Trích đoạn: damotlanyeunhau
ĐÂU LỖI RIÊNG AI
người bây giờ là vợ của người ta
Huế 20/3/2011
Sông Hương
==
Từ hôm đọc bài thơ ni của SH, aB suy nghĩ mãi với câu "Người bây giờ là vợ của người ta". Với riêng aB thì Sống bên người - hỏi thầm anh nơi đó . . .
Khi hai người chia tay (chia chân) nhau thì một người đi lấy vợ, kẻ vấn bước theo chồng là chuyện thường tình và sẽ không có những dòng thơ khắc khoải nuối tiếc ngẩn ngơ tha thiết như thế. Bởi khi cuộc tình tan vỡ - chỉ 1 người sánh đôi và 1 người đứng yên lặng lẽ mặc dòng thời gian biến chuyển thì ..... những dòng chữ tâm tình dễ gây xúc cảm - Dù rằng lý do lặng lẽ ấy là tình nguyện, vì nỗi đau quá sâu, vì sợ hãi hay vì bất cứ lý do nào thì . . .cũng sẽ là những nỗi niềm riêng tư, bất tận.
Niềm Riêng II
Em rải bước trên con đường ngày cũ
Hàng thông xanh vi vút đã lớn cao
Cánh diều xưa - nằm yên nơi đỉnh mơ
Gió không buồn thổi mất bay cánh nhớ
Sống bên người - hỏi thầm anh nơi đó
Hạnh phúc vui - tha thiết lắm phải không?
Như thuở nao ta tắm suối mặn nồng
Bên bờ vực - chới với đỉnh mây bay
Cơn mưa bất chợt, lất phất rơi qua đây
Ướt bờ vai gợi nhớ vòng tay ấy
Chiếc ô nhỏ ngày xưa về chung lối
Liêu xiêu gầy hình lạc bóng cô đơn
Anh bây giờ ??. . .nhưng thôi nghĩ làm chi
Còn gì đâu cho nhau một lần nữa
Em lặng lẽ từng bước đời viễn xứ
Nhặt âm thầm chôn dấu cõi niềm riêng
aB - Mar 2011
mấy lần iu chừ Múi mặn thim nhìu....
chòi oi...
cục múi Bìn dạo ni giỏi nhìu à nhen !
trở dìa nghề eM Ci bình thơ nghe ngọt lịm dị á !
nlynh xúc động đậy wá , mà hỏng bít họa thơ , nên nhắm mắt làm lìu..ủi đại nhen !
múa rìu ngang mắt thợ họa Thơ Rau Mún chút híu hỉ?
...
thui trở dìa túm lại những lời yêu
dẫu vẫn biết yêu bao nhiêu cũng thiếu
nhớ về nhau , có ngày tiêu ,ngất xỉu
nước dòng hương ngập Múi Bỉn tiêu điều
ngừơi bi chừ là vợ của người : tiêu !!!
kiếm người khác chắt chiu điền chữ thiếu
hột mưa chiều tiu nghỉu , phách hồn xiêu...
ví Rau Mún đem ngâm tàu vị yểu
Lá Răm kia đôi mắt ngỏ trăm điều
Cỏ May nì ! răng cỏ lại buồn thiu?
...
em lết bước trên con đường khúc khủyu
hàng thông xanh thiếu Múi ngủ trong chiều
cánh diều xưa chừ buồn hắt buồn hiu
bay hổng nổi bởi dây tình tằng tịu
sống bên người bị vùi bông dập liễu
hạnh phúc yêu chúc xíu chớ bao nhiêu?
mưa thấm ướt năm mươi hai kí múi !
trách chi nhiều? cục Múi một lần yêu !!!