<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.12.2016 12:07:28 bởi Huynhthomy>

NƠI NÀO CÓ CHÂN PHƯƠNG..
Trời cao bao nhiêu mà chẳng biết..?
thế gian chịu mãi miết khổ nàn,
tai ương gieo xuống ngập tràn,
mưa sa lụt lũ gian nan khắp miền.
Đau khổ hoá thành điên ngơ ngác.
lang thang đi dưới nắng hực nồng,
tìm về bến cũ dòng sông,
trầm mình giặt bóng sạch buồn thế gian.
Trời trong xanh mênh mang rộng lớn.
biển bao la sóng gợn muôn chiều,
sao không cho được thương yêu?
giúp chân qua thoát phù kiều bể dâu.
Trăng soi chiếu thật sâu xuyên ngõ.
mơn ru an ủi đó nhẹ lòng,
ngoài đường đang chuyển gió đông,
nép người ước vọng đổi mùa luôn xuân.
Để tất cả sống hợp quần hạnh phúc.
nhìn nhau gặp mỗi lúc vui cười,
như hoa ngàn cánh thắm tươi,
mắt môi hằn vết rực ngời chân phương.
nguyênhoang






















