CHẬP CHỜN CƠN MƠ.
( chùm thơ NH)
ĐOẢN THƠ GHÉP NHẶT...
*Cơn gió đi về, tìm nắng muộn.
Trên bờ môi nhỏ dáng thân thương.
Ngủ quên trong mắt, rời nuối tiếc.
Còn nhớ không Em, buổi thiên đường.
Ôm lắm ước mơ, hồn vất vưởng!
Thu đi xa vắng, quạnh đêm trường.
Vương hoài mộng tưởng, huyền say giấc.
Ấp ủ bao giờ, thỏa luyến thương?
*Em ngồi đó...xa xăm nhìn hoang dại.
Chuyện đá vàng, thề thốt chắc không phai?
Mai trong nắng, Anh chờ Em dốc phố.
Ngủ lạnh lùng bóng chẳng gọi trả vay.
Chìm hoang sơ, dấu hằn lưu cổ đại.
Ta lang thang chậm rải đếm tháng ngày.
Những nhung nhớ gác triền non phơi giá.
Ngục ân tình khép giư nhốt khổ sai.
Đã truất phế, kiếp nhân sinh vọng bái.
Đưa phiêu xa, về tận cõi thiên hà.
Nghìn năm mộng, hóa thân vào băng tuyết.
Lưu chuyện tình nhiều biến động can qua.
Tình hoài hương, tổ tiên ban ân xá.
Trở về nơi thầm lặng kết sâu lòng.
Con gió cuốn, niềm yêu thương bay bổng.
Hồn tỉnh say? Còn ngồi đó lường đong?
Chăng có biết? Đam mê, quanh khoảng trống
Cuồng giông qua, tan biến khỏa hư không.
Những cơn mưa giật nẩy tung bong bóng.
Đường đời xuôi, vờn vũn vỡ, bềnh bồng!
*Vẫn trở về, cuồng nộ những cơn giông.
Chẳng thấy bóng, mà ở lòng hẹn ước.
Khói sương mờ, thoảng vương niềm vô lượng.
Gió ru lòng khoát khỏa nhẹ trên sông.
Nhìn theo bước, người rời bỏ lại mộng.
Mùa đông sang, hoa tuyết chập chờn bồng.
Tung hiu hắt cánh trắng nhòa, bất hạnh.
Cõi khôn càn, lạc lõng một vừng trăng.
*Còn chung không gian.
Vẫn nhớ!
Còn cùng nhịp thở,
Cứ mơ.
Anh mãi mong chờ.
Dù tình yêu vô vọng,
Anh luôn xây mộng,
Phòng loan, giao thơ!
Cho đêm thâu, thẫn thờ.
Cho xác thân, rời rã.
Ngất lịm, nơi mùa xuân.
Thoảng nồng, say tháng hạ.
Lá vương vấn, thu vàng.
Rồi đợi đông, đi qua.
Quấn quít mỗi đêm sang.
Thầm lặng nhìn năm tháng
Dường như đã yêu Em!
*Hãy nhận cho, hưởng phần quà, phút cuối.
Mai về xa, biết nơi đó, buồn vui?
Dù thời gian tặng ban số, ngắn ngủi.
Rời đi rồi, gởi cảm tạ, bùi ngùi.
Nay hoàng hôn, lặng thầm như chú Cuội?
Nửa cuộc đời, chưa được trọn niềm vui.
Ngồi chờ ai? Ai đến để mà chờ?
Cả chị Nguyệt, cũng bỏ rồi, đi mất...
nguyên hoang
2 ngàn 11
( chùm thơ NH)
ĐOẢN THƠ GHÉP NHẶT...
*Cơn gió đi về, tìm nắng muộn.
Trên bờ môi nhỏ dáng thân thương.
Ngủ quên trong mắt, rời nuối tiếc.
Còn nhớ không Em, buổi thiên đường.
Ôm lắm ước mơ, hồn vất vưởng!
Thu đi xa vắng, quạnh đêm trường.
Vương hoài mộng tưởng, huyền say giấc.
Ấp ủ bao giờ, thỏa luyến thương?
*Em ngồi đó...xa xăm nhìn hoang dại.
Chuyện đá vàng, thề thốt chắc không phai?
Mai trong nắng, Anh chờ Em dốc phố.
Ngủ lạnh lùng bóng chẳng gọi trả vay.
Chìm hoang sơ, dấu hằn lưu cổ đại.
Ta lang thang chậm rải đếm tháng ngày.
Những nhung nhớ gác triền non phơi giá.
Ngục ân tình khép giư nhốt khổ sai.
Đã truất phế, kiếp nhân sinh vọng bái.
Đưa phiêu xa, về tận cõi thiên hà.
Nghìn năm mộng, hóa thân vào băng tuyết.
Lưu chuyện tình nhiều biến động can qua.
Tình hoài hương, tổ tiên ban ân xá.
Trở về nơi thầm lặng kết sâu lòng.
Con gió cuốn, niềm yêu thương bay bổng.
Hồn tỉnh say? Còn ngồi đó lường đong?
Chăng có biết? Đam mê, quanh khoảng trống
Cuồng giông qua, tan biến khỏa hư không.
Những cơn mưa giật nẩy tung bong bóng.
Đường đời xuôi, vờn vũn vỡ, bềnh bồng!
*Vẫn trở về, cuồng nộ những cơn giông.
Chẳng thấy bóng, mà ở lòng hẹn ước.
Khói sương mờ, thoảng vương niềm vô lượng.
Gió ru lòng khoát khỏa nhẹ trên sông.
Nhìn theo bước, người rời bỏ lại mộng.
Mùa đông sang, hoa tuyết chập chờn bồng.
Tung hiu hắt cánh trắng nhòa, bất hạnh.
Cõi khôn càn, lạc lõng một vừng trăng.
*Còn chung không gian.
Vẫn nhớ!
Còn cùng nhịp thở,
Cứ mơ.
Anh mãi mong chờ.
Dù tình yêu vô vọng,
Anh luôn xây mộng,
Phòng loan, giao thơ!
Cho đêm thâu, thẫn thờ.
Cho xác thân, rời rã.
Ngất lịm, nơi mùa xuân.
Thoảng nồng, say tháng hạ.
Lá vương vấn, thu vàng.
Rồi đợi đông, đi qua.
Quấn quít mỗi đêm sang.
Thầm lặng nhìn năm tháng
Dường như đã yêu Em!
*Hãy nhận cho, hưởng phần quà, phút cuối.
Mai về xa, biết nơi đó, buồn vui?
Dù thời gian tặng ban số, ngắn ngủi.
Rời đi rồi, gởi cảm tạ, bùi ngùi.
Nay hoàng hôn, lặng thầm như chú Cuội?
Nửa cuộc đời, chưa được trọn niềm vui.
Ngồi chờ ai? Ai đến để mà chờ?
Cả chị Nguyệt, cũng bỏ rồi, đi mất...
nguyên hoang
2 ngàn 11
