CòN ĐÓ ÂN TìNH.
Em có biết? Nỗi buồn của sóng biển!
Con nước nhấp nhô, đùa tiếp xa xăm.
Nghìn năm qua, không nói vẫn thì thầm.
Lời gì đó? Phải chăng là mong nhớ!
Chuyện tình yêu, ở muôn đời, vạn thuở.
Mãi mong manh như gió núi mây trời.
Để tan biến và quay cuồng rơi rụng.
Hải âu tìm điều gì? trong biển khơi!
Thủy triều đó, vẫn lên và được xuống.
Mực không vơi và chẳng thể đổi dời.
Nước vị mặn, không đâu là hơn được.
Ta đem cuộc tình, ngâm giữ nơi đây.
Rồi mỗi chiều mong nhớ, ngắm trần mây.
Lung linh nước chao vờn trăng chìm đáy.
Những thương đau, thành bọt bể trôi chảy.
Tháng năm đi,mong nhớ vẫn giữ hoài.
Giữ trên mắt, giọt ngà một ngấn lệ.
Chập chờn cơn mê, thu điếu bên triền.
Về đỉnh nhớ, tìm ơn xưa mặc khải.
Ân tình về lay, cánh lá xiêu nghiêng.
Vẫn còn mộng, bướm cùng hoa tương diện.
Vì thương nhau, chưa trọn vẹn ước nguyền.
Ngân sương thoáng từ vực sâu, dốc thẳm.
Vươn bồng lên, gió núi đón thiên duyên.
nguyênhoang
2011
Em có biết? Nỗi buồn của sóng biển!
Con nước nhấp nhô, đùa tiếp xa xăm.
Nghìn năm qua, không nói vẫn thì thầm.
Lời gì đó? Phải chăng là mong nhớ!
Chuyện tình yêu, ở muôn đời, vạn thuở.
Mãi mong manh như gió núi mây trời.
Để tan biến và quay cuồng rơi rụng.
Hải âu tìm điều gì? trong biển khơi!
Thủy triều đó, vẫn lên và được xuống.
Mực không vơi và chẳng thể đổi dời.
Nước vị mặn, không đâu là hơn được.
Ta đem cuộc tình, ngâm giữ nơi đây.
Rồi mỗi chiều mong nhớ, ngắm trần mây.
Lung linh nước chao vờn trăng chìm đáy.
Những thương đau, thành bọt bể trôi chảy.
Tháng năm đi,mong nhớ vẫn giữ hoài.
Giữ trên mắt, giọt ngà một ngấn lệ.
Chập chờn cơn mê, thu điếu bên triền.
Về đỉnh nhớ, tìm ơn xưa mặc khải.
Ân tình về lay, cánh lá xiêu nghiêng.
Vẫn còn mộng, bướm cùng hoa tương diện.
Vì thương nhau, chưa trọn vẹn ước nguyền.
Ngân sương thoáng từ vực sâu, dốc thẳm.
Vươn bồng lên, gió núi đón thiên duyên.
nguyênhoang
2011
Nguyên Hoang


![[:D]](/images/smiley/s2.gif)