Chương 360 Oan Gia Đối Đầu [/align]
Triệu Thụy cũng không biết Trương bí thư đã bắt đầu quạt gió thổi lửa, tiến hành chia rẽ quan hệ của Đinh Linh với mình.
Hắn lúc này cũng đã tan việc, về tới bên trong nơi ở.
Triệu Thụy hiện tại thuê căn hộ tại khu nhà quốc tế Mỹ Thuỷ, trên đường Tân Dương vô cùng phồn hoa, náo nhiệt.
Phụ cận là siêu thị lớn, nhà hàng, rạp hát… chỉ vài bước là tới, phi thường tiện nghi.
Nơi này nếu nói về náo nhiệt thì quả thật không cần nhắc tới, nhưng cũng không phải là hoàn toàn thích hợp.
Nếu như không phải bởi vì giao thông thuận tiện, đến cảnh cục tương đối dễ dàng thì Triệu Thụy cũng không lựa chọn chỗ này.
Triệu Thụy vào phòng, rửa mặt sau đó nhìn đồng hồ một chút, vẫn còn chưa đến sáu giờ, bụng không đói nên cũng muốn ra ngoài ăn cơm.
Quay lại phòng khách, ngồi trên ghế salon, hắn đang suy nghĩ kế tiếp nên chuẩn bị những thứ gì.
Hắn bây giờ không muốn tu luyện, xem ti vi lại càng không có ý tứ gì. Điều này làm cho hắn cảm thấy thập phần nhàm chán.
Đúng lúc đó, hắn đột nhiên nhớ ra là bản thân cũng đã lâu không tiến vào Phúc huyễn cảnh. Đối với những động thái mới nhất của Tu chân giới cũng hoàn toàn không biết gì. Nhất thời hiện tại không có việc gì, không bằng đi Phúc huyễn cảnh dạo một chút, xem trong thời gian này Tu chân giới có hay không xảy ra chuyện gì thú vị.
Nghĩ tới đây hắn liền từ trong càn khôn giới lấy ra Ngũ hành xuyên không lệnh, rót chân khí vào.
Một tia sáng long lanh hiện ra, Ngũ hành xuyên không lệnh được khởi động, một cỗ lực đạo thật lớn mạnh mẽ phóng ra, đem thần niệm của hắn cuốn đi.
Xuyên qua vân hải mờ mịt, Triệu Thụy lại thấy được bạch thạch nghiêm tràng lớn trên Huyền không đảo.
Người trên nghiễm tràng vẫn đông đúc vô cùng, tựa hồ luôn luôn náo nhiệt như vậy.
Triệu Thụy rơi xuống bạch thạch nghiễm tràng, xuyên qua đám người dày đặc, đi tới cửa hàng của Luyện khí tông trước.
Xảo ngộ là đúng lúc đó Đan Đỉnh phái Phong Tang tử cùng với Luyện khí tông đại tông sư Huyền Linh đạo nhân đang đứng ở cửa hàng, nhỏ giọng nói chuyện với nhau về chuyện gì đó.
Triệu Thụy đi tới, mỉm cười thi lễ nói :
"Hai vị đạo trưởng, đã lâu không gặp"
Huyền Linh đạo nhân vừa nhìn thấy Triệu Thụy không khỏi có chút kinh ngạc, vội vàng hoàn lễ nói:
"A? Nguyên lai là Minh Linh đạo hữu. Đã một đoạn thời gian không gặp a. Gần đây có khỏe không? Không biết hôm nay tới đây có quý kiến gì?"
"Không có chuyện gì. Chỉ là một thời gian dài không đến nên muốn tiến vào xem thôi".
Triệu Thụy cười nó :
"Đúng rồi, hai vị đạo trưởng các ngươi mới rồi đang nói chuyện gì đó?"
Phong tang tử tiếp lời: "Gần đây trong Tu chân giới có sự kiện oanh động, chúng ta chính là đang luận đàm về chuyện đó"
"Thật vậy sao! Có chuyện gì thế?" Triệu Thụy lộ ra một chút hứng thú hỏi.
"Tu chân giới việc ba mươi hai chân nhân Phân thần kỳ chắc là người đã biết?"
"Đương nhiên, đây là chuyện bình thường". Triệu Thụy gật đầu.
Tại Tu chân giới đạt tới Phân thần kỳ kể cả yêu, ma, quỷ, quái thật ra không ít, nhưng ba mươi hai chân nhân chính là những người mạnh nhất đạt đến Phân thần kỳ, quả thực là một nhóm cường giả, thực lực cực mạnh quy tụ trong Kim Tự Tháp.
Ban đầu Hoa Sơn phái sư thúc Hồng hạc đạo nhân kết oán với một trong ba mươi hai vị chân nhân, kết quả là thảm bại, thân bị trọng thương, bỏ chạy.
Triệu Thụy tu luyện Bát hoang lục tiên quyết đến Luyện thần trung kỳ, trước mắt thực lực tương đương với tu chân giả Xuất khiếu kỳ, cho dù cùng với người yếu nhất trong Phân thần kỳ so sánh cũng là có khoảng cách lớn khó có thể vượt qua, nếu so sánh với ba mươi hai vị chân nhân kia thì càng không cần đề cập.
Hắn trước mặt tu luyện Bát hoang lục tiên quyết cần nhất là đột phá Luyện thần trung kỳ tiến tới Luyện thần hậu kỳ mới có thực lực nói chuyện với tu chân giả Phân thần kỳ.
Phong Tang tử nói tiếp :
"Ba mươi hai vị chân nhân vốn được Tu chân giới công nhận là Phân thần kỳ cường giả, nhưng gần đây, từ Hải ngoại đảo quốc Phù Tang có một Thần đạo giáo tu chân giả lại cho là ba mươi hai vị chân nhân này là hữu danh vô thực. Tuyên bố muốn đem cả ba mươi hai vị chân nhân đánh bại."
"Phù Tang?"
Triệu Thụy có hơi chút sửng sốt, sau đó rất nhanh phản ứng lại Phù Tang chẳng phải là Nhật Bản sao?
Đột nhiên nghe đến tên mà chỉ ghi trong các cổ thư, thật ra khiến người khác có vẻ quái dị.
Triệu Thụy trong lòng không khỏi cười khổ một trận, xem ra đúng là Phong tang tử đúng là một khoảng thời gian quá dài không tiếp xúc với thế tục.
Bất quá, quay về chuyện tu chân giả Nhật Bản Thần đạo giáo thật sự quá cuồng vọng, dám nói ra những lời này, khó trách tạo nên oanh động như vậy.
"Hai vị đạo trưởng, các ngươi thấy vị tu chân giả Thần đạo giáo kia có khả năng chiến thắng không?"
Phong tang tử khinh thường cười cười nói :
"Hải ngoại đảo quốc có thể sản sinh được cường giả sao? Đừng nói khiêu chiến những người mạnh nhất trong ba mươi hai chân nhân, chỉ là khiêu chiến với người yếu nhất cũng không có cơ hội giành chiến thắng."
Huyền Linh đạo nhân khẽ nhướng mày, tự đánh giá một hồi mới chậm rãi nói :
"Ta lại không cho là như vậy. Trong giới tu chân hải ngoại từ xưa cũng không thiếu cường giả, Phù Tang tuy là đảo quốc nhưng Thần đạo giáo chính là quốc giáo, cũng có được lịch sử lâu dài.
Lần này khiêu chiến giả là người trong Thần đạo giáo Lục đại thần xã, Xuất vân thần xã Thần Quan Chánh Anh. Tuy thực sự không biết thực lực hắn như thế nào nhưng là theo truyền thuyết của Phù Tang, hằng năm đến lễ Thần vô nguyệt, Phù Tang tám trăm vạn thần linh đều cùng tới Xuất vân đại xã tiến hành thần nghị. Xuất vân đại xã đại thần quan chính là người phục thị, thực lực của hắn quả thật không thể khinh thường."
Phong tang tử gật đầu nói :
"Ân! Huyền linh đạo hữu ngươi nói cũng có lý. Khoảng cách thần linh càng gần thì càng được nhiều chúc phúc, theo đó thì thu hoạch cũng lớn, thực lực chắc là mạnh, nhưng…"
Nói đến đó hắn đột nhiên chuyên đổi :
"Một tiểu địa phương như vậy mà có đến tám trăm vạn thần linh? Cái này có phải hay không là hơi nhiều?"
Triệu Thụy thường trên mạng nên có xem qua tư liệu, biết Nhật Bản đối với quan niệm thần linh có khác với Trung Quốc và phương Tây. Vô luận yêu ma, quỷ quái, si mị… chỉ cần khác hẳn với thường nhân đều được phong là thần linh. Chính vì vậy nên mỉm cười hướng đến Phong tang tử giải thích một chút.
Phong tang tử nghe xong không khỏi có chút coi thường, quay đầu nói :
"Thần linh của bọn họ vì vậy nên cũng không đáng giá lắm."
Triệu Thụy cùng với Huyền linh đạo nhân nhìn nhau cười đồng cảm.
Ba người nhàn nhã hàn huyên một hồi, Triệu Thụy cảm giác được thời gian đã đến nên cùng với Phong tang tử và Huyền linh đạo nhân cáo biệt, rời Phúc huyễn trở về nơi cư ngụ.
Đem Ngũ hành xuyên không lệnh cho vào càn khôi giới, Triệu Thụy biết được lần này đến Phúc huyễn cảnh thu hoạch không nhỏ, sau này nếu có thời gian hẳn nhiên là thường xuyên đến Phúc huyễn cảnh xem một chút, chú ý xem sự kiện này phát triển.
Ngẩng đầu quan sát phòng khách một chút, thấy đồng hồ đã hơn bảy giờ, vậy là hắn đã ở Phúc huyễn cảnh hơn một tiếng.
Hắn cũng đã cảm thấy đói, và cũng đã đến giờ đi ăn cơm cho nên thay đổi y phục, xuống lầu đi tới nhà hàng đối diện bên đường ăn cơm chiều.
Lúc này sắc trời đã tối sầm, các loại đèn trên đường liên tục chớp loé, khiến cho mọi người có một cảm giác mơ hồ.
Triệu Thụy đi tới nhà hàng tự phục vụ trên nóc nhà, trên đó hai chữ đại tự được phát sáng bằng ánh đèn neon làm cho người khác có cảm giác hoa mắt.
Hắn rất quen thuộc đi vào trong, tiến đến bàn mua phiếu sau đó đến bên bàn thức ăn để lấy đồ ăn, lấy chén rượu rồi một mình tự ăn uống.
Triệu Thụy lựa chọn nơi này ăn cơm nguyên nhân chủ yếu là nó gần chỗ ở, đồ ăn cũng không tệ, giá thành không quá cao và cũng đầy đủ thức ăn để lựa chọn.
Mặt khác trong phòng ăn hoàn cảnh cũng rất tốt, đặc biệt là buổi tối thì phi thường náo nhiệt, qua lầu hai, bỏ hai đồng là có thể được xem vài cô gái Nga nhảy múa.
Triệu Thụy không có đi lầu hai bởi vì trước đây hắn đã xem qua nhiều lần.
Trong phòng ăn, có mặt rất nhiều người, chỗ trống rất ít, đại khái có lẽ là do ngày cuối tuần nên náo nhiệt hơn bình thường một chút.
Triệu Thụy vừa ăn thịt cùng các loại bánh ngọt vừa đánh giá bốn phía xung quanh theo thói quen.
Bàn phía trước hắn, đại khái là một nhóm học sinh, gọi nhau là bạn bè, ngồi thành một vòng vừa uống rượu vừa nói chuyện tự do, điều này làm hắn nhớ tới cuộc sống đại học lúc trước tại Đông An.
Bên trái bàn là một lão nhân cùng với một đôi trung niên nam nữ.
Lão nhân ăn mặc đơn giản, trên bàn đồ ăn cũng bình thường, bên cạnh để một chiếc túi đen, đối với chỗ này cũng có phần không hợp.
Mặt khác, đôi trung niên nam nữ quần áo cũng bình thường, mặc dù đối với lão nhân có vẻ nhiệt tình nhưng vẫn có khoảng cách. Có lẽ lão nhân chắc là thân nhân hoặc bạn bè…
Phía sau và bên phải vẫn chưa có ai ngồi.
Nhưng Triệu Thụy hiểu đây chẳng qua là nhất thời mà thôi, rất nhanh chỗ trống này sẽ được lấp đầy.
Bởi vì đang có vài cậu bé và cô bé líu lo nói chuyện tiến về bên cạnh hắn.
Khi một phụ nữ xinh đẹp tiến vào, mặc một cái áo cổ V hơi sâu với quần tây bó chặt các đường cong làm người khác không khỏi nuốt nước bọt, cảm giác khiêu gợi tình dục rất mạnh.
Triệu Thụy tuỳ ý nhìn lướt qua, chuẩn bị quay lại tiếp tục ăn uống. Đột nhiên cảm giác có điều gì không đúng, vội vàng tập trung nhìn lại, chỉ thấy phụ nữ xinh đẹp đó chính thủ trưởng của hắn, Đinh Linh.
Triệu Thụy thở dài, trong lòng không khỏi cười khổ, không phải oan gia không đối đầu. Lời này quả thật một điểm cũng không sai.
Triệu Thụy cũng không biết Trương bí thư đã bắt đầu quạt gió thổi lửa, tiến hành chia rẽ quan hệ của Đinh Linh với mình.
Hắn lúc này cũng đã tan việc, về tới bên trong nơi ở.
Triệu Thụy hiện tại thuê căn hộ tại khu nhà quốc tế Mỹ Thuỷ, trên đường Tân Dương vô cùng phồn hoa, náo nhiệt.
Phụ cận là siêu thị lớn, nhà hàng, rạp hát… chỉ vài bước là tới, phi thường tiện nghi.
Nơi này nếu nói về náo nhiệt thì quả thật không cần nhắc tới, nhưng cũng không phải là hoàn toàn thích hợp.
Nếu như không phải bởi vì giao thông thuận tiện, đến cảnh cục tương đối dễ dàng thì Triệu Thụy cũng không lựa chọn chỗ này.
Triệu Thụy vào phòng, rửa mặt sau đó nhìn đồng hồ một chút, vẫn còn chưa đến sáu giờ, bụng không đói nên cũng muốn ra ngoài ăn cơm.
Quay lại phòng khách, ngồi trên ghế salon, hắn đang suy nghĩ kế tiếp nên chuẩn bị những thứ gì.
Hắn bây giờ không muốn tu luyện, xem ti vi lại càng không có ý tứ gì. Điều này làm cho hắn cảm thấy thập phần nhàm chán.
Đúng lúc đó, hắn đột nhiên nhớ ra là bản thân cũng đã lâu không tiến vào Phúc huyễn cảnh. Đối với những động thái mới nhất của Tu chân giới cũng hoàn toàn không biết gì. Nhất thời hiện tại không có việc gì, không bằng đi Phúc huyễn cảnh dạo một chút, xem trong thời gian này Tu chân giới có hay không xảy ra chuyện gì thú vị.
Nghĩ tới đây hắn liền từ trong càn khôn giới lấy ra Ngũ hành xuyên không lệnh, rót chân khí vào.
Một tia sáng long lanh hiện ra, Ngũ hành xuyên không lệnh được khởi động, một cỗ lực đạo thật lớn mạnh mẽ phóng ra, đem thần niệm của hắn cuốn đi.
Xuyên qua vân hải mờ mịt, Triệu Thụy lại thấy được bạch thạch nghiêm tràng lớn trên Huyền không đảo.
Người trên nghiễm tràng vẫn đông đúc vô cùng, tựa hồ luôn luôn náo nhiệt như vậy.
Triệu Thụy rơi xuống bạch thạch nghiễm tràng, xuyên qua đám người dày đặc, đi tới cửa hàng của Luyện khí tông trước.
Xảo ngộ là đúng lúc đó Đan Đỉnh phái Phong Tang tử cùng với Luyện khí tông đại tông sư Huyền Linh đạo nhân đang đứng ở cửa hàng, nhỏ giọng nói chuyện với nhau về chuyện gì đó.
Triệu Thụy đi tới, mỉm cười thi lễ nói :
"Hai vị đạo trưởng, đã lâu không gặp"
Huyền Linh đạo nhân vừa nhìn thấy Triệu Thụy không khỏi có chút kinh ngạc, vội vàng hoàn lễ nói:
"A? Nguyên lai là Minh Linh đạo hữu. Đã một đoạn thời gian không gặp a. Gần đây có khỏe không? Không biết hôm nay tới đây có quý kiến gì?"
"Không có chuyện gì. Chỉ là một thời gian dài không đến nên muốn tiến vào xem thôi".
Triệu Thụy cười nó :
"Đúng rồi, hai vị đạo trưởng các ngươi mới rồi đang nói chuyện gì đó?"
Phong tang tử tiếp lời: "Gần đây trong Tu chân giới có sự kiện oanh động, chúng ta chính là đang luận đàm về chuyện đó"
"Thật vậy sao! Có chuyện gì thế?" Triệu Thụy lộ ra một chút hứng thú hỏi.
"Tu chân giới việc ba mươi hai chân nhân Phân thần kỳ chắc là người đã biết?"
"Đương nhiên, đây là chuyện bình thường". Triệu Thụy gật đầu.
Tại Tu chân giới đạt tới Phân thần kỳ kể cả yêu, ma, quỷ, quái thật ra không ít, nhưng ba mươi hai chân nhân chính là những người mạnh nhất đạt đến Phân thần kỳ, quả thực là một nhóm cường giả, thực lực cực mạnh quy tụ trong Kim Tự Tháp.
Ban đầu Hoa Sơn phái sư thúc Hồng hạc đạo nhân kết oán với một trong ba mươi hai vị chân nhân, kết quả là thảm bại, thân bị trọng thương, bỏ chạy.
Triệu Thụy tu luyện Bát hoang lục tiên quyết đến Luyện thần trung kỳ, trước mắt thực lực tương đương với tu chân giả Xuất khiếu kỳ, cho dù cùng với người yếu nhất trong Phân thần kỳ so sánh cũng là có khoảng cách lớn khó có thể vượt qua, nếu so sánh với ba mươi hai vị chân nhân kia thì càng không cần đề cập.
Hắn trước mặt tu luyện Bát hoang lục tiên quyết cần nhất là đột phá Luyện thần trung kỳ tiến tới Luyện thần hậu kỳ mới có thực lực nói chuyện với tu chân giả Phân thần kỳ.
Phong Tang tử nói tiếp :
"Ba mươi hai vị chân nhân vốn được Tu chân giới công nhận là Phân thần kỳ cường giả, nhưng gần đây, từ Hải ngoại đảo quốc Phù Tang có một Thần đạo giáo tu chân giả lại cho là ba mươi hai vị chân nhân này là hữu danh vô thực. Tuyên bố muốn đem cả ba mươi hai vị chân nhân đánh bại."
"Phù Tang?"
Triệu Thụy có hơi chút sửng sốt, sau đó rất nhanh phản ứng lại Phù Tang chẳng phải là Nhật Bản sao?
Đột nhiên nghe đến tên mà chỉ ghi trong các cổ thư, thật ra khiến người khác có vẻ quái dị.
Triệu Thụy trong lòng không khỏi cười khổ một trận, xem ra đúng là Phong tang tử đúng là một khoảng thời gian quá dài không tiếp xúc với thế tục.
Bất quá, quay về chuyện tu chân giả Nhật Bản Thần đạo giáo thật sự quá cuồng vọng, dám nói ra những lời này, khó trách tạo nên oanh động như vậy.
"Hai vị đạo trưởng, các ngươi thấy vị tu chân giả Thần đạo giáo kia có khả năng chiến thắng không?"
Phong tang tử khinh thường cười cười nói :
"Hải ngoại đảo quốc có thể sản sinh được cường giả sao? Đừng nói khiêu chiến những người mạnh nhất trong ba mươi hai chân nhân, chỉ là khiêu chiến với người yếu nhất cũng không có cơ hội giành chiến thắng."
Huyền Linh đạo nhân khẽ nhướng mày, tự đánh giá một hồi mới chậm rãi nói :
"Ta lại không cho là như vậy. Trong giới tu chân hải ngoại từ xưa cũng không thiếu cường giả, Phù Tang tuy là đảo quốc nhưng Thần đạo giáo chính là quốc giáo, cũng có được lịch sử lâu dài.
Lần này khiêu chiến giả là người trong Thần đạo giáo Lục đại thần xã, Xuất vân thần xã Thần Quan Chánh Anh. Tuy thực sự không biết thực lực hắn như thế nào nhưng là theo truyền thuyết của Phù Tang, hằng năm đến lễ Thần vô nguyệt, Phù Tang tám trăm vạn thần linh đều cùng tới Xuất vân đại xã tiến hành thần nghị. Xuất vân đại xã đại thần quan chính là người phục thị, thực lực của hắn quả thật không thể khinh thường."
Phong tang tử gật đầu nói :
"Ân! Huyền linh đạo hữu ngươi nói cũng có lý. Khoảng cách thần linh càng gần thì càng được nhiều chúc phúc, theo đó thì thu hoạch cũng lớn, thực lực chắc là mạnh, nhưng…"
Nói đến đó hắn đột nhiên chuyên đổi :
"Một tiểu địa phương như vậy mà có đến tám trăm vạn thần linh? Cái này có phải hay không là hơi nhiều?"
Triệu Thụy thường trên mạng nên có xem qua tư liệu, biết Nhật Bản đối với quan niệm thần linh có khác với Trung Quốc và phương Tây. Vô luận yêu ma, quỷ quái, si mị… chỉ cần khác hẳn với thường nhân đều được phong là thần linh. Chính vì vậy nên mỉm cười hướng đến Phong tang tử giải thích một chút.
Phong tang tử nghe xong không khỏi có chút coi thường, quay đầu nói :
"Thần linh của bọn họ vì vậy nên cũng không đáng giá lắm."
Triệu Thụy cùng với Huyền linh đạo nhân nhìn nhau cười đồng cảm.
Ba người nhàn nhã hàn huyên một hồi, Triệu Thụy cảm giác được thời gian đã đến nên cùng với Phong tang tử và Huyền linh đạo nhân cáo biệt, rời Phúc huyễn trở về nơi cư ngụ.
Đem Ngũ hành xuyên không lệnh cho vào càn khôi giới, Triệu Thụy biết được lần này đến Phúc huyễn cảnh thu hoạch không nhỏ, sau này nếu có thời gian hẳn nhiên là thường xuyên đến Phúc huyễn cảnh xem một chút, chú ý xem sự kiện này phát triển.
Ngẩng đầu quan sát phòng khách một chút, thấy đồng hồ đã hơn bảy giờ, vậy là hắn đã ở Phúc huyễn cảnh hơn một tiếng.
Hắn cũng đã cảm thấy đói, và cũng đã đến giờ đi ăn cơm cho nên thay đổi y phục, xuống lầu đi tới nhà hàng đối diện bên đường ăn cơm chiều.
Lúc này sắc trời đã tối sầm, các loại đèn trên đường liên tục chớp loé, khiến cho mọi người có một cảm giác mơ hồ.
Triệu Thụy đi tới nhà hàng tự phục vụ trên nóc nhà, trên đó hai chữ đại tự được phát sáng bằng ánh đèn neon làm cho người khác có cảm giác hoa mắt.
Hắn rất quen thuộc đi vào trong, tiến đến bàn mua phiếu sau đó đến bên bàn thức ăn để lấy đồ ăn, lấy chén rượu rồi một mình tự ăn uống.
Triệu Thụy lựa chọn nơi này ăn cơm nguyên nhân chủ yếu là nó gần chỗ ở, đồ ăn cũng không tệ, giá thành không quá cao và cũng đầy đủ thức ăn để lựa chọn.
Mặt khác trong phòng ăn hoàn cảnh cũng rất tốt, đặc biệt là buổi tối thì phi thường náo nhiệt, qua lầu hai, bỏ hai đồng là có thể được xem vài cô gái Nga nhảy múa.
Triệu Thụy không có đi lầu hai bởi vì trước đây hắn đã xem qua nhiều lần.
Trong phòng ăn, có mặt rất nhiều người, chỗ trống rất ít, đại khái có lẽ là do ngày cuối tuần nên náo nhiệt hơn bình thường một chút.
Triệu Thụy vừa ăn thịt cùng các loại bánh ngọt vừa đánh giá bốn phía xung quanh theo thói quen.
Bàn phía trước hắn, đại khái là một nhóm học sinh, gọi nhau là bạn bè, ngồi thành một vòng vừa uống rượu vừa nói chuyện tự do, điều này làm hắn nhớ tới cuộc sống đại học lúc trước tại Đông An.
Bên trái bàn là một lão nhân cùng với một đôi trung niên nam nữ.
Lão nhân ăn mặc đơn giản, trên bàn đồ ăn cũng bình thường, bên cạnh để một chiếc túi đen, đối với chỗ này cũng có phần không hợp.
Mặt khác, đôi trung niên nam nữ quần áo cũng bình thường, mặc dù đối với lão nhân có vẻ nhiệt tình nhưng vẫn có khoảng cách. Có lẽ lão nhân chắc là thân nhân hoặc bạn bè…
Phía sau và bên phải vẫn chưa có ai ngồi.
Nhưng Triệu Thụy hiểu đây chẳng qua là nhất thời mà thôi, rất nhanh chỗ trống này sẽ được lấp đầy.
Bởi vì đang có vài cậu bé và cô bé líu lo nói chuyện tiến về bên cạnh hắn.
Khi một phụ nữ xinh đẹp tiến vào, mặc một cái áo cổ V hơi sâu với quần tây bó chặt các đường cong làm người khác không khỏi nuốt nước bọt, cảm giác khiêu gợi tình dục rất mạnh.
Triệu Thụy tuỳ ý nhìn lướt qua, chuẩn bị quay lại tiếp tục ăn uống. Đột nhiên cảm giác có điều gì không đúng, vội vàng tập trung nhìn lại, chỉ thấy phụ nữ xinh đẹp đó chính thủ trưởng của hắn, Đinh Linh.
Triệu Thụy thở dài, trong lòng không khỏi cười khổ, không phải oan gia không đối đầu. Lời này quả thật một điểm cũng không sai.