<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-26 22:51:37Nguyên Hoang>
VẪN LÀ NIỀM MONG.
Những áng thơ tình theo cánh hạc
Mang trao nhung nhớ, gởi lên ngàn
Đi qua ngõ lạnh, buồn hiu hắt
Một thuở ngọc ngà vội bước sang.
Ta đứng đây chờ bao kiếp nữa?
Em cho ta được tiếng yêu người
Con tim khô lụn dần hương lửa
Dòng máu mặn nồng, nhạt sắc tươi.
Hết rồi, thoáng mất tuổi đôi mươi!
Đêm vắng buông trôi, truyền tiếng vạc
Ngày ngẩn ngơ nằm trên bến vắng
Đến tìm ngắm lại nét môi cười.
Cơn gió vương thơm mùi quyến dụ
Mây say lắng ngủ phủi bụi trần!
Thiên niên ôm giấc trời ban phú
Đi khất tình thương, đãi thế gian.
Anh có nghe không? Mùi đất lạ!
Dường như lâu lắm bỏ quê nhà ?
Trăng qua quên nhắc dùm, cho nhớ
Tháng Hạ, khúc buồn nguôi chốn xa.
Lãng khách tha hương, còn tiếp bước
Nào xao, nỗi vọng dẩu đêm tà!
Chinh nhân se sắt niềm mơ được
Không đổi lòng tin, chẳng phôi pha.
Ta say bên chén tràn môi nhạt!
Hạnh phúc kề tay, rộn phiếm đàn
Ngày tháng trôi xa hằn mắt biếc
Ngỡ ngàng trời đất nhớ mây hoang.
Ngõ buồn tênh, đợi bước lang thang
Chờ bao năm vẫn mang im vắng!
Chân có đi, nghìn năm lỡ bước
Trở về đây cũng chẳng muộn màng.
Cùng ta, giữ lửa chiếc que diêm!
NGUYÊN HOANG
8/10
Những áng thơ tình theo cánh hạc
Mang trao nhung nhớ, gởi lên ngàn
Đi qua ngõ lạnh, buồn hiu hắt
Một thuở ngọc ngà vội bước sang.
Ta đứng đây chờ bao kiếp nữa?
Em cho ta được tiếng yêu người
Con tim khô lụn dần hương lửa
Dòng máu mặn nồng, nhạt sắc tươi.
Hết rồi, thoáng mất tuổi đôi mươi!
Đêm vắng buông trôi, truyền tiếng vạc
Ngày ngẩn ngơ nằm trên bến vắng
Đến tìm ngắm lại nét môi cười.
Cơn gió vương thơm mùi quyến dụ
Mây say lắng ngủ phủi bụi trần!
Thiên niên ôm giấc trời ban phú
Đi khất tình thương, đãi thế gian.
Anh có nghe không? Mùi đất lạ!
Dường như lâu lắm bỏ quê nhà ?
Trăng qua quên nhắc dùm, cho nhớ
Tháng Hạ, khúc buồn nguôi chốn xa.
Lãng khách tha hương, còn tiếp bước
Nào xao, nỗi vọng dẩu đêm tà!
Chinh nhân se sắt niềm mơ được
Không đổi lòng tin, chẳng phôi pha.
Ta say bên chén tràn môi nhạt!
Hạnh phúc kề tay, rộn phiếm đàn
Ngày tháng trôi xa hằn mắt biếc
Ngỡ ngàng trời đất nhớ mây hoang.
Ngõ buồn tênh, đợi bước lang thang
Chờ bao năm vẫn mang im vắng!
Chân có đi, nghìn năm lỡ bước
Trở về đây cũng chẳng muộn màng.
Cùng ta, giữ lửa chiếc que diêm!
NGUYÊN HOANG
8/10
Nguyên Hoang

![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)