<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-20 13:13:31suongthu_99>
CHUNG BÓNG.
Em vẫn đến nhìn dòng sông mỗi sáng.
Hơi mù sương lãng đãng khói hàn băng,
Và có đêm treo trọn vẹn vừng trăng,
Mong con nước giữ giùm nguyệt dạ đó.
Nghìn năm qua đất trời mãi vàng võ.
Ta trăm năm chưa đủ để than phiền,
Một kiếp sống nhẹ nhàng tựa hạt bụi,
Nào có gì, để bận bịu khuôn thiêng.
Thời gian quay, mệnh đi trên đường, chịu nghiến.
Trước hay sau, mặt trời ngủ, cũng phải về.
Thầm cám ơn, với càn khôn được hiện diện.
Không gian nầy, thượng đế sắp, đổi dịch xê.
Em may mắn gìn chuốt trau, cho ngọc thể.
Ta bao năm giam đày đọa, núi rừng già.
Nay còn lại là xác thân tàn ma dại,
Lưu lạc xứ người, nhớ kỷ niệm (tiếp) đi qua.
Còn lại xa xôi, ngày buồn (của) tháng hạ.
Ta cất lưu như báu vật ngọc ngà!
Xin nhắn giúp, gởi theo ta kề cận.
Hành trang hãnh lòng, cho buổi đi xa.
Vào bước đã vay, khi về lại trả.
Đem mang ra phơi gấm vóc lụa là,
Cởi bỏ hết những niềm mơ quá khứ.
Cùng lên ngàn, hạc trắng với thiên nga
NGUYÊN HOANG
12/2010
R
BÓNG XA
Một chiều tàn của bóng cũng đi xa
Về với đất giọt sương oà chia biệt
Dòng mưa lệ khóc ai chừ cạn kiệt
Nắng hanh vàng cháy chảy chuỗi thời gian
Lòng tiêu hao như những lá thu vàng
Vơi nhựa sống khô cằn theo ngày tháng
Những dòng trôi trưa , chiều, rồi lại sáng
Đếm vào đêm trời tối mịt ba mươi
Gió du cây như tiếng ai khóc cười
Chuông điểm vẳng kinh cầu nơi tĩnh mịch
Trời tàn canh vừa hé sáng vừa còn u tịch
Tiếng mỏ khua gợi thức ngủ tâm đàng
Khi đất trời xê dịch vòng quay sang
Ai cũng phải trả thân về cát bụi
Đời nhân thế tại thi hờn oán đuổi
Nên hoà cầu hỉ khí để vui tươi
Một đời người sống được mấy mươi
Nên rộng mở lòng thôi chung nương tựa
Kiếp sống tạm không thể chính mình chọn lựa
Do số phần sắp sẵn tạo hoá dần xoay
Càn khôn vào hiện diện vị trí thay
Đành chấp nhận để ôn hoà sống tạm
Nhiều người đi trên con đường êm lót thảm
Bao kẻ hèn phải va chạm lắm khổ sầu
Chốn trần ai là bể ải cơ cầu
Thì chớ để làm đời đau nhau mãi
Đêm thâu lắng vọng kinh cầu nhắc lại
Kiếp phù sinh cứ xoay mãi luân hồi
Sương Thu

