.

Còn lại xa xôi, ngày buồn (của) tháng hạ.
Ta cất lưu như báu vật ngọc ngà!
Xin nhắn giúp, gởi theo ta kề cận.
Hành trang hãnh lòng, cho buổi đi xa.

Vào bước đã vay, khi về lại trả.
Đem mang ra phơi gấm vóc lụa là,
Cởi bỏ hết những niềm mơ quá khứ.
Cùng lên ngàn, hạc trắng với thiên nga

NGUYÊN HOANG
12/2010

R




BÓNG XA

Một chiều tàn của bóng cũng đi xa
Về với đất giọt sương oà chia biệt
Dòng mưa lệ khóc ai chừ cạn kiệt
Nắng hanh vàng cháy chảy chuỗi thời gian

Lòng tiêu hao như những lá thu vàng
Vơi nhựa sống khô cằn theo ngày tháng
Những dòng trôi trưa , chiều, rồi lại sáng
Đếm vào đêm trời tối mịt ba mươi

Gió du cây như tiếng ai khóc cười
Chuông điểm vẳng kinh cầu nơi tĩnh mịch
Trời tàn canh vừa hé sáng vừa còn u tịch
Tiếng mỏ khua gợi thức ngủ tâm đàng

Khi đất trời xê dịch vòng quay sang
Ai cũng phải trả thân về cát bụi
Đời nhân thế tại thi hờn oán đuổi
Nên hoà cầu hỉ khí để vui tươi

Một đời người sống được mấy mươi
Nên rộng mở lòng thôi chung nương tựa
Kiếp sống tạm không thể chính mình chọn lựa
Do số phần sắp sẵn tạo hoá dần xoay

Càn khôn vào hiện diện vị trí thay
Đành chấp nhận để ôn hoà sống tạm
Nhiều người đi trên con đường êm lót thảm
Bao kẻ hèn phải va chạm lắm khổ sầu

Chốn trần ai là bể ải cơ cầu
Thì chớ để làm đời đau nhau mãi
Đêm thâu lắng vọng kinh cầu nhắc lại
Kiếp phù sinh cứ xoay mãi luân hồi

Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-20 19:49:13Viet duong nhan>
QUA NGÕ XƯA.

Em đi loang dấu, bước yên hà.
Trên sóng phù vân, vờn lãng đãng.
Lại gió xuân huyên trăng toả rạng,
Qua miền hằng nhớ nét kiêu sa.

Em đi phơi tóc che nguyệt lạnh!
Vầng dương nằm ngủ đợi Em về,
Cơn mê âm hưởng lời thần thánh,
Rủ lòng hoài niệm, giấc tào khê.
(tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ)

Em đi mùa lá thu không đến?
Ngõ vắng buồn thêm thiếu sắc vàng,
Từng cánh hoa tàn, chẳng bướm ghé!
Thời gian dừng lại đã quên sang.

Em đi, chỉ thị của không gian!
Mây gió đừng quên, nhắc nhở nàng.
Và chớ quay nhìn khi giận dỗi,
Cùng buồn, lúc đội nắng chói chang.

Mùa xuân nồng bờ môi,
Hạ long lanh vô thường
Thu quyện mù sương giá
Đông gìn giữ yêu thương.

nguyên hoang
12/10

Mơ Say ...
Đêm trăng tỏa sáng... Hồn bỗng say
Nhớ bóng ngươì xưa với thân gầy
Mắt hồ thu đọng nhìn êm ái
Dẫu trong hư ảo cũng ngất ngây
Bước vào cõi mộng mơ say ấy
Một giấc sầu vương như gió bay
Hỡi ánh trăng đầy trong cô lẻ
Cùng ta nhấp cạn chén men cay .
VDN.

Nguyên Hoang cảm tác hoạ.

TRẢ LẠI AN BÀI.
Ta nhớ thương hoài, giấc chẳng say.
Chữ yêu cứ bám, để thân gầy.
Thiền tu bao kiếp, cầu ân ái
Niệm nguyện trường canh, lẩn thẩn ngây.
Đong tràn ước mộng trao người ấy,
Chỉ uống hương men, bốc gió bay.
Người vẫn quay lơ nhìn lặng lẽ,
Ta ngồi lau bóng ngắm đắng cay.
Ta lại cô đơn, bước cạnh đời!
Những chiều sương giá, gió hoàng hôn.
Bay theo mây xám về đâu đó,
Có nhớ gì không? Buổi ly bôn!
Tiếng mõ câu kinh, giải toả hồn.
Lưa thưa chút nắng chìm xa khuất,
Cho nồng phút cuối rồi trôi mất,
Đất lạnh cho dành riêng dấu chôn.

Nguyên Hoang/10

BÓNG THƠ.

Ta họa, cùng Em ít nét thơ,
Để xin minh chứng, mãi mong chờ!
Sao thu? Xóa mất niềm thương nhớ.
Đến nhuộm thân cây, dáng bạc phờ.

Cành lá đợi vàng, lưu dấu nhớ.
Vũng đời ngụp lặn, chẳng bến bờ.
Bâng khuâng cao ngút, tầng mây vỡ.
Nhặt lượm ân tình, mấy kiếp mơ?

Trở về trong nắng ngắm bơ vơ.
Vết rám ngõ đường, vương bỡ ngỡ!
Long lanh trên mắt, mi chống đỡ.
Hạt nước dòng đôi luống ngẩn ngơ.

Ai về xa đó, vui duyên nợ?
Ghi dấu buồng tim vết khắc mờ.
Tìm lại người xưa, hòa giữa chợ.
Bóng hút bên đời, dải nhện tơ!

Thu bỏ ta đi, dạ thẫn thờ.
Mùa xuân chợt đến trao hờ hững!
Hạ lừng xao xuyến, đêm trăn trở.
Đông có ấp nồng, vẫn trống trơ?

Yêu Em, trần gian cảm tác thơ!
nguyênhoang.
2 ngàn 10



Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-21 01:59:11Nguyên Hoang>
TA BUỒN VỌNG NHỚ XUÂN.

Tết con không về, chắc Mẹ buồn lắm???
Mẹ nay không còn, con không về...!
Buồn đó có còn không ??
Mẹ quê hương, vẫn luôn mong đàn con.
Dù xuân hiện hữu, không là như năm trước.
Và cũng có người đang đi, dưới bóng thiên đường??

Nhưng vẫn chờ ai? Dịu vợi, kiếp phong trần!

Người trở về, mang lung linh ánh nắng.
Cho vỡ tan rét lạnh, sương giăng mù.
Nơi triền núi, cao nguyên từ xa đó.
Bản thôn buồn, âm u kín mây thu.

Lá xạc xào, heo may gió ngân rung.
Qua năm tháng âm thầm, ngọn nến lụn!
Hiu hắt vờn, đêm vọng ngàn, gió núi.
Sáng thẫn thờ, vạt khói mỏng chập chùng.

Người trở về, thả cánh diều soi ngắm.
Vớt phù sa cho dòng cũ lắng trong,
Cấy đầy mầm, hạt giống trĩu trên đồng.
Kéo ánh mắt, nụ cười trổ tươi thắm.

Đúng nghĩa mùa xuân, niềm vui mãi đậm.
Mang thân thương, tô vẻ nét mượt mà.
Chung chiêm ngưỡng, quê mình cũng đẹp lắm.
Như những dáng hồng, rực rỡ kiêu sa.

Khi mùa xuân qua, thu tàn, hạ oi bức.
Niềm cô đơn, co cụm khép kín lòng.
Xin kết ngày đông, từ ngần rơi hoa tuyết.
Tự tình cùng quê hương, tấc dạ gởi hư không.

Vẫn khát khao, mơ ước với chờ mong.
Mùa xuân ơi! Có buồn hôn? Xuân nhỉ!
Ta vẫn còn đây, dáng xuân về, sao vô ngã??
Có phải tình thương chê? Sánh bước kẻ phiêu bồng!

Ta còn quả tim, đôi mắt, xin mãi dõi trông.
Và tấm lòng, trên tất cả nỗi nhớ.
Nơi đây chờ hoài, nào thấy dáng mùa xuân.
Dường như đắng cay trên môi, có giọt nước mắt khóc.
Còn chốn đâu? Chứa chấp bóng hư vô.

Nguyên Hoang.
2 ngàn 10






Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-21 00:59:24lethutrang>
Vẫn khát khao, mơ ước với chờ mong.
Mùa xuân ơi! Có buồn hôn? Xuân nhỉ!
Ta vẫn còn đây, dáng xuân về, sao vô ngã??
Có phải tình thương chê? Sánh bước kẻ phiêu bồng!

Ta còn quả tim, đôi mắt, xin mãi dõi trông.
Và tấm lòng, trên tất cả nỗi nhớ.

Nguyên Hoang.
2 ngàn 10



BAO LÂU XA

Bao lâu xa, xuân về trong nỗi nhớ
Vẫn chập chùng, vẫn bỡ ngỡ, thuở nguyên khai
Ánh mắt cay, đang dõi mãi đêm dài
Tràn vụng dại, tràn nồng nàn, ấm áp

Đông chưa đi, đông còn đang bão táp
Mùa đông phong, cho cuồng nộ tận lòng
Mây giăng đầy che phủ cõi mênh mông
Không ánh mắt, không sợi lòng, cột lại

Bao lâu xa, đông đi qua thừa thãi
Vợi nỗi lòng, mơ xa ngái, mù khơi
Sao mỗi mùa nhiều cay đắng không vơi
Khi vụng dại, vẫn chơi vơi niềm nhớ

Bao lâu xa, ngàn yêu thương còn mở
Đón xuân về, hơi thở ấm, mê say
Hay vì đông còn mãi với tháng ngày
Bao hạnh phúc xa tầm tay mà với

Gửi về xuân nhiều tâm tư quá đổi
Nhưng đông kia đang còn nỗi, ghen hờn
Tin yêu nào còn vương vấn nhiều hơn
Cho xuân đến, bao lâu xa, trìu mến?

lethutrang

Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-24 04:38:56Nguyên Hoang>
LỆ ĐÔNG.

Đêm nay lạnh nên mặt trời,
đi ngủ sớm.
Vì ngủ quên,
gió len vào giăng bảo tuyết.

Hàn thử biểu, cũng mất biệt,
không kịp hạ lạnh với cơn giông.
Những chùm mưa, hoa trắng chất chồng.
Phủ khắp chốn một màu ảm đạm.

May còn nguyệt hằng, mấy ngày qua đến soi sáng.
Xuyên khung cửa nhìn trăng, có gì đó vô vàn.
Có mang trao đổi cùng ta, ở nỗi nhớ mong.
Nhớ ngày xưa, mình sinh ra nơi xứ nóng.
Như vậy bước vào đời đêm đông.
Chúa chắc khổ hơn ta.

Đêm nay chiêm ngưỡng ngày đông,
Với nỗi lòng thật buốt giá,
Vì không mang tâm sự buồn,
Nên chúa sung sướng hơn ta.

Từ nơi nào đó rất xa,
Biết hàng cây còn trút lá?
Lót bước dẫm, gót chân ngà.
Những cánh lá, xác thân ta!

Có thể khô hay là ướt,
Khô trên môi, hôn chua xót cạn rồi.
Ướt trong mắt, giọt lệ thừa để khóc.
Cho tạ từ, miền xa thân lạc lõng.
Ôi quê hương! Sao xua đuổi, bỏ rơi?

NGUYÊN HOANG.
12.24.10
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-24 18:25:53Nguyên Hoang>
MONG
Hồng ân Thiên chúa, xin cho mãi.
Đến với muôn người khắp thế gian.
Chúc tiếp Xuân nầy về khắp ngõ,
Niềm vui quê cũ vẫn đong tràn.
NH.



HỒN THƠ ĐÊM ĐÔNG.

Và đêm nay, một mình ôm kỷ niệm.
Từng bài thánh ca, chua xót ngập lòng.
Tháp chuông ngân, khêu hồn, tâm lắng đọng!
Khung kính sổ buồn, hiu hắt hư không.

Đã mấy mùa đông về ru khoảng trống?
Dìu lịm hồn thơ qua bóng sương mờ!
Những hàng cây, trơ cành treo hoa tuyết.
Tơ nhện giăng mành, băng quyến khung trơ.

Biết gởi nơi đâu? Khoả niềm thương nhớ.
Mây trôi ngang, giải toả giúp ưu phiền.
Nhờ giấc ngủ, dẫn vào mơ huyễn ảo.
Để tương đồng, gặp chốn cũ, bình yên.

Về sông xưa, trùng dương sóng quẫy quyện.
Bóng thiên di, mòn mỏi muốn trở hồi.
Dừng đôi cánh, xin nhường một chổ đậu.
Ngắm lại mây trời thanh thản xuôi trôi.

Nắng chắc ấm hơn xứ người xa lạ?
Bốn mùa đi qua đầy đủ, phân tường!
Gió vẫn thổi, theo chiều đi, chung hướng.
Ở nơi nầy, mới thật sự quê hương.

Cuộc sống hồn nhiên, nhìn mùa phượng sân trường.
Cho ta nhớ lại ngày xưa, lưu dấu mãi.
E ấp lặng chờ ai? Ngu ngơ vụng dại!
Mưa chiều không dai, mà góc phố, vấn vương.

(Và) đêm nay, ngồi một mình, ôn kỷ niệm?
Điều gì đi qua? Bỗng nhớ mong tìm.
Những trái ước, trên cành đã hái hết!
Nhặt niềm mơ, từ ký ức, qua tim.

Hiện hữu bao quanh, chập chờn loãng trống!
Lạnh giá ép tim, máu chuyển phai nồng.
Đã quên mất những lời kinh sám hối.
Ta mang buồn vào cửa ngõ ĐÊM ĐÔNG.

Amen!
nguyên hoang
25/12/10
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-24 17:17:54lethutrang>
HOÀI NIỆM ĐÊM ĐÔNG

Bài Thánh Ca u buồn vang vọng
Cho niềm thương dâng tận cõi lòng
Tin yêu nào còn gợi những chờ mong
Xin im tiếng cho đêm đông hoài niệm

Bóng thiên di khuất xa bao thánh thiện
Cho ưu tư trải nghiệm cả tâm hồn
Chở tình thơ về dâng cõi thiên môn
Xin chứng nhận đêm đông còn thao thức

Dõi theo những áng mây trời, day dứt
Không cho về chôn cõi ngục trần gian
Bởi yêu thương vẫn còn đó phũ phàng
Ngăn chân bước khi đông càng say lạnh

Trong đêm nay Chúa trở mình ban tặng
Nhiều hồng ân chở nặng những chân tình
Xin nhận ban từ xa thẳm bóng hình
Trong yêu ghét còn có nghìn cay đắng

Xa xôi ơi, cách ngăn sao còn tặng
Không đưa về những dấu lặng cho tôi
Ước nhỏ nhoi, cuộc sống được có đôi
Sao tiềm thức vẫn chơi vơi niềm nhớ

Gửi về đông chút tình thơ dang dở
Trong đêm này Chúa đã lỡ tặng ban
Cánh thiên di còn xa khuất mây ngàn
Giờ còn lại đông võ vàng hoang lạnh

lethutrang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-25 22:04:50Nguyên Hoang>
ÂN SỦNG TÌNH NỒNG.

Cho ta ru em từ vành môi,
vàng võ nô vong.
Từ mắt xanh, khung trời biêng biếc.
Mây tím thu hồng,
pháo hoa cưới tháng giêng.

Cho ta hôn em, trên nụ buồn vây quyện!
Ngày trôi qua, trời đãi ngộ, đong mượt mà.
Gió thu rán, vết yên hà, vươn ẻo lả.
Bỏ bên triền thoi thóp cánh đổ quyên.

Mây phong ba, đẩy đùn bóng lệch nghiêng.
Kéo tóc rối, dấu nỗi buồn mục rã.
Trăng đêm qua, miên say còn chưa dậy.
Trộn cuộc tình, cho dính quyện cùng nhau.

Nếu rời xa, xin trả lại chiêm bao.
Mình ghi chép, những lời nguyền trong đó.

Cho ta giữ lời thương yêu, chưa ngỏ.
Mai ra đi mong kề cận gần mình.
Đọc xem lại, cũng có điều ngộ nghĩnh!
Mơ chuyện phu thê, tìm chốn vô minh.

Từ ngày xưa, giày sô ôm chân lính.
Áo quện bụi đường, gian khổ chinh nhân.
Người tình chân mây, tà dương khoả sóng.
Sai hẹn chờ nhau, năm lượt bảy lần.

Sương lạnh mù giăng, miền xa biên trấn.
Trên bản thôn nghèo, xứ thượng hoang vu.
Hun hút đồn xa niềm vui lính thú.
Sơn cước đêm trăng, ngắm lặng hoa dù.

Đã quên bỏ, niềm riêng hạnh phúc nhỏ.
Đi về trong mơ, hẹn ước nhân sinh.
Vẫn chấp nhận gìn quê hương trước đã.
Say tình trăm năm, ngưỡng vọng thanh bình.

Thầm lặng bên đời tâm hướng vô minh.
Dâng tạ lòng, ân sủng một van xin.

Cho ta ru Em, từ hằng thu
gió lộng,
Khung trời hoan ca,
mầu nắng qua sông,
Em đã về chưa?
ta giăng nỗi nhớ,
Mưa chiều hôm nay, ngõ phố năm xưa.

Nguyên Hoang
25.12.10
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
HẠNH PHÚC MƠ

Đôi khi gió hôn mơn man môi mắt
Thắm thiết vương khoan nhặt từng hồi
Tiếng yêu thương ai vừa thốt nên lời
Nghe sâu lắng bởi tình đời dâu bể

Cánh chim hoang tung cánh trong nhân thế
Hành trình kia có hẹn một ngày về
Cho cung loan không thao thức ê chề
Cho thềm ngọc bộn bề chờ ai bước

Rượu Hạnh Phúc xin hãy dâng cho được
Uống cạn ly cho say trước thềm hoa
Dù Thiên Di chưa dừng cánh bôn ba
Hạnh Phúc vẫn chảy qua lòng ta đó

Nắng buổi sớm mơn long lanh hoa cỏ
Trời cao hơn mặt trời đỏ thêm hơn
Hàng me xanh đón con gió mải vờn
Đây vạn vật còn bồn chồn mong đợi

Ngày hay đêm, trăng hay sao không vội
Vẫn bâng khuâng bối rối bởi yêu thương
Những nồng nàn, thắm thiết với khiêm nhường
Còn lưu mãi với Nguyệt Thường Cung Gấm

lethutrang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-26 10:49:50suongthu_99>




Đính kèm (1)



Chào Sương Thu, hôm nay NH đi ngang nhà ghé vào xem bài thơ "MỘNG" xin hoạ vài câu, thơ Đường khó làm nên có tệ đừng chê nha. Chúc vui, tươi trẻ và yêu đời.

THOÁT..

Tình yêu như sóng biển tràn lan.
Xuôi ngược muôn chiều, chẳng đuối tàn.
Mây gió trĩu oằn Thu quyến lắng,
Đất trời nhẹ thoáng Sương hoà tan.
Đưa giấc mơ dài ngập bóng thoảng,
Hoàn hồi mộng dứt phủ tầm tang.
Cơn buồn vỡ vụn không lưu mảnh,
Ra khỏi vùng mê hết ẩn mang.

Nguyên Hoang
12.20


@ Bác Hoàng ơi !
Bài thơ trên của bác, em đọc hoài mấy lượt rồi mà hổng hiểu bác muốn nói cái gì hết á ! Hì...Không hiểu thì làm sao mà hoạ lại đây ! Em thật là ngốc, tiếng Việt Nàm rất nhiều nghĩa nên khó hiểu ạ ! Để từ từ em tra tự điển có thể hiểu chút chút. sẽ hoạ đáp lễ sau ạ !
Kính bác lời chúc vui
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-26 14:57:27Nguyên Hoang>
[color=#336600]MIÊN THƠ,... NỒNG.

Đời thiếu thương, hồn sẽ bay vất vưởng.
Tìm chốn nao? Xin trú ngụ bên đời .
Tim bé nhỏ nhưng thơ giùm gói kín.
Và mãi ngàn sau nào rỏ đã vơi.

Thơ đi hoang, xa xôi nào cũng tới.
Vầng trăng Em mơ, ta đã giữ rồi.
Mảnh nhỏ cho ta, dành Em phần lớn.
Mình ghép nguyên vầng, sáng ngõ trao môi.

Mai bình minh ta còn phải đi vội.
Bỏ lại nơi đây, trọn nghĩa tình nồng.
Hương mây gió, chiều thu mưa ước vọng.
Tìm lại ở dòng, chiếc bóng nhớ mong.

Để ngộ lần qua, đền thiêng ngân vọng.
Mình có trong tâm, khấn hứa sâu hằn.
Khi xa cách tìm về khơi trống vắng ,
Nhắc cùng ai nguyện ước, giúp nâng khăn.

Sương mù Đalạt, giăng về Blao .
Chờ nơi dốc soải, trao ngọt ngào.
Con thuyền Cần thơ, xuôi Cà mau .
Chở theo vầng trăng với túi thơ.

nguyên hoang
12.25.10

_____________________________

Người về trên bãi chiều nay.
Lượm từng bọt bể, dấu hoài nhớ thương.
Ai mang ước vọng thiên đường ?
Bỏ nằm trước ngõ, phơi sương nhạt nhoà.

Xin mời ngang ghé Mỹ tho,
Mùa trăng luyến ái đợi chờ người xưa.

nguyênhoang.
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-27 08:11:31lethutrang>

Xin mời ngang ghé Mỹ tho,
Mùa trăng luyến ái đợi chờ người xưa.

nguyênhoang.
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0

NIỀM ƯỚC XA XÔI


Tôi ước là áng mây trời rong ruổi
Cho cô đơn không theo đuổi tâm hồn
Trên đường đời cuốn theo những lối mòn
Còn hạnh phúc vẫn trong cơn say ngủ

Tôi ước tôi xác thân nhành liễu rũ
Đêm từng đêm cùng trăng gió hẹn thề
Bước hoang mê còn có nẻo đi về
Nên quay quắt không cận kề nỗi nhớ

Tôi ước tôi là tà dương muôn thuở
Để tìm cho chút le lói ân tình
Và những gì có tên gọi niềm tin
Xin hiển hiện ánh bình minh rực rỡ

Bao ước mơ quyện hoà trong hơi thở
Dẫm niềm tin còn xé nát tâm hồn
Những thương yêu luôn tìm đến dập dồn
Bao lâu nữa mới thôi hôn nuối tiếc ?

Tình yêu đến tình yêu đi mải miết
Dâng trong tim bao nghiệt ngã đau lòng
Máu chuyển màu cho dòng chảy long đong
Cho sự sống vướng trong vòng khổ luỵ

lethutrang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
VÀNG MỘNG ĐI XA.

Em nghiêng vai trút lá me, rơi bám áo.
Một thời đi qua, từng buổi phải đến trường.
Chữ sách vở, đã cùng sánh chân bước dạo,
Bút chì màu thường tô đậm, nét yêu thương.

Con đường trắng dập dờn trôi, khua gót bước.
Mây đi theo trao ước muốn, ngỏ lời thầm.
Gió quyện cuốn mơ những điều xin cho được.
Mưa xóa trên đường, dấu mộng ước trăm năm.

Vương bay xa, trăng soi tìm ngàn ngút thẳm.
Nắng thu mai chờ ngóng đợi, lắng phai rồi.
Hồn thơ trải gom mỗi ngày, chạm đất lạnh.
Phượng sân trường nhạt úa đỏ, thoảng trên môi.

Nỗi buồn hôm nay không còn dịp giận dỗi.
Thời gian không ngưng, chẳng hò hẹn đợi chờ.
Thềm dốc cuối, tất cả mơ hoàn kiếp khác.
Vàng nơi thu nhuộm lại lá, bỏ xác xơ.

Kỷ niệm héo gầy quay về sông, bến lỡ!
Có ai ngồi, mong điều gì đó xa xăm.
Là tháng hạ, là cuộc tình, cho đã mất.
Gió heo may nào? Một lần đến viếng thăm.

Mai phôi pha trăng có ngà, để được gặp?
Những vì sao chợt rụng, vẫn lại hiện về.
Mặt trời xót thương dịu trầm, ngày vô ngã.
Hoàng hôn chạnh lòng, mông lung lạnh cơn mê.

Hôm nao lại về, ngõ dẫn qua trường cũ.
Mùa hạ vong vang, thay phượng đỏ năm nào.
Lối xuôi bước không lá me bay vương áo,
Hàng cây bên đường đà đổi dạng, thay tên.

Cũng như người đang đi, trống rỗng mông mênh.
Chung quanh lạ, hồn thẫn thờ, tâm chua xót.
Thềm hoang vu, vết hằn xưa không còn đến.
Gót khua mặt đàng, chìm theo bóng chông chênh.

NGUYÊN HOANG.
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
CHO TA GIẤC PHÙ DU.

Người rời quê, đã mang hết nhớ đi.
Bỏ lại dòng sông nên thơ cảm mỹ
Quay quắt lớn ròng, thầm lặng đợi ngóng.
Chạm biển mặn mà thêm xót luyến mong.

Mái tranh chịu mưa đêm dài, dột nát.
Nghèo nàn tiễn chân, gió vọng không về.
Bỏ hiu quạnh, chờ đắp chăn sưỡi ấm!
Sầu cô liêu, chín nhánh lúa, xa đê.

Vàng vạt cỏ, trâu chê dọc bên vệ!
Lối mòn xưa, mỗi bữa trở lại nhà.
Không buốt lạnh mà sáng nào cũng sương giá.
Ngõ đi về hun hút, xước trên da.

Hôm nao mây ngang, trĩu nhìn xa lạ.
Uyên ương phai trên nét má lưu hằn.
Nhân dung úa theo muà trăng huyễn ngã.
Đầy bóng chao, ngân sóng sánh tràn dâng.

Đôi lúc muốn nghiêng hồn, tiếp chuông ngân.
Thay mầu áo tìm nương một tôn giáo.
Không dáng nhớ, thương yêu sau bước dạo.
Mong gió hoằng tâm, khoát khoả yên bằng.

Nhưng vòng tay, sao thãi thừa trống vắng?
Cuốn lôi tìm, hoa rủ bướm, cùng say.
Trót lỡ nhớ khi tình cho qua lại,
Đêm dìu ngày, còn lạc lõng tựa sao cày.

Tiếc nuối xin, cho được mưa tháng bảy.
Lất phất bay mà chao hạt nặng sầu.
Vì không thể xua phai niềm yêu dấu.
Tạm chờ nhau, gặp lại tháng mưa ngâu.

Chuyện tình ước mơ, bất thành giai ngẩu.
Nhờ mối mai, lo sắp sẵn cau trầu.
Hạt lúa qua sàng gằn còn lại trấu.
Bụi tro cuộc đời, quyện lọc biển dâu.

NGUYÊN HOANG.
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
TIẾC NUỐI ĐI QUA.

Bước chân qua, đường trăng khoát khỏa ngõ.
Nước thầm im, chờ đợi bóng con đò.
Mây trôi bay đã bỏ dòng vàm cỏ.
Người năm xưa còn quên nhớ Mỹ tho?

Từ Mỹ tho xuôi ngược về Bến Sỏi!
Gặp người tình thơ, trầu bưởi Biên hoà.
Thân mục rã gởi hồn si trở lại.
Mãi đi tìm, đuổi theo dáng trôi xa.

Gió về sông, cuồng say ru bến hạ.
Buồn trăm năm, cạn dấu lệ chan hoà.
Gom nhặt lại, màu phù sa sóng nước.
Vay chưa tròn mà sao lụy vấn vương?

Cuộc tình đến, rồi đi nào miễn cưỡng.
Bóng cô đơn, mơ một thoáng ngân dài.
Như ngày đó gót khua chân bám lối.
Phượng tím sân trường, lá đỏ thu phai.

Đã dừng chưa? Hay gượng dìu đi mãi.
Mây bâng khuâng, gió mệt mỏi, thu buồn.
Cả chiếc lá, cũng quên mùa rơi rụng.
Tà huy về, được chớm mát mưa tuôn.

Tinh cầu nầy, đâu phải là hình vuông?
Sao bước đi, thẳng luôn không bẻ góc?
Tương ngộ cũng chìm, dù ước trong mộng.
Đắn đo, vực ngờ rẽ lối nhập nguồn.

Người khách bộ hành, bước đi chậm rãi!
Đang suy nghĩ gì? Từ kỷ niệm không quên.
Dấu chân quen, dẫn hồn nhốt cung đền.
Phải xa lắm, không bao giờ trở lại.

Nguyên Hoang.
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-30 22:40:12Nguyên Hoang>
ĐI TÌM KHỎA LẤP.

Nếu có dịp về, thăm vùng mũi Né.
Mong được lần tạt ghé gặp ....
Dáng chắc thân thương tươi trẻ nhu mì.
Chứa ánh mắt, môi cười vui nắc nẻ.

Âm vang khua ngân, mềm như cánh liễu.
Quên đi cơn mê, sáng nhớ mộng chiều.
Khúc chiết câu thơ trong lành cảm hiểu.
Vỗ về thật tròn được giấc thương yêu.

Hôm nay không mơ thu vàng xa lá!
Chân đi bâng khuâng, tưởng nhớ những gì?
Có phải quanh ta vây buồn mộng mị.
Mưa đổ trên tầng sắc rám kiêu sa.

Ta khách xa xăm lặng nhìn bóng ngả.
Vo tròn cô đơn khô đặc chai cằn.
Ôm nỗi suy tư bên đời hiu quạnh.
Đông đã về mà cứ ngỡ xuân sang.

Cho dẫu xuân lai, lại rồi tháng hạ.
Chuyện năm xưa, ngày tháng cũ, trôi qua.
Vùng ký ức, từ lâu trầm cảm ngủ.
Sẽ hiện tràn, làm chua xót cho ta.

Hồn lịm bên thềm long lanh bóng tuyết!
Chờ ngỏ xin, ánh nhạt trăng hạ huyền.
Mang cất dấu, một vùng xa xôi lắm.
Nghìn năm sau trổ nở nụ thiên duyên.

Ta hiện thân kẻ si tình chưa nguyện.
Đem trao người vàng võ cánh hoa tim.
Đứng chờ ai? Mong dâng đóa tương tư.
Hy vọng nhận, chẳng buồn dù ảo diễm.

Từng vụn vỡ, chia đều xoa cung phiếm.
Thơ vươn cao, ngắm lại dấu nhạc sầu.
Mãi hiện diện, ai ban niềm vui nhỏ.
Thoáng một lần, qua từ giấc chiêm bao.

Khua động nào xa, vờn nắng lao xao.
Mênh mang đưa chan hòa, ngự vách núi.
Chìm trong mơ, lắng đi từng mộng mị.
Nụ cười Em, giúp hồn thoát bay cao.

Gởi về Em, một tình thơ hữu hảo.
Trả lại cho, hoàn mộng có hanh hao!

NGUYÊN HOANG.
Cuối Đông/10

R
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
Từng vụn vỡ, chia đều xoa cung phiếm.
Thơ vươn cao, ngắm lại dấu nhạc sầu.
Mãi hiện diện, ai ban niềm vui nhỏ.
Thoáng một lần, qua từ giấc chiêm bao.


Lời thơ hay quá NGUYÊN HOANG à
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-30 10:17:14lethutrang>

ƯỚC MƠ VỤNG DẠI


Xin một lần trao ai vụng dại
Cho ước mơ vươn đến tương lai
Cho tình yêu thắm mãi không phai
Cho niềm nhớ không u hoài thinh lặng

Những vụn vỡ xin đưa vào hoang vắng
Cho tơ vương còn sâu lắng ân tình
Dù xa rồi thời xuân sắc đoan trinh
Trong vụng dại vẫn in hình nguyên vẹn

Ngắm bóng câu lượn bầu trời ước nguyện
Mơ một lần đậu vào bến yêu thương
Biết đường đi là vào cõi vô thường
Vẫn chân bước, bước dập dồn, không nghỉ

Cánh Thiên Di bao giờ thôi phỉ chí
Nợ tang bồng có thủ thỉ hoài mơ?
Có biết không có một bến đợi chờ
Yêu, thương, nhớ đang từng giờ mong đợi

Mùa đông sang mang lạnh lùng vời vợi
Cho ước mơ được vụng dại, trao lần
Và tình yêu sẽ thắm với mùa xuân
Hay duyên phận vẫn không phần cho, nhận?

lethutrang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-30 00:34:16Viet duong nhan>
Thương Niềm Vụng Dại

Gom vụng dại kết thành vần thơ ái
Những hạt buồn lóng lánh những vùng đêm
Người mang cho ta diễm ảo êm đềm
Những đêm mộng vói tay quơ tìm kiếm

Người vẫn đó âm còn vang đâu đó
Thương ghét chi mà vụng vỡ xoay vòng
Trăm lần qua tìm được một khoảng không
Mà đầy ấp nụ cười trong tim nhỏ

Ngày qua ngày mình làm quen với gió
Cũng thì thầm ngọn cỏ hát mây xanh
Ngày qua ngày chờ hoàng hôn ráng đỏ
Lần lượt về đoàn tụ những giấc mơ

Vẫn ai đó tìm trao niềm vui nhỏ
Vụng dại ngồi nghe câu chuyện bâng quơ
Tập làm quen miền dư âm đọng lại
Chẳng còn xa dù cát bụi mịt mờ

Từng vụn vỡ kết lên mùa thân ái
Tình hiện thân từ một thuở còn nguyên
Như đã nhận niềm vui cả lụy phiền
Thương vụng dại vẫn còn hoài mơ ước

Mỹ Trinh
R
Thơ của lethutrang và NguyênHoang tuyệt lắm...! xin cho MT ké chút nha....
Chúc hai bạn năm 2011 một năm mới tốt đẹp và an lành...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-30 00:33:32Nguyên Hoang>
Nguyên Hoang xin được cảm ơn 2 Chị Mỹ trinh và Lê thu Trang, hai bài thơ trên lần đầu tiên NH
muốn đọc lại nhiều lần, vì cái tứ thơ hây trong đó, (cám ơn qua lại không khéo người khác cười mình đó), đa tạ, mong 2 Chị thường xuyên vào giao lưu thơ, để đời vui thêm lên, mà tiếp sống nhé! NH,

Ta đợi mùa Xuân, phai trên tóc rối.
Và chờ niềm đau, hong chín kiếp người.
Xuôi trên tầng mây, qua miền viễn xứ.
Bốn mùa đi xuyên, chênh sắc chưa vơi.

Lần đếm thời gian, hoài mơ không tới.
Riêng ôm cô liêu, sóng bước cùng đời.
Ngồi đây nhớ gì? Đổi trao dịu vợi.
Còn mảnh hồn, cũng rách nát tả tơi.

nguyên hoang
2010

SÓNG GỢN SÔNG DÀI.

Buồn theo cơn gió mù khơi.
Tội cho người đợi, ngóng chờ nơi nao?
Không gian ẩn hiện sắc màu,
Riêng Em dấu ái nhạt nhoà trắng không!

Đêm dài gối chiếc nhớ mong.
Ai giăng tơ nhện mối tròng cho tôi?
Chuyện xưa nào đã phai phôi,
Người trăm năm cũ đến ngồi bến trông.

Nhìn yên hà toả trên sông.
Chập chờn sương mỏng, Anh về chiều đông.
Trao cho lời nói cạn lòng,
Vờn trên môi nóng, ngạt ngào nụ hôn.

Mình đưa vào chốn sinh tồn.
Thì thầm của biển, quyện hồn thương yêu.
Trở về từ cõi nhân duyên,
Thoáng qua song cửa, trăng huyền mông lung.

Trở về nhìn bóng ngại ngùng.
Cho tôi khuất tất gió chùng mây ngưng.
Để riêng mãi nhớ xin đừng,
Bỏ quên câu nói đã từng trao đưa.

Chiều đông quyện nắng lưa thưa.
Mây qua nhạt quá, gom chưa đủ dùng.
Hoà vào vô vọng nhớ nhung,
Đan thành chiếc áo ân tình cho Em.

Nguyên Hoang.
2010



_____________________________
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-30 18:10:12Nguyên Hoang>
* HAPPY NEW YEAR
XUÂN TÂN MÃO
2011.
Nguyên Hoang xin gởi đến quý Anh, Chị Em thi hữu trong d/đ Việt Nam Thư Quán,
những lời CHÚC tốt lành nhất trong năm mới 2011.

Tết Tân Mão, gởi câu chúc ngọt ngào.
Mừng tất cả Diễn đàn, thi hữu hảo!
Nguyên năm dài, luôn An khang thịnh vượng.
Hoang liêu đổi thành nồng ấm nhân gian.

Nâng chén say, Ba ngày Xuân Nguyên đán.
Hưởng niềm vui từ Thượng đế đong tràn.
Mong sao mùa Xuân, mãi là vĩnh cửu.
Quê hương thanh bình, ân sủng thiên ban.

Nguyên Hoang.
12.31.10
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-30 18:35:49Nguyên Hoang>
GIẤC MƠ XANH.

Anh sẽ đưa yêu thương vào cuộn sóng.
Vỗ vào ghềnh, như mơn trớn châu thân.
Nước mãi hôn, vờn quanh triền ngọc thể.
Buông lời thì thầm, vang lộng reo ngân.

Ở nghìn năm, biển mặn lòng son sắt.
Ru trên cơn gió thoảng đến nhũn hồn.
Ôi thắm thiết, từ vòng tay cuồng vọng!
Uống cạn tình, qua mắt biếc môi hôn.

Về địa đàng, đưa Em cùng lẫn trốn.
Thiền hoang vu trong vũng ái đậm mầu.
Vô minh phủ quanh mình chia hạnh phúc!
Ở nơi nầy không ngày sáng, chỉ đêm thâu.

Những cánh bướm, mang mùa xuân đến đậu!
Từng đàn ong, đưa mật ngọt làm quà.
Ta trộn lẫn, sương đêm ngày băng giá.
Ủ hương tình bất tử, thời gian qua.

Không gian nầy, mây trời dầy, của Ta.
Là chiếc kiệu hoa hồng, tơ lóng lánh.
Bước thiên nhai, theo phong lãng, mượt mà.
Thật đẹp quá, một tình yêu thần thánh.
Bầu trời cho ta, nhiều giấc mơ Xanh.

Em và Anh!
Nguyên Hoang
30.12.10
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-30 20:33:41Nguyên Hoang>
* THƠ HAIKU:

TÌM LẠI

Ta muốn được trở lại,
Chờ một người khoan thai hái trái
Nhìn người cầm trái ăn.

Trái to thịt da cứng,
Chân thật chưa một làn đổi thay
Thức dậy đã qua ngày.

Hôm đó là thứ bảy,
Mưa đầu tiên thoải mái trần truồng
Bây giờ dù có muốn.

Nào đã được tặng cho,
Trái cấm mất rồi vị mát ngọt
Ân tình cũ không còn.

Lầm lũi đi một mình,
Đường nhiều ngõ may nhờ rủi chịu
Vào đường sai buồn hiu!
NH.


NÓI VỚI VÌ SAO.

Đời người là một chuỗi,
Như sao giăng ngút thẳn thiên hà
Đâu biết ai ngắm ta.

Muốn đến gặp một lần,
Ngại không quen chẳng dám xuống gần
Vòng tay bảo đảm cho.

Bao che và ôm giữ,
Thiên thạch nầy giá lạnh bao năm
Ai bắt phải âm thầm.

Nếu cho thêm tuổi thọ,
Giảm khoảng cách từ đây đến đó
Đêm có bạn chuyện trò.

Chốn nầy rất quyến rũ,
Trần gian nơi đó có ai nhớ?
Xin một lần viếng thăm.

Nguyên Hoang
30.12.10





Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0

GIẤC CÔ MIÊN

Đêm nay thanh vắng canh dài
Cô đơn,quạnh quẽ đan cài trong tim
Tình yêu say giấc im lìm
Bao giờ thức dậy còn tìm đến nhau

Vầng trăng lơ lửng non cao
Ân sâu nghĩa nặng nơi nao mà tìm
Lắng nghe gió lướt qua thềm
Bâng khuâng ray rứt, từng đêm ưu phiền

Bẽ bàng thương giấc cô miên
Lần tìm kỷ niệm tình duyên ngày nào
Xa Anh, năm tháng hư hao
Vắng Anh trăng cũng buồn nao nao buồn

Mùa nào lệ cũng rơi tuôn
Mùa nào san sẻ với muôn tiếng lòng
Mùa nào cũng lạnh thành Đông
Mùa nào se sắt tim hồng từng đêm?

Nỗi niềm vụn vỡ con tim
Chợt nghe thổn thức trong đêm u hoài

lethutrang

Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0

HỒN THƠ

Dâng Người tất cả hồn thơ
Chở nhiều thương nhớ, đợi chờ tin yêu
Từng sợi giăng mắc khung điều
Dệt đan tơ rối những chiều nồng cay

Bao giờ con gió heo may
Không buồn thổi đếm lắt lay cõi lòng
Bao giờ ngọn gió mùa đông
Còn gieo se sắt nụ hồng nửa đêm

Tình thơ thấm ướt môi mềm
Rung rung vụng dại, chờ niềm yêu thương
Đêm nay chưa bước Nghê Thường
Trăng buông ánh nhạt, liễu nhường tịch liêu

lethutrang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-01 04:58:08lethutrang>



lethutrang xin chúc
NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

NĂM MỚI VẠN AN,
TÀI LỘC ĐẦY TRÀN,
HỒN THƠ LAI LÁNG,
ÂN TÌNH CHỨA CHAN

lethutrang

Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-01 06:58:01Nguyên Hoang>
Trích đoạn: lethutrang




lethutrang xin chúc
NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

NĂM MỚI VẠN AN,
TÀI LỘC ĐẦY TRÀN,
HỒN THƠ LAI LÁNG,
ÂN TÌNH CHỨA CHAN

Nguyên Hoang dành những lời tốt đẹp nhất,
chúc cho Lê thu Trang.

Đong cho Thu Trang,
Tròn năm mỹ mãn
Nầy tim chén ngọc
Từ máu rượu nồng
Tân niên vạn phúc
Rực rở nhan dung.

NH.lethutrang

KN/ 01.01.2011.
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
SẼ MÃI NIỀM TIN.

Ta về sau ngày rơi của lá!
Mây ngang qua, cũng mang hết mượt mà.
Thu bâng khuâng, buồn cho lữ khách lạ.
Ta vắt tơ trời tìm lại mộng ước, đi xa.

Rồi thu đi sang, đông về gom nhung nhớ.
Gió hôm nay nhặt nắng sót bên hè,
Dõi mắt ngắm mây trời trôi quạnh quẽ.
Xuân nầy không về, thiền bóng ngả, giăng che!

Huyền con tạo, vết chân hằn, thần thánh.
Thiên di ban, mắt ngọc, bước hải hành.
Mùa trăng sáng, thêm cho nhiều nỗi nhớ.
Bờ môi dầy, ngăn triền gió khô hanh.

Khung rêu giăng, những nụ cười đêm lạnh!
Khỏa hơi sương, khêu buốt giá triều cường.
Làm nhũn dáng người tư trăm năm trước.
Gặp nhau lần, mộng tao ngộ tình xanh.

Em bước ra từ mỹ nữ trong tranh.
Vươn tay đưa phù phiến phủ nhuộm đời.
Say luân vũ, cạn lòng nâng chén tuyết.
Ta uống ngân hà chìm hoá kiếp, ma trơi.

Đi tìm nhanh, khỏi ngối đây mong đợi.
Đưa Em xa, trước di chiếu chuyển dời!
Chiếc kiêụ cưới, rước vào cung điện thắm.
Nghìn năm tủi hờn, bóng ngự nằm nơi.

Trăng vành khăn, vắt triền non xa ngái.
Lau cho khô giọt lệ đọng mây ngàn.
Có ban trải cho người nơi viễn xứ?
Niềm tha hương cất giữ lúc tạ từ.
Gió mây hờn, khua động ánh trăng tan.

NGUYÊN HOANG
31.12.10
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
TRỞ BƯỚC TƯƠNG PHÙNG

Mây buồn trở bước về suối vắng.
Tìm dáng ngày xưa trở sông dài
Đến nơi nao hay về gió cát?
Từng ngày đi đến, theo dòng xoay

Rồi có hôm nào về phố thị.
Phiêu bồng đã mỏi gót bon chen
Bao năm luân lạc đời chưa phỉ
Từng ngày gậm nhấm bởi muộn phiền.

Nương theo mây gió phiêu du mãi.
Chẳng được niềm vui ở phút giây
Đôi lần sum họp, đêm ngà ngọc
Rồi thoáng đi qua chẳng vơi đầy.

Để rồi lắm lúc ngồi tưỡng vọng.
Nào tìm lại được nhân dáng mơ
Cuộc tình ray rức càng khổ lụy
Nước mắt từng làm đẫm trang thơ.

Trở về ước hẹn, đây chốn nào?
Có là hiện hữu, hay chiêm bao?
Cất giữ dành trao chốn mịt mù
Vẫn nhớ về nhau, vẫn nhớ nhau.

Người xa may mắn, khỏi hồng trần
Vương tơ chuốc nhớ, gặp cố nhân
Vòng tay âu yếm dù trong mộng
Cho được tương phùng, ngự phong vân.

Nguyên Hoang
2n ngàn 10

Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0