📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

1.143 trả lời, 136.488 lượt xem — Trang 5 / 39
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-26 22:51:37Nguyên Hoang>
VẪN LÀ NIỀM MONG.

Những áng thơ tình theo cánh hạc
Mang trao nhung nhớ, gởi lên ngàn
Đi qua ngõ lạnh, buồn hiu hắt
Một thuở ngọc ngà vội bước sang.

Ta đứng đây chờ bao kiếp nữa?
Em cho ta được tiếng yêu người
Con tim khô lụn dần hương lửa
Dòng máu mặn nồng, nhạt sắc tươi.

Hết rồi, thoáng mất tuổi đôi mươi!
Đêm vắng buông trôi, truyền tiếng vạc
Ngày ngẩn ngơ nằm trên bến vắng
Đến tìm ngắm lại nét môi cười.

Cơn gió vương thơm mùi quyến dụ
Mây say lắng ngủ phủi bụi trần!
Thiên niên ôm giấc trời ban phú
Đi khất tình thương, đãi thế gian.

Anh có nghe không? Mùi đất lạ!
Dường như lâu lắm bỏ quê nhà ?
Trăng qua quên nhắc dùm, cho nhớ
Tháng Hạ, khúc buồn nguôi chốn xa.

Lãng khách tha hương, còn tiếp bước
Nào xao, nỗi vọng dẩu đêm tà!
Chinh nhân se sắt niềm mơ được
Không đổi lòng tin, chẳng phôi pha.

Ta say bên chén tràn môi nhạt!
Hạnh phúc kề tay, rộn phiếm đàn
Ngày tháng trôi xa hằn mắt biếc
Ngỡ ngàng trời đất nhớ mây hoang.

Ngõ buồn tênh, đợi bước lang thang
Chờ bao năm vẫn mang im vắng!
Chân có đi, nghìn năm lỡ bước
Trở về đây cũng chẳng muộn màng.

Cùng ta, giữ lửa chiếc que diêm!

NGUYÊN HOANG
8/10



Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-25 22:57:39Nguyên Hoang>
MỘNG.

Ta đong cho mây trời, vần thơ luyến ái!
Ta gởi theo gió, mang giấc mộng Hồ trường
Ta ngẩng mặt nhìn khung trời, hồi vọng lại!
Những phong ba, giăng cuốn đẩy, đến thiên đường.

nguyên hoang
2010
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-28 22:07:31Nguyên Hoang>
CHẠNH LÒNG

Ngồi tựa lưng, vuốt nếp nhăn trên áo!
Vài con kiến, bò qua lại đo khung,
Có đếm bước chân, lúc mới bước vào?
Còn gì luyến lưu, một chút ấm cúng!
Vệt sót yên hà, khép nép bên song.

Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-31 16:42:09Nguyên Hoang>
GIÓ THỔI BAO NĂM MỆT NHOÀI, RƠI XUỐNG TRŨNG!
VẦNG MÂY LANG THANG, CHÁN NẢN ĐÁP CẠNH TRIỀN
QUƠ QUÀO XEM CÒN LẠI GÌ ? TRONG TÚI ÁO .
MỘT CHÚT SÓT THỪA, DÍNH HAI CHỮ TƠ DUYÊN .

nguyên hoang .
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-31 16:45:22Nguyên Hoang>
Vầng trăng đến muộn đêm qua,
Sương còn đẫm ngọa, phủ đầy không tan!
Tràn vương cành lá mịn màng,
Dường như bịn rịn, ngỡ ngàng chưa xa!
Nhòa trên tóc rối mưa sà
Vỡ loang, thấm nhũn thịt da quyện mùi,
Trần gian cho mấy canh vui?
Ta ôm lấy bóng, lau chùi điểm trang
Dìu cánh gió, dỗ cung đàn
Mặt trời thức dậy, ngắm hoàng hôn đi.
N.H
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-29 13:02:26Nguyên Hoang>
XA, BÓNG THỦY TINH.

Đôi mắt đẹp, nghìn năm mơ, gió hát
Đêm ngạt buồn, vầng tóc chạm trần mây
Trôi lảng đảng, ngắm nhìn hoa chung thủy
Về nơi đâu? Tìm nhớ lại, sum vầy!

Chỉ có mây mới che mù được Nguyệt
Từ thái dương, triền miên rọi ấm nồng!
Ngõ đường trắng, thênh thang chiều nhạt bóng
Bãi yên hà chìm mất ước nhân duyên.

Đợi Em về rừng xưa, kết vương miện!
Phiến lá gầy vàng võ, ngậm tơ sương
Đã lâu rồi chờ môi hôn, trao lại
Gom trần ai, xây cửa mộng thiên đường.

Nắng hanh gió, đêm mù giăng, sa mạc
Lạnh hoang vu, hiu hắt nỗi mong chờ!
Cơn bảo cát mang hồn, phiêu du bạt
Cụm xương rồng, chờ ai đứng bơ vơ?

Giọt nước mắt vừa rơi, nắng khô đặc!
Rớt chạm đàng, bật thành tiếng khô khan
Âm thanh đó, nhớ chiều mưa, xa lắng
Nện vọng về, thổ mộ chở thu sang.

[color=#000033]Đôi mắt đẹp, nghìn năm mơ Irak
Tây tạng buồn, vầng tóc chạm trần mây
Đến Nhật bản, ngắm nhìn non Phú sỉ
Về Việt Nam, tìm núi Cấm, tu Thầy.

Nguyên Hoang
8/10
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
Vầng trăng đến muộn đêm qua,
Sương còn đẫm ngọa, phủ đầy chưa tan!
Tràn vương cành lá mịn màng,
Dường như bịn rịn, ngỡ ngàng chưa xa!
Nhòa trên tóc rối mưa sa
Vỡ loang, thấm nhũn thịt da quyện mùi,
Trần gian cho mấy canh vui?
Ta ôm lấy bóng, lau chùi điểm trang
Dìu cánh gió, dỗ cung đàn
Mặt trời thức dậy, ngắm hoàng hôn đi.
N.H



Nhỡ buổi dậy thì..


Trán xếp ly vì bao suy nghĩ
Hay vì thời gian làm già đi
Tóc rối ôm vai che màng mịn,
Tóc thề ai đợi bạn cố tri .
Ôm bóng trăng non vui trang điểm
Hồ trường đã cạn hết bao ly ..
Thoáng trông quỳnh trắng chao chúm chím
Say chưa mà thơ cũng dậy thì ...


📎 goodmorning


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Nhớ ngừoi ta ôi sao ....mà nhớ quá
Gặp nhau rồi bưon bã bứoc quay đi
Cớ vì sao mà chẳng biết nói gì
Khoảng ngăn cách chỉ màng không ......vô chứng

B.N

Ở đó nhớ, nơi đây thì.....cũng vậy!
Ngắm mây trời, xin gởi vội theo mây
Lời tỏ tình để đó, rảnh lại quay
Nhắm mắt đi, trong vòng tay sẽ thấy ?
Những điều gì mơ ước, cứ ôm ngay .
N.H
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
Ở đó nhớ, nơi đây thì.....cũng vậy!
Ngắm mây trời, xin gởi vội theo mây
Lời tỏ tình để đó, rảnh lại quay
Nhắm mắt đi, trong vòng tay sẽ thấy ?
Những điều gì mơ ước, cứ ôm ngay .
N.H


Khép hờ mi để nghe phút vui vầy
LỜi tỏ tình ai đó gửi trong mây
Nhớ thì có nhớ nhau nhiều đó
Nhưng thôi không nói kẻo gió bay .


[8D][:D]


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
CÓ VƠI KHÔNG?

Ta bỏ cuộc tình vào túi, quảy!
Đi lang thang, rao bán cho đời
Người chê, không ai buông câu hỏi.
Khan cả lời, nào dám nghỉ ngơi.

Nhớ lời xưa, ta quay về Vàm cỏ!
Van người thuê, một mảnh đất bên dòng?
Ta vội xây một căn chòi nho nhỏ,
Ngày qua đêm, nhìn con nước đợi trông.

Ta ngồi đây làm thơ,
Ngắm phù sa để chờ?
Trăng ẩn trốn phương Nam(Vàm cỏ).
Trăng nơi nào? Ở đây!
Cho xin một buổi sum vầy
Rời xa nhân thế, gọi hoài Mình ơi!

Nguyên Hoang.



Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-07 03:41:47Nguyên Hoang>
DẤU HẰN, NGÀY THÁNG CŨ.

Bãi cát nâng chân, nhẹ nhàng thoáng bước
Sao dấu hằn sâu? Mà vẫn nhạt nhoà!
Thân phai bên triền, như tia nắng sót,
Của hoàng hôn nào? Bỏ lại hôm qua.


Đường xưa nhưng không còn lối cũ
Như đời đi qua, dốc nhỏ phôi pha
Và câu ca dao, muộn phiền vân vũ
Ai hát sai cung? Phiếm lỗi giao hoà.

Đi qua Vàm cỏ xuôi dòng!
Mảng dề hoa tím bềnh bồng úa phai
Bỏ quên đường cũ gót hài
Dòng sông đã chết, qua ngày hạ thu.

Tình nồng theo gió thổi
Nghìn thuở mãi yêu Em
Thu về xoa tóc rối
Có dỗ giấc êm đềm?

Mưa chiều trên phiến lá
Giọt nước mắt chia xa
Qua từng con dốc phố
Chờ Anh, Em khóc oà.

Em ơi! ngày tháng cũ
Làm nhũn, bước chân đi!
Lối nào quen hẹn ước
Buồn nối gót thiên di.

Bên triền non hiu hắt!
Tiếng chim hót ngập ngừng
Bóng chiều chờ khuất núi
Nằm tiếc rẻ lưng chừng.


Nói chi dong dài
Tình nồng cũng bay
Mình thương, mình cứ nói ngay
Cứ nói lề mề
Chuyện đó bị chê!

Nhìn quanh tất cả sắp về
Thôi thì cứ nhớ, cứ chờ
Lại mong rồi đợi duyên hờ, xa xôi.
Đêm huyền giấc ngủ đơn côi
Mơ trong giấc điệp bồi hồi nhớ nhau.

Tình yêu nồng thắm chiêm bao
Làm cơn gió lạnh, chun vào chiếu chăn.
Cõi đời, đóm lửa phù vân,
Vầng mây hạ ngọt, buổi sầu mặn tâm.

Gởi lời về chốn xa xăm
Đi ngang Vàm Cỏ, ước thầm gọi trao.

NGUYÊN HOANG
2010
R
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
CHO LỜI TẠ TỪ.

Em chia nước mắt đời phân nữa!
Phân nữa thay Anh khóc tủi hờn
Tủi hờn đất nước mình muôn thuở
Muôn thuở đau buồn chẳng kém hơn.

Có bao thương nhớ đều cho hết!
Nào muốn mong ai, đáp trả đền
Những lúc mưa rơi nhoà tóc rối
Quên đời, không biết lá rơi bên.

Lá xót chân Em dày xéo bước
Đạp trên muôn xác, dửng dưng lòng
Muôn thu vẫn đến, từng năm trước
Nào có buồn lo, lẫn ước mong.

Thuyền cũ rời xa bỏ bến sông
Phòng không gới chiếc, chối tơ hồng!
Hận ai? Giữ mãi tình đơn bóng
Một mái am thiền, nhốt nhớ mong.

Phương xa trở lại tìm người cũ
Ngày tháng dòng sông đã cạn nông
Vẫn mãi không quên tình cố cựu
Ngàn mây dừng bước, gót phiêu bồng.

Thiền môn lối dẫn đến thiên đường
Đây chốn trang nghiêm kinh tụng niệm
Ánh mắt tượng thờ nhìn bước dõi
Hỏi lòng có nhớ đến tơ vương?

Xin giữ hương xa nhờ gió cuốn
Trở về miền cũ nhớ thương ai!
Dấu xưa để lại thềm hoang cổng
Lời tạ ơn trên đã định bài.

Nguyên Hoang
2010


Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Hoang

CÓ VƠI KHÔNG?

Ta bỏ cuộc tình vào túi, quảy!
Đi lang thang, rao bán cho đời
Người chê, không ai buông câu hỏi.
Khan cả lời, nào dám nghỉ ngơi.

Nhớ lời xưa, ta quay về Vàm cỏ!
Van người thuê, một mảnh đất bên dòng?
Ta vội xây một căn chòi nho nhỏ,
Ngày qua đêm, nhìn con nước đợi trông.

Ta ngồi đây làm thơ,
Ngắm phù sa để chờ?
Trăng ẩn trốn phương Nam(Vàm cỏ).
Trăng nơi nào? Ở đây!
Cho xin một buổi sum vầy
Rời xa nhân thế, gọi hoài Mình ơi!

Nguyên Hoang.


ĐÓN ANH VỀ VÀM CỎ


Người trai tứ chiến sao mà chịu trận
Về khoang vùng ẩn nhẫn sống ven sông
Vàm cỏ đông quanh năm nước xuôi dòng
Lục bình tím tím mênh mong bát ngát

Câu hò cấy mạ chiều chiều em vẫn hát
Đường đê mòn anh đến vác gánh chung
Tay trong tay cảnh quê tuy chất phát
Mà yêu thương luôn như bát nước đầy

Mái tranh nghèo mà vẹn ý đắm say
Chữ mình ơi nhớ giữ hoài anh nhé
Đêm thanh bình trăng vén mây nhè nhẹ
Trông đôi mình duyên thắm kết se

Thơ viết xong anh đọc cho em nghe
Tả quê hương sắc miền tây nhàn đạm
Áo bà ba em không là cô tấm,
Nhưng anh yêu vì tay lấm chân bùn.

Tóc em dài để nhớ mãi một hình dung..


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
MÂY VIỄN XỨ THEO VỀ.

Có nhánh mây bay, đường qua ngõ!
Chợt cầu gãy đổ, đứng bơ vơ
Tha hương lần chuỗi, đời lưu lạc
Theo bước trăng mơ, đếm mắt buồn.

Ta ngóng bao la nhìn sâu hút
Tìm trong hư ảo cõi phù vân
Có vì sao lạc hay trăng chiếc
Cầm sẵn chỉ hồng, trói lấy thân.

Ta đi gom gió, không còn gió
Đem dấu vừng trăng, mất cả trăng
Chỉ còn ánh mắt nồng hơi ấm!
Mượn thêm nhật mộng, xấy vết hằn.

Mong sao gió lạnh không còn nữa
Thanh thản ta vào ngắm bóng trăng.

Ai đâu đứng sẵn mà cho trói?
Muốn trói toàn thân, hỏi tơ hồng!
Năm thương mười nhớ hằng mong
Vòng tay lần nữa, ôm bồng không buông.

Có phải là hư ảo?
Ai đã cho được nào?
Mang cuộc tình mây gió
Trời không cho...trăng cho?
Chờ...N.H. Mỹ tho.

Nguyên Hoang
9/10






Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-12 16:03:06Nguyên Hoang>

CHIẾC BÓNG

Anh cầm ô, che mưa chiều đại lộ!
Đón Em về, ngày tắt nắng, đi qua
Gió cuốn ô, bóng thủy tinh vàng võ
Chợt vỡ dưới chân, mảnh nhỏ ngọc ngà.

Qua đó, cõi trần vờn soi được bóng!
Đã còn gì không? Lối ngõ lọc lừa
Người cầm ô, hát rong trên đường phố
Buồn lang thang, kể lại chuyện ngày xưa.

Từ một ngày, mây trôi biền biệt!
Để gió buồn, cằn cỗi đợi mưa.

Trời mãi mầu xanh,
gió mây vẫn bất biến.
Vạt nắng hôm qua,
đến trú trước sân nhà.
Một nhánh cây úa vàng,
một chiếc hoa sót.
Cùng thân cố dành, che được bóng ngả
Người hát rong già, hết kể chuyện xưa.

Chiều nay chẳng mưa
Bóng nắng đứng hoài
Ô xếp để dành
Chờ đón dáng Ai?

Nguyên Hoang
2010

Gởi cho gió núi mây ngàn
Cuộc tình trả hết, một lần đi qua
Bây giờ mất cả mượt mà
Bao nhiêu niềm nhớ, tan hòa hư không.
ng.hg
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
TRI ÂM

Cho xin lại, mùa thu phân đôi ngã
Xuân còn đâu, khi tất cả nhuốm vàng!
Để không quên, ngày buồn đêm tháng hạ
Lưu lạc phiêu bồng, chia sớt đông sang.

Em trao tôi chiếc khoá tình năm cũ
Về khu đền, im vắng bỏ hoang vu
Đến hoá thân là mảng dề hoa tím
Theo dòng sông, tìm ai đó, đền bù?

Cùng phù sa chỉ là lớp váng mỏng!
Nhưng không rời, khoảng ngăn trống nơi tim
Có nhung nhớ, một đôi lần kỷ niệm?
Thời gian qua, dần xa bao mộng mị
Từng nỗi buồn, chìm lắng rủ nhau đi.

Con bướm lạc đến khu vườn bở ngở
Còn ai không? Đã có thuở đợi chờ!
Có để lại vết buồn, ghi dấu đến?
Vòng tay nầy tạ lỗi, được kề bên.

Đông chưa sang, thu vẫn còn lưu ngụ
Nồng con tim xin gởi lại trên vùng
Trăng hãy dỗ giùm tôi say giấc ngủ
Đông về rồi, nghìn kiếp ủ hoang cung.

Dật dờ trôi, lững lờ hồn cô độc!
Bay lang thang, muốn ngụ lại giăng lòng
Có đón rước được gì? nơi khoảng trống
Trần vô vi vấn quyện, nắng đến hong.

Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
1.CÙNG MÙA THU ĐI SANG.

Em có hay? Thu đã về trước ngõ
Có cùng thu, đi trẩy lá cho vàng?
Anh sẽ vội, đậy che từng mảng cỏ!
Qua ngày thu, làm nhẩn cưới em mang.
Từ Việt Nam vừa mới đặt bước sang
Bố bảo lãnh, đang hưởng tiền thất nghiệp!
Mẹ nhừ người, giữ trẻ mòn tuổi tác
Bám từng ngày, theo tiền giấy mỹ kim.
Nay gởi quà cho cô, mai lại chú
Người qua sông, cố bắc giữ nhịp cầu
Quên tất cả, bỏ lại gì chuyện cũ
Cuộc đời nầy là có mấy? được lâu.

Ta may mắn còn đi dưới nắng ráo
Cơn mưa chiều, đầy thắm mát qua tim
Ta đã thoát, khỏi ngày dài ngất lịm!
Buồn xa xôi, chấp nhận thuở năm nào.
Mai cũng sẽ về nơi dường xa lắm
Không còn ngồi nhẩm tính tháng với năm.

Nguyên Hoang


2.DẤU CHÂN PHAI THEO...

Theo mây trời, rong chơi khắp thế gian
Hoà trong nắng, hôn ngập tràn môi mắt
Xoa lên thân, phơi mình in trên cát
Vòng tay chờ, thiếp giấc với mỹ nhân.
Chặng đường tình, bước chân dồn dập thở
Trôi vu vơ, ném mắt ngắm đôi bờ
Vùng nhũ thạch bỏ quên hằn bụi bám
Nay trở về nhẵn gót, phẳng hoang sơ.
Giang đôi tay, cuộn tròn cơn lốc xoáy!
Những dỗi hờn, trời đất gởi vô đây
Ta vất vả, dỗ dành cho yên giấc
Phủi bụi trần, dọn sẵn cổ mây mưa.
Nhìn vách đá quay lưng từ chốn cũ
Thiên di, sao chép lại, phiến cung hờ !
Ai giúp đẩy, thả chìm vào nước lũ
Trải bên thềm, đụn cát đấp xây mơ.
Ngồi đây ôn kỷ niệm qua, vụn vỡ
Còn gì đâu? Để trở lại quê nhà!
Dù thân ái, mà trong ta đã mất
Lòng bâng khuâng, chua xót ở phương xa.
Tất cả đi qua, còn đời, mất ta!

Nguyên Hoang

CHO MỘT LẦN MƠ.

Cho ta được hằn sâu trong đáy mắt
Những nụ hồng, thơm ngát của nhân gian
Để từng nơi, ta nhìn xem cảnh vật!
Làm thân dơi, treo buông, ngắm cõi trần.
Hầu nghe được, những cung sầu, nhịp thở!
Trên phiếm đàn lưu luyến, chốn vô minh
Chút nào đó, sẽ nhớ điều ngộ nghĩnh!
Tình yêu cho, đôi lúc phải tôn thờ.
Ta rủ Em trở lại vùng cổ hửu !
Nghìn năm xuyên, lá vẫn đủ, chưa vàng
Hoa mãi nở, giữ vẹn tròn vị mật!
Như là hôm qua, sương vỡ chưa tan.
Mình mỗi chiều, không mong tà dương khuất!
Đêm chẳng cần, trăng đến để khoe duyên
Gió lả lướt, mây uyển trầm, hương quyện
Hằng nga thua cả dáng dấp trong ngần.
Em tất cả và trong ta bất tử!
Thời gian qua, không có phút tạ từ
Những ngày vui, chư tiên cùng đến dự
Hỷ mục có bằng Điêu Trác, Trầm ngư?
Ta lang thang xuôi miền xa, dựng đá!
Bàn tay ai? Làm nhẵn thín bên triền
Gió núi khắc, ngoằn ngoèo rêu bám phủ!
Nhìn tượng hình, như lời nhủ thiêng liêng.
Cho ta đến cài thơ trên vương miện!
Xin được nâng niu, nơi đó miên trường
Mang bóng sắc, đem về trên sóng biển
Cùng ta bơi, về lại với quê hương.

Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-06 19:30:12Viet duong nhan>
BỎ MẤT CƠN MÊ.

Hồn ru ngủ, quay trở về góc phố
Mùa thu đi, đưa ròng rã miên du
Trời xế bóng, xót ngần mơ rũ nợ
Xua ân tình hồi tưởng lại luyến lưu.

Ngõ đường đó, đã bào mòn bao dép
Bước theo sau, hạt tơ nắng thì thầm
Ấp ủ mộng, đan phiếm đời thật đẹp
Vỡ vụn rồi! Nào trọn chuyện trăm năm.

Lúc quay bước, lá ngập đường phủ lối
Từ sơ khai, vương vấn lỡ bồi hồi!
Mang ký ức, trải lót dòng mong đợi
Xuyên đậm lòng, một cánh gió xa xôi.

Đi bơ vơ, ngắm khung trời hoang lạnh
Ai cho ta, lần thốt tiếng ăn năn?
Cõi nhân thế, dần xoay không thay đổi
Nơi nào ngưng? Để xây vội mộ phần!

Ôm mong nhớ, ngồi đây có tiếc nuối
Nhìn mây trôi, nhìn trăng khuyết lặng lờ!
Hãy đan gấp hoài mong khi giong ruổi
Gối đầu say, bằng gặp gỡ trong mơ.

Hoa luyến ái, khu vườn xưa rêu bám
Tầng dư hương, co cụm đợi ai về?
Phai sắc thắm, mỏi mòn che mất dấu
Nụ đài khô, vừa bỏ mất cơn mê!

Sao lòng vương, cứ mãi đợi luôn chờ?
Dù phút cuối còn cho một hơi thở.

NGUYÊN HOANG
 
R
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-20 19:06:36Nguyên Hoang>
NGÀY THÁNG ĐI QUA.

18 tuổi đi vào đời bỡ ngỡ!
20 năm xa vắng ngủ mong chờ
Xa xôi không thể về gặp lại!
Em đã về đâu nơi bến mơ?

10 năm về lại nhìn nơi cũ
Sao chẳng cho nhau tiếng giã từ?
Ngày tháng trôi qua, buồn chất ngất!
Lối về còn mất? Những suy tư.

20 thế kỷ người đang sống
Cho được gì không? Ở giấc mơ!
Cay đắng từng ngày, nhìn bất động
Giật mình đánh mất, tuổi ngây thơ.

Thời gian điểm cuối đời lưu lạc!
Sóng bạc phôi pha, vẫy bóng tà
Gió vút len bay dần mất hút
Mây về ta gởi chút hương xa.

Còn được giấc mơ, riêng cho ta!

Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0

CẢM XÚC..

Giọt nước mắt, có nhiều lần rưng chảy
Khi lòng mình xúc động tự nhiên rơi
Bổng nhớ lại, những gì trong kỷ niệm
Dành cho nhau, nay đả mất thật rồi.


VÙNG BÌNH YÊN.

Xuân về, thay dáng người nhân thế
Hoa thắm tranh nhau khoe sắc màu
Gió đến mây đưa, hương tỏa ngạt
Ta cùng thơ rượu, ngắm trăng sao.


KHÔNG QUÊN.

Suốt kiếp có ngồi đây để đợi
Ngàn năm luôn nhớ, một bóng người
Hẹn ước trăm năm đà chưa đủ
Xa trời gần đất, vẫn chưa vơi.


MỘT MÌNH.

Ngày mùa thu, mây trời trôi ãm đạm
Nhìn bâng quơ, để nhớ lại cuộc tình
Trong nhân thế, cũng lắm điều ngộ nghĩnh
Chợt vu vơ, cười khúc khích một mình.

Nguyên Hoang









Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-26 19:47:18Viet duong nhan>
DẤU HẰN.
Lưng ngựa oằn, dấu in ngày giông bão
Trở về cùng, ngắm lại cỏ đồng xanh
Vẫn hoang vu, ẩn hiện dài hoang lạnh
Bóng nhập nhoà, trao lại dáng xanh xao.

Nỗi buồn mang, trú hồn bên ốc đảo
Theo vân môi, tựa nứt rạn tinh cầu
Dìu đưa thoát, dung nham từ cốt lõi
Bốc hực nồng, cho mằt thẳm đêm sâu.

Đưa mộng ảo,trả về miền đất hứa
Treo trần mây, những cánh bấu chân dơi!
Làm nhũ thạch, chứa căng tình, hoá sữa
Cho người qua, thêm sức bước bên đời.

Ai ngất ngưỡng , thân cuồng say, hỉ nộ?
Không cho xin, những đắm đuối hoang đường
Mang gởi gấm vào trùng dương, sóng biển
Tưng ngày đùa lên bải cát, tang thương.

Cho nước mắt mặn nồng, ngâm ủ kín
Đem ra phơi, khi gió nắng ân tình
Đã thật sự? Trăm năm là miên vĩnh!
Vòng tay nầy, xứng đáng tặng nguyên trinh.

Loài bò sát không van xin, chân đạp!
Cát thuỷ tinh, dấu kín những ấu trùng
Về đỉnh nhớ, tìm thâm ân thác lũng
Biển đậm lòng, nhân chủng bám như sam.

NGUYÊN HOANG
2010
 
R



Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
THÂN PHẬN

Ta cánh chim bằng cô thân, lẻ bạn
Hoàng hôn đi, ta hối hả, tìm đàn!
Giữa sa mạc, không nhành cây trú ẩn
Khắp trùng dương, chẳng hải đảo ngưng chân.

Mưa chiều qua, không gian còn buốt lạnh!
Ta lang thang cứ đi mãi, biết đâu về?
Thân xơ xác, rã rời có mỏi cánh?
Sâu thẳm ngút ngàn, cuốn hút thiếp mê.

Lại về trên đỉnh sương giăng!
Cỏ hồn hoang mục, tơi vầng trăng tan
Bao nhiêu nước mắt khô cằn
Đi về lần cuối, không phần cho nhau.

Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
ĐƯỜNG XƯA

Chào nhau buổi sáng
Tiếng hót Họa mi
Đường xưa lối cũ
(Đường xưa còn nhưng lối cũ đổi thay)
Tất cả vàng thu.
Xin để không gian ru ngủ
Niềm thương gởi đó, mặn lòng!
Về lại nhánh sông huyền thoại
Thuyền hoa chở nặng nhớ mong.
Bến xưa người đâu, chẳng thấy?
Trăng khua bến mộng gọi tìm
Sông im từ lâu thức dậy
Dật dờ khơi động lại tim.

Ta bóng mây trời lỗi hướng!
Thiên di gát bỏ muộn phiền
Chia cho ai? Nỗi niềm gắn bó.
Còn nơi đâu? Giữ lấy nhân duyên.

NGUYÊN HOANG

Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-07 19:30:43Nguyên Hoang>
THỀM NẮNG HẠ

Em bổng đưa ta, về nắng hạ!
Một vòng, tay ấm khẳng khiu,mơn
Nếp nhăn đuôi mắt, hằn năm tháng
Nầy cánh hoa dung, có dỗi hờn?

Ta chép thơ tình, ru cơn ngủ
Đưa Em trở lại, vũng ân tình
Là dòng sông nhỏ, vàm bến cũ
Đầy nhớ, tràn thương dỗ dáng xinh.

Ta mơ trên ngõ về nhân ái!
Có lẽ trời cao, đã an bài
Mây gió cùng ta bày yến tiệc
Khách mời tới dự, cõi thiên tiên.

Ong bướm xum xoe, vờn cánh thắm!
Say mê nhún nhẩy, khóm hoa hồng
Mơn man triêng đoá, oằn nhuỵ lặm
Húp hút mật đài, quẩy xoay mông.

Xoa búp hoàng liên, nghiền hoằng pháp!
Nghiệp tu đạo tích, ngưỡng thiên trù
Thong dong bát nhã, phù nhàn lãm
Dẫn bóng đường quang,lãng ưu du.

Chợt quay trở lại, nhìn dương thế!
Ta vẫn yêu Em, đến trọn đời
Lảng đảng trong thơ, dìu nhập thể
Em về cung nhạc, chuyển muôn nơi.

Đây bước trải giăng, bồng nguyệt sáng!
Trần gian mấy thuở được sum vầy?
Tà dương chưa khuất, trăng lố dạng
Ta đón hương lòng, ngập bóng say.

Ta ngủ bên thềm, tràn nắng hạ!
Chao nghiêng mộng mị, lã cạnh triền
Non cao ngút thẳm, chờ băng giá
Gềnh đá dật dờ. đợi nhũn duyên.

NGUYÊN HOANG
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0

TA CÙNG EM...

Ta bỏ vào đây,một chút tình của biển!
Em thử nếm xem, đã đủ mặn ước nguyền?
Một trăm đó? Có trọn đầy cho hương lửa.
Bước phiêu bồng, luôn thấy mãi chuỗi mây mưa.

Khi trở về, được ngắm lại ánh trăng xưa!
Nghe câu hát, đêm rong thuyền sông Vàm Cỏ.
Lời thơ mượt mà, đượm tình quê hương đó.
Soi bóng trên dòng, theo ròng lớn đong đưa.

nguyên hoang.
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-10 23:13:19Nguyên Hoang>
quote:

LÒNG VIỄN XỨ

Kẻ ở nơi xa vọng cố hương,
Hoài mong quê mẹ, dạ còn vương,
Lòng người viễn xứ bâng khuâng lạ,
Nhớ nhớ, thương thương... nỗi đoạn trường.

Khiết Tâm
19.6.10

GIỮ TRỌN TÌNH

Em hởi! Đoạn trường ngày tháng Hạ
Tang thương chua xót trải ta bà!
Tha hương lưu lạc, hồn xa xứ
Mãi giữ trọn tình, tổ quốc ta .

nguyên hoang
9.9.2010
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-16 22:04:47Viet duong nhan>
CÒN ĐÓ CHO TA.

Thời gian giục giã xua tay
Qua đi nỗi nhớ, trải dài mong manh
Từ trong giọt nắng long lanh
Đêm sâu dìu bóng qua mành căng phơi.

Vùng sương, nguyệt lặn bên trời!
Van xin cho lại, tình người trăm năm
Trần ai từng bước âm thầm
Tay đong nắng gió, cung trầm phôi pha.

Ngân thu chan chứa mộng ngà
Cho say giấc ngủ, trôi qua vũng sầu
Về đâu nương dấu mịt mù?
Chân dung buổi sáng, ngày thu buổi chiều.

Trầm tư nhìn gió hắt hiu
Nghe như luyến tiếc, đêm dìu ăn năn
Bao giờ phai hết dấu hằn?
Trên nhân dung đó, sẽ dần đổi thay.

Triền non xây dựng phù đài
Mái che dương thế tháng ngày phiêu linh.

Tương giao trọn vẹn nguyên trinh
Trần gian xem lại tựa hình giả sơn
Xin cho bỏ hết giận hờn
Buông xuôi mây gió đến mơn cõi lòng.

Còn nhựt nguyệt, còn non bồng
Còn dòng nước biển, mặn nồng dấu yêu.
Ngắm nhìn sương khói quạnh hiu
Ngỡ vòng tay lạnh, cường triều thuỷ chung.

Nguyên Hoang.
 
R
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-11 00:58:49Nguyên Hoang>
MƠ ƯỚC VỚI THI NHÂN

Nét thanh tú ngọc ngà trên mắt biếc
Dìu trong thơ, diễm ảo ngút tinh vân
Vòng tay em cho lại dáng yêu gần
Rời vạn kiếp, vẫn còn luôn nuối tiếc.

Em cho ta một cõi đời mộng mị
Tròn ước mơ, trên nhân dáng xuân thì
Ta quỳ đợi, em cầm đao phủ thủ
Xoá bóng trần, thơ ta vẫn luân lưu.

Em bắt gặp, trên ngõ đường, góc phố
Một cái bang, mang bầu rượu túi thơ
Say nghêu ngao, tìm hình ảnh tôn thờ
Dò dẫm lối, quay về nơi hội ngộ.

Em bắt gặp, một Vương gia hào sảng
Bên cung hoa, phòng loan đả sẳn sàng
Chờ phu kiệu dừng chân, hạ võng cáng
Để đón nàng, tuyệt thế chốn nhân gian.

Em bắt gặp, quân nhân sau cuộc chiến
Chờ lương hưu, nhận được chút đĩnh tiền
Đi khắp Shop, hàng nào Sale mua hết
Mang về treo, xua đuổi giấc cô miên.

Em bắt gặp, người già trên xứ Mỹ
Đi van xin, năn nỉ chút lòng thừa
Về sưởi ấm, giúp bao người chữa trị
Căn bệnh nghèo, chịu đựng ở quê xưa.

Em bắt gặp, một niềm mơ vĩnh viễn
Nơi công viên, tượng đá mắt nhắm nghiền
Như khấn nguyện lời gì tha thiết lắm
Cuộc đời nầy, trọn vẹn với khuôn duyên.

Hôn môi thơm, nhìn say trên má phấn
Xin hiệp lòng, mơ ước với Thi nhân.

NGUYÊN HOANG



Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-11 01:17:19Nguyên Hoang>
TÌM MỘNG DU.

Ngày buồn cùng tháng năm qua
Quét vôi phủ bóng mượt mà nhân dung
Đưa vào tận cõi mông lung!
Khung đan bỏ trống, tơ chùng sắt se.
Thu sang xóa dấu ngày hè
Tay xuyên tóc rối, phủ đè nếp nhăn
Trên từng chua xót nhục nhằn
Đêm len song cửa, nghe lần bước trăng


Đến chia, xớt ngắn nỗi niềm
Vết hằn đuôi mắt chân chim rám đời.
Gió mây về bến mù khơi
Tay ngân đong lại, góc trời khuông thiên.
Thương hải biến vi tang điền
Đưa đời dồn ép, bên triền truông sâu
Giặt trong dòng nước đục ngầu
Phơi trên đỉnh nhớ vạn sầu ủ tim.
Để mong trổi dậy đi tìm
Một trời nhung nhớ, một niềm mộng du.

Nguyên Hoang.
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-13 03:43:39Nguyên Hoang>
ĐÃ NÀO QUÊN CHƯA?

Qua miền Tây, ngang vũng lầy nào, không nhỉ?
Anh tìm qua, được gặp để sum vầy?
Nhìn Em đó, bóng hình qua xóm Net!
Mà sao lòng? Dường nổi sóng mưa mây.

Chân dừng góc phố miền Tây!
Để mong nhìn thấy người tình trăm năm
Hôm nay phố nhỏ mưa dầm,
Từng bong bóng nước, âm thầm dìu ta.

Đi qua lối ngõ ngọc ngà!
Đường trăng soi ngã, ta vào cơn mê
Đến rồi chắc phải không về?
Hương thơm mùi tóc, nguyện thề trăm năm.

Ta thấy lung linh, không gian thắm, bạc bàng!
Em ơi! Phương đây buồn nhớ lắm,
Trăng về tây, từ đông vẫn đứng ngắm.
Có lẽ nào? Mình Chức Nữ Ngưu Lang!

Chuyện đó ngày xưa, khung trời nào bảng lãng?
Hôm nay thương nhau, ngập kín đóng tâm hồn.
Còn ánh mắt, ngóng mong về nơi đó!
Máu hồi tim, đã hợp hòa nhiễm sắc,
Và môi hồng, e ấp đợi trao hôn.

Nguyên Hoang.
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»