Hoài Linh: Tôi không chán mình nhưng tôi sợ mình
Anh không chán mình, tuy nhiên sợ mình, cái anh sợ nó nhiều hơn chán. Sợ cái vai diễn mình đi theo cái lối mòn, mình sợ không làm được điều gì mới nữa.
- Công ty Đại Cồ Việt của anh được thành lập nhưng không hoạt động về lĩnh vực kịch sân khấu, tại sao anh không dùng thế mạnh của mình để khuyếch trương sân khấu?
- Công ty chuyên về đào đạo, nhận học viên và đào tạo. Sở dĩ công ty của anh tồn tại là chính bởi cái nguồn lực trong nghệ thuật lúc nào cũng cần và ở đó các học viên học những gì họ thích. Ở đây không như những nơi khác ở chỗ là dạy chuyên môn về hài chứ không dạy tổng thễ như những nơi đào đạo khác. Sẽ phù hợp cho nhiều người muốn học hài không.
- Ngoài khả năng bẩm sinh, thì tiêu chí để anh tuyển chọn học viên học của là gì và anh sẽ dạy là gì?
- Thật ra trước tiên là cần khả năng bẩm sinh cái đã, tiêu chí của anh là ngoài việc học ở trường, cần phải va chạm sân khấu để họ rút thêm được nhiều kinh nghiệm và có tính chủ động trên sân khấu chứ họ học lý thuyết không thì không.
- Giới trẻ giờ rất là nhiều người họ chỉ thấy danh vọng, hào quang, mà không thấy mặt trái phía sau sân khấu, nên thường là họ nhắm mắt lao theo, vậy người nghệ sĩ có cố gắng hết mình, có cơ hội thể hiện, mà không có tài thì họ có thành công không?
- Có, tuy nhiên nó sẽ không được lâu, nó sớm mai một. Bạn có thế dùng tiền, dùng tất cả chiêu thức để tự lăng xê mình, nhưng cái quan trọng bạn không có thực tài thì quy luật đào thải sẽ rất nhanh. Bởi vì khán giả ngày càng cập nhật rất nhiều cái mới, và những cái mới đó người ta sẽ so sánh, nếu có sự so sánh rồi thì anh không có trụ được lâu dài, nếu anh có thực tài và lao động hết mình, yêu nghề, đam mê với nó thì cái người đó trụ lại được bền vững hơn, khi được cái đỉnh danh vọng rồi thì mình dùng cái đức, biết rèn cái đức để đối nhân xử thế, chứ không lên làm ngôi sao rồi thì hách dịch thì họ cũng ghét.

- Anh là người cúng tổ rất lớn và rất năng nổ trong việc đối đãi với những người nghệ sĩ thế hệ trước, những người về già mà không còn đứng trên sân khấu nữa nhưng những người ngoài cuộc sẽ đánh giá anh chơi nổi và đặt câu hỏi:tại sao anh không sử dụng cho việc khác ý nghĩa hơn chẳng hạn như làm từ thiện?
- Anh đã làm rất nhiều với những cái gọi là chia sẻ, còn riêng vấn đề tâm linh anh không…, anh không đốt cho ca sĩ, anh đãi bạn bè anh ăn. Ví dụ cuối năm mình cúng 1 con heo, mỗi nghệ sĩ cùng đóng góp, mỗi người cùng chung tay. Cái thứ 2 nữa là buổi họp mặt cho nghệ sĩ để có thể tổng kết hoạt động sau 1 năm. Ai yêu thương đùm bọc nhau thì cứ tới đó. Mình tạo cái nếp như ông bà xưa mình nói cần phải có nguồn, cái nghề nào cũng có nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây. Anh em cùng chia sẻ cái truyền thống này, mình đem đến cúng viếng để cùng nhau ăn uống, gặp gỡ vì thời gian 1 năm trời mình mới gặp lại. Còn người ngoài nói thằng đó nó chơi nổi, anh nghỉ mình có cái lòng thôi, người ta nhìn vào anh trong cuộc sống đời thường thì họ biết anh có chơi nổi hay không, có thể đúng nếu anh dùng cái tiền đó để anh tự làm anh PR rực rỡ cho người ta nhìn, ai nói gì được anh nhưng anh không thích. Cái đó nó không có ý nghĩa gì cả, còn cái chơi nổi trong cúng kiến thì xin lỗi, người ta có thể đánh giá anh bất cứ lúc nào, nhưng riêng bản thân anh, anh hiểu anh đang làm gì và anh muốn gì.
- Ai cũng biết sân khấu nụ cười mới sáng đèn đều đặn nhờ tên tuổi Hoài Linh, người ta đặt sẽ câu hỏi tại sao nơi đào tạo nghệ sĩ là Đại Cồ Việt của anh anh không hoạt động mà tìm đến một nơi không phải của mình?
- Không phải anh không tổ chức, bởi vì anh không thể bỏ nụ cười mới được vì nó là cái tâm huyết của anh, còn bên Đại Cồ Việt anh sẽ tổ chức 1 cái dạng khác, hình thức khác, chứ anh không làm sân khấu kịch. Bởi vì đi tìm một cái sân khấu, rạp rất nhiều khó khăn. Công ty mới mà đi tìm cái rạp thì nó còn khó khăn gấp 10 lần, bởi vì những người đi trước họ biết và họ lấy hết rồi, họ lấy triệt để, họ lấy không còn cái chổ nào mà đẹp đẻ để nụ cười mới nó làm nữa, chứ đừng nói gì nữa để kinh doanh.
- Nhưng anh xuất hiện rất nhiều và show diễn liên tục ở nụ cười mới, anh có sợ bị khán giả nhàm chán không?
- Anh không sợ, cái sân khấu kịch nụ cười mới nó chỉ có 3 kênh khách, với lượng khách mà trống đồng nó làm 365 ngày thì 1 ngày bình quân 1000 khách, mà mình vẫn diễn được như thường.
Anh vậy nè, ai thích thì đến với anh, ai không thích dù mình làm bất cứ cái gì đi nữa thì người ta cũng không đến, 1 phần sợ nhàm chán thì kịch bản mỗi lúc mỗi khác, nhân vật mỗi lúc mỗi khác.
- Khán giả sẽ không chán, nhưng bao nhiêu năm hoạt động trong nghề với tần số xuất hiện như vậy thì anh có cảm thấy tự chán mình không?
- Anh không chán mình, tuy nhiên sợ mình, cái anh sợ nó nhiều hơn chán. Sợ cái vai diễn mình đi theo cái lối mòn, mình sợ không làm được điều gì mới nữa.

- Để làm được nghệ danh hài nỗi tiếng như ngày hôm nay thì việc gì là khó nhất?
- Khó nhất đó là cách sống bởi vì khi khán giả cho mình cái tên tuổi rồi, đòi hỏi của họ cao hơn nhất là về con người mình. Nhưng cái cách lùi xùi của anh cũng có nhiều người có ý kiến lắm, nói nó bèo, nhưng anh thực chất anh là vậy chứ anh không có tự tạo.
- Để khán giả đón nhận đặt cho anh lên 1 vị trí và giữ lấy vị trí đó theo anh thì điều nào khó hơn?
- Giữ được vị trí nó khó hơn.
- Nhưng nhiều người cả đời chưa chắc đã tạo được một vị trí?
- Đúng, cái đó còn phụ thuộc vào sự may mắn. May mắn có thể đến được với em hay không và em có thể kiếm được cái vai diễn nào cho mình. Có những ca sĩ nó hát rất dở, nhưng công nghệ lăng xê, áo quần lòe loẹt nhất là trong thời gian sau này, dung cái đẹp để đập vô mắt khán giả, cuối cùng thì cái vị trí của nó cũng không đẳng cấp - đó là ca sĩ. Còn bên kịch thì khó, chính vì vậy mà anh luôn tạo điều kiện cho các em trẻ có 1 vai diễn cho khán giả, kiếm thêm cái mới chứ ăn hoài cái cũ nó chán, mình tự coi mình mà mình còn chán huống gì.
- Hoài Linh qua các giai đoạn từ lập nghiệp cho đến bây giờ, nếu nói tri ân thì anh tri ân ai?
- Chắc chắn là khán giả rồi. Anh bước vào nó rất là ngẫu nhiên, chính khán giả cho anh ngày hôm nay. Cái thứ 2 là bố mẹ đã động viên anh rất nhiều, và những người đồng nghiệp của anh. Đặc biệt là Thầy Trần Ngọc Giàu, người đã giúp anh khẳng định trong mắt người khác anh là anh làm được nhiều việc khác chứ không riêng diễn hài kịch.
- Diễn hài rất là khó, có người nói diễn cho người ta cười mà người ta không cười là vô duyên?
- Người ta không cười thì mình khóc, chứ vô duyên là chắc rồi.
- Anh là người nghệ sĩ thì chắc chắn không khỏi sự lãng đãng đôi lúc không làm chủ được cảm xúc của mình, giờ anh là quản lý, có khi nào anh đem sực lãng đãng của nghệ sĩ vào trong công việc quản lý hay đem cái sự cứng nhắc của việc quản lý vào trong nghệ thuật không?
- Anh không dạy bởi vì anh không học qua trường lớp. Anh chỉ có thể truyền đạt kinh nghiệm của mình và tìm được trong lớp học đó có 1 tố chất nào đó mình phát hiện ra, mình tới nói với thầy mình dùng cái đó để mình khai thác nó nên anh không lo mình sẽ bị chi phối nhiều trong hai công việc.

- Anh có bị ảnh hưởng bởi 1 thần tượng nào không?
- Ngày xưa thì anh có bị ảnh hưởng nhiều, sau này anh không.
- Em thấy giới trẻ giờ luôn có 1 thần tượng!
- Anh chỉ thích thôi chứ không đến độ mê tín và phải bắt trước cho giống anh rất sợ cái đó.
- Cái sự bắt trước và cái sự đi theo 1 thần tượng nào đó hiện nay rất nổi trội theo anh thì cái đó có phải là sự đi lùi của nghệ thuật không?
- Mình không thể nói được ai, vì cái người bắt trước thần tượng nó kinh khủng lắm, có thể làm bắt cứ thứ gì. còn theo nghệ thuật thì không nên làm giống vì sao cái giống đầu tiên có thể gây chú ý nhưng nếu anh coi 3-4 lần rồi coi bản sao thì coi bản chính nó hay hơn.
[/align]
Anh không chán mình, tuy nhiên sợ mình, cái anh sợ nó nhiều hơn chán. Sợ cái vai diễn mình đi theo cái lối mòn, mình sợ không làm được điều gì mới nữa.

- Công ty chuyên về đào đạo, nhận học viên và đào tạo. Sở dĩ công ty của anh tồn tại là chính bởi cái nguồn lực trong nghệ thuật lúc nào cũng cần và ở đó các học viên học những gì họ thích. Ở đây không như những nơi khác ở chỗ là dạy chuyên môn về hài chứ không dạy tổng thễ như những nơi đào đạo khác. Sẽ phù hợp cho nhiều người muốn học hài không.
- Ngoài khả năng bẩm sinh, thì tiêu chí để anh tuyển chọn học viên học của là gì và anh sẽ dạy là gì?
- Thật ra trước tiên là cần khả năng bẩm sinh cái đã, tiêu chí của anh là ngoài việc học ở trường, cần phải va chạm sân khấu để họ rút thêm được nhiều kinh nghiệm và có tính chủ động trên sân khấu chứ họ học lý thuyết không thì không.
- Giới trẻ giờ rất là nhiều người họ chỉ thấy danh vọng, hào quang, mà không thấy mặt trái phía sau sân khấu, nên thường là họ nhắm mắt lao theo, vậy người nghệ sĩ có cố gắng hết mình, có cơ hội thể hiện, mà không có tài thì họ có thành công không?
- Có, tuy nhiên nó sẽ không được lâu, nó sớm mai một. Bạn có thế dùng tiền, dùng tất cả chiêu thức để tự lăng xê mình, nhưng cái quan trọng bạn không có thực tài thì quy luật đào thải sẽ rất nhanh. Bởi vì khán giả ngày càng cập nhật rất nhiều cái mới, và những cái mới đó người ta sẽ so sánh, nếu có sự so sánh rồi thì anh không có trụ được lâu dài, nếu anh có thực tài và lao động hết mình, yêu nghề, đam mê với nó thì cái người đó trụ lại được bền vững hơn, khi được cái đỉnh danh vọng rồi thì mình dùng cái đức, biết rèn cái đức để đối nhân xử thế, chứ không lên làm ngôi sao rồi thì hách dịch thì họ cũng ghét.

- Anh là người cúng tổ rất lớn và rất năng nổ trong việc đối đãi với những người nghệ sĩ thế hệ trước, những người về già mà không còn đứng trên sân khấu nữa nhưng những người ngoài cuộc sẽ đánh giá anh chơi nổi và đặt câu hỏi:tại sao anh không sử dụng cho việc khác ý nghĩa hơn chẳng hạn như làm từ thiện?
- Anh đã làm rất nhiều với những cái gọi là chia sẻ, còn riêng vấn đề tâm linh anh không…, anh không đốt cho ca sĩ, anh đãi bạn bè anh ăn. Ví dụ cuối năm mình cúng 1 con heo, mỗi nghệ sĩ cùng đóng góp, mỗi người cùng chung tay. Cái thứ 2 nữa là buổi họp mặt cho nghệ sĩ để có thể tổng kết hoạt động sau 1 năm. Ai yêu thương đùm bọc nhau thì cứ tới đó. Mình tạo cái nếp như ông bà xưa mình nói cần phải có nguồn, cái nghề nào cũng có nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây. Anh em cùng chia sẻ cái truyền thống này, mình đem đến cúng viếng để cùng nhau ăn uống, gặp gỡ vì thời gian 1 năm trời mình mới gặp lại. Còn người ngoài nói thằng đó nó chơi nổi, anh nghỉ mình có cái lòng thôi, người ta nhìn vào anh trong cuộc sống đời thường thì họ biết anh có chơi nổi hay không, có thể đúng nếu anh dùng cái tiền đó để anh tự làm anh PR rực rỡ cho người ta nhìn, ai nói gì được anh nhưng anh không thích. Cái đó nó không có ý nghĩa gì cả, còn cái chơi nổi trong cúng kiến thì xin lỗi, người ta có thể đánh giá anh bất cứ lúc nào, nhưng riêng bản thân anh, anh hiểu anh đang làm gì và anh muốn gì.
- Ai cũng biết sân khấu nụ cười mới sáng đèn đều đặn nhờ tên tuổi Hoài Linh, người ta đặt sẽ câu hỏi tại sao nơi đào tạo nghệ sĩ là Đại Cồ Việt của anh anh không hoạt động mà tìm đến một nơi không phải của mình?
- Không phải anh không tổ chức, bởi vì anh không thể bỏ nụ cười mới được vì nó là cái tâm huyết của anh, còn bên Đại Cồ Việt anh sẽ tổ chức 1 cái dạng khác, hình thức khác, chứ anh không làm sân khấu kịch. Bởi vì đi tìm một cái sân khấu, rạp rất nhiều khó khăn. Công ty mới mà đi tìm cái rạp thì nó còn khó khăn gấp 10 lần, bởi vì những người đi trước họ biết và họ lấy hết rồi, họ lấy triệt để, họ lấy không còn cái chổ nào mà đẹp đẻ để nụ cười mới nó làm nữa, chứ đừng nói gì nữa để kinh doanh.
- Nhưng anh xuất hiện rất nhiều và show diễn liên tục ở nụ cười mới, anh có sợ bị khán giả nhàm chán không?
- Anh không sợ, cái sân khấu kịch nụ cười mới nó chỉ có 3 kênh khách, với lượng khách mà trống đồng nó làm 365 ngày thì 1 ngày bình quân 1000 khách, mà mình vẫn diễn được như thường.
Anh vậy nè, ai thích thì đến với anh, ai không thích dù mình làm bất cứ cái gì đi nữa thì người ta cũng không đến, 1 phần sợ nhàm chán thì kịch bản mỗi lúc mỗi khác, nhân vật mỗi lúc mỗi khác.
- Khán giả sẽ không chán, nhưng bao nhiêu năm hoạt động trong nghề với tần số xuất hiện như vậy thì anh có cảm thấy tự chán mình không?
- Anh không chán mình, tuy nhiên sợ mình, cái anh sợ nó nhiều hơn chán. Sợ cái vai diễn mình đi theo cái lối mòn, mình sợ không làm được điều gì mới nữa.

- Để làm được nghệ danh hài nỗi tiếng như ngày hôm nay thì việc gì là khó nhất?
- Khó nhất đó là cách sống bởi vì khi khán giả cho mình cái tên tuổi rồi, đòi hỏi của họ cao hơn nhất là về con người mình. Nhưng cái cách lùi xùi của anh cũng có nhiều người có ý kiến lắm, nói nó bèo, nhưng anh thực chất anh là vậy chứ anh không có tự tạo.
- Để khán giả đón nhận đặt cho anh lên 1 vị trí và giữ lấy vị trí đó theo anh thì điều nào khó hơn?
- Giữ được vị trí nó khó hơn.
- Nhưng nhiều người cả đời chưa chắc đã tạo được một vị trí?
- Đúng, cái đó còn phụ thuộc vào sự may mắn. May mắn có thể đến được với em hay không và em có thể kiếm được cái vai diễn nào cho mình. Có những ca sĩ nó hát rất dở, nhưng công nghệ lăng xê, áo quần lòe loẹt nhất là trong thời gian sau này, dung cái đẹp để đập vô mắt khán giả, cuối cùng thì cái vị trí của nó cũng không đẳng cấp - đó là ca sĩ. Còn bên kịch thì khó, chính vì vậy mà anh luôn tạo điều kiện cho các em trẻ có 1 vai diễn cho khán giả, kiếm thêm cái mới chứ ăn hoài cái cũ nó chán, mình tự coi mình mà mình còn chán huống gì.
- Hoài Linh qua các giai đoạn từ lập nghiệp cho đến bây giờ, nếu nói tri ân thì anh tri ân ai?
- Chắc chắn là khán giả rồi. Anh bước vào nó rất là ngẫu nhiên, chính khán giả cho anh ngày hôm nay. Cái thứ 2 là bố mẹ đã động viên anh rất nhiều, và những người đồng nghiệp của anh. Đặc biệt là Thầy Trần Ngọc Giàu, người đã giúp anh khẳng định trong mắt người khác anh là anh làm được nhiều việc khác chứ không riêng diễn hài kịch.
- Diễn hài rất là khó, có người nói diễn cho người ta cười mà người ta không cười là vô duyên?
- Người ta không cười thì mình khóc, chứ vô duyên là chắc rồi.
- Anh là người nghệ sĩ thì chắc chắn không khỏi sự lãng đãng đôi lúc không làm chủ được cảm xúc của mình, giờ anh là quản lý, có khi nào anh đem sực lãng đãng của nghệ sĩ vào trong công việc quản lý hay đem cái sự cứng nhắc của việc quản lý vào trong nghệ thuật không?
- Anh không dạy bởi vì anh không học qua trường lớp. Anh chỉ có thể truyền đạt kinh nghiệm của mình và tìm được trong lớp học đó có 1 tố chất nào đó mình phát hiện ra, mình tới nói với thầy mình dùng cái đó để mình khai thác nó nên anh không lo mình sẽ bị chi phối nhiều trong hai công việc.

- Anh có bị ảnh hưởng bởi 1 thần tượng nào không?
- Ngày xưa thì anh có bị ảnh hưởng nhiều, sau này anh không.
- Em thấy giới trẻ giờ luôn có 1 thần tượng!
- Anh chỉ thích thôi chứ không đến độ mê tín và phải bắt trước cho giống anh rất sợ cái đó.
- Cái sự bắt trước và cái sự đi theo 1 thần tượng nào đó hiện nay rất nổi trội theo anh thì cái đó có phải là sự đi lùi của nghệ thuật không?
- Mình không thể nói được ai, vì cái người bắt trước thần tượng nó kinh khủng lắm, có thể làm bắt cứ thứ gì. còn theo nghệ thuật thì không nên làm giống vì sao cái giống đầu tiên có thể gây chú ý nhưng nếu anh coi 3-4 lần rồi coi bản sao thì coi bản chính nó hay hơn.
[/align]
http://www.dangcapsao.vn