SAU CÁI CHỚP MẮT
Tôi lang thang giữa cánh đồng bông lau màu tím, không chủ đích. Không phải vì tôi yêu bông lau mà bông lau đẹp thật! Gió ngả nghiêng những cành lau như đùa giỡn, như lả lơi mà man mác buồn. Tôi chớp mắt, kiếm tìm những hình ảnh quen. Tôi từng thấy anh cũng lang thang như vậy, không nhìn thấy tôi. Tôi chớp mắt, thèm nghe một tí rock, thèm một tách cà phê. Chớp mắt, khóc rồi! Ôi! những bông lau yếu đuối, lả lướt bay trong gió như tìm chỗ bấu víu.
Anh không nhìn thấy tôi ngay cả trong những giấc mơ,chớp mắt thức dậy mặt trời đã lên cao. Chiếc gối như ướt, ánh nắng xuyên vào cửa sổ, mắt ráo hoảnh ngước nhìn, thèm một cái nhắn tin.
Một ngày không học sao qua rất nhanh, thời gian nghỉ trưa ở trường sao dài dằng dặc. Dọc hành lang, những cái bóng lướt thướt đi qua, mệt mỏi, nhíu mắt tìm chỗ nghỉ trưa. Tôi thường thích quan sát mọi thứ rồi có đôi lúc chợt giật mình vì chỉ sau cái chớp mắt thì những gì vừa thấy không còn nữa. Bạn bè thường nói tôi có một đôi mắt tỉnh không ngờ, đôi mắt tỉnh hay làm người ta sợ. Nhưng biết sao được, mẹ sinh tôi ra đã vậy, nhưng đôi mắt ấy không bao giờ nhìn thấu được anh, khi đối diện đôi mắt tôi luôn cụp xuống, ngước lên chẳng còn, chỉ còn khoảng không trước mặt. Giống như trên những cánh đồng bông lau màu tím, tôi muốn nổ tung theo những lau lách bay mù trời. Mở mắt ra nhìn, tôi biết không có những bông lau đầy ám ảnh. Tôi theo chân đi dọc hành lang, không hiểu sao những cái bóng đổ xuống của cửa thang máy nhất là khi cửa đóng mở luôn làm tôi thích thú, tôi luôn luôn tưởng tượng khi bước vào tôi sẽ có bạn đồng hành, nên hay đứng nép vào một bên. Có một người bạn đã từng căn dặn tôi vào thang máy không nên đứng vào một góc như thế, dễ bị những yêu xanh đỏ râu ria lợi dụng, tôi cũng sợ nhưng lỡ quen mất rồi, nhưng cũng cố gắng thay đổi vì bạn nói đúng. Bao giờ cũng vậy, cuối cuộc đi một nỗi thất vọng ngập tràn dìm tôi ngụp lặn. Nhưng tôi không biết bơi. Vậy mà không cần ai cứu, không một cái phao tôi tự cứu lấy mình. Bằng cái chớp mắt mà thôi. Đôi mắt tôi tỉnh lại, ánh nhìn như luôn muốn thấu tận tâm can người đối diện. Tôi muốn biết người ta đang nghĩ gì dù không bao giờ tìm được câu trả lời. Đôi khi nhìn anh, anh qua lại, làm việc gì đó, tôi hay tự hỏi anh đang nghĩ gì, một người tưởng chừng rất đỗi thân đến nỗi như thuộc hết nhau mà quả thực không tài nào soi lọc được vào ý nghĩ. Thôi thì nên chỉ biết rằng hãy làm tốt những gì đang có và tốt vị trí của mình. Và nên chỉ biết rằng mình rất yêu anh.
Anh nói với tôi người ta thường tìm kiếm những gì không thuộc về mình. Vì như thế mình mới khát khao muốn có rồi quên đi những dễ dàng đơn giản trước mắt. Dù đó là những yêu thương. Anh sợ tôi như con heo con đang đi tìm cái đuôi của mình. Anh kể một câu truyện trên mạng về một chú heo con đi tìm hạnh phúc, mẹ nó nói hạnh phúc là cái đuôi luôn theo sau nó nếu nó luôn sống tốt. Tôi thường hay đùa rằng vậy anh là cái đuôi của tôi phải không? Cái đuôi mềm mại mà nghiêm khắc sẵn sàng quất mông khi heo con đi sai đường. Anh tỉnh còn hơn đôi mắt của tôi, trong mắt anh tôi như một cành lau dễ ngã vào trong gió, không khéo một ngày gió sẽ cuốn mất đi. Tôi không dám rõ rằng anh có sợ mất mình không, có tìm kiếm lỡ một ngày tôi lạc lối hay biến mất? Nhưng tôi không cần biết nữa, tôi sẽ không như thế vì tôi biết cảm giác khi bất chợt không nhìn thấy người yêu đâu nữa, tôi sợ nó và không muốn gây ra điều đó với người tôi yêu, dù chỉ là tưởng tượng. Dù bất cứ thế nào tôi biết tôi cũng chạy về phía anh. Dù những cành lau sẽ có một ngày xổ tung mình vào trong gió vì chết khô bởi ánh nắng vàng quyến dụ kia. Nhưng tôi vẫn là tôi biết tự cứu mình vì tôi biết rõ tôi say, nhưng không yêu những cành lau tim tím đẹp. Tôi không tìm một điểm tựa để bấu víu vì tôi đã có một chiếc đuôi hạnh phúc.
Chiều trên phố quen từng dòng người trước mặt, tôi chớp mắt, lại kiếm tìm những hình ảnh quen. Không hiểu sao tôi luôn thấy bạn xung quanh mình bất kể ở đâu. Tôi luôn cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình. Có thể là một người bạn cụ thể mà tôi đang nghĩ tới hay cũng có thể là một cảm giác mơ hồ về một người bạn không rõ nào đó....một người bạn tâm linh. Họ sẽ cho tôi biết hôm ấy tôi trông thế nào, tôi cũng thầm kể họ nghe rằng tôi có gì đang vui, tôi đang mơ về những dự định sắp tới. Anh thì khác, rất cụ thể rõ ràng. Mà tình yêu của anh thì lại nồng nàn trong sự đơn giản của ý nghĩ : yêu và đấu tranh cho tình yêu. Một tình yêu lý tưởng đối với anh như thế nào, anh cũng rất rõ ràng thẳng thắn. Và tất cả những điều đó anh thể hiện bằng hành động. Những hành động đó làm cho tôi nhớ, tôi tự nhận xét, tôi tự vui. Đôi khi tưởng chừng sẽ chẳng thèm yêu, sẽ thôi không bên nhau nữa, nhưng những khó khăn đã qua lại kéo tôi về phía anh thật gần. Tôi biết anh sẽ chẳng kéo tôi lại nếu tôi rời xa vì cũng đơn giản anh nghĩ tình yêu không gượng ép, không giải thích... Anh hay trêu tôi suy nghĩ phức tạp, phi thực tế, tôi cười và nghĩ thầm vì tinh thần tôi phong phú và sẽ phức tạp thay anh. Anh thường hay " than vãn" rằng: " Dân mỹ thuật thật vô chừng, và yêu họ thì cực kỳ " bản lĩnh", anh " tự hào" vì điều đó ! " kết thúc là nụ cười bao dung và hiền đến lạ. Chúng tôi giờ nói chuyện tình yêu cứ như thể vuốt nhẹ một cành lau cho hoa bay vào trong gió, không cầu kỳ, không e ngại vì tất cả đều phát ra từ tận đáy lòng. Rồi, tôi hay khóc, vì người ta đôi khi không hẳn phải cười khi hạnh phúc đó thôi. Một người bạn quen gọi tên tôi khi dừng lại ở một ngã tư, chúng tôi cùng về một khu ký túc, tôi cười chào bạn và chào cả những gì bạn đang suy nghĩ. Đèn xanh, tiếp thêm một chặn đường, tôi biết rõ đây không phải cánh đồng hoa lau, nhưng những nụ cười, những tiếng còi xe và rộn ràng tiếng nói tôi bỗng thấy đẹp như những hoa lau xổ tung lên không rõ ràng giữa yêu và ghét vì mọi thứ đều trở nên thật thân quen.
Bây giờ bên tôi trong những cánh đồng hoa lau màu tím, có bàn tay dắt tôi đi và mắt tôi nhắm lại. Môi hé mở, hít thở sâu, bàn tay tôi nhỏ xíu trong tay anh, vóc dáng tôi cũng nhỏ xíu nhưng đủ một tí promantic để xiu xiu nép vào anh. Thèm nghe một khúc guitar mộc mạc mà tôi yêu cùng mùi hương cà phê sữa. Mặt ngước lên, tôi quên không còn chớp mắt vì hơn ai hết tôi biết rõ rằng mỗi sự lưỡng lự không quyết đoán tôi sẽ mất đi những gì vốn thuộc về mình hay ngược lại... Tôi được hôn. Tôi được cả yêu thương.
Có những điều dễ dàng sụp đổ cũng dễ dàng được hồi sinh chỉ sau cái chớp mắt, và những gì còn lại là những giọt nước mắt rơi xuống cánh đồng hoa lau của quá khứ tan biến vào không trung.
Sài Gòn 26/03/2010
Tường Vi
Tôi lang thang giữa cánh đồng bông lau màu tím, không chủ đích. Không phải vì tôi yêu bông lau mà bông lau đẹp thật! Gió ngả nghiêng những cành lau như đùa giỡn, như lả lơi mà man mác buồn. Tôi chớp mắt, kiếm tìm những hình ảnh quen. Tôi từng thấy anh cũng lang thang như vậy, không nhìn thấy tôi. Tôi chớp mắt, thèm nghe một tí rock, thèm một tách cà phê. Chớp mắt, khóc rồi! Ôi! những bông lau yếu đuối, lả lướt bay trong gió như tìm chỗ bấu víu.
Anh không nhìn thấy tôi ngay cả trong những giấc mơ,chớp mắt thức dậy mặt trời đã lên cao. Chiếc gối như ướt, ánh nắng xuyên vào cửa sổ, mắt ráo hoảnh ngước nhìn, thèm một cái nhắn tin.
Một ngày không học sao qua rất nhanh, thời gian nghỉ trưa ở trường sao dài dằng dặc. Dọc hành lang, những cái bóng lướt thướt đi qua, mệt mỏi, nhíu mắt tìm chỗ nghỉ trưa. Tôi thường thích quan sát mọi thứ rồi có đôi lúc chợt giật mình vì chỉ sau cái chớp mắt thì những gì vừa thấy không còn nữa. Bạn bè thường nói tôi có một đôi mắt tỉnh không ngờ, đôi mắt tỉnh hay làm người ta sợ. Nhưng biết sao được, mẹ sinh tôi ra đã vậy, nhưng đôi mắt ấy không bao giờ nhìn thấu được anh, khi đối diện đôi mắt tôi luôn cụp xuống, ngước lên chẳng còn, chỉ còn khoảng không trước mặt. Giống như trên những cánh đồng bông lau màu tím, tôi muốn nổ tung theo những lau lách bay mù trời. Mở mắt ra nhìn, tôi biết không có những bông lau đầy ám ảnh. Tôi theo chân đi dọc hành lang, không hiểu sao những cái bóng đổ xuống của cửa thang máy nhất là khi cửa đóng mở luôn làm tôi thích thú, tôi luôn luôn tưởng tượng khi bước vào tôi sẽ có bạn đồng hành, nên hay đứng nép vào một bên. Có một người bạn đã từng căn dặn tôi vào thang máy không nên đứng vào một góc như thế, dễ bị những yêu xanh đỏ râu ria lợi dụng, tôi cũng sợ nhưng lỡ quen mất rồi, nhưng cũng cố gắng thay đổi vì bạn nói đúng. Bao giờ cũng vậy, cuối cuộc đi một nỗi thất vọng ngập tràn dìm tôi ngụp lặn. Nhưng tôi không biết bơi. Vậy mà không cần ai cứu, không một cái phao tôi tự cứu lấy mình. Bằng cái chớp mắt mà thôi. Đôi mắt tôi tỉnh lại, ánh nhìn như luôn muốn thấu tận tâm can người đối diện. Tôi muốn biết người ta đang nghĩ gì dù không bao giờ tìm được câu trả lời. Đôi khi nhìn anh, anh qua lại, làm việc gì đó, tôi hay tự hỏi anh đang nghĩ gì, một người tưởng chừng rất đỗi thân đến nỗi như thuộc hết nhau mà quả thực không tài nào soi lọc được vào ý nghĩ. Thôi thì nên chỉ biết rằng hãy làm tốt những gì đang có và tốt vị trí của mình. Và nên chỉ biết rằng mình rất yêu anh.
Anh nói với tôi người ta thường tìm kiếm những gì không thuộc về mình. Vì như thế mình mới khát khao muốn có rồi quên đi những dễ dàng đơn giản trước mắt. Dù đó là những yêu thương. Anh sợ tôi như con heo con đang đi tìm cái đuôi của mình. Anh kể một câu truyện trên mạng về một chú heo con đi tìm hạnh phúc, mẹ nó nói hạnh phúc là cái đuôi luôn theo sau nó nếu nó luôn sống tốt. Tôi thường hay đùa rằng vậy anh là cái đuôi của tôi phải không? Cái đuôi mềm mại mà nghiêm khắc sẵn sàng quất mông khi heo con đi sai đường. Anh tỉnh còn hơn đôi mắt của tôi, trong mắt anh tôi như một cành lau dễ ngã vào trong gió, không khéo một ngày gió sẽ cuốn mất đi. Tôi không dám rõ rằng anh có sợ mất mình không, có tìm kiếm lỡ một ngày tôi lạc lối hay biến mất? Nhưng tôi không cần biết nữa, tôi sẽ không như thế vì tôi biết cảm giác khi bất chợt không nhìn thấy người yêu đâu nữa, tôi sợ nó và không muốn gây ra điều đó với người tôi yêu, dù chỉ là tưởng tượng. Dù bất cứ thế nào tôi biết tôi cũng chạy về phía anh. Dù những cành lau sẽ có một ngày xổ tung mình vào trong gió vì chết khô bởi ánh nắng vàng quyến dụ kia. Nhưng tôi vẫn là tôi biết tự cứu mình vì tôi biết rõ tôi say, nhưng không yêu những cành lau tim tím đẹp. Tôi không tìm một điểm tựa để bấu víu vì tôi đã có một chiếc đuôi hạnh phúc.
Chiều trên phố quen từng dòng người trước mặt, tôi chớp mắt, lại kiếm tìm những hình ảnh quen. Không hiểu sao tôi luôn thấy bạn xung quanh mình bất kể ở đâu. Tôi luôn cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình. Có thể là một người bạn cụ thể mà tôi đang nghĩ tới hay cũng có thể là một cảm giác mơ hồ về một người bạn không rõ nào đó....một người bạn tâm linh. Họ sẽ cho tôi biết hôm ấy tôi trông thế nào, tôi cũng thầm kể họ nghe rằng tôi có gì đang vui, tôi đang mơ về những dự định sắp tới. Anh thì khác, rất cụ thể rõ ràng. Mà tình yêu của anh thì lại nồng nàn trong sự đơn giản của ý nghĩ : yêu và đấu tranh cho tình yêu. Một tình yêu lý tưởng đối với anh như thế nào, anh cũng rất rõ ràng thẳng thắn. Và tất cả những điều đó anh thể hiện bằng hành động. Những hành động đó làm cho tôi nhớ, tôi tự nhận xét, tôi tự vui. Đôi khi tưởng chừng sẽ chẳng thèm yêu, sẽ thôi không bên nhau nữa, nhưng những khó khăn đã qua lại kéo tôi về phía anh thật gần. Tôi biết anh sẽ chẳng kéo tôi lại nếu tôi rời xa vì cũng đơn giản anh nghĩ tình yêu không gượng ép, không giải thích... Anh hay trêu tôi suy nghĩ phức tạp, phi thực tế, tôi cười và nghĩ thầm vì tinh thần tôi phong phú và sẽ phức tạp thay anh. Anh thường hay " than vãn" rằng: " Dân mỹ thuật thật vô chừng, và yêu họ thì cực kỳ " bản lĩnh", anh " tự hào" vì điều đó ! " kết thúc là nụ cười bao dung và hiền đến lạ. Chúng tôi giờ nói chuyện tình yêu cứ như thể vuốt nhẹ một cành lau cho hoa bay vào trong gió, không cầu kỳ, không e ngại vì tất cả đều phát ra từ tận đáy lòng. Rồi, tôi hay khóc, vì người ta đôi khi không hẳn phải cười khi hạnh phúc đó thôi. Một người bạn quen gọi tên tôi khi dừng lại ở một ngã tư, chúng tôi cùng về một khu ký túc, tôi cười chào bạn và chào cả những gì bạn đang suy nghĩ. Đèn xanh, tiếp thêm một chặn đường, tôi biết rõ đây không phải cánh đồng hoa lau, nhưng những nụ cười, những tiếng còi xe và rộn ràng tiếng nói tôi bỗng thấy đẹp như những hoa lau xổ tung lên không rõ ràng giữa yêu và ghét vì mọi thứ đều trở nên thật thân quen.
Bây giờ bên tôi trong những cánh đồng hoa lau màu tím, có bàn tay dắt tôi đi và mắt tôi nhắm lại. Môi hé mở, hít thở sâu, bàn tay tôi nhỏ xíu trong tay anh, vóc dáng tôi cũng nhỏ xíu nhưng đủ một tí promantic để xiu xiu nép vào anh. Thèm nghe một khúc guitar mộc mạc mà tôi yêu cùng mùi hương cà phê sữa. Mặt ngước lên, tôi quên không còn chớp mắt vì hơn ai hết tôi biết rõ rằng mỗi sự lưỡng lự không quyết đoán tôi sẽ mất đi những gì vốn thuộc về mình hay ngược lại... Tôi được hôn. Tôi được cả yêu thương.
Có những điều dễ dàng sụp đổ cũng dễ dàng được hồi sinh chỉ sau cái chớp mắt, và những gì còn lại là những giọt nước mắt rơi xuống cánh đồng hoa lau của quá khứ tan biến vào không trung.
Sài Gòn 26/03/2010
Tường Vi