📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CỌNG CỎ BUỒN THIÊN THU

100 trả lời, 8.874 lượt xem — Trang 1 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-15 15:45:20phigiang>
CỌNG CỎ BUỒN THIÊN THU
 
Sầu ở đây mà người xa diệu vợi
Tình trên tay em cánh nhạn không về
Chân lối nhỏ đường hoa đầy kỉ niệm
Một mình tôi tăm tối một vuông đời
Một hồn buồn thấp cao từng hơi thở
Trao hết tình sao lại ngỡ như chưa
Mây cứ bay thành cõi trời ứa lệ
Tôi cứ buồn như thuở biét yêu người.

Từ đó tôi dật dờ qua biển sóng
Nát tan kia có níu được bờ đau
Người chia cắt những ước mơ trái ngọt
Mười ngón tay vuốt mặt tôi hai hàng
Xót xa nào chảy vào hồn cô quạnh
Thả trôi sông mưa ướt lạnh bàng hoàng
Em cũng biết con tim hồng bão rớt
Ngậm lời đau theo vội những ngày tàn.

Em giá băng bên đời tôi phiền muộn
Dối gian nhau mùa ân ái nhỡ nhàng
Ngực đấm quen vết thương lòng muối mặn
Người tôi yêu ngào ngạt đến muôn trùng
Tôi thờ thẩn bậc đời sâu oan nghiệt
Tình không hơn lầm lỡ thịt da ngà
Dòng đời trôi dong ruổi hình bóng sắc
Nhã nhạc thôi cọng cỏ buồn thiên thu.

Tôi ở đây phiến trời sầu ướp mượt
Giấc mơ về lặng lẽ một người câm
Mộng thật nhiều bến chiều cơn mê cuối
Ôm tình dài đời quá ngắn em ơi
Tôi rét buốt xương khô đau từng đốt
Suốt đời này tự hỏi những ngày xanh
Phần định mệnh khắc ghi thêm tuyệt vọng
Vẫn hai vai khinh bạc cõi nhân tình.
                                            
                                      Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
1
HƯ VÔ ÂM

Hư vô chân ngọn tròn viên mãn
Ngồi kiết vô thanh độ góc thiền
Khổ ải non đoài không vướng bận
Mặc nhiên thế sự cõi tiên thiên

Trầm ngẫm hư vô rừng suối vóc
Vơi chìm giọt nắng kẻ âm thưa
Rỉ rên vỡ lướt vời cô độc
Bồng bế ngân hà xúm xít đưa

Gió hát hư vô trời một ngõ
Vén mây băng nguyệt trỗ bông khôi
Phù vân bồng bộc bay xa ngộ
Tráng khí diệu kì...chiếc lá rơi.

                              Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-18 11:17:48phigiang>
VẪN LÀ TA

Vẫn là ta nửa cuộc đời rơm rạ
Mất linh hồn chưa hẳn chết yêu đương
Cây cỏ lặng ngày buồn hiu bật khóc
Chiếc lá phai vàng võ rớt ven đường.

Vẫn là ta hoàng hôn về nhạt nắng
Đêm không trăng lạnh lẽo lắm người ơi!
Cũng như em bỏ ta bên gối chiếc
Bởi vì đâu sương khói phủ quanh trời!?

                                  Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phigiang

VẪN LÀ TA

Vẫn là ta nửa cuộc đời rơm rạ
Mất linh hồn chưa hẳn chết yêu đương
Cây cỏ lặng ngày buồn hiu bật khóc
Chiếc lá phai vàng võ rớt ven đường.

Vẫn là ta hoàng hôn về nhạt nắng
Đêm không trăng lạnh lẽo lắm người ơi!
Cũng như ta bỏ em bên gối chiếc
Bởi vì đâu sương khói phủ quanh trời!?

                                  Phi Giang.

 
Mến chào Phi Giang, Nghinh Nguyên ghé thăm bạn đây
chúc PG nhiều niềm vui. nhưng vẫn giữ lại một chút ưu tư.
Mến
NN
 
SUỐI ƯU TƯ
 
Vươn lên từ suối ưu tư
Hồn nghe siêu thoát nhịn từ nội tâm
Trở về giấc ngủ nghìn năm
cùng nàng mộng ảo về thăm địa đàng
Đam mê dẫn bước chân hoang
Đưa ta quay lại suối ngàn ưu tư..
 
                         Nghinh Nguyên
 
 
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-21 16:58:37phigiang>
 
NGOẢNH LẠI VÔ THƯỜNG

Chạy vội điên cuồng khua cát vỡ
Hư không giăng lưới bủa cô đơn
Chạy vội tìm em về hoảng hốt
Mới hay mắt trắng cõi vô hồn

Chạy vội thu vàng trong lệ đắng
Giữa chừng nhặt được ánh sao rơi
Hỏi người sông lạnh bên bờ vắng
Có nhớ mơ xưa giấc mộng đời?!

Chạy vội hoàng hôn chiều sắp cạn
Ngày đi như gió rất vô tình
Em đi như sóng vùi tinh khiết
Ngoảnh lại vô thường bỗng hiển linh.

                             Phi Giang.  
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-19 13:30:52phigiang>
HỒN THÁNH GIÁ

Cây thương khó nghin năm tôi ở đó
Tình chưa vui trên từng nhánh oan cừu
Nên đi về tôi chả dám ước ao
Cây phục sinh mọc từ nơi huyệt đá.

Cây đời tôi củi mục lăn phố xá
Nỗi niềm đau hối hả não nề nhau
Tình ướp lạnh vệt sâu đến ngàn sau
Chân khô bước quay lại không tiếng nói.

Cây tình ái khẳng khiu tôi trăm mối
Trời bâng khuâng che ngang tuổi khuynh thành
Bọt bèo tôi trôi nổi chẳng yên lành 
Tình xanh xao lả ngọn hồn thánh giá.

Tôi lạc lõng mây sầu theo chiếc lá
Chẻ đôi đời hương tóc hạt mưa rơi
Khi ngõ người đìu hiu mãi trở xuôi
Khi ngơ ngác mỏng manh mòn dấu vết.

Đây trái tim cứu rối tình đã hết
Chốn bụi mờ qua ngã báu vật xưa
Tôi chắt chiu hoa cỏ cánh tay đưa
Xin cúi xuống hôn chân người phản phúc.
                                         
                                              Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-18 11:43:28phigiang>
LÁ CỎ
 
Chiếc bóng đơn côi một cuộc đời.
Bãi khuya lành lạnh lá sương phơi.
Chiều đi không hết ngày gian khó.
Đêm có vui đâu cố gượng cười.!

Ta cúi nhìn khung trăng đáy cốc.
Rót vào gương mặt rượu đầy vơi
Trăng vàng chút nữa thêm đâm đắm
Nghiêng ngả liêu xiêu để nhớ đời.

Chênh vênh như thể vẫn còn say
Sương ướt trên đầu sợi tóc mây
thương cánh phượng hoàng tay áo mỏng
Thời gian là cỏ úa phương này.

Ối! Mùa thu ngắn như tình cũ
Trơ mắt sâu hờn biết xót đau
Duyên nợ tơ trời ai chả ước
Một lòng son khớp bước cùng nhau.

Ra đi thuở ấy mộng tương lai
Mòn mỏi tình không cứ miệt mài
Dốc đá trời không mây trắng quá
Đất ngời quê Mẹ hẹn ngày mai.
 
                                             Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
NỬA KIẾP
 
Hãy cố gượng lên những tiếng lòng
Gọi hồn vàng vọt buổi chiều không
Gọi đời đừng khóc màu hoang phế
Gọi mặt trời hồng chút nắng trong.
 
Dưới ánh đèn khuya bên phố dốc
Tóc mây theo gió lối xa ngàn
Tinh khôi một thuở chừ lưu luyến
Ai bước chân về đêm sắp tan.
 
Con tim máu chảy hay mê muội
Thăm thẩm nghìn trùng cúi xuống nhau
Lá chết muôn đời thu thức giấc
Lời trăng phủ dụ cỏ cây đau.
 
Hơi thở môi hôn áo phập phòng
Sương sa cửa hẹp lạnh mùa đông
Bờ đôi nửa ý thơ nhung lụa
Chén đắng cạn rồi nửa kiếp buông!.
 
                                          Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-17 17:32:46phigiang>
        CHÚC MỪNG DẤU YÊU

  Chúc mừng ngày tám tháng ba
Gió hôn làn tóc mây ngà buông lơi
  Hồn tiên ngọc nữ sáng ngời
Cúi đầu thánh thể chạm mời dấu yêu.

  Ngàn mai muôn sắc mỹ miều
Ngàn xưa muôn vẻ phiêu diêu cõi về
  Nhiệm mầu ước nguyện câu thề
Tạ ơn em nhé! vân vê hương trầm.

  Thuỷ chung cũng lắm gian truân
Thời gian hòn máu hoá thân làm người
  Trèo lên ngọn đắng buồn rơi
Mộng vàng đậu trái hoa cười bướm say.

                                            Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-19 11:09:19phigiang>
            ẢO MỘNG
 
Thôi nói làm chi chuyện thế gian
Ngồi hong bóng tối với sương ngàn
Một mình khép cửa hồn hoang dại
Nẻo cũ trần ai cũng khóc than.
 
Giữa vô thường thấy ngừơi huyền hoặc
Xuôi ngược hư vinh tiếng thở dài
Ở đó còn không ngày phố cổ
Đêm nghe nhã nhạc giọt thiên thai.
 
Thinh không chạm mạch nắng vơi đầy
Trời sắc đỏ - hoa nở lá lay
Mắt trắng nhân gian đi vội vã
Sự đời như thể áng mây bay.
 
Khoảnh khắc đơn côi từ góc khuất
Tôi gom gió bụi dệt vần thơ
Trăng tà ảo mộng cao lồng lộng
Thấp thoáng yêu thương khéo hững hờ.
 
                  Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-17 16:37:35phigiang>
         MẬT NGỌT 14-03

CHÚC Anh Đào đẹp mãi thời gian
MỪNG cõi lòng thơ một chữ nhân
SINH buổi giao thời sông lệ chảy
NHẬT thiên kỳ diệu bản đàn xuân.

                                     Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-17 18:41:24mây trắng>
Sinh nhật M...

đêm nay ngồi tưởng đêm mai
anh ơi nến đã đổ dài đêm qua
trăng non lạnh cuối trời xa
võ vàng nỗi nhớ nắng tà huy xưa
đáy cốc còn chút rượu thừa
một mình cạn với cơn mưa một mình
bóng đêm chạm bóng cuộc tình
ô hay hư ảo lunh linh giữa đời
chừng nghe sông nước đầy vơi
chừng nghe giông bảo trùng khơi gọi về
sắc không vây hảm bốn bề
em còn giữ chút đam mê chốn này ...
vad

 

Đăng nhập để trả lời
0
 
             NGHIÊNG NGẢ
 
Đất khách phương sầu ta uống rượu
Một mình chếnh choáng ngỡ trời say
Đêm nay vui quá vơi đầy chén
Rượu có bao giờ thiếu giọt cay.
 
Ta muốn trăng về đây sưởi ấm
Hồn thơ đối ẩm với ngàn khuya
Ôi nghìn tinh tú cao vời vợi
Chợt ánh sao sa lịm khuất lìa.
 
Ta chết nửa đời tay trắng lạnh
Rượu tàn chưa đủ bước tày gang
Trăng tàn chưa biến vào cô quạnh
Ta biết tìm đâu giấc mộng vàng?!.
 
Còn đây một chén rượu sau cuối
Một chén nữa thôi cũng hết rồi
Ta chuốc chi ta thêm bể khổ
Lòng nhân nghĩa khí lắm bằng lời.
 
Sương thướt tha đầy trời ảo giác
Dưới chân đất động lạc linh hồn
Ta nghiêng bên ấy buồn se thắt
Ta ngả bên này thẹn núi sông!.
 
                                    Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-22 17:39:58phigiang>
TỰ DƯNG

Gửi Mây Tóc

Tự dưng lạc lối chốn phù du
Ngoảnh lại thời gian dấu ngựa thù
Cứ tưởng chiều nghiêng về biệt xứ
Nào ngờ mây trắng mãi ngàn thu.

Tự dưng cười nói rồi thinh lặng
Như thể tôi làm vỡ yêu thương
Như thể nắng lùa đi nỗi nhớ
Đuổi ngày vội vã chút còn vương.

Tự dưng giông tố kéo qua đây
Như thể tôi người đem khổ lụy
Như thể gió người đau tận tủy
Tôi qua xám lệ bóng đêm gầy.

Tự dưng em đứt đoạn ngang trời
Như thể đời tôi_kẻ tội lỗi
Như thể mây trời che mất lối
Bọt bèo năm tháng chẳng yên vui.

Tự dưng yêu dấu mỏi mòn mắt
Như thể bình minh ngã cuối chiều
Như thể chân ngà xuôi gót phiêu
Dặt dìu vảo giấc mộng sương khói.

                        Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phigiang

TỰ DƯNG

Gửi Mây Tóc

Tự dưng lạc lối chốn phù du
Ngoảnh lại thời gian dấu ngựa thù
Cứ tưởng chiều nghiêng về biệt xứ
Nào ngờ mây trắng mãi ngàn thu.

Tự dưng cười nói rồi thinh lặng
Như thể tôi làm vỡ yêu thương
Như thể nắng lùa đi nỗi nhớ
Đuổi ngày vội vã chút còn vương.

Tự dưng giông tố kéo qua đây
Như thể tôi người đem khổ lụy
Như thể gió người đau tận tủy
Tiễn đưa xám lệ bóng đêm gầy.

Tự dưng em đứt đoạn ngang trời
Như thể đời tôi_kẻ tội lỗi
Như thể mây trời che mất lối
Bọt bèo năm tháng chẳng yên vui.

Tự dưng yêu dấu mỏi mòn mắt
Như thể bình minh ngã cuối chiều
Như thể chân ngà xuôi gót phiêu
Dặt dìu vảo giấc mộng sương khói.

                         Phi Giang.


TÓC MÂY

Hôn tóc em, thoáng màu mây
vuốt tóc anh, cũng phủ đầy tuyết sương

Tháng năm qua, bụi thời gian
ngã mầu thương nhớ còn in mái đầu

Bao nhiêu năm, cuộc bể dâu
mảnh đời tình cuối, tình đầu còn đây

Sống trong hoài niệm vơi, đầy
còn in mái tóc thôi bay gió chiều

Chuyện nghìn đời, chuyện tình yêu
mảnh trăng tròn, khuyết biển triều sóng xao

Về ôn từng giấc chiêm bao
để ôn những phút ngọt ngào bên nhau ..

Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
          XÓT XA TÔI

Sương khói ơi! đời tôi con dốc đá
Tuổi hoàng hôn mây xám vắt ngang trời
Từng thu qua ủ buồn rêu hoang dã
Bụi phong ba chưa ngẩng mặt làm người.

Lời dịu ngọt ru tình ta bóng tối
Cả tấm lòng không bằng mãi dấu yêu
Tôi tắm gội giữa hai bờ lầy lội
Chốn lầm than hồn rụng vữa muôn chiều.

Tình tôi đó thắm nồng hơn lụa nắng
Cỏ cây thiu kịp lúc trỗ bông vàng
Phía đầu non hình hài đôi nhạn trắng
Sẽ trở về bên bến mộng xuân sang.

Dòng sầu chảy xót đau tôi phần mọn
Nợ linh hồn mang thể xác nổi trôi
Em bật khóc khốc lên đầy gai nhọn
Đâm xuống đời rớm máu cuộc tinh tôi.

Mỏng manh lắm môi hôn trần tội lỗi
Oan khiên nào sám hối lệ yêu đương
Thẳm khôn cùng thôi đừng gào ngập lối
Từ vực sâu le lói một cung đường.

                       Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phigiang

          XÓT XA TÔI

Sương khói ơi! đời tôi con dốc đá
Tuổi hoàng hôn mây xám vắt ngang trời
Từng thu qua ủ buồn rêu hoang dã
Bụi phong ba chưa ngẩng mặt làm người.

Lời dịu ngọt ru tình ta bóng tối
Cả tấm lòng không bằng mãi dấu yêu
Tôi tắm gội giữa hai bờ lầy lội
Chốn lầm than hồn rụng vữa muôn chiều.

Tình tôi đó thắm nồng hơn lụa nắng
Cỏ cây thiu kịp lúc trỗ bông vàng
Phía đầu non hình hài đôi nhạn trắng
Sẽ trở về bên bến mộng xuân sang.

Dòng sầu chảy xót đau tôi phần mọn
Nợ linh hồn mang thể xác nổi trôi
Em bật khóc khốc lên đầy gai nhọn
Đâm xuống đời rớm máu cuộc tinh tôi.

Mỏng manh lắm môi hôn trần tội lỗi
Oan khiên nào sám hối lệ yêu đương
Thẳm khôn cùng thôi đừng gào ngập lối
Từ vực sâu le lói một cung đường.

                      Phi Giang.



NHƯ GIỌT SƯƠNG MAI

Bước vào tình đời với mộng mơ
Ước mơ rạo rực một trời thơ
Len vào giấc ngủ theo nhịp thở
Cõi lòng rộn rã trong mong chờ

Giấc mộng ân tình sao đẹp xinh
Ảo huyền những hạt sáng lung linh
Từ xa cứ ngỡ là châu ngọc
Đến gần chỉ là giọt lệ tinh

Những mộng mơ rồi cũng xa dần
Chỉ còn bên lòng nỗi bâng khuâng
Chuổi sầu thắt lại niềm mơ ước
Thiên đường thấp thoáng cũng xa dần

Chỉ còn trong lòng nỗi nhớ nhung
Luyến thương hoài niệm buổi tao phùng
Địa đàng khép cửa từ Nguyên tổ
Vạn cổ sầu dâng điệu cô trung.

                  Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-25 15:20:06phigiang>
CHẠNH LÒNG
 
Vẫn biết người đi không trở lại
Dải đường cách trở dặm sơn khê
Tìm đâu trong cõi yêu thương cũ?!
Một chút hoàng hôn...nhuộm lối về.
 
Ai hát nỗi đau vào nỗi nhớ...
Ngậm ngùi tâm sự-bóng canh thâu
Sương mù lặng lẽ rơi hoang dại
Trăng vỡ linh hồn... xuống huyệt sâu.
 
Ai cắn nát vần thơ rỉ máu?!
Đắm mình mộng thắm-bến sông xưa
Ai ru mây ngủ trên triền núi?!
Sóng lạnh một đời... mãi xót xa.
 
Ôi! Mưa tháng sáu dài... đau khổ
Muôn ải người ơi! nhạt nắng tà
Tan tác chiều qua về bão tố
Chạnh lòng phiên khúc nhạc ly ca.
 
                 Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-25 15:32:01phigiang>
KHÁT KHAO

Khát khao mai nở  mùa xuân đến
Khát bốn phương trời sắc thắm tươi
Khát mái tóc mây phơi phới quá
Khát thanh gió động thích reo cười

Khát khao òa vỡ sau ngày tết
Khát nắng thinh không ấy lẽ thường
Khát muộn đành quên nơi hạ giới
Khát thiên đàng mở thấy mà thương.

Khát khao lá rụng chồi non mọc
Khát áo tơ lòng chỉ biết yêu
khát tự sông hồ nghe sóng hát
Khát dư âm cũ bến mê chiều.

                Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-07 08:38:25phigiang>
       SÔNG TÌNH CHẢY NHÉ
                    
             Gửi Mây Tóc
 
   Thôi đừng uống cạn cơn mưa
Thôi đừng hờn trách đáy thừa vực sâu
   Sự đời tựa cuộc bể dâu
Một mình_một bóng_một câu não nề.
 
   Thinh không im bặt tứ bề
Em ơi! Mây trắng đê mê chốn ngàn
   Thắp lên ngọn nến đá vàng
Lung linh hồn động trên hàng lối xưa.
 
   Một mình lê bước chân thưa
Trăng khuya đơn lẻ tôi đưa tôi về
   Mấy ai giữ vẹn lời thề
Lưỡi dao định mệnh chẻ tê điếng lòng.
  
   Sông thơ còn chút hư không
Sông tình chảy nhé giữa giòng mênh mông.
 
                     Phi Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-15 10:18:22phigiang>
         BÀY RA TÌNH ĐỜI

Bên nhau còi bóng trôi xa
Chia ly cuối kiếp họa là của nhau
Ngựa thân xiêu_đến ngàn sau
Uốn mình sâu vết cơn đau tháng ngày.

Rêu phong ôm đá lạc bầy
Tôi người bi lụy buồn lay lá trời
Ngọt ngào em_gió nửa vời
Cỏ hương vạn dặm tôi bơi nghìn trùng.

Chốn xưa phố núi mịt mùng
Trèo lên chín bậc chập chùng khói sương
Âm thanh lần được cõi không
Ân cần sợi nhớ bềnh bồng tơ vương

Góc tôi sầu nỗi yêu đương 
Thơ say cuồng nộ bên đường em qua
Hồn tôi ngủ dưới trăng tà
Trên cây khốn khổ bày ra tình đời!.

                PG. 
Đăng nhập để trả lời
0

Nợ Tình

Nợ tình khó trà, dễ vay
Đã vương vấn phải doạ đày hồn ta
Thành sầu bể khổ bao la
Ai người yêu chẳng đi qua lối này

Nợ tình càng trút càng đầy
Biết tu cõi phúc, nhưng đây cõi trần
Rằng yêu, yêu chỉ một lần
Sống, tình đời biết mấy lần đi qua

Buồn vui,cay đắng xót xa
Chơi vơi giữa chốn phong ba mấy lần
Rằng đời là cõi phù vân
Nhưng ta sống giữa phàm trần như ai.

Bao nhiêu tình sử nối dài
Nợ tình còn mãi trên vai người tình.

Nghinh Nguyên 
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-05 16:09:43phigiang>
        BÔNG NHỚ TRĂM MIỀN

Em buông xuống như nghìn con suối lạ
Vai nghiêng trần ánh sáng cũng bay xa
Bờ môi mộng núi bảo rừng im lặng
Đôi mắt mơ nắng gọi gió cúi đầu
Em chợt đến đêm thánh ca hiển hiện
Sương lung linh trên từng ngón dịu hiền
Đây thiên đàng trời trăng sao rực rỡ
Hạt thiên thai huyền nhiệm bước chân nhau
Nụ cười ai khơi hồn ta đắm đuối
Tiếng âm thanh vang vọng dấu yêu người


Em đi rồi bến hồn sầu chất chứa
Trời xanh xao rét lạnh đớn đau riêng
Những ngày hồng cũng rớt buồn tê tái
Những ngày mưa gào thét nhánh sông chia
Ta lâm nạn đời này tình đã cạn 
Máu ta điên theo lá ngọn hơi quen
Ta chín rụng về nơi đây địa ngục
Khối lệ nguồn kết nối nỗi oan khiên
Người qua đó thổi lòng ta thác đổ
Cây đam mê vẫn bông nhớ trăm miền.  
 
                         PG. 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-24 17:23:32phigiang>
        SẦU THIÊN CỔ

Một mình, một chén rượu cầm tay
Ta thấy trời Nam bóng đổ gầy
Ta thấy đời vui... bên gối lả
Ôi! nghìn giấc mộng hóa thành mây.!

Dốc nghiêng bầu rượu gió heo may
Ta rót cho đầy uống cạn đây
Chí khí trong ta lưng chén rượu
Ta cười hay khóc... suốt đêm nay.!
 
Một mình, một chén, đắng cay này
Dưới đáy khuya đau những tháng ngày
Có lẽ đời ta thôi đã hết
Chén sầu thiên cổ... lá thu bay!

Bến bờ trăng lạnh cõi lưu đày
Ta tiễn đưa ta về phía tây
Mấy nẻo sông hồ mây trắng quá
Đường trần cỏ úa...đáng thương thay!

Một mình, một chén, một mình say
Mỗi bước chân đi... mỗi bước lầy!
Ta uống cả đời ta khốn khổ
Một trời mơ ước... khỏi tấm tay!

                 PG.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-23 08:39:05phigiang>
TỊCH LIÊU
 
Theo em tìm bóng cuối đường
Cát tường chuông dổ ngược dòng vì đâu
Không lời gió động âm lau
Thở dài vị mặn_tịch liêu đáp đền.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-15 17:43:33phigiang>
        HỒN SẦU VỆT ĐAU
 
Tôi vẫn thế một hồn sầu bão lớn
Một đời buồn như chiếc lá vàng rơi
Một cuộc tình chẳng mấy chốc chia phôi
Đành quay lại ôm tình tôi da diết.
 
Dù mai sau chân mây về thống thiết
Vẫn yêu người như thể mới hôm qua
Dẫu biết rằng mỗi buổi chiều đi xa
Tình muôn thuở sâu tận cùng nỗi nhớ.
 
Tôi con nước ngược xuôi miền sương gió
Cơn say nào mưa bụi lắm đầy vai
Những đêm dài mong mỏi không ngày mai
Cuốn tôi lại ủ tình tôi yếu đuối.
 
Em hơi thở cánh tay ngà đưa lối
Nhốt đời tôi trong ngục tối đời đời
Ôi! xót đau hồn lạnh một góc trời
Thương cây cỏ ru tình tôi khốn khổ.
 
Tôi im lặng nghiêng dốc nghìn thác đổ
Đêm biệt ly sầu phố cũ nghẹn ngào
Lần cuối cùng sự thật bỗng tuôn trào
Thắp tuyệt vọng trên môi người bội bạc.
 
                     PG.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-26 10:39:03phigiang>
 
          LỆ ĐẮNG

Ta say trời đất khói sương bay
Điên đảo lăn quay kiếp đọa đày
Năm tháng đi qua trong lệ đắng
Thôi đành quên hết thề gian này!
Làm sao quên được người tình cũ?
Cứ tưởng hương đưa sớm có ngày
Trót lỡ một đời chân bước nhỏ
Ta say trời đất khói sương bay!

                           PG
      
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phigiang

          CHÉN ĐẮNG

Ta say trời đất khói sương bay
Lảo đảo lăn quay kiếp đọa đày
Mấy chục năm qua đầy chén đắng
Cũng đành quên hết thế gian này!
Làm sao quên được người tình cũ
Trót lỡ yêu rồi biết đắng cay
Thôi lỡ một đời chân bước nhỏ
Ta say trời đất khói sương bay.

                            PG
 
      Vị Đắng

Cuộc tình đã đi qua đời ta
Giấc mông ái ân chẳng phai nhoà
Thời gian lắng trầm trong ký ức
Bốn mùa thương nhớ cứ trôi qua

Hiu hắt mùa đông trong giá băng
Mùa xuân trông chờ đoá mai vàng
Cánh phượng xác ve trên lối cũ
Cuối đường thu trải ngập lá bàng

Một đời ai qua khỏi cuộc tình
Thượng Đế ban cho kiếp nhân sinh
Dư vị tình yêu là cay đắng
Phần thưởng cho ai - Kẻ đa tình  

          Nghinh Nguyên  

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-16 05:34:32phigiang>
              TÌNH THU
 
Có những mùa thu đẹp như ước mơ
Có những tình yêu sáng ngời hạnh phúc
Có những nụ cười in sâu lồng ngực
Có những đê mê theo nhau suốt đời.
 
Ngực ngải thơm cái thuở tuổi đôi mươi
Chảy hoài trong tim niềm vui sung sướng
Đã một thời em lên ngôi thần tượng
Đưa tôi vào thế giới mới tương lai.
 
Rồi ngày tháng cũng chợt lúc phôi phai
Tình vơi cạn bên dòng sông thơ dại
Đêm thu nguyệt rằm băng huyền ru mãi
Gió lưng đèo làn mây trắng vẫn bay.
 
Thiên đàng hạ giới vừa ở tầm tay
Dưới chân tôi xin nhặt giùm bóng tối
Khi ánh mắt nhung đen vùng tội lỗi
Chìm ẩn khuất muôn sắc màu thế gian.
 
Có những mùa thu lá rụng đầy sân
Có những tình yêu đẹp màu dang dở
Có những nụ cười làm tim nghẹt thở
Có những sầu đau men đắng cuộc đời.
 
                  PG. 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-16 06:23:17phigiang>
             NGỌN ĐẮNG
 
Đây Duyên Hải dạt dào con sóng vỗ
Đêm nghìn khuya thao thức nhớ thương người
Trăng lưỡi liềm hờn giận mây che lối
Biển xanh xao trắng xóa một âm đời
 
Gió tháng năm chạy theo lên ngọn đắng
Có gì đâu tay vuốt mặt gian trần
Trời mưa mau rối bời ngày nhạt nắng
Những tình tôi lặng lẽ dấu môi câm
 
Biển rì rào giậu bờ yêu mọng chín
Mới hôm nào cây lá dệt nên thơ
Trong ký ức xé toang lời trìu mến
Tinh yêu ơi!Chật hẹp đến bao giờ?!
 
Cây tuổi nở chưa vui chiều buồn đó
Tiếng du ca muôn thuở hát khôn cùng
Thuyền tôi mục chở đầy cơn khao khát
Biển về xưa qua tấm với chập chùng
 
Đón nhận tôi kiêu sa hay rạng rỡ
Cũng xám màu đăng đẳng lúc tịnh nguyên
Từng đợt sóng vỗ quanh tôi lồi lõm
Thời gian trôi thương tích đã tật nguyền!
 
                               PG
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»