dóc-tráp: jocktrap – cái khố mặc để giảm thiểu chấn thương bộ phận sinh dục khi chơi đá banh kiểu Mỹ.
Mai = Margaret, một tên khá phổ biến của phái nữ. Cô Margaret là cô giáo của Ngô Lâm ở trường cho trẻ em kém phát triển về trí tuệ.
Té = ông Té (Fellers) – Huấn luyện viên Túc Cầu (Football) của Ngô Lâm.
v.v.. Xem trang chú thích:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=598412&mpage=119
Lâm Ngố
Winston Groom - Hộp dịch
Diễn đọc Dzuylynh
http://www.box.net/shared/e0el8un2ah
Phần 2 - Chương 1
Ngọai tui là người tốt thựt sự. Ai ai cũng nói như dậy. Ba tui thì bị ngủm hổng lâu sao khi tui xanh ra nên tui hổng bao giờ biết ổng. Ổng làm diệc ở bến cảng, là phu khưng vát, rùi một cái cầng cẩu đương cẩu một cái lứi tổ chản trong đó là chuối với chuối từ một trong mấy chiếc tào của Công Ty Trái Cây Thống Nhứt rồi cái dì đó đứt bực bực rồi một đống chúi rớt dô pa pa làm ổng xẹp lép như con tép. Có một lần tui nge mấy ngừi nói về tay nạng đó – họ nói cái gì mà rối nùi như một đống bòn bon xíu mạy cái con dịt gì đó, nửa tứng chuối ngồi chỉm chệ trên ngừi pa pa. Bản thưn tui hổng thít chuối dì lắm, trừ bánh chuối niếp. Tui thấy bánh chúi niếp coi bộ ăng củng được.
Rùi ngọai được cái đám người Công Ti Thống Nhức trả tiềng trợ cấp đìu đìu rồi ngọi ở trọ ở nhà chúng tui, cho nên cuột sống của tụi tui cũng ổn. Lúc tui còn nhỏ, ngoại dử tui trong nhà lun, để mà cái đám con nít khỏi guậy tui. Nhữn trưa hè nóng bứt, bà thường đặc tui dưới mái hiêng nhà rùi kéo mâí tắm bạc xuốn cho tối dà mác rồi cho tui uốn nước chanh. Rồi ngoạị ở đó, rồi nói chiện dới tui, nói dìa mọi thứ đủ chiện trên trời dứi đấc hổng đâu dô đâu như ngừi ta nói chiện với một con chó hai con mèo nhưn tui guen như dậy đó rồi thích nửa bởi dì tiến nói của ngọi làm tui thấy thiệc là an tâm, và dể chịu.
Lút đầu, khi tui lớn, ngọi cho tui ra ngoài chơi dới mọi ngừi, nhưng rùi bà thấy ai củn chọc gẹo tui, rồi một bửa nọ, có một thằng nhóc lấy cây wức dô lưng tui trong lúc cả đám rượt đủi tui la ó om xòm wức wèo wèo thấy ghê lun. Kể từ đó, ngọi cấm tui hổng chơi dới đám con trai nửa. Tui mới bắc đàu tập chơi dới mấy đứa con gáy nhưng củn hổng khá hơn, dì họ đìu bỏ chại hết, bỏ tui lại mọt mìn ên.
Má nghỉ là cho tui đi học ở trường tỉu học sẻ tốt cho tui, dì sẻ làm cho tui dống mọi ngừi khác, nhưn hổng bau lâu sau, nhà trường bỉu má là tui hổng nên tới trường đó. Dù dậy, họ chịu để cho tui học song lớp một. Mấy làn tui ngòy trỏng lớp trong lúc cô giáo nói dà nói rồi tui hổng bít đầu tui nghỉ cái dì nửa, nhưn mà tui nhình ra cửa xổ, tới máy con chim, máy con xóc dới mấy cái dì đó trừơn bò lên cây rùi ngồi trên cây xồi dà và bự bên ngòai lớp học, rồi cô dáo tới bàn tui la hét om xòm như khỉ đột khỉ khọt khọt, rùi bả bắc tui ra ngoày ngồi trêng cái bục ở hành lan. Rồi mấy đứa nhóc khác, tụi nó hổng bao dờ chơy dới tui, trừ kái diệc rượt đủi tui cho tui la lên để cả đám cừi hố hó – đứa nào củn dậy trừ con nhỏ Duyên, nó hổng có bỏ chạy bỏ tui lại một mìn ên, rồi có khi con nhỏ Duyên còn cho tui đi kế bên nó khi tui đi bộ dìa nhà khi lớp học song.
Nhưn rùi năm sao, ngừi ta gởi tui đến một trường lọi khác, để tui nói cho bạn nge, cái trường này kì goặc lắm. Dống như là ngừi ta đi khắp nơi thu thặp mâí đứa ngộ ngỉn kì kì rùi để chun lại dới nhao, từ tủi cở tui goặt nhỏ hơn cho đến mấy thằn đực bự 16, 17 tủi. Họ là cái đám chẻ chậm tiu đần độn hay tự dưng thít dực dực và hổng tự mìn ăn uống được, hay viến L. một mìn ên củng hổng song. Có lẻ là tui thông ming nhức trong cái đám lù đù nài.
Có một thằn thiệc là bự dà mập, ít ra củng 14 hay 15 tủi hay dì đó, nó bị cái dì đó kì quặt làm cho nó dực dực như đang bị ngồi gế điện hai sao đó. Cô dáo của bọn tui là cô Mai, cô Mai bắc tui dô phòng tắm hay L. dới nó mổi khi nó cầng đi, để mà nó hổng làm dì bậy bạ. Nhưn mà nó mún làm bậy bạ thì nó cứ làm. Tui hổng biếc cách nào để cảng nó, bởi thế tui chỉ khóa tui trong phòng L. rùi ở trỏng cho đến khi nó song xui, rùi tui dắc nó trở dô lốp học.
Tui ở trong cái trườn đó khoản 5, 6 năm. Củng hổng có ẹ lắm. Ngừi ta dạy tụi tui tô màu bằng mấy ngón tay nhún sơn, rùi làm mâí cáy lặc dặc, nhưng nhiều nhức là chỉ dạy tui làm nhửn chiện như cột dây dày rồi đừng có nhể nhải nướt miến khi ăng hay đừng có la om xùm hai quăn đồ đạc tùm lum tà la. Có thể nói là hổng có sách để học nói hay diếc- trừ diệc chỉ tụi tui đọc bảng ngòi đường dà những cái như khát biệc dửa L. dành cho đàng ông với L. dành riên cho phụ nử. Dù sau đi nửa, dới cái đám đại ngu tổ bố ở trường, mún dạy nhìu hơn nửa củng không cách nào dại đượt. Dới lại, tui nghỉ là mụt đít chín là để tắch tụi tui ra khỏi mọi ngừi khác. Mẹ bà, ai mà mún thấy cả đám khờ chậm tiu chại dòng dòng dực dực trong xả hội? Ngay cả tui củn hỉu được cái đìu đó.
Khi tui chắc là 13 tủi, một đìu kì quặt bắc đầu xải ra. Đầu tin, tui bắc đầu lớn. Mổi tháng, tui cao thêm hơn 15 phâng, rồi má tui phải nới rộng lưn quần của tui lia lịa. Tui củng bắt đầu bự ra. Cho đến khi tui 16, tui đã cao hơn 2 thướt dà nặng 110 kí lô. Tui bít bởi dì ngừi ta đưa tui đi câng đo. Ngừi ta còn nói là hổng thể tưởng tượn nổi.
Chiện dì xải ra sao đó đã thực xự thay đổi đời tui. Một bửa, tui đang cuốt bộ từ ngôi trường ngố của tui dìa nhà thì có một chiết se hơi kêu rét rét rồi ngừng cái rụp . Cái ông trong se ngoắt và réo tui tới rồi hỏi tên tui. Tui nói tui tên Ngô Lâm, rùi ổng hỏi tui học ở đâu, tại sau mà ổng hổng bao dờ thấy tui hết. Khi tui kể cho ổng nge dìa trường ngố, ổng mới hỏi tui có bau giờ chơi túc cầu kiểu Mẽo không. Tui lắt đầu. Tui đón là tui nên nói cho ổng nge là tui có thấy đám trẻ nít chơi nhưng tụi nó hổng đời nào cho tui chơi chung. Nhưng mà, như tui đã nói trước, tui hổng có dỏi nói chiện, tui hổng dỏi nói nhìu, bởi thế cho nên tui chỉ lắt đầu. Lút đó, trường học đả nhập học đượt 2 từng.
Ba, bốn ngài sau hai gì đó, ngừi ta tới trường ngốc và lôi tui ra khỏi trường. Má tui cũn tới, với cái ông trong se hơi hôm trướt, với hai tay nữa dống du côn – tui đón là hai tay này có mặc để đề phòng hờ tui nổi hứng làm chiện dì bậy bạ dì đó. Ngừi ta lôi hết đồ đạt của tui ra khỏi bàn rùi bỏ dô một cái bị bằng dấy nâu, rồi bỉu tui chào tạm bịt cô Mai, cô giáo của tụi tui, rồi bấc thình lình cô Mai khóc hu hu rồi ôm tui thậc chặc. Rùi tui củng chào tạm bịt nghuyên cái đám ngố, rồi cả đám ngố la ó, nướt miến lòng thòng rùi lên cơn dực dực, lấy tay đập bàng đập gế. Rồi tui ra xa rời mái trường ngố thân thương.
Má ngồi ở gế trướt kế bên ông se hơi, còn tui thì ngồi phía sao chíng dửa hai tên du côn, giống như là bạn thấy trong phim khi cảnh sác đưa tù nhân xuống phố. Ngọi trừ chúng tui đả hổng có đi xúôn phố. Chúng tui đi thẳn đến một trường trung học mới dừa xây xong. Khi tới đó, ngừi ta dẫn độ tui đến dăng phòng hiệu trưởng, má, tui dà cái ông se hơi đi dô còn hai tên du côn thì đứng chờ ở hành lan. Ông hiệu trưởng là ông già tóc sám đeo cà dạt có một vết dơ dà mặt cái wừng bự như cái bị, chắt là chính bảng thân ổng cũng học ở trường ngố ra. Chúng tui cùng ngồi và ổng bắc đầu dải thít rồi hỏi tui mấy câu, dà tui chỉ gậc đầu, nhưn mà ngừi ta thựt sự chỉ mún tui chơi tút cầu. Cá nhâng tui chỉ tính đượt chừn đó thôi.
Thì ra cái ông xe hơi là wứng liện diên đá banh, ổng tên là ông “Té”. Và ngài hôm đó, tui hổng có dô lớp học hay hành dì ráo trọi, nhưn mà ông Té, ổng đưa tui đến phòng thay của trường rồi một tay trong đám dống du côn đưa tui bộ đồ tút cầu dới đủ miếng điệm dà một cái nón cối bằng mủ thiệc là đẹp dới mấy cái dì đó ở phía trước để bảo dệ cho cái mặt của tui hỏng bị dập. Chỉ có một đìu di nhức, ngừi ta hổng kím được đôi dày túc cầu nào dừa dới tui, bởi thế cho nên tui phải xài đôi dày tui đang đi cho tới khi ngừi ta đặc mua được đôi dày túc cầu bự cho tui.
Guấn liệng diên Té dà hai cái “du côn” kiu tui mặc quần áo đá banh, rồi họ bắc tui cởi ra, rồi mặt lại, rồi bắc đầu lại từ đầu, tới mười hay hai chụt lần như dậy, cho đến khi tui có thể tự làm diệc đó một mình. Có một thứ tui hay bị trục trặc khi mặc là cái khố bảo dệ dóc-tráp để bảo dệ cái con k. dì đó – bởi dì tui hổng thấy lý do gì thực tế để mặc nó. Ôi thôi, họ rán dải thít cho tui hiểu, rồi một trong hai du côn nói dới tên kia là tui “khờ” hay đại lọi như dậy, tui đón là thằng chả nghỉ là tui hổng hiểu thẳng chả nói dì, nhưn tui hiểu chứ, bởi dì tui để ý đặt biệc đến mấy chử khỉ đó. Hổng phải là tui tự ái. Mẹ bà, tui đã từn bị kiêu bằng những chử tệ hại xấu xa hơn nhieù. Dù xao, tui cũng đả để í cái đìu này.
Một lút sau, một đám trẻ con ùa dô phòng thay rồi lấy đồ đá bănh ra rồi mặc dô. Rồi thì chúng tui ra ngoày rồi ông Té kiêu mọi ngừi tụ tập lại rồi ổng cho tui đứng trước bọn họ rồi dới thiệu tui. Ổng nói chiện tào lao thiên địa nhiều lắm nhưn tui đâu có nghe rỏ vì tui đang sợ chết nửa ngừi rồi, bởi vì là tui chưa bao giờ hổng có ai dới thịu tui trướt một đám đông lạ wắc. Nhưng rùi sau đó dài ngừi trong đám tới bắc tay tui rồi nói họ rấc dui vì có tui tham da và đại lọi như dậy đó. Xong rồi ông Té rút coỳ thổi cái réc làm tui nhải tửn thíu điều đái ra wừng xong rồi mọi ngừi bắc đầu nhảy tưng tưng nhảy dòng dòng để tập thể dục.
Chiện gì xảy ra típ…Câu chiện có lẻ khá dài, nhưng dù sao đi nửa, tui bắc đầu chơi đá banh kiểu Mẽo. Wứng liệng diên Té dới một trong hai tên khủng bố đó dúp đở tui thiêm một cắch đặt biệt bởi dì tui đâu có biếc chơi. Có cái trò này mà cầu thủ như tui phải chậng hay bờ-lóc ngừi khát mà ngừi ta ráng dải thít cho tui hiểu nhưn sau khi họ cố dải thít vài chục lần, mọi ngừi có dẻ wợn bởi dì tui hổng thể nhớ nổi tui phải làm cái thứ khỉ khô gì nửa.
Rồi họ rán thử thứ khát nói là cho tui phòng thủ phòng dệ dì đó, cái mà ngừi ta xiếp 3 thằng trước mặt tui rồi tui phải chạy goa họ rồi túm cái thằn đang có banh. Chại goa họ thì hổng khó, bởi dì tui chỉ cần nhậng đầu của họ xuốn, nhưng ông Té dà hai tên khủng hổng dừa ý với cái cách tui tóm cái thằng có trái bănh, rồi cuối cùng họ cho tui dật lộn với một cây xồi bự tổ bố khoảng 5, 6 chục lần – để mà tui thấy được là phải làm thế nào mới phải, tui ngỉ như dậy. Nhưng một hồi sau, sau khi họ nghỉ là tui đã học được đìu gì rồi với cây xồi, họ cho tui tiếp tục dới 3 thằng cầu thủ và thằng ôm banh nửa rồi họ nổi khùng lên dì tui hổng nhảy đè lên cái thằng ôm banh cho thiệc mang rợ – như là sao khi tui đẩy 3 thằng cản đường tui ra chổ khác. Tui bị chửi tối tăm mặc mài chiều hôm đó, nhưng khi tui hổng tập nửa, tui đi gặp wứng liệng diên, ông Té rồi nói dới ổng là tui hổng mún nhảy lên ngừi cái thằng ôm banh bởi dì tui sợ là tui sẻ làm nó bị thương. Ông Té nói là tui sẻ hổng bau giờ nào làm đau cái tên khỉ này đượt, bởi dì nó có cái bộ đồ đá banh này bảo dệ rồi. Thiệc tình mà nói, tui hổng có sợ làm đao nó nhìu lắm, tui chỉ sợ là hắng ta sẻ nổi khùng lên rồi cả đám khỉ đột này rược tui chạy nửa nếu tui hổng ngoang ngoảng dới bọn chúng. Nhưng thôi, để câu chiện ngắng hơn, … phải lâu lắm tui mới thực xự coi như là biếc cắch chơy như thế nào.
(hết phần 2, chương 1 - còn tiếp)
Xem tiếp phần 3, chương 1