📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NHỮNG BÀI THƠ VIẾT VỀ QUÊ HƯƠNG.

254 trả lời, 36.813 lượt xem — Trang 3 / 9
NHỚ THU XƯA
 
Thu đã về em dõi mắt trông xa..!
Lại chiếc lá vàng bay trong gió chiều tà.
Nhớ về mùa thu biết bao kỷ niệm
Sân trường xưa luống cúc nở đầy hoa.
 
Nhớ về em,anh nhớ cả dáng chiều
Nhớ mắt em cười và giọng hát thương yêu
Nhớ lá thư đầu với bao điều muốn nói ?
Mà ngập ngừng anh gói lại vào tim.
 
Thời gian trôi kỷ niệm đã nhấn chìm
Tình mộng mơ đã trôi vào dĩ vãng.
Ngày ra trường anh viết lời đề tặng
Cũng chỉ là dấu chấm lửng mà thôi.
 
Để bây giờ hai đứa ở hai nơi
Anh mới thấy mình là người có lỗi
Anh cầu xin em,em đừng trách tội !
Yêu em rồi nhưng sao vẫn vô tâm.
 
Khi đã xa,anh hận mối tình câm
Từ nơi em một thời em trao gửi
Thôi em nhé,ngàn vạn lần tha lỗi !
Nếu còn duyên ta hẹn lại kiếp sau.
 
Ta cùng nhau bước lên những nhịp cầu
Và xây lâu đài chúng mình hằng mơ ước ..!
 
Ngày 24/08/2009.
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI LẠI ANH
 
Em gửi anh chút tình năm cũ
Nếu có duyên ta sẽ lại về,
Trên con đường nhỏ,một miền quê
Trong nắng hồng với bờ đê lộng gió.
 
Tháng tám mùa thu xanh thảm cỏ
Cánh diều ai thả sáo vi vu.
Đã se cái lạnh về trong gió
Đêm quê êm ả,bóng ai chờ?
 
Ta nhớ tình xưa một giấc mơ
Như con sóng nhỏ vỗ đôi bờ
Mà sao tim anh dào dạt thế
Có phải tình em-mối duyên tơ.
 
Hạ tàn,trời đã chuyển vào thu.
Sương giăng lối nhỏ,con đường cũ
Ngập lá vàng bay lối ta về
Nhớ người năm ấy cũng mùa thu.
 
Mong em nơi ấy tựa nắng hồng
Nắng về ấm lại khoảng trời đông.
Cho tan tuyết lạnh mùa sương giá,
Vạn vật hồi sinh với xuân hồng.
 
Ngày 23/08/09.
Đăng nhập để trả lời
0
LÁ THƯ VIẾT DỞ...
 
Anh gửi lại em lá thư tình viết dở
Tháng năm trôi nét mực đã phai mờ
Nhưng mối tình đôi ta còn lưu mãi,
Trọn cuộc đời,Anh sẽ viết thành thơ.
 
Rồi ngày mai trên ở cõi đời này
Ai đã biết rằng tình lắm chua cay
Nhưng trái tim vẫn cứ đòi yêu mãi
Còn giọt máu hồng tình vẫn mãi say.
 
Ta cứ trách ta cả muôn kiếp này
Sao mang trong mình trái tim đa cảm.
Thổn thức tim yêu, mối tình lãng mạn
Và cũng trách người tình sao nỡ đa đoan.
 
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI
 
Chào người lính..!
Tôi cũng là người lính..!

Đã một thời
Xa đất mẹ ra đi
Xa quê hương
Xa cả mối tình si.
Xa kỷ niệm
Xa những gì đẹp nhất.
Và ước mong
Một ngày mai thống nhất.
Tôi trở về
Gặp lại mối duyên xưa.
Anh và em
Thực hiện những ước mơ
Khi chia tay
Hai đứa thầm hẹn ước...!

Nhưng ngày trở về thuyền đã sang sông
Người yêu tôi...em đã bước theo chồng
Một người thương binh,một người đồng đội.

Tôi đâu trách em là người có lỗi
Mà chúc họ có hạnh phúc lứa đôi
Có cuộc sống bình yên sau cuộc binh lửa.

Hạnh phúc muộn mằn từ trái tim hai đứa
Dẫu không vẹn toàn thân thể.. 
Nhưng tràn ngập những niềm vui.
 
Ngaỳ 28/08/09.
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG QUÊ
 
Hồ sen bát ngát tươi xanh
Miền quê êm ả trong lành tiếng ca.
Hương sen man mác chiều tà
Bóng cô thiếu nữ như hoa sen chiều.

Quê hương ta thật mến yêu
Xa quê lòng những sớm chiều nhớ mong.
Nhớ ghê dáng mẹ trên đồng
Hai mùa mưa nắng lưng còng mẹ chăm.

Nhớ mùa gặt hái tháng năm
Cây rơm vàng xộm,lúa đong đầy bồ.
Nhớ cả cái nắng chiều thu
Xạm da trái bưởi,bên bờ ao xưa.

Nhớ tiếng lách cách thoi đưa
Nhà ai dệt lụa khi vừa trăng lên.
Mơn man gió lướt qua thềm
Đêm thu nặng một nỗi niềm với quê.

Nhớ ai ngày ấy đi-về
Hương đồng gió nội miền quê chúng mình.
 
Ngày 14/08/2009.

Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH MẸ
 
Sương chiều buông lạnh lá.
Mẹ ngóng phương trời xa,
Con mẹ giờ đâu nhỉ !
Hay mắt mẹ bị loà?

Bước chân mẹ không vững,
Trên con đường nhấp nhô.
Một mình con bơ vơ !
Nhớ chiều quê,nhớ mẹ.

Bông súng xưa mới hé,
Trên hồ nước trong xanh.
Bướm ong đang tìm về
Với hương nhuỵ trong lành.

Tình con trong mắt mẹ
Như hoa súng miền quê.
Ôi màu hoa đẹp thế
Với hương sắc tràn trề.

Chiều nay một mình mẹ ,
Với mái tóc màu sương
Chiếc nón mê đã cũ,
Mẹ đi bao dặm trường.

Mẹ tìm con phải không?
Nơi xa con rối lòng!
Trong đêm đông giá lạnh
Trái tim này đơn côi.

Từ ngày con xa mẹ
Nhớ mẹ lắm mẹ ..ơi!
Ngày kia con trở lại
Nhưng mẹ đã đi rồi.

Một mình con giữa đời
Như thuyền nơi biển lớn
Bao con sóng trùng khơi
Và biển đời bão tố.

Một mình con giữa đời!
Như cây giữa rừng hoang
Mưa bay,gió ngút ngàn..
Giữa mùa đông giá lạnh.

Nhớ mẹ lắm...mẹ ơi!
 
Ngày 12/08/2009.
Đăng nhập để trả lời
0
SÔNG QUÊ
 
Sông quê chảy mãi ngàn năm
Nhớ xưa tôi vớt ánh trăng đêm hè.
Bãi bồi chạy dọc chân đê
Dấu chân xưa đã đi về ....còn đâu?

Quê mình xanh mướt nương dâu,
Lời ca văng vẳng qua cầu gió bay.
Giọng hò ai thả mà say,
Sông quê niệm khúc tình này khó quên !

Tình quê máu chảy ruột mềm,
Cơm khoai, áo vá nỗi niềm mẹ tôi.
Lo cho con học thành người
Ra đi xây đắp cuộc đời ấm no.

Sông quê nước vỗ đôi bờ,
Lở bồi năm tháng,tuổi thơ xa rồi.
Trở về lòng dạ bồi hồi
Cây đa,bến nước làm tôi hững hờ.

Giật mình cứ tường mình mơ
Người xưa hẹn ước bây giờ còn không?
Thật tình sáo đã sang sông
Để lại nỗi nhớ bềnh bồng mãi trôi.

Sông quê bổi hổi bồi hồi
Có ai thấu được mảnh đời gió trăng.!
Nửa đời tủi hận riêng mang
Tình xưa lỗi hẹn,mơ màng bến sông..!
 
Ngày 06/08/2009.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-31 19:13:07quangluc>
BƯỚC CHÂN TRƯỜNG SƠN.
 
Trường sơn ta nặng nghĩa tình
Bao năm gắn bó ta-mình có nhau. 

Vượt qua vực thẳm núi cao
Bước chân chiến sĩ đi vào trường sơn.

Tháng năm đâu thể dễ quên
Ngủ hầm,cơm vắt ngày đêm trong rừng.

Trường sơn chua ngọt đã từng
Công tum-Đắc lắc chả dừng bước chân.
 
Dép mòn theo bước hành quân
Quản chi vất vả,gian truân tháng ngày.
 
Đảng trao cây súng trong tay
Dân trao đất mẹ tình đầy chớ quên!
 
Bắc-trung-nam dải nối liền
Việt nam thống nhất,trăm miền hân hoan.
 
Ngày nay chiến đấu gian nan
Trong ta vẫn thấy vững vàng niềm tin.
 
Trường sơn nhớ mãi như in
Nghĩa tình đồng đội,niềm tin sáng ngời.
 
Ngày 04/08/09.
Đăng nhập để trả lời
0
 
THĂNG LONG -NGÀN NĂM.
 
Mênh mông sông nước mây trời
Hồn thiêng nước việt đời đời khắc ghi.

Từ ngày Người bước ra đi
Mang gươm mở cõi còn gì vui hơn?

Thăng long-đất ấy nghìn năm !
Cháu con hội tụ,đêm rằm trăng soi.

Anh hùng,con cháu gương noi
Một ngày dựng nước,ngàn đời đắp xây.

Chung tay xây nước non này
Nghìn năm, con cháu về đây với người.
 
Ngày 20/07/009




 [/align][/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
MẢNH ĐỜI GIAN TRUÂN
 
Nắng nghiêng theo gió cuối trời
Người buồn theo những mảnh đời gian truân.

Làng quê tần tảo sớm hôm
Bỗng đâu con lũ cướp công vun trồng.

Mêng mông nước ngập trắng đồng
Nhìn cây lúa chết mà lòng quặn đau.

Mùa về ngô, lúa còn đâu?
Công ai chăm sóc dãi dầu nắng mưa.

Ai từng đi sớm về trưa
Củ khoai, hạt thóc đầy bồ ai mong ?

Làng quê  sót dạ đau lòng
Bao năm,bao kiếp tang bồng-người ơi..!

Nhớ về ruộng lúa quê tôi
Thương ai, thương cả mảnh đời gian truân.
 
Ngày 20/7/09.
Đăng nhập để trả lời
0
MANG NẶNG LỜI THỀ.
 
Ra đi nặng một lời thề
Nước chưa hết giặc,chưa về quê hương.
chiến trường chả tiếc máu xương
Làm thân trai trẻ lên đường ta đi.
 
Bước chân người lính kể gì?
chiến trường vẫy gọi ta đi đến cùng.
Dù cho sông núi ngàn trùng
Anh em đồng chí ta cùng tiến lên.
 
Bước chân trên khắp mọi miền
Ba lô nặng trĩu, áo sờn đôi vai.
Vững tin thắng lợi ngày mai
Tổ quốc thống nhất,tình ai lại tròn.
 
Làng quê nhớ dấu chân son
Anh đi cùng tiếng căm hờn thét vang.
Chiến đấu -hạnh phúc -vinh quang
Gửi thân vào đất,nhẹ nhàng như mơ.
 
Hôm nay viết lại vần thơ
Nhớ người chiến sĩ như vừa hôm qua...
Giọt lệ tôi bỗng vỡ oà
Lời thơ như vạn sắc hoa tặng người.
 
nhân ngày 27/7/09. xin gửi tới hương hồn các anh-những người đồng đội ra đi mà không bao giờ trở lại.
 
Ngày 27/07/2009.
Đăng nhập để trả lời
0




MỜI AI..?
 
Phố núi chìm trong biển mây
Thả mình cùng với gió bay lưng trời.

Xuân sang thiếu nữ bồi hồi
Bên người trai trẻ đang ngồi trong mây.

Quê ai đó thật mê say
Mộng mơ như thể tiên bay cuối trời.

Ai lên phố núi :ta mời !
Thăm dòng suối bạc một thời mộng mơ.

Nước reo trong gió sương mờ
Mùa xuân mãi đẹp,tình thơ mãi còn.
 
Ngày 20/07/2009.



Đăng nhập để trả lời
0
CAO NGUYÊN...ĐÁ
 
Chiều buông nắng trốn về đâu?
Lá bay theo gió qua cầu suối reo.
Nhà ai thấp thoáng lưng đèo
Ngựa đi gối mỏi,bóng chiều đổ nghiêng.

Hà giang nơi ấy rất riêng,
Cao nguyên,mảnh đất quê mình khác xưa.
Chiều buông cơn gió nhẹ đưa
Nương đồi bát ngát,sắn ngô thắm màu.
 
Ngày 15/07/2009.

Đăng nhập để trả lời
0

CHIỀU TÍM...SÔNG THU
 
Ai về đất Quảng chiều nay
Lắng trong chiều tím mà say giọng hò.

Nhặt..khoan vang vọng bến bờ
Sông thu lắng đọng lời thơ quê mình.

Chiều sông thu-nhớ bình minh
Dòng sông lấp loáng,thuyền tình người sang.

Hò...ơ...sông nước mênh mang
Yêu nhau...người hỡi hãy sang bên này.

Bờ dâu gió lộng chiều nay
Tay em dệt lụa,đợi ngày kết đôi.

Sông thu chiều ấy bồi hồi
Tím chiều, tím cả những lời yêu thương.

Lung linh sông nước quê hương
Qua mùa gió chướng, tình thương tràn trề.

Sông thu lắng đọng lời thề
Dù xa vạn nẻo vẫn về bên nhau.

Dòng sông vẫn thắm một màu
Như duyên ai đó thẳm sâu nghĩa tình.

Sông thu chiều ấy quê mình
Giọng hò ai gửi nên tình lứa đôi.
 
ngày 18/07/2009.



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-02 13:09:47quangluc>
THU HÀ NỘI
 
Tôi nhớ về Hà nội!
Nhớ cả chiều thu vàng
Nhớ áng mây lang thang
Bồng bềnh theo cơn gió.

Tôi nhớ về Hà nội!
Nhớ những chùm hoa sữa,
Và chiều thu lá rơi
Nhớ ai đang đón đợi.

Tôi nhớ về Hà nội!
Khi con tàu vào ga.
Nhớ mặt hồ la đà
Cánh lá rơi theo gió.

Tôi nhớ về Hà nội!
Nhớ lắm cầu long biên
Khi còn tuổi thiếu niên
Ai đùa vui cồn cát.

Tôi nhớ về Hà nội!
Mùa hoa sữa trong tôi,
Ai nhặt cánh hoa rơi
Đem ép vào trang sách.

Hà nội mùa thu về
Trời sao trong xanh thế.
Kỷ niệm từ tấm bé
Giờ ai vẫn mang theo.

Hoàng hôn buông mỗi chiều,
Với cơn gió đìu hiu
Hồ tây nghiêng sóng chiều.
Dải lụa mềm trong mắt.

Hà nội ở trong anh
Hà nội ở trong em
Những phút giây êm đềm.
với khoảng trời bất tận.

ngày 16/07/2009..

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-31 19:18:30quangluc>
VIẾNG NHÀ THƠ Hoàng Cầm.

Anh tìm đâu lá diêu bông?
Để dâng cho một mối tình...chót yêu.
Mấy mươi năm, một cánh diều
Bổng bay chao lượn sớm chiều hồn thơ.

Anh tìm sông Đuống lặng tờ
Bên ni,bên nớ lời thơ ngọt ngào.
Anh về trong cái hanh hao
Thoảng đâu hương gió, má đào người xưa.!

Anh tìm về những vần thơ
Của vùng Kinh bắc nắng mưa một thời...
Gió mênh mang lộng đất trời
Vẳng câu quan họ của người đi xa.

Bao năm trinh chiến xông pha
Nơi vùng Tây bắc, khúc ca sáng ngời
Bây giờ về chốn xa xôi
Nơi miền cực lạc, thơ người vẫn say...

Tiễn người trong buổi chiều nay
Lệ vương khóe mắt,gió lay hồn tình.
Hạ về sương, nắng lung linh
Lời thơ người mãi nặng tình nước non.

Q/L
Ngày 07/05/2010.
Đăng nhập để trả lời
0
QUA ĐÈO KHẾ
 
Tôi qua Đèo khế chiều nay
Cơn mưa sầm sập,gió lay cánh rừng.
Năm xưa ai cũng đã từng?
Đi qua Đèo khế,một vùng chiến khu.

Việt bắc như chốn hẹn hò
Trai tài ,gái đảm thi đua lên đường...
Cùng nhau thồ đạn,tải lương
Góp công cùng với chiến trường nơi xa.

Đường lên Tây bắc quê ta
Nối từ Việt bắc đi ra chiến trường...
Bao người nào tiếc máu xương
Băng qua lửa đạn lên đường năm nao.
Quân đi dưới ngọn cờ sao
Có anh có chị má đào tuổi xuân.

Từ ấy đã mấy mươi năm
Đời người chiến sĩ như nằm chiêm bao.
Nhớ qua Đèo khế thủa nào
Mà lòng cứ thấy nao nao nhớ mình.

Đèo khế nợ những cuộc tình
Của ai đã gửi bình minh nơi nào?
Bây giờ ai lại ước ao
Người xưa trở lại,má đào thắm xuân.

Đường lên Đèo khế cũng gần
Bắc giang còn đó,tình thân đâu rồi?
Bây giờ còn lại mình tôi,
Đi qua đèo khế,bồi hồi chuyện xưa.
 
Ngày 07/05/2010.


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-19 10:31:38quangluc>
NÉN HƯƠNG LÒNG DÂNG MẸ
 
Mẹ sinh ra con
 giữa thị trấn vùng cao.
Vào cái ngày giặc còn đi cướp phá,
Ngày ấy ,con còn nhỏ quá
Biết gì đâu trong loạn lạc cuộc đời.

Thời buổi chiến tranh
Ta và địch không chia danh giới,
Mẹ bồng con theo bước chân bao người
Tránh trận càn,tránh đạn lạc bom rơi.

Con cứ ngủ
trong vòng tay của mẹ,
Mẹ cứ đi,mặc mưa gió đất trời.
Phố và làng khói nghi ngút không thôi.

Làng bên kia
 giặc đã đốt mất rồi,
Phố bên này
cũng biến thành trại lính.
Ngày và đêm ì ùng tiếng súng
Tiếng chửi thề của ai đó vu vơ !
Biết bao giờ...?có được ngày vui,
Hoạ chăng ngày đó chỉ trong mơ...!

Nhưng một ngày
giặc rút lên tây bắc.
Quê hương tôi
đã không còn bóng giặc,
Phố yên rồi
 nhưng nạn đói triền miên,
Củ nâu,củ mài lót dạ thay cơm.
Mắt mẹ tôi trũng sâu hơn mấy lớp...
Nhìn con mình khát sữa,mẹ thương !


Năm tháng trôi đi...
Tôi đã thành người lớn.
Nhưng sự đời sao cứ trớ trêu thay...!
Tôi vào lính,mẹ lại cầm tay.
Giọt lệ trào mà tôi không khóc được.

Mẹ tiễn con đi...
chân mẹ như lạc bước,
Níu con về nơi mẹ yêu thương.

Con ra đi khắp mọi chiến trường...
Bên đồng đội, con ngày đêm nhớ mẹ!
Vào ngày này tóc mẹ đã trắng phau,
Bàn tay gầy và hai mắt mẹ trũng sâu.

Mẹ thương con
những năm dài chiến đấu.
Con thương mẹ -nơi làng quê yêu dấu !
Biết bao giờ bù đắp cho mẹ-Mẹ ơi !


Một sáng mùa thu..
 Tôi nhớ da diết mẹ tôi!
Cái ngày mẹ đã sinh ra tôi
Ngày chào đời như mốc son còn đó,
Tôi yêu mẹ,nhưng mẹ đã đi về cùng tiên tổ.
Mẹ linh thiêng,Mẹ hiểu giúp đời con.
Giữa chợ đời con mải kiếm áo cơm,
Bao công việc bộn bề năm tháng.

Nhưng với mẹ..
Mẹ là mặt trời mãi rạng
Trong đời con đi suốt những chặng đường...
Ngày hôm nay nén hương lòng dâng mẹ,
Đúng vào ngày mẹ đã sinh ra con.
 
Ngày 09/09/2009.


Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY HÈ-CHỐN QUÊ

Hè về, phượng đỏ ven đê
Tiếng ve Tha thiết gọi hè xốn xang.
Hương sen ngan ngát đầu làng
Bước chân nhộn nhịp,nắng vàng lúa reo.

Làng quê vang tiếng sáo diều
Vi vu trong buổi gió chiều tháng năm.
Đu đưa chiếc võng ai năm?
Lời ru của mẹ thì thầm bên tai.

Vàng sân bên ấy nhà ai?
Lúa phơi từ buổi nắng mai hé cười.
Con gà cục tác bên đồi
Trời đang vào hạ,mây trôi về ngàn.

Vải hồng đang gọi mùa sang
Con chim cu rúc mơ màng canh thâu.
Bập bềnh trên khúc sông sâu
Thuyền ai buông lái thả câu sớm ngày.

Mênh mang giữa tháng năm này
Lòng tôi lại nhớ những ngày chốn quê.

Ngày 19/05/2010.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-28 15:58:31quangluc>
ĐÊM HÀNH QUÂN
 
Đêm trường sơn chúng tôi đi
Sương giăng vách núi ,rầm rì suối reo.
Áo xanh người lính lưng đèo
Trùng trùng quân tiến,sương theo bước người.

Chiến trường-nơi ấy xa xôi
Hành quân đêm với sao trời ánh soi.
Mồ hôi thấm áo bao người
Mà sao vẫn thấy nụ cười trong đêm.

Có phải ngọn lửa trái tim?
Soi anh vững bước trên đường hành quân.
Niềm tin nâng nhẹ bước chân
Quân đi mang cả dáng xuân quê nhà.

Ngày mai vào trận xông pha
Ai còn ai mất ,biết mà vẫn vui.
Trường sơn còn mãi trong tôi
Với bao kỷ niệm bồi hồi nhớ ghi.

Trường sơn nâng bước người đi
Với bao chiến tích nhớ ghi thủa nào.
Trường sơn ta mãi tự hào
Con đường giải phóng biết bao nghĩa tình.

Bây giờ trở lại trường sơn
Bâng khuâng nhớ lại chiến công ngày nào.
Gió rừng vẫn cứ lao xao
Nhớ người đồng đội hôm nào bên nhau.

ngày 19/05/09.

(nhớ lại đêm hành quân trên dải trường sơn vào đúng ngày sinh nhật BÁC.
cách đây 35 năm.)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-28 16:39:52quangluc>
ĐÓN ANH VỀ.

Cầm lá thư trên tay
Mắt tôi như ngấn lệ.
Kỷ vật người còn đây
Mà sao anh xa thế !?

Từ ấy đã bao năm..
Trong khói lửa chiến chinh
Vì đất nước thanh bình
Anh chấp nhận hy sinh
Cho ngày mai tươi sáng.


Chiến trường trong khói súng.
Và chất độc, na-pan...
Nghĩa địa nơi anh nằm
Giờ xanh màu ngô lúa
Và bãi mía nương dâu.

Anh đang nằm ở đâu?
Ai quy tập mộ chí?
Đưa anh về nơi đâu?
Chỉ dùm tôi chút đi !

Tôi gặp bác quản trang
Bên hàng trăm nấm mộ
Hàng bia-quân hiệu đỏ
Nghiêm trang như hàng quân.

Nơi nghĩa trang mùa xuân.
Khói nhang bay lặng lẽ
Bác nói tôi thật khẽ:
Anh đang nằm ở đây!

Gối đầu về hướng tây
Thả chân về biển cả
Đất nước ta đẹp quá
Mênh mang biển và trời.

Ba mươi năm qua rồi
Nay tôi đến tìm anh
Đưa anh về đất mẹ.
Quê hương mình đẹp thế
Ôm trọn đứa con yêu.

Tổ quốc là mẹ hiền.
Anh hiến trọn tuổi xuân,
Cho quê hương đất nước.
Anh chấp nhận hy sinh
Cho cuộc sống thanh bình!

Ngày 12/05/09.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-29 18:51:03quangluc>
HÀ NỘI VÀO HÈ.

Hà nội vào hè
Gió mơn man lướt nhẹ.
Mặt hồ xanh in sắc nắng lung linh,
Cánh phượng hồng bên cánh bằng lăng tím,
Ghế đá xưa nhớ kỷ niệm đôi mình.

Hà nội một sớm mai thức dậy
Cơn mưa đầu mùa ồn ã bay bay.
Đền ngọc sơn ưu tư trầm mặc
Cầu thê húc nay như có gì đổi khác..
Gió đã chuyển mùa mưa ướt tóc ai?


Thoang thoảng mùi hương lan phảng phất.
Bao bước chân tiến lên từng bậc
Và con mắt trẻ thơ
Nguyện cầu bao lời ước.

Mùa thi sắp đến rồi !
Ai vô thăm văn miếu?
Ai sờ đầu rùa,ai đọc tên những thi nhân?
Cầu cho mùa hoa thơm trái ngọt,điều lành...

Tôi đứng đây
Giữa mênh mông đất trời.
Nhớ mùa thi năm ấy -xa xôi.
Bao kỷ niệm năm xưa đang trở lại,
Một mùa hè với bao nỗi buồn-vui!

   Ngày 01/05/2009.

Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI.

Người đồng đội của tôi bây giờ đang ở đâu?
Các anh đang xây những nhịp cầu?
Hay trên những trang trại với vườn rau ao cá,
Các anh đang bên gia đình nhỏ bé,
Chăm chút cho con cháu học hành qua mỗi tháng năm.
Dù ở đâu?
Đã là người lính cũng rất chi là lính.
Quen kỷ luật ,quen làm việc theo giờ giấc,
Quen nề nếp gọn gàng với xuy nghĩ vô tư.

Nhớ một thời nơi chiến trường
Đồng đội bên nhau xẻ chia máu lửa
Sẻ chia tình cảm từ hậu phương
sẻ chia buồn vui khi có chuyện vui buồn.
Sẻ chia những gì?
Trên bước đường hành quân đánh giặc.
Cùng chia lửa cho nhau khi quân thù giáp mặt.
Bao trận đánh ,kẻ còn người mất,
Có người ra đi chưa kịp nói lời chào...
Chưa kịp gửi món quà bao năm giành dụm.
Chưa biết hẹn hò,chưa nói một lời yêu !
Cuộc đời các anh trắng trong như pha lê trong nắng,
Vui vẻ ra đi vì ngày mai chiến thắng
Vì đất nước thanh bình,vì thế hệ tương lai.

Từ ấy đã hơn ba mươi năm có lẻ..
Nơi các anh nằm cây đã xanh màu lá,
Các anh vẫn xếp thẳng hàng trước hàng quân
Đầu vẫn ngẩng cao,hướng về phía trước.
Hôm nay tôi đến thăm các anh,
Thắp nén hương lòng,
Mong các anh từ cõi vĩnh hằng
Nhớ người đồng đôi năm xưa,
Một thời chia lửa.

Tôi cũng nhớ những đồng đội
 Trên mọi miền đất nước.
Giữa đời thường vật lộn với áo cơm,
Trong các anh còn nỗi đau da cam và cơn sốt rét rừng.
Cả những mảnh đạn
 Còn nằm đâu đó trong cơ thể các anh.
Tôi cũng như các anh...
Những người đồng đội.
Là người lính chỉ biết có hy sinh
Chỉ biết hiến dâng đời mình cho đất nước,
Mà không một chút mảy may đòi hạnh phúc cho mình.

Lào cai 27/4/2009.


Đăng nhập để trả lời
0

         THƠ TÌNH LÍNH BIỂN
 
Anh viết thư này gửi cho em !
Từ nơi đảo xa trập trùng bão tố.
Mùa tháng tư mặt trời ửng đỏ...
Gió mênh mang trên biển lớn mênh mang.
 
Nỗi nhớ trong anh cứ thế ngập tràn,
Ngóng về em nơi quê nhà xứ lạng.
Gió mùa về,cơn gió sang đầu hạ
Hoa đang nở,chim rộn tiếng gần xa.
 
Nắng và gió tần ngần bên hẻm núi,
Khói toả lan với mây trời  hư ảo.
Từ nơi anh..!một người lính đảo.
Sóng biển khơi ,gửi nỗi nhớ vô bờ.
 
Con tàu anh thức cùng với biển.
Mắt dõi xa tìm con tàu lạ.
Chắc tay súng cho Tổ quốc bình yên.
 
Anh viết thư này gửi cho em !
Nơi quê nhà sắp vào mùa gặt rộ,
Trên cánh đồng dập rờn sóng lúa
Có dáng hình em trên nẻo đường quê.
 
Gánh lúa thơm theo bước chân em về.
Sân nhà ta một màu no ấm.
Nơi đảo xa anh chắc thêm cây súng...
Giữ bình yên cho Tổ quốc thân thương.
 
Cho mùa xuân thắm mãi với quê hương.
Để trẻ thơ yên giấc những đêm trường,
Cho mối tình đôi ta thoả lời hẹn ước.
Hạnh phúc thật-đâu phải là giấc mơ.
 
[/align]

Ngày 26/04/2009.[/align][/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-31 16:10:54Bui Xuan Lam>
     Chào bạn Quang Lục!
    Trên VN Thư quán phần lớn là thơ tình, lại buồn nữa. Đọc thơ của bạn, tôi thấy vui hơn lên, bởi hơi thơ khoẻ khoắn, do tình cảm rộng mở hơn, đó là tình yêu quê hương đất nước, tình nghĩa đồng chí, đông đội, đồng bào..., chứ không chỉ bó hẹp trong tình yêu trai gái, hơn nữa lại thất vọng nhiều hơn hi vọng... như trong thơ của nhiều tác giả khác. Tôi không đọc được hết các tác giả và các bài thơ trên VN Thư quán, nhưng những tác giả có giọng thơ như bạn, tôi mới thấy có vài người. Có lẽ nói về cá nhân mình và không đụng chạm đến ai thì dễ hơn chăng?
    Chúc bạn thành công và có nhiều thơ hay hơn!
   
   N.B., 31-4-2010,
     Bùi Xuân Lâm
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn anh Bùi Xuân Lâm đã ghé thăm. Quang Lục đang gom lại những bài thơ đã viết về quê hương,đất nước từ hơn khoảng 30năm trở lại đậy.trong những năm tháng ở chiến trường chỉ là những dòng nhật ký đơn sơ,ngắn ngủi.giờ nghỉ ngơi mới có điều kiện xem lại và chỉnh sửa đôi chút và pót lên diến đàn.nói là thơ chưa chắc hẳn đã là thơ vì văn phong đơn giản,chủ yếu nói lên những xuy nghĩ thật của mình và những người đồng đội.rất mong anh và mọi người dành cho sự cảm thông sâu sắc khi ghé thăm trang viết này.
chúc anh cùng gia đình luôn vui và hạnh phúc,
Thân ái-chào anh.Quang Lục.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-02 08:45:53quangluc>
TÌM VỀ KỶ NIỆM !

Gặp em ở giữa lưng đèo
Trập trùng mây núi,xế chiều cơn mưa.
Rừng xanh võng bạt đung đưa
Thoảng mùi hương tóc em vừa gội xong.

Em là:" thanh niên xung phong"
Ra đi từ những cánh đồng lúa thơm
Mùa về ngai ngái dạ rơm
Trĩu vai gánh lúa trên đường em qua.

Nắng thu bưởi xạm màu da
Đồng xanh sóng lúa mặn mà hương quê.
Em đi mang một lời thề:
"Nước chưa hết giặc chưa về quê hương".

Chiến trường chả tiếc máu sương
Biết bao thiếu nữ má hường xuân phai.
Mồ hôi thấm đẫm đôi vai
Giao liên,tải đạn...ngày dài,đêm sương.

Tôi đi đã mấy chiến trường
Tìm người con gái đồng hương năm nào?
Nắng chiều gió núi lao xao
Trường sơn mây trắng...em nào thấy đâu?

Đường xưa xiên cánh rừng sâu
Đường nay rộng mở,nhịp cầu khang trang.
Con đường chạy dọc bắc-nam
Nước nhà thống nhất,vinh quang chói ngời.

Tôi tìm kỷ niệm một thời
Một trời bão lửa,một người tôi yêu!

Quang Lục
Ngày 01/06/2010.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-07 12:28:07quangluc>
[/font]VỀ GIỖ TỔ[/font]
 
Ai về Phú Thọ cùng tôi?
Dự ngày giỗ Tổ mùng mười tháng ba.

Ngày này con cháu chúng ta
Từ nam chí bắc...gần xa giỗ Người.

Bánh trưng xanh với bánh dày.
Tấm lòng thơm thảo hôm nay dâng Người !

Bốn ngàn năm phút này đây!
Khói hương thành kính,phúc dầy vinh quang.

Cầu cho Quốc thái dân an
Nước nam độc lập,vinh quang muôn đời.

Cầu cho người khắp mọi nơi
Con dân nước việt đời đời ấm no.

Cầu cho các bạn xa gần
Năm châu bốn biển tình thân mãi còn.

Phúc lộc cho mọi cháu con
Vinh hoa phú quý dư tròn ngàn năm.

Nhớ người nơi chốn vĩnh hằng
Khôn thiêng nhận lấy hương lòng con dâng !

Dẫu rằng xa bốn ngàn năm...
Vinh quang Âu lạc bao xuân mãi còn.

Biết bao thế hệ cháu con
Trầm hương khói toả kính dâng lên Người.[/font]
 
Ngày 10/03/âm lịch.
[font="times new roman"]

Đăng nhập để trả lời
0

      TIỄN BẠN
 
Tôi đến thăm anh...
Vào một ngày tháng tư năm trước.
Trời trong xanh
Mây nắng lung linh.
Gió mát lành
Và nụ cười đón khách.
Cậu yên tâm ..
Tớ chẳng sao mà..!
Khoẻ vậy này
Cơm ăn ngày ba bát.
Vẫn vui tươi
Vẫn ca hát,vẫn cứ làm thơ...
Nhưng rồi một cú fôn từ vợ anh..
Làm lòng tôi chết lặng.!
Anh đã ra đi...
Không một lời từ biệt.
Căn bệnh nan y đã cướp mất anh rồi.

Hôm nay tôi đến
Tôi chẳng thấy anh cười ?
Anh đi đâu?
Bạn của tôi ơi..!
Giữa đất trời đầy mênh mông hoa lá.
Giữa dòng đời, người tấp nập ngược xuôi.
Chẳng có anh

Tôi bỗng thấy mình lẻ loi.
Từ ngày xưa

Hai chúng tôi cùng chung manh áo ấm.
Mái trường xưa,bao kỷ niệm cuộc đời.
Anh hỏi tôi..học môn triết sao mà khó thế?
Nó mung lung trìu tượng làm sao?
Lại còn bao nhiêu cụm quy luật...
Còn biết bao thứ nào - tư duy-nhận thức..
Nhưng bây giờ anh đã ra đi...
Vậy là hết....anh còn gì để nhớ ?

Tôi thắp nén nhang tiễn biệt anh..!
lòng quặn đau mà tôi không khóc được..?
Chỉ ngậm ngùi rơi nước mắt chia xa....
Tôi mong anh từ nơi chín suối,
Hiểu cho người bạn đời rất đỗi thân thương.

Vĩnh biệt anh...........bạn học của tôi.


Lai châu 2/4/09

 
************
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-07 12:40:03quangluc>
[/color]NGƯỜI ĐÃ RA ĐI[/color]
 
Người đi theo bước người xưa,
Lặng im trong gió vi vu ngút ngàn.

Tiễn người thắp một nén nhang
Từ nay yên giấc mộng vàng ngàn thu.

Trăm người rảo bước chân đưa
Vòng khăn tang trắng,gió mưa thấm đường.

Phố vui bỗng hoá phố buồn
Hàng cây đứng lặng,hoàng hôn thẫm màu.

Chiều chiều gió hỏi hàng cau
Người xưa bên ấy bây giờ ở đâu?

Người thân tang trắng trên đầu
Kiếp người một thưở nông sâu mặc người !

Cứ vui cứ sống với đời
Quy luật tạo hoá mặc trời định,ban.
 
Ngày 03/04/2009.[/size]
[/color] 
[size=5][color=#0000ff]             

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»