1.143 trả lời, 136.486 lượt xem —
Trang 3 / 39
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#61 —
09.06.2010 04:34
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-10 14:55:51Viet duong nhan>
Lối Cũ Mù Sương.
Cao nguyên đó, vẫn mong người năm cũ
Trở về thăm, thành phố đẩm sương mù!
Con dốc phố, buổi mai bừng, nhũn ướt
Cúi hôn mùi, đất ẩm nắng vương thu.
Và ngửa mặt, nhìn mây tìm thi phú
Nhớ gì không? Hàng thông lạnh, vi vu!
Đã lâu lắm, quay hồi bằng ảo giác
Tà dương đi, còn gởi vội rán vàng
Cho vách núi, giữ lại giùm, mai trả
Thời gian nào, cũng chẳng thấy phôi pha.
Khung trời lạnh chỉ bạc màu, thiếu vắng
Gót chân ngân, để lại dấu bụi đường
Hương phai sắc, trên hoa thu vàng vọt
Vầng trăng sầu, ngã bóng thuở nhiểu nhương.
Sáng nay lạnh, bóng ai quày quả bước?
Rảo nhanh chân, để kịp đến cổng trường
Mẹ đã bảo, đêm qua nên ngủ sớm
Gạo bài thi toàn định lý yêu đương
Yêu thương cộng sân trường, chia hoa phượng!
Một phương trình giải mãi, nghiệm không ra
Để hết cấp, mọi điều đành phải trả?
Kỷ niệm vo tròn ném bỏ, trôi xa.
Hai kẻ chia tay, mang giày vạn dặm
Bước theo mây, gió dẫn lối, muôn trùng
Đi khắp chốn, trở về con dốc cũ
Ngắm triền đồi, sương giăng trải, mông lung!
Vàng trên lá và bạc mầu trên tóc
Phai gì không? Ở nỗi nhớ cùng mong ?
Qua bao miền, bám rám gót bảo giông
Trở về đây,niềm thương được hong nóng
Khu vườn xưa, chợt lại nở nụ hồng
Có giữ được, bước chân người viễn khách?
ĐA LẠT ngần thương, giải lụa mong manh.
Lối xưa thành phố đó, vẫn sương mù
Nắng lên có nhạt, úa vàng trong thu?
NGUYÊN HOANG
8.6.10
R
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
Ta về dậy sóng ân tình
Dòng sông năm cũ, soi hình đợi mong.
Trong trái tim Em, tình quá nóng
Có còn ngăn trống, để Anh vào?
Nghìn năm bao bọc, làm thân nhộng
Ngự mãi, không rời khỏi em đâu.
Trần gian ta bước, lắm phiền sầu
Trôi mất qua đi, nhiều ảo mộng
Gió bổng ngừng lay, nhìn đắm đuối
Mây giùm ta hỏi, dẩu mưa ngâu.
Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.508
Từ: 02.05.2007
Trạng thái: offline
#63 —
09.06.2010 18:37
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-09 18:41:32hongsang>
Em Bây Giờ
Em bây giờ yêu gió yêu mây
Yêu hoa yêu lá yêu bầy chim xinh
Ngồi đây mà nhớ mái Đình
Quê Hương yêu dấu của mình năm xưa
Ôi chao nhớ mấy cho vừa
Khi mà nghĩ đến lòng lưa thưa sầu
Đình ơi ngói đỏ xưa nào
Bây giờ nhắc đến nghe đau đớn thầm
"Qua Đình ngả nón trông Đình"
"Đình bao nhiêu ngói thương mình long đong"
Ở đây xứ lạ quê xa
Đình đâu để ngả nón mà ghé thăm ?
Ngỡ là đi một đôi năm
Nào dè nát ánh trăng rằm thiên thu...
HS
http://www.lehongsang.blogspot.com
Mời Đến Thăm Vườn Trầu
Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#64 —
10.06.2010 02:18
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-11 01:22:49Nguyên Hoang>
LỐI NÀO ĐI QUA...
Phù sa sông bồi lở
Lục bình lững lờ trôi
Nhìn cuộc đời chuyển đổi
Tình ngắn ngủi, bạc vôi!
Ngắm lục bình trôi làm thơ lục bát
Lục bát chờ ai ? chua xót võ vàng
Bao năm còn thấy không gian
Là còn thương nhớ mây tràn gió trôi!
Niềm vui tương hội rã rời
Đã qua khắp cả khung trời bao la.
Nhớ về một thuở mượt mà
Thời gian cướp lấy nhạt nhoà biến tan
Dòng châu luỵ chảy đôi hàng
Như con sông đó mơ màng đi qua.
Lục bình trôi, lục bình xa
Ta còn ở lại lòng đà miên man
Khi nào đời bước sang trang
Không cần chuẩn bị, vội vàng thoát mau.
Từ lâu trói buộc cản rào
Ta đi thanh thản không vào nửa đâu
Dòng sông xuôi chảy qua cầu
Lục bình đã giúp chở sầu thiên di .
Lần vào đến, lần rồi đi
Trăm năm chưa đủ xuân thì bước theo
Vào cũng nghèo, ra vẫn nghèo?
Đấp cho xác chết lá vèo trẩy thu.
Không cần tiếng khóc hu hu
Thân vào lửa nóng thiên trù chia tay
Ngàn năm gió chuyển mưa bay
Ta nhìn dương thế đong đầy xót xa.
Làm hoàng hạc hay thiên nga?
Vươn đôi cánh rộng tan hoà thiên thu.
NGUYÊN HOANG
2010
R
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
Đất trời chỉ có đôi ta
Còn chăng vọng ước chan hòa viễn khơi
Em đứng một mình hứng lá rơi
Vòng tay đã được vướng tơ tình
Có mơ cánh gió nào mang đển?
Một bóng hình thương, trọn xóa vơi.
Mong manh trong cõi nào xa vợi?
Ấp ủ bâng khuâng những đợi chờ
Nhờ nhánh mây trôi, đưa gởi đến
Tỏ tình thương nhớ, chuốc trong thơ.
Từng đêm mong được, cho vào mơ
Lạc bước gặp Em , dù huyển mộng
Chờ mãi người thương, nào chẳng thấy
Kẻ tim? chưa rỏ dáng ra sao?
Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#66 —
10.06.2010 14:46
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-11 01:22:04Nguyên Hoang>
Trích đoạn: hongsang
Em Bây Giờ
Em bây giờ yêu gió yêu mây
Yêu hoa yêu lá yêu bầy chim xinh
Ngồi đây mà nhớ mái Đình
Quê Hương yêu dấu của mình năm xưa
Ôi chao nhớ mấy cho vừa
Khi mà nghĩ đến lòng lưa thưa sầu
Đình ơi ngói đỏ xưa nào
Bây giờ nhắc đến nghe đau đớn thầm
"Qua Đình ngả nón trông Đình"
"Đình bao nhiêu ngói thương mình long đong"
Ở đây xứ lạ quê xa
Đình đâu để ngả nón mà ghé thăm ?
Ngỡ là đi một đôi năm
Nào dè nát ánh trăng rằm thiên thu...
HS

Chim xinh đó, Anh cố dành, ngự trị
Phù thủy xoa tay, trở lại xuân thì
Đình cao giá, anh nhờ người mua lại
Xây cung đền, đón bước em lên ngai.
Vườn địa đàng, mình cùng chung sống mãi
Sầu lưa thưa, tan biến bởi trăng rằm
Thiên thu sẽ, tấu lời ca ướt đẫm
Phép mầu tràn, môi mằt thắm, trăm năm.
Tình yêu, do tự mình mơ tưởng
Dỗ giấc bình yên, cho mỗi đêm.
Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#67 —
10.06.2010 19:24
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-11 01:21:13Nguyên Hoang>
CUNG SẦU
Em đi gầy tay giăng mắc
Lá vàng nhuộm dáng kiêu sa
Nẽo đường đo chiều bóng ngả
Dung nhan phai dấu cỗi cằn .
Ta về hoàng hôn im lặng
Bàn tay chợt ngủ trên vai
Nỗi lòng thơm tho luyến ái
Buồn đi bỏ lại dấu hằn .
Như lần nào, Em chợt đến
Huyền thoại gát bóng cung đài
Có nghe niềm thương vụng dại ?
Trở về đứng ngắm chênh vênh .
Em là ai ? Không định nghĩa
Rời xa chao đảo trọn đời
Vòng tay thiếu em lạnh giá
Ta ngồi đợi nắng hong phơi .
Em là vầng dương sóng bước
Nguyệt hằng ru giấc bao đêm
Buổi mai thức dậy chiêm ngưỡng
Tà dương kề cạnh khát thèm .
Ta đi cùng em suốt kiếp
Bên trời thắp nến trăng sao
Càn khôn nhạt nhòa mê thiếp
Vây quanh quyên góp muôn màu
Cơn mê Hồ điệp, đưa trao !
Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#68 —
11.06.2010 01:20
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-12 07:03:34Nguyên Hoang>
MÙA THU DUYÊN TƠ MÂY
Thu đi qua, đông về cành mệt mỏi
Những hàng cây rũ lá, nhớ xa xôi
Ai đã quên thời gian, dành ước lệ?
Mùa trôi sang, chờ đợi mãi, không về !
Cung điệu trầm, khung lụa trời, giăng trải
Môi cằn khô, xóa dấu buổi xuân thời
Giọt lệ nào? hoang vu hằn tóc rối
Có buồn không? than trách mấy cho vơi?
Dòng quê cũ, phù sa vẫn lặng cuộn
Triều thong dong kéo bước nhẹ, khuây nguồn
Ta nặng nhọc, khập khễnh chân uể oải !
Đời cho ta, còn nhớ đếm năm dài.
Mong nghe lại, ca dao buồn, ai hát?
Ru lâng lâng, trôi bóng ngủ bên thềm
Cơn gió đến nằm kề trao thấm mát
Vỗ về say, canh giấc thức bao đêm.
Miên man chảy, con sông dài quây quắt
Tầng mây trôi, đi mãi chẳng trở về !
Tay ngăn gió, mong chờ thuyền chở nặng
Ân tình xưa tròn môi mắt, no nê.
Xin cuối xuống, cột vầng trăng, nhân thế
Cho hương say, xoa vọng ước nguyện thề
Lúc quay lại, ta lặng buồn quên khóc
Niềm thân thương, lót đẩm lối hoang mê!
Cho trả lại, lời tạ từ lưu giữ
Bên khung rêu ai kết bó, mong chờ?
Trời giăng phủ những màn sương tư lự
Thật mong manh trìu mến, áng mây tơ.
Dáng thiên nga mất hút dạng bên trời
Còn chao đảo, buông mình quyên sắc úa
Vẫy tay chào, mùa thu đi, hủy hoại !
Vàng trên thân, chờ gió trút mây phơi.
NGUYÊN HOANG
10.06.10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
TẠ LÒNG
Ta hứng giọt sương vừa rơi rụng!
Long lanh như nước mắt tuôn tràn
Chờ Anh, có phải từ muôn kiếp ?
Giọt lệ Em nồng, men chuốc say ?
Ta đến muộn màng, bầu rượu nhạt
Còn trăng gởi hẹn, để mong thèm!
Cho ta tạ lỗi, cùng trăng sáng
Nầy chén ân tình, ta nhớ Em .
Nguyên Hoang
2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#70 —
13.06.2010 12:50
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-14 11:03:29Nguyên Hoang>
VÙI LẤP
Tựa hương thơ, thấm tầng mây lảng đảng
Thương ngần thu cơn gió lạ bay về!
Chỉ riêng mình, kín sâu, dần biến dạng
Ôi ngày buồn! sao vàng võ hoang mê ?
Tơ ngừng nhả, đường quay lui, nhập thế !
Dấu chân vào, trở gót vội ra đi
Nhớ ghé lại, báo cho người gát cửa
Xoá tên giùm, giờ thanh thản thiên di .
Đường cái quan, đời vô ngờ hoa mỹ !
Vực thẳm ra, chua xót đến ngỡ ngàng
Thừa nước mắt, để từng ngày ném trải
Ngắm trần gian, hạt bụi xốn trên mi.
Chợt hôm nao trở về khu vườn cũ
Nắng mai sang, vừa giải toả sương mù
Hoa không thu, phai màu còn say ngủ
Sắc nụ đài, chưa kịp giữ hương lưu.
Đường ướt sũng, mưa sa vây vương lại
Như vừa qua dòng nước cuộn bên đời
Trôi chảy trút về thượng nguồn xa mãi
Đã xẻ chia, dìu hình bóng đôi nơi.
Đưa miên man đến tận miền dịu vợi
Lần tìm xem, còn sót chiếc que diêm
Ta đốt ngay ngọn nến tình phù phiếm
Thắp lên soi ngõ bước lắm rã rời.
Đời buốt lạnh, dập vùi tan bóng dáng
Ta say buồn nhìn ngắm lại nhân gian
Con sóng nhỏ đã dìm cùn đáy biển
Xoáy đùa lên, cát khoả lấp thiên niên.
Nguyên Hoang
LÃNG MƠ
Ngày mùa đông, đi trên dòng sông trắng
Đôi bờ trồng toàn những cánh anh đào
Chập chờn nước, vỗ về mơn ánh nắng
Tầng mây soi, bức lụa rực muôn màu.
Ở nơi đó, còn thiếu nhân dung ngự
Rong thuyền hoa nhập bến ghé cung thiềm!
Ta làm khách thi nhân nhìn trăng diễm
Quăng mồi tìm đáy nước, bóng trầm ngư.
Ngồi trăm năm nhập hồn, cầu Lã Vọng
Bên triền non chiêm nghiệm, giải bạch tuyền
Là dòng chảy trầm luân, loang giăng phiếm
Cõi càn khôn,dìu dặt đón thiên duyên.
Cho say đắm triền miên, ngưng cánh gió
Đâu hương giao nguyệt mộng, quyện mây triêng
Sao ngơ ngác, thung thăng luồn lỏi trốn
Dừng chân xoay. hạt bụi lắng toạ thiền.
Thắp ngọn nến nguyệt hằng kề bên cạnh
Đêm miên du ảo giác, uyển chập chùng
Mong manh quá, vằng vặc diêm lóng lánh
Chừng nào đưa? nhẳn nhụi đến mông lung?
Đôi mắt đỏ, còn đảo chao vực trũng
Say suy tư, thẩm thấu ý niệm đời
Vẫn luân vũ, chưa rời sàn mây ngút
Đông về rồi, ngày tháng nhớ viễn khơi.
NGUYÊN HOANG
06.13.2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
RỜI XA...
Trả hết cõi đời, những mượn vay
Cho quên một thuở, nhiều vinh tội !
Ta về trên nhớ đường trăng dõi
Ấp ủ men nồng, vỡ chén say.
Trút bỏ hình hài như lúc đến
Còn chăng kỷ niệm, trĩu vai gầy
Ta nghèo rượu nhạt mềm môi uống
Rừng núi thu xưa, tâm nhũn cuồng.
Những dòng thơ mặn, tìm thi hữu!
Mây gió dìu đi, cuốn lững lờ
Triền lũng mù sương vạt cỏ rủ
Đường quày trong kiếp, chẳng phai mơ.
nguyên hoang
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
LỠ THẦM YÊU EM
Tháng chờ
năm đợi lâu chưa?
Sao nghe mòn mỏi
nắng mưa cuộc tình?
Ta về tìm chốn lặng thinh
Đọc dòng thơ cũ chỉ mình với ta
Đã đi
khắp cõi ta bà
Tìm trong hư ảo
mượt mà tuổi thơ
Nắng thu về cũng hững hờ
Cho quên mắt biếc thôi chờ son môi
Ngày đông lặng lẽ qua rồi
Ta trong thân nhộng đền bồi kiếp dâu
Cuộn tơ vàng ánh vũng sầu
Chờ cho bóng ngả phai mầu nhân duyên
Bềnh bồng trên sóng truân chuyên
Dòng sông dong rũi con thuyền cô đơn
Hoang vu kéo bóng chập chờn
Rủ về lối cũ từng cơn cảm trầm
Lui chân từ chốn xa xăm
Mang cho tiếc nuối lỡ thầm yêu em
Ngày xuân cánh bướm bên rèm
Đợi khung sổ mở trao kèm hương thơ
Hoa dung nếu có mong chờ
Hạ mang nắng ấm hong tơ trói tình.
Thiên duyên vầy kiếp ba sinh
Nhớ thương không dám tỏ tình yêu em
Từng đêm say giấc êm đềm
Vẫn mơ để gặp, phỉ nguyền ước trao!
Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
EM CHO TA, CUỘC TÌNH ĐẦY MỘNG ẢO
VÀNG THEO MÂY, BAY MÃI CHẲNG ĐỢI CHỜ
MONG NGUYỆN ƯỚC, KỀ BÊN NHAU NHỊP THỞ
TRẦN PHÂN LY, CHIA CÁCH BÓNG TRĂNG SAO.
N.H
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
CÒN NHỚ...
Đông lại đến, nơi đây tràn tuyết trắng
Đường cô đơn, quạnh vắng đến từng chiều
Nắng không thấy, dường như mây chở nặng
Những ân tình, mang từng mảng cô liêu.
Gió về đâu? Đưa mùa trăng bước vội !
Buồn giăng theo, xếp lá cuốn bồi hồi
Thềm hoang cũ còn mong người trở lại
Đón thu vàng, vèo phiến lá buông trôi.
Bước quay lui, với xác thân mòn mỏi
Người bao quanh, những bám rám phong trần
Nét cằn cỗi từ dị dung sám hối !
Cúi mặt nhìn tưởng nguyện, ngõ ăn năn.
Mai đi qua, đồng xanh hồn vắng lặng!
Khung tay ôm mong nhớ, tạ ơn lành
Đưa nhân thế, gởi lại giùm ước vọng
Tượng đá chờ, gì đó? mãi thức canh.
Tuyết ngưng rơi, mà sao vẫn còn lạnh?
Mùa đông mênh mang,giá trắng gợi lòng
Ôi luôn nhớ, về con đường nơi đó?
Áo hoàng hôn, dìu gót bước hư không!.
Nguyên Hoang
2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#75 —
17.06.2010 18:51
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-28 23:42:37Nguyên Hoang>
TÔI XIN NIỀM MƠ
Trăm năm phảng phất tình non nước.
Vạn thuở hồn thiêng mãi gan trơ
Vẫn đứng mơ trăng lòng ước vọng
Sao giăng từng chuỗi đón thẫn thờ.
Ai đã luôn mong cùng tưởng niệm?
Đem nhiều hạnh phúc đến nhân gian.
Nếu không làm được niềm mơ đó
Mang tội đi thừa với thế nhân.
Thiên thu trăng nước còn soi bóng
Sử sách lưu ghi ẩn bụi mờ
Ta trở về nơi vùng hoang phế
Nghe lòng thổn thức khóc trong mơ.
Ngăn nhánh mây trôi làm võng cáng
Đưa khiêng cánh gió khấn trên ngàn
Đem cho tiếng vọng từ sông núi
Ánh nắng hồng soi, u ám tan.
Mong cho ta được tròn xuôi bước
Thanh thản đi xa, cảm tạ đời
Xin chúc non sông tràn hạnh phúc
Bàn tay dựng lại khắp bao nơi.
N.H
NHỚ PHỐ XƯA
Lại về con phố ngày xưa đó
Giờ đã không còn những nỗi mơ
Qua bến, con sông hờ hững chảy
Muộn màng cành mất lá mong chờ.
Vương bay trong nắng hồn thu lạnh
Se ủ hanh tim bóng dáng nào?
Quá khứ xa xôi chìm tan khuất
Có hằn trong nẽo bước trăng sao?
Thiên di lưu lạc đời quăng bóng
Theo gió mây phai dẫn lối về
Phố cũ im mong chờ dáng đến
Lặng buồn để dấu thoảng hoang mê.
Hương xưa tan giấc hoài nhân thế
Đây buổi giao cung tẩy cõi trần
Như ngỡ sương loang dần phủ lối
Ngăn dùm ngơ ngẩn cánh phong vân.
Trên nốt ngân tơ phiếm đã chùng
Từ lâu xa vắng ngắm mông lung
Hoang vu đưa nhớ về tìm lại
Đếm lá thu vàng ta nhớ ai?
Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
GIÓ ĐẨY MÂY TRÔI
Ngày thu nắng nhạt, căng tràn gió
Có những cơn mưa bỗng kéo về
Núp dưới hàng hiên, chờ ai đó?
Cuối thời đi học, ước phu thê.
Rồi qua luôn chẳng hề quay lại
Cái thuở quần xanh với áo dài
Tan học đợi nhau, nhìn hoan hỉ
Nào ai dám nói những lời gì?
Thời gian tiếp nối như chân bước
Ta mỏi ngưng dừng, ngày tháng đi
Cứ mãi giữ cho tình cao thượng
Nào hay đánh mất tuổi xuân thì.
Đâu còn chiếc nón ngày xưa đội
Che lại cho vùng tóc điểm sương
Ngõ cũ hôm nay vàng ngập lá
Ai ngồi nhặt lại? Nhớ yêu thương!
Bắt gặp trên hoa vờn cánh bướm
Vườn xưa xơ xác thiếu trăng về!
Nụ hồng không có, đà phai thể
Buổi sáng mặt trời cũng chẳng vương.
Ta ngồi đan lại từng mơ tưởng
Dệt được gì không? Kỷ niệm tròn
Còn giữ trong vòng tay luyến ái?
Muộn phiền ray rức, luống héo hon.
Giờ đây đứng ngắm bầy con cháu
Còn nghe được gọi tiếng Ông Bà
Đường đời quá bước, dành rong dạo
Trả dần cảm nghĩ, đợi đi xa.
Nguyên hoang
2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#77 —
23.06.2010 14:43
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-28 23:48:16Nguyên Hoang>
MÃI CÒN VƯƠNG...
Tôi có một lần, đếm được mưa !
Giọt mưa mang lạnh, nhũn cả hồn
Từng năm quên bỏ,về tiền sử
Bám rám theo đời, bước chen bon.
Hỏi chi ngày cũ để bùi ngùi?
Kỷ niệm quá nhiều, thấy ngắn ngủi
Bước chậm, dùng dằng, đà cuối dốc
Dốc của mù sương... hay cuối đời?
Đã lỡ thi nhân, tràn nỗi nhớ !
Đa tình trần thế, mộng chưa vơi
Một người, mình nhớ..., nhiều trả lại
Quay mặt, cười riêng, cảm tạ đời.
Có lẽ, không bao giờ quên được?
Đường về trong kiếp, vẫn thoảng mơ!
Xin gởi chút tình, gờn âm hưởng
Ta làm cơn gió, đến xoa cơ.
Để dìu tim nóng, ta cùng nóng
Nhìn ngói trường xưa, má ửng hồng.
Nguyên Hoang
6/10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
THU VÀNG
Không là thu, vẫn lá vàng ngập phủ
Lối về xưa, cho nhớ lại chuyện tình
Qua năm tháng, đã dần phai, ru ngủ
Hồn bâng quơ, thời gian thoảng, nhân sinh.
Thu đến thu qua, để vàng cho lá
Rời xa cành, nhưng mãi nhớ ơn thu!
Số Tử vi dành cho phần, quã phụ
Bỏ lại sau lưng, ngày đó mượt mà.
Để thời gian dẩn cuộc tình muôn ngả
Ngày qua đi, sao đứng lại ngóng tìm?
Quá mệt mỏi và có lần ngất lịm!
Bóng tơ hằn, dáng cũ cũng trôi xa.
Đi lượm lại những mảnh tình vụn vỡ
Ráp no tròn như vầng sáng trăng mơ
Từng vết nứt tựa buồng tim loang lổ
Thời gian đi, ta nghìn kiếp vẫn chờ!
Nguyên Hoang
6/10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#79 —
26.06.2010 03:51
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-27 07:01:44Nguyên Hoang>
Hôn thơm giấc ngủ say nồng
Cho em mơ thấy nỗi lòng nhớ thương
Nghìn năm mây gió còn vương
Gởi vào hơi thở đêm trường dấu yêu.
N,H
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#80 —
26.06.2010 03:57
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-26 12:24:41Nguyên Hoang>
[color=#006633] NGUYỆN THẦM.
Lâng bay tiếng sáo trúc
Nghe thoảng lắng du dương
Ngân nga âm bát nhả
Siêu thoát cõi vô thường.
Vàng nhuộm tròn trên lá
Lót bước dẫm ta bà
Long lanh giọt lệ ngọc
Mùa bảo biển, cơn giông.
Ta ôm giữ nụ hồng
Nỗi buồn đưa đến mãi
Trên tầng cao vung vải
Định mệnh số phiêu bồng.
Mai về ngang lối rẻ
Đường tóc rối buông rơi
Nghe ngân vang uất nghẹn
Vòng tay lạnh rã rời.
Bên bờ vực chới với
Ta nhớ dải sương giăng
Đón nhận duyên trao tới
Đừng đổi sắc bằng lăng.
Ta về trong nắng rám
Ru lại cuộc tình nồng
Môi phai màu ảm đạm
Nụ hôn đền nhớ mong.
Tình yêu dìu lắng đọng
Dành gởi lại cho Em
Cơn gió đến bên thềm
Qua mùa gieo bảo giông.
Ta về trên dáng nhớ
Trăng treo thuở đợi chờ
Niềm mơ hoằn vụng dại
Em đợi chén men say.
Hương yêu thắm theo dấu
Nồng nàn mãi tháng ngày
Em về sau tháng bảy
Ta sợ lắm, mưa ngâu.
N.H
[color=#990033] HỒI BƯỚC.
Đuổi bóng đi tìm một hạnh phúc
Nghìn xưa còn để dấu lưu hằn
Ta mãi mang buồn trong tiếc nhớ
Đưa gì? Theo ánh đuốc nhân gian.
Đường xưa ai nhủ mùa trăng lạnh?
Trên nét thu vương giọt muộn phiền
Đem nhung với nhớ gắn liền cánh
Sao trời chìm khuất, giải sương khuya.
Em cho ta khoát niềm khao khát
Dò dẫm đi trên xác lá vàng
Mượn chuẩn soi cho đường tiến bước
Yên hà lảng đảng ngắm mây sang.
Miên man bóng nước thầm trôi chảy
Dòng suối theo triền nhớ mông lung
Có ngập bước chân người trở lại?
Ngồi đây nhắc đến chuyện tương phùng.
Ánh mắt xa xôi nhìn vọng tưởng
Hoàng hôn mờ xoá buổi mai qua
Mây thu chở nặng chờ giao trả
Đưa bóng ăn năn đến giáo đường.
NGUYÊN HOANG
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#82 —
02.07.2010 22:03
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-02 22:08:18Nguyên Hoang>
CHO EM.
(Riêng tặng một người)
Bổng dưng lòng cảm xúc
Làm bài thơ tặng Em
Như chú bé khát thèm!
Chờ mẹ đặt môi hun.
Có nhữngđiều không nghĩ !
Tự dưng đến bất ngờ
Có phải đây là mơ?
Chợt về rồi lại đi.
Nếu đây là định mệnh?
Chắc tôi phải nhận mang
Tình yêu như chứng bệnh!
Bám chặc giấc mơ màng.
Khi nào xuôi cạn nẽo !
Rời thế gian, đem theo
Người ơi! Xin được hỏi?
Có nhớ cùng yêu tôi?
Với người, tôi mãi nhớ
Mơ tưởng miệng Em cười !
Hôn vành môi, mật ngọt
Xin trọn đời, yêu ngươi.
Trao về nơi đó nhớ mong
Tôi mơ có được, bóng hồng giao duyên
Dòng trôi hạnh phúc chung thuyền
Thân cây cằn cỗi, quên phiền vươn leo.
Trông chờ Em chuyển gởi Meo (mail)
Vài lời tâm sự đêm đèo giấc ngon!
Trong mơ thấy pháo nổ giòn
Đưòng về cố xứ, được tròn bên nhau .
Ta muốn hôn Em, người yêu dấu!
Nầy cho ta, thương Bậu, tình đầu
Từng đêm thao thức canh thâu
Vẫn mong và ước cau trầu sánh duyên.
NGUYÊN HOANG
7.2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
Giấc Phiêu Bồng
Mẹ giúp con, may một cánh Huệ !
Túi áo nằm áp kế buồng tim?
Từ lâu lặng ngủ im lìm !
Hôm nay chợt dậy nỗi niềm sục sôi.
Hướng dẫn cho con, huyền sử giống nòi
Chan chứa ngày mưa, mát tràn môi thắm
Đạo đức nhân tâm, sáng tựa trăng rằm
Mẹ xa rồi, nước mắt mặn trên môi.
Đường đời lồi lõm, lầm lũi đi tới !
Chung quanh cô đơn, bước lạnh bên đời
Nghe như gió mang về, lời gì đó?
Nhắn nhủ cho, vời vợi rất thơm tho.
Tay mẹ dang rộng, chừa một cửa ngõ
Tổ ấm che con thơ, suốt quãng đời !
Chiều nay không nghe, tiếng gọi quen thuộc
Mưa ngàn phương, đẫm ướt muôn nơi.
Có bao giờ? Được lại gì đã mất !
Ôm thương yêu, cố giữ lại bao lần
Một nét môi, đợi chờ giọt nước mắt ?
Được mặn lòng, nhớ biển nhắc, lời răn.
Mây phiêu du, bạc bàng ngưng bước !
Bãi cát vàng say khướt, ngắm trăng
Đêm tàn, ai dẫn gió sang?
Như mang lời Mẹ dịu dàng trao cho.
NGUYÊN HOANG
3.7.2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#84 —
04.07.2010 17:41
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-05 01:56:09Nguyên Hoang>
MƠ DẤU PHAI.
Ước gì kề bóng mượt mà!
Bên Em một buổi chắc là thần tiên?
Nghìn năm xoá hết muộn phiền
Đêm dài huyền thoại, trên miền Vu sơn.
Rừng Lan cánh bướm chập chờn
Ta ru hoa ngủ, gió hờn mây ghen!
Cửa lòng quên bỏ cài then
Từng cơn mộng mị, mon men rủ về.
Dìu đưa vào chốn đam mê!
Em ơi! Có được trọn bề gió trăng?
Về đêm ngắm bóng chị Hằng
Mông lung dấu tích cõi trần luyến lưu.
Cuộc tình bàng bạc mây thu
Mình không duyên nợ, đền bù cũng xa!
Chiều nay mưa có đi qua
Riêng lòng tôi chẳng, nhạt nhoà quên Em.
NGUYÊN HOANG
July 4/10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#86 —
05.07.2010 16:27
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-06 04:48:22Nguyên Hoang>
Bọt Nước Trên Sông.
Tôi mất quá nhiều hình bóng cũ
Cả dòng sông đó cũng xa rời!
Đôi bờ đất lở làm to rộng
Giờ đã xây cầu, nước cách lơi.
Những cánh lục bình, trôi khắp ngã!
Xa xôi lối ngõ, ngược xuôi về
Lúc ngừng giáp nước, nhìn ra bể
Có ngóng người đi, biệt bóng xa?
Chuyến tàu định mệnh dìu theo sóng
Đưa bước chân em lạc xứ người
Có giữ được gì? Trong quá khứ!
Khu vườn hoa đó, phải xinh tươi?
Một chút tình nồng như múi bưởi!
Ngọt lừng nơi lưỡi, thắm qua môi
Thương yêu gắn bó, chợt đi vội!
Còn nhớ? May ra một nụ cười.
Bến Bắc nay đà, buồn bã ngủ
Qua cầu cũng không muốn nhìn chi!
Sao như trống vắng, lòng đang nghĩ?
Nhịp ít, mà nhiều thêm luyến lưu.
Nay về trong nắng, thẩn thơ thu!
Ta thấy buồn bay trên lá úa
Tâm sự bồng bềnh như dải lụa
Sấy vàng nhung nhớ, thoáng vi vu.
Cho được, ta xin một giấc ngủ
Để quên tất cả lúc sinh thời
Khung đan tháo gỡ điều thêu dệt
Trả lại từng mơ, giữ khắp nơi.
NGUYÊN HOANG
6/10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#87 —
10.07.2010 17:45
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-20 11:04:49Nguyên Hoang>
NIỆM KHÚC BÊN ĐỜI...
1. VÒNG CHUYỂN HOÁ.
Vùng thịt da, thơm đồng xanh lúa mới
Mắt môi vương, trên sức sống mặn nồng
Đã gieo cấy, nẩy mầm đầy ước vọng!
Tràn yêu thương, đến sánh bước bên đời.
Có nhìn lại quãng đường qua, diệu vợi!
Soi gương xem vầng trán, tóc thay màu
Chân vẫn đếm, mỏi mòn đi tiếp nối
Trưa sang rồi, chiều đưa thoáng bóng câu.
Nhìn lần cuối, một chốp mây vân cẩu
Chia tay xa, buồn bóng nguyệt hững hờ!
Sóng xô đẩy, bọt bể chìm vụn vỡ
Mọi điều đi? Còn ta đứng, bơ vơ.
Đứng nơi đây, riêng nỗi buồn muôn thuở
Ta vội vàng, cúi lượm lại vần thơ !
Đem giặt rửa, phơi cạnh bờ suối mát
Cùng ta bay, cánh hạc vút lên ngàn.
Quên bỏ hết, dấu hằn lưu dĩ vãng
Cả bốn mùa, cuộc sống ở nhân gian.
2. LỜI NHẮN LẠI.
Xin rời cõi thế hoang vu
Bỏ vừng trăng lạnh, lắng chìm vực sâu
Chốn đây nào có đắng sầu
Không còn tầm rũ trong lầu trả tơ.
Yêu thương chẳng trách đợi chờ
Từng dòng bọt bể chở lời buồn đi
Ta ngồi ngắm bóng tà huy
Nhìn từng cánh lá nhu mì đón thu
Gió về dừng bước phiêu du
Thay ta để dỗ cùng ru giấc nồng
Kẻo trời đà sắp đông phong
Nầy khung trời mộng, bềnh bồng đưa mơ.
3.PHIẾM HƯ KHÔNG .
Mơ gặp giấc vu sơn, triền dốc lạ
Thưc dậy, đều bình yên, chỉ ta già
Chưa được xuôi trùng dương làm bọt bể
Chưa lần về, nghe gió núi , lao xao
Mây mãi trôi, nghìn năm không quay lại
Đứng chờ nhìn, nhẩm đếm những vì sao
Bổng dưng nghe tiếng thở dài đâu đó?
Có sớt chia,chẳng xoá được vết hằn!
Ở thế gian vẫn nghìn đời không đổi
Vừa thoát ra, chợt thấy đã về rồi
Có tiếc nuối, cũng muộn màng qua mất
Thời gian đi, ta đứng lại chờ đi.
NGUYÊN HOANG
7/2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
EM NGƯỜI TÌNH CÁNH GIÓ
ANH CUỒNG NỘ ĐẠI DƯƠNG
XUÔI BƯỚC LẠC THIÊN ĐƯỜNG
NHÌN NHAU KHÔNG QUEN BIẾT
CÚI ĐẦU LẶNG QUAY ĐI.
nguyên hoang
710
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#89 —
11.07.2010 14:24
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-31 22:26:57Nguyên Hoang>
ẢO MỘNG.
Góp lại dư hương, hạnh phúc cũ
Mang về, trên bước trở hoang vu
Như hoa thắm, sắc phai buồn bã
Trao lại Em, nhớ thuở mượt mà.
Thuyền hoa yêu, ghé bến bờ xa lạ
Qua sông xưa, lạc lõng nhớ chuyện tình
Trên sóng nước, chợt quay về bản ngã
Nay mình xa, mai gặp cõi vô minh.
Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
THOÁNG SƯƠNG TAN
Trăng buồn bỏ mặc không gian ngủ
Mây đã trôi theo gió trở về
Nước mắt vẫn lưu từng buổi khóc
Ân tình mãi giữ , nhớ qua mê
Những đêm thao thức rời xa giấc
Nhìn bóng trăng tà nửa mảnh treo
Nghe tiếng bên hiên xào xạc buớc
Chung lòng ai đến, lụy vương theo
Tình yêu nhân thế, đầy ân thí
Ánh mắt xa xôi, nhớ lại gì ?
Ngả bóng qua khung, đùa mộng mị
Trần gian xa cách, đẩy trôi đi
Cho ta một giấc hồng, môi mắt
Trang điểm nhân dung, dáng diễm ngà
Hư ảo bao quanh dường quyện đặc
Mơ hồ thoảng vút, lãng bay xa
Vòng tay trói buộc không tan biến
Đem trải giăng phơi, ngút đỉnh sầu
Trên sóng gởi cho ngần bọt biển
Dập vùi muôn kiếp, đáy thâm sâu
Bao lâu quay bước rời nhân thế ?
Có thấy phiền chăng, chốn cõi trần ?
Mong gió cùng mây dùm xoá hết
Cuộc đời hoang phế, thoáng sương tan.
NGUYÊN HOANG
2010_____________________________
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0