📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

" VƯỜN TAO NGỘ " 🔒

1.837 trả lời, 285.750 lượt xem — Trang 42 / 62
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-01 03:59:56Phù Vân>
Trích đoạn: triart

     VTN chào mừng Thi Sĩ Thuý Lan tham gia vui chơi cùng.Chúc TL thêm nhiều áng Thơ tuyệt tác nhé.                triart




...

(... Thúy Lan mê những đêm về sáng và giải thích lý do bằng 4 câu thơ trên …trong email cuối trước khi gặp gd Chú DzuyLynh )





Lệ Tým
Ý thơ : Thúy Lan _ sáng tác & trình bày : Dzuylynh
Album : Lệ Tým


 

   


 
KHÔNG THẦY ĐỐ MẦY LÀM NÊN
KHÔNG HÚT LÀM QUÊN SÁNG TẠO
 
tuyệt vời cây cọ Mít Ẹc !
giao liu ThiNhạcHọaHét
nhìn nghe ngắm quẹt đở ghiền
phi thuyền hỏa tiễn như điên
sáng tạo liên miên liền liền
xứng đáng đồng tiền bát gạo
cần chi mày mò lục lạo
chỉ cần khói thuốc lao xao
sức phẻ dẫu có hư hao
hy sinh cho mầm sáng tạo
nhạc thơ không là cơm gạo
cọ sơn chẳng hảo cân đai
danh vọng : trượt con sóng dài
đại dương tiền tài : huyễn ảo
lan tým ai nào nhỏ lệ
hóa thành câu kệ phù vân
làm một điếu... khói lâng lâng
tâm hồn tâng tâng nhảy cẫng
không hút đâm ra lú lẩn
hút vào ngớ ngẩn bần thần
ngắm nhìn mười ngón bàn chân
em xem hộ anh mấy ngấn
thuốc lá đã từ mấy lần
khói buồn như vận thơ ngân
mặc cho em cứ...xoay...trần
giận hờn ngày đêm óan hận
bảo anh ghiền thì anh nhận
bỏ em chọn thuốc : bất nhân !
không em anh cũng... Có Cần !
cai thuốc lá? anh hơi bận...
 khi nào hết..bận thì cai..
 
... chia tay con cái chia hai
con đực xin một chiếc hài em iu
nhỡ khi bùn thỉu bùn thiu
làm gạt tàn thuốc chắt chiu hương nàng !
xin em chớ đứng chàng ràng
để làn khói trắng đâm quàng câu thơ ! 
hơ hơ hơ...
 
 
phù mỏ nươn nươn cố nãi nãi
 
 
 
 
0
5 phút đọc và cả đời phải suy ngẫm [/align]


Ăn rau không chú ơi?

Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

- Ăn hộ tôi mớ rau...!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.

- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.

Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu?

- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

- Sao chú mua nhiều thế?

- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

-Nghỉ thế đủ rồi đấy!

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:

- Bà bán rau chết rồi.

- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.

- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.

- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!

(ST) [/align]__________________[/align]
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-24 22:57:51tn nguyen>
Phù Vân Nãi Nãi đội ơn Càna đóa Tulip tým hồng nhen !
một tác phẩm " trọn gói " dưới chủ đề Mưa Ơi CàNa ! Mưa à cà tým !
Tỷ và Nãi Nãi dolanchy là Thúy Kìu Thúy Vân mà....
hai chị em thường thích ngắm hoa trời trong cơn mưa lắm !
hoa trời là những đóa Mây trong bóng Mưa , đôi khi lại là Mưa trong bóng Mây !
hoa cỏ , muôn lòai đều có Chiếc Bóng của chúng , nhưng con Người thì cứ mãi loanh quanh đi tìm Bóng Chiếc   của mình.

e hèm ! con gái nuôi của Tỷ (con MA nhỏ Triều Âm ), bạn hàng mới sà vào quán Thơ VTN , một ngày đẹp trời đầy mộng mị đã trốn khỏi Hồ Lô Bát Quái... cưỡi Lạc Đà từ Đà Lạt " tham quan " đất nước Chùa Tháp ,vô tình túm được chùm hoa lạ này , xem như  thay bốLynh lại quả cho T



Cảm ơn Tỷ Phù Vân & Triều Âm  đã cho .. nông dân Cà Na biết thêm về 1 loại hoa rất lạ và đẹp.[:)]

Cảm ơn aB đã có lời hỏi thăm,  Cà Na vẫn vậy, buồn ít hơn vui [:)][;)] vì lúc này đang là..  mùa của Cà Na mà ,hoa cỏ đua sắc sau mùa đông dài  ,người làm vườn có nhiều lúc vất vả thật nhưng được..đền bù xứng đáng thì cũng rất OK , phải không ? [:)]

Mời tỷ Phù Vân và mọi người ngắm cơn mưa nhỏ trong 1 góc vườn của Cà Na nhé.






Chỉ là chút mưa thôi...

Cà Na
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-25 07:34:12dzuylynh>
 



 
[/align]http://www.box.net/shared/rhs0gmv4aj 
[/align] 
[/align]Chỉ là chút mưa thôi...
[/align]Nhạc và Lời : Dzuylynh_ tác giả trình bày
[/align] 
[/align]chỉ là một chút mưa thôi ...
[/align]cũng đủ làm tim em bồi hồi
[/align]chỉ là một chút mưa tôi
[/align]có làm em tóc bồng ngọn rối ?
[/align] 
[/align]chì là một chút mưa thôi ...
[/align]phai nụ hoa tím nhạt một thời
[/align]một lần hạnh phúc đi qua
[/align]một đời nụ tím đơm hoa ...
[/align] 
[/align]này em !
[/align]có nghe mùa xuân đang tới ?
[/align]này em !
[/align]có nghe hương dậy ngàn hoa ?
[/align]lại đây , kết hạt mưa thành ngàn đóa
[/align]lại đây , kết hạt mưa thành bài ca !
[/align] 
[/align]chỉ là một chút mưa qua ...
[/align]cho bờ vai chỗ dựa thật thà
[/align]chỉ cần một chút mưa qua ...
[/align]cho bờ môi em thắm ngàn nụ hoa !
[/align] 
[/align]thung lũng hoa vàng May.24th.2011
[/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-28 15:20:34tn nguyen>
Oh  ! [sm=looney.gif]
Bức ảnh đơn sơ của Cà na  đã khiến NLynh cảm xúc và biến cảm xúc đó thành 1 bản nhạc , viết , hát và thâu , gửi đi trong vài giờ !  [:o][&amp;o][&amp;o] " Kinh khủng " quá !

Làm Cà na phải vội chạy vào , đại diện người nghe, tặng Thi Ca Nhạc Sĩ bức ảnh trong set hình Cà Na trân quý nhất của năm 2011, bức ảnh  với những đoá hoa nhỏ kết lại khiến Cà Na nghĩ đến những notes nhạc NLynh đã kết lại để




Dâng tặng cho đời...

( Trái tim màu xanh...)


Chúc NLynh & mọi người 1 tuần lễ vui  (.Riêng TCNS DzuyLynh thì lòng bình an và... ngủ được nhiều thêm 1 chút ! [8D][:)][8D] )
Cà na
PS
Đây là bức ảnh Cà na chụp được trong vườn của mình , cách đây 2 hôm...

0

Nlynh
à !
  Cà Na nè !
 " Calm down, calm down !  "
 Bức ảnh " Lẽ sống " của Cà na tặng nhân kỷ niệm 1 năm gia nhập VNTQ , khơi trúng nguồn cảm xúc của Nlynh rồi phải không ?
Làm Cà na đọc xong lá thư dài  [sm=looney.gif] và cũng..mủi lòng quá đi  [&amp;:][8D]
Nhưng Cà na dạo này bị...ám ảnh của Truyện thật ngắn nên Cà na..shuy nghĩ viết vài câu thật cô đọng nha.

Cà Xanh là người duy nhất trong VTN biết nlynh là nguời rất sâu sắc xấu wắc mà hén nhỏ !

  Phần nào  thì " You got it ! " [:)]  và đó là lý do tại sao lâu rồi  Cà na có nói , sẽ ( cố gắng ) hổng bao giờ giận nLynh ! [:)][8D]
( Thư này Cà na mạn phép dùng vài chữ tiếng Anh , vì đôi khi Cà na thích sự ngắn gọn của nó )

  Và 1 bức ảnh thì bằng 1 ngàn chữ , nên Cà na tặng nLynh và VTN 2 bức này nha





Le rêve  ( The dream )
Ảnh chụp nơi diễn show này ở Las Vegas
 
và những đoá Thuỷ tiên trắng rất thanh thoát trong vườn của Cà Na , chụp  với tia nắng sớm







Chấp cánh...

ý  Cà Na nói là , hãy để cho những mơ mộng, cảm xúc của Nlynh chấp cánh bằng cái tâm thanh thoát của người nghệ sĩ chân chính. Những điều còn lại không quan trọng.
Đó cũng là lời chúc và lòng mong muốn chân thành của Cà na gửi đến nLynh !
 
  Cà Na
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-13 17:42:32Ct.Ly>
 
 
ĐỌC BÁO VỚI BẠN

Lễ Phật Đản

{ Bách khoa toàn thư mở Wikipedia }







Ngày hội Vesak SingaporePhật Đản (chữ Nho 佛誕; sa. Vaisakha; p. Visakha) là ngày kỷ niệm Đức Phật đản sanh (sinh ra) tại vườn Lâm-tì-ni, năm 624 TCN, diễn ra vào ngày 15 tháng 4 âm lịch hàng năm. Theo truyền thống Phật giáo Đông Á ngày này chỉ là ngày kỉ niệm Phật đản sanh; tuy nhiên, theo Phật giáo Nam truyền và Phật giáo Tây Tạng thì ngày này là ngày Tam hiệp (Phật đản, Phật thành đạo và Phật nhập Niết-bàn). Trước năm 1959 các nước Đông Á, thường tổ chức ngày lễ Phật đản vào ngày mồng 8 tháng 4 âm lịch[1]. Nhưng Đại hội Phật giáo thế giới lần đầu tiên, tại Colombo, Tích Lan, 25 tháng 5 đến 8 tháng 6 năm 1950, 26 nước là thành viên thống nhất ngày Phật đản quốc tế là ngày rằm tháng Tư âm lịch[2].
Mục lục [ẩn]1 Lịch sử2 Ý nghĩa và tầm quan trọng3 Tại Ấn Độ4 Tại Trung Hoa5 Tại Thái Lan6 Tại Sri Lanka7 Tại Hàn Quốc8 Tại Việt Nam9 Chú thích10 Xem thêm11 Liên kết ngoài12 Nhạc Mừng Lễ Phật Đản[sửa]Lịch sửPhật Đản là ngày lễ trọng đại được tổ chức hằng năm bởi cả hai truyền thống nam và bắc tông. Ngày nay người ta thường biết đến Phật Đản qua tên gọi VesakVesak là tiếng Sinhala có thể được đọc trại ra từ Vaishākha trong tiếng Pali, là tên gọi của tháng Hai lịch pháp Ấn Độ giáo. Ở Ấn Độ, Bangladesh và Nepal, Vesak còn được gọi là Visakah Puja (lễ hội Visakah), Buddha Purnima (?) hay Buddha Jayanti (?); Thái Lan gọi là Visakha Bucha; Indonesia gọi là Waisak; Tây Tạng gọi là Saga Daw; Lào gọi là Vixakha Bouxa và Myanma gọi là Ka-sone-la-pyae (nghĩa là Ngày rằm tháng Kasone, cũng là tháng thứ hai trong lịch Myanma).

Ngày 15 tháng 12 năm 1999, theo đề nghị của 34 nước, để tôn vinh giá trị đạo đức, văn hóa, tư tưởng hòa bình, đoàn kết hữu nghị của Đức Phật, Đại Hội đồng Liên Hợp quốc tại phiên hợp thứ 54, mục 174 của chương trình nghị sự đã chính thức công nhận Đại lễ Vesak là một lễ hội văn hóa, tôn giáo quốc tế của Liên Hợp quốc, những hoạt động kỷ niệm sẽ được diễn ra hàng năm tại trụ sở và các trung tâm của Liên Hợp quốc trên thế giới từ năm 2000 trở đi.

[sửa]Ý nghĩa và tầm quan trọngPhật Đản là ngày lễ quốc gia của nhiều nước Á Châu như Sri Lanka, Malaysia, Thái Lan, Singapore, Indonesia, Hồng Kông, Việt Nam, và Đài Loan...
[sửa]Tại Ấn Độ[sửa]Tại Trung Hoa[sửa]Tại Thái Lan[sửa]Tại Sri Lanka[sửa]Tại Hàn Quốc[sửa]Tại Việt NamLễ Phật đản được công nhận là một ngày lễ chính thức tại Việt Nam bắt đầu từ năm 1958 do chính phủ Đệ nhất Cộng hòa của chính thể Việt Nam Cộng hòa thông qua.[3]
Đại lễ Phật Đản Liên Hợp Quốc 2008 được tổ chức ở Việt Nam, tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia từ ngày 13 đến 17 tháng 5, tức ngày 9 đến 13 tháng 4 âm lịch[4] Bên cạnh đó các đại biểu cũng tham gia các hoạt động phật giáo khác như khánh thành chùa Bái Đính (Ninh Bình) và tham quan Vịnh Hạ Long (Quảng Ninh).





Lễ phật đản năm 2008 tại Sa ĐécĐề tài của đại lễ Phật Đản VESAK 2008[5]: Tam Hợp trên cơ sở Tình Thương, Hòa Bình và Hòa Hợp

Sự cống hiến của Phật giáo trong việc xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ và văn minhSự thay đổi khí hậu toàn cầuNhững mâu thuẫn trong gia đìnhChiến tranh và hàn gắnNhững thay đổi của xã hộiGiáo dục của Phật giáoPhật giáo nhập thếPhật giáo trong giai đoạn kỹ thuật sốTừ sau Đại lễ Phật Đản Vesak 2008, ngày lễ này ngày càng được Phật giáo Việt Nam tổ chức long trọng trên cả nước với nhiều hoạt động phong phú như diễu hành, rước xe hoa, văn nghệ mừng sự ra đời của Đức Phật và các hoạt động từ thiện khác.

Những năm gần đây, ngày Phật Đản được coi là một ngày lễ hội quan trọng, thu hút sự tham gia không chỉ của Phật tử mà còn là của người dân trên mọi miền của Việt Nam.





Lễ rước Phật (ảnh: Internet)





Lễ tắm Phật: Đây là nghi lễ bắt nguồn từ sự tích Đức Phật đản sinh. Theo Phật sử, khi Phật đản sinh, trên trời có chín vị rồng phun hai dòng nước nóng lạnh tắm rửa cho Ngài. Cùng lúc ấy, chư thiên tung hoa trời, trỗi nhạc trời chúc mừng Thái tử. Về sau, Lễ tắm Phật là một trong những nghi thức long trọng trong lễ hội kỷ niệm Phật đản.
0

  Thanks tỷ Phù Vân đọc báo giùm " Lễ Phật Đản " , triart xin thay mặt VTN thân mời các ACE NS thân hữu chuẩn bị bài vở cho mùa Phật Đản và Vu lan bắt đầu từ thứ hai tuần tới
Đa tạ
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-13 18:18:55triart>
          ALynh

Triart tâm đắc với " tuỳ bút " kỷ niệm một năm tham gia dựng VTN của ALynh ,với văn phong của kẻ sĩ vượt bỏ mọi câu nệ ,đầy phóng khoáng với cái tâm người NS chân chính ,không dèm pha tị nạnh ,và điều đó mới đẩy sáng tạo NT lên tầm cao thanh thoát...để làm đẹp cho đời ...
         ,nhân Cà Na  tặng anh bức ảnh " Chấp cánh " rất ý nghĩa ,đệ  xin minh hoạ thêm




Chúc ALynh thêm nhiều tác phẩm để " Phục vụ cho đời  "

[:D][8D][:)]
📎 CHAPCANHDLcopy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-13 18:25:45triart>




NHỮNG NỤ HỒNG MƠ
 
 
thơ Nguyễn TN _ nhạc & trình bày Dzuylynh


 
mùa đã hết những nụ hồng vẫn nở
vẫn nồng nàn buông cánh mở thiết tha
 
em chợt nghĩ đêm qua giấc mơ có đến !
 
anh có lạc vào ngơ ngẩn một vườn hoa?
 
có nghe tiếng cười thanh âm rất lạ
nửa thật gần mà nửa cũng thật xa
 
và anh có nghe lá nói khẽ lời hoa
khi em khóc dỗi hờn ai trên vai áo
để giấc mơ dẫu là điều hư ảo...
 
sau nụ mơ tàn hồn bỗng thấy xôn xao
 
sau nụ mơ tàn vườn bỗng thấy xôn xao !
 
📎 POSTERVTN..anhachoa|NHUNGNUHONGMO
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-14 00:54:09tn nguyen>




Cảm ơn Mr Ec đã minh hoạ bức ảnh của  Cà na tặng  NLynh.
Mà  " ntn Chấp cánh cho NS DL bằng cái tâm thanh thoát của người NS chân chính "thì Cà na với NLynh..ai là nghệ sĩ dzậy? [8D][:)][8D]
Nói đùa chứ Cà Na...nhường chức NS cho NLynh , Cà na bao giờ cũng xin tự nhận mình  là 1..nông dân ,đôi lúc mơ mộng ,  viết lách chút chút cho vui thôi , còn  thơ  thì Cà na chỉ làm  thơ từ khi bị NLynh...nói khích  Cà na á ! [&amp;:][:(]
Chúc mọi người 1 cuối tuần thật vui.
Cà Na
0

Le rêve ( The dream )



Chấp cánh...


aB thân mến chào cả nhà [sm=7.gif] . Hình như chưa năm nào từ ngày lang thang trên mạng đến giờ mà aB không thể lên net thẩn thơ vu vơ hẹn hò ngu ngơ dại khờ mộng mơ như đoản thời gian này nhất là dịp tháng Hoa, lễ Mẹ, Đại Lễ Vu Lan và còn khai chương Phố Múi Bỉn cao cao (nhưng hổng có sương) nữa chứ [8D]. . .chòi ạ bùn cả tháng [:(]. Hôm ni xuống Bố chưa kịp thăm hỏi thì đã mượn ngay kí mạng để bò lên lưu loát . Nhìu bài hay wá . . .nhưng dài dai hổng dở mí vẩn là bài kỉ nịm mừi he théng nơi VTN của nlynh cũnh như là thôi nôi của VTN.. nghĩ đến đây bùn wá [sm=khoc.gif] . . .aB hổng có net ở nhà để trang woàng mở tiệc s/n cho VTN , hội họp với cả Vườn [&amp;:]

Cảm hứng với "the dreams & chấp cánh" của sis NTN, aB HS với bài ni - Khi mạng mạnh lại như thường thì xí mụi sẽ lồng những bản nhạc sau những chữ nhấn mạnh nhe. Chúc cả nhà luôn vui khỏe, bình an nhất là tươi mát trong những ngày nghỉ cúi tuần (riêng winh dh thì wkn ấm áp).

Níu không cần hồi tưởng lật từng trang nơi VTN, mọi người có bít ngay những bài aB nhấn mạnh là của ai viết, trong trường hợp nào - ai đã tặng ai, đoạn mấy câu mấy của tân ướt VTN hôn [:)][8D][8D]?


hãy để những giấc mơ - chấp cánh
bay vào vũ trụ xa xôi
nơi có anh và tôi
những ánh tinh cầu lung lynh
diễm tuyệt

ta bước bên nhau
nghe gió vi vu - ân cần
nghe tiếng trái tim mình
mưa rơi tương tư ấm, lạnh

cơn mưa đầu mùa thứ nhất
tình khúc sợi tóc mong manh
ta cho nhau mượn đời nhau
thơm hương những cánh hoa màu Rừng Phong

chấp cánh theo bóng hải âu
ngả nghiêng hỏi sóng tình đâu mất rồi
vần thơ dang dở tặng người
trái tim hóa đá khi rời xa nhau

người tình hổng có chân dung
kiêu sa bút vẽ chân dung mơ màng
Hướng tâm nương ánh đạo vàng
phận đời bụi cát dã tràng hư vô

tình yêu trên nhánh sông thơ
đêm nằm nghe tiếng hát bờ tương tư
điệu blue lưu luyến vẩn vương
sông hương ôm nặng nỗi buồn tình xa

Mẹ là nhạc khúc bao la
Mẹ là tất cả ngàn sao trên trời
Trái tim xúc cảm ngậm ngùi
Mama của Bạn tạ từ thế gian

Bướm và hoa - chợ nhân gian
Đa đa màu sắc tuyệt trần say mê
Mắt em buồn ôi! thiết tha
Nợ xưa hoàn lại cho ta với người

Anh cho em mượn bờ vai
Biển người nỗi nhớ miệt mài bóng trăng
Nửa đêm thao thức gọi tên
Đàn rung uyển note Liên Hoa cho đời

Đâu phải chỉ lỗi riêng người
Cây đa phố cũ nửa vời - Cát Ly
Anh và Em, chuốc men say
Vườn Tao Ngộ nắng hôn mây tự tình

aB - May 2011
0
Trích đoạn: damotlanyeunhau




 
 
hãy để những giấc mơ - chấp cánh
bay vào vũ trụ xa xôi
nơi có anh và tôi
những ánh tinh cầu lung lynh
diễm tuyệt

ta bước bên nhau
nghe gió vi vu - ân cần
nghe tiếng trái tim mình
mưa rơi tương tư ấm, lạnh

cơn mưa đầu mùa thứ nhất
tình khúc sợi tóc mong manh
ta cho nhau mượn đời nhau
thơm hương những cánh hoa màu Rừng Phong

chấp cánh theo bóng hải âu
ngả nghiêng hỏi sóng tình đâu mất rồi
vần thơ dang dở tặng người
trái tim hóa đá khi rời xa nhau

người tình hổng có chân dung
kiêu sa bút vẽ chân dung mơ màng
Hướng tâm nương ánh đạo vàng
phận đời bụi cát dã tràng hư vô

tình yêu trên nhánh sông thơ
đêm nằm nghe tiếng hát bờ tương tư
điệu blue lưu luyến vẩn vương
sông hương ôm nặng nỗi buồn tình xa

Mẹ là nhạc khúc bao la
Mẹ là tất cả ngàn sao trên trời
Trái tim xúc cảm ngậm ngùi
Mama của Bạn tạ từ thế gian

Bướm và hoa - chợ nhân gian
Đa đa màu sắc tuyệt trần say mê
Mắt em buồn ôi! thiết tha
Nợ xưa hoàn lại cho ta với người

Anh cho em mượn bờ vai
Biển người nỗi nhớ miệt mài bóng trăng
Nửa đêm thao thức gọi tên
Đàn rung uyển note Liên Hoa cho đời

Đâu phải chỉ lỗi riêng người
Cây đa phố cũ nửa vời - Cát Ly
Anh và Em, chuốc men say
Vườn Tao Ngộ nắng hôn mây tự tình

aB - May 2011



 
Ui cục múi dạo ni HS gỉỏi ghê nhen !
Hay lúm cưng !
Xem xong bài thơ này , nlynh hít hồn lun , chắc giả tử dũ khí bẻ bút lông , dẹp nghiên mực tào đi TU cho rùi !
Khổ nỗi hông có chùa nào chịu chứa vôthường mà hay thất thường ni cả !
Mô Phật !
 
CHÚC MỪNG TIỂU TĂNG KOREAN !
 
Tu từ tuổi mới lên ba
Bước qua chú điệu thoắt là Sadi
Cụ túc giới thọ liền khi
Mong cho đạo hạnh liên chi viên thành
Tòa sen mấy cánh mong manh
Đản Sinh bảy bước phù sanh duyên lành 
Cồ Đàm dẫn đạo chúng sinh
Chứng thành đạo quả tâm bình thân an
 
vôthườngduylinh_mùakhánhđản2011
 

[color=#c90404 size=2][/color] 
[/align]


[/align]
 
[/align]
Chùm ảnh các chú tiểu nhí của chùa Hoằng Pháp, ngoại ô Pusan, Hàn Quốc
 
 
[/align]
[/align]





































 
[/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-20 13:20:47damotlanyeunhau>



aB thân mến chào mọi người nơi VTN [sm=7.gif]

Cảm ơn nlynh, TA, winh sắc màu đã cho xí mụi đọc & xem những hình ảnh tuyệt dịu về mùa Lễ Thiêng Liêng này [sm=blowing kisses.gif]. Cùng trong tâm tình đó - aB xin mời cả nhà cùng nghe lại nhạc khúc Cánh Cò Viễn Xứ - thơ aB, phổ nhạc: Mai Đằng , như là một chút gì chia sẻ với mỗi từng người. Ai trong chúng ta cũng đều có một người Mẹ, dù Người còn hiện diện hay đã rời xa ...

Nhân đây cũng cho aB thân mến mời tất cả các bạn, anh chị, em, hãy thường xuyên ghé tham quan VTN nhé, và đừng vội bước quá nhanh mà đi ào qua Phố Múi [sm=8.gif]

Thương mến chúc nhau mỗi ngày là Hồng Ân, hạnh phúc & an lành [sm=40.gif]

ký tên
CBKNN 52ký thư (ý lộn là thư ký) không có lái cần [8D][8D]
0

"ảnh hoạ by: Triart"


"mB xí xọn thêm chút óng ánhBích lóng lánh - để nhỡ có mà bị chìm thì còn có ai ý nhủ lòng hạo tâm woăn cho cái phao [8D][8D]"

Phố Múi

ngọn sóng biển long lanh
ôm ấp một bàn chân
ghềnh đá nghiêng khắc khoải
hoàng hôn rơi mông mênh

ngọn gió chiều mơn man
luồn sợi nắng mơ màng
hương tóc nàng thanh thoảng
múi mặn tình dở dang

ngọn thủy triều lâng lâng
như e ấp thẹn thùng
hồn cuồng phong bão tố
nuốt yêu thương đáy lòng

ngọn hải đăng đê mê
ngủ vùi phía bên kia
đêm ơi! ta gọi khẽ
hãy về ru mộng mơ

sóng đè ngọn tình yêu
cát say giấc mỹ miều
nồng nàn trong hơi thở
phố muối - biển tương tư


aB - 15th Apr 2011 8:40am

xm cảm ơn winh sắc màu đã cọ wẹc tấm bỉu ngữ Phố Múi hoàng hôn rơi mơ màng mây lãng mạn lang thang chập chùng mênh mông dễ HS [;)][:)][sm=7.gif]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-22 14:27:03damotlanyeunhau>



Tâm tình cúi tuần nơi Phố Múi VTN [:)]

Đọc thư Út viết có nhắc đến đôi dòng lục bát:

"tình yêu trên nhánh sông thơ
đêm nằm nghe tiếng hát bờ tương tư..."

và aB nhớ đến bài nhạc Dòng Sông Kỷ Niệm . . .Chẳng khi nao tình yêu, tình bạn, tình người được luôn êm đềm xuôi chảy nhịp nhàng bên dòng sông cuộc đời cả. Nó luôn uẩn khúc và tuỳ thuộc vào ngày nắng, mùa mưa hay trời bão . . .Hãy nắm chặt tay nhau trên con đường băng giá, để khi êm đềm sông hát khúc tình ca, thiết tha, ân cần từng nhịp khua mái đẩy dzìa miền Tây uống nước mát thanh dừa [:)][;)]

sis hát gởi tặng Út [sm=----------------.gif][sm=40.gif] và aB cũng xin mời mọi người thả thuyền trôi nhẹ nhàng trên dòng sông bên cạnh Phố Múi VTN. Thương mến chúc nhau một tuần mới hạnh phúc tràn đầy [sm=7.gif]
1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-23 00:26:16dohop>
Chuyện kể: một cậu bé dù biết là cô bạn gái của mình đã chết, vẫn cứ gọi điện thoại cho cô ta để nghe được giọng nói của cô bé trong máy nhắn, và để lại những lời nói yêu thương… Đến khi máy nhắn đã đầy tin nhắn, không ghi thêm được nữa, cậu ta vẫn gọi và vẫn gọi để tiếp tục nghe lại những lời nói ngọt ngào đã đi vào huyết mạch của mình…



Điện Thoại đến Em
Reo reo reo,
“Ai gọi cho em đó?
Máy nhắn đây, xin để lại đôi lời,
Vài con số để mà em gọi tới!
Ai đó chăng thích nghe tiếng em cười?”

Reo reo reo,
“Anh đây em bé nhỏ!
Anh gọi em, thích nghe tiếng em cười
Muốn hôn em môi ngọt nụ hồng tươi
Anh muốn nghe, giọng dịu dàng “thẻ thỏ!””


Và như thế, điện thoại reo, reo mãi
Giọng nói ngọt ngào thay tiếng nấc phút chia tay
Máy nhịp nhàng thay hơi thở không còn đây
Cho tim anh đập thay em nơi Chín Suối…

Anh không được nhìn em lần cuối
Chẳng được nói một lời cuối cho nhau
Anh chỉ được chia sẻ nỗi đau
Của mất mát, của chia ly trong tuyệt vọng

Reo reo reo,
“Ai gọi cho em đó?
Máy nhắn đây, xin để lại đôi lời,
Vài con số để mà em gọi tới!
Ai đó chăng thích nghe tiếng em cười?”


Reo reo reo,
“Anh đây em yêu dấu!
Muốn mời em ra phố, mình cùng nhau
Tay trong tay, anh nối tiếp mộng ban đầu
Anh chưa dám hôn, anh chỉ nhìn em say đắm!
Em sẽ nói, “Anh ơi, anh kỳ lắm!
Nhìn (người) ta hoài, mắc cở chết đi thôi!””
Quen bao lâu mà anh vẫn bồi hồi
Khi nhìn lén em, và thấy em đang lớn.”


Đời của anh thật nhiều đau đớn
Anh yêu ai rồi yêu mãi ngàn năm
Để tim anh mãi khóc người xa xăm
Anh chỉ được gần em trong giấc mộng?

Reo reo reo,
“Ai gọi cho em đó?
Máy nhắn đây, xin để lại đôi lời,
Vài con số để mà em gọi tới!
Ai đó chăng thích nghe tiếng em cười?


Reo reo reo,
“Anh đây! Trời đang nóng
Muốn rủ em đến quán nước thân quen
Mình cùng kêu sinh tố mãng cầu xiêm
Nhìn thiên hạ lao đao, mình cười tỉm!
Hãy chia nhau ân cần và hơi ấm
Kể nhau nghe những kỷ niệm ban đầu
Và hứa sẽ chẳng bao giờ xa nhau
Đừng lặng tiếng, lỡ có khi hờn dỗi …”


Đời bể khổ, nỗi đau không nguồn cội
Và tình anh chẳng có bến có bờ
Nhớ nhung nào cho anh mãi ngẩn ngơ
Cho tóc trắng nhuộm tình anh trong trắng.

Reo reo reo,
“Ai gọi cho em đó?
Máy nhắn đây, xin để lại đôi lời,
Vài con số để mà em gọi tới!
Ai đó chăng thích nghe tiếng em cười?”
“Bíp bíp bíp – hộp tin nhắn đã đầy
Xin quý vị gọi lại trong nay mai
Tiểu thơ bận, nhưng vẫn mong ai đó
Đến đây đi, cho trọn vẹn ngày dài…”

Reo reo reo,
“Ai gọi cho em đó?
Máy nhắn đây, xin để lại đôi lời,
Vài con số để cho em gọi tới!
Ai đó chăng thích nghe tiếng em cười?”
“Bíp bíp bíp – hộp tin nhắn đã đầy
Xin quý vị gọi lại trong nay mai
Tiểu thơ bận, nhưng vẫn mong ai đó
Đến đây đi, cho trọn vẹn ngày dài…”


Reo reo reo,
“Ai gọi cho em đó?
Máy nhắn đây, xin để lại đôi lời,
Vài con số để cho em gọi tới!
Ai đó chăng thích nghe tiếng em cười?”
“Bíp bíp bíp – hộp tin nhắn đã đầy
Xin quý vị gọi lại trong nay mai
Tiểu thơ bận, nhưng vẫn mong ai đó
Đến đây đi, cho trọn vẹn ngày dài…”

……………………………………
dohop, Nam Bán Cầu 18/11/2009


Bé hộp xin chào cả nhà.... Thông cổm cho cách gửi bài hổng đâu vào đâu của bé hộp nha.... Hôm nay mình cũng nên ăn mừng thoát chết sau ngày tận thế.... Mmmm Hổng phải là ngày cuối tháng vừa rồi.... hộp muốn nói là ngày 21/5/2011 đó, được nhiều người cho là ngày trời sập đó!

Hmmm.... Cô giáo mới giáng cho một cú phạt nữa, tiếp tục bị đì trong 6 tuần... Nghe mà rầu, làm thơ hổng nổi... Bé Hộp xin spam thơ cũ nữa....

Bé hộp dự định dịch tryện "Forrest Gump" nếu chưa có ai đó dịch sang tiếng Việt... Đây là câu chuyện phản chiến, phản chính trị, phản.... đủ thứ thứ hết, giống như mọi thứ của Nghệ Sĩ TCS thui mà.... Nếu hổng có cô chú bác anh chị nào phản... đối hết thì hộp sẽ dịch từ từ... Lý do chính là hồn thơ của hộp đi xuống.... cống ở Sài Thành Hà Thành hết và đi vào... bụng của quần chúng hết rồi. Cuốn "Forrst Gump"  xem như là Memoir viết bởi một... tên ngốc, kém trí khôn, kém học thức, kém.... đủ thứ giống như bé Hộp (nhất là về mặt bặt thiệp, ngôn ngữ) nên rất thích hợp cho bé Hộp dịch vì hộp không cần để ý đến văn phạm hay chính... tả (hổng phải chính chị) gì hết... Chắc là Múi Bỉn hay các anh chị ở nước ngoài có xem phim... Phim khác đi nhiều so với truyện...

Từ từ nha, hổng ai rầy la thì hộp sẽ viết đa.... Chuyện cấm con nít dưới 13 nếu hổng có người lớn cho phép...




(Ảnh Google Image Search)
📎 cuteasian..hbangs3
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
1

Chào dohop và cả nhà

Chà chà, nhà khg có net, mà nghe có người dịch truyện, cũng ráng mò dzô đây nà dồ hộp hihihi

Vậy bao giờ mới được xem đây dohop

chúc dohop sớm hoàn thành nha
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-06 02:43:55dohop>


Hàng triệu ấn bản tiếng Anh đã được bán sạch sẽ!

Dạ. Đây là bìa của cuốn sách mà bé Hộp mua được với giá 20 xu trong tiệm bán đồ cũ của Father Rilley (Hình như của Hội Vinh Sơn Đờ Pao Lô - St Vincent de Paul. Lúc mới đến Úc, hội này cho dohop vay $100 và mỗi tháng dohop chỉ cần trả $2, cho đến khi hết nợ.... Và hội này cũng có công giúp dohop khỏi bị chết lạnh trong mùa đông Úc Thòi Lòi)


Tựa của truyện là "Forrest Gump", bé Hộp xin Việt Hóa là "Ngô Lâm" (Hay Lâm Ngố), là tên của nhân vật chính trong truyện của tác giả Winston Groom...

PJ O'Rourke đã nhận xét là "Winston Groom, qua cuốn tiểu thuyết Forrest Gump,  đã tạo ra một công dân lý tưởng của thế giới ngày nay - đó là một thằng ngố hoàn hảo"


Hộp muốn Việt hoá các danh từ riêng càng nhiều càng tốt, và sẽ chú giải ở trang này... Thí dụ, thú thật là hộp đọc truyện này phần lớn là khi viếng "L." (Xin xem ở dưới)


Bình và Chi = Bonnie và Clyde,  hai nhân vật trong phim cướp Ngô Lâm xem cùng với Duyên.

Bóng chày = baseball

cà-phê-te-rịa = cafeteria

dóc-tráp = jocktrap – cái khố mặc để giảm thiểu chấn thương bộ phận sinh dục khi chơi đá banh kiểu Mỹ.

Đại tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ
=  Trung Tướng Nathan Bedford Forrest

Duyên = Jenny Curran, tên cô bạn của Ngố Lâm

Gáo = Ông Gáo, Mister Bryant. Có thể ông Gáo là viện phó hay viện trưởng hay huấn luyện viên túc cầu của một trường Đại Học nổi tiếng, ngưỡng mộ tài chơi banh của Ngô Lâm. Ông Gáo khoái Ngô Lâm gọi ông ta là “Gấu”.

“Hàn Mạc Tử” = Mark Twain

Hằng = Miss Henderson, tên của cô giáo dạy kèm riêng cho Ngô Lâm đọc chữ ở trường trung học đầu tiên.

Mai = Margaret, một tên khá phổ biến của phái nữ. Cô Margaret là cô giáo của Ngô Lâm ở trường cho trẻ em kém phát triển về trí tuệ.

Ngố Lâm hay Ngô Lâm = Forrest Gump (tên Lâm, Họ Ngô)

Nủ-Ướt = Nữu Ước, Thành Phố New York của Hoa Kỳ

K = bé hộp sẽ ráng viết tắt những chữ hơi khó nói ra. Đặc biệt, hộp cũng tránh cùng chữ ...C luôn. Vì vậy, thí dụ, khi bé hộp viết là "cái con K.", độc giả cũng có có thể nghĩ là hộp ám chỉ "cái con C." tùy theo tình huống.

L = Viết tắt của "Loo". http://vdict.com/loo,1,0,0.html.  Đây là chữ dohop sẽ luôn viết tắt ở trong truyện.

Lâm Nã Thần Bách Phổ
=  Trung Tướng Nathan Bedford Forrest


Phố-Mã-Tà = Flomaton, tên một thành phố nhỏ ở Hoa Kỳ

Phượng = Miss French, một cô gái ở trọ nhà của Ngô Lâm trong tuần lễ Lâm bị bắt quân dịch.

= ông Té (Fellers) – Huấn luyện viên Túc Cầu (Football) của Ngô Lâm.

Tôm Xôi-Dò = Thomas "Tom" Sawyer một nhân vật trong một tiểu thuyết của Mark Twain (“Hàn Mạc Tử”)

Tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ = Trung Tướng Nathan Bedford Forrest, một "vĩ nhân" trong chiến tranh dân sự hoa kỳ, buồn thay, cũng phục vụ cho đảng kỳ thị chủng tộc KKK, do đó bị xếp vào... "cái đám tầm bậy tầm bạ".





*************************************************************************

Hộp sẽ dịch từ từ và gửi lên từ từ ạ.

Ghi chú: Những từ Việt Hoá có thể tình cờ mà trùng hợp với tên hay danh từ, v.v. của người Việt trong cộng đồng. Bé Hộp xin nhấn mạnh, sự trùng hợp, nếu có, chỉ là sự tình cờ vô tội tình. Bé Hộp không có ý trêu ghẹo hay bêu xấu bêu đẹp ai hết. Xin đa tạ.

Chương 1:
   Phần 1Phần 2 - Phần 3
Chương 2:
  Phần 1 -Phần 2
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
 
ĐỌC BÁO VỚI BẠN
 
VTN thân mời qúy thân hữu bước qua ngưỡng cửa " quê hương Rau Muống " để cùng thưởng thức một câu chuyện cảm động thể hiện qua tài năng trẻ đến từ Ukcaine:
 
KSENIYA SIMONOVA với
SAND-ANIMATION
 
Cô gái “cát”[/align]



*Video: Cô gái “cát” gây sửng sốt trên YouTube*

Ngôi sao mới trên YouTube là cô gái người Ukraina - Kseniya Simonova, 24
tuổi, vừa giành giải nhất cuộc thi Ukraine's Got Talent. Nước mắt hàng triệu
khán giả đã rơi khi cô thể hiện câu chuyện của mình bằng… cát.

Kseniya Simonova đã trở thành một hiện tượng trên YouTube khi kể lại những
câu chuyện qua tranh cát. Tờ Guardian của Anh đã không tiếc lời khen có ý
rằng có Simonova rồi thì ai còn cần Susan Boyle (“giọng ca thiên thần” giành
vị trí thứ hai trong cuộc thi Britain’s Got Talent 2009) nữa?

Sử dụng một hộp ánh sáng, âm nhạc đầy cảm xúc, trí tưởng tượng và tài năng
vẽ tranh trên cát, Simonova kể lại câu chuyện bi tráng thời chiến tranh vệ
quốc Thế chiến II.



Câu chuyện bắt đầu bằng cảnh một cặp đôi ngồi nắm tay nhau trên chiếc ghế
dài dưới bầu trời đầy sao. Rồi chiếc máy bay chiến đấu xuất hiện và cảnh tượng
hạnh phúc không còn nữa. Thay vào đó là khuôn mặt một phụ nữ đang khóc, và
rồi một em bé xuất hiện và người phụ nữ lại mỉm cười. Một lần nữa chiến
tranh lại trở lại với những cảnh tượng hỗn loạn. Khuôn mặt trẻ trung của
người phụ nữ nhanh chóng trở thành một khuôn mặt người góa phụ già nua đầy
những nếp nhăn và vẻ buồn bã. Sau đó hình ảnh ấy lại biến thành đài tưởng
niệm của một người lính vô danh. Cảnh tượng này được đóng khung trong một
chiếc cửa sổ như thể người xem đang ngồi trong nhà nhìn ra đài tưởng niệm.
Cảnh cuối cùng là hình ảnh một bà mẹ và em bé ngồi bên trong, bên ngoài là
người đàn ông ấn tay vào tấm kính nói lời tạm biệt để ra trận.

Với câu chuyện được kể lại bằng cát của mình, cô gái sinh năm 1985 đã chiếm
giữ con trái tim khán giả. Màn trình diễn dài 8 phút rưỡi của Simonova như
thể một tác phẩm bậc thầy làm lay động sâu sắc những người dân Ukraina. Khán
giả không kìm được những tiếng thổn thức khi theo dõi cát biến ảo dưới bàn
tay tuyệt vời của cô..

Gần như hầu hết trong số 13 triệu người xem Simonova trình diễn trực tiếp
qua truyền hình trong cuộc thi Ukraine's Got Talent đều khóc thổn thức. Ban
giám khảo cũng như những khán giả tại studio cũng không thể ngăn những dòng
nước mắt tuôn rơi.
Và không chỉ người Ukraina mới yêu thích những câu chuyện của Simonova.

Đến nay, video trình diễn của Simonova thu hút hơn 4 triệu lượt xem trên
YouTube.. Con số này là một hiện tượng khác thường cho một clip của một nghệ
sĩ ở một nước ngoài Anh và Mỹ, đặc biệt là khi rất ít người xem có thể hiểu
được những dòng thông điệp được viết bằng tiếng Ukraina.

Những bức tranh cát của Simonova mang đến sự bình lặng, rồi những xung đột.
Một cặp đôi ngồi bên nhau trên chiếc ghế tựa bỗng chốc hóa thành một khuôn
mặt phụ nữ. Một cuộc đi dạo êm ả bỗng trở thành một thảm họa. Một góa phụ
đang khóc thổn thức bỗng chuyển thành chiếc đài tưởng niệm một người lính vô
danh... Simonova đã giữ cho câu chuyện kể của mình liền mạch bằng bàn tay
khéo léo "làm phù thủy" với cát...

Thành công ùa đến khiến Simonova vô cùng ngạc nhiên. Người mẹ trẻ này cho
biết cô hạnh phúc được sống với chồng và cậu con trai nhỏ ở Evpatoria (một
thành phố nhỏ ở Ukraina) và sẽ không đi đến các nước khác để kiếm lợi từ
lượng fan khổng lồ khắp toàn cầu của mình.

“Tôi tham gia cuộc thi bởi vì tôi muốn giúp một em bé đang cần làm phẫu
thuật. Tôi không định làm cả nước tôi phải khóc", Simonova tâm sự về quyết
định tham dự cuộc thi Ukraine's Got Talent.

Simonova đã dùng khoản tiền thưởng gần $120,000 để mua một căn nhà nhỏ và
lập một quỹ từ thiện cho trẻ em..
[/align] [/align]sưu tầm Phù Vân[/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-02 00:18:03dohop>

Nguyên văn tiếng Anh: http://www.wattpad.com/224734-forrest-gump
Trang chú thích: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=598412&mpage=119


Lâm Ngố
Winston Groom - Hộp dịch

Diễn đọc Dzuylynh

http://www.box.net/shared/dsjqvs2dhe


Có một niềm vui khi điên mà không ai biết được ngoài những người điên (Dryden)
 

CHƯƠNG 1

 
Cho tui nói cái đìu này: làm một tên ngố hổng dể như ăng côm níp hay phẻ re như bò kéo xe… Người ta cười, người ta hổng kiêng nhẩng và người đối sử sự tệ dới mình. Ngày nai bà con thường là tử tế dới kẻ khốn cùn bại lụi, nhưn tinh tui đi – hổng phải lúc nào ai ai cũng dậi.  Dù dậy, tui hổng thang phiềng mà chi, dì tui nghỉ là tui đả có một cuộc đời khá thú dị, có thể nói như dị đó.
 
Từ khi xanh ra tui đả đần rồi. Chỉ số IQ của tui gần được 70. Người ta nói là với chỉ số thông minh như dậy, tui là lại người ngố có chứng nhận đường goàng. Mặc dù dậy, tui có lẻ là hơi đầng, hay có thể là hơi ngây thơ, nhưng đối dới riêng tui, tui chỉ nghỉ là tui hơi ngố hay dống dống như vạy – và hổng phải ngốc – dì khi người ta nói dìa một tên ngốc, người ta hai nói dìa mấy cái tên ngốc Mông Cổ - cáy đám người dới hai con mắc nằm góa gầng nhao giống như đám ba Tào nước miến lòng thòng tự chơi tự sử một mình ên.
 
Còn tui, tui rề rề thiệt, tui chịu, nhưng mà có lẻ tui thông ming hơn thiêng hạ nghỉ nhìu, dì những dì xải ra trong đầu ốc của tui khác sa thiêng thượng thiêng hạ.  Thý dụ, tui cõ thể nghĩ mọi chiện rấc rỏ ràng, nhưn khi tui nói hay viếc ra thì nó hổng giống cái con dịt gì ráo trọi. Để tui nói thiêm cho bạn rỏ.
 
Bửa hổm, tui đang đi trên đường thì có cái ông này đang làm giệc trong sâng nhà ổng.  Ổng đang ôm một đống cây bù xù để trồng rồi nói dới tui, “Ê Lâm, mún kím tìn hông?” Tui nói, “Củn được,” dà ổng bỉu tui khiên đất. Khỏn 10 đến 2 chục se đẩy kúc kít bự tổ bố, chờy nắng chan, chổ nào cũng nắng dà nóng. Khi tui làm xong rùi, ổng móc túi lấy một đồng đưa tui. Đúng ra tui phải la um xùm dì ít tìn góa nhưng tui lại lấy 1 đồng khỉ đó và chỉ nói được một tiến “Cám ơn” hay câu dì đó nge ngu xuẩn giống như dậy, rồi tui đi bộ tiếp với cái một đồng trong tay như là một tên ngốc. Bạn hỉu tui nói chứ?
 

Bây giờ tui hiểu ích nhiều về những người ngố. Có thể một đìu di nhức tui biết chắt, là  tui đả đọc nhiều về kẻ ngố – từ tên ngu của Đoy-chi-e-vét-ki đến Vua Lear của Ghuy-dâm Séc-pia, tên ngốc của Pho-óc-nơ, Beng-Gi, đến ngai cả Bu Rát-lì trong chiện Để diết con chim bắt chước Tu Kiu ờ Móc-Kìn-Bớc – một tên đại ngốc. Tay mà tui thít nhứt là Len-Nì trong “Của Người và Chuột”. Hầu hết các nhà văng sỉ viết thẳn thắng – dì mấy tay ngốc này lun thông minh hơn ngừi ta đánh dá. Mẹ bà, tui đồng í với đìu đó. Tên ngố nào cũng dậy. Hi hi.


Khi tui ra đờy, má tui đặc tên cho tui là Lâm bởi dì Tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ đánh trong Chín tranh Dân Xự. Má lun nói là chúng tui có họ hàn thân thụt với gia đình tướng Lâm gì đó. Và ổng là một ngừi vĩ nhân, má nói như dậy, ngọi trừ khi ổng lập nên đảng phân biệt xét lý lịt KKK sau khi chiến chanh chấm dức thì ngay cả bà ngọi tui củn nói cả đám đó là đám tầm bậy tầm bạ. Đó là đìu tui có khinh hướng đồng ý, bởi dì Đại Thánh Pishposh, hay bất cứ cái tên bậy bạ nào ổng tự đặc cho ổng, mở một tiệm bán súng đạn, lúc tui có lẻ khoảng 12 tủi, tui đang đi ngang qua đó kê mắc vô cửa sổ coi thì thấy cái thòng lọng thực bự đang treo tòn ten ở trỏng. Khi ổng thấy tui, ổng đúc đầu cổ ổng dô trỏng rồi dực lên như ổng bị treo cổ rồi thè lửi ra, v.v. để hù tui. Tui dội chạy và trốn đằng sao mấy cái xe hơi trong bãi đậu xe cho tới khi có ngừi réo cảnh sác rồi cảnh sác tới bắc tui đưa tới má tui. Dì dậy, dù Lão Đại Tướng Lâm đã làm diệc gì đi nửa, lập đảng kỳ thị lý lịch hay chủng tộc KKK là điều hổng hay- ngay cả một tên ngu ngốc cách mấy củn thấy được đìu đó. Dù xao đi nửa, bạn hỉu được tên Lâm của tui từ đâu mà ra.
 
(Bé hộp xin kèm một tí xíu bản tiếng Anh để chứng tỏ là hộp hổng có bầy đặt viết sai chính tả hay văn phạm, hì hì…
 
Let me say this: bein a idiot is no box of chocolates. People laugh, lose patience, treat you shabby. Now they says folks sposed to be kind to the afflicted, but let me tell you–it ain’t always that way. Even so, I got no complaints, cause I reckon I done live a pretty interestin life, so to speak.
 
I been a idiot since I was born. My IQ is near 70, which qualifies me, so they say. Probly, tho, I’m closer to bein a imbecile or maybe even a moron, but personally, I’d rather think of mysef as like a halfwit , or somethin–and not no idiot–cause when people think of a idiot, more’n likely they be thinkin of one of them Mongolian idiots –the ones with they eyes too close together what look like Chinamen an drool a lot an play with theyselfs.
 
Now I’m slow–I’ll grant you that, but I’m probly a lot brighter than folks think, cause what goes on in my mind is a sight different than what folks see. For instance, I can think  things pretty good, but when I got to try sayin or writin them, it kinda come out like jello or somethin. I’ll show you what I mean.
 
The other day, I’m walkin down the street an this man was out workin in his yard. He’d got hissef a bunch of shrubs to plant an he say to me, “Forrest, you wanna earn some money?” and I says, “Uh‑huh,” an so he sets me to movin dirt. Damn near ten or twelve wheelbarrows of dirt, in the heat of the day, truckin it all over creation. When I’m thru he reach in his pocket for a dollar. What I shoulda done was raised Cain about the low wages, but instead, I took the damn dollar an all I could say was “thanks” or somethin dumb‑soundin like that, an I went on down the street, waddin an unwaddin that dollar in my hand, feelin like a idiot. You see what I mean?.....)

(phần 1, chương 1 - còn tiếp)

Xem tiếp phần 2, chương 1
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-24 15:14:51damotlanyeunhau>

Trích đoạn: dohop


Nguyên văn tiếng Anh: http://www.wattpad.com/224734-forrest-gump
Trang chú thích: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=598412&mpage=119


Lâm Ngố
Winston Groom - Hộp dịch



Có một niềm vui khi điên mà không ai biết được ngoài những người điên (Dryden)



CHƯƠNG 1


Cho tui nói cái đìu này: làm một tên ngố hổng dể như ăng côm níp hay phẻ re như bò kéo xe… Người ta cười, người ta hổng kiêng nhẩng và người đối sử sự tệ dới mình. Ngày nai bà con thường là tử tế dới kẻ khốn cùn bại lụi, nhưn tinh tui đi – hổng phải lúc nào ai ai cũng dậi. Dù dậy, tui hổng thang phiềng mà chi, dì tui nghỉ là tui đả có một cuộc đời khá thú dị, có thể nói như dị đó.

Từ khi xanh ra tui đả đần rồi. Chỉ số IQ của tui gần được 70. Người ta nói là với chỉ số thông minh như dậy, tui là lại người ngố có chứng nhận đường goàng. Mặc dù dậy, tui có lẻ là hơi đầng, hay có thể là hơi ngây thơ, nhưng đối dới riêng tui, tui chỉ nghỉ là tui hơi ngố hay dống dống như vạy – và hổng phải ngốc – dì khi người ta nói dìa một tên ngốc, người ta hai nói dìa mấy cái tên ngốc Mông Cổ - cáy đám người dới hai con mắc nằm góa gầng nhao giống như đám ba Tào nước miến lòng thòng tự chơi tự sử một mình ên.

Còn tui, tui rề rề thiệt, tui chịu, nhưng mà có lẻ tui thông ming hơn thiêng hạ nghỉ nhìu, dì những dì xải ra trong đầu ốc của tui khác sa thiêng thượng thiêng hạ. Thý dụ, tui cõ thể nghĩ mọi chiện rấc rỏ ràng, nhưn khi tui nói hay viếc ra thì nó hổng giống cái con dịt gì ráo trọi. Để tui nói thiêm cho bạn rỏ.

Bửa hổm, tui đang đi trên đường thì có cái ông này đang làm giệc trong sâng nhà ổng. Ổng đang ôm một đống cây bù xù để trồng rồi nói dới tui, “Ê Lâm, mún kím tìn hông?” Tui nói, “Củn được,” dà ổng bỉu tui khiên đất. Khỏn 10 đến 2 chục se đẩy kúc kít bự tổ bố, chờy nắng chan, chổ nào cũng nắng dà nóng. Khi tui làm xong rùi, ổng móc túi lấy một đồng đưa tui. Đúng ra tui phải la um xùm dì ít tìn góa nhưng tui lại lấy 1 đồng khỉ đó và chỉ nói được một tiến “Cám ơn” hay câu dì đó nge ngu xuẩn giống như dậy, rồi tui đi bộ tiếp với cái một đồng trong tay như là một tên ngốc. Bạn hỉu tui nói chứ?


Bây giờ tui hiểu ích nhiều về những người ngố. Có thể một đìu di nhức tui biết chắt, là tui đả đọc nhiều về kẻ ngố – từ tên ngu của Đoy-chi-e-vét-ki đến Vua Lear của Ghuy-dâm Séc-pia, tên ngốc của Pho-óc-nơ, Beng-Gi, đến ngai cả Bu Rát-lì trong chiện Để diết con chim bắt chước Tu Kiu ờ Móc-Kìn-Bớc – một tên đại ngốc. Tay mà tui thít nhứt là Len-Nì trong “Về Người và Chuột”. Hầu hết các nhà văng sỉ viết thẳn thắng – dì mấy tay ngốc này lun thông minh hơn ngừi ta đánh dá. Mẹ bà, tui đồng í với đìu đó. Tên ngố nào cũng dậy. Hi hi.


Khi tui ra đờy, má tui đặc tên cho tui là Lâm bởi dì Tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ đánh trong Chín tranh Dân Xự. Má lun nói là chúng tui có họ hàn thân thụt với gia đình tướng Lâm gì đó. Và ổng là một ngừi vĩ nhân, má nói như dậy, ngọi trừ khi ổng lập nên đảng phân biệt xét lý lịt KKK sau khi chiến chanh chấm dức thì ngay cả bà ngọi tui củn nói cả đám đó là đám tầm bậy tầm bạ. Đó là đìu tui có khinh hướng đồng ý, bởi dì Đại Thánh Pishposh, hay bất cứ cái tên bậy bạ nào ổng tự đặc cho ổng, mở một tiệm bán súng đạn, lúc tui có lẻ khoảng 12 tủi, tui đang đi ngang qua đó kê mắc vô cửa sổ coi thì thấy cái thòng lọng thực bự đang treo tòn ten ở trỏng. Khi ổng thấy tui, ổng đúc đầu cổ ổng dô trỏng rồi dực lên như ổng bị treo cổ rồi thè lửi ra, v.v. để hù tui. Tui dội chạy và trốn đằng sao mấy cái xe hơi trong bãi đậu xe cho tới khi có ngừi réo cảnh sác rồi cảnh sác tới bắc tui đưa tới má tui. Dì dậy, dù Lão Đại Tướng Lâm đã làm diệc gì đi nửa, lập đảng kỳ thị lý lịch hay chủng tộc KKK là điều hổng hay- ngay cả một tên ngu ngốc cách mấy củn thấy được đìu đó. Dù xao đi nửa, bạn hỉu được tên Lâm của tui từ đâu mà ra.

(Bé hộp xin kèm một tí xíu bản tiếng Anh để chứng tỏ là hộp hổng có bầy đặt viết sai chính tả hay văn phạm, hì hì…

Let me say this: bein a idiot is no box of chocolates. People laugh, lose patience, treat you shabby. Now they says folks sposed to be kind to the afflicted, but let me tell you–it ain’t always that way. Even so, I got no complaints, cause I reckon I done live a pretty interestin life, so to speak.

I been a idiot since I was born. My IQ is near 70, which qualifies me, so they say. Probly, tho, I’m closer to bein a imbecile or maybe even a moron, but personally, I’d rather think of mysef as like a halfwit , or somethin–and not no idiot–cause when people think of a idiot, more’n likely they be thinkin of one of them Mongolian idiots –the ones with they eyes too close together what look like Chinamen an drool a lot an play with theyselfs.

Now I’m slow–I’ll grant you that, but I’m probly a lot brighter than folks think, cause what goes on in my mind is a sight different than what folks see. For instance, I can think things pretty good, but when I got to try sayin or writin them, it kinda come out like jello or somethin. I’ll show you what I mean.

The other day, I’m walkin down the street an this man was out workin in his yard. He’d got hissef a bunch of shrubs to plant an he say to me, “Forrest, you wanna earn some money?” and I says, “Uh‑huh,” an so he sets me to movin dirt. Damn near ten or twelve wheelbarrows of dirt, in the heat of the day, truckin it all over creation. When I’m thru he reach in his pocket for a dollar. What I shoulda done was raised Cain about the low wages, but instead, I took the damn dollar an all I could say was “thanks” or somethin dumb‑soundin like that, an I went on down the street, waddin an unwaddin that dollar in my hand, feelin like a idiot. You see what I mean?.....)

(phần 1, chương 1 - còn tiếp)





Wohhhhhhhhhhh VTN hân hạnh được world premier Lâm Ngố huh winh ĐH [sm=10_point.gif] Bravoooooooooooo. aB chờ đón đọc tiếp những phần kế - chương kế nhe winh [:)] Khi mô winh dziết mỏi tay thì aB mời winh nghỉ giải lao dzới cafenho @cafenho.bankstown.au hoặc phoa _cafenho @bankstown.au [;)]

aB chúc winh ĐH lun dạt dào vần ngữ & tìm đc nguồn thu hút vô bờ từ cốt truyện Lâm Ngố nhé
[sm=40.gif][sm=40.gif]


đđđlờtờbờ ui!!!!!!!!! có nên wẹc chút sắc màu dzì dzí dzụ như là Hộp_ Anh dzăng_VTN, cho thim đẹp những mẫu chiện dịch giỏi của winh ĐH hôn?? [:)][8D][8D]


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-02 00:16:17dohop>


dóc-tráp: jocktrap – cái khố mặc để giảm thiểu chấn thương bộ phận sinh dục khi chơi đá banh kiểu Mỹ.

Mai = Margaret, một tên khá phổ biến của phái nữ. Cô Margaret là cô giáo của Ngô Lâm ở trường cho trẻ em kém phát triển về trí tuệ.

Té = ông Té (Fellers) – Huấn luyện viên Túc Cầu (Football) của Ngô Lâm.

v.v..  Xem trang chú thích: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=598412&mpage=119 


Lâm Ngố
Winston Groom - Hộp dịch

Diễn đọc Dzuylynh

http://www.box.net/shared/e0el8un2ah

Phần 2 - Chương 1



Ngọai tui là người tốt thựt sự. Ai ai cũng nói như dậy. Ba tui thì bị ngủm hổng lâu sao khi tui xanh ra nên tui hổng bao giờ biết ổng. Ổng làm diệc ở bến cảng, là phu khưng vát, rùi một cái cầng cẩu đương cẩu một cái lứi tổ chản trong đó là chuối với chuối từ một trong mấy chiếc tào của Công Ty Trái Cây Thống Nhứt rồi cái dì đó đứt bực bực rồi một đống chúi rớt dô pa pa làm ổng xẹp lép như con tép. Có một lần tui nge mấy ngừi nói về tay nạng đó – họ nói cái gì mà rối nùi như một đống bòn bon xíu mạy cái con dịt gì đó, nửa tứng chuối ngồi chỉm chệ trên ngừi pa pa. Bản thưn tui hổng thít chuối dì lắm, trừ bánh chuối niếp. Tui thấy bánh chúi niếp coi bộ ăng củng được.
 
Rùi ngọai được cái đám người Công Ti Thống Nhức trả tiềng trợ cấp đìu đìu rồi ngọi ở trọ ở nhà chúng tui, cho nên cuột sống của tụi tui cũng ổn. Lúc tui còn nhỏ, ngoại dử tui trong nhà lun, để mà cái đám con nít khỏi guậy tui.  Nhữn trưa hè nóng bứt, bà thường đặc tui dưới mái hiêng nhà rùi kéo mâí tắm bạc xuốn cho tối dà mác rồi cho tui uốn nước chanh. Rồi ngoạị ở đó, rồi nói chiện dới tui, nói dìa mọi thứ đủ chiện trên trời dứi đấc hổng đâu dô đâu như ngừi ta nói chiện với một con chó hai con mèo nhưn tui guen như dậy đó rồi thích nửa bởi dì tiến nói của ngọi làm tui thấy thiệc là an tâm, và dể chịu.

Lút đầu, khi tui lớn, ngọi cho tui ra ngoài chơi dới mọi ngừi, nhưng rùi bà thấy ai củn chọc gẹo tui, rồi một bửa nọ, có một thằng nhóc lấy cây wức dô lưng tui trong lúc cả đám rượt đủi tui la ó om xòm wức wèo wèo thấy ghê lun. Kể từ đó, ngọi cấm tui hổng chơi dới đám con trai nửa. Tui mới bắc đàu tập chơi dới mấy đứa con gáy nhưng củn hổng khá hơn, dì họ đìu bỏ chại hết, bỏ tui lại mọt mìn ên.
 
Má nghỉ là cho tui đi học ở trường tỉu học sẻ tốt cho tui, dì sẻ làm cho tui dống mọi ngừi khác, nhưn hổng bau lâu sau, nhà trường bỉu má là tui hổng nên tới trường đó. Dù dậy, họ chịu để cho tui học song lớp một. Mấy làn tui ngòy trỏng lớp trong lúc cô giáo nói dà nói rồi tui hổng bít đầu tui nghỉ cái dì nửa, nhưn mà tui nhình ra cửa xổ, tới máy con chim, máy con xóc dới mấy cái dì đó trừơn bò lên cây rùi ngồi trên cây xồi dà và bự bên ngòai lớp học, rồi cô dáo tới bàn tui la hét om xòm như khỉ đột khỉ khọt khọt, rùi bả bắc tui ra ngoày ngồi trêng cái bục ở hành lan. Rồi mấy đứa nhóc khác, tụi nó hổng bao dờ chơy dới tui, trừ kái diệc rượt đủi tui cho tui la lên để cả đám cừi hố hó – đứa nào củn dậy trừ con nhỏ Duyên, nó hổng có bỏ chạy bỏ tui lại một mìn ên, rồi có khi con nhỏ Duyên còn cho tui đi kế bên nó khi tui đi bộ dìa nhà khi lớp học song.
 
Nhưn rùi năm sao, ngừi ta gởi tui đến một trường lọi khác, để tui nói cho bạn nge, cái trường này kì goặc lắm.  Dống như là ngừi ta đi khắp nơi thu thặp mâí đứa ngộ ngỉn kì kì rùi để chun lại dới nhao, từ tủi cở tui goặt nhỏ hơn cho đến mấy thằn đực bự 16, 17 tủi.  Họ là cái đám chẻ chậm tiu đần độn hay tự dưng thít dực dực và hổng tự mìn ăn uống được, hay viến L. một mìn ên củng hổng song. Có lẻ là tui thông ming nhức trong cái đám lù đù nài.
 
Có một thằn thiệc là bự dà mập, ít ra củng 14  hay 15 tủi hay dì đó, nó bị cái dì đó kì quặt làm cho nó dực dực như đang bị ngồi gế điện hai sao đó. Cô dáo của bọn tui là cô Mai, cô Mai bắc tui dô phòng tắm hay L. dới nó mổi khi nó cầng đi, để mà nó hổng làm dì bậy bạ. Nhưn mà nó mún làm bậy bạ thì nó cứ làm. Tui hổng biếc cách nào để cảng nó, bởi thế tui chỉ khóa tui trong phòng L. rùi ở trỏng cho đến khi nó song xui, rùi tui dắc nó trở dô lốp học.
 
Tui ở trong cái trườn đó khoản 5, 6 năm. Củng hổng có ẹ  lắm. Ngừi ta dạy tụi tui tô màu bằng mấy ngón tay nhún sơn, rùi làm mâí cáy lặc dặc, nhưng nhiều nhức là chỉ dạy tui làm nhửn chiện như cột dây dày rồi đừng có nhể nhải nướt miến khi ăng hay đừng có la om xùm hai quăn đồ đạc tùm lum tà la. Có thể nói là hổng có sách để học nói hay diếc- trừ diệc chỉ tụi tui đọc bảng ngòi đường dà những cái như khát biệc dửa L. dành cho đàng ông với L. dành riên cho phụ nử. Dù sau đi nửa, dới cái đám đại ngu tổ bố ở trường, mún dạy nhìu hơn nửa củng không cách nào dại đượt. Dới lại, tui nghỉ là mụt đít chín là để tắch tụi tui ra khỏi mọi ngừi khác. Mẹ bà, ai mà mún thấy cả đám khờ chậm tiu chại dòng dòng dực dực trong xả hội? Ngay cả tui củn hỉu được cái đìu đó.
 
Khi tui chắc là 13 tủi, một đìu kì quặt bắc đầu xải ra.  Đầu tin, tui bắc đầu lớn. Mổi tháng, tui cao thêm hơn 15 phâng, rồi má tui phải nới rộng lưn quần của tui lia lịa. Tui củng bắt đầu bự ra. Cho đến khi tui 16, tui đã cao hơn 2 thướt dà nặng 110 kí lô. Tui bít bởi dì ngừi ta đưa tui đi câng đo. Ngừi ta còn nói là hổng thể tưởng tượn nổi.
 
Chiện dì xải ra sao đó đã thực xự thay đổi đời tui. Một bửa, tui đang cuốt bộ từ ngôi trường ngố của tui dìa nhà thì có một chiết se hơi kêu rét rét rồi ngừng cái rụp . Cái ông trong se ngoắt và réo tui tới rồi hỏi tên tui. Tui nói tui tên Ngô Lâm, rùi ổng hỏi tui học ở đâu, tại sau mà ổng hổng bao dờ thấy tui hết.  Khi tui kể cho ổng nge dìa trường ngố, ổng mới hỏi tui có bau giờ chơi túc cầu kiểu Mẽo không. Tui lắt đầu. Tui đón là tui nên nói cho ổng nge là tui có thấy đám trẻ nít chơi nhưng tụi nó hổng đời nào cho tui chơi chung. Nhưng mà, như tui đã nói trước, tui hổng có dỏi nói chiện, tui hổng dỏi nói nhìu, bởi thế cho nên tui chỉ lắt đầu. Lút đó, trường học đả nhập học đượt 2 từng.
 
Ba, bốn ngài sau hai gì đó, ngừi ta tới trường ngốc và lôi tui ra khỏi trường. Má tui cũn tới, với cái ông trong se hơi hôm trướt, với hai tay nữa dống du côn – tui đón là hai tay này có mặc để đề phòng hờ tui nổi hứng làm chiện dì bậy bạ dì đó. Ngừi ta lôi hết đồ đạt của tui ra khỏi bàn rùi bỏ dô một cái bị bằng dấy nâu, rồi bỉu tui chào tạm bịt cô Mai, cô giáo của tụi tui, rồi bấc thình lình cô Mai khóc hu hu rồi ôm tui thậc chặc.  Rùi tui củng chào tạm bịt nghuyên cái đám ngố, rồi cả đám ngố la ó, nướt miến lòng thòng rùi lên cơn dực dực, lấy tay đập bàng đập gế. Rồi tui ra xa rời mái trường ngố thân thương.
 
Má ngồi ở gế trướt kế bên ông se hơi, còn tui thì ngồi phía sao chíng dửa hai tên du côn, giống như là bạn thấy trong phim khi cảnh sác đưa tù nhân xuống phố. Ngọi trừ chúng tui đả hổng có đi xúôn phố. Chúng tui đi thẳn đến một trường trung học mới dừa xây xong. Khi tới đó, ngừi ta dẫn độ tui đến dăng phòng hiệu trưởng, má, tui dà cái ông se hơi đi dô còn hai tên du côn thì đứng chờ ở hành lan. Ông hiệu trưởng là ông già tóc sám đeo cà dạt có một vết dơ dà mặt cái wừng bự như cái bị, chắt là chính bảng thân ổng cũng học ở trường ngố ra. Chúng tui cùng ngồi và ổng bắc đầu dải thít rồi hỏi tui mấy câu, dà tui chỉ gậc đầu, nhưn mà ngừi ta thựt sự chỉ mún tui chơi tút cầu. Cá nhâng tui chỉ tính đượt chừn đó thôi.
 
Thì ra cái ông xe hơi là wứng liện diên đá banh, ổng tên là ông “Té”.  Và ngài hôm đó, tui hổng có dô lớp học hay hành dì ráo trọi, nhưn mà ông Té, ổng đưa tui đến phòng thay của trường rồi một tay trong đám dống du côn đưa tui bộ đồ tút cầu dới đủ miếng điệm dà một cái nón cối bằng mủ thiệc là đẹp dới mấy cái dì đó ở phía trước để bảo dệ cho cái mặt của tui hỏng bị dập. Chỉ có một đìu di nhức, ngừi ta hổng kím được đôi dày túc cầu nào dừa dới tui, bởi thế cho nên tui phải xài đôi dày tui đang đi cho tới khi ngừi ta đặc mua được đôi dày túc cầu bự cho tui.
 
Guấn liệng diên Té dà hai cái “du côn” kiu tui mặc quần áo đá banh, rồi họ bắc tui cởi ra, rồi mặt lại, rồi bắc đầu lại từ đầu, tới mười hay hai chụt lần như dậy, cho đến khi tui có thể tự làm diệc đó một mình. Có một thứ tui hay bị trục trặc khi mặc là cái khố bảo dệ dóc-tráp để bảo dệ cái con k. dì đó – bởi dì tui hổng thấy lý do gì thực tế để mặc nó.  Ôi thôi, họ rán dải thít cho tui hiểu, rồi một trong hai du côn nói dới tên kia là tui “khờ” hay đại lọi như dậy, tui đón là thằng chả nghỉ là tui hổng hiểu thẳng chả nói dì, nhưn tui hiểu chứ, bởi dì tui để ý đặt biệc đến mấy chử khỉ đó. Hổng phải là tui tự ái. Mẹ bà, tui đã từn bị kiêu bằng những chử tệ hại xấu xa hơn nhieù. Dù xao, tui cũng đả để í cái đìu này.
 
Một lút sau, một đám trẻ con ùa dô phòng thay rồi lấy đồ đá bănh ra rồi mặc dô.  Rồi thì chúng tui ra ngoày rồi ông Té kiêu mọi ngừi tụ tập lại rồi ổng cho tui đứng trước bọn họ rồi dới thiệu tui.  Ổng nói chiện tào lao thiên địa nhiều lắm nhưn tui đâu có nghe rỏ vì tui đang sợ chết nửa ngừi rồi, bởi vì là tui chưa bao giờ hổng có ai dới thịu tui trướt một đám đông lạ wắc. Nhưng rùi sau đó dài ngừi trong đám tới bắc tay tui rồi nói họ rấc dui vì có tui tham da và đại lọi như dậy đó.  Xong rồi ông Té rút coỳ thổi cái réc làm tui nhải tửn thíu điều đái ra wừng xong rồi mọi ngừi bắc đầu nhảy tưng tưng nhảy dòng dòng để tập thể dục.
 
Chiện gì xảy ra típ…Câu chiện có lẻ khá dài, nhưng dù sao đi nửa, tui bắc đầu chơi đá banh kiểu Mẽo.  Wứng liệng diên Té dới một trong hai tên khủng bố đó dúp đở tui thiêm một cắch đặt biệt bởi dì tui đâu có biếc chơi.  Có cái trò này mà cầu thủ như tui phải chậng hay bờ-lóc ngừi khát mà ngừi ta ráng dải thít cho tui hiểu nhưn sau khi họ cố dải thít vài chục lần, mọi ngừi có dẻ wợn bởi dì tui hổng thể nhớ nổi tui phải làm cái thứ khỉ khô gì nửa.
 
Rồi họ rán thử thứ khát nói là cho tui phòng thủ phòng dệ dì đó, cái mà ngừi ta xiếp 3 thằng trước mặt tui rồi tui phải chạy goa họ rồi túm cái thằn đang có banh. Chại goa họ thì hổng khó, bởi dì tui chỉ cần nhậng đầu của họ xuốn, nhưng ông Té dà hai tên khủng hổng dừa ý với cái cách tui tóm cái thằng có trái bănh, rồi cuối cùng họ cho tui dật lộn với một cây xồi bự tổ bố khoảng 5, 6 chục lần – để mà tui thấy được là phải làm thế nào mới phải, tui ngỉ như dậy. Nhưng một hồi sau, sau khi họ nghỉ là tui đã học được đìu gì rồi với cây xồi, họ cho tui tiếp tục dới 3 thằng cầu thủ và thằng ôm banh nửa rồi họ nổi khùng lên dì tui hổng nhảy đè lên cái thằng ôm banh cho thiệc mang rợ  –  như là sao khi tui đẩy 3 thằng cản đường tui ra chổ khác. Tui bị chửi tối tăm mặc mài chiều hôm đó, nhưng khi tui hổng tập nửa, tui đi gặp wứng liệng diên, ông Té rồi nói dới ổng là tui hổng mún nhảy lên ngừi cái thằng ôm banh bởi dì tui sợ  là tui sẻ làm nó bị thương.  Ông Té nói là tui sẻ hổng bau giờ nào làm đau cái tên khỉ này đượt, bởi dì nó có cái bộ đồ đá banh này bảo dệ rồi. Thiệc tình mà nói, tui hổng có sợ làm đao nó nhìu lắm, tui chỉ sợ là hắng ta sẻ nổi khùng lên rồi cả đám khỉ đột này rược tui chạy nửa nếu tui hổng ngoang ngoảng dới bọn chúng. Nhưng thôi, để câu chiện ngắng hơn, … phải lâu lắm tui mới thực xự coi như là biếc cắch chơy như thế nào.
 
(hết phần 2, chương 1 - còn tiếp)

Xem tiếp phần 3, chương 1
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-25 22:56:44dzuylynh>
 



AUDIO ĐỌC TRUYỆN VTN
 
LÂM NGỐ
 
 
Nguyên tác : FORREST GUMP
Tác giả : Winston Groom_ Chuyển ngữ : dohop_ diễn đọc Dzuylynh
 
 
 


ĐÔI LỜI PHI LỘ

Cùng quý bạn đọc, các bằng hữu VTN và VNTQ thân kính

Tựa của truyện là "Forrest Gump", bé Hộp xin Việt Hóa là "Ngô Lâm" (Hay Lâm Ngố), là tên của nhân vật chính trong truyện của tác giả Winston Groom...

PJ O'Rourke đã nhận xét là "Winston Groom, qua cuốn tiểu thuyết Forrest Gump,  đã tạo ra một công dân lý tưởng của thế giới ngày nay - đó là một thằng ngố hoàn hảo"

Hộp muốn Việt hoá các danh từ riêng càng nhiều càng tốt, và sẽ chú giải ở trang này. 

 Duyên = Jenny Currant. Cô bạn của Ngố Lâm
Ngố Lâm hay Ngô Lâm = Forrest Gump (tên Lâm, Họ Ngô)
L = Viết tắt của "Loo". http://vdict.com/loo,1,0,0.html.  Đây là chữ dohop sẽ luôn viết tắt ở trong truyện.
 Lâm Nã Thần Bách Phổ =  Đại Tướng Nathan Bedford Forrest
Tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ = Đại Tướng Nathan Bedford Forrest

Ghi chú:

Những tên nhân vật được Việt hóa, diễn tiến thời gian , không gian trong quá trình chuyển ngữ tác phẩm FORREST  GUMP  nếu có sự trùng hợp, chỉ là sự ngẫu nhiên tình cờ ngòai ý muốn của người dịch.
 Trân trọng 

DOHOP
Cung Điệu Phù Trầm 
0

Trích đoạn: dzuylynh

 



AUDIO ĐỌC TRUYỆN VTN
 
LÂM NGỐ
 
 
Nguyên tác : FORREST GUMP
Tác giả : Winston Groom_ Chuyển ngữ : dohop_ diễn đọc Dzuylynh
 
 




ĐÔI LỜI PHI LỘ

Cùng quý bạn đọc, các bằng hữu VTN và VNTQ thân kính

Tựa của truyện là "Forrest Gump", bé Hộp xin Việt Hóa là "Ngô Lâm" (Hay Lâm Ngố), là tên của nhân vật chính trong truyện của tác giả Winston Groom...

PJ O'Rourke đã nhận xét là "Winston Groom, qua cuốn tiểu thuyết Forrest Gump,  đã tạo ra một công dân lý tưởng của thế giới ngày nay - đó là một thằng ngố hoàn hảo"

Hộp muốn Việt hoá các danh từ riêng càng nhiều càng tốt, và sẽ chú giải ở trang này. 

 Duyên = Jenny Currant. Cô bạn của Ngố Lâm
Ngố Lâm hay Ngô Lâm = Forrest Gump (tên Lâm, Họ Ngô)
L = Viết tắt của "Loo". http://vdict.com/loo,1,0,0.html.  Đây là chữ dohop sẽ luôn viết tắt ở trong truyện.
 Lâm Nã Thần Bách Phổ =  Đại Tướng Nathan Bedford Forrest
Tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ = Đại Tướng Nathan Bedford Forrest

Ghi chú:

Những tên nhân vật được Việt hóa, diễn tiến thời gian , không gian trong quá trình chuyển ngữ tác phẩm FORREST  GUMP  nếu có sự trùng hợp, chỉ là sự ngẫu nhiên tình cờ ngòai ý muốn của người dịch.
 Trân trọng 

DOHOP


Có một niềm vui khi điên mà không ai biết được ngoài những người điên (Dryden)



CHƯƠNG 1


Cho tui nói cái đìu này: làm một tên ngố hổng dể như ăng côm níp hay phẻ re như bò kéo xe… Người ta cười, người ta hổng kiêng nhẩng và người đối sử sự tệ dới mình. Ngày nai bà con thường là tử tế dới kẻ khốn cùn bại lụi, nhưn tinh tui đi – hổng phải lúc nào ai ai cũng dậi. Dù dậy, tui hổng thang phiềng mà chi, dì tui nghỉ là tui đả có một cuộc đời khá thú dị, có thể nói như dị đó.

Từ khi xanh ra tui đả đần rồi. Chỉ số IQ của tui gần được 70. Người ta nói là với chỉ số thông minh như dậy, tui là lại người ngố có chứng nhận đường goàng. Mặc dù dậy, tui có lẻ là hơi đầng, hay có thể là hơi ngây thơ, nhưng đối dới riêng tui, tui chỉ nghỉ là tui hơi ngố hay dống dống như vạy – và hổng phải ngốc – dì khi người ta nói dìa một tên ngốc, người ta hai nói dìa mấy cái tên ngốc Mông Cổ - cáy đám người dới hai con mắc nằm góa gầng nhao giống như đám ba Tào nước miến lòng thòng tự chơi tự sử một mình ên.

Còn tui, tui rề rề thiệt, tui chịu, nhưng mà có lẻ tui thông ming hơn thiêng hạ nghỉ nhìu, dì những dì xải ra trong đầu ốc của tui khác sa thiêng thượng thiêng hạ. Thý dụ, tui cõ thể nghĩ mọi chiện rấc rỏ ràng, nhưn khi tui nói hay viếc ra thì nó hổng giống cái con dịt gì ráo trọi. Để tui nói thiêm cho bạn rỏ.

Bửa hổm, tui đang đi trên đường thì có cái ông này đang làm giệc trong sâng nhà ổng. Ổng đang ôm một đống cây bù xù để trồng rồi nói dới tui, “Ê Lâm, mún kím tìn hông?” Tui nói, “Củn được,” dà ổng bỉu tui khiên đất. Khỏn 10 đến 2 chục se đẩy kúc kít bự tổ bố, chờy nắng chan, chổ nào cũng nắng dà nóng. Khi tui làm xong rùi, ổng móc túi lấy một đồng đưa tui. Đúng ra tui phải la um xùm dì ít tìn góa nhưng tui lại lấy 1 đồng khỉ đó và chỉ nói được một tiến “Cám ơn” hay câu dì đó nge ngu xuẩn giống như dậy, rồi tui đi bộ tiếp với cái một đồng trong tay như là một tên ngốc. Bạn hỉu tui nói chứ?


Bây giờ tui hiểu ích nhiều về những người ngố. Có thể một đìu di nhức tui biết chắt, là tui đả đọc nhiều về kẻ ngố – từ tên ngu của Đoy-chi-e-vét-ki đến Vua Lear của Ghuy-dâm Séc-pia, tên ngốc của Pho-óc-nơ, Beng-Gi, đến ngai cả Bu Rát-lì trong chiện Để diết con chim bắt chước Tu Kiu ờ Móc-Kìn-Bớc – một tên đại ngốc. Tay mà tui thít nhứt là Len-Nì trong “Về Người và Chuột”. Hầu hết các nhà văng sỉ viết thẳn thắng – dì mấy tay ngốc này lun thông minh hơn ngừi ta đánh dá. Mẹ bà, tui đồng í với đìu đó. Tên ngố nào cũng dậy. Hi hi.


Khi tui ra đờy, má tui đặc tên cho tui là Lâm bởi dì Tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ đánh trong Chín tranh Dân Xự. Má lun nói là chúng tui có họ hàn thân thụt với gia đình tướng Lâm gì đó. Và ổng là một ngừi vĩ nhân, má nói như dậy, ngọi trừ khi ổng lập nên đảng phân biệt xét lý lịt KKK sau khi chiến chanh chấm dức thì ngay cả bà ngọi tui củn nói cả đám đó là đám tầm bậy tầm bạ. Đó là đìu tui có khinh hướng đồng ý, bởi dì Đại Thánh Pishposh, hay bất cứ cái tên bậy bạ nào ổng tự đặc cho ổng, mở một tiệm bán súng đạn, lúc tui có lẻ khoảng 12 tủi, tui đang đi ngang qua đó kê mắc vô cửa sổ coi thì thấy cái thòng lọng thực bự đang treo tòn ten ở trỏng. Khi ổng thấy tui, ổng đúc đầu cổ ổng dô trỏng rồi dực lên như ổng bị treo cổ rồi thè lửi ra, v.v. để hù tui. Tui dội chạy và trốn đằng sao mấy cái xe hơi trong bãi đậu xe cho tới khi có ngừi réo cảnh sác rồi cảnh sác tới bắc tui đưa tới má tui. Dì dậy, dù Lão Đại Tướng Lâm đã làm diệc gì đi nửa, lập đảng kỳ thị lý lịch hay chủng tộc KKK là điều hổng hay- ngay cả một tên ngu ngốc cách mấy củn thấy được đìu đó. Dù xao đi nửa, bạn hỉu được tên Lâm của tui từ đâu mà ra.

(Bé hộp xin kèm một tí xíu bản tiếng Anh để chứng tỏ là hộp hổng có bầy đặt viết sai chính tả hay văn phạm, hì hì…

Let me say this: bein a idiot is no box of chocolates. People laugh, lose patience, treat you shabby. Now they says folks sposed to be kind to the afflicted, but let me tell you–it ain’t always that way. Even so, I got no complaints, cause I reckon I done live a pretty interestin life, so to speak.

I been a idiot since I was born. My IQ is near 70, which qualifies me, so they say. Probly, tho, I’m closer to bein a imbecile or maybe even a moron, but personally, I’d rather think of mysef as like a halfwit , or somethin–and not no idiot–cause when people think of a idiot, more’n likely they be thinkin of one of them Mongolian idiots –the ones with they eyes too close together what look like Chinamen an drool a lot an play with theyselfs.

Now I’m slow–I’ll grant you that, but I’m probly a lot brighter than folks think, cause what goes on in my mind is a sight different than what folks see. For instance, I can think things pretty good, but when I got to try sayin or writin them, it kinda come out like jello or somethin. I’ll show you what I mean.

The other day, I’m walkin down the street an this man was out workin in his yard. He’d got hissef a bunch of shrubs to plant an he say to me, “Forrest, you wanna earn some money?” and I says, “Uh‑huh,” an so he sets me to movin dirt. Damn near ten or twelve wheelbarrows of dirt, in the heat of the day, truckin it all over creation. When I’m thru he reach in his pocket for a dollar. What I shoulda done was raised Cain about the low wages, but instead, I took the damn dollar an all I could say was “thanks” or somethin dumb‑soundin like that, an I went on down the street, waddin an unwaddin that dollar in my hand, feelin like a idiot. You see what I mean?.....)


Phần 2 - Chương 1



Ngọai tui là người tốt thựt sự. Ai ai cũng nói như dậy. Ba tui thì bị ngủm hổng lâu sao khi tui xanh ra nên tui hổng bao giờ biết ổng. Ổng làm diệc ở bến cảng, là phu khưng vát, rùi một cái cầng cẩu đương cẩu một cái lứi tổ chản trong đó là chuối với chuối từ một trong mấy chiếc tào của Công Ty Trái Cây Thống Nhứt rồi cái dì đó đứt bực bực rồi một đống chúi rớt dô pa pa làm ổng xẹp lép như con tép. Có một lần tui nge mấy ngừi nói về tay nạng đó – họ nói cái gì mà rối nùi như một đống bòn bon xíu mạy cái con dịt gì đó, nửa tứng chuối ngồi chỉm chệ trên ngừi pa pa. Bản thưn tui hổng thít chuối dì lắm, trừ bánh chuối niếp. Tui thấy bánh chúi niếp coi bộ ăng củng được.

Rùi ngọai được cái đám người Công Ti Thống Nhức trả tiềng trợ cấp đìu đìu rồi ngọi ở trọ ở nhà chúng tui, cho nên cuột sống của tụi tui cũng ổn. Lúc tui còn nhỏ, ngoại dử tui trong nhà lun, để mà cái đám con nít khỏi guậy tui. Nhữn trưa hè nóng bứt, bà thường đặc tui dưới mái hiêng nhà rùi kéo mâí tắm bạc xuốn cho tối dà mác rồi cho tui uốn nước chanh. Rồi ngoạị ở đó, rồi nói chiện dới tui, nói dìa mọi thứ đủ chiện trên trời dứi đấc hổng đâu dô đâu như ngừi ta nói chiện với một con chó hai con mèo nhưn tui guen như dậy đó rồi thích nửa bởi dì tiến nói của ngọi làm tui thấy thiệc là an tâm, và dể chịu.

Lút đầu, khi tui lớn, ngọi cho tui ra ngoài chơi dới mọi ngừi, nhưng rùi bà thấy ai củn chọc gẹo tui, rồi một bửa nọ, có một thằng nhóc lấy cây wức dô lưng tui trong lúc cả đám rượt đủi tui la ó om xòm wức wèo wèo thấy ghê lun. Kể từ đó, ngọi cấm tui hổng chơi dới đám con trai nửa. Tui mới bắc đàu tập chơi dới mấy đứa con gáy nhưng củn hổng khá hơn, dì họ đìu bỏ chại hết, bỏ tui lại mọt mìn ên.

Má nghỉ là cho tui đi học ở trường tỉu học sẻ tốt cho tui, dì sẻ làm cho tui dống mọi ngừi khác, nhưn hổng bau lâu sau, nhà trường bỉu má là tui hổng nên tới trường đó. Dù dậy, họ chịu để cho tui học song lớp một. Mấy làn tui ngòy trỏng lớp trong lúc cô giáo nói dà nói rồi tui hổng bít đầu tui nghỉ cái dì nửa, nhưn mà tui nhình ra cửa xổ, tới máy con chim, máy con xóc dới mấy cái dì đó trừơn bò lên cây rùi ngồi trên cây xồi dà và bự bên ngòai lớp học, rồi cô dáo tới bàn tui la hét om xòm như khỉ đột khỉ khọt khọt, rùi bả bắc tui ra ngoày ngồi trêng cái bục ở hành lan. Rồi mấy đứa nhóc khác, tụi nó hổng bao dờ chơy dới tui, trừ kái diệc rượt đủi tui cho tui la lên để cả đám cừi hố hó – đứa nào củn dậy trừ con nhỏ Duyên, nó hổng có bỏ chạy bỏ tui lại một mìn ên, rồi có khi con nhỏ Duyên còn cho tui đi kế bên nó khi tui đi bộ dìa nhà khi lớp học song.

Nhưn rùi năm sao, ngừi ta gởi tui đến một trường lọi khác, để tui nói cho bạn nge, cái trường này kì goặc lắm. Dống như là ngừi ta đi khắp nơi thu thặp mâí đứa ngộ ngỉn kì kì rùi để chun lại dới nhao, từ tủi cở tui goặt nhỏ hơn cho đến mấy thằn đực bự 16, 17 tủi. Họ là cái đám chẻ chậm tiu đần độn hay tự dưng thít dực dực và hổng tự mìn ăn uống được, hay viến L. một mìn ên củng hổng song. Có lẻ là tui thông ming nhức trong cái đám lù đù nài.

Có một thằn thiệc là bự dà mập, ít ra củng 14 hay 15 tủi hay dì đó, nó bị cái dì đó kì quặt làm cho nó dực dực như đang bị ngồi gế điện hai sao đó. Cô dáo của bọn tui là cô Mai, cô Mai bắc tui dô phòng tắm hay L. dới nó mổi khi nó cầng đi, để mà nó hổng làm dì bậy bạ. Nhưn mà nó mún làm bậy bạ thì nó cứ làm. Tui hổng biếc cách nào để cảng nó, bởi thế tui chỉ khóa tui trong phòng L. rùi ở trỏng cho đến khi nó song xui, rùi tui dắc nó trở dô lốp học.

Tui ở trong cái trườn đó khoản 5, 6 năm. Củng hổng có ẹ lắm. Ngừi ta dạy tụi tui tô màu bằng mấy ngón tay nhún sơn, rùi làm mâí cáy lặc dặc, nhưng nhiều nhức là chỉ dạy tui làm nhửn chiện như cột dây dày rồi đừng có nhể nhải nướt miến khi ăng hay đừng có la om xùm hai quăn đồ đạc tùm lum tà la. Có thể nói là hổng có sách để học nói hay diếc- trừ diệc chỉ tụi tui đọc bảng ngòi đường dà những cái như khát biệc dửa L. dành cho đàng ông với L. dành riên cho phụ nử. Dù sau đi nửa, dới cái đám đại ngu tổ bố ở trường, mún dạy nhìu hơn nửa củng không cách nào dại đượt. Dới lại, tui nghỉ là mụt đít chín là để tắch tụi tui ra khỏi mọi ngừi khác. Mẹ bà, ai mà mún thấy cả đám khờ chậm tiu chại dòng dòng dực dực trong xả hội? Ngay cả tui củn hỉu được cái đìu đó.

Khi tui chắc là 13 tủi, một đìu kì quặt bắc đầu xải ra. Đầu tin, tui bắc đầu lớn. Mổi tháng, tui cao thêm hơn 15 phâng, rồi má tui phải nới rộng lưn quần của tui lia lịa. Tui củng bắt đầu bự ra. Cho đến khi tui 16, tui đã cao hơn 2 thướt dà nặng 110 kí lô. Tui bít bởi dì ngừi ta đưa tui đi câng đo. Ngừi ta còn nói là hổng thể tưởng tượn nổi.

Chiện dì xải ra sao đó đã thực xự thay đổi đời tui. Một bửa, tui đang cuốt bộ từ ngôi trường ngố của tui dìa nhà thì có một chiết se hơi kêu rét rét rồi ngừng cái rụp . Cái ông trong se ngoắt và réo tui tới rồi hỏi tên tui. Tui nói tui tên Ngô Lâm, rùi ổng hỏi tui học ở đâu, tại sau mà ổng hổng bao dờ thấy tui hết. Khi tui kể cho ổng nge dìa trường ngố, ổng mới hỏi tui có bau giờ chơi túc cầu kiểu Mẽo không. Tui lắt đầu. Tui đón là tui nên nói cho ổng nge là tui có thấy đám trẻ nít chơi nhưng tụi nó hổng đời nào cho tui chơi chung. Nhưng mà, như tui đã nói trước, tui hổng có dỏi nói chiện, tui hổng dỏi nói nhìu, bởi thế cho nên tui chỉ lắt đầu. Lút đó, trường học đả nhập học đượt 2 từng.

Ba, bốn ngài sau hai gì đó, ngừi ta tới trường ngốc và lôi tui ra khỏi trường. Má tui cũn tới, với cái ông trong se hơi hôm trướt, với hai tay nữa dống du côn – tui đón là hai tay này có mặc để đề phòng hờ tui nổi hứng làm chiện dì bậy bạ dì đó. Ngừi ta lôi hết đồ đạt của tui ra khỏi bàn rùi bỏ dô một cái bị bằng dấy nâu, rồi bỉu tui chào tạm bịt cô Mai, cô giáo của tụi tui, rồi bấc thình lình cô Mai khóc hu hu rồi ôm tui thậc chặc. Rùi tui củng chào tạm bịt nghuyên cái đám ngố, rồi cả đám ngố la ó, nướt miến lòng thòng rùi lên cơn dực dực, lấy tay đập bàng đập gế. Rồi tui ra xa rời mái trường ngố thân thương.

Má ngồi ở gế trướt kế bên ông se hơi, còn tui thì ngồi phía sao chíng dửa hai tên du côn, giống như là bạn thấy trong phim khi cảnh sác đưa tù nhân xuống phố. Ngọi trừ chúng tui đả hổng có đi xúôn phố. Chúng tui đi thẳn đến một trường trung học mới dừa xây xong. Khi tới đó, ngừi ta dẫn độ tui đến dăng phòng hiệu trưởng, má, tui dà cái ông se hơi đi dô còn hai tên du côn thì đứng chờ ở hành lan. Ông hiệu trưởng là ông già tóc sám đeo cà dạt có một vết dơ dà mặt cái wừng bự như cái bị, chắt là chính bảng thân ổng cũng học ở trường ngố ra. Chúng tui cùng ngồi và ổng bắc đầu dải thít rồi hỏi tui mấy câu, dà tui chỉ gậc đầu, nhưn mà ngừi ta thựt sự chỉ mún tui chơi tút cầu. Cá nhâng tui chỉ tính đượt chừn đó thôi.

Thì ra cái ông xe hơi là wứng liện diên đá banh, ổng tên là ông “Té”. Và ngài hôm đó, tui hổng có dô lớp học hay hành dì ráo trọi, nhưn mà ông Té, ổng đưa tui đến phòng thay của trường rồi một tay trong đám dống du côn đưa tui bộ đồ tút cầu dới đủ miếng điệm dà một cái nón cối bằng mủ thiệc là đẹp dới mấy cái dì đó ở phía trước để bảo dệ cho cái mặt của tui hỏng bị dập. Chỉ có một đìu di nhức, ngừi ta hổng kím được đôi dày túc cầu nào dừa dới tui, bởi thế cho nên tui phải xài đôi dày tui đang đi cho tới khi ngừi ta đặc mua được đôi dày túc cầu bự cho tui.

Guấn liệng diên Té dà hai cái “du côn” kiu tui mặc quần áo đá banh, rồi họ bắc tui cởi ra, rồi mặt lại, rồi bắc đầu lại từ đầu, tới mười hay hai chụt lần như dậy, cho đến khi tui có thể tự làm diệc đó một mình. Có một thứ tui hay bị trục trặc khi mặc là cái khố bảo dệ dóc-tráp để bảo dệ cái con k. dì đó – bởi dì tui hổng thấy lý do gì thực tế để mặc nó. Ôi thôi, họ rán dải thít cho tui hiểu, rồi một trong hai du côn nói dới tên kia là tui “khờ” hay đại lọi như dậy, tui đón là thằng chả nghỉ là tui hổng hiểu thẳng chả nói dì, nhưn tui hiểu chứ, bởi dì tui để ý đặt biệc đến mấy chử khỉ đó. Hổng phải là tui tự ái. Mẹ bà, tui đã từn bị kiêu bằng những chử tệ hại xấu xa hơn nhieù. Dù xao, tui cũng đả để í cái đìu này.

Một lút sau, một đám trẻ con ùa dô phòng thay rồi lấy đồ đá bănh ra rồi mặc dô. Rồi thì chúng tui ra ngoày rồi ông Té kiêu mọi ngừi tụ tập lại rồi ổng cho tui đứng trước bọn họ rồi dới thiệu tui. Ổng nói chiện tào lao thiên địa nhiều lắm nhưn tui đâu có nghe rỏ vì tui đang sợ chết nửa ngừi rồi, bởi vì là tui chưa bao giờ hổng có ai dới thịu tui trướt một đám đông lạ wắc. Nhưng rùi sau đó dài ngừi trong đám tới bắc tay tui rồi nói họ rấc dui vì có tui tham da và đại lọi như dậy đó. Xong rồi ông Té rút coỳ thổi cái réc làm tui nhải tửn thíu điều đái ra wừng xong rồi mọi ngừi bắc đầu nhảy tưng tưng nhảy dòng dòng để tập thể dục.

Chiện gì xảy ra típ…Câu chiện có lẻ khá dài, nhưng dù sao đi nửa, tui bắc đầu chơi đá banh kiểu Mẽo. Wứng liệng diên Té dới một trong hai tên khủng bố đó dúp đở tui thiêm một cắch đặt biệt bởi dì tui đâu có biếc chơi. Có cái trò này mà cầu thủ như tui phải chậng hay bờ-lóc ngừi khát mà ngừi ta ráng dải thít cho tui hiểu nhưn sau khi họ cố dải thít vài chục lần, mọi ngừi có dẻ wợn bởi dì tui hổng thể nhớ nổi tui phải làm cái thứ khỉ khô gì nửa.

Rồi họ rán thử thứ khát nói là cho tui phòng thủ phòng dệ dì đó, cái mà ngừi ta xiếp 3 thằng trước mặt tui rồi tui phải chạy goa họ rồi túm cái thằn đang có banh. Chại goa họ thì hổng khó, bởi dì tui chỉ cần nhậng đầu của họ xuốn, nhưng ông Té dà hai tên khủng hổng dừa ý với cái cách tui tóm cái thằng có trái bănh, rồi cuối cùng họ cho tui dật lộn với một cây xồi bự tổ bố khoảng 5, 6 chục lần – để mà tui thấy được là phải làm thế nào mới phải, tui ngỉ như dậy. Nhưng một hồi sau, sau khi họ nghỉ là tui đã học được đìu gì rồi với cây xồi, họ cho tui tiếp tục dới 3 thằng cầu thủ và thằng ôm banh nửa rồi họ nổi khùng lên dì tui hổng nhảy đè lên cái thằng ôm banh cho thiệc mang rợ – như là sao khi tui đẩy 3 thằng cản đường tui ra chổ khác. Tui bị chửi tối tăm mặc mài chiều hôm đó, nhưng khi tui hổng tập nửa, tui đi gặp wứng liệng diên, ông Té rồi nói dới ổng là tui hổng mún nhảy lên ngừi cái thằng ôm banh bởi dì tui sợ là tui sẻ làm nó bị thương. Ông Té nói là tui sẻ hổng bau giờ nào làm đau cái tên khỉ này đượt, bởi dì nó có cái bộ đồ đá banh này bảo dệ rồi. Thiệc tình mà nói, tui hổng có sợ làm đao nó nhìu lắm, tui chỉ sợ là hắng ta sẻ nổi khùng lên rồi cả đám khỉ đột này rược tui chạy nửa nếu tui hổng ngoang ngoảng dới bọn chúng. Nhưng thôi, để câu chiện ngắng hơn, … phải lâu lắm tui mới thực xự coi như là biếc cắch chơy như thế nào.

(hết phần 2, chương 1 - còn tiếp)




0
 
 
hehe , chiện Chàng Ngốc cấm chẻ em dưới 130 tuổi nhen Công Tử Lỳ !
chẻ em trên 130 tuổi cần có con cháu " giám hộ " khi xem Phim Chuyển Thể này qua bút pháp dohop !
 
film đã chiếu rộng rãi trên các màn hình lớn tại Nam California Huê Kỳ Quốc , phù vân xem đã hơn ( hình như ) là 10 năm rùi vẫn còn mún xem lại.
bé hộp còn bé dại ngây thơ lắm , nên hỏng biết tính tán , ghi thiếu con số KHÔNG , nên chi cố nãi nãi bổ sung cho đầy đủ nhen !
 
 BRAVOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO bé hộp ! 
 
 ngừi DỊCH truyện CHÀNG NGỐC thiệt ra hông ngốc tí nào cả ! 
 hắn ta chính là con Ma siu thị chú Sèng !
 
 VTN cám ơn béhộp nhìu nhen !
 
 " con MA nhỏ " biến đi đâu quá hông thí kìa?
 bớ Trầmnhi !!!!!!!!!!!!!!!
 dìa ăn côm nè......
0




"hình như mái tóc em rất đẹp . .."
trôi êm đềm tựa lớp sóng, ngoài xa
có thể không? hãy theo sóng quay về
nằm trên cát miệt mài in hình bóng

nghe hồn mình xuyến xao niềm rung động
hay biển lòng xoay chuyển bởi cơn giông
nơi bình yên của ngày tháng cô đơn
cơn bão tình phủ vây - em tan biến

đắm chìm trong bể sâu, nguồn chất ngất
biến tan vào cơn lốc của yêu đương
hơn một lần biển cồn cào vỡ tan
nhưng vẫn mơ - sẽ có phút êm đềm

và dường như mái tóc em rất đẹp
cuốn anh vào từng sợi nóng đê mê
ánh nguyệt hằng ngủ khép sau màn mây
xoắn xuýt nhau vượt muôn trùng hoang dã


aB - Apr 2011

0


Ốla Trieuam [sm=hugs.gif] aB (múi biển -xímụi - dmlyn - bánh phồng tôm [:)]) thân mến welcome TA đến với VTN và những lời thăm hỏi dễ thương xinh xắn của TA [;)] . Chúc TA luôn vui & những khoảnh khắc thư giãn nhẹ nhàng trên từng bước chân VTN nhé .

==

ui nlynh ui! mB mần răng mờ dám khui lon dohop - chưng tô BBH nà [:)][:D][:D] chà thì có thể hay là soda chanh đường xm, cafenho thì ôkơ [8D][8D]


Chúc nhau ngày Chủ Nhật tươi hồng, ấm áp. aB đi lờm rồi ...

0
 
 
BÀI HỌC QUÉT LÁ
 
                                                            thơ Diệu Nhân _ phổ nhạc & trình bày Dzuylynh
 
                                                                        
                                                                        
vâng lời thầy con đi quét lá [/align] [/align]lá vàng rơi ngập tràn khắp nơi[/align]lá khô rơi như kiếp một con người[/align]lá lìa cây là về cùng cát bụi [/align]con vừa quét sạch một gốc cây ...[/align] [/align]quay trở lại đã thấy lá rụng rơi[/align]con hỏi như nếu là đừng rung động[/align]thì lá kia còn hẳn ở trên cành[/align]kiếp người sao quá mong manh ...[/align] [/align]lá vừa sinh đã có mầm hủy diệt[/align]con vừa sinh đã hẹn có ngày đi[/align]hơi thở con như làn gió động[/align]nếu không về con sẽ đi đâu ?[/align] [/align]trên đường về lòng luống những bâng khuâng[/align]lá và con cùng chung mầm hủy diệt[/align]làn gió kia nào có sức mạnh gì[/align]cuối trời mây trắng thênh thang...[/align] [/align]...lá vàng rơi không thể nào cưỡng lại ![/align]hơi thở con như làn gió nhẹ lay[/align]lá lìa cây là về cùng cát bụi[/align]nếu không về con sẽ đi đâu ?[/align] [/align]San Jose Sunday.April.17.2011  như lời chia buồn sâu xa nhất gửi đến con gái và xin lắng lòng nguyện cầu hương linh Ba bé TriềuÂm sớm tiêu diêu miền cực lạc[/align]BốLynh[/align] [/align] 
                                   http://www.box.net/shared/n2ahccp4e4
                                                               
 
 

Cung Điệu Phù Trầm 
0
Được tin Ba của Triều âm vừa mất. Sông Hương gởi lời chia buồn sâu sắc đến bạn cùng gia quyến. Mong bạn vượt qua nỗi đau này và sớm trở lại với VTN. Thân
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0