<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-03 09:46:36galaxies>
BÃO ĐỜI
Đường đi không đoạn cuối
Em về chốn xa xôi
Anh quay lưng trở gót
Bên đời bão tơi bời
Poem
Tranh Poem đẹp quá đi thôi
Thanh nhìn đến ngẩn ngơ người Poem ơi
Lý Thanh Thanh
Hình này đẹp nhất trên đời
Có rừng Thông đứng sững trời reo vui
Có cô giận dỗi bước lùi
Có chú tức tối bơi bơi lên đàng
Hai người ngoảnh mặt ngó ngang
Poem chộp một ảnh mang sang tặng người
( Tặng chú CT đấy ! He he he - Hổng có ai như bọn cháu mình à - chú đang buồn vì... mà bọn cháu mình cứ trêu chọc mãi - Đúng là mấy "THẰNG QUỶ NHỎ" mà ! )
Poem
Gặp Lại Nhau
Ta giáp mặt một chiều trên đường cũ
Trời lập đông cây trụi lá lặng sầu
Trước chia tay không nghĩ gặp lại đâu
Để bất chợt nhìn nhau trong lặng lẽ
Ta cúi mặt, mắt em hai dòng lệ
Trôi nhạt nhòa trên đôi má gầy hao
Vóc thu sương rung từng chập nghẹn ngào
Tình xưa cũ bỗng dưng bừng dậy sóng
Nói gì đây? khi lòng tràn xúc động
Những lời yêu đã tỏ tự lâu rồi
Đã bao năm sầu khô đắng bờ môi
Những câm lặng biến tim thành cằn cỗi
Ta và em đường giờ chia hai lối
Em về đâu? và ta sẽ về đâu?
Gặp lại chi để khơi dậy niềm đau
Tình đã hết tặng nhau câu "Vĩnh biệt"
TKBG
XÂY LẦU MỘNG
Anh hãy cùng em đem câu "vĩnh biệt"
Lịm huyệt mồ - vẫn giữ lại mãi tim thơ
Màu mực tím em thay màu xanh mơ
Đầy hy vọng cho anh đến bờ hạnh phúc
Lên thuyền nhé ta về nơi trần tục
Thiên Hà sa đáp xuống cõi nhân gian
Áo nâu sòng em gửi lại thiên đàng
Vì anh đấy - em về xây lầu hoàng thuở bé
Anh và em bày trò chơi tuổi trẻ
Em đắp tường - anh chất gạch thành tháp đôi
Cung điện nguy nga cao ngất chạm mây trời
Ta gọi gió đưa thuyền nơi Cung Quế
Em đóng vai Hằng Nga - Còn anh là Hậu Nghệ
Và ngắm nhìn trần thế mỗi độ Rằm sáng Trăng
Đàn trẻ thơ cứ thích gọi mãi tên " Chị Hằng"
Anh đứng cạnh em vui cầm cung oai hùng đấy
Trò chơi tiên ngày thơ giờ vẫn mơ hiền như vậy
Và em mong anh vẫn mãi mãi sống tràn đầy
Như thân tùng em nương tựa không lay
Bên anh em vững như nhành mai anh nhé !
Galaxies
galaxies





