Không hoa thắm dưới ánh nắng chan hòa
Không mây bạc trên nền trời xanh biếc
Gió và trăng hai con đường cách biệt
Để sương mù bao phủ khắp nhân gian
Ngày nối ngày tuần hoàn trong phiền muộn
Chỉ mình anh lặng lẽ ngắm hoàng hôn
Trích đoạn: tuthan_blaococ
Không hoa thắm dưới ánh nắng chan hòa
Không mây bạc trên nền trời xanh biếc
Gió và trăng hai con đường cách biệt
Để sương mù bao phủ khắp nhân gian
Ngày nối ngày tuần hoàn trong phiền muộn
Chỉ mình anh lặng lẽ ngắm hoàng hôn

Trích đoạn: tuthan_blaococ
Nhớ
Nhớ ngày hôm ấy anh ra đi
Chỉ biết nhìn em chẳng nói gì
Thôi để Hằng Nga ngon giấc ngủ
Một mình lặng lẽ phút chia li
Xa rồi hồi ức ta quen nhau
Kỉ niệm hôm nao đã nhạt màu
Để lại tim anh một vết cắt
Hoà trong nỗi nhớ những niềm đau

Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Trích đoạn: tuthan_blaococ
Nhớ
Nhớ ngày hôm ấy anh ra đi
Chỉ biết nhìn em chẳng nói gì
Thôi để Hằng Nga ngon giấc ngủ
Một mình lặng lẽ phút chia li
Xa rồi hồi ức ta quen nhau
Kỉ niệm hôm nao đã nhạt màu
Để lại tim anh một vết cắt
Hoà trong nỗi nhớ những niềm đau
Ừ..thì nhớ ...
Người đi để lại tờ giấy nhỏ
Nét chữ như rồng múa phượng bay
Hẹn ngày gặp lại tình thắm tỏ
Uyên ương song bước say tình say
Đã từ lâu lắm bao năm trước
Sao như đâu đó mới vừa đây
Tình yêu là thế khi có được
Là điểm chia ly đã đặt bày .
Nén tiếng thở dài ngăn nỗi đau
Người có vui không ở chốn nào ?!
Mộng tình còn đó nguyên bên gối
Mà hình với bóng hết bên nhau .
09.08.2010
Hẹn ước
Anh ra đi trao cho nàng mảnh giấy
Viết ngoằn ngoèo ba chữ "hãy đợi anh"
Phút chia li siết chặt tay nàng nói:
"Anh cứ đi ở nhà em sẽ đợi"
Sau ba nam anh quây về xóm cũ
Lòng ngập tràn hạnh phúc gặp người yêu
Về nhà xưa giạt mình anh vỡ lẽ
Em đã là chim sáo bước sang sông.
Anh ra đi ra đi một lần nữa
Sợ ở nhà kỉ niệm níu chân anh
Qua góc phố hẹn thề ngày hôm ấy
Đứng lại nhìn anh lại chợt thấy em....
Trích đoạn: tuthan_blaococ
Tôi ra đi dưới bưổi sớm mù sương
Phút tiễn đưa dế kêu ngợp con đường
Hẹn thành công thì quay về hội ngộ
Nhìn trước nhà Hạt Đĩnh ngạt ngào hương
Sau bao năm trở về ngôi nhà đất
Chân lê bước trong cuộc sống vô thường
Gió tiêu điều vờn mái tranh xơ xác
Hạt Đĩnh tàn ngồi nếm vị thê lương