Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỬA LÒNG?!?!

389 trả lời, 51.569 lượt xem — Trang 8 / 13
CHẤP NHẬN


Mỗi lần giận nhau,thơ chìm trong nước mắt!
Bức tranh yêu,tô màu xám u buồn!
Ngồi nơi đây,nghe con tim kia thổn thức!
Hạnh phúc là gì,mà thấm đẫm đau thương??
 
Trong đêm tối,một lòai hoa đã khóc!
Xót cho mình và thương cuộc tình kia!
Thơ thì đẹp mà đời nhiều nước mắt!
Tình Thiên Thu,nào ai muốn chia lìa??
 
Chỉ được yêu,và không nên thắc mắc!
Tình sẽ về đâu,hay cho đến khi nào?
Yêu là mơ,nên không cần sự thật!
Biết làm gì,để tình phải khổ đau??
 
Linh hồn ta,nàng hãy làm điểm tựa!
Để dưỡng thương,khi trận chiến chưa tàn!
Nhìn cảnh đọa đày,con tim ta máu ứa!
Nhưng yêu rồi,nào đâu dám óan than!!
 
Ta đừng quan tâm,là giúp cho nàng sống!
Chỉ nghe thôi,đã chua xót khôn cùng!
Hãy yêu nàng,dù chỉ trong giấc mộng!
Thơ cũng nghẹn lời!Ai có thấu cho không???
                                                 Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-31 10:39:07peli>
VIẾT ĐI ANH....


Anh viết gì cho giấc mộng,đêm nay?
Cho thương yêu,trải dài thêm nhung nhớ
Cho vòng tay xua tan niềm lo sợ
Cho bờ môi không thiếu vắng bờ môi!

Viết bài thơ để ấm cả cuộc đời
Vòng tay đan,gom yêu thương vào mộng!
Viết cho người săn ôm tròn chiếc bóng
Viết để tình thắm mãi ở buồng tim!

Anh viết gì cho giấc ngủ hằng đêm!
Cho nữa đêm đừng giật mình thảng thốt
Viết cho ác mộng đến đừng đột ngột
Giấc mơ hồng,trong đáy mắt niềm tin

Anh viết cho mỗi sáng buổi bình minh
Mở mắt ra thấy mình không cô quạnh
Anh viết đi,để xua tan hơi lạnh
Căn phòng ngập tràn ánh sáng tình yêu

Anh viết đi,em e ấp mỗi chiều
Chờ nụ hôn,vòng tay anh mỗi tối
Anh viết đi,để đời không tiếc nuối
Lở một mai,cõi cát bụi,ta về!!



                             Hoàng Lan


📎 new20287..if_thumb
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 05:38:38Tiền Giang>
VẦN THƠ GHÉP

Rồi một ngày nào đó thật bất ngờ
Em tặng cả thể xác lẫn tâm hồn
Em muốn mỗi ngày nhận một nụ hôn
Khi thức giấc sau một đêm hạnh phúc

Rồi một ngày,trong vườn yêu thơm ngát
Hương Hoàng Lan,quanh quẩn bên anh!
Hãy yêu em bằng cả tấm chân thành
Để con tim từ đây thôi thổn thức

Anh hãy để em là người duy nhất
Trong thơ anh cũng như ở cuộc đời
Tình đong đầy,anh đừng để tình vơi!
Đêm ôm áp,đóa hoa yêu mãi mãi

Nhớ nha em nói đi không nói lại!
Thơ và người hứa dành hết cho anh
Sẽ vì em dốc hết tấm chân tình!
Giữ cho được đóa Hoàng Lan yêu dấu!!

Nhận nụ hôn nồng em đừng bối rối!
Anh yêu em chẳng khác yêu nàng thơ!
Sẽ chẳng uổng công ta mòn mỏi đợi chờ!
Từng phút một yêu cho em hết thở!!!
HOÀNG LAN& TIỀN GIANG

📎 nhung-sac-..ai-viet1
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 05:50:36Tiền Giang>
NGỤC TÙ THÂN THƯƠNG


Khi em viết những lời thơ có cánh!
Là xây ngục tù,giam giữ đời nhau!
Là giúp anh,xóa hết những sầu đau!
Là khẳng định,chỉ mình em duy nhất!
 
Em tài hoa thế,anh lại càng sợ mất!
Em quá tuyệt vời,khiến anh mãi đắm say!
Em thơm làm gì,để anh phải ngất ngây??
Em là phụ nữ duy nhất làm cho anh sa lệ!!??
 
Đâu phải yêu chỉ biết ôm nhung nhớ?
Chỉ biết buồn?Chỉ biết tức?Biết ghen??
Chỉ nói lời đau,trong lúc dỗi hờn!
Làm cho tan nát để hả cơn giận dữ??
 
Yêu là phải biết mềm lòng tha thứ!
Đã bao lần,em còn nhớ,hay không??
Cũng vì anh,đôi má ấy phai hồng!
Cũng vì anh,suối lệ không ngừng chảy!!
 
Đêm đen qua rồi,giờ anh mới thấy:
Thế gian này,quả thật có tình yêu!
Có một Hòang Lan tuyệt diệu đủ điều!
Để giam giữ,hồn anh cho hết kiếp!!!
                                       Tiền Giang

📎 Tinhyeu(15)95867.gif
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-02 04:24:20Tiền Giang>
XA MẶT CÁCH LÒNG
 
Tình yêu đem cất nơi tôn quý!
Sao chẳng cho ta được mát lòng?
Đã nguyện cho sao thì nhận vậy!
Nhưng giờ mới biết,số long đong!!
 
Khi buồn sao thấy đêm dài quá!
Quanh đi quẩn lại,vẫn nhớ người!
Trong phút giây thôi,thành kẻ lạ!
Mình ta ôm lấy,trọn niềm đau!!
 
Một khi lời hẹn thành mây khói!
Nhìn cuốn “Tình Thơ”héo hắt lòng!
Có lẽ người đang vui duyên mới!
Sao ta còn cứ mãi chờ trông???
 
Một chút hương tàn,theo gió bay!
Thơ không lấp được nỗi đau này!
Viết làm chi nữa?Cho ai đọc??
Buồn tan trong rượu!Mắt ta cay!!
 
Cứ mặc cuộc đời cho gió mưa !
Tình yêu thêm một,đã là thừa !
Ta về chốn cũ,ôm hồn lạnh !
Cách mặt xa lòng,ai tiễn đưa ???
                                Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-04 09:33:14peli>
KHÔNG CÓ CON TIM THỨ HAI


Em chốn này,nhìn cơn gió phương xa
Gom nhớ nhung thổi bùng lên ngọn lửa
Những bài thơ thay bờ vai em tựa
Tiếp cho nhau hơi ấm ,đủ niềm tin!
 
Trong cuộc chiến không đơn độc một mình
Em có anh cùng kề vai tác chiến
Trăm bài thơ ,ta thề non hẹn biển
Nghịch cảnh nào xô ngã được tình ta??
 
Chút tình nồng,sưởi ấm lúc cách xa
Con tim em ép vào thơ gửi tặng
Bao ân tình,kỹ niệm nào sâu lắng
Tận đáy lòng,em tha thiết yêu anh!!
 
Bầu trời kia,lơ lững áng mây xanh!
Cơn gió lạ,chợt ùa vào phòng vắng
Em đứng yên giữa không gian tĩnh lặng
Để biết rằng,anh theo gió về thăm!
 
Nói với lòng,tình ta đó trăm năm
Thời gian chờ,biết là tim thổn thức
Con tim có một tình yêu duy nhất
Trao nhau rồi,đâu còn nữa ,trao ai!!

📎 TRAITIM23
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 06:02:27Tiền Giang>
SÀI GÒN KHÔNG VUI
 
Cứ ngỡ xuống Sài Gòn,sẽ được gặp em!
Được thấy lại,bóng hình yêu dấu ấy!
Ai ngờ cuộc sống,đến giờ vẫn vậy!
Chim trong lồng,đâu thể vỗ cánh bay??
 
Tình không vui,nhưng tình vẫn đong đầy!
Vẫn viết những lời yêu,nhờ gió chuyển!
Vẫn vì một người,tâm tình đem dâng hiến!
Để biết rằng,dù cách trở,vẫn yêu!!
 
Lang thang phố quen,dưới ánh nắng chiều!
Mơ gặp lại,màu áo xưa yêu dấu!
Ai đi qua,cũng biết mình đang đợi!
Họ đâu ngờ rằng,người ấy,tít mù xa!!
 
Áo tím,áo hồng,vun vút thoáng qua!
Không có sắc áo,của Hoàng Lan thương nhớ!
Gối mỏi,chân chồn,nỗi buồn òa vỡ!
Mới biết Sài Gòn,không có bóng tình nhân!!
 
Mở điện thoại ra xem,thấy nhớ vô ngần!
Tự hỏi vì sao,Sài Gòn buồn vậy??
Chung một bầu trời,anh đây,em đấy!
Nhưng suốt đời,phải chịu cảnh cách ngăn!!!
                                      Tiền Giang

📎 SAIGON5
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 06:10:40Tiền Giang>
VÒNG NGUYỆT QUẾ CHỜ AI
 
Sắp đến bên nàng,nhưng lại phải quay về!
Ta chợt hiểu,tình vẫn trong tù ngục!
Hiểu thì hiểu,nhưng con tim ray rứt!
Nên giọt buồn,cứ rớt xuống vần thơ!!
 
Sự cách ngăn,nào đâu có bất ngờ?
Hoàn cảnh đã vậy,sao ta còn sầu tủi?
Sao vẫn cứ muốn,đưa ra những câu hỏi?
Nhưng để làm gì,và ai trả lời ta??
 
Hãy vui lên,để quên nỗi xót xa!
Thơ nàng viết,luôn ngập tràn hy vọng!
Nàng vẫn ngoan cường,ươm lên mầm sống!
Sao ta vẫn buồn,liệu có đáng hay chăng???
 
Nếu không chịu dừng,buồn ấy sẽ tăng!
Sẽ làm tổn hại,đến mối tình bất tử!
Hãy vì nàng,trở thành một hậu cứ!
Tiếp ngọn lửa thiêng,trong cuộc chiến tình thù!!
 
Nụ hôn mỗi đêm,sẽ xóa hết ưu tư!
Ôm vòng Nguyệt Quế,chờ báo tin chiến thắng!
Vượt qua gian khổ,ân tình thêm sâu nặng!
Mối tình thơ,đẹp mãi đến ngàn đời!!
                                      Tiền Giang

📎 NGUYỆT QUẾ
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 10:01:58peli>
EM SẼ ĐẾN!!!
 
Em muốn  một lần đào sâu vũ trụ
Đưa bàn tay lục tung dãy Ngân Hà
Vươn cánh tay trần đến tận trời xa
Để tìm cho hai vì sao bổn mạng

Hai con tim tình trào dâng lai láng
Mà hai vì sao như vẫn còn xa
Đêm đêm soi bóng dưới ánh trăng ngà
Vòng tay lẽ loi,nữa hồn cô quạnh

Đêm không mưa rơi mà hồn ta lạnh
Lạnh đất trời,lạnh cả trái tim côi
Lạnh khối tình,ta lạnh cả bờ môi
Thấy thương nhiều,người yêu phương xa ấy!!!

Biết tình anh như Tiền Giang sóng dậy
Phải nén lòng,chờ con sáo tự do
Ngày ngóng trông,đêm mòn mỏi đợi chờ
Con sáo nhỏ,vương mình trong nắng mới

Em sẽ đến,anh ơi,anh hãy đợi
Giây phút tương phùng,sẽ chẳng  còn xa
Ngày em về,cho cánh bướm kề hoa
Dòng mật ngọt,xóa tan bao hờn tủi!
HOÀNG LAN

📎 VŨ TRỤ6
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-05 02:32:43peli>
Nước giếng không phạm nước sông!
Xem thơ cứ tưởng má hồng dễ trêu!!?





Bạch hổ đương quan,vạn nhân mạc khai!
 

📎 HỔ3
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-05 02:36:34peli>
XUÂN  
Xuân chiếu nhân gian,hoa mãn khai!
Sơn thanh thủy tú,sắc sinh tài!
Hoàng Lan chấp bút,quần tiên túy!
Thiên địa hữu tình,phối trúc mai!!
                                      Tiền Giang






📎 mùa xuân 19
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-05 02:50:46peli>
HẠ
 
Hạ nhật tà huy,bách thảo thanh!
Phong vân hí lộng,khách đa tình!
Tiền Giang ẩm tửu,đàm thi hứng!
Phu xướng phụ tùy,vạn sự minh!!
                                Tiền Giang

📎 mùa hè 2
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-05 02:45:20peli>
THU
 
Thu đáo,phong xuy,diệp lạc sầu!
Vũ vô kiềm tỏa,khách năng lưu!
Tình ban nhất dạ,thiên thu vọng!
Ý tại tâm bình,tòng nhất mưu!!!
                                Tiền Giang



📎 mùa thu5
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÔNG
 
Đông kiến Bắc phương,lãnh tuyết sa!
Ái nhân lưu cước,kỷ độ hà!
Tiền Giang hữu ý,tầm thê tử!
Nhất dạ chung tình,Hoàng Lan Hoa!!!
                                      Tiền Giang


📎 MuaĐông1
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-06 13:24:43Tiền Giang>

  BÌNH TÂY ĐẠI NGUYÊN SOÁI
 
Sinh ra trên đất Bình Sơn Quảng Ngãi!
Theo phụ thân,Trương Cầm,trấn thủ phía Nam!
Hào phú xứ Tân Hòa,thương gả cho con gái!
Chiêu mộ dân nghèo,lập ấp khai hoang!!
 
Đậu cử nhân,tài kiêm văn võ!
Vua phong Chánh Quản Cơ,trấn giữ đồn Chí Hòa!
Pháp đánh thành Gia Định,nhà tan máu đổ!
Trương Định thắng mấy trận liền,nức dạ quân ta!!
 
Cây Mai,Thị Nghè,chất đầy xác giặc!
Vua Tự Đức thăng Quản Cơ rồi chức Phó lãnh binh!
Da ngựa bọc thây,mặc châu chìm ngọc nát!
Cái chết đổi tự do,đâu phải vô tình??
 
Lần thứ hai,Gia Định thành bị công phá!
Sát cánh kề vai cùng tướng Nguyễn Tri Phương!
Đại đồn Chí Hòa trong một chiều thất thủ!
Về Gò Công,quyết giữ vững Định Tường!!
 
Chí cả tài cao,đội trời đạp đất!
Đau đáu nỗi lo sự tồn vong của giống nòi!
Không để giặc,đoạt giang sơn gấm vóc!
Một tấm lòng trung,nhật nguyệt sáng soi!!
 
Ba tỉnh miền Tây,dấu chân in khắp!
Giặc nghe tên ông,chi xiết kinh hoàng!
Đầu có thể rơi,đất không để mất!
Trương Lãnh Binh,vì sao sáng nước Nam!!
 
Hòa ước năm Nhâm Tuất,triều đình đầu hàng giặc!
Buộc Trương công,phải xếp giáp qui hàng!
Một giải non sông,ngập tràn nước mắt!
Lục tỉnh Nam Kỳ,vọng mãi tiếng oán than!!
 
Gia Định,Biên Hòa,tôn Trương Định làm đầu mục!
Quyết chống xâm lăng,không chịu nghị hòa!
Quốc gia suy vong,thất phu chịu nhục!
Có cần gì,vinh thân với phì gia??
 
Tôn quý thay,Bình Tây Đại Nguyên Soái!
Theo lệnh vua,Phan Thanh Giản dụ hàng!
Đánh miền Đông Nam bộ,khiến kẻ thù kinh hãi!
Vị quốc vong thân,lời thề đã trót mang!!
 
Pháp phản công vùng Sài Gòn Chợ Lớn!
Viện binh Lê Dương tái chiềm Biên Hòa!
Vợ con bị bắt,lòng xót xa đau đớn!
Vãn chiến đấu ngoan cường xốc lại thế quân ta!!
 
Huỳnh Công Tấn,tên Việt gian phản bội!
Chỉ điểm Trương Công,nơi Đám Lá Tối Trời!
Bị trọng thương,nghĩ không còn cơ hội!
Phương Nam nhạt nhòa,một vì sao sáng đã rơi!!
 
Quyết không để thân lọt vào tay giặc!
Lưỡi gươm thiêng,đưa Nguyên Soái về trời!
Trong một chiều,nhật nguyệt đều cúi mặt!
Viết về người,đau xót quá đi thôi!!
                                           Tiền Giang

📎 LĂNG TRƯƠNG ĐỊNH
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
SẮC MÀU TÌNH YÊU

Em nhớ anh,tô vần thơ màu tím
Sắc chung tình,dù xa vắng vẫn yêu
Nhuộm hồng thắm lên vần thơ buổi chiều
Màu yêu dấu cho từng đêm hạnh phúc

Vẽ chân dung,đóa Hoàng Lan duy nhất
Ép vào thơ,em gửi đến bên anh!
Tô màu xanh lên bờ mắt long lanh
Sắc đen tuyền ,anh yêu thêm màu tóc

Màu pha lê lấp lánh bên khóe mắt
Khi dỗi hờn dòng lệ mãi rơi rơi
Chiếc áo nào bờ vai nhỏ buông lơi
Bờ môi xinh,cho hồn thơ sống lại

Màu đỏ thẫm hôm nào tô ngọn lửa
Thuở vào yêu,ta sưởi ấm đời nhau
Chiều Thu vàng,chiếc áo ấy tươi màu
Màu tím sen,món quà làm kỹ niệm!

Đưa tay bút em tô thêm dáng ngọc
Mắt đen tuyền,cùng đôi gót chân son
Chiếc áo dài ôm trọn dáng eo thon
Phố đèn vàng vòng tay anh dìu bước

Em đưa tay tô cho xanh màu nước
Con sông Tiền,em ngồi Bến Sông Trăng
Vun đôi tay em tô điểm chị Hằng
Soi mắt biếc ,lung linh từng con sóng

Bên kia sông em tô thêm chiếc bóng
Đợi ai về,hoàn thiện bức chân dung
Em vẽ thêm màu tuyết của mùa Đông
Cái hẹn đầu,làm nên tình bất tử

Đưa cây bút xua màu đen quá khứ
Đón anh về,bên sắc tím chờ mong
Em điểm thêm cho sắc áo thêm hồng
Ngày tương ngộ,vẽ bức tranh Hạnh Phúc 
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-07 02:56:30Tiền Giang>
BA MÀU ÁO
 
Tiếp tục viết,những lời mơ mộng nhé!
Vì bao nhiêu nghiệt ngã vẫn còn kia!
Ta đang sống đau,trong cảnh chia lìa!
Chỉ còn lại giấc mơ là nguồn an ủi!!
 
Anh biết em đang ôm nhiều sầu tủi!
Đi không đành,mà ở cũng chẳng xong!
Lời đắng cay,như muối xát vào lòng!
Làm cho vết thương kia thêm rỉ máu!!
 
Hãy đem tình yêu,tô lên sắc áo!
Để cuộc đời,đang úa sẽ chớm tươi!
Để buồn đi qua,lại thấy nụ cười!
Để em viết,những bài thơ hy vọng!!
 
Màu vàng in dấu,một chiều Thu gió lộng!
Tình bắt đầu,trên những trang thơ!
Ngày một sâu thêm,nên vẫn đợi chờ!
Tiếng yêu thốt lên,nghe tròn và ấm quá!!
 
Màu tím giúp,hai con người xa lạ!
Mở cổng Địa Đàng,trên đất Sài Gòn!
Tình đã nồng,giờ lại thấy nồng hơn!
Đoan chắc với nhau:Không bao giờ xa nữa!!
 
Những vần thơ,em góp thêm ngọn lửa!
May chiếc áo hồng,xếp lại chờ anh!
Không ước thì thôi,đã ước tất thành!
Em và anh,hai ta đều nghĩ vậy!!
 
Năm lần bảy lượt,sông Tiền sóng dậy!
Nhưng đau thương nào,che lấp được trời yêu?
Ba màu áo kia,thương nhớ càng nhiều!
Hãy giữ chúng,cho tình ta đẹp mãi!!!
                                      Tiền Giang


*Nguồn ảnh trên Internet
📎 42596667
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-08 02:34:57peli>
MONG MANH THÀNH BẤT DIỆT
 
Em ép niềm vui vào trang giấy trắng
Thả nổi buồn trôi ra tận biển khơi
Để trọn đời nhớ mãi dấu yêu ơi!
Lời tình tự thuở ban đầu gặp gỡ!!
 
Anh nhớ không?phút ban đầu  mắc cỡ!
Em thẹn thùng,chỉ biết ngắm…bàn chân!
Tay nắm tay,lòng cứ thấy lâng lâng!
Vừa gặp mặt mà nghe tình tha thiết!!
 
Ngỡ là ảo nhưng trở thành bất diệt!
Mộng mơ thôi nhưng nhung nhớ vô cùng!
Chỉ một lần con đường ấy đi chung!
Những vần thơ bỗng hóa tình bất tử!!
 
Anh yêu em,lau lệ sầu quá khứ!
Chung đôi tay xây đắp mộng tương lai!
Dù giờ đây vẫn còn chút u hoài
Tình ta  sẽ là ngàn năm,có phải??
 
Vẫn con tim yêu thương khờ dại!
Đêm đêm gối đầu trên những vần thơ!
Ôm nhớ nhung dệt thành một giấc mơ!
Để Hoàng Lan về bên anh mãi mãi!!!
HOÀNG LAN


📎 a001
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-08 03:23:49Tiền Giang>
THẾ NÀO LÀ HẠNH PHÚC!
 
Xưa không hiểu thế nào là hạnh phúc!
Cứ nghĩ nhiêu khê,như ngậm ngải tìm trầm!
Người đã đổ,bao nhiêu là nước mắt!
Vẫn thấy trong lòng,không ngớt xốn xang!!
 
Hạnh phúc phải đủ,cả hư lẫn thực!
Nên hồn ta,không một phút bình yên!
Chỉ nghĩ đến thôi,đủ làm tim ray rứt!
Những vần thơ,chìm ngập giữa muộn phiền!!?
 
Yêu là muốn,ôm vào lòng tất cả!
Muốn thuộc về ta,thể xác lẫn linh hồn!
Khuyết một chút xíu là đớn đau vật vã!
Thốt những lời,khiến con tim bị tổn thương!!
 
Trong tình yêu,nuôi cái Tôi thật lớn!
Chỉ biết mình vui,nên không thấy được người!
Nhân sinh quan,là đống bùi nhùi hỗn độn!
Muốn nhận thật nhiều,và gọi đó là yêu!!?
 
Chính nàng đã,làm cho ta bừng tỉnh!
Nâng lý tưởng lên cao,đè xuống sự thấp hèn!
Tình yêu được dát lớp vàng óng ánh!
Đã yêu rồi,giờ càng thấy yêu hơn!!
 
Nơi phương xa,có người luôn thao thức!
Viết những bài thơ có cánh tặng cho đời!
Được yêu chân thành:Đó chính là hạnh phúc!
Hoàn cảnh thế nào,anh cũng chấp nhận!Em ơi!!!
                                                Tiền Giang

📎 Cát tường 12
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
SẮC MÀU TÌNH YÊU
 
Em nhớ anh,tô vần thơ màu tím
Sắc chung tình,dù xa vắng vẫn yêu
Nhuộm hồng thắm lên vần thơ buổi chiều
Màu yêu dấu cho từng đêm hạnh phúc
 
Vẽ chân dung,đóa Hoàng Lan duy nhất
Ép vào thơ,em gửi đến bên anh!
Tô  màu xanh lên bờ mắt long lanh
Sắc đen tuyền ,anh yêu thêm màu tóc
 
Màu pha lê lấp lánh bên khóe mắt
Khi dỗi hờn dòng lệ mãi rơi rơi
Chiếc áo nào bờ vai nhỏ buông lơi
Bờ môi xinh,cho hồn thơ sống lại
 
Màu đỏ thẫm hôm nào tô ngọn lửa
Thuở vào yêu,ta sưởi ấm đời nhau
Chiều Thu vàng,chiếc áo ấy tươi màu
Màu tím sen,món quà làm kỹ niệm!
 
Đưa tay bút em tô thêm dáng ngọc
Mắt đen tuyền,cùng đôi gót chân son
Chiếc áo dài ôm trọn dáng eo thon
Phố đèn vàng vòng tay anh dìu bước
 
Em đưa tay tô cho xanh màu nước
Con sông Tiền,em ngồi Bến Sông Trăng
Vun đôi tay em tô điểm chị Hằng
Soi mắt biếc ,lung linh từng con sóng
 
Bên kia sông em tô thêm chiếc bóng
Đợi ai về,hoàn thiện bức chân dung
Em vẽ thêm màu tuyết của mùa Đông
Cái hẹn đầu,làm nên tình bất tử
 
Đưa cây bút xua màu đen quá khứ
Đón anh về,bên sắc tím chờ mong
Em điểm thêm cho sắc áo thêm hồng
Ngày tương ngộ,vẽ bức tranh Hạnh Phúc
 
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-12 02:53:48Tiền Giang>
HỒI SINH
 
Trong mơ đêm qua,anh thấy em đã khóc!
Nửa xót phận mình,nửa giận người yêu!
Ngọn đèn chao nghiêng,cơ hồ muốn tắt!
Nỗi đớn đau,làm phai nét diễm kiều!!
 
Em đang giống một con thuyền mắc cạn!
Muốn ra biển khơi,nhưng sức kiệt hơi tàn!
Lời thơ thống thiết!Đầy đau thương uất nghẹn!
Sự hờn ghen,làm héo úa dung nhan!!
 
Em đã chỉ cho anh điều tuyệt đối!
Tình yêu kia,không được phép nghi ngờ!
Em thà mất,cuộc sống trên nhung lụa!
Mất cả cuộc đời,để giữ mấy trang thơ!!
 
Hãy làm ngọn sóng thần,kèm theo bão tố!
Nâng thuyền lên,trả về biển yêu thương!
Tay trong tay,ta chẳng còn đau khổ!
Vần thơ yêu,ta nối mộng Thiên Đường!!
 
Anh biết thế!Em ơi,anh biết thế!
Cơn đau qua rồi,ngòi bút lại hồi sinh!
Ta sẽ có nhau,dù muôn vàn gian khổ!
Yêu thiết tha,Thiên Địa chẳng vô tình!!!
                                      Tiền Giang

📎 mùa xuân 26
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-12 02:58:16Tiền Giang>
ĐỐ EM ANH SỢ ĐIỀU GÌ?
 
Lắm cái ta nghĩ,nhưng nói ra không tiện!
Anh chỉ hỏi đùa,xem em trả lời sao?
Nhân đọc bài thơ “Đào hoa nhân diện”!
Tâm tư em,có phải thế không nào??
 
Em bảo nếu,có một chiều nhạt nắng!
Đường về quê anh,xa tít mù xa!
Phố Núi bốn mùa,phủ đầy sương lạnh!
Em không đành lòng,bỏ lại mẹ cha!!
 
Có lần em bảo,nhà thơ nghèo xơ xác!
Con chữ không ai,quy đổi được thành tiền!
Em không thích làm thơ trong căn nhà dột nát!
Cho dù hai ta,hội đủ nợ lẫn duyên!!
 
Em sẽ ra đi,có phải điều anh sợ nhất?
Dù chim sáo kia,chẳng còn ở trong lồng!
Suốt tháng quanh năm,ôm hai từ được mất!
Bến không thuyền,nên anh sợ phải không??
 
Đáp số em đưa ra,cái nào cũng đúng!
Nhưng điều đúng hơn,chắc em sẽ bất ngờ!
Cuộc đời anh,sẽ trở thành vô dụng!
Nếu có một ngày,em từ bỏ nàng thơ!!!
                                           Tiền Giang

📎 49cbc79c_m..1_resize
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-13 02:50:51Tiền Giang>
SỨ MỆNH CỦA THƠ
 
Thơ bắc cầu duyên,đời ngát xanh!
Thơ đem yêu dấu,dệt tâm tình!
Thơ mang hơi ấm,ru hồn lạnh!
Thơ hát cho em về với anh!!
 
Thơ hỏi ta chờ,được bao lâu?
Thơ buồn,khi thấy chúng ta sầu!
Thơ đau vì mối tình ngang trái!
Thơ khóc vì ta để mất nhau!!?
 
Thơ trải lòng theo,kỷ niệm xưa!
Thơ say theo biến tấu giao mùa!
Thơ xin uống nốt dòng dư lệ!
Thơ có gì đâu,để bán mua??
 
Thơ nhắc người xưa,có nhớ không?
Thơ xe duyên thắm,với chỉ hồng!
Thơ yêu chiếc áo mùa Thu ấy!
Thơ bắt hai người,cứ nhớ mong!!
 
Thơ đặt bướm kia,bên cành hoa!
Thơ vui hợp tấu,khúc giao hòa!
Thơ tình mở cổng Thiên Đường nhé?
Thơ bảo kiếp này,chớ vắng xa!!!
                             Tiền Giang

📎 duong quy phi 6
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-14 03:03:01peli>
SẮT SON


Ta quen nhau trong mùa cây trút lá
Những vần thơ gói gém mấy cơn mưa!
Chuyện tình ta nắng gió đã mấy mùa
Ngỡ hư ảo mà bỗng thành duyên nợ!
 
Biết bao lần gửi nụ hôn cho gió?
Mang về bên người yêu dấu xa xôi!
Nhờ vầng trăng mang vị ngọt bờ môi!
Sưởi hồn nhau để đời không cô độc?!
 
Ta xa nhau cố ngăn dòng nước mắt!
Để đợi chờ,để hy vọng ngày mai!
Mơ vòng tay xua giá lạnh đêm này!
Bình minh lên bẻ bàng bên gối mộng!!
 
Ta yêu nhau ôm một trời hy vọng!
Ngày tương phùng,anh uống giọt lệ hoa!
Tình trong tim mãi chẳng nhạt nhòa!
Câu ước nguyện ,hôm nào trên vách đá!!
 
Không cách xa dù giờ còn đôi ngã!
Tình vẫn nồng,vẫn còn đó hương yêu!
Vẫn bên nhau khi trời tắt nắng chiều!
Tâm hồn ta,chẳng rời nhau nửa bước!!!
HOÀNG LAN

📎 ĐẸP4
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-15 03:25:21Tiền Giang>
VIẾT VỀ EM...
 
Cuốn sách viết về em,mà ngòi bút anh đau!
Hồi nào,chương nào,cũng thấm đầy nước mắt!
Nếu cuộc đời,có gì tươi đẹp nhất
Xin tặng hết cho em!Để khỏi phải đau lòng!!
 
Bến nước cuộc đời,nào ai biết đục trong?
Chân bước xuống rồi,lòng đầy hối tiếc!
Hạnh phúc hay khổ đau,nào ai biết trước?
Ngã một lần thôi,đau đến ngàn đời!!
 
Trong bẽ bàng,cánh hoa ấy cứ rơi!
Tạo hóa vô lương,cứ bắt người bạc mệnh!
Địa Ngục giữ chân,Thiên Đường không cho đến!
Hồng nhan làm gì,mà phải chịu đớn đau???
 
Viết về em,mà ngọn bút cứ bồi hồi!
Thao thức mãi,những gì không thể thấy!
Không phải gỗ đá,để bảo sao nghe vậy!
Tình nằm trong tim,ta phản kháng đến cùng!!
 
Mất tất cả rồi,ta còn sự thủy chung!
Tình còn trong tim,ta bảo toàn chữ “Tiết”!
Tay gõ bàn phím,mà nhớ em khôn xiết!
Thương cho cuộc tình,thương một đời hoa!!
 
Nỗi đau vỡ tim,giờ cũng đã nhạt nhòa!
Lấy lại niềm tin,nghe lời em,anh cầm bút!
Nếu thấy lòng anh,còn chút gì ray rứt!
Em đừng buồn!Đó vẫn là tình yêu!!!
                                        Tiền Giang
 

📎 BÌA
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-18 04:19:49peli>
r
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-23 02:32:16Tiền Giang>
r


📎 hoa pơlang 5
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-18 04:23:57peli>
ĐOẠN KẾT TÌNH THƠ
 
Đoạn kết bao giờ,cũng nên tuyệt đẹp!
Ta đã có trong tay,trời đất lẫn nhân tình!
Câu chuyện thật,chẳng cần chi phù phép!
Những lời thề,có nhật nguyệt chứng minh!!
 
Đây là chiếc vòng tròn định mệnh!
Ta đi mỏi chân,rồi sẽ đến điểm dừng!
Kiếp người nhỏ bé,lại chứa nhiều ân oán!
Đừng chạnh lòng,khi kẻ lạ hóa người dưng!!
 
Hoa nào cũng chỉ một thời khoe sắc!
Bao hương thơm,cống hiến hết cho đời!
Hàng trăm bài thơ,tâm tình góp nhặt!
Thiên Địa bảo hòa,đã đến lúc nghỉ ngơi!!
 
Cánh hoa xưa,trả về theo ngọn sóng!
Chuyện tình thơ,gửi lại bến sông Tiền!
Không còn sợ,cảnh mưa cuồng bão lộng!
Trên thi đàn,không ai nói đến chữ duyên!!
 
Ta chỉ được,một lần đi,một lần đến!
Thừa thiếu bao nhiêu,xin tặng hết cho đời!
Con tim vô tình,nhớ ra những lời hẹn!
Xin được ấm lòng,gọi tiếng cố nhân ơi!!!


HOÀNG LAN&TIỀN GIANG

📎 Cầu vồng 5
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-23 02:37:16Tiền Giang>
CÒN ĐÂU MÁI TÓC NGƯỜI THƯƠNG??
 
Không biết lý do gì,em lại cắt tóc thề?
Khiến đám mây đen chỉ còn một nửa!
Con đường ấy là do em chọn lựa!
Mái tóc kia,nào có tội gì đâu??
 
Trong ngày vui,vẫn thoáng chút u sầu!
Mái tóc tuyệt đẹp,giờ đã không còn nữa!
Nếu mất thêm giọng cười xé lụa!
Gặp lại em rồi,anh sẽ chẳng nhận ra!!
 
Gửi cho anh,hai chiếc áo làm quà!
Sao không gửi tặng cho anh phần tóc ấy??
Để mỗi ngày,khi vừa thức dậy
Chải tóc cho anh,chải cả người tình!!
 
Mái tóc cắt đi,là em quyết hy sinh!
Vứt bỏ một thứ,để đem về một thứ!
Món nợ ấy,không bao giờ trả đủ!
Gió mưa phũ phàng,sẽ vùi dập đời hoa!!
 
Gần một năm rồi,vẫn chịu cảnh chia xa!
Em có muốn,thu dần khoảng cách ấy??
Trả lại mái tóc,để cho anh nhìn thấy!
Một Hoàng Lan xinh đẹp của ngày nào!!!
                                      Tiền Giang

📎 Mái tóc 6
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
EM MUỐN HAY KHÔNG??
 
Em cho ta mật ngọt!
Viết tình thơ tặng đời!
Ta đâu cần thêu dệt?
Tình đẹp quá đi thôi!!
 
Bức tranh dù màu xám!
Ta tô mãi sẽ hồng!
Xua đi sắc ảm đạm!
Đời sẽ đẹp!Biết không??
 
Sáng nay dạo Thư Quán!
Muốn trông thấy em cười!
Đừng cúi đầu chán nản!
Hoa héo rồi lại tươi!!
 
Đem trồng nơi vườn cũ!
Giống hoa mới hữu tình!
Chờ ngày xóa hết nợ!??
Em lại về bên anh!??
 
Ngọn gió nào thổi mãi
Mà không muốn đổi chiều??
Xóa đi ta làm lại!
Tình vẫn nồng hương yêu!!
 
Ngày giờ ta đã định!
Chỉ còn hỏi tấm lòng!
Người tính và trời tính!
Em muốn hay là không????
                   Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0