📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CỌNG CỎ BUỒN THIÊN THU

100 trả lời, 8.880 lượt xem — Trang 2 / 4
         ĐÀ LẠT THU PHAI
 
     Chiều qua phố bụi sương gầy
Hoàng hôn ngủ với rửng cây sau đồi
     Động hồn trăng mới lên ngôi
Vàng phai Đà Lạt mây trôi cũng buồn.
 
     Từ trăng...sang phía xa nguồn
Từ tôi phiêu lãng đời muôn bến bờ
     Chân trời góc biển thành thơ
Lạc quanh thiên địa bất ngờ em ơi!
 
     Về tìm lại cánh hoa rơi
Bao năm thao thức nên lời nhớ thương
     Tôi về gợi nhớ con đường
Ai như em đứng sầu vương theo chiều.
 
     Thu vàng lã ngọn buồn hiu
Cuốn theo chiều gió ít nhiều khói sương.
 
                         PG
Đăng nhập để trả lời
0
                 MẸ
 
Mẹ là nắng mỗi ngày con vẫn gặp
Mẹ là đêm thắp sáng ánh sao trời
Tóc mẹ trắng như mây ngàn phiêu lãng
Dắt dìu con thơ bước nhẹ vào đời.
 
Mẹ là dòng sữa nuôi con khôn lớn
Mẹ là tâm trải rộng suốt đời con
Mẹ là hồn con ngưỡng vọng yêu thương
Mẹ là mẹ mãi ngàn năm huyền thoại.
 
Mẹ là non cao xanh ngát trời mây
Mẹ là biển tình yêu con vô hạn
Mẹ bao dung hiện thân đời độ lượng
Mẹ là tiên muôn phép lạ nhiệm mầu.
 
Mẹ là suối diệu kỳ luôn tươi mát
Lời Mẹ ru xoa dịu nỗi buồn đau
Mẹ như thể trời cao cùng đất rộng
Là vần thơ con hát mãi ngàn sau.
 
Mẹ chắp cánh cho đời con vượt trội
Vỗ về con trên vạn nẻo đường đời
Tim Mẹ đỏ ươm đời con muôn thuở
Mẹ là vầng trăng thi thoại nên lời.
 
Mẹ là nắng mỗi ngày con vẫn gặp
Mẹ là đêm sao sáng mãi trên trời
Mẹ sáng ngời trong giông bão Mẹ ơi!
Con hạnh phúc suốt đời ơn biển cả.
 
                      PG
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-18 16:25:56phigiang>
NGƯỜI YÊU DẤU
 
Những hạt mưa rơi theo dòng đời tôi
Như tiếng trần ai sang bờ tím ngắt
Chung quanh tôi quạnh trời hiu hắt
Thiên nhiên ơi!Vắng lặng buổi chiều tà
Đến một ngày,rồi một ngày xót xa
Thời gian trắng sau này chưa dứt
Thương ký ức đi qua miền dại dột
Quay quắt về ôm ấp mãi không tên
Dù rất muốn tôi cố gượng tìm quên
Dáng nhỏ yêu hạ buồn hoa phượng nở
Em hứa gì đời tôi dang dở
Hạnh phúc thừa cũng lỗi hẹn trái tim
Mảnh đời tôi sóng dậy sa chìm
Đầy trắc trở bởi bao điều yêu dấu
Tôi ngộp thở chạy vòng tròn chôn giấu
Cả chính mình và cả mai sau
Hạt mưa thưa tôi ngồi đếm men đau
Tí tách giọt ngâu ngày em fhơ trở lại
Núi` mây mờ ngút ngàn xa ngái
Cứ sáng hoài trong tôi_khúc từ ly.
 
                       PG
Đăng nhập để trả lời
1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-24 17:13:34phigiang>
 
 
HỒN SẦU VẾT ĐAU
 
Tôi vẫn thế một hồn sầu bão lớn
Một đời buồn như chiếc lá vàng rơi
Một cuộc tình chẳng mấy chốc chia phôi
Đành quay lại ôm tình tôi da diết
 
Dù mai sau chân mây về thống thiết
Vẫn yêu người như thể mới hôm qua
Dẫu biết rằng mỗi buổi chiều đi xa
Tình muôn thuở sâu tận cùng nỗi nhớ
 
Tôi con nước ngược suôi miền sương gió
Cơn say nào mưa bụi lấm đầy vai
Những đêm dài mong mỏi không ngày mai
Cuốn tôi lại ủ tình tôi yếu đuối
 
Em hơi thở cánh tay ngà đưa lối
Nhốt đời tôi trong ngục tối đời đời
Ôi ! Xót đau hồn lạnh một góc trời
Thương cây cỏ ru tình tôi khốn khổ
 
Tôi lặng im nghiêng dốc tình thác đổ
Đêm biệt ly sầu phố cũ nghẹn ngào
Lần cuối cùng sự thật bỗng tuôn trào
     Thắp tuyệt vọng lên môi người bội bạc
 
PG
 
 
      ĐỜI GHÉP

Mây đen chớp mắt chạy cùng gió
Động đậy trời xanh hết đại ngàn
Nắng trốn cầu ao quên tạm biệt
Còn ta lận đận tịch chưa tan.

Núi ngồi thống thiết cọc tàn đời
Thập giá vác đeo rợn cả người
Danh phận hư vinh vèo tận hưởng
Nhân gian điêu táng bẽ bàng ơi!

Trầm ngâm con chữ xin chào đón
Lá hát hàng cây là ngọn đùa
Thế sự thăng hoa nghiêng chiếc nón
Thơ hay quanh lửa cháy...ngày mùa.

Vũ trụ thở ra bằng khói xưa
Đáy khuya nhấp nháy có đâu thừa
Biển dâu hổn hển xa xôi quá
Khép góc vô hồn chẳng nắng mưa.

Đo đỏ nguyệt thơm câm gót ngựa
Vết thương linh hiển giật mồ hoang
Cánh buồm òa vỡ gương soi sáng
Giọt lệ môi khô khóc dã tràng!!!

                          PG


 


 

               TÀ DƯƠNG XÁM
 
Thời gian lạnh nhớ quên dầm khuya khoắt
Hồn hư chiêm tàn nắng dặm phiêu bồng
Ta thả dốc chạm va mạch núi sông
Cành khô mục tiêu hoang dòng gió bụi
 
Vòm mái lá mịt mùng ta cặm cụi
Một đêm say uống cạn hết lưu đày
Ta mạt kiếp sương thu thấu chớm bay
Bè mây trôi róc thơ bầy nước đục
 
Ta chắp tay...vỡ,rơi,òa lồng ngực
Đất ngàn năm ríu rít sắc cầu vồng
Ưá hương hoa ngát thơm cõi trời không
Đồi hoang thú xám thô chiều bóng mộ
 
Một tinh anh sợi tóc vàng đơm nở
Đêm tinh khôi tượng đá tạc ân tình
Bờ ảo mộng chưa qua khỏi điêu linh
Tiếng nấc nghẹn bình minh mùa khổ nạn!
 
                                  PG
 
 

         
        HỒN TRĂNG
 
Vài câu ánh trăng tình tự
Ngọng nghịu chào tiếng` sông Giồng
Dạ vâng ngôi nhà biệt thự
Thất thanh cao ốc linh hồn
 
Trăng thơ thấu ngàn phận bạc
Hoài niệm chú dế gáy vang
Bầy ễnh ương kêu nước mặn
Ve sầu quên bẵng tre xanh
 
Đường trăng tôi ôm hồn đất
Dải lụa trắng múa cơn giông
Trăng thơ đỏ buồn tự tử
Chút âm chia biệt sông Giồng
 
Xin hóa lời câm dát mỏng
Khuya rơi mặc niệm bóng hình
Ta rêu bám_gió cuồng vọng
Điên rồ mỗi giọt rung rinh.
 
                        PG


         SỢ

 
Dấu huyết tự hư không
Nguyện kinh ngực sám hối
Em thơm lừng sáng tối
Vay thêm giọt máu hồng
 
Bông trời ủ u minh
Câu thơ ghiền chia bớt
Phần hồn rên rỉ sớt
Âm dương khuấy niềm tin
 
Quả đắng hoảng điêu linh
Khôn lau xương vô hạn
Giòng sông giờ khô cạn
Em lặng thinh...rùng mình.
 
                   PG 









 TRẢ LẠI EM

Gửi cho em con trăng vàng kí ức
Rộn tiếng lòng hai đứa hát thềm khuya
Anh chất nắng đầy vai trần phiền muộn
Ngỡ ngàng rơi khi lá vội chia lìa.

Dõi sương mờ bủa vây qua ô cửa
Giận vì đời say khướt bốn mùa hoa
Choàng tỉnh dậy hoàng hôn nhòa bên núi
Bóng chiều trôi tay buông lỏng tình xa.

Nhịp thời gian rớt đau niềm trống vắng
Ước vọng tan theo mộng vỡ mây ngàn
Dấu môi phai nghe chăng lời gió gọi
Ngày của trời... ai rót sầu mênh mang!.

Trả lại em máu gào lên biển động
Bến bờ xưa chết đuối một linh hồn
Câu thơ mới xóa dần trang kỉ niệm
Đời lãng quên xuôi ngược cánh phiêu bồng.

                          Phi Giang. 


SÔNG TÌNH CHẢY NHÉ
                    
             Gửi Mây Tóc
 
   Thôi đừng uống cạn cơn mưa
Thôi đừng hờn trách đáy thừa vực sâu
   Sự đời tựa cuộc bể dâu
Một mình_một bóng_một câu não nề.
 
   Thinh không im bặt tứ bề
Em ơi! Mây trắng đê mê chốn ngàn
   Thắp lên ngọn nến đá vàng
Lung linh hồn động trên hàng lối xưa.
 
   Một mình lê bước chân thưa
Trăng khuya đơn lẻ tôi đưa tôi về
   Mấy ai giữ vẹn lời thề
Lưỡi dao định mệnh chẻ tê điếng lòng.
  
   Sông thơ còn chút hư không
Sông tình chảy nhé giữa giòng mênh mông.
 
                     Phi Giang.





















THẠCH PHI GIANG

   Công Thành tên đất của trời
Thạch phi Giang phải mấy đời Thạch Công
   Về đây hoa thắm vương lòng
Binh minh ta ngắm cánh hống tung mây.

                           PG















































Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-20 10:42:52phigiang>
     NGÔN SAU
 
Ta khuấy ly miền nhớ
Con đò em thuở nào
Bông hồng gai cỏ độc
Ướp mượt giấc chiêm bao.
 
Ta hồn nhiên như mây
Em như gió phương này
Đêm qua nụ hoa vỡ
Lá khô một vòng tay.
 
Ánh đèn vàng động thức
Phố khuya những chuyến tàu
Ta vì em ray rứt
Lướt qua huyễn ngôn sau.
 
Ta đi tìm nguyện ước
Gặp em giữa hư vô
Hạ ơi!chiều lệ tím
Thở hắt đêm bơ vơ.
 
Cuộc chơi ngâm vĩ thanh
Em rời mái nhà tranh
Này xa ánh chớp vậy
Hiển linh huyết âm lành.
 
                 PG
Đăng nhập để trả lời
0
THÔI ĐÀNH BỎ LẠI
 
Thôi ta đành bỏ lại
Những dấu giầy sau lưng
Mím môi ta đi mãi
Đường đời qua đôi chân
 
Em là con thác lũ
Còn đây dấu tích thôi
Em là hòn sỏi nhỏ
Bây giờ!mai xa xôi
 
Và giấc mơ trước mặt
Càng với càng thêm xa
Từng ngày lên...rồi mất
Thiên đường xưa!bao la
 
Ta làm câu thơ mới
Cho em cho cuộc đời
Ru em trong mòn mỏi
Ta ru ta ngậm ngùi
 
Những dấu giầy sau lưng
Mai ta đành bỏ lại
Ôi!một thời vụng dại
Trôi qua hồn...rưng rưng!
 
             PG
Đăng nhập để trả lời
0
          VÀNG LẠNH
 
Người trong giấc ngủ của lòng tôi
Khát vọng thời gian cũng cạn rồi
Tôi đứng bên trời nghe gió gọi
Bờ khuya dốc nẻo mấy tầng rơi
Tôi đi như thể chừng dừng lại
Mải miết phong sương nửa chặng đời
Vàng lạnh theo nhau mùa khói bạc
Bèo mây trôi dạt mịt mùng khơi.
 
                          PG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
               VẼ EM
 
Ta vẽ em bức chân dung thiếu nữ
Vì tình yêu khúc dạo đầu mến thương
Ta vẽ em một vòng tròn nỗi nhớ
Vì tâm điểm vẫn còn đó con đường.
 
Và như thế thơ ngây đêm rót rượu
Vì tri âm ta gọi nhau ngôn từ
Và như thế bóng đời chim liền cánh
Vì tinh sương hôn huyền thoại xanh nhừ.
 
Ta vẽ em cỏ hoang nào hóa kiếp
Vì hồn thiêng cát bụi của giống nòi
Ta vẽ em lá núi lung linh cảm
Vì bình minh độ lượng trả cho người.
 
                          PG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-23 08:29:41phigiang>
           TIẾNG THU
 
Ta còn đây! nửa màu trăng bạc
Lấm bụi thời gian dưới nắng tà
Dấu ngựa phong ba động tiếng xưa
Bao la tĩnh lặng vàng mây khói.
 
Ta ngồi đây!cõi lòng thu tới
Mưa tháng ngày chưa sạch sợi thương
Bến lệ quay cuồng lụy gió vương
Xót xa ước mộng trôi muôn ngã.
 
Ta xiêu đổ! ánh trăng nghiêng ngả
Từ buổi sơ khai mỏng cánh xuân
Cung bậc sầu hoang bước thế nhân
Ta đi không chốn về nương bóng!
 
Tàn thu ngàn lá rơi vang vọng
Run rẩy sương sa quạnh quẽ đời
Vườn vắng đêm nay đợi mặt trời
Hư thinh  buồn vậy lời con sóng!
 
                          PG
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
             ÂM VỌNG
 
   Tay bưng hứng giọt sương mai
Long lanh đáy mắt gió cài ngàn khơi
   Khít khao nắng ló chân trời
Một đời hai mộng nửa vời khôn nguôi
   Khô rưng lệ lộng ngậm ngùi
Sương tan kẻ hở ươm vùi chon von
   Ngửa lòng ô trọc héo hon
Thầm thì giấc cả méo hòn thanh xuân
   Tỉnh say chải chuốt đau lần
Nhập nhòa khói nghịt xả thân cội nguồn
   Nét ngài diệu vợi sóng cồn
Biển giông nhão bạc thếch dồn thiên thai
   Cầm hờ môi mọng đỏ phai
Nhụy tình gợi khuyết ráo đài riêng chung.
 
                                 PG
Đăng nhập để trả lời
0
        KHÚC TÌNH HOA
 
Gió hắt hiu sao đỏ trời tháng Hạ
Mưa sũng buồn thương con nước về đâu?
Hòn máu này của phôi thai gởi lại
Thịt da vàng ẩm rét mãi nguồn đau!
 
Thời gian đó cỏ hờn mây tóc ngắn
Đêm chưa tàn thui chột những mầm tươi
Tôi xanh rêu ước ao lừng lá mạ
Lời nhân gian theo ký ức tay người.
 
Tôi con sóng ru đời tôi quên lãng
Nhưng bờ sông tha thiết gọi em về
Nắng nhạt dần ai sầu hơn lặng lẽ?
Nhớ tương tư trong từng ngón thương hờ!
 
                                  PG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-01 15:46:33phigiang>
             HẮT BÓNG
 
Vịn nửa câu thơ khoảnh khắc này
Hàng hàng lớp lớp bụi mưa bay
Là mây từ độ thu tàn mộng
Là áo chiêm bao lạc giữa ngày
Đã sướng một lần thôi cũng đủ
Tà huy nhân thế mắt nhòe cay
Chiều đi hắt bóng phù vân gọi
Vịn nửa câu thơ khoảnh khắc này!
 
                       PG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-21 07:17:33phigiang>
     MÂY CÀI ĐƯỜNG BAY
 
    Từ nghe âm điệu mơ màng
Giật mình anh nhớ trăng vàng đêm qua
    Áo em đỏ thắm như hoa
Anh về lặng lẽ rời xa một người!
 
 
    Lìa tay heo hút cuối trời
Thương hồn đền miếu bên đời quạnh hiu
   Thương em đâu chỉ bấy nhiêu
Nhạc sầu trổi dậy cũng nhiều hơn xưa!
 
 
   Từ nghe giữa chốn âm thừa
Trăng treo đỉnh gió hương đưa biển tình
   Gặp em chập chững phiêu linh
Tinh cầu mắt biếc xô hình bóng ai!?
 
 
   Trăng khuya ngậm tiếng thở dài
Rêu hoang từ độ mây cài đường bay
   Em ơi! đừng bỏ đêm nay
Bốn phương giá buốt những ngày không em!
 
                          PG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-21 07:09:18phigiang>
         SẦU RƠI CHÍN ỦNG
 
   Thời gian sương trắng đầy trời
Sầu đang chín rụng về nơi đây rồi!?
   Ngoài kia gió lạnh ngàn khơi
Thổi từ tâm bão hồn tôi tơi bời!
 
   Lời như mây khói của người
Tôi như cây cỏ ngậm ngùi hạt đau
   Đêm không ánh sáng đáy sâu
Tấm thân sắp đuối chân cầu nhân gian!
 
   Dốc xuôi trăm sợi buồn ngang
Ôi!nguồn oan nghiệt bóng vàng đời tôi!
   Tình riêng lạc lõng xa xôi
Tưởng rằng đã cũ lẻ loi bến này!
 
   Thơ say_men đắng_rượu cay
Vai rung cuồng mắt ngón tay guộc gầy
   Cô đơn sương trắng còn đây
Sầu rơi chín ủng ngập đầy lối đi!
 
                       PG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-08 10:42:41phigiang>
 
 
Gửi gió người Cà Mau

Xin cho tôi từng lời câm dát mỏng
Gửi gió người nắng hạ cuối trời Nam
Gửi sự sống chút hồn về đồng vọng
Gửi âm dương_thiên định mãi ngàn năm!

Đây sông thơ!bến mơ cao vời vợi
Nửa kiếp sầu trái đắng_nửa phù sinh
Đá sỏi bỗng vì nhau gọi mở cửa
Lời ru hương sương trắng nhớ phận mình!

Đáy trăng vàng_kỷ niệm nào chả đẹp?
Vết sẹo xưa chứa đựng một linh hồn  
Người quanh tôi_thiêng liêng rồi cũng chết
Mấy mươi năm_hư ảo với má hồng.

Tiếc làm gì? Kiêu sa trên lầu gió
Từng phiến trời đau hạt cát bàn tay
Đời không thể trật hàng cây bước ngắn
Ngôi vô biên_giây phút ráng nơi này!

Một ngôi sao lụy vận yêu vội vã
Ôi! em tôi tóc dài bến quê hương
Đây Phương Nam! một trời khuya vô vọng
Đìu hiu người_ ẩn tích khúc bi thương!

Tôi đi tìm trái tim nồng nóng bỏng
 Giấc mơ hồng hạnh ngộ đất Cà Mau 
Bỗng hôm nay mưa bay thơ lồng lộng
 Cát bụi về...đắp mảnh buồn chôn sâu!?

                 PG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-13 15:31:39nghinhnguyen>
Trích đoạn: phigiang

         SẦU RƠI CHÍN ỦNG
 
   Thời gian sương trắng đầy trời
Sầu đang chín rụng về nơi đây rồi!?
   Ngoài kia gió lạnh ngàn khơi
Thổi từ tâm bão hồn tôi tơi bời!
 
   Lời như mây khói của người
Tôi như cây cỏ ngậm ngùi hạt đau
   Đêm không ánh sáng đáy sâu
Tấm thân sắp đuối chân cầu nhân gian!
 
   Dốc xuôi trăm sợi buồn ngang
Ôi!nguồn oan nghiệt bóng vàng đời tôi!
   Tình riêng lạc lõng xa xôi
Tưởng rằng đã cũ lẻ loi bến này!
 
   Thơ say_ly đắng_rượu cay
Vai rung cuồng mắt ngón tay guộc gầy
   Cô đơn sương trắng còn đây
Sầu rơi chín ủng ngập đầy lối đi!
 
                       PG


SỐ PHẬN

Đã mang số phận một kiếp người
Khát vọng bước lên chiếc bục đời
Song le định mệnh nhiều nghiệt ngã
Nên kẻ hân hoan, kẻ ngậm ngùi

Đã làm thân phận một con người
Niềm vui, nỗi đau, tiếng khóc-cười
Phải cố vươn lên cùng mệnh số
Để sống xứng danh một con người

Số phận chỉ là một phần thôi
Biết ta, biết người, hiểu cuộc đời
"Bất năng" cốt cách người quân tử
Thuyền nan bể khổ vẫn cứ bơi

Định mệnh dẫu là có nghiệt cay
Một chiếc dầm tre cứ vững tay
Thiện tâm, nghị lực cùng ý chí
Làm cho số phận phải trở xoay.

            Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-17 06:56:03phigiang>
     NƠI ẤY MỘT LẦN
 
     Kính tặng THữu MT
 
Em có còn trong anh phút giây?
Hương xưa mắt biếc cứ đong đầy
Bàn tay nắm chặt chừng như vỡ
Hoa sữa bên hồ nở trắng bay!
 
Em đâu còn trong anh đêm nay?
Giục tiếng tơ lòng giấc mộng say
Anh nợ một đời_Thu nhuộm lá
Vàng son tiếc nuối_Dấu yêu này!
 
Gởi mùa mưa tới cửa buông rèm
Dáng nhỏ kiêu sa bước xuống thềm
Đàn lỗi nhip rồi _mi khép lại
Lạc nhau đôi ngã_chuyến xe êm!
 
Anh lỡ cả đời tà áo lụa
Mênh mông cánh gió nụ cười xinh
Anh nghe giông bão từ phương lạnh
Từng lát cơn đau lửa nhục hình!
 
Em có còn trong anh ngất ngây?
Đường xa,lối cũ... bóng đi gầy
Nửa vầng trăng nhạt_nửa khuya rụng
Nơi ấy một lần_sợi tóc mây!
 
                     PG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-11 04:47:01mây trắng>
Lời ai

lời ai hạc vọng buông lơi
tiếng còn vọng giữa chơi vơi ...ngậm ngùi
cao xanh như đã khiến xui
trăng thề hẹn ước ai vùi trong mơ

hoa xưa gió thổi hững hờ
tình ơi xa khuất nhạt bờ môi nâu
lời yêu đọng khóe mi sầu
em mong manh đứng bên cầu nhớ thương

tiếng anh theo gió vấn vương
nụ hôn thấm đượm mùi hương phấn người
chợt hồn vời vợi thắm tươi
hư không đã nhuốm nét cười mênh mông ...
vad
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-15 10:06:01phigiang>
         TƠ TRỜI 
 
   Con tằm rút ruột ru người
Từ tôi lỡ vận ru tôi dốc đời
   Chén tình bèo nước mây trôi
Trách chi duyên nợ đành thôi ngậm sầu!
   Thả hồn vào giấc mơ sâu
Vàng tôi theo gió nhói đau tấc lòng!
   Miền xưa khói bạc mù sương
Miền tôi ngày cạn chút thương nhớ người!
   Đầy tay tình cũ sông tôi
Con tằm nhả sợi tơ trời mắt đêm!
 
                    PG
Đăng nhập để trả lời
0
        TÂM THỨC
 
Ta ôm hoài bão vẫn còn đây
Khắp nẻo sông hồ khói trắng bay
Với bạn hiền xưa_tay đối mặt
Thâm tình kết nghĩa đậm đà thay.
 
Lời ngoa son phấn ngọt nhan sắc
Ta thả hồn say ngất ngưỡng trời
Đầm ấm xuân reo hoa nắng gọi
Yêu người,yêu cả gió ngàn khơi.
 
Chí lớn trong ta đầy mạch sống
Vó tung ngựa hí...khí hào quang
Ai giam mây nước nơi tù ngục?
Ai hãm đời ta lắm trái ngang!?
 
Ngực thơm một cõi ve bi lụy
Ta dấn thân vào trải khổ đau
Mấy thuở từ em...ta vực dậy
Hồng trần sương đọng chảy tan mau.
 
Nhân gian gặp gỡ nữa làm chi?
Bầu cạn tình không nhiệt huyết gì?
Thấy đó thật gần...xa quá nhỉ?
Qua cầu là bước...một lần đi!
 
Ta ở chợ Chiều treo kiết xác
Lũ người như nhặng réo vi vo
Bên kia chắc hẳn xanh màu lá
Hay cứ ngồi đây dệt mộng mơ!?
 
Tha hương lòng hướng về quê Mẹ
Đây chốn phố phường cũng đáng thương
Những trận cười vang sao vắng thế
Ta nghe tiếng khóc giữa đêm trường.
 
Dịch xê một chút đất trời mở
Cùng bắc nhịp cầu phúc có nhau
Xán lạn non sông_thôi nợ máu
Cầm bằng thịnh đức tới mai sau.
 
                  PG
Đăng nhập để trả lời
0
GIẤC MƠ HOA
 
Ở đây sương lạnh trái tim tôi
Thèm giấc mơ hoa giữa phố người
Mưa tím sương mù hay tôi khóc
Như hồi lâu lắm tuổi đôi mươi.
 
Như hồi lâu lắm tôi còn nhớ
Đi trốn cuộc đời hay trốn tôi
Tôi đếm thời gian theo chiếc lá
Rưng vàng...thu đến để mà rơi!
 
Tôi nhớ em như nhớ mặt trời
Nụ hôn làm dấu lúc em cười
Yêu em tôi muốn tan thành nắng
Hôn gót bàn chân đến tóc người.
 
Hôn dấu chân tình tôi chợt thấy
Cả rừng hoa thắm nở trên môi
Và con bướm đẹp vờn trên tóc
Mình dắt tay nhau... hé miệng cười.
 
Tôi chắc bến đời là bến mộng
Về em... về những giấc mơ thôi
Tôi ôm trăng biếc về khuya ngủ
Em mượn linh hồn sưởi ấm tôi. 
Đăng nhập để trả lời
0
THÔI ĐÀNH BỎ LẠI
 
Thôi ta đành bỏ lại
Những dấu giầy sau lưng
Mím môi ta đi mãi
Đường đời qua đôi chân.
 
Em là con thác lũ
Còn đây dấu tích thôi
Em là hòn sỏi nhỏ
Bây giờ! mai xa xôi.
 
Và giấc mơ trước mặt
Càng với càng thêm xa
Từng ngày lên...rồi mất
Thiên đường xưa! bao la.
 
Ta làm câu thơ mới
Cho em cho cuộc đời
Ru em trong mòn mỏi
Ta ru ta ngậm ngùi.
 
Những dấu giầy sau lưng
Mai ta đành bỏ lại
Ôi! một thời vụng dại
Trôi qua hồn...rưng rưng!
 
              PG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-13 15:58:59nghinhnguyen>
Phút Giây Tương Ngộ

Mến tặng  Phi Giang
                  Minh Thu
                  Quang Tuệ
                  Lê Văn Trung
                  Lê Tư
                  Nhật Hạ
                  Tâm Thông                  
                  Trần Đình Thao
                  Phạm Cang
                  Xuân Ý & người em...
Nhân buổi tương ngộ tại Thị xã Long Khánh
ngày 09 tháng 01 Năm 2010.
                                           NN


Ngày mai vạn nẻo đường trần
Có còn tương ngộ một lần trong mơ
Dẫu là qua chút duyên thơ
Vẫn vào cõi nhớ bến bờ ưu tư..

Lắng trong tình khúc Minh Thu
Tình thơ Nhật Hạ nhẹ ru chiều vàng
Tâm Thông cùng với Phi Giang
Lê Văn Trung cũng nhẹ nhàn khúc yêu

Mình tương ngộ giữa quán chiều
Bầu trời Long Khánh chắc chiu nghĩa tình
Ngày mai những bước đăng trình
Còn in tiềm thức bóng hình bạn ta

Thoáng trong nhạc gió hương hoa
Vi vu khúc nhạc nhẹ qua nắng vàng
Gợi bao hoài niệm miên man
Phút giây tương ngộ ngập tràn tình thơ.


                   Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phigiang

         TƠ TRỜI 
 
   Con tằm rút ruột ru người
Từ tôi lỡ vận ru tôi dốc đời
   Chén tình bèo nước mây trôi
Trách chi duyên nợ đành thôi ngậm sầu!
   Thả hồn vào giấc mơ sâu
Vàng tôi theo gió nhói đau tấc lòng!
   Miền xưa khói bạc mù sương
Miền tôi ngày cạn chút thương nhớ người!
   Đầy tay tình cũ sông tôi
Con tằm nhả sợi tơ trời mắt đêm!
 
                    PG

 
 Cám ơn thi sỹ Phi Giang với những dòng thơ đầy cảm xúc
 Đi theo từng cọng cỏ buồn mà như hóa thân vào nhiều bối cảnh lạ, dĩ nhiên phảng phất  nỗi buồn gậm nhắm con tim.
 
Vài dòng làm quen, PG đừng chê nhé
 
THÌ LÀ...THẾ ĐÓ
 
Từ tôi bắt hụt bóng người
Tà dương ngọn sóng lưng trời ngẩn ngơ
Nuột nà tay kéo đường tơ
Ngân nga luyến khúc dốc mơ đường về
Từ ai đồng vọng cõi mê
Con tằm rút ruột bỏ bê thân mình
Từ đâu đời bỗng mông mênh
Tơ vàng đem dệt áo phiên chợ tình
Xác thân gục xuống điêu linh
Bên sông khói tỏa một lần yêu thôi

 
TA 100623

 
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-26 10:29:05phigiang>
          EM VÀ TÔI
 
Tôi với em địa đàng thôi lỡ chuyến
Nắng vàng mơ xin nối lại dây tơ
Như chưa từng xuống vũng lầy trán tối
Tay chưa cao đâu chạm tới ngọn trời
Mây chiêm bao mênh mông lời thu thủy
Mưa theo mùa hồn giá lạnh như sương
Em nhớ không hay thành em hóa đá
Sầu môi thâm xối xả chẳng chung đường
Mặt như gương tôi ơi ! buồn bã quá
Ai khâu giùm tình rách rưới yêu đương
Mong em hiểu sinh mệnh tôi èo uột
Ôi! xót xa đầy máu vết thương lòng!!!
 
Em và tôi phút giây thôi địa ngục
Nên mai này không thể đến gần nhau
Tôi lá lót bờ vai em thần thánh
Tình cưu mang tôi muôn kiếp đeo sầu
Tôi như kẻ vùi thân tôi đáy huyệt
Giấc say nồng em giết chết niềm vui
Bên sông nhỏ giữa hai giòng trong đục
Bất hạnh nào chẻ những hạt đớn đau
Tôi muốn sống hơi thở em ngực ấm
Người qua rồi tôi khô xác tóc nâu
Sầu tiều tụy lụy tình tôi dang dở
Mảnh hồn tôi nức nở nụ hôn đầu!!!
 
Tình cách biệt trôi về tôi gậm nhấm
Mộng điêu tàn trên bến lệ phấn son
Cây cỏ nõn chín hồng lên thắm thiết
Trái gò tươi ân ái thưở vuông tròn
Thôi em nhé hãy ngù ngoan chốn đợi
Phận riêng tôi cát bụi trở theo nguồn
Ai điêu ngoa đóng đinh đời thập giá
Nỗi đau này mê muội chút hương thơm
Đêm kinh nguyện_Đêm nay trời biển rộng
Tôi im lặng gom từng cọng cô đơn
Một sớm mai tình phai mờ dấu tích
Vẫn nguyên sơ hoang dại lúc tình cuồng!!!
 
                        PG
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
      MÙA THU CỦA TÔI
 
Sài Gòn mùa thu thường lỗi hẹn
Hôn hoàng như chiếc lá vàng rơi
Đem ướp vào lòng sao lạ ngỡ
Tôi hoài trăn trở những đầy vơi.
 
Mùa thu năm cũ nắng hoe vàng
Tóc người đan kết dưới trăng tan
Mỗi sợi dài thương ngàn sợi nhớ
Sợi tình lạc mất giữa chiều hoang.
 
Trăng thu thả xuống dòng sông mộng
Gió yêu xỏa tóc hẹn câu thề
Ngày tháng trôi mau không trở lại
Hồn đau kỷ niệm...bỗng quay về.
 
Tình tôi!Yêu dại rồi lầm lẫn
Nhung nhớ còn nguyên vẹn với người
Thuyền ai lỡ bến...đôi bờ gẫy
Tan tác chiều thu úa bên trời.
 
                      PG 
 
Đăng nhập để trả lời
0
HÌNH NHƯ LÀ TƯỞNG NHỚ
 
Hình như tôi đã hát
Giữa cõi đời bơ vơ
Hỏi thăm từng giọt nắng
Ngọt ngào như ý thơ.
 
Hình như em đang khóc
Trong cội nguồn giấc mơ
Tôi thương em...mây tóc
Tóc như dòng sông thơ......
 
Hình như là cơn gió
Gió vô tình qua đây
Tôi giật mình...tưởng nhớ
Mái tóc nào...như mây.
 
Hình như là giọt nắng
Vừa đọng sầu trên môi
Như giọt tình xa vắng
Tưởng nhớ người đấy thôi.
 
                PG
Đăng nhập để trả lời
0
          HƯ VÔ
 
Cùng chung một chút máu đào
Như thơ ngày cũ rơi vào hư vô
Thu vàng đôi chiếc lá khô
Bay về đâu để xây mồ thời gian !
 
                        PG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-11 08:18:33phigiang>
             KHÁT VỌNG

Dòng chiến binh được thua còn hay mất
Bể trời Nam ngang dọc bến sông Giồng
Trùng dương sóng đạp bằng trước bão giông
Thời phải thế công danh ngàn dặm thẳm.

Ta phượng hoàng từ ngày cào máu thắm
Đón bình minh soi mắt suốt canh thâu
Tay cầm viết lòng nặng trĩu biển dâu
Thương đời mình lặng thinh khe suối nhỏ.

Những mưa ngâu vội vã từng cơn đổ
Những lá rơi năm tháng chịu ưu phiền
Của thế hệ nay mai vẫn đảo điên
Nung khát vọng câu thơ về bên trúc.

Ngươc thời gian thiết tha yêu hạnh phúc
Nửa sòng đời mây trắng quá chưa tan
Rượu cạn rồi ngoảnh lại khúc chứa chan
Đẫm sương khuya tủi hờn trăng dĩ vãng.

Hãy đến đây cùng ta mặt trời rạng
Múa đường gươm hát nhịp bước quân hành
Nuôi chí lớn đá vàng ngời cõi xanh
Rừng cánh én rộn ràng thuyền đậu bến.

                         PG 
Đăng nhập để trả lời
0
            THƠ DẠI
 
Em thơ dại hồn thiêng liêng đất thánh
Tôi ngậm ngùi câm lặng giọt mưa sa
Những linh cảm cưu mang đời ánh sáng
Đau thân tôi lưu lạc lúc giao thừa.
 
Em thơ dại gió nhốt vào tăm tối
Tôi đi tìm nửa kiếp dời nông sâu
Nhả sương khuya trăng cúi đầu bối rối
Nhân ảnh ơi! Tôi lơ lửng treo sầu.
 
Em thơ dại nỗi nhớ hoài ký ức
Chân nhỏ yêu không giây phút xa rời
Một góc trời ngày vui em lỗi hẹn
Chiều chậm trôi chưa qua hết vạch đời.
 
Này em nhé dòng sông buồn bươn chảy
Tương tư tình cây mộng nở đơn côi
Nhớ thương đầy hương xưa mù lòa đấy
Đêm khô cằn chăn chiếu một minh tôi !
 
                            PH
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»