BÓNG NGƯỜI XƯA
Nghèo quá không xây hồ bán nguyệt
Nhờ lu, chứa nươc rửa chân nàng
Ân tình theo gió, xoa gót ngọc
Em sẽ hài lòng, khởi ở chân.
Cuộc đời là phù vân
Hồn một thoáng lâng lâng
Anh đưa em về vùng mây, đỉnh núi
Sương pha thu, thêm bóng dáng trăng ngà
Ôi thương nhớ! Của một thời ngắn ngủi
Sân trường thân thương, cuộc chiến phương xa.
Miếng gạch tàu, đôi guốc dong, chân mảnh
Áo dài xanh, quần trắng toát, kiềng vàng
Ngôi rẽ tóc, cả khuôn trăng, toàn diện
Miền quê sao? Lại hiện bóng giai nhân.
Khuôn viên sân, chứa trọn lồng hương sắc
Mộng ngà vương, chim sáo nhỏ bên đương
Anh chấp cánh cùng Em, bay cao nhé!
Vùng trời nào xứng đáng, ta yêu đương?.
Thu qua đông về, quê xa lưu lạc
Gió xuân còn? cho nỗi nhớ mông mênh
Bước đi đến, ra về, ngày tháng hạ
Niềm thương đau ray rức, nhớ bồng bềnh
Từ mơ ước vỡ tan mùa đỏ lửa
Để suốt đời khó mất, kỷ niệm xưa
Đôi chân em níu lại bước ta về
Ngồi gục đầu, ta khóc, mãi hoang mê!.
Nguyên Hoang
06.04.2010 10.02 Pm
Nguyên Hoang