<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-20 18:21:26BearMoscow>
27. Đêm không ngủ
Suốt cả đêm, Hùng trằn trọc ,đầu nhức buốt . Anh lo lắng,hồi hộp cho hai thằng 'trẻ con' đang canh mồi cuả Cọp dữ để giết nó.Theo kinh nghiệm chiến đấu,dù cho chỉ đi lùng tìm mấy thằng biệt kích được Mỹ thả dù,mà mình phải dùng cả trung đội . Đằng này con Hùm dữ gấp mấy lần người,mà để chúng đi có hai thằng,mà lại là những thằng mới có trải qua mấy trận đánh ,thật là xua dê vào miệng Cọp.Thiệt là lạ,cái thằng Thường cẩn trọng,cân nhắc,triết lý như bác học nhưng đánh không lẹ lắm, mà vào trận đánh Hổ này lại liều mạng như vậy. Đánh hổ cũng có cái khó riêng-chẳng phải cứ đánh Mỹ mấy trận,mỗi trận một khôn lên- mà chủ quan thắng được nó. Ngoài kia anh em đánh nó đông người,lại có tổ chức mà chẳng giết nổi con quỷ sống này. Tại sao mình không ngăn chúng ? Mình cố tin với phuơng án trèo cây cuả thằng Hoà. Theo đó,chúng nó có thể không chết. Nhưng chắc gì đã hạ nổi Cọp . Để nó sống,chả thà đừng trêu tức bắn nó còn hơn. Cọp sổng,sẽ tàn sát dân và lính nhiều hơn. Hùng lại tự trách mình bết quá,không đủ sức làm mìn bẫy bằng bom bi,loại mìn sát thương mạnh mẽ không kém Claymore hay DH.
- Chúng nó liều quá. Thiệt tình .... Bất giác Hùng lẩm bẩm trong đêm tối lạnh.
Gió từ phương Bắc thổi qua các tấm vách làm bằng lá mây rừng càng làm Hùng bạt hơi,thở khó. Bao ý nghĩ trong đầu hiện ra,giằng xé làm cổ họng thêm đắng ngắt,tim đập loạn nhịp khiến phổi khò khè như một con mèo hen.
-Chắc bộ đội lạnh quá phải không ? Ông trưởng bản hỏi giọng Quảng trị không sõi lắm. Ông cũng không thể ngủ được. Không hiểu hai cái thằng bộ đội sâu trong rừng ấy có làm sao không ? Ông thấy ngượng lắm. Hơn ai hết,Trưởng bản cảm thấy xấu hổ về thái độ nhút nhát cuả dân bản. Nhưng biết làm sao được. Bộ đội nó không giết được hùm,chúng nó đi chỗ khác. Dân bản biết đi đâu ?
Ông lập cập ôm một ôm củi,chất cho lưả cháy rừng rực và kéo Hùng nằm gần bếp thêm một chút.
- Cảm ơn cụ. Hùng nhăn mặt. Hơi lưả nóng rát ngực,nhưng phiá lưng quay ra ngoài vẫn lạnh cóng . Cả hai người cùng ít nói,dường như cố che giấu những lo âu cuả mình.
Đột nhiên anh Hai Nam Bộ ngồi bật dậy cương quyết :
- Ông phải tập trung dân làng ra chỗ đó xem thế nào ! Tui thấy sốt ruột lắm
-Đúng đó. Giọng tỉnh như sáo,ông Trưởng bản đáp lời.
Mờ sáng,Trưởng bản đã đến các nhà gọi . Nhưng lạ thay,một số người cương quyết không đi. Ngay cả Hồ Ngưng vẫn còn lưỡng lự. Họ sợ cái Ma đang ám vào Hồ Nghinh sẽ nhảy sang bắt họ. Theo phong tục,trong trường hợp này,phải 3 ngày mọi người mới đến đó.
Chờ mãi,mặt trời đã lên cao mà mọi người còn bản cãi,không chịu nổi Hùng gượng xách súng trèo từ nhà sàn chống gậy ra đi. Hành động này thật có tác dụng. Một đám đông khoảng 20 người chạy về nhà cầm súng và mác chạy theo anh.
Mãi gần chiều,người ta mới đến chiến trường cuả trận thư hùng đêm qua. Một cảnh tàn phá diễn ra trước mặt mọi người. Cây rừng bị quần nát,nhiều cây bằng cổ chân cũng ngã rạp. Trên mấy thân cây cao hôm qua,vết cào xé nham nhở. Bên cạnh xác Hồ Nghinh, Thường đang tựa lưng vào thân cây ngủ gục. Anh cởi trần,mặc mỗi cái quần đùi. Cái áo bộ đội được mặc để che kín thân thể loã lồ cuả người em gái,nom dài đến gần đùi. Chiếc quần cuả anh chàng cao kều được cắt hai ống bằng lưỡi lê AK làm quần sort mặc cho nàng,gấu nham nhở vết dao. Thường cẩn thận lấy áo lót cuả anh bọc kín đầu tử thi.Lũ kiến đang bâu đầy mà hút nước vàng chảy ra từ những vết cào xé.
Sau này Giáo sư nói ông tuy rất sợ,nhưng thấy thương cô bé này quá. Con gái dân tộc dường như sớm trưởng thành hơn người dưới xuôi nên tuy ăn mặc nghèo nàn,trông Hồ Nghinh đã ra dáng một thiếu nữ có nụ cười lúm đồng tiền,đẹp man dại.
Trong rừng núi bạt ngàn,bỗng đâu như vang lên tiếng guitare thân thuộc cuả Bố Vợ với những lời yêu thương cuả Trần Hoàn xua tan cái thê lương ngày Đông Chí :
- Sơn nữ ơi !
Làm chi cho đớn đau lòng
Cho một thời gian rồi thương,rồi nhớ !
- Sơn nữ ơi !
Đừng làm thắc mắc cho lòng khô cạn
Cho lau nước mắt đầy vơi.
Suốt cả đêm, Hùng trằn trọc ,đầu nhức buốt . Anh lo lắng,hồi hộp cho hai thằng 'trẻ con' đang canh mồi cuả Cọp dữ để giết nó.Theo kinh nghiệm chiến đấu,dù cho chỉ đi lùng tìm mấy thằng biệt kích được Mỹ thả dù,mà mình phải dùng cả trung đội . Đằng này con Hùm dữ gấp mấy lần người,mà để chúng đi có hai thằng,mà lại là những thằng mới có trải qua mấy trận đánh ,thật là xua dê vào miệng Cọp.Thiệt là lạ,cái thằng Thường cẩn trọng,cân nhắc,triết lý như bác học nhưng đánh không lẹ lắm, mà vào trận đánh Hổ này lại liều mạng như vậy. Đánh hổ cũng có cái khó riêng-chẳng phải cứ đánh Mỹ mấy trận,mỗi trận một khôn lên- mà chủ quan thắng được nó. Ngoài kia anh em đánh nó đông người,lại có tổ chức mà chẳng giết nổi con quỷ sống này. Tại sao mình không ngăn chúng ? Mình cố tin với phuơng án trèo cây cuả thằng Hoà. Theo đó,chúng nó có thể không chết. Nhưng chắc gì đã hạ nổi Cọp . Để nó sống,chả thà đừng trêu tức bắn nó còn hơn. Cọp sổng,sẽ tàn sát dân và lính nhiều hơn. Hùng lại tự trách mình bết quá,không đủ sức làm mìn bẫy bằng bom bi,loại mìn sát thương mạnh mẽ không kém Claymore hay DH.
- Chúng nó liều quá. Thiệt tình .... Bất giác Hùng lẩm bẩm trong đêm tối lạnh.
Gió từ phương Bắc thổi qua các tấm vách làm bằng lá mây rừng càng làm Hùng bạt hơi,thở khó. Bao ý nghĩ trong đầu hiện ra,giằng xé làm cổ họng thêm đắng ngắt,tim đập loạn nhịp khiến phổi khò khè như một con mèo hen.
-Chắc bộ đội lạnh quá phải không ? Ông trưởng bản hỏi giọng Quảng trị không sõi lắm. Ông cũng không thể ngủ được. Không hiểu hai cái thằng bộ đội sâu trong rừng ấy có làm sao không ? Ông thấy ngượng lắm. Hơn ai hết,Trưởng bản cảm thấy xấu hổ về thái độ nhút nhát cuả dân bản. Nhưng biết làm sao được. Bộ đội nó không giết được hùm,chúng nó đi chỗ khác. Dân bản biết đi đâu ?
Ông lập cập ôm một ôm củi,chất cho lưả cháy rừng rực và kéo Hùng nằm gần bếp thêm một chút.
- Cảm ơn cụ. Hùng nhăn mặt. Hơi lưả nóng rát ngực,nhưng phiá lưng quay ra ngoài vẫn lạnh cóng . Cả hai người cùng ít nói,dường như cố che giấu những lo âu cuả mình.
Đột nhiên anh Hai Nam Bộ ngồi bật dậy cương quyết :
- Ông phải tập trung dân làng ra chỗ đó xem thế nào ! Tui thấy sốt ruột lắm
-Đúng đó. Giọng tỉnh như sáo,ông Trưởng bản đáp lời.
Mờ sáng,Trưởng bản đã đến các nhà gọi . Nhưng lạ thay,một số người cương quyết không đi. Ngay cả Hồ Ngưng vẫn còn lưỡng lự. Họ sợ cái Ma đang ám vào Hồ Nghinh sẽ nhảy sang bắt họ. Theo phong tục,trong trường hợp này,phải 3 ngày mọi người mới đến đó.
Chờ mãi,mặt trời đã lên cao mà mọi người còn bản cãi,không chịu nổi Hùng gượng xách súng trèo từ nhà sàn chống gậy ra đi. Hành động này thật có tác dụng. Một đám đông khoảng 20 người chạy về nhà cầm súng và mác chạy theo anh.
Mãi gần chiều,người ta mới đến chiến trường cuả trận thư hùng đêm qua. Một cảnh tàn phá diễn ra trước mặt mọi người. Cây rừng bị quần nát,nhiều cây bằng cổ chân cũng ngã rạp. Trên mấy thân cây cao hôm qua,vết cào xé nham nhở. Bên cạnh xác Hồ Nghinh, Thường đang tựa lưng vào thân cây ngủ gục. Anh cởi trần,mặc mỗi cái quần đùi. Cái áo bộ đội được mặc để che kín thân thể loã lồ cuả người em gái,nom dài đến gần đùi. Chiếc quần cuả anh chàng cao kều được cắt hai ống bằng lưỡi lê AK làm quần sort mặc cho nàng,gấu nham nhở vết dao. Thường cẩn thận lấy áo lót cuả anh bọc kín đầu tử thi.Lũ kiến đang bâu đầy mà hút nước vàng chảy ra từ những vết cào xé.
Sau này Giáo sư nói ông tuy rất sợ,nhưng thấy thương cô bé này quá. Con gái dân tộc dường như sớm trưởng thành hơn người dưới xuôi nên tuy ăn mặc nghèo nàn,trông Hồ Nghinh đã ra dáng một thiếu nữ có nụ cười lúm đồng tiền,đẹp man dại.
Trong rừng núi bạt ngàn,bỗng đâu như vang lên tiếng guitare thân thuộc cuả Bố Vợ với những lời yêu thương cuả Trần Hoàn xua tan cái thê lương ngày Đông Chí :
- Sơn nữ ơi !
Làm chi cho đớn đau lòng
Cho một thời gian rồi thương,rồi nhớ !
- Sơn nữ ơi !
Đừng làm thắc mắc cho lòng khô cạn
Cho lau nước mắt đầy vơi.