Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

" VƯỜN TAO NGỘ " 🔒

1.837 trả lời, 285.627 lượt xem — Trang 61 / 62
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-23 23:01:42Ct.Ly>
 

CON THẰN LẰN CHỌN NGHIỆP

truyện ngắn Hồ hữu Tường

diễn đọc Dzuylynh


















Cung Điệu Phù Trầm 
0
 
 
ĐỌC BÁO VỚI BẠN
 
 
 




Làm gì khi bị nhiễm phóng xạ?

Liên tiếp các vụ nổ lò phản ứng hạt nhân đã xảy ra ở Nhật. Mức độ phóng xạ tại một số khu vực tăng cao so với bình thường. Không chỉ người dân Nhật hoảng hốt mà cư dân các nước lân cận cũng lo lắng.
Hãng truyền thông BBC dẫn phân tích của các chuyên gia đánh giá về những rủi ro hạt nhân và cách ứng phó trong cuộc khủng hoảng này:[/align]- Chất phóng xạ đã bị rò rỉ ra không khí hay chưa?[/align]+ Rồi. Giới chức Nhật tại Fukushima, nơi đặt nhà máy điện hạt nhân có cùng tên cho biết 190 người đã bị phơi nhiễm phóng xạ. Tàu chiến USS Ronald Reagan của Mỹ cũng đã phát hiện một lượng nhỏ phóng xạ ở độ xa 169 km so với nhà máy kể trên. Phóng xạ thậm chí đã lan đến tận Tokyo, vốn cách nhà máy khoảng 250 km. Những người sống trong bán kính 20 km so với nhà máy đã được lệnh di tản, còn ở bán kính 30 thì được khuyên ở trong nhà.[/align]



 
Nhà máy điện hạt nhân Fukushima bốc khói sau một vụ nổ - Ảnh: Reuters

- Tác hại tức thì của phóng xạ lên sức khỏe con người là gì?[/align]+ Phơi nhiễm trước một lượng nhỏ phóng xạ - ở mức độ 1 gray - có thể đã gây khó chịu cho mọi người với hàng loạt triệu chứng như buồn nôn, nôn chỉ trong vài giờ sau khi phơi nhiễm, sau đó có thể là tiêu chảy, đau đầu và sốt cao. [/align]Sau loạt triệu chứng này có thể là quãng thời gian vài tuần hoàn toàn bình thường, nhưng tiếp đến có thể là những triệu chứng mới nghiêm trọng hơn. [/align]Còn nếu bị phơi nhiễm phóng xạ với hàm lượng cao, tất cả những triệu chứng kể trên có thể xuất hiện ngay lập lức cộng với sự tổn hại lên hàng loạt cơ quan nội tạng, vốn có thể dẫn đến tử vong. Phơi nhiễm phóng xạ ở mức độ 4 gray có thể làm ½ những người khỏe mạnh thiệt mạng.[/align]Thông thường, bệnh nhân ung thư tiến hành xạ trị được qua nhiều liều phóng xạ khác nhau, từ 1 cho đến 4 gray. Tuy nhiên, quy trình này được kiểm soát rất chặt chẽ, chỉ nhắm đến một khu vực nhỏ của cơ thể - nơi tập trung các tế bào ung thư. [/align]- Đâu là tác hại lâu dài?[/align][/align]



Chất phóng xạ và bệnh ung thư

Hầu hết các nhà chuyên môn đều đồng ý rằng, chỉ cần một lượng rất nhỏ chất phóng xạ ion hóa – nhỏ đến mức 100 millisievert cũng đã có thể làm tăng nguy cơ ung thư, nhưng tăng ở mức rất thấp.[/align]Nhìn chung, nguy cơ ung thư càng tăng cao nếu cơ thể bị phơi nhiễm với càng nhiều phóng xạ. Phơi nhiễm 1 sievert (1 gray) chất phóng xạ thì làm tăng nguy cơ ung thư dẫn đến tử vong trong suốt 1 đời người lên khoảng 5%. Tuyến giáp và tủy xương là những nơi đặc biệt nhạy cảm với phóng xạ ion hóa. Bệnh bạch cầu – một loại ung thư sinh ra từ tủy xương- là loại ung thư phổ biến do chất phóng xạ gây ra. Bệnh này có thể xuất hiện chỉ vài năm sau khi phơi nhiễm phóng xạ. Còn các loại ung thư khác thường chỉ xuất hiện sau ít nhất 10 năm, bao gồm ung thư phổi, da, tuyến giáp, vú và bao tử.[/align]+ Ung thư là mối nguy hiểm lớn nhất về lâu về dài. Thông thường, khi các tế bào trong cơ thể đã “hết hạn sử dụng”, chúng sẽ tự sát. Ung thư làm cho các tế bào mất khả năng này, có nghĩa là chúng trở nên bất tử, cứ tiếp tục phân chia theo cách cơ thể không kiểm soát được.
Ngoài ra, cơ thể chúng ta vận hành theo cách giúp các tế bào không bị ung thư và tự động thay thế những tế bào bệnh hoạn. Tuy nhiên, cơ chế này bị bẻ gãy do phơi nhiễm phóng xạ, khiến cho con người ta càng dễ bị ung thư hơn.[/align]Việc không thể khắc phục được các tổn hại do phóng xạ gây ra còn có thể dẫn đến những đột biến ở cơ chế di truyền, từ đó có thể để lại hậu quả cho các thế hệ tương lai, bao gồm chứng nhỏ não, mắt không hoàn chỉnh, chậm phát triển trí tuệ…[/align]- Nguy cơ ở trẻ con có cao hơn bình thường ?[/align]+ Có thể đúng. Cơ thể trẻ con phát triển nhanh, nhiều tế bào phân chia hơn nên tổn hại thường lớn hơn. [/align]Sau thảm họa hạt nhân Chernobyl ở Ukraine hồi năm 1986, Tổ chức Y tế Thế giới đã phát hiện sự gia tăng đáng kể tỉ lệ trẻ em bị ung thư tuyến giáp ở khu vực gần nơi xảy ra vụ nổ.[/align]- Hàm lượng phóng xạ bao nhiêu thì gây hại cho sức khỏe?[/align]+ Chất phóng xạ có thể gây hại đáng kể đối với các hóa chất trong các cơ quan nội tạng của cơ thể, làm gãy liên kết hóa học giữa nguyên tử và phân tử, vốn tạo nên các mô. [/align][/align]



 
Kiểm tra mức độ nhiễm xạ cho người dân  tại khu vực gần nhà máy Fukushima - Ảnh: AFP

Cơ thể lập tức phản ứng lại bằng cách cố gắng khắc phục những tổn hại này nhưng trong nhiều trường hợp, mức độ hư hại quá lớn nên không khắc phục được. Cũng có những trường hợp cơ chế khắc phục tự nhiên của cơ thể bị trục trặc. [/align]Mức độ trầm trọng của vấn đề tùy thuộc vào việc người ta bị phơi nhiễm bao nhiêu phóng xạ và trong thời gian bao lâu.[/align][/align]



Mức độ gây hại của phóng xạ lên sức khỏe:[/align]- 2mSv/năm (millisievert/năm)
Đây là mức độ phơi nhiễm phóng xạ trong tự nhiên trung bình của mọi người (1,5 mSv ở Úc và 3 mSv ở Bắc Mỹ)[/align]- 9 mSv/năm
Mức độ phơi nhiễm của phi hành đoàn trên các chuyến bay New York - Tokyo[/align]- 20 mSv/năm
Mức giới hạn trung bình hiện nay đối với nhân viên trong ngành công nghiệp hạt nhân[/align]- 50 mSv/năm
Mức giới hạn trung bình trước đây đối với nhân viên ngành hạt nhân. Đây cũng là mức có trong tự nhiên tại nhiều địa điểm ở Iran, Ấn Độ và châu Âu.[/align]- 100 mSv/năm
Mức thấp nhất được xác định có thể làm gia tăng nguy cơ ung thư.[/align]- 350 mSv/suốt đời
Tiêu chuẩn để dời chỗ ở đối với người dân sau thảm họa Chernobyl.[/align]- 1.000 mSv trong 1 liều duy nhất
Có thể gây hại tạm thời, chẳng hạn như buồn nôn, giảm số lượng bạch cầu nhưng không gây tử vong. [/align]- 5.000 mSv cho 1 liều
Có thể giết ½ những người tiếp xúc trong vòng 1 tháng.[/align](Theo Hiệp hội hạt nhân thế giới)[/align]
- Các vụ rò rỉ phóng xạ ở nhà máy điện hạt nhân Fukushima của Nhật có những rủi ro gì?[/align]+ Chính phủ Nhật đã công bố đo được lượng phóng xạ lên tới 400 millisiever/giờ tại nhà máy kể trên. Một sievert thì tương đương với một gray. [/align]Giáo sư Richard Wakeford của Trường đại học Manchester (Anh), vốn chuyên về lĩnh vực phơi nhiễm phóng xạ, cho biết hàm lượng phơi nhiễm kể trên chưa đủ để gây bệnh tật. Vấn đề chỉ nảy sinh ở hàm lượng gấp đôi. Tuy nhiên, mức độ 400 millisiever/giờ cũng có thể khởi động tiến trình làm suy giảm khả năng sản xuất tế bào máu trong tủy xương và làm gia tăng nguy cơ bị ung thư dẫn đến tử vong trong suốt một đời người lên từ 2-4%. Thông thường, nguy cơ này ở Nhật ở mức từ 20-25%.[/align]Nhưng chỉ có những người làm việc tại các bộ phẩn khẩn cấp của nhà máy Fukushima mới có thể đã phơi nhiễm với hàm lượng phóng xạ kể trên. Khoảng thời gian họ bị phơi nhiễm ở mức độ 400 millisiever/giờ cũng được cho là ngắn, khiến cho rủi ro giảm xuống.[/align]Mức độ phơi nhiễm phóng xạ đối với phần đông dân chúng Nhật, kể cả những người sống ở gần nhà máy, ở mức thấp.[/align][/align]



 
Em bé này đang được đo mức độ nhiễm xạ - Ảnh: AFP

- Cần làm gì sau khi nhiễm phóng xạ ?

+ Điều đầu tiên cần phải làm là cởi bỏ hết quần áo, giày dép để giảm thiểu nguy cơ bị nhiễm xạ thêm, sau đó là nhẹ nhàng tắm rửa bằng xà phòng và nước. [/align]Có một số loại thuốc thúc đẩy tiến trình sản sinh bạch cầu nhằm chống lại các tác hại gây ra cho tủy xương cũng như để giảm thiểu nguy cơ nhiễm xạ thêm do hệ thống miễn dịch. Cũng có một số loại thuốc khác có thể giúp giảm bớt các tổn hại do chất phóng xạ gây ra cho các cơ quan nội tạng.[/align]- Chính phủ Nhật làm gì để giảm thiểu tác hại về sức khỏe cho người dân?[/align]+ Theo giáo sư Wakeford, nếu chính phủ và người dân phản ứng kịp thời, hầu hết dân chúng sẽ không bị tổn hại gì đáng kể. Ưu tiên hàng đầu là sơ tán người dân ở khu vực xung quanh nhà máy và đảm bảo rằng họ không ăn uống những thực phẩm nhiễm xạ. Mối nguy hiểm lớn nhất là nhiễm chất iot phóng xạ, từ đó có thể dẫn đến ung thư tuyến giáp. Để đối phó với điều này, cần phải cho mọi người, nhất là trẻ con dùng viên iot ổn định, vốn có thể giúp cơ thể ngăn ngừa nhiễm iot phóng xạ. [/align]



0
THEO BỤI THỜI GIAN...

nhạc và lời : MinhHải.Dzuylynh











Tháng tư về ta nhớ mãi một người xa
Nhớ những dõi tìm nhớ những chuyến xe qua ...
Nhớ những con đường đất chiều mưa phủ
Khóc tiễn người đi khói nhang sầu áo não !
Khóc tiễn người đi khói nhang buồn ...

Tháng tư về nghe trời đất cũng buồn tênh
Sao giăng giăng ngơ ngác đường quê hương
Giữa nghìn trùng cô quạnh chờ một đời qua ...
Bóng ngã hồn vương u uẩn khói sương mờ

Tháng tư về ai còn muôn dặm ngòai biên ?
Tháng tư ơi ! làm sao biết hồn cô phụ !
Nhỏ lệ trần ai khóc thương ai !
Nhỏ lệ trần ai khóc thương đời !

Tháng tư về ngang một dòng sông ...
Sóng chao nghiêng ập xuống bên người
Tháng năm ...rồi có thành hư ảo ?
Trôi giạt về đâu hỡi kiếp người !

Theo bụi thời gian có phai mờ ?
Theo bụi thời gian ...sẽ phai mờ !

San Diago.San Jose Mar232011



Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-24 21:11:47Ct.Ly>




ĐỌC BÁO VỚI BẠN
 
 
 
TinParis. Chương trình nghiên cứu HAARP của Bộ Quốc Phòng Mỹ  đã khởi sự  từ thập niên 80 và tiếp tục  đến bây giờ. Tài liệu dưới đây  do thân hữu Lê Việt  Thường chuyển ngữ cho chúng ta thấy sự " khốc hại " của chương trình với hệ quả khôn lường được nếu  áp dụng vào việc chế tạo  các loại " vũ khí tối hậu ".



VŨ KHÍ TỐI HẬU ! THIÊN THẦN KHÔNG ĐÁNH LOẠI ĐÀN “HAARP” NÀY !

- Lê việt Thường chuyển ngữ ( TinParis.net ) -


Là kế thừa trên mặt đất của chương trình “Star Wars” (chiến tranh “ngôi sao”), dự án HAARP với những năng lực phi thường và tính đa năng của “nó” là “Vũ Khí Tối Hậu” của Hoa Kỳ.

Phải chăng người Mỹ đang hoàn chỉnh một hệ thống vũ khí rộng lớn có khả năng:



“rà hình” lòng  Trái Đất đề tìm kiếm các căn cứ bí mật,
ngăn chận mọi hình thức truyền thanh bằng làn sóng điện từ,
gây ảnh hưởng trên hành vi của con người,
làm thay đổi thời tiết,
“nướng” các phi cơ đang bay trên trời tương tự cách thức làm của một cái “micro-wave” thông thường đối với tô “súp” của bạn,
gây nên những trận động đất
  • hay những tiếng nổ lớn cỡ một quả bom nguyên tử. 

    Với chương trình “Haarp” này, quân đội HK đang tái bản , dưới một hình thức tiết kiệm và còn nguy hiểm hơn nữa, dự án “Star Wars” (hay chiến tranh “ngôi sao”). Có một chút khác biệt: vấn đề lần này liên quan đến một cơ sở được đặt trên mặt đất.

    Nhiều nhà khoa học, chuyên viên vũ khí và các dân biểu của Quốc Hội Âu Châu tỏ ra quan ngại, [đó là một uyển ngữ (tức một lối nói trại cho nhẹ đi đối với một thực tế mà ta “cảm thấy không thích thú chút nào”!)] bởi sự phát triển của dự án này. Vậy nên, một chuyên viên năng lượng, Gratan Healy, cố vấn cạnh các dân biểu của Quốc Hội Âu Châu, hiện đang sưu tập các bằng chứng nhằm tố cáo dự án có nguy cơ  đưa tới “tận thế” này.      

    Magda Haalvoet, một dân biểu Âu Châu gốc Bỉ, trưởng nhóm Môi Sinh tại Quốc Hội Âu Châu, đang nắm trong tay hồ sơ liên hệ. Bà này theo dõi một cách chính thức các lời yêu cầu “làm sáng tỏ” của các thành viên của nhóm bà và sẽ vận động để Quốc Hội Âu Châu làm áp lực, qua trung gian của tổ chức Bắc Đại Tây Dương, hầu Hoa Kỳ trả lời tất cả các câu hỏi hữu ích liên quan đến tập hồ sơ này; bà Magda Haalvoet đang lo lắng. Bà còn khẳng định rằng loại vũ khí gọi là “không gây chết người” này (“non lethal weaponery”) ngoài những tai họa mà “nó” gây ra về mặt môi sinh, “có thể làm nguy hại đến chính nền tảng Dân Chủ và các Tự Do cá nhân”. (Giá phải trả) không ít hơn đâu. 30 triệu đô-la.         

    Các chữ viết tắt có nghĩa bằng Anh ngữ “"High-frequency Active Auroral Research Project" (Dự án nghiên cứu trong lãnh vực các tần số cao tốc áp dụng vào các buổi rạng đông của vùng Bắc Cực). Trước tiên, đàng sau các chữ viết tắt hơi có tính bí truyền này, ẩn dấu một dự án với kinh phí 30 triệu đô la mỗi năm mà quân đội HK trình bày như những nghiên cứu vô hại về tầng điện ly (ionosphere). Những người đề xướng dự án này không tiếc công của qua những chiến dịch quảng cáo và trấn an dư luận quần chúng HK của họ . Tuy nhiên, quả là điều khó tin nếu bảo dự án này không nhắm vào các mục tiêu quân sự khi mà những cơ quan đỡ đầu cho “nó” là Hải Quân, Không Quân và bộ Quốc Phòng HK.

    Chương trình “Haarp” có “hình dáng” như thế nào trên thực tế ? Đó là một cơ sở rộng lớn mà diện tích chiếm nhiều mẫu tây tại Gakona, một địa phương nhỏ ở phía Đông Bắc của thành phố Anchorage thuộc tiểu bang Alaska. Địa điểm cũng không quá hoang vắng vì cơ sở này nối liền với nhau những dự trữ thiên nhiên mênh mông về dầu khí thuộc công ty Arco, còn là sở hữu chủ các bằng sáng chế kỹ thuật và đang làm “bình phong tài chánh” cho các thiết bị của chương trình “Haarp”.     

    Ngoài ra, “Haarp” được nối với một trong những máy điện toán mạnh nhất hoàn vũ đặt tại Đại Học Alaska trong tòa nhà Butrovich ( [color=#0066cc size=3]http://www.haarp.alaska.edu/ ). Tóm tắt, về “ngoại hình”, đó là một chu vi rộng lớn bằng phẳng với cây cối bị chặt sạch, với 48  “ăn-ten” chiều cao là 20 mét được cắm tại đây, mỗi “ăn-ten” được nối liền với một máy phát sóng với năng suất dưới 1 triệu watts một chút. Khi hoàn tất, số lượng “ăn-ten” và năng suất của máy phát sóng sẽ gia tăng để đạt đến mức độ mà tự thân là một “hiện tượng” với 1 tỷ watts được phát ra bởi một hệ thống gồm 360 “ăn-ten”. Các máy phát sóng sẽ được cung cấp nhiên liệu bởi 6 cái “turbine” lên tới 3600 mã lực đốt khoảng 95 tấn dầu cặn mỗi ngày.


    • DÙNG ĐỂ LÀM GÌ ?

    • Trên mặt chính thức, các nhà khoa học làm việc trên máy phát thanh có tính cách « hoang tưởng tự đại » này, muốn nghiên cứu tầng điện ly (ionosphère). Nhưng một cách phi chính thức, Haarp lợi dụng tầng điện ly để biến « nó » thành một vũ khí năng lượng. Tầng điện ly là tầng khí quyển nằm trên tầng bình lưu (stratosphère), được cấu tạo bởi các hạt  bị « ion » hóa mang một khối lớn năng lượng, bắt đầu ở độ cao trung bình là 48 km để chấm dứt ở độ cao là 600 km tính từ mặt đất. Tầng khí quyển với mật độ năng lượng cao này có tính cách « sống còn » đối với hành tinh của chúng ta  vì nó đóng một vai trò nền tảng như là cái « chắn » tương tự tầng « ozone » vậy. « Nó  che chở » chúng ta chống lại những chất độc hại do mặt trời thải ra. Tầng điện ly « nắm bắt » nhiều thứ trong đó có các hạt điện từ phát sinh từ những trận gió bão do mặt trời hay các thiên hà gây ra. Người ta còn biết qua các công trình nguyên cứu được hướng dẫn từ một thế kỷ nay bởi một loạt các nhà khoa học, cho thấy rằng « tấm áo choàng năng lượng » này đang « che chở » trái đất, nếu đi kèm với một kỹ thuật thích hợp, có thể trở thành một vũ khí chiến lược hàng đầu.   

      Dự án « Haarp » dựa trên các nghiên cứu của Bernard Eastlund được gợi hứng từ các công trình của Nikola Tesla, một khoa học gia gốc « Croate », nhà phát minh thiên tài của đầu thế kỷ 20 với dòng điện xoay chiều ( bị Edison công kích vì ông này chủ trương dòng điện liên tục) và dòng điện « ba tầng điện áp hàm sin » (triphasé).....Tesla đặc biệt hoàn chỉnh một thủ tục nhằm chuyển đi những số lượng điện năng lớn trên một khoảng cách 42 cây số mà không cần đến hệ thống « dây cáp ». Và Tesla đã dành một phần quan trọng công trình nghiên cứu của mình cho « năng lượng của tầng điện ly » và các hiện tượng điện từ. Công trình của Tesla được tài trợ, khai thông, rồi bị kiểm duyệt cắt bỏ vì lý do tài chánh bởi « ông chủ » ngân hàng JP Morgan và công ty Westinghouse (xem Thiên Tài xuất chúng Nikola Tesla và cách thức chỉ đạo một cuộc chiến tranh vi trùng và tâm lý).

      Gần một thế kỷ sau, Bernard Eastlund chỉ lấy lại công trình nghiên cứu đầu tiên của Tesla để thích nghi vào lãnh vực năng lượng điện từ. Và bằng cách đó, B. Eastlund đã đăng ký mười hai bằng sáng chế trong khoảng thời gian giữa năm 1987 và 1994, làm nên cái sườn của dự án « Haarp » và các kỹ thuật kèm theo trong lãnh vực vũ khí. Sở hữu chủ và thực thể khai thác thực sự các bằng sáng chế nêu trên không còn là Eastlung (cuối cùng bị « hất cẳng » ra khỏi dự án với những lý do mù mờ) mà là công ty Apti-Arco, một tổ hợp dầu hỏa mà đàng sau thấp thoáng « bóng dáng » của Hải Quân, Không Quân và bộ Quốc Phòng H.K. Từ khi các bằng sáng chế của Eastlund được đăng ký, tất cả công trình nghiên cứu khác trong lãnh vực năng lượng điện từ, cho các mục tiêu Y Học chẳng hạn, bị  ngăn chận. Vậy nên, một lãnh vực rộng lớn đầy hứa hẹn của Khoa Học và Y Học đã bị độc quyền hóa bởi các thế lực tài chánh gắn liền với Quân Đội HK.
      • HOẠT ĐỘNG LÀM SAO ?


      Đại khái thì tất cả kỹ thuật mà dự án « Harrp » chứa đựng là nhằm chỉa vào tầng điện ly (ionosphere) một « chùm sóng » (tương tự hoạt động của một máy phát thanh) với tần số cao tốc để xem điều gì sẽ xảy ra ở đây. Việc « nả pháo » vào một vùng nào đó của tầng điện ly đưa tới kết quả  là tạo nên một tấm kiếng « ảo » khổng lồ hoạt động như một « ăn-ten ». Cái « ăn-ten » ảo này phát ngược lại phía trái đất, những tần số hết sức thấp (ELF : extremely low frequency). Và để dùng một hình ảnh, ngoài tác dụng của một cái « ăn-ten » ảo được giương ra trên trời, người ta còn tạo ra một loại « micro- wave » trong khu vực liên hệ của tầng điện ly. Sẽ là điều « bất hạnh » cho những máy bay và hỏa tiển nào bay ngang qua vào lúc đó. Tùy năng lực của máy phát sóng, người ta có thể làm xáo trộn các hệ thống điều khiển điện tử, « radar » và các máy phát thanh của các hỏa tiển và máy bay liên hệ, hoặc ngay cả « nướng » chúng.      



      Ngoài ra, nhờ « ăn-ten » ảo được tạo thành bởi các làn sóng với tần số hết sức thấp, người ra thực sự có thể « rà hình » vỏ trái đất ở những tầng đất hết sức sâu mà kết quả đạt được tương tự một hình chụp quang tuyến X vỏ trái đất vậy. Cho nên, giới quân sự HK tỏ ra hãnh diện khi khẳng định rằng nhờ « Haarp » mà sẽ không có nước nào có thể che dấu họ được nữa khi xây cất các cơ sở bí mật trong lòng đất nhằm ẩn dấu các vũ khí hạt nhân.....Theo các cuộc nghiên cứu của các chuyên viên vũ khí HK, người ta cũng có thể liên lạc với các tiềm thủy đỉnh lặn sâu dưới đáy biển ở tận những vùng hẻo lánh nhất dưới các đại dương, phát hiện rồi phá hủy mọi hỏa tiển hay máy bay xâm phạm không phận HK, dẫu cách lén lút.

      Mục tiêu tối hậu là khai sinh ra một cái « chắn » với tỷ xích toàn cầu có khả năng sàng lọc ra được các mục tiêu thù nghịch, hạt nhân hay quy ước, và đáp trả lại một cách tương xứng. Cuối cùng,mục tiêu trên hết của « Harrp » là ngăn chận mọi liên lạc « thù nghịch » bằng phát thanh  và vệ tinh trong một vùng nhất định. Ngoài ra, với sự hoàn tất của dự án này, hệ thống truyền thông của HK sẽ trở thành hầu như không thể bị xâm phạm được. Đó là lối giải thích chính thức. 
    • MỤC TIÊU « KHUẤT TẤT »
      Dựa trên các công trình và bằng sáng chế của Easdlund, các khoa học gia, nhà nghiên cứu, nhà báo và nhà hoạt động môi sinh đã dấn thân thực sự vào vai trò « thám tử » của họ trong « cuộc chơi » với quân đội Mỹ nhằm xác định những khía cạnh khác của dự án « Haarp » mà Không Quân và Hải Quân HK không muốn tiết lộ ra với dư luận.

      Trong nhóm người kể trên, có Ts Rosalie Bertell một nữ khoa học gia cao cấp, trước đây không lâu, đã được chính quyền Reagan chỉ định như là chuyên viên nghiên cứu các hậu quả của dự án vũ khí « Star Wars ». Hiện nay, bà giữ vai trò cố vấn cạnh Quốc Hội Âu Châu liên quan đến dự án « Haarp ». Hoặc còn có Ts Nick Begich, một nhà môi sinh với lòng tin tràn đầy vào lý tưởng của mình và Jeanne Manning, một ký giả độc lập chuyên nghiên cứu vấn đề năng lượng có tên là « phi quy ước », cả hai người đồng tác giả một cuốn sách có nội dung chống lại dự án « Haarp » với tựa đề gợi hình là « Angels don’t play this Haarp », đã nổi tiếng ở bên kia bờ Đại Tây Dương và dựa trên những dữ kiện đứng đắn, đã tiết lộ các loại áp dụng có tính cách « khuất tất » của dự án này. Kết quả của cuộc điều tra của họ đã được xác nhận bởi các bằng chứng đến từ các nhà khoa học khác như Gs Zielinski, một nhà vật lý gốc Đức chuyên về ngành động lực điện lượng tử hoặc nhà hóa học gốc Mỹ Richard Williams. Danh sách những nhà khoa học chỉ trích dự án « Haarp » không đếm xuể.
      • KIỂM SOÁT TƯ TƯỞNG


      • Theo ý kiến của các nhà khoa học này, giới quân sự HK mới ở giai đoạn thử nghiệm các công trình của họ, nhưng những kết quả được ghi nhận rất đầy hứa hẹn. Vậy nên, bằng cách « phun » những khối năng lượng lớn vào tầng điện ly (inosphere), người ta có thể ảnh hưởng trên thời tiết để gây nên những hậu quả tốt đẹp trên một vùng này.....hoặc kinh hoàng trên một vùng khác    

        Bằng cách nào ? Rất giản dị bằng cách thay đổi cách « giao lưu » của gió ở phần trên tầng khí quyển, nơi bắt đầu có tác động qua lại giữa gió và tầng điện ly. Người ta cũng có thể gây nên sự « giải phóng » đột ngột một khối năng lượng khổng lồ bằng cách bắt chước chẳng hạn, hiện tượng loé sáng gây ra bởi một vụ nổ bom nguyên tử trên không trung. Một loại hoạt động quân sự không thuộc lãnh vực khoa học giả tưởng chút nào , vì « nó » đã được sử dụng trên trận địa vào năm 1991 khi có chiến tranh  vùng Vịnh với cuộc hành quân « Desert Storm ». Theo tạp chí quân sự chính thức xuất bản định kỳ « Defence News » ( số 19 ngày 13/04/1992), Hoa Kỳ đã dàn trên trận địa một vũ khí với « xung động do điện từ » (EMP Weapon) nhằm đạt hai mục tiêu : « nó » cho phép giống như một vụ nổ hạt nhân, ngăn chận mọi hình thức truyền thanh bên phía địch và gây nên một hậu quả đáng sợ trong lãnh vực chiến tranh tâm lý. Người ta hiểu hơn trong trường hợp này tại sao hàng chục ngàn binh lính Irak đã không chiến đấu mà đầu hàng. Một áp dụng khác của kỹ thuật « Haarp » : chuyển một khối năng lượng lớn từ điểm này qua điểm khác mà không cần đến hệ thống « dây cáp ». Hữu ích chẳng hạn để tiếp tế điện lực từ xa cho bộ « ác quy » của một tiềm thủy đỉnh.    

        Nhưng có một lãnh vực áp dụng còn kinh khiếp hơn nữa, mà giới quân sự HK có thể lợi dụng qua dự án « Haarp ». Nếu căn cứ trên khía cạnh tiêu cực của  Không Quân HK và nhất là cơ quan CIA được thấy qua các thử nghiệm hoá học và vi trùng trong quá khứ, thì ta có thế suy đoán được rằng giới quân sự HK không thể thoát khỏi sự « cám dỗ » sử dụng « Haarp » như là một vũ khí đa năng. Thật vậy, người ta còn nhớ những thử nghiệm khủng khiếp đã được họ bí mật thực hiện trên những người bị cưỡng bách tòng quân đáng thương dạo nào, đã bị họ tiêm những số lượng ma túy lớn nhằm thay đổi hành vi của những ngưới này. Hoặc những thử nghiệm bằng làn sóng nhằm ảnh hưởng trên các hoạt động của não bộ : từ năm 1952, Ts Jose Delgano, Gs tại Đại Học Yale, đã khám phá ra rằng thái độ hành vi về phương diện cảm tính  và lề lối suy tư của một cá nhân có thể bị ảnh hưởng bởi sự sử dụng một vài loại tần số và làn sóng.

        Ts Nick Begich, đồng tác giả cuốn sách « Angels don’t play this Haarp » nay đã được dịch ra Pháp ngữ với tựa đề : « Les anges ne jouent pas de cette Haarp » (= Thiên Thần không đánh loại đàn « Haarp » này) với nhà xuất bản Louise Courteau, không chút do dự khi khẳng định rằng một trong những mục tiêu của dự án Haarp là cho thành hình một loại vũ khí như vậy : « Quả là điều đáng nghi ngờ nếu các người trong ban tổ chức dự án Haarp không bao giờ bàn cãi về loại nghiên cứu này. Theo các nguồn tin riêng của tôi, tất cả những người liên hệ đến dự án này trên thực tế đang ở giai đoạn đầu tiên của việc phát triển loại ứng dụng này. Các nhà khoa học như Delgano hay cả Ts Robert Becker đã thành công trong việc chứng minh rằng các làn sóng loại ELF giống đúc loại được Haarp sử dụng kèm với luồng điện xoay chiều, làm phát sinh những tần số «  mà đa số các chức năng thâm sâu của não bộ con người có thể bị chi phối từ bên ngoài với những kết quả rất xác thực ». Thật vậy, một vài làn sóng có thể làm xuất hiện trong não các chất hóa học hữu cơ làm phát sinh, theo Ts Begich, « một kho những đối đáp và hành xử có tính trí thức hay cảm tính như các tình cảm sợ hãi, trầm uất, ham muốn, yêu đương.....vv.....         

        Loại kỹ thuật này không bị các chiến lược gia của Ngũ Giác Đài tuyệt đối từ khước, trái lại là đàng khác. Bằng chứng là người ta có thể đọc trong một nội san (Cách mạng trong các vấn đề quân sự - Viện Nghiên Cứu Chiến Lược – Trường Chiến Tranh Quân Sự) không giả thiết rơi vào tay của giới dân sự quan niệm sau đây : « Các giá trị của chúng ta thay đổi và kỹ thuật mở ra những chân trời mới. Không lâu trước đây, trong thời kỳ chiến tranh lạnh, các hoạt động và vũ khí tâm lý còn ở trạng thái thô sơ. Trong khi đi thẳng vào kỷ nguyên điện tử và sinh điện tử, chúng ta có nhu cầu phải tái thẩm định các hàng rào luân lý đạo đức mà chúng ta đã đặt ra bằng cách ngăn cấm (mọi kỹ thuật) có thể tác động trên tâm thần của kẻ thù chúng ta cả trong nước lẫn ở bình diện quốc tế.....Khi nào có thể được, chúng ta sẽ khuyến khích ngay các công ty tư nhân hoặc bán tư nhân phát triển một loại kỹ thuật thích hợp.....Chúng ta cũng sẽ hành xử tương tự với các loại vũ khí mới như vũ khí vi trùng « làm mất hết khả năng » và các vũ khí tâm-kỹ (tâm lý-kỹ thuật) tân tiến.....
                              
        [*]CÁI « CHẮN » TOÀN CẦU

        Sử dụng các làn sóng và các tính chất điện từ của « chúng » là một vũ khí  hữu hiệu « kinh khủng ». Ts Rosalye Bertell khẳng định rằng người Mỹ đã thí nghiệm mà không cho ai hay và nhất là bất chấp các công ước quốc tế, loại vũ khí này từ hơn bốn mươi năm qua. Một loạt dự án tiếp nối nhau : « Argus » (1958), « Starfish » (1962), « Solar Power Satellite » (1968 và 1978), « Space Shuttle Experiments » (1985), « Mighty Oaks » (1986) hay « Desert Storm » (1991), mà mục tiêu chung là vận dụng tầng điện ly (ionosphere) và một vài làn sóng với những lý do khác nhau : làm gián đoạn truyền thông của địch, các loại vũ khí « phi vật chất ».....vvv.....  

        Vậy nên, tính đến thời điểm này, « Haarp » là « chương » cuối của loạt dự án kể trên. Người Mỹ còn dự định phát triển thực sự một mạng lưới các đài phát sóng tương tự khắp toàn cầu nhằm tạo nên một cái « chắn » có khả năng điều chỉnh toàn bộ. Do đó hiện hữu những trung tâm nghiên cứu phức hợp khác về tầng điện ly như ở Puerto Rico, ở Na Uy tại Tromsoe, ở Pérou tại Jicamarca, ở Nga Sô (gần Moscou) hay còn tại Nizhny Novogorod, ở Ukraine hoặc tại Tadjikistan.....

        Những căn cứ nghiên cứu về Ionosphère của Mỹ rải rác trên toàn cầu  nhhu trong hình dưới đây

        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-26 03:16:51dzuylynh>
         
         
         KHÓI SƯƠNG
                    
                                      thơ tân hình thức
         
         
        có cần thiết
        để em ngồi xuống gọt lại một vần thơ ?
        lúc đã nhọc hơi buông lơi ngọn roi đời quất rát phận người ra ngòai cửa sổ
        khung cửa hẹp giông bão cuồng nộ đẩy xô linh hồn cạn hồ tư tưởng 
        vẫn khép hờ...
         
        vật vã đời cơm áo có gi đâu mà phải nhớ
        em trầm mình sâu trầm tích biển thơ
        những vần thơ gói con chữ ngây ngô , nét sổ ban sơ là nghiệp khởi cung tơ
        giọt mực đầu tiên rỉ từ cội nguồn hơi thở
         
        cung bậc
        từ trong tim òa vỡ
        máu đọng lại thành thơ cho con tim bơ phờ nốt nhạc
        hãy để nguyên thơ cảm xúc buổi sơ khai , bởi ngôn ngữ âm giai không thờ ơ vần điệu
        tiếng hát hoang liêu sương khói quyện đôi bờ rặng liễu
        xa tít tắp mấy trùng dương bời bời thét lời sóng vỗ
        tiếng đàn tôi chiếc thìa mớm cho em từng hơi thở
        sông nhỏ phù sa ơi, trôi nổi giữa đời thường
         
        thơ ngây ơi thuở tình vưong tuổi dại
        đã hằn thêm chưa cho nét gãy mày ngài
        mộng mơ và trăn trở
        thờ ơ hững hờ
        từng giọt nhớ vỡ bùng miền tâm thức khói sương
        chì còn là ngân vọng tự trùng dương
        vẫn rót xuống vào cuộc vô thường nhân thế
        sao cứ mãi vấn vương với một thời dâu bể
        dòng sông nhiêu khê kéo lê theo con sóng nhỏ đi về...
        tiếng hát
        câu thơ
        vọng tưởng
        cung bậc khói sương...
         
        half moon bay.dzuylynh.2011
         
         
         
         



        [
        📎 Lặng Lẽ
        Cung Điệu Phù Trầm 
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-24 11:25:23SongHuong>
        Anh Linh à, bài nhạc Đâu lỗi của riêng ai hay lắm. Cảm ơn anh nhiều. Sông Hương có sáng tác mới tham gia VTN đây.
         
         
        THÊM MỘT LẦN
        Tặng nữ sĩ Hồng Nhung

        Thêm một lần em không đến dòng Hương
        Thông núi Ngự rũ buồn ru với gió
        Chiều hờ hững rơi trên con phố nhỏ
        Vân lâu buồn mờ tỏ dấu người xa

        Thêm một lần em không đến Đông Ba
        Câu mái đẩy nửa chừng ngân lỗi nhịp
        " Răng không về... Àu ơ... " nghe da diết
        Vỹ dạ buồn neo bóng một dòng trăng

        Thêm một lần lỗi nhịp bước chân quen
        Chuông Thiên Mụ níu chân người viễn xứ
        Anh lạc lõng, dáng ai chiều Bến Ngư
        Hoàng cung giờ cung nữ ở phương xa

        Thêm một lần em như áng mây qua
        Mong manh lắm chiếc cầu vồng bảy sắc
        Lòng tự hỏi cánh chim trời phương bắc
        Biết khi nào chao sóng nước Hương Giang ?

        Huế 24/3/2011
        Sông Hương
        Nén lòng tôi với tri âm
        Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-06 21:56:19THƯƠNG GIANG>
        @-Múi  biển ơi! Lâu  rùi sao không trở lại VTN với gánh bô tèo này?Rau muống bị Múi "gây  nghiện"  khi nghe Múi hát  giờ tự nhiên biến mất...[:(].Múi  có biết anh nhớ em thế nào không?Nè đừng có đi lâu  thế...Hãy nghe anh Rau muống thổ lộ tâm tình đây....

        Nếu vắng xa em...

        (Thương tặng Múi Biển)

        Nếu vắng xa em...nắng nhạt hồng ,
        Trời thôi xanh thẳm...giữa tầng không.
        Cơn gió thoảng qua...lời hiu hắt.
        Xao xác buồn rơi...Vỡ đầy sông...

        Nếu vắng xa em...trầu úa vàng
        Hoa  cau vườn anh  chẳng bay sang. 
        Lẩn vào tóc mây...em hong nữa...
        Ngai ngái hương yêu ...mùa lỡ làng...

        Nếu vắng xa em...Mưa lòng rơi.
        Âm ấm bờ môi...vị mặn mòi...
        Giọt sầu khẽ lăn từ đáy mắt,
        Chảy ngược vào trong...Ngập tim côi...

        Nếu vắng xa em...anh có buồn?
        Một mình lặng lẽ  ngắm hoàng hôn
        Đêm về trống trải...vầng trăng lạnh.
        Bàng bạc đổ nghiêng...Bóng cô thôn...

        Rau Muống-TG


        Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
        Hoài Niệm Hội Lim
        ThươngGiang
        0

        Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

        @-Múi  biển ơi! Lâu  rùi sao không trở lại VTN với gánh bô tèo này?Rau muống bị Múi "gây  nghiện"  khi nghe Múi hát  giờ tự nhiên biến mất...[:(].Múi  có biết anh nhớ em thế nào không?Nè đừng có đi lâu  thế...Hãy nghe anh Rau muống thổ lộ tâm tình đây....

        Nếu vắng xa em...

        (Thương tặng Múi Biển)

        Nếu vắng xa em...nắng nhạt hồng ,
        Trời thôi xanh thẳm...giữa tầng không.
        Cơn gió thoảng qua...lời hiu hắt.
        Xao xác buồn rơi...Vỡ đầy sông...

        Nếu vắng xa em...trầu úa vàng
        Hoa  cau vườn anh  chẳng bay sang. 
        Lẩn vào tóc mây...em hong nữa...
        Ngai ngái hương yêu ...mùa lỡ làng...

        Nếu vắng xa em...Mưa lòng rơi.
        Âm ấm bờ môi...vị mặn mòi...
        Giọt sầu khẽ lăn từ đáy mắt,
        Chảy ngược vào trong...Ngập tim côi...

        Nếu vắng xa em...anh có buồn?
        Một mình lặng lẽ  ngắm hoàng hôn
        Đêm về trống trải...vầng trăng lạnh.
        Bàng bạc đổ nghiêng...Bóng cô thôn...

        Rau Muống-TG






        chu choa! mình mơ một anh Rau Muống lâu lắm rùi hôm nay mới gặp - lâu thêm tý nữa coi như mình cũng wên là mình đang mong ảnh lun [:D][:D]. Anh RM ơi!!! răng mà tình quả - 52kmúi tan nhanh như chớp [8D][8D]

        Nói thật từ hùi theo gánh hát bồ tèo đến chừ - chưa có anh mô tỏ tìn với múi giúng như anh RM cả - phiên này chắc là theo anh đi hái woa sen ứp chà wanh năm wớ [;)]. Cảm ơn TG nhìu nhìu lắm . . .[sm=blowing kisses.gif]


        0
        Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

        @-Múi  biển ơi! Lâu  rùi sao không trở lại VTN với gánh bô tèo này?Rau muống bị Múi "gây  nghiện"  khi nghe Múi hát  giờ tự nhiên biến mất...[:(].Múi  có biết anh nhớ em thế nào không?Nè đừng có đi lâu  thế...Hãy nghe anh Rau muống thổ lộ tâm tình đây....

        Nếu vắng xa em...

        (Thương tặng Múi Biển)

        Nếu vắng xa em...nắng nhạt hồng ,
        Trời thôi xanh thẳm...giữa tầng không.
        Cơn gió thoảng qua...lời hiu hắt.
        Xao xác buồn rơi...Vỡ đầy sông...

        Nếu vắng xa em...trầu úa vàng
        Hoa  cau vườn anh  chẳng bay sang. 
        Lẩn vào tóc mây...em hong nữa...
        Ngai ngái hương yêu ...mùa lỡ làng...

        Nếu vắng xa em...Mưa lòng rơi.
        Âm ấm bờ môi...vị mặn mòi...
        Giọt sầu khẽ lăn từ đáy mắt,
        Chảy ngược vào trong...Ngập tim côi...

        Nếu vắng xa em...anh có buồn?
        Một mình lặng lẽ  ngắm hoàng hôn
        Đêm về trống trải...vầng trăng lạnh.
        Bàng bạc đổ nghiêng...Bóng cô thôn...

        Rau Muống-TG




         
         
        THƯ BẠN BÊN TÂY : CÁNH NHẠN MIỀN XA
         
        " EM UI EM À !...
        NÍU VẮNG XA ANH EM CÓ BUỒN?
        ĐỪNG XƠI RAU MUỐNG BỌN CON BUÔN
        RAU MÚN SÔNG THƯƠNG MUA DÌA LUỘC
        GIẦM CÀ THÊM MUỐI + CỰ ĐÀ TƯƠNG..."
         
        BẢO ĐẢM..TƯƠNG TƯ RAUMÚN LUN Á ! 
         


        De : HCD [mailto:huy017@socal.rr.com]
        Envoyé : mercredi 6 avril 2011 17:59
        À : HCD
        Objet : Moi qui ban thuong thuc vai mon an Sai Gon va Ha Noi cho som tieu dieu mien cuc lac.
        [/align][/align] 
        Kính thưa quí bạn
        Hôm nay tôi gởi đến các bạn một số nhỏ món ăn Sài Gòn và Hà Nội.
        Vì quá nhiều các bạn thích món nào mời ăn món đó, tuy rằng tôi chỉ “chộp”
        một số nhỏ.
        Chỉ cần ăn một món thôi tôi tin các bạn sẽ giảm thọ hết một năm.
        Nếu các bạn thấy mấy cái video nầy hợp khẩu vị thì nên chia cho
        bà con, ăn hết một mình e tôi tốn tiền đi điếu.
         
        Rau muống Hà Nội:


        [color=#0066cc size=5][/color] 
        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Rau muống Saigon

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Chế biến mức đầy ruồi và dòi (Saigon)

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Trà sửa trân châu plastic (các bạn ở hải ngoại nên coi chừng con em mình)

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Hành phi mỡ thúi (Ha Noi)

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Thịt thúi mang lên bàn nhậu:

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Cách sản xuất miếng  thấy hết dám ăn

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Làm nước đá bằng nước dơ (Saigon)

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Đầu nậu chế biến mỡ dầu phế thải bán lại

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Rửa rau bằng nước cống công khai xong đem ra chợ bán (Hà Nội)

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Chế biến bì lợn ghê người (Miền Bắc)

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Tẩy trắng trứng:

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Dau doc nhau qua thuc pham ,  phong su tai Ha Noi

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Sống bồng bềnh trên nước cống (Hà Nội)

        [color=#0066cc size=5][/color] 
        Chan ga canh ga thay ghe

         
         
         
         
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-11 00:46:19Phù Vân>



                                                               http://www.box.net/shared/jir33e97n4





        RỪNG ƠI
        album Cuối Trời Dâu Bể
        thơ : Cao Nguyên
        phổ nhạc & trình bày : Dzuylynh
         

        cư dân cũ, từ vùng trời xa vắng
        gọi rừng xưa,ta nhớ lắm - rừng ơi!
        thương mùa cây cúi đầu buồn tháng Hạ
        lá chịu tang qua mấy chục năm rồi!

        lúc ta đi, rừng sâu còn ngún lửa
        lửa hận thù, cháy quá nửa đời ta
        cháy bỏng màu da, làm sao lành vết sẹo
        chung niềm đau, ta chẻ máu nuôi rừng

        nửa máu ta có giúp rừng sống lại
        đất có mừng lá biếc nẩy chồi xanh
        cây có vui khi chim về hái trái
        hoa có cười cho hương toả vây quanh?

        ôi nhớ quá, rừng ơi! ta nhớ quá
        cao nguyên xanh, hoa lá ấy - hồn ta
        và cả máu chia cho rừng thuở ấy
        nhắc ta về, dù bữa hẹn còn xa

        về xem nắng ghẹo hoa tươi rói mặt
        về thăm cây lành hẳn vết thương chưa
        về ngồi giữa nắng mưa nghe đất hát
        khúc đồng dao từ những khát khao xưa!

        thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé
        ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay
        sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ
        ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay!

        Cao Nguyên




        📎 Rừng ơi ....Đ] copy|QUAN NHAC DL
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-09 20:10:50Phù Vân>




        THU_ DÃN CUỐI TUẦN


        NGỒI XÚN XEM CHO ĐẦU THƯ DÃN
        CUỐI TUẦN THAN DỮ MỆT THÌ THUI !
        .........................................................................

        13 đoản văn của học sinh trong nước.
        HẬU SINH KHẢ...Ố !

        Câu chuyện 1

        Chí Phèo & Thị Nở

        Vào một đêm trăng sáng, Chí Phèo gặp Thị Nở trong vườn chuối. Chí ôm chặt Thị định dở trò.

        Lúc đầu Thị Nở cũng định phản ứng, nhưng rồi thấy xung quanh vắng vẻ (--&gt; có kêu cũng không ai nghe), mà Chí lại ôm chặt quá, nên rồi Thị cũng mặc kệ.

        Câu chuyện 2

        Em hãy phân tích tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện 'Vợ nhặt' của nhà văn Kim Lân.

        ¨Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng bò, lòng gà, lòng vịt chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng.... mẹ¨

        Câu chuyện 3

        Em hãy tả con gà trống nhà em:

        'Chú trống choai nhà em lớn nhanh như thổi, càng lớn chú càng giống gà mái'!?

        Câu chuyện 4

        Ðề: Phân tích bài Viếng lăng bác.

        Một học sinh viết:

        Con ở miền Nam lăn ra thăm Bác

        Tác giả là người có thân phận thắp hèn (con ở) nhưng cũng tích góp được tiền của để một lần được đi thăm bác. Trên đường đi, tác giả đã gặp bao nhiêu nguy hiểm, phải đi qua giữa hai làn đạn đang giao chiến nên tác giả đã phải lăn qua....'

        Câu chuyện 5

        Em hãy tả hình dáng và tính tình một cụ già mà em rất kính yêu¡¨ - là đề tập làm văn trong kỳ thi tốt nghiệp tiểu học vừa diễn ra ở tỉnh nọ. Xin trích nguyên văn từ bài làm của học sinh :

        - Hình dáng của bà nội rất là thấp được hai mét rưỡi dáng đi rất chậm chạp, mắt thì lừ đừ ít thấy gì nữa¡K Tính tình cụ già rất là bực bội¡K Khi bà nội cười liền nhe mầm răng ra còn được ba bốn cái gì mà thôi.

        - Con mắt của bà tròn như hòn bi, mũi có hai cái lỗ, cụ già có hai cái tai, tóc của bà đã bạc phơ. Cổ ngắn gọn, thân của bà 2, 3 thước, bà có hai cái tay, có hai cái chân.

        - Bà cụ ngoài 40 tuổi. Hình dáng bình thường, chiều rộng ba mươi, chiều cao một mét sáu.

        - Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố.

        - Khuôn mặt ông bầu bĩnh; đôi mắt ông như mắt bồ câu trắng; dáng đi của ông rất hoang thai và cái miệng của ông như trái tim rất mảnh liệt.

        - Ông của em dài thì bằng 1 mét và không mập.

        Câu chuyện 6

        em hãy tả bạn em

        'bạn em ko cao ko thấp, trung bình. bạn em ko gầy, ko béo, trung bình. bạn em ko đen ko trắng, trung binh. bạn em ko giỏi ko kém, trung bình...'

        Câu chuyện 7

        em hãy tả đêm giao thừa

        'em bước ra sân để chuẩn bị thắp hương giao thừa. ánh trăng tròn vằng vặc soi rõ khu tập thể, làm những chiếc lá sáng lên loang loáng...'
        Cái này thì phải nói là 'sáng như đêm ba mươi'

        Câu chuyện 8

        em hãy kể lại tác phẩm Tắt đèn của NTT

        'Chị Dậu rón rén bưng bát cháo hành vào cho anh Pha ăn'!!!!

        Câu chuyện 9

        Trích bài văn bình tác phẩm Tắt đèn

        'Chị Dậu, như người ta vẫn nói 'con giun xéo lắm cũng quằn', đã nói với bọn lính lệ như thế này 'Mày động vào chồng bà đi, rồi bà cho mày xem'. Và chị cho chúng nó xem thật.'

        Câu chuyện 10

        'áng văn' độc đáo

        'Nhà em có một con gà. Buổi sáng thức dậy, nó nhảy từ dưới đất lên nóc chuồng, rồi lại nhảy lên đống củi, vỗ cánh và gáy ầm ĩ. Tức mình, em ném nó què chân'.

        Câu chuyện 11

        'Tưởng tượng mình là Thánh Gióng lên tâu với Ngọc Hoàng những việc mình đã làm dưới trần gian'

        'Lên đến cổng trời, ta gặp ngay ông Thiên Lôi, ông ấy cười khà khà vỗ vai ta và rủ ta vào nhà ông ấy làm vài chén rượu cho đã'.

        Câu chuyện 12

        tả tiết học trong lớp

        '... Cô giáo em đang giảng bài, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa như làm ám hiệu: Cạch... cạch... cạch. Và sau làn kính mờ là một bóng đen đứng lặng im. Cô giáo em rón rén ra mở cửa, cả lớp im lặng hồi hộp... Trời! Thì ra là bác hội trưởng hội phụ huynh của lớp...'

        Câu chuyện 13

        giải thích câu tục ngữ 'Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh'

        'Câu tục ngữ nói lên sự dã man của bọn giặc cướp, khi đã tràn vào làng mạc, nhà cửa thì không cứ đàn ông, mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập, hành hạ...'

        NGUỒN : INTERNET
        📎 011
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-09 20:03:41Phù Vân>
        ĐỨC TIN TÔN GIÁO

        Có những diều kỳ diệu mà Khoa Học phải bótay.com.
        Tôn giáo là một cái gì thiêng liêng mà nhân lọai lấy làm nơi nương tựa của linh hồn.
        Tôi tin rằng nhục thân của các Thánh Kitô giáo sẽ trường cửu với thời gian.
        Xá Lợi các Tăng Sỹ đạo hạnh Phật Giáo lưu lại cho hậu thế cũng đã minh chứng Đức Tin là tuyệt đối.
        Đây là những Thông Điệp và bằng chứng cụ thể mà đấng tòan năng đã chỉ ra cho con người nên biết sống cho có đạo đức với Tình Thương Yêu , Hạnh Nhẫn Nhục ,Tính Hy Sinh và Lòng Tha Thứ.

        PV 
        ...........

         Bí ẩn xác Thánh không hư nát!



        Nhục thân của các vị thánh " bất - hoại " là một vấn đề rất huyền bí mà đến nay khoa học chưa giải thích được

        Có những thi thể không bị rữa nát qua thời gian dù không trải qua bất cứ sự can thiệp kỹ thuật nào. Hiện tượng có vẻ đi ngược với quy luật tự nhiên này được gọi là nhục thân bất hoại (incorruptible body).

        Thánh Bernadette (Lourder, Pháp) là một ví dụ điển hình. Bà qua đời ở tuổi 35. Và 30 năm sau đó (1909), vì một nghi lễ tôn giáo, nhà thờ đã khai quật mộ. Đại diện nhà thờ, bác sĩ phẫu thuật và những người chứng kiến đã vô cùng kinh ngạc khi thấy thi thể của bà vẫn nguyên vẹn, dường như đang trong một giấc ngủ dài.

        Thánh Bernadette trong quan tài pha lê

        Bác sĩ phẫu thuật Tourdan đã ghi lại những gì ông quan sát được: “Cỗ quan tài của bà được mở ra dưới sự chứng kiến của mọi người trong đó có tôi. Di hài của Thánh Bernadette trong trang phục yêu thích của bà không hề có mùi xú uế. Khuôn mặt, bàn tay và cẳng tay lộ ra bên ngoài. Đầu của bà nghiêng sang một bên, miệng hé mở có thể nhìn thấy hàm răng trắng. Hai tay đặt trên ngực, vẫn giữ được lớp da hoàn hảo”. Gia đình của Thánh Bernadette đã làm lễ tắm rửa, thay quần áo và quan tài cho bà. Di hài của bà được đặt vào một vị trí mới sâu trong nhà mồ.

        Vào năm 1913, Đức Giáo Hoàng Pius X phong Chân Phước cho Bernadette. Điều này đồng nghĩa với việc mộ của bà được mở ra một lần nữa. Việc này bị gián đoạn đến năm 1919 vì cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất. Điều kinh ngạc là ở lần khai quật này, di hài của bà vẫn nguyên vẹn.

        Năm 1925, Thánh nữ Bernadette được Đức Giáo hoàng Pius XI phong Thánh. Lần thứ ba, mộ bà được mở ra. Di hài được đưa vào một quan tài bằng pha lê cho mọi người chiêm ngưỡng và quàn tại nhà nguyện ở Nhà thờ Lourder cho đến tận ngày nay vẫn còn, nếu có dịp xin mời các bạn đến thăm để được tận mắt chứng kiến.

        Hùng hồn không kém là thi hài của Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII (Đấng triệu tập Thánh Công Đồng Chung Vatican II năm 1962). Ngài qua đời ngày 03/06/1963 khi Công Đồng vẫn đang diễn ra, và sau đó Đức Hồng Y Montini lên ngôi với hiệu triều Đức Thánh Cha Phaolô VI tiếp tục Thánh Công Đồng.

        This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 600x450 and
        weights 81KB.

        Thi hài của ĐTC John XXIII được đặt ngay bên dưới chân bàn thờ chính của Đền thờ thánh Phêrô để dân chúng chiêm ngắm

        38 Năm sau ngày ngài băng hà, Tòa Thánh tiến hành các thủ tục tôn phong Chân Phước cho ngài, khi mở quan tài để kiểm tra thì phát hiện xác chết của ngài không hề mảy may hư nát và thối rữa. Thời gian sau, ngài được tôn phong Chân Phước (Beautification).
        Hiện nay, thi hài của ĐTC Gioan XXIII đã được đưa lên đặt trong 1 quan tài bằng pha lê bên dưới bàn thờ chính của Đền thờ Thánh Phêrô để dân chúng có thể kính viếng và chiêm ngắm. Nét mặt ngài vẫn giữ nguyên sức sống và cơ thể không hề bị tẩm ướp bằng bất cứ loại hóa chất nào. Hầm mộ cũ trước đây nơi đặt quan tài của ngài bây giờ đã được thế chỗ bằng quan tài của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II.


        This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 800x600 and weights 128KB.
         
        Di hài Đức Thánh Cha John XXIII

        Các tài liệu tôn giáo ghi nhận nhiều trường hợp các vị thánh “nhục thân bất hoại”. Thánh Jean Marie Baptiste Vieanney [Gioan Maria Vianê] (1786-1859) được khai quật năm 1904, xác cũng còn nguyên vẹn. Thánh Francis Xavier [Phanxicô Xaviê] (1506-1552) được chôn cất tại một đảo ở Trung Quốc trong quan tài bằng gỗ. Khoảng 2 tháng rưỡi sau, người ta khai quật mộ ngài để di chuyển, thấy thánh thể vẫn như lúc sống. Hiện nay di hài 400 năm tuổi của ngài vẫn còn nguyên và được lưu giữ tại thành Goa (Ấn Độ).

        Các tài liệu tôn giáo nhìn chung đều cho rằng hiện tượng các vị thánh đạt tới nhục thân bất hoại là do sức mạnh siêu nhiên của Thiên Chúa, hoặc tu luyện đến độ gột rửa sạch mình đến mức cơ thể không thể bị phân hủy.
        Các nhà khoa học vẫn đang tiếp tục nghiên cứu hiện tượng này, nhưng theo một hướng khác tuy nhiên vẫn chưa có lời giải. Một giả thiết được đưa ra là trong những điều kiện môi trường, vật chất khá đặc biệt (như nhiệt độ, độ ẩm, yếm khí), vi khuẩn bị tiêu diệt làm quá trình phân rã theo tự nhiên không thể thực hiện. Nhưng xem ra giả thiết này không phù hợp, vì khi họ đưa xác các Thánh ra điều kiện môi trường bình thường, nó cũng không bị hư nát.


        Di hài Thánh Vincent de Paul [Vinhsơn Phaolô]

        Cho đến nay, chưa có cơ sở nào để giải thích hiện tượng nhục thân bất hoại. Hiện tượng này đang bị bao phủ bởi một bức màn kỳ ảo, và tất cả vẫn đang là giả thiết. Khoa học đang đau đầu khi tiếp cận với các thế lực của siêu nhiên.


        Di hài Thánh Catherine Laboure (1806-1876)

        Có rất nhiều trường hợp các Thánh khác xác không thối rữa và hư nát, ngược lại còn bốc mùi của hương hoa hồng như thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, Thánh Martinô de Porrés...nhưng không liệt kê ra ở đây vì chưa kiếm thấy tài liệu hình ảnh,sẽ post ngay khi kiếm được ảnh chứng thực như các ảnh trên.

        Nguồn: English Wikipedia + Báo Khoa Học

        [/align]


        [/align]
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-09 20:53:29Phù Vân>
           



        [/font]  [/font][/color]

        [/align]
         

        GỬI EM CÔ HÀNG CHÈ SEN
         

        [/align]giá áo đa mang oằn vai nặng

        [/align]túi cơm lủng lẳng phẳng phiu sờn

        [/align]nhật nguyệt cuồng cơn_ tâm tĩnh động

        [/align]phù vân huyễn mộng_ giọt sương đong  

        [/align]mưa tạnh đầu Đông _tây ửng nắng

        [/align]Xuân đơm _Hạ chớm_ tận Thu tàn

        [/align]nghe vẳng nhặt khoan lời quan họ

        [/align]mái đình bụi đỏ ngõ xanh rêu

        [/align]triền đê Quốc đã kêu khàn giọng

        [/align]Sông Thương biển nhớ vọng sơn hà

        [/align]bát Chè Sen phả hương thơm ngát

        [/align]tha hương Lạc Việt lạc tìm nhau

        [/align]công tướng khanh hầu nhòa hư ảnh 

        [/align]rơm Thơ lửa Nhạc Họa Tranh thành

        [/align]tao đàn tri khách kim bằng bạn

        [/align]mấy chén trà xanh sánh bát vàng

        [/align]túi thơ hào sảng treo bờ ngạn

        [/align]khúc cầm chao cánh nhạn tìm sang

        [/align] 

        [/align]tặng RauMún, chào mừng Chè Sen Quán

        [/align]thunglũnghoavàng April.9.2011

        [/align]PhùVân

        [/align][color=#40007f] 

        [/align]


        [/align][/align]
         
        Trong thời gian chờ đợi CHÈ SEN QUÁN KHAI TRƯƠNG , kính mời quý khách thư giãn với :



        📎 ChenTra
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-11 02:02:53Phù Vân>
         




        THIỀN CA : BỌT BIỂN
         
         
         
        sáng tác & trình bày : Dzuylynh
                                                                       
        📎 LEU THO copy
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-11 02:51:40THƯƠNG GIANG>




         

        tặng RauMún, chào mừng Chè Sen Quán





        Cám ơn  anh  đã tặng TG món quà này nghen!


        Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
        Hoài Niệm Hội Lim
        ThươngGiang
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-10 03:21:23dzuylynh>
        cô hàng chè xanh Thương Giang còn mãi chèo ghe hái cánh sen hồng về ứớp trà đãi khách giữa mênh mang bạt ngàn Liên Hoa ngào ngạt...
        kính mời qúy bằng hữu dạo một vòng các quốc gia có truyền thống thưởng ngọan
        về lọai nước giải khát thuần khiết lâu đời nhất trên hòan vũ này với dzuylynh nhé !
         từ lâu , nghệ thuật uống trà đã được nâng lên thành ĐẠO  : TRÀ ĐẠO.
         Đạo Trà khác hẳn với đạo thơ , đạo nhạc , đạo tranh , đạo văn... !
         
        TẢN MẠN VỀ TRÀ ( còn gọi là CHÈ )
         

        Phiếm Luận Về Nghệ Thuật Uống Trà - Trà Đạo






        BÀI 1 : Trà Sen và phong cách uống trà Việt Nam

        Muốn có trà ngon người ta phải ướp từ những loại trà khô như là trà mộc (black tea), trà xanh (green tea) hay trà Ô long có màu nâu sẫm. Ướp trà là một kỳ công phối hợp tinh tế giữa phong cách tao nhã, sành điệu và "ỷ thuật vi tế”. Ướp trà thường dùng các loại hoa sen, hoa cúc, hoa ngâu, hoa lài, hoa sói. Mỗi loại hoa làm cho trà có một hương vị khác nhau. Ðôi khi người ta ướp với cam thảo hay sâm để khi uống trà cảm thấy vị ngọt ở cổ họng và tinh thần phấn chấn.

        Trà ướp hoa là hội tụ đỉnh cao của cái tinh tế, phong cách tao nhã, thanh lịch và sành điệu của người Tràng An. Trong đó, hoa sen là thứ hoa thông dụng nhất mà cũng quý nhất, ướp trà ngon nhất. Ðiều này được nhiều nhà trà học lý giải "bởi quan niệm về hoa sen trong đạo Phật của người Á Ðông. Hoa sen vốn dĩ là thứ hoa rất thanh cao mọc lên từ bùn lầy, điều đó tương tự như chữ Danh mà người quân tử rất coi trọng vậy". Hương hoa sen là những gì tinh tuý của trời đất tụ lại. Vì vậy, trà ướp sen là vật phẩm quý giá, xưa kia chỉ dành cho những hàng vương tôn công tử và những gia đình quyền quý. Còn theo Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác (1720-1791) thì "Cây sen hoa mọc từ dưới bùn đen mà không ô nhiễm mùi bùn, được khí thơm trong của trời đất nên củ sen, hoa sen, tua, lá... đều là những vị thuốc hay".

        Sen để ướp trà phải dùng loại sen bách hoa, phía bên trong các cánh hoa lớn có hàng trăm cánh nhỏ ôm sát vào nhau, che úp nhụy hoa, gạo sen và gương sen. Mua sen bách hoa về,(hoa sen phải hái trước lúc bình minh, phải lựa những ngày nắng ráo, tránh sau ngày mưa ) bóc từng lớp cánh sen, kế đến tẽ những hạt trắng ở đầu nhụy hoa (gạo sen), trộn chung với trà, ủ trong vò kín từ một đến hai ngày cho gạo sen quắn lại rồi mới đưa trà lên sấy khô bằng than hay bằng nước nóng cách thuỷ. Phải giữ cho nhiệt độ vừa phải và điều hoà để không mất mùi hoa. Ứơp một kí-lô trà phải dùng tới hàng trăm bông sen, và phải làm nhiều lần như thế mới dùng được. Công phu là thế nên một ấm trà sen có thể uống hàng chục tuần trà. Nước trong rồi, hương sen còn ngan ngát. Uống một tách trà vào thấy tinh thần tỉnh táo, thoải mái làm sao! Nhiều nghệ nhân về trà còn tiết lộ: "Muốn có trà ngon, chỉ hái những búp trà loại "một tôm hai lá" và phải hái nhanh, nhẹ nhàng, không để búp bị nhàu nát. Loại trà ngon là sau khi sao phải còn lại một lượng nước nhất định từ 5-7%. Trà hái xong không ướp hương ngay mà phải để trong chum đất, trên ủ lá chuối, để từ 2-3 năm nhằm làm giảm độ chát và để cánh trà phồng lên hút được nhiều hương. Một cân trà ướp hương sen cần có 800-1000 bông sen, mà phải đúng loại sen ở đầm Ðồng Trị, Thuỷ Sứ, làng Quảng Bá, Hồ Tây hoặc là sen ở hồ Tịnh Tâm-Huế (sen ở đây to và thơm hơn sen những nơi khác)."

        Cụ Nguyễn Tuân ca ngợi kiểu ướp hương trà bằng cách bỏ trà mạn vào bông sen mới nở, buộc lại. Thực ra, cách chơi ngông đó của Cụ Nguyễn vừa rất cầu kỳ vừa không để trà được lâu (hay bị mốc) và hay bị mất hương, chỉ có thể dùng cho lượng trà rất ít và phải uống ngay.

        Trà Phong Việt Nam (Phong cách uống trà Việt Nam)
        Người Nhật có lối uống trà rất khác biệt với các dân tộc khác, khi uống trà họ phải tuân giữ một vài nghi thức nên gọi là Trà đạo. Ðối với Trung Hoa và Việt Nam, lối uống trà chỉ được coi như là nghệ thuật mà thôi, nghệ thuật thì không cần phải khuôn sáo hay công thức.

        Phong cách uống trà của Việt Nam không hề bị ảnh hưởng của Tàu hay Nhật như quan niệm cuả nhiều người. Nghệ thuật uống trà phản ảnh phong cách văn hoá ứng xử của người Việt Nam.Trong gia đình truyền thống, người nhỏ pha trà mời người lớn, phụ nữ pha trà mời các ông. Người ta có thể uống trà trong yên lặng suy gẫm như để giao hoà với thiên nhiên, như để tiếp cận giữa con người với môi trường, như để nhận xét, để thảo hoạch những dự án phúc lợi cho đại chúng. Khi đã trở thành thói quen rồi thì khó mà quên được.Trà đồng nghĩa với sự tỉnh thức, sáng suốt, mưu cầu điều thiện, xa điều ác.

        Theo truyền tụng, hình thức uống trà được khởi nguồn từ các chùa chiền gọi là Thiền Trà. Các nhà Sư thường uống trà trước các thời công phu sớm chiều. Cuộc đời trần tục nhiều hệ lụy, trà giúp cho con người tỉnh được mộng trần, rửa được lòng tục, xoá tan cảm giác tĩnh mịch chốn thiền môn. Ngày nay chỉ còn ngôi chuà Từ-Liêm ngoài Bắc là giữ được nghi thức Thiền Trà này.

        Sau đó, trà được ưa chuộng trong giới quý tộc, trong cung đình như là một bằng chứng của sự quyền quý, để phân biệt với giai cấp thứ dân trong xã hội phong kiến.

        Kế đến, trà chinh phục các tầng lớp trung lưu, nhất là các nhà Nho, các chú học trò "dài lưng tốn vải ăn no lại nằm", mượn bộ ấm trà để bàn luận văn chương thi phú, để tiêu khiển giải trí sau những giờ điên đầu vật vã với tứ thư ngũ kinh.

        Do đó, dần dà uống trà là một lối tiêu khiển thanh đạm được tất cả mọi giới ưa chuộng. Pha trà mời khách cũng phải tốn nhiều công phu hàm dưỡng và trở thành một nghi thức. Trà-phong Việt Nam thật là trân trọng ở cách dâng mời nhiều ngụ ý. Dù mưa nắng, sớm chiều, buồn vui khách không thể từ chối một chung trà trong khi gia chủ trang trọng hai tay dâng mời.

        Mời trà là một hành vi biểu hiện phong độ thanh nhã và hiếu khách của hầu hết các gia đình Việt Nam. Kỵ nhất là tiếp khách bằng những tách trà còn đóng ngấn hoen ố nước trà cũ. Cũng không bao giờ tiếp khách bằng một ấm nước trà nguội. Tách trà tiếp khách là thể hiện những tình cảm tối thiểu nhất, không thể tuỳ tiện coi thường, dù không nhất thiết phải là loại trà thượng hảo hạng.

        Uống trà cũng phải uống từ ngụm nhỏ, để cảm nhận hết cái dư vị thơm ngon cuả trà, cái hơi ấm cuả chén trà tỏa vào hai bàn tay ấp ủ nâng chén trong muà đông tháng giá, làm ấm lòng viễn khách. Uống trà là một cách biểu thị sự tâm đắc, trình độ văn hoá và cảm tình cùng người đối thoại. Trong ấm trà ngon, người cùng uống tâm đầu ý hợp, dưới ánh trăng thanh gió mát, ngắm khung cảnh tĩnh mịch của núi rừng mà luận bàn thế sự thì không còn gì thú vị hơn nữa. Chỉ có những tao nhân mặc khách mới thưởng thức được trọn vẹn cái phong vị cuả cách uống trà này, chứ không phải như kẻ phàm phu tục tử bưng ly trà to tổ bố lên uống ừng ực, người ta gọi là "ngưu ẩm" hay là uống như trâu uống nước.

        Ngoài các lối uống trà đơn giản đến cầu kỳ trong các gia đình Việt Nam, các cụ ngày xưa còn có những hình thức hội trà. Ðó là uống trà thưởng xuân, uống trà thưởng hoa, uống trà ngũ hương. Hội trà là tụ họp những người bạn sành điệu cùng chung vui trong các dịp đặc biệt hoặc có hộp trà ngon, hay có một chậu hoa quý hiếm trổ bông, hay trong nhà có giỗ chạp.

        Thưởng trà đầu xuân là thói quen cuả các cụ phong lưu, khá giả. Trước tết, các cụ tự đi chọn mua các cành mai, đào, thuỷ tiên hay các chậu hoa lan, hoa cúc ở tận các nhà vườn, và chuẩn bị đầy đủ các thứ cần thiết, nhất là một hộp trà hảo hạng. Sáng mồng một, cụ pha một bình trà và ngồi chỗ thích hợp nhất, thường là giữa nhà. Cụ ngồi tĩnh tâm, ngắm nhìn những đoá hoa nở rộ, thưởng trà. Khoảng 8 giờ sáng, cả đại gia đình sum họp quanh bàn trà chúc thọ cụ và nghe những lời dặn dò của Cụ. Trẻ con thì chờ lì xì.
        Uống trà thưởng hoa quý như hoa Quỳnh, hoa Trà, cũng là cái thú của nhiều người. Khi nhà cụ nào có một chậu hoa trổ, cụ chuẩn bị và mời các bạn già sành điệu tới ngắm hoa, luận bàn thế sự, hay dặn dò con cháu.

        Hội trà ngũ hương chỉ giới hạn có năm người thôi. Trên khay trà có năm lỗ trũng sâu, dưới các lỗ trũng đó để năm loại hoa đang độ ngát hương : Sen, Ngâu, Lài, Sói, Cúc. Úp chén trà che kín các hoa lại rồi mang khay để trên nồi nước sôi cho hương hoa bắt đầu xông lên bám vào lòng chén. Pha bình trà cho thật ngon rót đều vào từng chén, mỗi người tham dự sau khi uống trà phải đoán hương trà mình đã uống và nhận xét. Sau mỗi tuần trà lại hoán vị các chén trà để mọi người đều thưởng thức được hết tinh tuý của năm loại hoa.


        [/align] BÀI 2 : Nghệ Thuật Gốm Trà Việt Nam

        Việt Nam đã biết đến trà thời Ðông Hán, nhưng trà đạo Việt thành hình vào đời nhà Ðường, theo các nhà sư Phật giáo và Giao Châu. Sách Trà Kinh của Lục Vũ nhập đề rằng "trà là loài cây lớn ở phương nam". Chứng tích trà đạo Việt còn lưu lại trên những bình bát trà gốm Việt Dao từ thời bắc thuộc, lên đến tột đỉnh thời Phật giáo Lý, Trần. Ðạo trà Việt cổ là đạo mà không đạo, đạo vô môn quan: không cửa vào, không lối ra.

        Tương truyền Bồ Ðề Ðạt Ma từ Tây Trúc sang Tàu chín năm ngồi ẩn trong hang thiền định. Mắt sụp xuống buồn ngủ, ông cả giận bứt mi mắt vất xuống đất, chỗ ấy mọc thành cây trà đầu tiên. Chuyện hoang đường này cốt đồng hóa trà cho sự thức tỉnh Ðịnh Huệ. Hoa ngữ Ch"a (Trà) và Ch"an (Thiền) nghe đồng âm và đồng nghĩa. Từ đó, trà là bạn người tu thiền như hình với bóng. Tổ thứ sáu thiền Tào Khê là Huệ Năng, tự nhận là người Man di miền Ngũ Lĩnh, xứ của trà.

        Lục Vũ là một cuồng sĩ đất Hồng Tiệm đời Ðường, thường lang thang ngâm thơ rồi khóc rống. Ông để lại cho đời sách Trà Kinh gồm ba quyển bàn về trà, gốm trà, cách pha và uống trà, được người đời sau gọi là ông tiên trà, thờ làm sơ tổ trà đạo Trung Quốc.

        Trà Kinh chép: Trà là loài cây quý ở phương Nam, cây như cây qua lô, lá như lá chi tử, hoa như hoa bạch tường vi, trái như trái banh lư, nhụy như nhụy hoa đinh hương, mùi vị rất hàn (lạnh).

        Sách Quảng Bác Vật Chí chép: cao lư là tên riêng của một thứ trà, lá to mà nhụy nhỏ, người nam dùng để uống.

        Trà Kinh lại chép: "Người phương Nam có cây qua lô giống như lá trà non mà nhụy đắng, giã nát ra pha trà mà uống thì suốt đêm không ngủ. Ở Giao Châu và Quảng Châu người ta rất quý thứ này, hễ có khách đến nhà thì trước hết bày ra đãi khách". Theo lời Ðào Hoàng Cảnh, một ẩn sĩ tài hoa đời Nam Bắc Triều thì bọn xử sĩ trong thiên hạ rất chuộng thứ trà này.

        Theo sách Nghiêm Bác Tạp Chí trích lời Lý Trọng Tân học sĩ nói: "Trà ở Giao Chỉ như rêu xanh, vị cay gắt gọi là trà đăng" (tức là mạt trà). Những núi ở huyện Ngọc Sơn, tỉnh Thanh Hóa có trồng thứ trà này. Cây trà mọc liên tiếp che khắp rừng. Người bổn thổ hái lá, giã cho nát, phơi khô trong bóng mát, nấu mà uống, tính nó hơi hàn, có thể làm mát tim phổi và ngủ ngon.

        Cửu Chân, tên gọi Thanh Hóa đất Việt cổ có: núi đặt tên chữ là Trà Sơn, người ta gọi nôm là núi Chè. Sách An Nam Chí lược chép: nhà Trần mỗi lần đi sứ nhà Nguyên đều cống trà thơm làm thổ sản quý.

        Cái đẹp của Bát Trà

        Ðời xưa, khi nhà Tống bên Tàu dựng nghiệp, chọn núi Thiên Mục ở Triết Giang làm chủ sơn, phúc địa mong cầu vững bền triều đại. Nhà Lý bên ta chọn núi Tiên Du; cũng như nhà Trần ngóng về núi Yên Tử, nơi vua dựng nhà Trần lui về ẩn tu sau việc nước.

        Từ thuở triều Hán, Ðường, Tùy sứ ta đã chế được thứ gốm tên gọi Việt Dao. Gọi tên như thế để chỉ thứ "men tro" trổ màu xanh biếc như ngọc cổ. Sách Tàu chép Việt Dao phát sinh từ Nam Việt miền Ngũ Lĩnh, chứ không nói rõ đất Giao Châu, Cửu Chân. Di chứng khảo cổ học, trên đất ta nay tỏ rõ thời ấy ta đã làm được gốm Việt Dao, mà lại làm một số lượng rất lớn, khởi từ những giọt men xanh nhiễu đọng trên thân gốm, mà nay xếp vào loại gốm "Hán bản địa".

        Từ màu xanh bích ngọc đời Bắc thuộc đến màu xác trà đời Lý, Trần, những bát trà Việt ra đời song song bát trà Ðường, Tống bên Tàu. Người Việt vẫn trung thành sở thích sắc màu Việt Dao của dân tộc đến mãi thế kỷ 15. Hóa ra Việt Dao là chữ gọi dân tộc ngày nay ta vẫn mang tên, là người chế ra men gốm tiền thân gốm men ngọc (proto-celadon) lừng lẫy Ðông phương.

        Ðời Lý, Trần đã làm ra rất nhiều các thứ liễn, bình đựng nước pha trà đi đôi với các loại bát trà mang thần thái đặc thù Ðại Việt. Bình trang hoàng tòa sen chạm nổi, âu bát vóc dáng chẳng khác nào bình bát các tăng sư. Làng nào cũng có đình chùa. Bát trà cũng là vật không thể thiếu được trong các đồ tế nhuyễn bày trên điện thờ, cũng như cúng vào chùa chiền để các sư uống trà. Nghệ phẩm từ các làng gốm như chở chuyên hồn đạo, tiếng chuông mõ sớm hôm, mùi trầm nhang quyện trong không gian lũy tre làng trên đất nước. Thiền gốm Lý, Trần đã mang cung cách rất Việt Nam. Văn bia đời Lý do sư Pháp Ký soạn cho thầy là sư Tịnh Thiền ghi rằng "Chỗ uống trà là chỗ thập phương thí chủ dồn về". Chỗ uống trà tức là cửa Phật. Nay ngắm những trà khí cổ, ta mới biết phép uống trà Việt lồng trong thiền vị từ thuở đầu dựng nước, đưa hình sắc của tâm linh đến cả đại chúng.

        Bát trà Việt trong trà đạo Nhật

        Tại nền chùa cổ Dazaifu Kanzeon-ji người ta đào được những mẫu gốm vỡ của bát trà Ðại Việt đời Trần, kề bên mảnh ván mục còn đọc được vết mực ghi niên đại tương đương năm 1330. Trước đó, đã có những trà khí Ðại Việt xưa hơn vào chốn tăng đường Nhật.

        Ðầu thế kỷ 13, thượng sư Eisa từ Trung Hoa mang về Nhật Bản lần đầu giống cây trà. Sau đó, đệ tử Ngài là sư Dogen sang du học tại chùa Thiên Mục Sơn, khi về nước có người hỏi sư học được gì, sư đáp: "Không có chi nhiều ngoài pháp an tâm". Pháp an tâm sư mang về cùng trà đạo và bát trà Thiên Mục (tiếng Nhật gọi là Temmoku). Dogen được coi là sư tổ của trà đạo Nhật Bản vậy.

        Cũng như Ðại Việt, bấy giờ Phật giáo Nhật bén rễ vào giới thế quyền. Tăng sư là khách quý của các sứ quân và bọn phú hào. Họ học Phật rồi tiêm nhiễm luôn đạo thưởng trà. Uống trà nhằm luyện con người khu trừ những chướng ngại phiền não, để đạt chỗ rốt ráo của an bần lạc đạo, hòa đồng với Tự Nhiên, tức là Chân Như.

        Uống trà, hành trà đạo phải có các trà khí mà ngành gốm Nhật bấy giờ rất phôi thai. Nên trà gốm từ Cao Ly, Trung Quốc, Ðại Việt đưa sang giá đắt, chỉ giới hạn trong hàng sứ quân và đại phú. Thay vì hấp thu nếp thanh bần, họ bèn mượn trà đạo làm trò trà dư tiêu khiển, đặt ra các quy tắc kiểu cách (Cha No Yu), muốn vào phải qua cổng Hữu Môn Quan. Trà đã đưa thiền vị đạm bạc vào trú ngụ chỗ đền các xa hoa. Trong khuôn viên cung đình nguy nga, các chúa công sai dựng nên trà thất bắt chước lều cỏ bần hàn của ẩn sĩ để hành trà đạo. Còn bên nước Việt, đạo đã từ cung cấm ra đi, bỏ phú quý phù vân để phiêu bồng nơi cảnh thật của "rừng trúc lắm chim" (Trúc lâm đa túc điểu) như thơ ngài Huyền Quang. Các vua Lý, Trần bỏ kinh về núi, thực hiện hạnh tầm đạo dẫm theo bước của thái tử Tất Ðạt Ða.

        Từ bát trà Thiên Mục, về sau trà gốm Trung Quốc xa lìa hồn đạo, ngày càng tinh kỳ sắc sảo để thỏa mãn thị hiếu vua quan, kẻ nhà giàu thích trưng bày đồ mỹ ngoạn, thành kỹ nghệ xuất đi các nước. Lấy cảm hứng từ mầu xanh xác trà Việt Dao (proto-celadon), gốm Trung Quốc tiến hóa thành mầu men ngọc xa hoa (celadon), của lò Diệu Châu Bắc Tống, lò Long Tuyền Nam Tống. Trong khi nước Việt vẫn chuộng giữ mầu xác trà "thuận tự nhiên" cốt cách đạm bạc của tổ tiên.

        Khi các trà sư Nhật ra tay đón nhận bát trà Việt ấy, con mắt trong tâm hồn họ như thoát nhiên thể ngộ được ấn chỉ tâm truyền ấy.

        Quan hệ Trung Quốc, Nhật Bản sinh thù nghịch từ thế kỷ 14, hồi quân Nguyên Mông sang đánh Nhật, bị ngọn Thần Phong diệt. Khi nhà Minh lên ngôi, từ năm 1371 ra lệnh cấm dân duyên hải xuất ngoại. Ðến năm 1567, mới bỏ luật này, nhưng vẫn cấm vượt biển sang Nhật Bản vì nạn "Nuỵ khấu" (cướp lùn), quẫy nhiễu bờ biển Trung Quốc. Suốt mấy thế kỷ đó, Nhật đã tìm thấy nơi Ðại Việt của nhà Lê nguồn cung cấp tơ sống và gốm sứ.

        Lúc này Ðại Việt đã làm sứ vẽ lam. Gốm sứ trà Việt nhập vào Nhật Bản nhiều hơn trước, đóng vai trò quan trọng trong nghệ thuật trà đạo Nhật Bản đang hồi cực thịnh. Không gò gẫm tỷ mỷ như bàn tày nghệ nhân đời Minh, mấy nét đơn sơ trên gốm Việt phóng bút cảnh chim trời, cá nước, sơn thủy, tùng thạch v.v... xuất cái thần vị Thiền Lão, chẳng khác nào tranh tốc họa Sumi-e, và thuật thư pháp, rất hợp với tâm hồn trà nhân Nhật, làm họ say mê. Vẽ gốm như vẽ tranh Thiền. Di sản tranh cổ họa Việt Nam ngày nay chừng như có thể thấy trên gốm cổ.

        Nhật Bản là một dân tộc hoài cổ và có khiếu thẩm mỹ từ những vật nho nhỏ. Ngày nay trong các viện bảo tàng khắp nước này trân quý giữ những món trà khí Việt từ đời Lý - Trần - Lê - Mạc đã liên tục đến Nhật Bản qua bao thế kỷ. Trong hậu sảnh những thiền viện xưa, còn cất giữ những đồ tế nhuyễn và trà khí làm bởi những nghệ nhân vốn là người mộ Phật ở xứ Việt xa. Và trong lâu đài cổ, truyền thừa các sứ quân và giới phú hào ngày nay còn gia truyền các bộ gốm sứ Việt Nam làm báu vật. Bộ sưu tập gốm Việt trứ danh nhất của dòng họ thương nhân Ozawa Shrouemon từ Hội An trở về Nhật Bản năm 1638, khi chúa Tokugawa cấm dân Nhật xuất dương. Chiếc bát vẽ mầu "Beni-Annam" ngày ngày chúa Tokugawa ưa dùng thưởng trà nay là báu vật trong lâu đài của chúa ở Nagoya.
        Dòng trà gốm đầu tiên Raku đã mang dáng bát trà Lý, Trần. Về sau truyền thừa dòng gốm này và các trường phái khác thường mô phỏng theo mỹ thuật gốm nước ta. Họ gọi là Annam Yaki để chỉ cho dòng gốm hoa lam của lò Chu Ðậu, Bát Tràng ở Ðàng Ngoài thời Lê, Mạc; và Kochi Yaki, tức gốm Cochin China xứ Quảng Nam Ðàng Trong của chúa Nguyễn về sau.

        Sử Nhật chép vị sơ tổ dòng gốm Raku tên là Zengoro, còn một hiệp sĩ theo phò lãnh chúa Ashikaga, ông làm gốm tế nhuyễn cho thiền viện Kasuga, và trà khí cho tăng sư hành trà đạo. Con cháu về sau lấy đó làm nghiệp nhà.

        Truyền thừa đời thứ 10, Zengoro Ryozen vẫn làm gốm lối gia truyền, và khởi đầu bát trà lừng danh Raku. Ông còn biệt tài mô phỏng trà gốm của An Nam (Annam Yaki) và Cochin China (Kochi Yaki). Ðến đời con nối dõi, Zengoro Hogen là một nghệ sĩ tài hoa nhất trong dòng họ. Ông nổi tiếng chuyên làm gốm ba mầu (tam thái) kiểu Kochi Yaki, gồm mầu lục, tím đỏ và vàng, mỗi mầu ngăn cách nhau bằng những nét chạm nổi. Hogen được lãnh chúa Tokugawa đất Kishu thu dụng và sủng ái, ban cho chiếc ấm bạc chạm tên Eiraku (Vĩnh Lạc) lưu danh trên tác phẩm, coi tài nghệ ông ngang hàng các tuyệt phẩm đời vua Minh bên Tàu cùng tên, đầu thế kỷ 15. Chúa còn ban cho ông một ấn vàng, chỉ được dùng đóng tên lên các món trà khí được chúa chuẩn nhận.

        Năm 1659, một nghệ sĩ gốm người Tàu mà người Nhật gọi tên là Chin Gempin mở lò chuyên sáng tác những trà gốm bằng loại gốm tiêu biểu dòng Seto: mầu trắng rạn mịn tựa ngà cổ, mô phỏng kiểu gốm Bát Tràng của An Nam xuất sang Nhật Bản hồi trước. Ông trang trí trên gốm cảnh sơn thủy, hoặc đề thư pháp thơ cổ bằng mầu lam xanh.

        Dòng gốm Kutani, chuyên làm gốm mầu sặc sỡ, trong đó có loại bắt chước làm gốm sứ cổ Tàu, Việt. Năm 1810, thương nhân giàu có tên Yoshidaya Denyemon tái dựng lại những lò gốm đã đóng cửa ở Kutani, để phục chế kiểu gốm Kochi Ðàng Trong Việt Nam đời trước.

        Mokubei (1767-1833), là bậc văn nhân theo mẫu truyền thống đông phương. Ông làu thông kinh sách có khiếu làm thơ, vẽ tranh, tạo gốm, môn nào cũng tài hoa. Ông bắt chước làm các món sứ cổ, khéo léo chẳng phân biệt mới cũ đâu vào đâu. Ông đặc biệt mô phỏng các tiêu bản trà gốm Cochin China không sai sẩy, tác phẩm này nay trưng bày trong Viện Bảo tàng Nghệ thuật Tokyo.

        Thế kỷ 20, những nghệ sĩ học giả Tây phương nào đến Nhật Bản bị cuốn hút trong đạo vị nền văn hóa nghệ thuật Nhật, dĩ nhiên đều mê say các cổ trà gốm Việt tại Nhật Bản. Các tên tuổi: William Willets, Stephen Addis, Hugo Munsterberg, Hazel H.Gorham, John Stevens... dày công nghiên cứu và giới thiệu cái đẹp trong văn hóa Nhật đến Tây phương. Qua họ, thế giới lần đầu tiên biết đến bát trà Việt trong trà đạo Nhật. Lừng lẫy nhất là nhà nghệ sĩ gốm kiêm đạo gia người Anh Bernard Leach, từng trải suốt đời học hỏi và sáng tạo tại Nhật Bản, được lão sư dòng gốm Kenzan thu nhận và ban ấn truyền thừa. Trong sự nghiệp tầm thầy học đạo, ông học qua thuật làm gốm nung Kochi Yaki, tức gốm Ðàng Trong Việt cổ tại Nhật Bản. Ông trân quý vô ngần một bát trà gốm trắng sứt mẻ đời Lý trong bộ sưu tập riêng mình. Về già, ông là bạn tâm đắc của Shoji Hamada, một đạo sư gốm Nhật Bản. Cả hai thuộc vào hàng bốn tên tuổi thượng thừa của ngành gốm hiện đại. Cả hai đều ưa thích sưu tầm bát trà cổ Việt, dùng đó làm tiêu bản học bí quyết làm gốm của cổ nhân.
        Hai nước đều thấu nhập tinh hoa văn hóa Trung Quốc, nhưng nghệ thuật gốm trà Việt - chứ không phải Tàu - đã gây ảnh hưởng lớn trong lịch sử trà đạo Nhật, cho thấy tâm hồn và lòng rung cảm cái đạo Ðẹp của hai dân tộc đời cũ rất gần nhau. Nghệ thuật dân gian Nhật (mingei) mang những hình thái không khác mấy với nghệ thuật làng quê truyền thống Việt Nam.

        (Theo Tạp chí Xưa và Nay)


        [/align] BÀI 3 : Nghệ Thuật Trà Đạo Tại Nhật Bản





        [/align]

        Trà đạo là hoạt động uống trà đặc thù mang tính nghệ thuật, mang phong cách tình cảm riêng của người Nhật Bản, mà đặc điểm chính là pha trà và thưởng thức trà. Nghệ thuật này đã có hơn 500 năm lịch sử ở Nhật.

        Người sáng lập trà đạo là một hòa thượng tên gọi Muratashu Mitsu. Ông đã tìm thấy hương vị tuyệt vời trong khi uống trà. Sau này, các đệ tử của ông đã phát huy ảnh hưởng và hình thành nên một môn nghệ thuật lưu truyền đến ngày nay.

        Thời gian tổ chức trà đạo chia ra làm 4 loại: trà sáng (7h sáng), sau ăn cơm (8h sáng), giữa trưa (12h trưa) và câu chuyện buổi tối (6h tối).

        Khách mời đúng giờ đến phòng nghỉ, gõ vào chiếc chuông gỗ báo hiệu đã đến. Chủ nhà nghe tiếng chuông sẽ từ phòng trà ra đón khách.
        Trước cửa phòng trà có đặt một chiếc cối đá đựng đầy nước, khách phải rửa sạch tay trước khi vào phòng. Cửa ra vào có một ô cửa cao gần 3 thước để khách tháo giày đi vào. Khi bước vào phòng phải khom mình tỏ ý khiêm tốn. Nếu khách là võ sĩ thì phải tháo kiếm trước mới được bước vào để biểu thị không khí hòa bình.

        Trong số khách, người tinh thông trà đạo được cử làm người chủ trì. Người chủ trì phải cạo trước đầu để biểu thị sạch sẽ, thanh khiết.




        Trong phòng trà, một góc chiếu có đặt bếp lò và nồi nước bằng gốm, trước bếp đặt bộ đồ trà. Bộ đồ trà phải thô, nặng có men màu cam hoặc đen đậm dáng vẻ cổ kính.

        Trong khi chủ nhân đun nước thì khách dùng điểm tâm. Món điểm tâm này hết sức tinh tế phải được làm căn cứ vào thời tiết.
        Ví dụ: tổ chức trà đạo vào mùa thu thì món điểm tâm phải làm giống như lá phong hoặc hoa cúc. Trà để pha là loại bột trà xanh được chế biến cẩn thận bằng cách giã nát trong cối đá - người Nhật gọi là nghiền trà.




        Có hai cách pha trà: pha đặc và pha loãng.
        Trà đặc thông thường: ba người thay nhau uống một bát, mỗi người ba hớp rưỡi hết 1/3 bát. Trà loãng mỗi người uống riêng một bát.
        Trà đặc có màu xanh đậm, hương thơm hơi chát. Chủ nhân múc hai muôi gỗ trà cho vào bát, đổ nước sôi, dùng que trúc khuấy đều để trà có nước đặc như bột đậu.




        Bát đầu tiên mời người chủ trì, người chủ trì nâng bát trà ngang trán rồi mới uống. Khi uống phải chép miệng để tỏ ý thực sự được thưởng thức trà ngon của chủ nhân. Khi tất cả khách uống xong thì nghi thức trà đạo cũng kết thúc. Nhưng đôi khi còn một nghi lễ cao hơn là ăn cơm thường sau khi uống trà. Tuy gọi là cơm thường nhưng cũng thịnh soạn.

        Trà đạo đã hình thành nhiều trường phái khác nhau, chủ yếu có ba trường phái lớn là: Risenka, Hyosenka và Bushakoro Senka. Mỗi nhà đều theo chế độ gia truyền - tức là con thường kế nghiệp bố làm người chủ trì trà đạo của gia đình đó.



        Trà đạo ngày nay càng phổ biến hơn ở Nhật Bản, rất nhiều cô gái trẻ dồn tâm sức học tập trà đạo, tu nhân dưỡng tính để cuộc sống gia đình cũng như cuộc sống tinh thần phong phú và đẹp đẽ hơn

        theo NHK .


        [/align] BÀI : 4  Nghệ thuật uống trà của Trung Hoa


        [/align]LỊCH SỬ HÌNH THÀNH NGHỆ THUẬT UỐNG TRÀ CUẢ TRUNG HOA

         Sự phát triển của trà tại TQ chia làm 3 giai đoạn
        • Giai đoạn 1: từ thời nhà Ngô đến thời nhà Đường:
        Chính thức theo lịch sử thì trà chỉ mới được đề cập đến từ thời Tam Quốc, và đến tận đời Đường, người Tàu vẫn chỉ dùng các loại trà mọc hoang chứ chưa trồng và chế biến thức uống này. Trà cũng chỉ lưu hành trong giới thượng lưu miền Nam Trung Hoa chứ dân dã cũng chưa uống và tục uống trà chưa được coi như một thú thanh cao. Quả thực thời kỳ đó hai miền nam bắc Trung Hoa đời sống cách biệt như hai thế giới. Về cách uống cũng khác biệt,giữa hai bờ đai giang và nhất là dân du mục ngoài Trường Thành thì uống trà pha sữa trâu bò, dê, ngựa. Đến đời Tùy nước Tàu thống nhất thì những sinh hoạt mới lan truyền ra những vùng khác. Tuy việc uống trà đã phổ thông nhưng vẫn có một số đặc điểm khác ngày nay:
        - Thứ nhất trà vẫn còn coi như một vị thuốc, chưa có mấy nơi coi như một thức uống.
        - Thứ hai trà do dân chúng vào vùng hoang sơn dã lãnh hái về chứ chưa biết trồng thành đồi, thành vườn để sản xuất một cách qui mô.
        - Thứ ba trà uống theo kiểu giản dị là hái lá vào đem nấu chứ chưa kiểu cách như sau này.
        Tới đời Đường, khi Lục Vũ viết cuốn Trà Kinh thì trà mới trở nên phổ biến. Từ đó trở đi, nơi nơi đều uống trà, trở thành một phong trào và sản xuất trà cũng thành một lãnh vực kinh tế qui mô, đem lại một ngân khoản lớn cho triều đình.
        Lục Vũ sinh ra và trưởng thành trong một thời kỳ thịnh trị văn hóa nhất trong lịch sự Trung Quốc , tại vùng Cánh Lăng, thuộc huyện Thiên Môn, tỉnh Hà Bắc ngày nay. Ông mồ côi từ nhỏ, được Trí Tích Thiền sư nuôi dưỡng trong Thiền Lâm từ bé. Dù ông không xuất gia, nhưng ông vẫn sống một đời đạo vị. Ông thích du lịch khắp nơi, luôn ẩn cư ở những vùng xa vắng. Sau này ôngrất nổi tiếng được vua và các đại thần ngưỡng mộ, các đại văn gia thi hào cũng rất kính trọng ông. Tên Lục Hồng Tiệm, tên tự này lấy từ Kinh Dịch “Hồng Tiệm Ư Lục, Kỳ Vủ Khả Dụng Vi Nhi”
        Lục Vũ là tác giả của quyển trà thư nổi tiếng “Trà Kinh”, mà người đời sau xưng tụng ông là “Trà thần”. Vì ông không những là người phê bình lớn, một học giả lớn về trà mà còn là một trà thủ khó ai sánh bằng. Đề thấy rõ tài năng pha trà của ông, có một câu chuyện kể thế này.
        Khi Lục Vũ bỏ chùa ra đi lần thứ hai, vị trụ trì chùa Long Cái và cũng là cha nuôi của ông đã không uống trà nữa. Đó là do ông có ai pha trà giỏi như Lục Vũ , và vị trụ trì cũng là một nhân vật nổi tiếng trong giới trà sĩ. Nhà vua muốn thử tài của hai người, xem có đúng như lời đồn hay không? Thế là nhân một dịp Lục Vũ được mời đến gặp vua, ông không cho ai biết vì muốn thử tài hai người và để hai cha con có cơ hội gặp nhau, nhà vua cho mời nhà sư trụ trì đến. Khi mời trà, lẽ dĩ nhiên nhà sư buộc phải dùng. Khi đó vua hỏi “Trà này có pha ngon bằng trà của Lục Hồng Tiệm không?”. Nhà sư nhắm một ngụm rồi đặt tách xuống không nói gì. Đến tách thứ hai, do chính Lục Vũ pha cho khách mà không biết đó là cha mình. Nhà vua thì đợi “lột áo” nhà sư. Nhưng vừa uống xong một ngụm, nhà sư bỗng sáng mắt vui mừng, lên tiếng “Muôn tâu hoàng thượng, tuyệt, tuyệt hảo, Lục vũ chẳng thể nào tài hơn thế được…” Nhà vua cả cười đứng dậy, cho mời Lục Vu ra cho hai cha con gặp mặt.

        Trà Trung Hoa có nhiều loại và thay đổi theo thời gian. Vào đời nhà Đường, người Trung Hoa phơi nắng lá và nghiền nhuyễn lá trà để làm nổi bật hương vị của trà. Sau đó, trà được đãi lược, hấp và ép vào khuôn đúc và đặt trong những gian phòng có nhiệt độ cao để sấy khô. Theo Bressett (1998) trà ép khuôn được dùng làm tiền tệ cho một số vùng tại Á Châu như tại Tây Bá Lợi Á, Mông Cổ, Tây Tạng và một số vùng biên giới phía Tây của Trung Hoa. Người Nga sống trong vùng Tây Bá Lợi Á ưa chuộng trà ép khuôn hơn các đồng tiền kim loại vì lợi ích thực dụng của chúng trong việc chữa các bệnh về cảm cúm. Trà ép khuôn có nhiều kích thước và được đóng dấu cho biết giá trị của chúng. Cách dùng trà loại này khác hẳn với cách uống trà ngày nay. Khi pha trà, một phần của bánh trà được bẻ ra, nấu với chút muối tương tự như cách nấu súp. Ðây là cách pha trà của thời kỳ còn sơ khai. Trà khi nấu lên còn được bỏ thêm nhiều gia liệu, hương liệu như: cốm, gạo, vừng, vỏ cam, sữa, chà là và đôi khi cả hành. Trong tác phẩm “Trà Kinh” (Kinh thư của Trà Ðạo), Lục Vũ “một nhà thơ, đệ nhất sứ đồ của Trà Ðạo” sống ở khoảng giữa thế kỷ thứ 8 đã miêu tả cách pha trà bánh (Ðoàn trà) như sau: nước để pha trà tốt nhất là nước sơn tuyền, rồi đến nước sông và các nguồn khác. Người ta đem trà bánh hong trước bếp lửa cho đến khi thật mềm rồi đặt giữa 2 tờ giấy tốt nghiền vụn ra. Khi nước sôi ở độ thứ nhất tức là có những bọt nước nho nhỏ như mắt cá bơi trên mặt nước thì bỏ muối vào. Ðến khi nước sôi độ thứ nhì tức là khi bọt nước trông giống như những hạt châu bằng pha lê lăn đi trong suốt thì bỏ trà vào. Ðến độ sôi thứ ba tức là sóng nước sủi lên sùng sục trong ấm thì đổ một thìa nước lã vào ấm để “trấn” trà và làm cho “nước hồi phục lại nguyên khí” rồi mới rót trà ra thưởng thức.Đời Đường, khu vực sản xuất trà bao gồm Giang Hoài, Lưỡng Chiết, Lãnh Nam, Phúc Kiến, Kinh Tương và từ đó tới nay vẫn là những địa khu chủ yếu. Theo Chu Trọng Thánh, việc phong thịnh đời Đường bao gồm ba nguyên nhân chính:
        - Thứ nhất, thời Đường giao thông đã phát đạt, các phương tiện chuyên chở đã cải tiến nhiều.
        - Thứ hai, sau khi cuốn Trà Kinh của Lục Vũ viết ra, phong trào uống trà càng lên cao.
        - Thứ ba, thời kỳ đó Phật giáo và Lão giáo hưng thịnh và việc uống trà tại các chùa chiền, miếu mạo rất phổ biến.
        Giai đoạn 2: sau Đường đến thời Tống:
        Trong lịch sử Trung Hoa, hoàng đế Huy Tôn (1082-1135) của nhà Bắc Tống được xem như vị có công lớn trong việc cổ vũ và phát huy một số ngành nghệ thuật như hội họa, thơ văn và uống trà. Bản thân ông là một họa sĩ chuyên vẽ về đề tài hoa điểu, và là một thư pháp gia (calligrapher) nổi tiếng. Ông cũng viết một số bài ca ngợi thú uống trà bột. Ông say mê các ngành nghệ thuật này đến độ không ý thức được việc đế quốc Kim, từ phương Bắc, sắp sửa thôn tính trọn vẹn đất nước của ông.
        Mạt trà trở nên thịnh hành, thay thế Ðoàn trà. Người ta bỏ lá trà vào cối đá xay thành bột rồi đem khuấy trong nước sôi bằng một thứ dụng cụ bằng tre tốt có một đầu chẻ ra thành nhiều mảnh. Muối và các hương liệu, gia liệu bị bỏ dần. Cách uống trà này được truyền sang Nhật Bản và phát triển thành một phái Trà Ðạo riêng biệt ở xứ “Mặt trời mọc”.

        Giai đoạn 3: sau thời Tống đến thời Minh – Thanh:
        Khi quân Mông Cổ chiếm trọn Trung Hoa và lập ra nhà Nguyên năm 1280, vị trí của trà bị lu mờ, một phần vì thời cuộc và một phần vì những người cai trị mới có sở thích dùng các thức uống của dân du mục Mông Cổ, như rượu sữa kumiss. Đến thời nhà Minh (1368-1644), trà không những được phục hồi vị trí vẻ vang của các thời Đường, Tống, mà còn thăng hoa như một nghệ thuật cao quý. Trong hoàng cung nhà Thanh, trà không những dùng để uống, mà còn được pha tiếp khách nước ngoài. Châu Nguyên Chương (1328-1398), người sáng lập ra nhà Minh, quyết định bỏ hẳn lối sản xuất trà ép khuôn và trà bột vì quy trình sản xuất các loại trà này đòi hỏi rất nhiều thời gian và công sức. Quyết định này là động cơ thôi thúc các nghệ nhân lò Cảnh Đức Trấn, tỉnh Giang Tây và lò Yixing, tỉnh Giang Tô vẽ ra nhiều kiểu ấm và chén tinh xảo cho cách thức uống trà mới. Trà bột nhường chỗ cho trà có dạng lá tự nhiên và có cách chế biến như ngày nay.
        Trà là nét văn hóa đặc thù trong nền văn hóa Trung Hoa, có sức lan tỏa mạnh mẽ. Ngày nay, những quán trà đậm chất Trung Hoa có mặt ở khắp nơi trên đường phố, các khu thương mại,… Đến với nghệ thuật “ẩm trà”, chúng ta sẽ khám phá được những vùng đất nổi tiếng, phong tục, lễ hội, văn hóa và đời sống cư dân bản địa. Và đặc biệt, ta sẽ không quên những giây phút thư giãn bên tách trà xanh thơm mát, đậm đà.

        Theo Diễn Đàn Văn Hóa Học

        BÀI : 5  Nghệ thuật uống trà Huế




        [/align]
         
        Một chén trà nâng mời bạn bè, một chén trà trò chuyện tâm giao, thú uống trà đã trở thành nếp sinh hoạt quen thuộc của người dân Việt Nam cũng như của nhiều dân tộc trên thế giới. Tuy nhiên, tuỳ theo nếp sống, văn hoá của từng dân tộc mà người ta thưởng thức trà với nhiều phong cách và phương thức khác nhau. Trong chén trà mở đầu câu chuyện chung ấy, với riêng Huế, uống trà là một nghệ thuật với bao sự sắp đặt công phu và cả những nghi thức của một vùng văn hoá .

        Theo sách “ Trà kinh” của Thạc Sĩ Vũ Thế Ngọc , Việt Nam là một trong những nơi phát hiện cây chè đầu tiên trên thế giới . Từ cây chè xanh , qua nhiều công đoạn hái , tẩm , sao khô và chế biến mà người ta thu được một loại đặc sản khô gọi tên là trà . Có nhiều câu chuyện xung quanh cây chè xanh này ,  từ chuyện chiến tranh giành giật cây chè cho đến những chuyện nói về sự công phu của con người để chế biến ra những loại trà đặc biệt và cả những nghi thức uống trà đã được nâng lên thành ĐẠO như Nhật Bản . Và với Huế , uống trà cũng đã được nâng lên thành một nghệ thuật .

        Trước hết, uống trà theo kiểu cung đình Huế thì phải có một bộ đồ trà đúng kiểu . Không phải chỉ có một bộ đồ trà dùng cho suốt cả 4 mùa mà kiểu cách uống trà của Huế còn thể hiện ở chỗ có bốn loại chén trà dành cho bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Người Huế uống trà theo mùa còn gọi là thời trà. Trong bộ đồ trà ấy, những chén Tống, chén quân, dầm, bàn ... đều có những qui định riêng,chức năng riêng. Người Huế uống trà như là một hình thức lễ nghi, dẫu uống một người ( còn gọi độc ẩm ), hai người ( còn gọi đối ẩm ), ba người, bốn người hay nhiều người ( còn gọi quần ẩm) thì mọi thao tác vẫn được giữ nguyên, kể cả những cung cách pha trà, rót trà, nâng ly trà.
        Về nguyên liệu chỉ có hai loại đó là trà và nước. Nhưng chỉ riêng hai nguyên liệu này cũng đã có hàng ngàn trang viết. Sự cầu kỳ, công phu ở đây không bút mực nào tả xiết,  từ việc hái chè xanh ở hướng nào, giờ nào, cách ngắt ngọn ra sao, người thiếu nữ hái chè để móng tay dài bao nhiêu, cho đến việc ngâm tẩm, phơi, sao khô là cả những qui trình nghiêm ngặt. Cho nên mới có những câu chuyện về Trảm mã trà ( Trà ngựa ), Hầu trà ( Trà khỉ), Trùng điệp trà ( trà sâu), Tiên knhai trà ( Trà tiên) ... Nước để pha trà cũng có những câu chuyện dài, nước mưa hứng từ đâu , nước giếng thì giếng phải sâu như thế nào, nước suối thì lấy ở đoạn nào: đầu nguồn, giữa nguồn hay cuối nguồn .... Sự công phu ấy cho thấy trà không đơn thuần là một thức uống mà người ta đã lồng vào đó bao công sức và tâm huyết để nâng lên thành một nghệ thuật .

        Ở Huế còn lưu truyền câu chuyện hứng sương trên lá sen để lấy nước pha trà , còn trà thì được bọc trong hoa sen để có hương thơm tự nhiên. Đun nước để pha trà cũng là một nghệ thuật . Để có một bình trà ngon, nước đun sôi chỉ ở dạng sủi tăm, nước sôi già quá sẽ làm trà nhanh chín, hương thơm không còn. Tinh tế đến như thế thì người uống trà cũng phải có một tâm hồn nhẹ nhàng , luôn hướng đến những vẻ đẹp của đất trời, của con người thì mới thẩm thấu hết hương vị của chén trà. Cũng như nhiều quốc gia uống trà khác trên thế giới, thú uống trà của người Huế có xuất phát từ cung đình. Từ cung đình ra dân gian, tính chất nghi lễ và sang trọng giảm dần nhưng cái hồn của thú thưởng thức trà vẫn được giữ nguyên, bạn bè uống cùng nhau chén trà để tăng thêm tình thân thiết. Dẫu không uống tại lầu son, gác tía như các bậc vua chúa, quan quyền nhưng trong không gian đơn sơ, dân dã, chén trà vẫn được chủ nhân nâng hai tay mời bạn, khách và chủ đều tôn trọng nhau, chén trà vì thế vẫn nặng tình, nặng nghĩa.

        Trong thú uống trà của người Huế, có một điều đặc biệt là luôn đi kèm với một loại bánh đặc sản của Huế đó là các loại bánh in làm bằng hạt sen, đậu xanh, hoặc bằng bột nếp được gói bằng giấy màu ngũ sắc của Huế. Những ngày Tết, người Huế còn có thêm món mứt gừng. Đón chén trà nóng từ tay bạn hiền trao, nếm lát mứt gừng Kim Long nổi tiếng có vị ngọt ,hơi cay nồng ấm thế là như thấy cả một mùa mùa xuân đang về trong đất trời và trong cả lòng người.

        Thú vui uống trà bây giờ đã trở nên phổ biến trong đời sống của nhiều người dân Huế từ già đến trẻ. Người ta tìm thấy một sự tĩnh tâm, lắng đọng khi uống trà. Trong không gian xanh mướt của những ngôi nhà vườn xứ Huế, con người được giải toả khỏi những áp lực công việc, tìm thấy chính mình trong sự tĩnh lặng và sâu sắc mà hương vị chén trà đem lại. Đó chính là ý nghĩa cuối cùng của thú uống trà mà nhiều người đã chiêm nghiệm và thu nhận lại cho chính mình, làm giàu có đời sống tinh thần của bản thân và cũng là của vùng đất Huế.

        Việt Báo(Theo website Đài Phát Thanh Truyền Hình Thừa Thiên Huế)




        [/align][/align][/align]
        Cung Điệu Phù Trầm 
        0
        Trích đoạn: THƯƠNG GIANG



        Cám ơn  anh  đã tặng TG món quà này nghen!




         
         
                                                       
                                                     THIỀN CA : GIỌT NƯỚC MẮT ĐẦU TIÊN
         
                   còn nhớ không em? thuở em cất tiếng chào đời..
                                   giọt nước mắt đầu tiên theo em vào cuộc trần thế....
                                                           giọt nước mắt của cha khi em lần đầu biết nói
                                                                              giọt nước mắt của mẹ khi em nở đóa cười trong nôi...
         
                                                            http://www.box.net/shared/y2c9ookt95
         
                                                              sáng tác & trình bày : Dzuylynh
         
         
         
         
         
                                                          
        0



        Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
        Hoài Niệm Hội Lim
        ThươngGiang
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-12 00:45:38Ct.Ly>
        Trích đoạn: Phù Vân




                                                              http://www.box.net/shared/jir33e97n4










        RỪNG ƠI
        album Cuối Trời Dâu Bể
        thơ : Cao Nguyên
        phổ nhạc & trình bày : Dzuylynh
         

        cư dân cũ, từ vùng trời xa vắng
        gọi rừng xưa,ta nhớ lắm - rừng ơi!
        thương mùa cây cúi đầu buồn tháng Hạ
        lá chịu tang qua mấy chục năm rồi!

        lúc ta đi, rừng sâu còn ngún lửa
        lửa hận thù, cháy quá nửa đời ta
        cháy bỏng màu da, làm sao lành vết sẹo
        chung niềm đau, ta chẻ máu nuôi rừng

        nửa máu ta có giúp rừng sống lại
        đất có mừng lá biếc nẩy chồi xanh
        cây có vui khi chim về hái trái
        hoa có cười cho hương toả vây quanh?

        ôi nhớ quá, rừng ơi! ta nhớ quá
        cao nguyên xanh, hoa lá ấy - hồn ta
        và cả máu chia cho rừng thuở ấy
        nhắc ta về, dù bữa hẹn còn xa

        về xem nắng ghẹo hoa tươi rói mặt
        về thăm cây lành hẳn vết thương chưa
        về ngồi giữa nắng mưa nghe đất hát
        khúc đồng dao từ những khát khao xưa!

        thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé
        ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay
        sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ
        ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay!

        Cao Nguyên







        Chào bạn "văn gừng" Duy Lynh .
        Vì bạn gọi "Rừng Ơi" mà tôi trở lại nơi này cho phải đạo, dẫu minh xem đời như "Phù Vân" .
        Vườn này vốn dĩ thanh TAO
        Hưởng hương trà đạo NGỘ vào phù vân
        Lỡ duyên còn vướng bui trần
        Cũng đành tính gởi phong trần tâm thơ!
        [:D]
        Chúc bạn Tâm Thân An Lạc .
        Rảnh tôi ghé vườn nhâm nhi trà rươu, với bạn hén .
        thời gian còn đủ không em
        để mình nhớ lại mông mênh tình người
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-12 00:32:58Ct.Ly>
        Thư Gởi Bạn Già

         tác giả : Cao Nguyên _ diễn đọc : Dzuylynh







        Chữ Nghĩa mình có được hôm nay
        Rồi cũng theo mây bay về Trời
        Vần Điệu Ý Lời mình có
        Rồi cũng theo gió cuốn bay!



        Sao không từ hôm nay, trên đường vào thất thập, còn chút mừng sắp được “cổ lai hy” mà chong đèn viết tiếp sử thi, đồng thời "ôn cố tri tân".

        [align=center]Đập cổ kính ra tìm lấy bóng
        Xếp tàn y lại để dành hơi!
        (Thơ vua Tự Đức khóc Bằng Phi)

        Nên lắm chứ, phải không người bạn già thân quí ? Dù biết, bạn sẽ bảo ta ngông, cố tình lắp ghép hai tầng tâm thức để ngẫm . Nhưng bạn đâu khác chi ta, đã ngẫm từ Đoạn Trường Tân Thanh đến đoạn trường thất thanh.Từ ngày cơn hồng thủy xô bọn mình dạt vào bờ cõi lạ, biết bao lần nghe tiếng thét thất thanh của những thân phận người bị đánh gục, bị xé nát bởi cuồng phong bão hận! Làm chữ nghĩa phải bật máu, nhỏ xuống lòng đêm những giọt lệ hồng!

        Một thời mong làm lính, một đời muốn làm dân – cả hai đều cùng trách nhiệm của một công dân chân chính và lương thiện của một đất nước vốn tự hào có bốn nghìn năm văn hiến, cần bảo vệ – ngặt nỗi lực bất tòng tâm mà lưu vong thất thổ. Để mãi hoài vọng về một cố hương, tiếc giải non sông xanh ngát màu xưa đang bị úa vàng bởi lòng tham vọng của những quyền lực quỉ ám và những đòn thù cực đoan. Đốt cả nhân tâm ẩn tàng trong cổ tích, chôn lấp kinh thư nhân ái thánh hiền. Ta đã mất quyền công dân từ độ nghe tiếng rít rợn người của cửa tù thế kỷ. Một cuộc hủy diệt đến tận cùng hơi thở của di ngôn chân thiện cha ông gởi lại. Để nghe đau lời hổ nhớ rừng của Người Thế Lữ:

        Gậm một mối căm hờn trong cũi sắt
        Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua!

        Ngày tháng dần qua, nhẩn nha qua, nhuộm tóc ta màu bạc. Bạc cả lòng hào phóng tình người. Thấy trong cõi Đi, trong cõi Về những con đường huyễn hoặc. Nên mỗi giấc mơ cứ dấy lên niềm khao khát sống, như thể ta đang trong những giờ phút cuối của cuộc đời tiếc nuối những tàn phai! Để thêm một lần quật cường đi trong lửa bới tro tìm bảo vật. Những bảo vật linh thiêng được ghép từng mảnh chữ thế nhân còn sáng nghĩa thuần thành với niềm khát vọng giữ thơm Quê Mẹ.

        Trời đang vào Thu, màu thu buồn bàng bạc, làm chùng tâm lữ khách:

        gió xoáy ngang đêm, rừng chợt thức
        nghe lá xa cành, hối hả rơi
        xuyên sương mờ ảo trăng treo lệch
        vạc thả lời thu rớt cuối trời

        rớt xuống chùng sâu tâm lữ khách
        những giọt lòng đau mấy khoảng đời
        quê xưa lửa hạ bùng nhen dậy
        thấp thoáng trùng xa mộng giấc tôi

        giấc gõ lưng trời muôn nhịp phách
        tấu giữa rừng thiêng tráng khúc ca
        thơ nung lửa hạ ru lòng khách
        gió quất thu sầu xé nát hoa!

        Thật sự ta đang giữa đêm của đầu thế kỷ 21, trên cầu truyền thông gởi tâm tình đến bạn vẫn với niềm lạc quan “trăm năm còn phía trước” để giữ ngọn bút đi giữa thăng trầm không chao, nghêu ngao những trầm khúc cho ta và cho người còn chút tình hào sảng.

        Hôm qua, nhân đi tìm những “cảo thơm”, ta thấy những mảnh chữ của ta ai đó thương tình đem máng trên những vách trời trong cõi hằng hà chữ. Ta vui quá, bèn mét với người bạn trẻ. Bạn trẻ cười chúc phúc cho ta! Như ta đã từng chúc phúc cho bạn:

        chúc mừng anh có những đứa con ngoan
        gia tài lớn, chắt chiu từ sữa mẹ
        vượt gian khó, lòng kiên trì mạnh mẽ
        nuôi thơm xanh - thế hệ mới vào đời

        nối tiếp bước cha ông, cùng đi tới
        hãnh diện mình là giòng dõi Lạc Long
        từng chặng đi, ngoảnh mặt nhớ phương đông
        truyền tiếp lửa thắp hồng nôi văn hiến

        Bạn không thể không vui cùng ta, như bạn không thể không vui với cái tuổi về hưu, được ẩn cư trong niềm tin yêu của bằng hữu . Thỉnh thoảng ghé thăm uống chén trà thơm, gặp bữa ngẫu hứng thêm ly rượu đỏ, kháo chuyện nhau về nợ bút nghiên . Vẫn là thứ nghiệp dĩ sao nặng trằn trằn trong trí chưa rơi ? Mà rơi thì đã sao, đếm quanh còn mấy thằng bạn cùng ta ngồi sum họp như thuở cây đàn trên vai, quyển thơ trong áo trận . Biết phù sinh vẫn cười hí hửng, nghe đạn bay vẫn đứng ngang tàng .

        Khi không buông mà rơi mới buồn thấm thía, vết cắt không vì dao, vì đạn mới ngẩn ngơ lòng, chợt hỏi vì sao? Câu hỏi đơn giản, trả lời không dễ . Như hòa bình vẫn mong mà khi nó đến, lại thấy sự nghiệt ngã rộng vô bờ, mà nhân ái nhỏ như hạt bụi .
        Bốn mùa vẫn quay, quay theo chiều cổ điển, vẫn lợi danh sùng kính trong tầm mắt con người. Làm ta thèm một chuyển mùa có thể, trước khi khép tròn cõi tạm một vòng tử sinh!
        Và thế là hứng tình ngoáy bút, tưởng được thong dong giòng chữ chân truyền . Hóa ra cũng lòng ta tự vấn:

        vấn quân
        đời vẫn phong trần
        bút nghiên đâu lẽ bâng khuâng niệm từ
        duyên còn hồng ánh chân như
        lẽ nào vần điệu cổ thư mặc trầm!


        Khát lắm, nhưng chữ thiếu ngọt ngào nên khó nuốt . Lời muốn nhẹ bay mà ý cứ mặc trầm . Chẳng phải vừa rồi bạn nói với ta: đọc “hoang tưởng” của nhà ngươi nghe đau lắm . Cũng mong chỉ là hoang tưởng, không là khải thị tiên tri:

        đông với tây mây vẫn màu huyết dụ
        báo động nhân gian cơn lũ hận thù
        đêm nghe thú hú vang trời gọi lửa
        đốt bình yên thiêu rụi cả mặt trời

        Có lẽ ta không thoát khỏi cái bóng bi quan ám ảnh:
        Đất không Nước và ta người tàn phế
        Với hai tay không thể chạm quê hương!

        Bạn giúp ta làm sao thoát được thứ ám ảnh của dụ ngôn, làm sao như Người Nguyễn Đức Quang hát vung lời “Ngạo Nghễ”. Khi trời đất chuyển mùa, ta chỉ tay vào mặt trời rằng: rót thêm giọt nắng cho xanh lá tình!

        Thư bất tận ngôn, dẫu ta tận lòng ký thác thêm cho bạn một trầm khúc trong chuỗi tự truyện của chính ta đang khi lãng du trên thềm đời hóa thạch!

        Ơi những người bạn trẻ, trên hành trình về với Cội Nguồn, nhớ giúp bọn ta chạm mạch Quê Hương. Ân sủng đó là thánh tích hóa khai trầm khúc thành những giòng nước mà trong hoang tưởng ta vẫn mong cầu: nước thời gian chảy thấm mạch yêu thương!


        MD Oct 01,2010
        Cao Nguyên
        [/align]
        0
        GIAO MÙA

        [/align] album Cuối trời Dâu Bể

        [/align] thơ : Vân Hồng _ phổ nhạc & trình bày : Dzuylynh




        [/align]  [/align] Bây giờ đã cuối mùa sang
        Heo may rớt lại úa vàng tim nhau
        Gió bấc nhói nụ hôn đầu
        Mưa buồn mong nắng hong sầu lên mi
        Nhớ thêm một chút làm gì
        Buồn thêm một chút người đi có đành?
        Cuộc vui nào chẳng tàn canh
        Đời ai được mấy trống canh để cười
        Ta lắng lòng, ngẫm sự đời
        Càng mong càng vắng, càng tươi càng sầu
        Tình là trả nợ cho nhau
        Duyên là số phận trời cao định rồi
        Đời người như một cuộc chơi
        Lỡ lòng trót nhớ một người phải quên
        Ai làm ta rối dạ thêm
        Ai làm ta uống đến mềm môi say
        Lả vào lòng những đắng cay
        Lả vào đời những rủi may đáng ngờ
        Giờ ta lại tập làm thơ
        Giờ ta lại thả vẩn vơ lên trời
        Sông Ngân Hà mải miết trôi
        Ta trầm mình để thoát đời đa đoan!

        [/align]  [/align] 13/11/2009 Vân Hồng
        April 10.2011_ thunglũnghoavàng Dzuylynh
        [/align][/align]
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-12 01:32:49Phù Vân>
         
        MA CHỆT TRUNG QUỐC Siêu Thị Chú SÈNG của béhộp hôm nay đã được triều kiến MA BÚN BÒ HUẾ TRUNG VIỆT của Sông Hương rùi !

                                                               " một ma Chệt chằng ăn thua
                                                             tám ngàn ma Huế ma Tàu te tua ... "

        MA MẬU THÂN TẠI HUẾ


        Những ai sống tại Huế mà không biết chuyện Ma tại trường Trung-Học Gia- Hội
        thì không phải là dân Huế.         

        [/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align]Trong cuốn Luyện Văn (trang 99), ông Nguyễn Hiến Lê đã nói:


        [/align][/align]“Tôi chưa gặp ma lần nào (mong lắm mà không được) ...” 

        [/align]Có lẽ ông ta muốn thấy ma là để xem cách tả ma của vài tác-giả có đúng hay không. Tôi nghĩ là tôi may-mắn hơn ông ta vì tôi không những đã thấy ma một lần, mà thấy nhiều lần.  Sau đây tôi chỉ xin tường-trình lại đúng 100% những hiện-tượng, những điều tai nghe mắt thấy để tùy qúy vị thẩm-định.


        [/align] Ma Tại Trường Trung-Học Gia-Hội Huế. Trước khi nói đến ma Mậu-Thân, tức ma tại trường Gia-Hội, tôi xin sơ lược vài nét về biến-cố Tết Mậu-Thân, vì tôi nghĩ rằng những hồn ma tại trường Gia-Hội là do biến-cố đó mà ra.

        [/align]Khi Việt Cọng tấn công vào thành phố Huế thì tôi đang ở tại Gia-Hội, cạnh xóm nhà vài người bà con ở đường Nguyễn Bỉnh Khiêm. Tôi xin về phép để chung vui Tết với gia-đình; nhưng trước khi lên làng để thăm thầy mẹ, tôi ghé lại nhà người anh thì bị kẹt tại đây. Tôi phải cải trang và trốn nhui trốn nhủi từ nhà nọ sang nhà kia. Nghe những người hàng xóm kể lại thì từng nhóm VC nhiều lần vào nhà tôi lục-soát, nhưng may là tôi không có trong nhà. 

        [/align]Sau một thời-gian chừng bảy hay tám ngày, khi được tin đồn Mang Cá đang còn được quân-đội VNCH bảo vệ thì tôi cùng gia-đình người bạn và một nhóm người khác tìm cách trốn về Bãi Dâu rồi vượt sông sang Bao Vinh. Tôi mặc áo quần rách-rưới, đội cái nón rách gảy vành và ôm một cháu bé của một gia-đình trong đoàn vừa run vừa đi. Khi gần đến Bãi Dâu, rất may là chúng tôi gặp những tên VC địa-phương chừng 13, 14 tuổi. Chúng rất dễ-dãi nên chúng tôi đi lọt và đến Bao Vinh an-toàn. 

        [/align]Chừng 1 giờ trưa hôm ấy, hướng về Gia-Hội, chúng tôi nghe rất nhiều tiếng súng nổ của VC xử tử nhân-dân. Thật là hú vía! Nếu chậm một vài giây thì chúng tôi cũng tiêu-tùng rồi!

        [/align]Chúng tôi ở đây chừng một tuần hay 10 ngày, luôn ngóng về Gia-Hội. Trong thời-gian này, một anh bạn thân của tôi là viên Đại-Úy làm ở đại-đội Quân-Nhu thường xuyên thăm-viếng và giúp đỡ chúng tôi về tinh-thần cũng như vật-chất, và nhất là cho biết những tin sốt dẻo về cuộc chiến.         
                                                                             
        Khi nghe tin Gia-Hội đã được giải-phóng, gia đình bạn tôi và tôi bèn trở về ngay. Anh ta nôn nóng muốn biết ngôi nhà mới xây của anh có bị bom đạn gì không. Còn tôi thì muốn biết chiếc xe Vespa Sprint của tôi mới mua vứt sau hè nhà của người bà con còn hay mất. Tôi nghĩ xe có mất cũng chả sao, chỉ tiếc những thứ quan-trọng cất trong xe. Nhưng rất may, nhà cũng như xe còn nguyên-vẹn.


        [/align]Khi chúng tôi chưa tới trường trung-học Gia-Hội, cách chừng 1 km, thì đã ngửi thấy mùi hôi thối nồng-nặc. Đến nơi thì một cảnh rất thương-tâm bày ra trước mắt. Hơn 400 tử thi ửng hồng hay đỏ được sắp sít nhau từ cổng trường vào tận sau hàng tre. Theo lời mấy người đi giúp đào xác kể lại thì một, hai ngày trước đó, thân-nhân đã đến nhận chừng 150 xác đem về mai-táng rồi.

        [/align]Tôi không hiểu chỗ ở đâu mà chôn nhiều như vậy? Tại Gia-Hội, ngoài trường Gia Hội còn có những mồ chôn tập thể khác: Ba Viên gần chùa Diệu Đế, bãi đất sau chùa áo vàng Tăng-Quang-Tự, Bãi Dâu, nhưng tôi không rõ số lượng tử-thi là bao nhiêu. Mấy đứa em và bà con của tôi thì tôi biết chắc là bị chôn sống ở Kim-Long nhưng tôi cũng cố gắng đi quanh một vòng để họa may nhận ra xác người quen nhưng thối quá nên phải dội lui!

        [/align]Những ai đến nhận ra xác thân-nhân thì kỉnh cho các cụ đã đào xác một ít tiền để uống rượu mà thôi. Đêm đến, những xác chưa có người nhận thì bị heo hay chó ăn bớt tay chân! Trong cuốn hồi-ký, tướng Westmoreland nói số người bị giết trong vụ Mậu-Thân tại Huế là 2800 người. Thật ra, cả Huế và các vùng phụ-cận, tổng số người chết là gần 8000 người. Tôi muốn viết thư phân-bua với ông ta nhưng chưa có dịp.

        [/align]Tám, chín tháng sau ngày Tết, hay gần suốt cả năm Mậu Thân, Huế là một thành phố chết… Hầu như mỗi ngày hay mỗi tuần, ở một góc phố, trên một con đường, trên một cánh đồng, trong sân đình, chùa, hay trong sân của trụ sở xã, người ta thấy một nhóm 5, 6 người mặc đồ tang ngồi quanh 1, 2 cái tiểu (hòm nhỏ) bọc giấy điều khóc lóc một cách rất ai oán; tiếng khóc vọng ra cả một vùng! Họ là những người vừa tìm ra xác thân nhân ở một nơi nào đó. Những người qua đường thường là đồng cảnh ngộ nên dừng lại thăm hỏi.

        [/align]Mỗi khi thấy những cái quan tài màu đỏ là tôi rùng mình! Màu đỏ thường tượng trưng cho sự tươi vui, hạnh phúc như màu đỏ của hoa hồng, của thiệp cưới, của bao lì-xi… nhưng màu đỏ của quan tài trông rất là dễ sợ!

        [/align]Không riêng gì thành phố Huế, tại các quận trong tỉnh Thừa Thiên như Phú Thứ, Phú Vang, Phú Lộc, Hương Trà, Hương Thủy, Phong Điền,v.v… cảnh những đoàn người đi tìm xác thân nhân xôn xao diễn ra hàng ngày. 

        [/align]Những tiếng khóc ai-oán, những quan tài đỏ rùng-rợn… cảnh sắc tang-tóc đó không bao giờ phai mờ trong óc tôi được! Còn nóng hổi như mới xảy ra ngày hôm qua! 

        [/align]Không hiểu vì sao mà VC thù ghét dân Huế đến như vậy?

        [/align]Vài năm sau, khi nhắc đến biến cố Mậu Thân, vài sĩ quan Mỹ đã nói với tôi rằng: “Số người bị chết oan ở Mỹ Lai đâu có nhiều mà VC thổi phồng lên thành 150, xây lăng dựng bia làm rùm beng lên với cộng-đồng quốc-tế; còn tụi nó giết 8,000 người ở Huế thì sao lại im re?  Hay là tên người chết quá nhiều nên không thể làm bia đá lớn để mà khắc lên được?

        [/align]Sau khi VC chiếm miền Nam , tôi còn được tiếp-tục đi dạy một vài năm tại trường trung học Gia-Hội. Và tôi thấy dư âm của Mậu-Thân vẫn còn lẫn-quất đâu đây. Đôi khi làm bồn hoa, trồng cây hay cuốc cỏ, học sinh tìm thấy một vài ống xương, một mái tóc, hay một đầu lâu trong bụi tre là chuyện bình-thường.                                                                                                                                
        Hồi đó, đêm đêm các giáo sư được phân công trực. Một bữa nọ, tôi được phân công trực cùng với anh bạn. Đến 1 giờ sáng, anh ta bảo tôi: “Tôi cần về nhà để rửa mấy cuốn phim, anh trực một mình có sợ không?” Tôi bèn đáp: “Không sao, anh có việc cần thì cứ về đi.”


        [/align]Anh ta đi rồi tôi mới thấy lạnh người! Tôi vừa nằm xuống được vài phút thì nghe tiếng guốc lóc-cóc và tiếng cười trên lầu, ngay trên phòng giáo-sư. Chừng năm phút sau tôi nghe tiếng guốc đi dọc theo hành lang, tôi liền chạy vụt ra sân ngước nhìn lên thì thấy một vệt trắng, tựa như một cái khăn, loáng lên nơi cửa sổ hai, ba lần rồi biến mất. Tôi nằm xuống lại và cố ngủ nhưng lại nghe tiếng cười nổi lên, lần nầy rất là ghê-rợn! Tôi chạy ra sân và nói vọng lên lầu: “Cô nương nào đó, có buồn thì xuống đây nói chuyện cho vui!”      

        [/align]Không nghe trả lời, tôi vội bước vào. Tôi lại nghe tiếng cười rùng-rợn và tiếng rầm-rầm của bàn ghế bị xô đẩy. Tôi bèn ngồi dậy, chắp tay nói: “Tôi biết các Bạn bị giết một cách oan-uổng! Nhưng các Bạn chưa chết! Các Bạn còn sống trong khuôn viên nầy! Tôi cầu mong vong linh các Bạn sớm tiêu diêu nơi Miền Cực Lạc!” Sau đó tôi đọc mấy câu chú thì tiếng cười im bặt, và tôi ngủ đi khi nào không biết. 

        [/align]Sáng hôm sau, đến trường tôi kể chuyện bị ma khuấy phá cho mọi người nghe thì mọi người đều bảo: “Có lạ gì đâu! Ai trực đêm cũng gặp hoàn-cảnh như vậy!”

        [/align]Hai hôm sau, độ lúc 10 giờ sáng, trong khi tôi đang ngồi trong phòng giáo-sư thì nghe những tiếng thét rùng-rợn của các nữ-sinh từ dãy lầu phía tây. Tiếng thét khủng- khiếp, tựa như tiếng thét của người khi bị lưỡi lê đâm vào cạnh sườn. Những tiếng thét đó, tựa như một luồng điện, lan từ phòng nọ sang phòng kia, rồi sang dảy lầu phía đông, kéo dài từ 30 đến 40 phút, có khi lâu hơn, mới chấm dứt.

        [/align]Chuyện học sinh la hét như vậy mỗi tuần xảy ra vài lần và kéo dài trong ba năm liền; và mỗi lần học-sinh la hét như vậy thì vang động cả thành phố. Các nam-sinh thì không la hét, nhưng chúng bảo “trong khi la hét, mặt mày các nữ-sinh ngồi bên cạnh trông rất dễ sợ.” Mỗi khi nghe học-sinh la hét vang dội thì những người đang đi trên đường Võ Tánh trước mặt trường đều dừng lại xem. Những ai sống tại Huế trong thời-gian từ 1976 về sau mà không biết chuyện ma tại trường Gia Hội là điều đáng ngạc-nhiên.

        [/align]Một nữ-giáo-sư, dạy Vật-Lý, đã nói với tôi: “Tôi cố gắng trấn tĩnh hết sức, không thì đã ném viên phấn và cùng hét với tụi học trò rồi!” Có lẽ ma chỉ trêu các nữ sinh chứ không chọc cô giáo? Tôi thì không bao giờ được chứng-kiến các nữ-sinh trong lớp tôi đang dạy la hét cả, mặc dù nữ-sinh các lớp bên cạnh đang la hét rất dữ-dội. Các học-sinh của tôi nói rằng: “Có lẽ vì thấy thầy đang dạy các em nên ma không dám vào trêu chọc tụi em!”

        [/align]Những cảnh như vậy diễn ra hầu như mỗi tuần vài lần và kéo dài trong ba năm liền nên hầu như mọi người đang sống tại Huế không thể nói là không biết?

        [/align]Đến năm thứ ba, vì chuyện kéo dài quá lâu nên một lần nọ, ông hiệu-trưởng mời một chuyên-viên y-tế từ trạm xá Gia-Hội đến để thẩm-định tình hình. Anh ta bảo đó là do sự động kinh nhất thời mà thôi, không do ma quái gì cả. Một vài nữ-giáo-sư chi viện từ miền Bắc vào thì không đồng ý; họ quả-quyết đó là do bị ma trêu, vì họ biết một vài trường-hợp tương-tự như vậy đã xảy ra ở Hà Nội. Tôi hỏi một vài nữ-sinh vì sao mà la hét như vậy, thì các em đó luân-phiên cho biết rằng:  “Em cảm thấy một bàn tay lạnh ngắt đang bóp cổ em.”
        “Em thấy ai đang rị tóc em xuống và không thể ngẩng đầu lên được.”
        - “Em cảm thấy một bàn tay chụp vào sau ót em và một bàn tay bịt mũi và miệng em lại.”
        - “Em thấy hai bàn tay lạnh ngắt đang bóp vào hông em.”
        - “Em cảm thấy hai bàn tay lạnh ngắt đang kéo chân em.”
        - “Em cảm thấy những móng tay sắc đang bấm vào hông em.”
        - “Em cảm thấy một bàn tay lạnh sờ vào má em và nghe như ai hỏi bên tai “Em có yêu anh không? Có đi chơi với anh không?” ... v.v... 
        Khoảng năm 1980 hay 1981, tôi gặp lại vài phụ-huynh ở quanh trường và hỏi họ về chuyện la hét của học trò thì họ cho biết như sau:


        [/align]“Thầy không biết à? Sau góc trường có một cái giếng sâu, bọn VC đã ném 17 hay 18 thanh niên xuống đó và lấp đất lại. Oan hồn các thanh-niên đó đã trêu chọc các nữ-sinh mà thôi. Chúng tôi và một nhóm phụ-huynh đã luân phiên nhau đến cái giếng cầu đảo bốn, năm đêm liền nên các cậu mới thôi trêu chọc con cái chúng tôi. Hơn cả tháng nay, đêm nào cũng có phụ-huynh đến đó cầu-nguyện.”

        [/align]Khi viết đến đây tôi sực nghĩ rằng: Tại sao trong những năm từ sau 1968 cho đến 1975, các hồn ma vẫn “ở quanh quẩn” trong khuôn viên trường Gia Hội nhưng không khuấy phá học sinh mà mãi đến 1976 trở đi mới bắt đầu sách động? Hay là ma thương học sinh Cọng Hòa hơn học sinh XHCN chăng?

        [/align]Những cựu học sinh trường Gia-Hội, hiện sống tại San José và ở Nam Cali, mỗi khi nghe lại chuyện Ma Mậu Thân tại trường thì đều rùng mình. Chuyện ma tại trường trung-học Gia-Hội hiện nay vẫn còn ăn sâu trong óc tôi, không bao giờ quên được. Tôi tin rằng vong-linh các oan-hồn tại trường Gia-Hội vẫn còn “sống” tại đó. Chết đâu phải là hết?

        nguoisaigon

        [/align]
        0


        ngọn triều âm

        Thơ : Cao Nguyên
        Nhạc - Hát : Hoàng Thy Mai Thảo
        Đàn : Hồng Thư - Paris

        http://hathaykhongbanghayhat.org/node/4738

        (mến tặng những tiếng hát
        như ngọn triều âm trên tháng tư buồn)


        khi mặt trời vỡ, chiều rơi xuống
        ngọn triều âm từ vực thở vút lên
        phả vào không gian trường ca sóng vỗ
        ngợi ca rừng nuôi mộ cỏ rêu xanh!

        lời khai tử chào tiếng hát em
        anh đọc trên đỉnh trường sơn mùa tuẫn nạn
        còn âm vang bi tráng đến bây giờ
        giữa tháng tư đứng chờ mặc niệm!

        *

        khi mặt trời tung bình minh lên núi
        ngọn triều âm xóa rêu phủ mồ hoang
        anh lại chào em tiếng hát ngày xưa
        bằng hơi ấm khúc dương cầm của biển

        tháng tư về với nụ cười thánh thiện
        đất trở mình khoe hoa nở lời chim
        rừng dụi mắt sau triền miên tĩnh mịch
        nhìn chăm chăm cây lá biếc quanh mình!

        cám ơn em, tiếng hát của rừng xưa
        ngọn triều âm dấu trong mùa sử tích!

        Cao Nguyên
        md040810

        thời gian còn đủ không em
        để mình nhớ lại mông mênh tình người
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-16 17:26:50trieuam>
        Trích đoạn: Cao Nguyên Việt



        ngọn triều âm

        Thơ : Cao Nguyên
        Nhạc - Hát : Hoàng Thy Mai Thảo
        Đàn : Hồng Thư - Paris

        http://hathaykhongbanghayhat.org/node/4738

        (mến tặng những tiếng hát
        như ngọn triều âm trên tháng tư buồn)


        khi mặt trời vỡ, chiều rơi xuống
        ngọn triều âm từ vực thở vút lên
        phả vào không gian trường ca sóng vỗ
        ngợi ca rừng nuôi mộ cỏ rêu xanh!

        lời khai tử chào tiếng hát em
        anh đọc trên đỉnh trường sơn mùa tuẫn nạn
        còn âm vang bi tráng đến bây giờ
        giữa tháng tư đứng chờ mặc niệm!

        *

        khi mặt trời tung bình minh lên núi
        ngọn triều âm xóa rêu phủ mồ hoang
        anh lại chào em tiếng hát ngày xưa
        bằng hơi ấm khúc dương cầm của biển

        tháng tư về với nụ cười thánh thiện
        đất trở mình khoe hoa nở lời chim
        rừng dụi mắt sau triền miên tĩnh mịch
        nhìn chăm chăm cây lá biếc quanh mình!

        cám ơn em, tiếng hát của rừng xưa
        ngọn triều âm dấu trong mùa sử tích!

        Cao Nguyên
        md040810



        Bài này hay quá anh Cao Nguyên ơi...
        Hay nhất là có cái tên em ở trỏng luôn [:D]

        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
        Không tiếng khóc, không nụ cười
        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


        0
        Trích đoạn: Phù Vân
        Hôm nay tôi gởi đến các bạn một số nhỏ món ăn Sài Gòn và Hà Nội.
        Vì quá nhiều các bạn thích món nào mời ăn món đó, tuy rằng tôi chỉ “chộp”
        một số nhỏ.
        Chỉ cần ăn một món thôi tôi tin các bạn sẽ giảm thọ hết một năm.
        Nếu các bạn thấy mấy cái video nầy hợp khẩu vị thì nên chia cho
        bà con, ăn hết một mình e tôi tốn tiền đi điếu.

        Rau muống Hà Nội:


        [color=#0066cc size=5] 
        [color=#0066cc size=5] 
        Rau muống Saigon

        [color=#0066cc size=5] 
        Chế biến mức đầy ruồi và dòi (Saigon)

        [color=#0066cc size=5] 
        [color=#0066cc size=5] 
        Trà sửa trân châu plastic (các bạn ở hải ngoại nên coi chừng con em mình)

        [color=#0066cc size=5] 
        Hành phi mỡ thúi (Ha Noi)

        [color=#0066cc size=5] 
        Thịt thúi mang lên bàn nhậu:

        [color=#0066cc size=5] 
        Cách sản xuất miếng  thấy hết dám ăn

        [color=#0066cc size=5] 
        Làm nước đá bằng nước dơ (Saigon)

        [color=#0066cc size=5] 
        Đầu nậu chế biến mỡ dầu phế thải bán lại

        [color=#0066cc size=5] 
        Rửa rau bằng nước cống công khai xong đem ra chợ bán (Hà Nội)

        [color=#0066cc size=5] 
        Chế biến bì lợn ghê người (Miền Bắc)

        [color=#0066cc size=5] 
        Tẩy trắng trứng:

        [color=#0066cc size=5] 
        Dau doc nhau qua thuc pham ,  phong su tai Ha Noi

        [color=#0066cc size=5] 
        Sống bồng bềnh trên nước cống (Hà Nội)

        [color=#0066cc size=5] 
        Chan ga canh ga thay ghe





        Chị Phù Vân ơi... Hôm qua hộp xổng chuồng khỉ ở Sóc Bom Bo Bo nhờ mấy cái cây cuốc cong vừa mới bị gãy... hộp mới đu dây đến đền thờ Vua Hùng để lạy tạ tội với tổ tiên...

        Buồn quá, cách đây 4 ngàn năm thuở vua Hùng dựng nước, hộp dám quả quyết là không có con khỉ nào phải rửa rau muốn bằng nước ống cống để dâng lên vua Hùng hết...

        Nay con người ta làm cái chuyện yêu nước... cống đến thế... Ngày giỗ tổ mà thấy tương lai mịt mù như nước... cống....

        Buồn nhất là mình phải thông cảm với những người (?, mình còn là người không nhỉ, mình tệ hại hơn giun gián nữa...) yêu ... nước cống như vậy... Họ cũng vì hoàn cảnh thôi mà!

        hộp thấy mình thật hổ thẹn với tổ tiên, mình thua luôn "thằng" Nhật, "thằng" Mỹ, "thằng" Pháp, thua một cách nhục nhã, một cách ê chề, một cách... tục tĩu.

        Mình đã nhiều năm, mình đã lỡ gọi mấy "thằng" này là "thằng" rồi... Bây giờ mình phải tự gọi mình là cái gì thấp kém, hèn hạ hơn thế nữa...

        Kính lại vua Hùng, con là hậu duệ, con có tội với các ngài... Con phải làm sao bây giờ để khỏi... uống và ăn mừng trên... cống rãnh.... Con phải làm thế nào để thoát khỏi kiếp dòi bọ đục nát quê hương????


        Sao tự nhiên hộp căm ghét "thằng" Mỹ, "thằng" Pháp đến thế... Chỉ vì kêu nó bằng "thằng" mà bây giờ mình phải tự xem mình là một loại gì đó thấp kém hơn "thằng"...

        Ôi, cuộc sống dòi bọ!!!! Có lẽ mình còn tệ hại hơn dòi bọ nữa hộp à!

        Dòi bọ không biết nước cống dơ nên cứ cứ nhởn nhơ trong đó...

        Mình là hạng thấp hơn dòi bọ... Biết nước cống dơ nhưng vẫn cứ nhởn nhơ, vẫn yêu nước cống, vẫn ca tụng nước cống, vẫn hôn hít tất cả những gì trong nước cống và khen .... NGON... và xem mình là đình cao của trí tuệ loài DÒI!!!!!

        Xin tổ tiên tha lỗi cho con, con viết trong lúc quá buồn nên chắc là đã làm phật lòng tổ tiên.... Con xin chịu tội với tòa án nhân quả....

        Xin hồn thiêng sông núi tha thứ cho con...

        Xin tha thứ cho bé hộp đã vô tình làm cái trang thú tiêu khiển này hơi mùi khỉ và cống.

        Hu Hu....




        Hoa tím học trò
        Đời là
        Bốn  mùa thương và nhớ
        Nghịch ngợm
        Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
        Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-11 00:33:35dzuylynh>
        Trích đoạn: dohop

        Xin tổ tiên tha lỗi cho con, con viết trong lúc quá buồn nên chắc là đã làm phật lòng tổ tiên.... Con xin chịu tội với tòa án nhân quả....

        Xin hồn thiêng sông núi tha thứ cho con...

        Xin tha thứ cho bé hộp đã vô tình làm cái trang thú tiêu khiển này hơi mùi khỉ và cống.

        Hu Hu....



        BGK : phải đóng Hộp , nhét dưới NGŨ HÀNH... HẠ SƠN 3.041.975 kiếp !

        TỔ VĂN TIÊN
        Cung Điệu Phù Trầm 
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-11 00:22:58dzuylynh>
         
         
         
         
         http://www.box.net/shared/t24cgnf2i4


        GIAO MÙA
        [/align]album Cuối trời Dâu Bể
        [/align]thơ : Vân Hồng _ phổ nhạc & trình bày : Dzuylynh
        [/align] 
        [/align] 
        [/align] 
        [/align]Bây giờ đã cuối mùa sang
        Heo may rớt lại úa vàng tim nhau
        Gió bấc nhói nụ hôn đầu
        Mưa buồn mong nắng hong sầu lên mi
        Nhớ thêm một chút làm gì
        Buồn thêm một chút người đi có đành?
        Cuộc vui nào chẳng tàn canh
        Đời ai được mấy trống canh để cười
        Ta lắng lòng, ngẫm sự đời
        Càng mong càng vắng, càng tươi càng sầu
        Tình là trả nợ cho nhau
        Duyên là số phận trời cao định rồi
        Đời người như một cuộc chơi
        Lỡ lòng trót nhớ một người phải quên
        Ai làm ta rối dạ thêm
        Ai làm ta uống đến mềm môi say
        Lả vào lòng những đắng cay
        Lả vào đời những rủi may đáng ngờ
        Giờ ta lại tập làm thơ
        Giờ ta lại thả vẩn vơ lên trời
        Sông Ngân Hà mải miết trôi
        Ta trầm mình để thoát đời đa đoan!
        [/align] 
        [/align]13/11/2009 Vân Hồng
        April 10.2011_ thunglũnghoavàng Dzuylynh

        [/align][/align]

        [/align][/align]
        Cung Điệu Phù Trầm 
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-11 03:02:29Phù Vân>
         


        thương tặng bé hộp
        thương yêu đến cháu Mítmimi, ngủ ngoan...

                                                           
                                                                  THIỀN CA : TRỞ VỀ

                                                       http://www.box.net/shared/xk548uhuht
         
                                                          sáng tác & trình bày : Dzuylynh

        0
         
                        thươngtặng bé MúiBỉn
                        thươngtặng bé ÚtRau 
                        mến tặng bônghoađá 
                        thân tặng cỏmay                                 
         
         
                                                                               THIỀN CA : NHỚ
         
                                                                        http://www.box.net/shared/2lj7u7xeqs
         
                                                                          sáng tác & trình bày : Dzuylynh
        0
         
         
        thương tặng bé hộp
         
                                                           
                                                                       THIỀN CA : MAI VỀ
         
         
                                                                    http://www.box.net/shared/zbmb986o6d
         
         
                                                                        sáng tác & trình bày : Dzuylynh
        0