HƯƠNG XƯA
Lại mùa xuân nữa trôi qua
Trái tim lẻ bóng,nụ hoa phai tàn.
Cánh hồng theo gió lang thang
Mịt mù trời đất dọc ngang nơi nào?
Thôi đành giấu nỗi khát khao
Gửi vào nắng sớm,mưa rào đêm đông.
Phận như mây trắng bềnh bồng
Dạt trôi đi giữa tầng không nhạt nhoà.
Thầm mơ hình bóng...người xa
Mà như sương khói trải qua mấy mùa.
Đành về cất giữ hoa khô
Góp gom một chút hương xưa để dành.
Tháng ngày tóc chẳng còn xanh
Chạnh lòng dấu ái bất thành năm xưa.
Qua rồi xuân thoảng hương đưa
Biển xa nổi sóng thuyền vừa chênh chao.
Lá vàng trong gió lao xao
Sợ mùa đông giá hư hao nhựa cành.
Bao giờ nắng ấm xuân xanh
Nhà ai bên ấy treo mành kết hoa...
Quang Lục
Ngày 04/07/2010.
ĐỌNG LẠI
Bao giờ mới hết chia xa.
Cho tình Ngưu -Chức một nhà đoàn viên...?
Bến sông gặp lại con thuyền,
Mảnh trăng ghép lại thề nguyền ...hôm nao?
Bao giờ mới hết chênh chao,
Sóng lòng dâng những khát khao...đợi chờ...
Hương xưa đọng cánh hồng khô.
Giấc mơ thành thực...lời thơ hết sầu...?
Nửa vòng trái đất xa nhau,
Bốn mùa giăng mãi cơn Ngâu trong lòng.
Một chờ , hai đợi , ba mong...
Em về sum họp trong vòng tay anh...
Trái chua chín ngọt đầu cành...
Và nhà bên ấy treo mành kết hoa...
Anh thầm mơ bóng...người xa ,
Trở về đoàn tụ một nhà...Trúc -Mai...
Hoa khô thắm lại hình hài.
Hương thơm đọng lại tóc dài...nhẹ bay...
Dịu dàng tay nắm bàn tay...
Bên nhau quên hết tháng ngày đợi mong.
Kiev 4/7/2010-TG