168 trả lời, 17.392 lượt xem —
Trang 6 / 6
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Vị Hoàng Đế Cao Thượng [/align]
Hai thế kỷ sau khi Đức Phật tạ thế, Alexander Đại đế chinh phục gần hết Tây á và đang tiến đến biên cương của Ấn Độ. Nhưng vị Hoàng đế, vị tướng tài ba vẫn chưa quyết định tiến vào Ấn Độ. Ngài hiểu rằng đất nước này có quân đội thiện chiến với những con voi to lớn được huấn luyện kỹ càng. Thời ấy, cai trị đất nước Ấn Độ là Hoàng đế Paras, nổi tiếng là một vị Hoàng đế cao thượng. Alexander cử người yêu của mình đến gặp Paras.
Ở ấn Độ có ngày lễ các chị em gái. Theo phong tục, trong ngày này cô gái có thể buộc sợi chỉ đỏ vào cổ tay chàng trai và gọi chàng là anh trai của mình. Còn chàng trai phải chạm vào bàn chân cô gái và thề sẽ bảo vệ cô như em gái. Em gái thì hứa sẽ cầu nguyện cho anh trai suốt đời.
Vào đúng ngày này, người ta báo cho Hoàng đế Paras biết rằng có cô gái xinh đẹp, nổi tiếng khắp trần gian, người yêu của Alexander Đại đế muốn gặp ông. Hoàng đế Paras bước ra niềm nở chào đón cô gái. Sau đó ông dẫn cô vào cung điện, mời cô ngồi lên ngai vàng và lễ phép hỏi:
- Cô đi đường rất lâu mới đến được đây. Ta có thể giúp cho cô điều gì?
Cô gái trả lời:
- Tôi đi đến đây bởi vì tôi muốn ngài trở thành anh trai của tôi. Tôi không có anh trai và rất muốn ngài trở thành anh trai tôi.
Paras hiểu rằng điều này có thể chỉ là một sự khiêu khích nhưng ông vẫn quì xuống ôm bàn chân người đẹp và nói:
- Nếu cô không có anh trai thì ta xin làm anh trai của cô!
Cô gái quấn sợi chỉ đỏ vào cổ tay vị Hoàng đế và hứa sẽ suốt đời cầu nguyện cho ông.
Sang ngày hôm sau Alexander Đại đế bắt đầu tiến quân vào Ấn Độ. Paras cũng ra trận trên một con voi to lớn. Trong một trận đánh, Paras đã dùng giáo đâm chết con ngựa của Alexander. Alexander ngã xuống đất. Con voi đã được huấn luyện dùng chân giẫm lên kẻ thù, nó đã giơ chân nhưng Paras bỗng nhớ đến sợi chỉ đỏ buộc trên cổ tay và nghĩa vụ của mình trước người yêu của Alexander nên giật dây và con voi lùi lại. Bằng việc làm như vậy, ông đã bỏ qua cơ hội chớp nhoáng và cuối cùng bị thất bại. Ông bị bắt làm tù binh, bị cùm và người ta dẫn ông đến gặp Alexander.
Mặc dù bị cùm nhưng vẻ trang nhã và cao thượng của vị Hoàng đế đã làm cho người chinh phục vĩ đại không khỏi ngạc nhiên và kính phục. Alexander hỏi Paras:
- Ngài muốn ta xưng hô với ngài như thế nào?
- Cần xưng hô như với một Hoàng đế. - Paras trả lời.
Alexander bảo quan lính:
- Ta chưa bao giờ gặp một ai như Paras. Ông ta là tù binh nhưng phong thái và nói năng đĩnh đạc quá.
Sau đó ông ra lệnh:
- Hãy tháo cùm cho ông ấy, ngay cả trong cùm thì ông vẫn là một Hoàng đế. Hãy trả lại vương quốc cho ông ấy!
Trước khi chia tay, Alexander hỏi Paras:
- Tại vì sao ngài đã quay mũi giáo khi ta đã nằm dưới đất? Chỉ một phút là ta đã có thể bị giết chết, hoặc con voi của ngài đã có thể giẫm lên ta. Tại vì sao ngài đã không làm như vậy?
Paras trả lời:
- Xin ngài đừng hỏi về điều này. Đây là sợi chỉ đỏ. Ngài có biết gì về nó không? Tôi không thể bước qua những điều như vậy. Người yêu dấu của ngài là em gái của tôi nhưng không phải vì điều này mà ngài phải tỏ ra trách nhiệm với tôi.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Alexander Đại Đế Và Sannyasin [/align]
Khi Alexander Đại đế chuẩn bị lên đường chinh phục Ấn Độ, thầy của ông là nhà triết học Aristotle dặn: "Từ ấn Độ hãy mang về đây cho thầy một món quà. Hãy đem về đây một Sannyasin - người tránh xa cuộc đời thường để tìm ra chính mình".
Đi qua nhiều nơi, ở đâu Alexander cũng hỏi dân chúng: "Ta muốn gặp người nhận thức được chính mình. Ta không cần người đang đi tìm mà cần người đã tìm được chính mình".
Lần nào dân chúng cũng trả lời ông: "Ở dưới chân đồi, bên sông có ông già như vậy".
Alexander ra lệnh cho một vị tướng đi tìm và dẫn về cho ông người như vậy. Khi vị tướng và binh lính đến nơi nói trên, hỏi một già làng về Sannyasin thì được trả lời:
- Vâng, quả là ở đây có một Sannyasin. Nhưng chắc gì các ông thuyết phục được người này.
Vị tướng cười trả lời:
- Vớ vẩn! Nếu Alexander Đại đế ra lệnh thì cả tổng này sẽ đi theo ông.
Sau đó họ đi tìm Sannyasin, thấy một ông già cởi trần đứng bên sông. Những người lính bảo:
- Ngài hãy đi với chúng tôi. Alexander Đại đế mời ngài làm khách của ông. Ngài sẽ được ban thưởng hậu hĩnh, ngài sẽ có tất cả những gì ngài muốn. Alexander Đại đế sẽ đưa ngài về Hy Lạp.
Sannyasin bình thản trả lời:
- Không một thế lực nào ở đời này bắt được ta theo các người. Nếu Alexander cần ta thì ông ấy cứ việc đến đây.
Vị tướng mà Alexander phái đến tỏ ra vô cùng ngạc nhiên. ông chưa bao giờ nghe giọng kẻ cả như vậy, nhưng ông không dùng sức mạnh mà quay về bảo Alexander:
- Người này rất cao ngạo với con và con sợ hắn cũng sẽ như thế với ngài.
Alexander Đại đế ngẩng đầu kiêu hãnh:
- Kẻ nào không biết kính trọng ta, kẻ đó sẽ chết. Ta đi đây.
Nhưng khi đến nơi, Alexander cảm thấy một điều gì không bình thường. Sannyasin nói với ông trước:
- Ngài là Alexander Đại đế hả. Ta nghĩ rằng tất cả những ai tự xưng mình là người vĩ đại thì không hề vĩ đại.
Ta đến đây không phải để tranh cãi - Alexander Đại đế trả lời - ta đến đây để mời ngài.
Ông già mỉm cười:
- Ta tự do như cơn gió! Không thể nào mời được gió. Gió thổi theo ý mình. Nếu ta cảm thấy cần thì ta tự đến Hy Lạp, nhưng nếu ta không muốn thì chẳng ai bắt được ta.
Những lời này làm cho Alexander giận dữ. Ông rút kiếm ra và nói:
- Nếu ngài không đi theo ta, ta sẽ giết.
Sannyasin trả lời:
- Ngài đã muộn. Ta đã tự giết chết mình.
Alexander giơ kiếm:
- Bây giờ đầu sẽ lìa khỏi cổ!
Sannyasin trả lời:
- Ngài có thể chặt đầu ta nhưng không thể giết được ta, bởi vì khi ngài nhìn thấy đầu ta rơi xuống đất thì ta cũng nhìn thấy nó.
Alexander đã không thể giết con người này. Trong nhật ký của ông vẫn còn ghi lại những điều này. Sannyasin có tên là Datdamesh.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Ông Già Và Cái Chết [/align]
Ngày xưa có một ông già sống đến 100 tuổi. Cái chết biết vậy nên đã nói với ông:
- Đến lúc chết rồi đấy, ông già ạ.
- Cho tôi xin thêm một ít thời gian để chuẩn bị cho ngày chết - ông già nói.
- Được - Cái chết đồng ý - ông cần bao nhiêu ngày?
- Ba ngày - ông già trả lời.
Cái chết nghĩ bụng sẽ để ý xem ông già làm những gì trong ba ngày.
Ngày thứ nhất: ông già đi ra vườn đào hố trồng cây.
"Để xem ngày thứ hai ông già sẽ làm gì" - Cái chết lại suy nghĩ.
Ngày thứ hai: ông già lại đi ra vườn đào hố trồng thêm cây nữa.
"Thế ngày thứ ba ông già sẽ làm gì đây?" - Cái chết rất sốt ruột.
Ngày thứ ba: ông già cũng vẫn đi ra vườn đào hố trồng cây.
- Ông trồng cây mà để làm gì? - Cái chết hỏi - Ngày mai ông đã phải chết rồi?
- Tôi trồng cây để cho mọi người - ông già trả lời.
Cái chết nghe ông già nói vậy đã vội vàng bỏ đi.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Quà Tặng Trong Ngày Cưới [/align]
Ngày xưa có chàng trai và cô gái rất yêu nhau. Cả hai đều rất nghèo nhưng họ vẫn quyết định cưới nhau. Tài sản duy nhất của chàng trai là chiếc đồng hồ do ông nội để lại.
Chàng trai quyết định bán đồng hồ để lấy tiền mua chiếc lược bằng bạc tặng cho người vợ - là người có mái tóc dài tuyệt đẹp. Cô gái cũng nghĩ rằng phải có món quà gì đấy để tặng cho chồng trong ngày cưới nên đã đến bán mái tóc dài và đẹp của mình cho một nhà buôn để lấy tiền mua một dây đeo đồng hồ bằng vàng.
Ngày cưới, chồng tặng vợ chiếc lược bằng bạc nhưng mái tóc dài đã cắt, còn vợ tặng chồng dây đeo bằng vàng cho chiếc đồng hồ mà chồng đã bán đi.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Về Sự Chịu Đựng [/align]
Ngày xưa, vua Do Thái Solomon nổi tiếng là một người anh minh. Dù là một người thông thái như vậy nhưng đôi khi cuộc sống của ông cũng không hề yên lặng. Một hôm nhà vua cho gọi một nhà thông thái trong triều đến và bảo:
- Nhà ngươi hãy giúp ta. Có nhiều thứ trong cuộc sống làm ta không tự chủ được. Ta là người quá đam mê.
Nhà thông thái trả lời:
- Ngài hãy đeo chiếc nhẫn này. Trên mặt nhẫn có khắc dòng chữ "Điều Này Sẽ Qua!". Khi ngài quá giận dữ hoặc quá vui sướng, hãy nhìn vào dòng chữ này thì sẽ bình tâm lại. Nó giúp cho ngài tránh được sự quá đam mê.
Sau một thời gian làm theo lời khuyên này, nhà vua cảm thấy tĩnh lặng hơn trước nhưng có một lần nhìn dòng chữ trên, nhà vua không những không bình tâm, mà ngược lại, còn giận dữ nhiều hơn. Nhà vua tháo chiếc nhẫn định vứt nó xuống hồ nước nhưng bỗng nhìn thấy phía bên trong có viết chữ gì đấy. Vua Solomon để ý nhìn kỹ thì thấy dòng chữ "Và Điều Này Cũng Sẽ Qua...".
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Người Kỵ Sĩ Và Con Rắn [/align]
"Sự tàn nhẫn" của người hiểu biết
còn hay hơn "lòng tốt" của kẻ ngu đần.
Một kị sĩ cưỡi ngựa đi trên đường. Từ xa kị sĩ đã nhìn thấy con rắn chui vào miệng của một người đàn ông đang ngủ nhưng há hốc miệng. Kị sĩ hiểu rằng nếu người đàn ông ngủ tiếp như vậy thì có thể chết vì nọc rắn. Cho ngựa đến gần, kị sĩ nhảy xuống dùng roi da quất vào người đàn ông đang ngủ làm cho người này vô cùng kinh hãi. Không kịp để cho người đàn ông kịp nhớ điều gì xảy ra, kị sĩ lôi người đàn ông đến gốc cây táo, dưới cây này có nhiều quả táo sâu rụng xuống và bắt người đàn ông ăn những quả táo sâu. Sau đó lôi người này ra hồ nước và bắt uống nước thật nhiều. Người đàn ông sợ hãi kêu lên:
- Anh làm tình làm tội tôi vì điều gì, tôi có làm gì anh đâu?
Nhưng kị sĩ chỉ im lặng và càng tỏ ra tàn nhẫn hơn, hành hạ người đàn ông suốt buổi. Cuối cùng người này ngã vật xuống đất nôn oẹ ra táo, nước cùng với con rắn. Chỉ khi đó người đàn ông được cứu mới hiểu ra sự nguy hiểm và nói với kị sĩ :
- Giá mà anh giải thích cho tôi từ đầu thì tôi đã vui lòng làm theo lời anh.
- Nếu tao nói với mày từ đầu thì mày đã không tin, hoặc mày sợ hãi rồi bỏ chạy, hoặc sẽ mặc kệ đời, ngủ tiếp.
Nói xong, kị sĩ nhảy lên ngựa phóng đi.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Tranh Luận Về Hạnh Phúc [/align]
Một lần nhà triết học Socrates hỏi những người học trò của mình:
- Cái gì quan trọng nhất trong cuộc đời?
Những học trò của ông lần lượt nói những quan niệm của mình về vấn đề nêu trên. Một người nói:
- Thứ quan trọng nhất trong cuộc đời là sức khỏe.
Một người khác nói:
- Điều quan trọng nhất là có một thân hình đẹp để hấp dẫn phụ nữ.
Một người thứ ba nói:
- Điều quan trọng nhất là có tiền và có địa vị trong xã hội.
Sau khi những học trò đã nói hết, họ quay sang hỏi Socrates:
- Còn ý kiến của thầy thì sao ạ?
Socrates trả lời:
- Thầy nghĩ rằng điều quan trọng nhất trong cuộc đời là hạnh phúc. Các con sẽ nghĩ sao, liệu một người có sức khỏe tốt là có hạnh phúc trong đời?
- Không ạ.
- Thế một người có thân hình đẹp, rất hấp dẫn phụ nữ liệu có hạnh phúc trong đời?
- Không ạ. Điều này cũng không quan trọng.
- Vậy thì một người có nhiều tiền, có địa vị trong xã hội thì có phải người này lúc nào cũng hạnh phúc?
- Không - thậm chí ngược lại. Những người như vậy thường rất cô đơn.
- Thế người như thế nào trong ba loại người vừa nêu trên các con cho là xứng đáng nhất. Các con hãy hình dung rằng mình cần lời khuyên của bác sĩ. Các con sẽ đến hỏi người bác sĩ nào? Đến người rất giàu, có địa vị, người quyến rũ phụ nữ hay người hạnh phúc?
Tất cả học trò đều nói rằng sẽ đến hỏi bác sĩ có hạnh phúc trong đời, vì cho rằng người này xứng đáng nhất.
- Vậy thì - Socrates kết luận - tất cả chúng ta đều thừa nhận rằng hạnh phúc là thứ quan trọng nhất nên cần phấn đấu vì hạnh phúc như là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời này.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Bài Học Đắt Giá [/align]
Giám đốc công ty cho gọi một nhân viên lên gặp mình. Người này tuần trước đã thực hiện một hợp đồng gây thiệt hại cho công ty hơn 100 triệu đồng. Mặc dù ngay sau đấy nhân viên này hiểu ra nhưng đã muộn.
Chàng trai cảm thấy khuyết điểm của mình, không đợi giám đốc hỏi, đã nói trước:
- Thưa anh, em xin nhận khuyết điểm của mình và tiếp nhận quyết định đuổi việc của công ty.
- Đuổi việc ư? Công ty đã tốn hơn 100 triệu để cho anh học. Chúng tôi không thể cho những nhân viên quí giá như vậy ra đi. Anh hãy trở về làm việc!
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Ai Quan Trọng Nhất [/align]
Một lần, tất cả các bộ phận trong cơ thể người tranh luận với nhau về chuyện ai trong số họ là bộ phận quan trọng nhất.
- Ta là quan trọng nhất - tất cả các bộ phận đều khẳng định như vậy.
Không ai chịu ai. Chúng quyết định đến gặp một thiên thần và nói:
- Thưa Ngài, ai trong số chúng con đây là bộ phận quan trọng nhất?
- Bộ phận quan trọng nhất là bộ phận, mà nếu thiếu nó thì cơ thể khó sống nhất.
Thế là Tiếng nói ra đi. Một năm sau quay trở về hỏi tất cả:
- Thiếu tôi, các anh sống thế nào?
Tất cả trả lời:
- Như những người câm vậy thôi. Không nói nhưng hít thở khí trời, nhìn bằng mắt, nghe bằng tai, suy nghĩ bằng đầu óc - chúng tôi vẫn sống bình thường.
Và Tiếng nói trở lại cơ thể.
Khi đó Thị giác ra đi. Một năm sau quay trở về hỏi tất cả:
- Thiếu tôi, các anh sống thế nào?
Tất cả trả lời:
- Như những người mù vậy thôi. Không nhìn thấy gì nhưng hít thở khí trời, nói bằng lưỡi, nghe bằng tai, suy nghĩ bằng đầu óc - chúng tôi vẫn sống bình thường.
Và Thị giác trở lại cơ thể.
Khi đó Thính giác ra đi. Một năm sau quay trở về hỏi tất cả:
- Thiếu tôi, các anh sống thế nào?
Tất cả trả lời:
- Như những người điếc vậy thôi. Không nghe thấy gì nhưng hít thở khí trời, nói bằng lưỡi, nhìn bằng mắt, suy nghĩ bằng đầu óc - chúng tôi vẫn sống bình thường.
Và Thính giác trở lại cơ thể.
Thế là Trí tuệ ra đi. Một năm sau quay trở về hỏi tất cả:
Thiếu tôi, các anh sống thế nào?
Tất cả trả lời:
- Sống như những con trẻ vậy thôi. Không có trí tuệ nhưng hít thở khí trời, nói bằng lưỡi, nhìn bằng mắt, nghe bằng tai - chúng tôi vẫn sống bình thường.
Sau đó, cơ quan Hô hấp định ra đi. Cả cơ thể lồng lên như con ngựa bị trói chân. Tất cả các bộ phận khóc lóc, quì xuống lạy cơ quan hô hấp:
- Ngươi là ông chủ. Ngươi là quan trọng nhất. Đừng đi!
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Sức Mạnh Của Sự Hiểu Biết [/align]
Ngày xưa ở Ấn Độ có bốn người bạn cùng sống trong một làng. Ba người trong số họ rất thông thạo kinh pháp của đạo Bà la môn nhưng họ không biết cách xử sự khôn ngoan và sáng suốt. Người thứ tư, ngược lại, biết cách xử sự sáng suốt và khôn ngoan trong mọi tình huống nhưng không biết gì về kinh pháp. Một hôm cả bốn người gặp nhau trò chuyện, một người đề nghị:
- Chúng ta là những người thông thuộc kinh pháp và khôn ngoan nhưng nếu ta không đi xa, dùng kiến thức để làm giàu cho mình thì kiến thức của ta phỏng có ích gì?
Thế là họ nhất trí lên đường về hướng Đông. Trên đường một người nói:
- Một người trong số chúng ta không biết chút gì về kinh pháp, không có phẩm chất gì đặc biệt ngoài phép xử sự khôn ngoan, mà ta thì cần gì phép xử sự này, có lẽ ta để cho người này quay về.
- Cậu nên quay trở lại - người thứ hai lên tiếng ủng hộ người kia - bởi vì cậu không biết chút gì về kinh pháp cả.
- Đừng nói bậy, chúng ta là bạn thân từ lâu - người thứ ba lên tiếng phản đối - Hãy để cậu ấy đi cùng.
Tất cả đồng ý. Họ đi qua một khu rừng và nhìn thấy một con sư tử đã chết.
- Đây là cơ hội thử thách những kiến thức của tất cả chúng ta - một người nói - ta hãy làm cho con sư tử này sống lại. Tôi lo phần xương.
- Người thứ hai đồng ý làm sống lại phần gân cốt, người thứ ba đồng ý thổi vào hơi thở.
Người xử sự sáng suốt bảo ba người kia:
- Các cậu hãy từ từ. Nó là sư tử. Nếu ta làm cho nó sống lại, nó sẽ xé xác tất cả chúng ta.
- Cậu đừng có mà nói nhảm - một người nói - bây giờ cậu sẽ nhìn thấy sức mạnh của của kiến thức.
- Thế thì hãy đợi một chút, tớ sẽ trèo lên cây - người xử sự khôn ngoan đề nghị.
Con sư tử sống lại và gầm lên rồi lao vào xé xác ba người kia.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Nhà Thiên Văn Học Và Tên Trộm [/align]
Nhà thiên văn học thường xuyên quan sát bầu trời vào ban đêm. Một hôm có tên trộm lẻn vào nhà ăn trộm. Sáng ra, thấy đồ đạc bị mất, nhà thiên văn học đã đi báo công an.
Tên trộm bị bắt giữ. Hắn khai với công an rằng lúc hắn ăn trộm đồ, trong nhà không có ai cả. Để xác định chính xác tội trạng - ăn cắp hay trấn lột - công an cho gọi nhà thiên văn học.
- Anh ở đâu vào thời điểm bị mất cắp?
- Tôi ở nhà.
- Nhưng tên trộm khẳng định rằng lúc đó không có ai ở nhà.
- Tên trộm tập trung xem cái gì có giá trị đối với nó. Còn tôi thì tập trung vào điều gì quan trọng đối với tôi. Tôi lúc đó "ở trên trời". Chúng tôi cùng ở trong một phòng nhưng đã không nhìn thấy nhau.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Sông Và Hồ [/align]
Một nhà sư quan sát bóng của mình trên dòng nước sông và suy nghĩ: "Để xem có đúng là bóng đứng yên trên sông?". Sau đó nhà sư chạy đến một hồ nước và quan sát. Bóng trên mặt nước hồ không chuyển động.
"Thật lạ lùng - nhà sư nghĩ bụng - ta cứ nghĩ rằng bóng trên mặt nước hồ đứng yên thì quả vậy. Nhưng sông chảy, cuốn đi mọi thứ, nghĩa là sông cũng phải cuốn đi bóng của ta chứ. Thử xem lại một lần nữa".
Bóng trên dòng nước chảy vẫn đứng yên. "Thật đáng buồn - nhà sư nghĩ bụng - kết quả ngoài sự mong đợi của ta".
Nhà sư đến hỏi một nhà bác học:
- Tại vì sao nước trên sông hay hồ (chảy hay không chảy) đều cho bóng như nhau?
- Thế nhà sư muốn nhìn thấy bóng trên sông ra sao? - nhà bác học hỏi.
- Ta muốn nhìn thấy bóng của ta chuyển động.
- Chuyển động như thế nào, xuôi dòng hay ngược dòng?
- Theo suy nghĩ và kinh nghiệm của ta - xuôi dòng.
- Nhanh hay chậm?
- Bình thường, sao cho bóng không mất, và để ta có thể nhìn thấy bóng chuyển động.
Nhà bác học suy nghĩ một lát rồi nói:
- Đừng bao giờ nhìn vào mặt nước hồ, đừng bao giờ dừng lại bên sông mà hãy chạy xuôi theo dòng nước chảy và quan sát bóng của mình thì nhà sư sẽ không bao giờ thất vọng. Còn nếu như đem dừng một thứ này thì thứ kia sẽ phải chuyển động. Đấy là qui luật của cuộc sống.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Giới Hạn Của Nhận Thức [/align]
Một người đàn ông hỏi nhà bác học:
- Làm ơn cho tôi biết: Nhận thức của tôi có giới hạn không?
- Biết giải thích thế nào cho anh đây - nhà bác học trả lời - anh hãy nhìn bầu trời vào buổi sáng, sẽ thấy giới hạn của nó là màu xanh và mây là những kẻ giữ gìn cái giới hạn đó. Anh hãy nhìn bầu trời vào ban đêm, sẽ thấy giới hạn là khoảng cách vô tận, và những kẻ làm chứng - đó là những ngôi sao, những vì tinh tú, kể cả những nhà thiên văn học. Chỉ sự chiếu sáng thay đổi thôi mà kết quả như vậy.
Đối với những con người cũng thế. Khi đêm đến, đối với nhận thức của ta có một sự vô tận không bao giờ biến mất nhưng sự vô tận này sẽ bị che khuất nếu có thừa ánh sáng của cuộc đời.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Sự Xét Đoán [/align]
Nhà thần học Osho viết: Nếu một người nhìn thấy rõ ràng một chuyện nào đấy ở người khác thì người này mang chuyện đó ở trong mình. Xét đoán của người này là sự thể hiện cái điều bị đè nén hoặc chưa được thực hiện ở trong mình.
Hai nhà sư đi qua một dòng sông chảy xiết. Cách đấy không xa có một cô gái trẻ đẹp cũng muốn qua sông nhưng sợ hãi. Cô gái nhờ hai nhà sư giúp cô. Một nhà sư nhỏ nhẹ bảo cô gái ngồi lên lưng mình rồi cõng cô qua sông. Nhà sư kia thấy vậy rất bực mình. Người này không nói gì nhưng nghĩ bụng: "Đấy là điều cấm kỵ. Kinh đã cấm các nhà sư đụng chạm đến phụ nữ. Thế mà nó không chỉ chạm đến mà còn cõng cô gái trên vai mình!". Khi hai nhà sư trở về chùa thì trời đã tối. Nhà sư bực bội kia nói với người đã cõng cô gái:
- Ta phải nói cho anh biết là sẽ báo chuyện này. Đấy là điều cấm kỵ. Anh không được làm như thế!
Nhà sư kia ngạc nhiên hỏi lại:
- Ngươi nói gì, cấm điều gì?
- Anh đã quên hết, anh đã cõng trên vai mình cô gái trẻ đẹp.
Người kia trả lời:
- Ta cõng cô gái sang bờ bên kia trong một phút rồi bỏ cô ở đó. Còn anh sao vẫn mang theo cô ấy đến bây giờ.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Cuộc Đời Mãi Mãi [/align]
Ngày xưa có ông vua hành hương về nơi sinh ra Đức Phật. Khi đi qua một ngọn đồi nhà vua nhìn thấy một ông già râu tóc bạc phơ đang trồng cây. Nhà vua ra lệnh cho đoàn tùy tùng dừng lại rồi bước đến hỏi ông già:
- Nhà ngươi làm gì vậy?
- Già trồng những cây dẻ - ông già trả lời.
Nhà vua ngạc nhiên:
- Ngươi đã già, trồng cây dẻ mà làm gì nữa. Ngươi sẽ không còn được nghỉ ngơi dưới bóng mát và cũng chẳng còn được ăn trái cây?
Ông già ngước nhìn nhà vua, trả lời:
- Những người sống trước chúng ta đã trồng cây, và chúng ta được ăn trái. Bây giờ chúng ta trồng cây để những kẻ đến sau này sẽ được ăn.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Chiếc Áo Của Người Hạnh Phúc [/align]
Ngày xưa có ông vua cai trị một quốc gia hùng mạnh. Nhà vua có tất cả những gì mà người trần có thể mơ ước: Cung điện lộng lẫy, nguy nga, vàng bạc châu báu vô bờ, quyền hành vô tận và nhà vua luôn khỏe mạnh. Nhà vua có nhiều vợ đẹp, nhiều con và vô vàn đầy tớ. Tất cả mọi ước muốn của vua, dù to hay bé, đều được thi hành ngay lập tức nhưng nhà vua vẫn không hề có niềm vui. Nhà vua ngự trên ngai vàng suy ngẫm về sự không hài lòng của mình, có điều gì đấy còn thiếu. Một hôm nhà vua hiểu rằng mình không có hạnh phúc.
Nhà vua lệnh cho gọi một thầy thuốc giỏi trong triều đến và bảo:
- Ta cần hạnh phúc. Ngươi hãy làm cho ta trở thành một người hạnh phúc. Ta sẽ thưởng cho ngươi bấy nhiêu vàng bạc mà ngươi cần, còn nếu không, ngươi sẽ bị treo cổ.
Thầy thuốc vô cùng lo lắng. Người này nghĩ bụng: "Biết làm sao bây giờ. Có ai biết cách làm cho một người trở nên hạnh phúc bao giờ đâu vì rằng hạnh phúc là một trạng thái ở bên trong con người".
- Muôn tâu hoàng thượng - thầy thuốc trả lời - thần phải suy nghĩ. Đêm nay thần sẽ xem lại toàn bộ sách vở, sáng mai thần sẽ tìm cách giải quyết.
Suốt đêm thầy thuốc không ngủ. Tìm đọc trong sách nhưng sách về y học không hề nói gì đến hạnh phúc, tưởng chừng tuyệt vọng. Đến gần sáng, người này nghĩ ra một cách rất đơn giản và tâu với vua:
- Muôn tâu hoàng thượng, cần tìm một chiếc áo của một người hạnh phúc, mặc áo này hoàng thượng sẽ có hạnh phúc.
Nhà vua nghe vậy rất mừng bèn lệnh cho một vị quan:
- Nhà ngươi hãy đi tìm một người hạnh phúc, xin chiếc áo của người đó rồi đem về đây cho ta. Vị quan này cảm thấy lo lắng. Đầu tiên vị quan tìm đến một người rất giàu có hỏi xin chiếc áo nhưng người này trả lời:
- Ngài muốn lấy mấy chiếc cũng có, tôi chẳng tiếc gì với nhà vua cả nhưng mà tôi không dám gọi mình là người hạnh phúc đâu. Xin cám ơn ngài đã có cách hay. Từ nay tôi cũng sẽ sai đầy tớ đi tìm người hạnh phúc.
Vị quan tiếp tục ra đi tìm nhiều người khác nhưng chẳng có ai là người hạnh phúc. Ai cũng bảo: "Để cho nhà vua hạnh phúc chúng tôi sẵn sàng hi sinh tất cả, thậm chí cả cuộc đời mình, nhưng chúng tôi không phải là người hạnh phúc".
Vị quan lo lắng nghĩ bụng: "Tay thầy thuốc thâm nho thật. Tai họa sẽ đổ lên đầu mình".
Bỗng nhiên, có ai đấy bảo:
- Tôi biết có một người. Người này chắc chắn là người hạnh phúc. Anh ta hằng đêm thổi sáo bên bờ sông. Có lẽ ngài cũng đã từng nghe thấy?
- Đúng vậy - vị quan trả lời - đôi khi nửa đêm ta nghe tiếng sáo rất kỳ lạ. Người này là ai? Tìm hắn ở đâu?
- Chúng ta sẽ tìm được. Người này hằng đêm vẫn ra bờ sông.
Thế là họ đến bờ sông. Nghe tiếng sáo thần tiên, vị quan bỗng cảm thấy mình là một người hạnh phúc.
- Ôi trời! - vị quan kêu lên - Ta đã tìm được người mà ta cần! - Nói rồi vị quan chạy đến hỏi người thổi sáo: "Ngươi có hạnh phúc không?"
- Vâng - người thổi sáo trả lời - tôi là một người hạnh phúc, tràn trề hạnh phúc.
Vị quan sung sướng nhảy cẫng lên rồi bảo:
- Nhà ngươi cho ta xin chiếc áo.
Người thổi sáo im lặng, không trả lời.
- Tại vì sao ngươi im lặng? - Vị quan lo lắng hỏi - Ta xin chiếc áo cho nhà vua!
Nhưng mà tôi không có áo. Trời tối nên ngài không nhìn ra, tôi ở trần.
- Làm sao mà ngươi hạnh phúc được nếu thậm chí chiếc áo mặc trên người cũng không có?
- Vấn đề là ở chỗ đó - người thổi sáo trả lời - ngày xưa tôi từng là một người giàu có và tự tin nhưng thường đau khổ. Sau đó, tôi gặp điều tai họa. Cuộc đời giống như nhà điêu khắc đã cắt xén và nhào nặn tôi lần nữa. Tôi bị mất tất cả - giàu có, tự tin và cả nỗi bất hạnh của mình. Tôi trở thành người tự do với những thứ đó, tự do với ngay cả chính bản thân mình. Thế là hạnh phúc tràn ngập trong lòng tôi.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Để Nhìn Cho Rõ [/align]
Một chàng trai viết thư đến báo phụ nữ hỏi:
- Tại sao các cô gái khi nghe lời tỏ tình thường đưa mắt nhìn xuống?
Ban biên tập báo trả lời:
- Để nhìn cho rõ những điều vừa được nghe.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Nhiều Lắm Con ạ [/align]
Đứa bé gái hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, sau này lớn lên, con sẽ có một người chồng chứ?
- Tất nhiên, nếu con là một cô gái ngoan.
- Thế nếu con không phải là một cô gái ngoan?
- Thì chồng nhiều lắm con ạ.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 10.303
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.06.2008
Trạng thái: offline
Ta Chỉ Là Khách Du Lịch [/align]
Nhà thần học Osho viết: Đừng bao giờ thuộc về cái gì cả và đừng cảm thấy mình là một phần của cái gì cả - đó là kinh nghiệm quí giá nhất ở cõi đời này.
Một khách du lịch người Mỹ tìm đến một pháp sư của giáo phái Sufism. Người khách Mỹ từ lâu nghe tiếng và còn nhớ nhiều câu nói nổi tiếng của pháp sư nên đã tìm đường sang thăm. Khi bước vào nhà vị khách rất ngạc nhiên thấy trong nhà không có một thứ đồ đạc gì cả. Người Mỹ không thể hình dung được cuộc sống mà không có tiện nghi.
- Thưa ngài, đồ đạc, tiện nghi của ngài ở đâu?
Pháp sư cười và hỏi lại:
- Thế đồ đạc, tiện nghi của anh ở đâu?
- Nhưng mà tôi là khách du lịch, tôi không thể mang tiện nghi đi theo.
- Thì ta cũng chỉ là khách du lịch, đến đây chỉ mấy ngày. Sau đó ta sẽ không còn, cũng như anh, sẽ không còn nữa.
Cuộc đời này là một chuyến hành hương. Một chuyến hành hương quan trọng nhưng không phải nơi chốn để mà ta thuộc về, cũng không phải nơi chốn để ta có thể trở thành một phần của nó.
Hết
★
★
★
★
★
0