Đính kèm (1)
CHIỀU
Gió rung hạt nắng rơi đầy
Lá khô xào xạc tiễn ngày chân mây
Dịu dàng tà áo tung bay
Ngẩn ngơ tóc xõa bờ vai ai gầy
Ru nhau cơn mộng ước này
Lao xao còn tiếng thở dài lãng quên
Có người qua chốn bình yên
Nhớ người ở lại hồn nhiên ngóng chờ
Dòng sông con nước lững lờ
Lặng nghe tiếng sóng xô bờ xa xôi
Thoảng từng nỗi nhớ nổi trôi
Tìm nhau cánh gió ngược xuôi phương trời
Chiều nay thả bước bên đời
Trên con phố vắng nhớ người thủa xưa
Nỗi buồn trổ nhánh đong đưa
Rung rinh chiếc lá cuối mùa chờ rơi
Vi Thông
THU VỀ
Tiết Thu nhẹ gót về đây
Gió lay chiếc lá rơi đầy lối xưa
Phất phơ tà áo dìu đưa
Bài thơ nón lá che vừa nắng hanh
Dõi theo bóng em bước nhanh
Màn sương chắn phủ chạnh lòng màu thu
Buồn theo tiếng gió vi vu
Mưa rơi lất phất lệ dư nỗi niềm
Xạc xào lá khóc niềm riêng
Chim muôn ríu rít huyên thuyên chuyền cành
Dáng em bước nhỏ mong manh
Giẫm lên xác lá trên cành vừa rơi
Mộng ước ngày nao ru hời
Tiếng xưa trút lá một thời lãng quên
Người đi qua chốn bình yên
Người còn ở lại dõi miền giá đông
Mưa tuôn nước lũ xuôi dòng
Ra nơi biển lớn mênh mông đôi bờ
Em đi bỏ dở vần thơ
Có người chờ đợi đường tơ năm nào
Thu rơi lá úa xạc xào
Người đi qua lối thu nào năm xưa
Mưa rơi trắng xoá đường xưa
Buồn trông lặng lẽ mấy mùa Thu qua ? !
Hà Ngân Hà
( Vi thông ca ca ơi ! Thấy Vi Thông ca ca khoẻ , chúng em mừng quá ! Hi...hi...hi...Mừng lắm cơ ! )
+ Bài thơ " Chiều " của Vi thông ca ca hay quá ! Em nhìn theo tranh mà hoạ lại thí đại cào cào , hổng biết đúng không nữa ! Hi...hi...hi...
Sư cụ Quang Hiển
* Kính thưa Sư cụ Quang Hiển , bài thơ trên là cháu hoạ với Vi Thông Tiền Bối ạ ! Nhìn hình mà hoạ theo đấy , chứ không phải là nỗi lòng của ai đâu ạ ! ạ...ạ...ạ... Mô phật cứu khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát ! Ma ha Tát tát Quang Hiển sư cụ ác ! Hu...hu...hu...
CHIẾC BÓNG CHIỀU THU
Người thì bay tận trời xa
Xót thương phận gái mưa sa giữa dòng
Nhớ ai bạc thếch má hồng
Chim trời, cá nước cho lòng ai đau
Thương em mưa nắng dãi dầu
Gửi em chia sẻ đôi câu liệu rằng...
Nỗi buồn vơi bớt đi chăng
Em buồn ta cũng vạn lần xót xa
Giảng đường một thoáng mơ qua
Nhớ người đi mãi, biết là về đâu?
Chiều thu lá úa rơi sầu
Vàng trên lối cỏ một màu...chiều thu
Đường về lẻ bước tương tư
Thương em quá, thuở giã từ người đi
Hỏi người còn nhớ nhung gì
Che nghiêng vành nón sầu bi riêng mình...
QH
( Người yêu ở Huế của anh tội nghiệp quá vậy anh Quang Hiển nhỉ ? )
CHIỀU ẤY EM ĐI
Từ ấy em đi bỏ lại
Tình xa anh mãi lệ dài tương tư
Chiều về nhìn ánh tà dư
Nhớ sao là nhớ dáng người tình xa
Em đi đã mấy Thu qua
Bỏ anh ở lại tuôn sa giọt sầu
Mỗi năm trời đổ mưa Ngâu
Con chim Ô Thước bắt cầu Chức, ngưu
Em đi xa mãi mấy Thu
Mình anh đơn lạnh sương mù vây quanh
Nhớ em nước mắt tròng đoanh
Nhớ sao là nhớ em anh có tường
Tình xa anh mãi nhớ thương
Hoài chờ mãi đợi bước đường người đi
Em đi để lại tình si
Trong anh tim rối lệ bi luỵ tình
Trong mơ thấp thoáng dáng hình
Tình xa xa mãi một mình anh đau
Em đi gửi lại lời chào
Để anh từ đấy nghẹn ngào tủi thân !
Hà Ngân Hà
( Vài vần thơ chia sẻ nỗi lòng của anh Quang Hiển nhớ tình xa ! )
DÁNG THU
Dáng thu xưa vẫn còn đây
Màu thu lá đổ vẫn đầy lối mơ
Lời đùa vang tiếng trong thơ
Vậy mà người cũ hồn ngơ phương nào
Mưa ngâu nặng trĩu mi trào
Cay từ khoé mắt lạc vào tim sai
Lối thu mờ mịt sương mai
Nai vàng ngơ ngác lá bay bay buồn
Hồn về tết bím tóc suôn
Thắt vào ngày tháng vấn vương bước sầu
Trời thu tím ngắt một màu
Rừng thu vàng lá lao xao gọi hồn
Bờ vai tóc mỏng dài buông
Dáng thu em bước hoàng hôn sương mờ
Thu nay ai có đợi chờ
Đông nay vẫn lạnh vần thơ lỡ làng
Xuân nay người có qua sang
Thăm vườn thơ cũ bên hàng dậu thưa
Có còn vần thơ để thừa
Cho em tôi nhặt dành trưa nắng hồng
Để mùa hạ nhớ và trông
Hoạ hình cánh phượng bên song cửa chờ
Quê hương còn đọng vần thơ
Em không vể nữa ... hồn vờ dật bay
Như sương như khói từ nay
Có chăng trong giấc ngủ say hiện về
Poem