📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngậm ngùi nhớ thuở tình ru

717 trả lời, 85.735 lượt xem — Trang 14 / 24
Huyền Thoại Một Chuyện Tình




Tôi cảm nhận thánh thót tiếng dương cầm,
Từ trái tim cô tiểu thơ khuê các.
Tình quyến luyến theo cung bậc thăng trầm,
Đã bật lên những âm thanh se sắt.


Phố biển Vũng Tàu bỗng im điệu nhạc,
Nụ hôn thơm làm tươi mát hồn tôi.
Gió đuổi trăng đi vào cõi xa xôi,
Để hai đứa tự nhiên trên thảm cát.


Con nước thủy triều đêm thu dào dạt,
Theo sóng tình yêu trải rộng miên man.
Tay dắt tay ,ta tìm kiếm thiên đàng,
Tình viên mãn đẹp thắm tươi hương sắc.


Nhưng hạnh phúc bỗng chan hòa nước mắt,
Em rời tôi kỷ niệm cũng bay xa.
Cánh bướm mù lòa vướng phải phong ba,
Đành mất đóa phù dung trong khoảnh khắc.


Chuyện tình huyền thoại nửa hư nửa thật,
Như khúc đàn thơ trên bãi Thùy Vân.
Hai cuộc đời cách nửa vòng trái đất
Thắm thiết duyên thu sao mỏng nợ nần?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Hồng Nở Muộn




Tuổi xế chiều ta quyến luyến Kim Anh,
Gái quê mùa nhưng đoan trang ,đức hạnh.
Nét đẹp tự nhiên không cần son phấn,
Nói chuyện vài lần đã thấy mến thân.


Rời máy tính ta muốn đến An Giang,
Để được cùng em trao duyên đối mặt.
Không phải trong mơ mà là sự thật,
Nợ trăm năm hai đứa kết muộn màng.


Trên năm mươi năm thân thể ngọc vàng,
Mới đón nhận nụ hôn môi bất tận.
Trong cuồng si có những điều khó tránh,
Nhưng chắc em thích lãng mạn ,dịu dàng.


Anh đâu cần phải đốt cháy thời gian,
Dẫn em tận đỉnh đam mê cảm xúc.
Nụ cười em cũng đem lại hạnh phúc,
Cùng tiếng thầm thì thương nhớ miên man.


Như đóa hồng thơm cuối mùa bảng lãng,
Trao cho nhau là mãi mãi không rời.
Anh sẽ bên em đến cuối cùng đời,
Giao hưởng suối hương tình yêu lênh láng
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng Sẽ Tròn Vành





Kim Anh em ơi! Kim Anh ơi!
Vừa quen mấy tháng đắm say rồi.
Tôi yêu em mà chưa tiện nói,
Chỉ ngại em cười...lỡ lứa đôi.


Như hai vì sao lạc hai nơi,
Gặp lại nhau hơn nửa cuộc đời.
Lòng em son sắt không thay đổi,
Gìn vàng ấp ủ một chồng thôi.


Bao nhiêu ong bướm yêu cuồng vội,
Tưởng gần nhưng lại rất xa xôi.
Em nhút nhát sợ người gian dối,
Tơ tình lắm mối để buông trôi.


Đêm gió mưa chung vầng trăng đợi,
Giãi nỗi buồn em đồng cảm tôi.
Tuổi mùa thu đôi bóng đơn côi,
Tình chấp nối qua tin trao gởi.


Bến tầm xuân về cùng một lối,
Hai phương trời mộng nhập tương thông.
Sắc cầm hão hiệp duyên chăn gối,
Thắm thiết trăm năm nghĩa vợ chồng.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Mẹ Ngày Phụ Nữ Quốc Tế




Bên ngọn đèn khuya Mẹ luôn lo nghĩ,
Mai con xa quê đi học tỉnh thành.
Tựa cửa Mẹ nhìn con no giấc,
Ngoài trời đầy bóng tối vây quanh.


Kiểm hành trang ,Mẹ thao thức điểm canh,
Con thổn thức trái tim cào lồng ngực.
Mẹ lo cho con được an lành,
Còn cúng chùa tích thêm công đức.


Mẹ vất vã cả những ngày chủ nhật,
Chắt chiu đồng tiền nuôi dưỡng con thơ.
Khi con qua khỏi tuổi dại khờ,
Trên đầu Mẹ tóc nhiều sợi bạc.


Mẹ thương con với tấm lòng bồ tát,
Đếm nhịp thời gian nhanh chậm mỗi ngày.
Kéo bóng con về trong mắt Mẹ,
Hạnh phúc đơn sơ mấy mùa hè.


Mẹ nôn nao ra đứng trước lũy tre,
Mở rộng vòng tay mừng đón con về,
Mặc thời gian êm trôi lặng lẽ,
Phủ nắng mưa bụi đời khô khốc.


Mẹ yêu ơi! Người đã làm con khóc,
Nhưng không thể lau nước mắt dỗ con.
Bởi hiện tại Mẹ đã không còn,
Không còn nữa tháng năm vàng ngọc...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng Tình Kết Trái





Khung cửa sổ hai ngôi nhà đối diện,
Chỉ mở về khuya những lúc trăng tròn.
Làm trái tim tôi dập dồn xao xuyến,
Trước ánh mắt nhung biết phép bắt hồn.


Tôi thầm gọi tên em là Giáng Nguyệt,
Trâm anh bảo ngọc sao vẫn cô phòng?
Để lòng tôi trồng cây si hy vọng,
Chờ Nguyệt về cùng dệt mộng uyên ương.


Ánh trăng ngà sáng tỏa cầu Tân Hương,
Tình cảm dạt dào còn trong cửa sổ,
Tôi ngầm hiểu lời vi vu của gió,
Em gởi trao duyên ẩn chứa nỗi lòng.


Số phận hồng nhan bạc tỷ long đong,
Thủ Thừa khuất lấp đoạn đời xuân nữ.
Né tránh đàn ông phàm phu tục tử,
Về Tiền Giang em thành gái lỡ chồng.


Lời tâm tình khẽ trao qua chấn song,
Thấm mật men say thương nhớ bềnh bồng.
Nhưng Giáng Nguyệt tròn vành rồi lại khuyết,
Tôi chạm vào thêm khoảng trống hư không.


Trải qua bốn mùa xuân,hạ,thu,đông,
Mấy bức tường vôi chưa chung được bóng,
Tình đẹp lắm khi tình nằm trong mộng,
Cây si tôi trồng vững gốc trổ bông.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Thuyền Tình Không Lạc Bến Yêu




Tạm thời hai đứa hai nơi,
Đêm đêm gởi gấm những lời nhớ thương.
Mộng vàng sớm tối vấn vương,
Chờ ngày hợp mặt chung đường,chung thân.


Xin em đừng mãi băn khoăn,
Người trên nét ảo ở gần hay xa?
Cách nhau trời biển bao la,
Vẫn hòa nhập bản tình ca nồng nàn.


Sài Gòn kế cận Tiền Giang,
Đúng duyên chồng vợ nợ càng thâm sâu.
Thuyền tình chẳng lạc bến đâu,
Cây si kết trái bên cầu Tân Hương.


Người thương tìm gặp người thương,
Thỏa lòng khao khát thiên đường ái ân.
Mơn man thung lũng hồng trần,
Khơi nguồn hạnh phúc trào dâng đêm trường.


Nâng nhau lên đỉnh yêu đương,
Nụ tầm xuân tỏa sắc hương mê hồn.
Tạ ơn em tuổi hoàng hôn,
Nhưng men nhụy thấm ngát thơm cả đời.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi Em Nhé!




Thôi em nhé! những mộng vàng ấp ủ,
Mất em rồi đời chẳng còn chi vui.
Cố xóa hết mọi buộc ràng ngày cũ,
Nhưng tình yêu đâu phải chuyện trò đùa.


Suốt đời anh sẽ thương nhớ không nguôi,
Những ký ức hẹn hò thời nông nỗi.
Những lời ngọt ngào luyến ái,hờn dỗi,
Trên nhiều cung đường tưởng mãi có nhau.


Đường về Tân Khánh chìm vào chiêm bao,
Lạc lối tiếng kinh cầu chùa Thiên Phước.
Em còn đó sao anh không giữ được,
Đành gom nồng nàn gởi trả trăng sao.


Chia tay rồi ai cũng thấm nỗi đau,
Anh tìm quên lãng bên chai rượu chát.
Cầu cho em cuối đường tình phiêu bạt,
Sớm gặp được người trọng nghĩa tài cao.


Để có em anh chấp nhận lao đao,
Nhưng khó sống khi trái tim rướm máu,
Đại dương bão táp anh còn vượt nỗi
Nhưng khoảng cách lòng phải bó tay thôi
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
]

VỌNG KHÚC TAO PHÙNG


Tương lai còn ước vọng khúc tao phùng
Nên dẫu xa mình vẫn hoài trông ngóng
Buổi tiễn đưa lòng đan từng khoảng trống
Chiếm trọn hồn trong những bước chân hoang

Thương duyên tình xưa ấy đã vỡ tan
Theo thời gian hòa nhịp đời vội vã
Anh và em mỗi người đi một ngả
Gửi gió mây mang nỗi nhớ xôn xao

Bởi vì sao ? Anh hỡi bởi vì sao ?
Vẫn cứ có ngàn trùng chia đôi nẻo
Nên vạn lần con tim buồn khô héo
Khóc cho tình sầu lặng những dỡ dang

Kể từ ngày em lìa bến sang ngang
Chữ dang dỡ đã trở thành bất tử
Ai say mãi giấc mơ đời lữ thứ
Để mong chờ vì ngăn cách đôi ta...




Trọn Bản Tình Ca

Chút niềm tin gởi vào nơi xa thẳm,
Mong một ngày tìm gặp bạn tri âm.
Dẫu dòng đời cuốn xô mình muôn ngã,
Nợ trăm năm vẫn kết nối lặng thầm.

Bước lãng du qua mấy đợt thăng trầm,
Bản tình ca mãi ngân vang âm điệu.
Bởi số mệnh còn những điều huyền diệu
Người bốn phương trời nhập lại một phương.

Hai mái tóc đen chắc cũng pha sương,
Trải qua vạn lần con tim sầu héo,
Từ nghìn trùng được về chung một nẻo,
Mình đong đầy nhau nguồn suối yêu thương.

Xin em đừng nhắc nữa lời đoạn trường,
Tình dở dang đã trở thành dĩ vãng...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

nguyễn hiền nhân đã viết:Thuyền Tình Không Lạc Bến Yêu


 

Tạm thời hai đứa hai nơi,
Đêm đêm gởi gấm những lời nhớ thương.
Mộng vàng sớm tối vấn vương,
Chờ ngày hợp mặt chung đường,chung thân.


Xin em đừng mãi băn khoăn,
Người trên nét ảo ở gần hay xa?
Cách nhau trời biển bao la,
Vẫn hòa nhập bản tình ca nồng nàn.


Sài Gòn kế cận Tiền Giang,
Đúng duyên chồng vợ nợ càng thâm sâu.
Thuyền tình chẳng lạc bến đâu,
Cây si kết trái bên cầu Tân Hương.


Người thương tìm gặp người thương,
Thỏa lòng khao khát thiên đường ái ân.
Mơn man thung lũng hồng trần,
Khơi nguồn hạnh phúc trào dâng đêm trường.


Nâng nhau lên đỉnh yêu đương,
Nụ tầm xuân tỏa sắc hương mê hồn.
Tạ ơn em tuổi hoàng hôn,
Nhưng men nhụy thấm ngát thơm cả đời.
Hmhiennhan


Trao anh tất cả

Chỉ là ta tạm xa nhau
Ngàn năm sau nữa trước sau nồng nàn
Tình em ánh sáng tỏa lan
Về phương anh với vô vàn nhớ thương
Mình nâng nhau đến thiên đường
Hiểu, thương, chung gánh đoạn trường sẻ chia
Bên này cứ ngóng bên kia
Mùa nay đợi đến mùa sau chia phần
Lời tim em vốn ân cần
Trao anh tất cả trong ngần tiếng YÊU:)
Liên Thơ
4/11/2013



Hạnh Phúc Đợi Chờ

Biết rằng chỉ tạm xa nhau,
Mà sao nỗi nhớ xôn xao tím lòng?
Một ngày tưởng mấy thu đông,
Sóng tình em phủ mênh mông đêm dài.

Mộng mơ chìm cõi bồng lai,
Nụ hôn mê đắm đan cài môi xinh.
Thủy chung ấm lạnh nghĩa tình,
Buồn vui trọn kiếp chúng mình sẻ chia.

Cách nhau nửa mảnh trăng khuya,
Bên nầy thương nhớ bên kia vô vàn
Ngóng trông gió núi mây ngàn,
Chuyển giao thêm chút nồng nàn ái ân 
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt buồn đã tràn mi




Hãy nói đi em lời tình cuối
Rồi mai nầy mình sẽ xa nhau.
Nhớ thương giăng mắc thế nào?
Qua miền sóng vỗ đi vào lãng quên.


Ở hai đầu biển rộng lênh đênh
Tình xa cách anh không giữ nổi.
Bến gần nhàm chán thả trôi
Đường mây diễm ảo cuốn lôi em rồi.


Chuyện thần thoại bên kia biên giới,
Nhà thuê,vợ tạp vẫn phong lưu.
Vẽ vời khúc nhạc ảo ru
Làm sao thấu rỏ ngục tù chung thân?


Tham thì khổ bài học thế nhân,
Phẩm giá thật ai đem rao bán?
Tưởng là tráng lệ huy hoàng,
Té ra địa ngục hoang tàn mai sau.


Anh gượng cười che giấu nỗi đau,
Chúc em gặp mọi điều như ý.
Xin đừng giả bộ sầu bi
Thêm chi giọt đắng khi ly rượu tràn
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ này nghe buồn quá, em đọc xong mà khóc một cách tự nhiên. Tên tựa đề "Giọt buồn đã tràn mi". Sao mà em nghe giống giống em quá vậy... Đọc mà thấy nhớ nhiều về những kỷ niệm mà em đã có trong cuộc sống. Cảm ơn huynh về một bài thơ hay...Em bắt đền huynh, vì bài thơ của huynh làm cho em buồn và khóc rồi đây này... Hic!!

 

Bác Nguyễn Hiền Nhân làm thơ sâu lắng, dòng đời thì đầy uẩn khúc con người thì lắm đổi thay người này người nọ và điệp khúc cuộc đời lúc thăng trầm lúc buông trôi .... những vần thơ chảy miết như dòng đời vậy ... ngập tràn cảm xúc ...
Bác làm thơ nhiều cho mọi người cùng thư ởng thức nhé! Chúc bác sức khoẻ và mọi điều tốt đẹp!^^
 
Chào Phong Linh  và Thơ Thơ!
Bài Giọt buồn đã tràn mi chính là lời nhắn gởi của HN với 1 người bạn gái sắp chia tay ,tất nhiên là phải buồn như chính nỗi buồn của người trong cuộc. Hn không ngờ nhận được tình đồng cảm của PL.Ngoài ra có nhiều bài thơ HN họa lại ,phúc đáp các bạn thơ có vẻ lãng mạn ,tình tứ nhưng thật sự HN chưa biết gì về các bạn ấy và cũng không gặp ngoài đời ,mong Thơ Thơ đừng vội hiểu lầm ,cho là HN hay thay đổi bạn gái, oan cho HN lắm. HN chúc PL và Thơ Thơ mọi điều tốt lành, vui khỏe nha
Đăng nhập để trả lời
0
Chưa Phai Ân Tình Cũ



Tôi khơi tro tàn tìm lại một ước mơ
Tôi đập vỡ gương để tìm em ngày đó
Sao em như con dế rụt đầu trong thảm cỏ
Không vươn mình lên nhận nắng gió bốn phương trời?
 
Em cứ thả hồn mình vào kinh kệ chơi vơi
Rồi than trách đời phù du toàn bể khổ?
Hạnh phúc chúng mình một thời tương ngộ
Nói thế nào em cũng chưa quên được tôi
 
Nụ cười em vẫn tươi đẹp trên đôi môi
Sao ánh mắt đem nhuộm màu thẳm tối?
Nếu có thể tôi sẵn sàng đánh đổi
Núi sầu em bằng cả cuộc đời tôi
 
Ôi! đôi mắt từng sáng trong như ngọc bội
Ngước nhìn tôi lộ rỏ một trời thương
Có lẽ nào vì cuộc sống vô thường
Vội quy nạp trái tim tôi gian dối?
 
Không Yến Loan ơi chẳng bao giờ tôi phản bội
Ân tình em như máu thịt nuôi xương...
Rất đau xót thấy em tu sai đường,
Trầm luân lạc giữa hai miền sáng tối
Hmhiennhan




 
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Nhớ Người Dưng




Người dưng ơi! sao ta cứ nhớ nhau
Không duyên nợ sao gặp nhau hoài vậy?
Hai đứa đến gần rồi xa cách mãi
Làm thế nào để nhẹ bớt xôn xao?

Như nền trời không thể thiếu trăng sao
Hể rãnh rỗi ta tìm nhau trên nét
Em cứ hẹn một ngày thêm gắn kết
Anh cứ chờ cho năm tháng qua mau

Úc và Việt Nam cách biệt có là bao
Càng mong đợi bến bờ càng trống trãi
Tình ơi! tình! đừng làm anh sợ hải
Trận bão lòng đã mất đợt lao đao

Chúng mình như người trong cỏi chiêm bao
Hình thấy bóng nhưng không sao chạm được
Tại sao anh phải tìm đến em trước?
Nếu chung lòng sao còn tính trước sau?

Trời đất ngàn năm tự dính kết nhau
Dẫu xa ngái cũng chan hòa hạnh phúc
Anh chưa thể đến được ngay nước Úc
Bởi dì anh thường nay ốm mai đau
 
Em như vầng trăng lơ lững ở trên cao
Để từng đêm anh thở dài ngóng đợi
Mùa Đông lạnh chập chờn câu trao gởi
Xuân hạ về mưa nắng thêm hanh hao...

Biết ngày nào mình nằm trong tay nhau,
Lời chưa nói nhưng hai trái tim cũng hiểu?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hồn Quê Tôi Ở Long An




Lâu rồi tôi mới về thăm quê nhà,
Bởi cuộc đời xa xứ lắm phong ba.
Dấu chân hoang mỏi mòn theo đất đá,
Mưa nắng đong đưa kỷ niệm vỡ òa.


Theo con đê xuôi dòng kênh nước mặn,
Cảm lục bình điên điển cũng lênh đênh.
Con thuyền nhẹ lướt qua miền sông vắng,
Chở theo dòng ký ức tôi ngông nghênh.


Như chim di rẽ tìm nơi nguồn cội,
Những cung đường ắp lẳm tuổi thơ rơi.
Hồi trống trường đã bặt tăm tiếng gọi,
Lớp lớp thiếu niên giờ cũng già rồi.


Quê hương tôi trải qua nhiều biến đổi,
Nhưng hương đồng gió nội vẫn thênh thang.
Bếp lửa nhà ai thoáng mùi rơm khói,
Sau lũy tre ngất ngưỡng bóng thần hoàng.


Gái miệt vườn trông bình dị dịu dàng
Chiếc áo bà ba phủ lòng ngay thẳng,
Dẫu xài thêm chút nước hoa ,son phấn,
Vẫn đậm hồn quê trung hậu đảm đang.



Điệu lý,câu hò vang khắp thôn trang,
Suốt những đêm trăng mỗi kỳ lễ hội.
Truyền thống quê hương đời đời tiếp nối,
Trung dũng,hào hùng đất mẹ Long An
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Khó quên tình em




Chuyện tình yêu muôn đời khó tránh khỏi
Ghét và yêu cứ xáo trộn song đôi
Những hờn ghen hay buồn vui nông nỗi
Như trái bồ hòn trộn mật ướp môi


Nhiều đêm trắng anh đớn đau tự hỏi?
Người trong tay sao sớm vội chia lìa
Như vầng trăng lấp lánh giữa trời khuya
Qua khỏi rằm đã bắt đầu hấp hối


Anh với em trên hai năm chăn gối
Lúc bên nhau mấy bước cũng không rời
Tay nắm tay cùng đi đến nhiều nơi
Ai cũng trầm trồ xứng đôi tuyệt đối


Hạnh phúc trãi rực hồng trên muôn lối
Đường ta đi như dệt gấm thêu hoa
Xe đạp đôi quanh bờ biển tà tà
Mặc trời nỗi phong ba,mưa ướt sũng


Em ngã đầu lên vai anh ấm cúng
Ngọn nến tình yêu huyền ảo lung linh
Giọng hát ru tha thiết một trời tình
Làm mây gió cũng im lìm xúc động


Nhưng tất cả bổng rơi vào khoảng trống
Bởi lửa ghen hờn đốt cháy lòng nhau
Em tìm quên bên Phật pháp nhiệm mầu
Rồi cuồng tín như bậc chân tu ngoan đạo


Anh lắt lay với trái tim rĩ máu
Ước ao mình đang trong giấc chiêm bao
Sao chúng mình có thể vẫn gặp nhau
Mà khoảng cách đạo đời không thể vượt?


Anh vật vã tưởng đứt từng khúc ruột
Khi em luôn sùng bái Đức Như lai
Trưởng khoa bệnh viện mà cứ trường chay
Sức đâu đề kháng với siêu vi khuẩn?


Kinh kệ Phật có quá nhiều mâu thuẩn
Phủ màu đen lên cuộc sống tốt tươi
Dù phù du nhưng cũng kiếp con người
Chớ cỏi ảo niết bàn khó thấy đượ̣c


Anh rất tiếc không thể nào đão ngược
Đưa em trở về hạnh phúc ngày xưa
Dù trời xanh phủ triệu lớp gió mưa
Vẫn không phủ lấp tình em thuở trước...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lời Cuối Với Em





Dành nhiều thời gian cho người ấy
Vô tình em đã xem thường tôi.
Góc khuất lòng ngã chia nhiều lối,
Coi như ta sớm mất nhau rồi.


Em đừng biện minh hay xin lỗi,
Khi tình cảm ngày một pha phôi.
Dẫu phận lục bình xứ người trôi nổi,
Họ vẫn giỏi tài ăn nói hơn tôi.


Nợ duyên chắc cũng đến thế thôi
Tôi không thể nào yêu em được nữa.
Không thể nào em có quyền chọn lựa,
Người ngoài chân mây với kẻ bên đời.


Cộng trừ tình yêu tính toán lỗ lời,
Em rất hợp với người xa biên giới.
Vậy tôi chúc hai cánh hoa tầm gởi,
Sống bám vào nhau nghiêng ngã góc trời.


Bởi tình yêu nhuốm màu phản bội,
Chẳng có gì đáng để tôi ghen
Đau khổ chỉ làm tăng yếu hèn,
Hạnh phúc không xây trên gian dối.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Đau Nghẽn Lòng




Một chút hương tình còn rơi rải,
Sau phút xao lòng sẽ nhạt phai.
Em vượt khỏi vòng tay luyến ái,
Vết thương đời năm tháng dần chai.


Thà nát con tim lúc chia tay,
Vẫn hơn níu kéo gái trang đài,
Tham lam tình mắc nhiều bến bãi,
Phủ kín hồn si núi đắng cay.


Giữa anh và em ai đúng sai,
Trách nhiệm chia đều tội cả hai
Đàn ông trực tính thường tự ái,
Nếu em vô tình hết nợ vay.


Chập chờn nhân ảnh bóng liêu trai,
Bến đỗ mông lung được bao ngày?
Từ mai không có anh tranh cãi,
Tha hồ em mở rộng đường bay.


Sâu bọ xa gần sẽ đến ngay,
Chúc em rộng sáng cửa tương lai
Riêng anh hạnh phúc còn đưa đẩy,
Nhưng chẳng cúi lòn phỉnh gạt ai
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Cố Giấu Niềm Đau




Chúng mình chia tay khi lên dốc tình,
Bởi trái tim còn chia ba xẻ nửa,
Nói yêu nhau nhưng mãi hoài chọn lựa,
Ngày qua ngày rơi rải hết niềm tin.


Đường chân trời đã che khuất tầm nhìn,
Đêm không trăng còn bạt ngàn bão gió.
Nhưng người trên mạng mênh mang sáng tỏ
Ru hồn em vào hố thẳm hẹn hò.


Anh nghe rỏ tiếng thì thào lá cỏ,
Hương hoa cùng đám sâu bọ quyện tình.
Đành ngậm ngùi tìm kiếm cõi an sinh,
Để em trọn tiếng cười vui hớn hở.


Như cội tùng già mệt mỏi thờ ơ,
Trước nhánh rong ôm sóng ngút ngàn xa.
Từ nay hai đứa hết duyên chồng vợ,
Nước mắt trào mi rồi cũng nhạt nhòa.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Đông Nhớ Ngoại




Ngôi vườn hồng nhà ngoại
Loang vạt nắng hoang sơ.
Đâu vườn cây sai trái,
Chim,bướm bay lượn lờ?


Trên lối cũ đường mơ,
Tiếng võng còn vọng động.
Bóng ngoại về đâu đó
Hồi tưởng buổi chợ đông.


Tóc trắng,lưng gầy cong,
Ngoại vẫn ngồi sạp chợ,
Mót từng đồng tiền lẻ,
Góp phần nuôi cháu con.


Áo bạc nhưng lòng son
Nụ cười già móm mém
Vun xới những mầm non,
Nghĩa nhân tích mỗi ngày.


Đàn cháu tìm tương lai,
Vất vã phương trời xa,
Thương ngoại ngày một già,
Bên mình chẳng còn ai.


Chút danh lợi tiền tài,
Phải qua bao khổ ải,
Chỉ ngoại vẫn là ngoại,
Mặc thế sự đổi thay.


Tối mùa đông mưa bay
Ngoại vào cõi vĩnh hằng,
Ngôi nhà xưa trống vắng,
Gió trăng buồn lắt lay.


Những ngày con bên ngoại,
Theo thời gian phôi phai,
Nhưng gương sáng miệt mài,
Thẳng ngay con nhớ mãi...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lãng Đãng Tình Sương Khói




Phượng hồng thắm đỏ mùa thi
Ve sầu trổi khúc biệt ly xa trường.
Hồn ta lãng đãng vấn vương,
Một thời áo trắng thân thương học trò.


Qua bao dâu bể tàn tro,
Ký ức còn dấu hẹn hò chưa phai.
Tóc ngắn bám đuôi tóc dài,
Thẹn thùa bên đó giả nai... không nhìn.


Ai ngờ chiếc bóng hồng xinh,
Đi vào lối mộng biển tình mông mênh.
Nhiều hôm bài vở bỏ quên,
Thầy cô trách phạt đó đền nụ hôn.


Trời ơi! thơm thật là thơm,
Hoa tình hé nhụy còn đơm hương thầm.
Bấy giờ nhập chữ vào tâm,
Nhập luôn hình dáng tri âm diễm kiều.


Tiếc là tình sớm triệt tiêu,
Ngày em du học phiêu diêu xứ người.
Chỉ điều nhạt mất sắc tươi,
Đôi tim lỗi nhịp nụ cười hắt hiu.


Cái thuở mười tám vào yêu,
Hoàng hôn bóng ngã muôn chiều nhớ thương,
Mái trường yêu đẫm khói sương,
Thầy cô bè bạn đoạn đường tuổi thơ.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Còn Lại Chút Hương Phai




Anh đón em về chiều mưa bay,
Say trong đáy mắt gái trang đài.
Hồng Nhung lan toả theo cơn gió,
Ấp ủ vào tim thơm ngất ngây.


Anh nhớ mãi buổi chiều mưa bay,
Đôi mình cùng nhắp chút men cay.
Con đường mơ ước xa xôi đắp,
Thành hiện thực rồi duyên trúc mai.


Bồng bềnh bến mộng cõi thiên thai,
Tháng mười hai em buớc vào đời.
Mùa xuân đến sớm hơn mong đợi,
Những hạt mưa tình vương mắt nai.


Là doanh nhân chắc em từng trải,
Món nợ ân tình khó đổi thay?
Hạnh phúc làm đôi ta trẻ lại
Những ngày vàng ngọc tay trong tay...


Nhưng thần tình ái xoãy cánh bay,
Bóng em biền biệt cuối chân mây.
Chuyện chúng mình trở thành cổ tích,
Chỉ đọng lại lòng chút hương phai.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ngựa Lạc Bến Mơ




Mây trôi khói phủ bềnh bồng,
Đi qua gối mộng cô phòng đêm đông.
Má môi ai đó ửng hồng
Gieo mầm thương nhớ vào lòng tình quân.


Đất trời vui trẻ lại xuân
Kéo thêm một chút bâng khuâng tuổi vàng.
Hồn thơ phiêu lãng đa mang,
Nhịp tim rung cảm rộn ràng vu vơ.


Giáp Ngọ ngựa lạc bến mơ
Người ta đâu hứa đợi chờ gì ta?
Tự mình xây đắp thiết tha
Mộng không tròn mộng buồn da diết buồn.


Biết là bóng ảo mông lung,
Dẫu sao cũng đã từng chung đoạn đường
Hợp tan đời vốn vô thường,
Chỉ còn ký ức thoáng hương tình sầu
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Em Giết Đời Anh Trong Lắt Lay




Chuyện chúng mình như cơn gió thoảng,
Khoảnh khắc nồng nàn đóng giá băng.
Anh thẩn thờ thả bước lang thang,
Giữa chiều đông mênh mông trống vắng.


Bến xuân xưa nhạt nhòa bóng nắng,
Muôn lời tình còn vẳng bên tai.
"Lá số anh đẹp lắm tương lai"
Sao có thể nợ duyên lận đận?


Những ngọt ngào yêu thương tiếp cận,
Bỗng đổi thành trận bão chua chanh.
Tình vô hạn trở nên hữu hạn,
Vó câu hạnh phúc vụt qua nhanh.


Độc hành trong màn đêm đặc quánh,
Nổi chìm quanh vực xoáy hư vô,
Con đường Lê Lợi mờ nhân ảnh,
Trái tim hồng thổn thức,nhấp nhô.


Chôn hết buồn vui vào góc phố,
Hương trinh kỷ niệm dật dờ bay,
Tin lời thêu dệt đầy oan trái,
Em giết đời anh ,em có hay?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Sài Gòn Miền Đất Thân Thương




Ngày tôi còn bỡ ngỡ,
Trước mọi thứ phồn hoa,
Sài Gòn như quán trọ,
Tiếp nhận kẻ xa nhà.


Lặng lẽ thời gian qua,
Hết mưa rồi lại nắng,
Cuộc sống mới thuận hòa,
Sài Gòn lạ thành thân.


Tách cà phê bình dân,
Dĩa cơm bụi bên lề,
Tha hồ thưởng gió trăng,
Vượt qua thời khốn khó.


Tôi quen từng góc phố,
Từng công viên, vỉa hè,
Những con đường họp chợ,
Không cần có mái che.


Chốn đô thành tráng lệ,
Với cao ốc chọc trời,
Chẳng phải là sân chơi,
Của người nghèo miền quê.


Sài Gòn khác biệt thế,
Nhưng vẫn là cội rễ,
Giúp tôi sống mỗi ngày,
Chứng kiến nhiều đổi thay...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt Nước Nhớ Đại Dương




Dì hiện hữu trong tiềm thức của con,
Giản dị,thiêng liêng cao cả vô cùng.
Như nước đại dương ngày đêm cuộn sóng,
Khắc khoải suốt đời ơn nghĩa đeo mang.


Con, măng non nhỏ dại trước đại ngàn,
Thơ viết về Dì thường xuyên bỏ dở,
Thật khó khăn khi chọn lọc ngôn từ,
Diễn đạt lòng kính yêu Dì như Mẹ


Tình cảm Dì hy sinh cho con trẻ,
Sợ sáo ngữ làm nhạt ý tôn vinh,
Dì, cánh cò hết bươn chải cho mình,
Còn bao bọc luôn ông bà, cháu rể.


Con hạnh phúc có cả hai bà Mẹ,
Cơm áo đủ đầy,nắng gió nhẹ lo.
Càng khôn lớn đời qua nhiều lối rẽ,
Bóng mát đại ngàn Dì càng thêm to.


Ơn nuôi dưỡng nghĩ mà đau nhói dạ,
Chữ hiếu muốn trả nhưng lại không tròn.
Như giọt nước đã thuộc về biển cả
Dì không còn nhưng sống mãi tim con
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hoài Niệm Tình Buồn




Vẫn vầng trăng buổi tương giao,
Khuyết trọn mấy độ hanh hao lắm rồi!
Niềm vui vọng tưởng nhân đôi
Đâu ngờ Loan Phụng lẻ loi vườn hồng.


Em như cánh gió mùa đông,
Thổi anh giá lạnh mưa dông tháng ngày,
Ưu buồn sợi tóc trắng vai,
Rừng thương biển hận chắn hai nẻo đời



Tình buông theo núi sầu rơi,
Về đâu? bốn hướng mặt trời quạnh hiu.
Soi đường,nhặt gói lời yêu,
Tìm trong ký ức những chiều bên em.


Đưa nhau vào cõi ấm êm,
Giữa màn đêm rũ ngọt mềm hương môi
Tiếc là hạnh phúc thế thôi,
Để tình hoài niệm bồi hồi thiên thu
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trái Tim Lệch Nhịp


Xa thì nhớ,lại gần thường hờn giận,
Tình lạ lùng khó hiểu hết nguyên nhân.
Chúng mình như bóng nước với vầng trăng,
Thấy gần đó nhưng muôn trùng cách biệt.

Hay tình mình kém chân thành thắm thiết?
Duyên kiếp mình theo gió thoảng,mây chau.
Chiều cuối tuần như một giấc chiêm bao,
Sao em không kéo thời gian chậm lại

Em thêm dịu dàng,anh bớt tự ái,
Hởi ông vua cao ngạo, bà chúa độc tài.
Những nẻo đường tình buồn lắm chiều nay,
Hùng Vương, Trương Định rải đầy kỷ niệm...

Hãy nói thật nhau những gì giấu giếm,
Lần cuối cùng rồi vĩnh viễn chia tay,
Em sẽ trở về với những anh hai,
Anh tìm kiếm một người bạn gái khác,

Hoặc hai đứa cùng nhận ra lầm lạc,
Yêu là cần phải xích lại gần hơn,
Nuông chìu nhau dẹp hết những dỗi hờn,
Tình cảm lớn ai so đo lời lổ?

Để người yêu em không sầu không khổ,
Không say mèm trong khói thuốc,men cay,
Rồi lặng nhìn đôi mắt dữ của ai,
Cảm nhận lòng mình vô cùng trống trải

Thề nguyện yêu nhau cùng trời cuối bãi,
Sao em còn nghi ngại chẳng tin anh?
Hmhiennhan



Đăng nhập để trả lời
0
Trái Tim Lệch Nhịp


Xa thì nhớ,lại gần thường hờn giận,
Tình lạ lùng khó hiểu hết nguyên nhân.
Chúng mình như bóng nước với vầng trăng,
Thấy gần đó nhưng muôn trùng cách biệt.

Hay tình mình kém chân thành thắm thiết?
Duyên kiếp mình theo gió thoảng,mây chau.
Chiều cuối tuần như một giấc chiêm bao,
Sao em không kéo thời gian chậm lại

Em thêm dịu dàng,anh bớt tự ái,
Hởi ông vua cao ngạo, bà chúa độc tài.
Những nẻo đường tình buồn lắm chiều nay,
Hùng Vương, Trương Định rải đầy kỷ niệm...

Hãy nói thật nhau những gì giấu giếm,
Lần cuối cùng rồi vĩnh viễn chia tay,
Em sẽ trở về với những anh hai,
Anh tìm kiếm một người bạn gái khác,

Hoặc hai đứa cùng nhận ra lầm lạc,
Yêu là cần phải xích lại gần hơn,
Nuông chìu nhau dẹp hết những dỗi hờn,
Tình cảm lớn ai so đo lời lổ?

Để người yêu em không sầu không khổ,
Không say mèm trong khói thuốc,men cay,
Rồi lặng nhìn đôi mắt dữ của ai,
Cảm nhận lòng mình vô cùng trống trải

Thề nguyện yêu nhau cùng trời cuối bãi,
Sao em còn nghi ngại chẳng tin anh?
Hmhiennhan



Đăng nhập để trả lời
0
Tình Treo Trên Sóng Phù Du




Bài thơ anh viết tặng em
Mừng ngày sinh nhật chữ lem nhem rồi.
Giọt buồn thổn thức tim côi,
Cảm thương hai đứa lạc loài đôi nơi.


Giấc mơ tái ngộ xa vời,
Địa đàng lẽ bóng em ngồi tụng kinh.
Xin bồ tát cõi an bình,
Chôn đi duyên nợ ba sinh lỡ làng.


Anh tiếc năm tháng huy hoàng,
Bên em cùng dệt bạt ngàn mộng mơ.
Hoa lòng trải bến đợi chờ,
Những mùa nước nổi vỡ bờ nhớ mong.


An Giang trắng xóa cánh đồng,
Hạnh phúc xưa đã bềnh bồng đường mây.
Anh còn kỳ vọng gì đây?
Bao mùa nắng nhạt mưa phai qua đời
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Đầu Nông Nỗi

Ký ức học trò thường vương vấn,
Xao động hồn tôi tuổi xế chiều
Nụ tầm xuân thơm ngát hương yêu,
Mở bao mộng mơ thời áo trắng .

Ngày ấy tôi hiền và ngố lắm,
Cứ bám đuôi em gánh thảm sầu,
Lún chân vào bể yêu mê đắm,
Quay lưng không còn kịp nữa đâu .

Vóc dáng diễm kiều em lắng sâu
Tận trong trí não của tôi rồi
Màu tình đỏ thắm như màu máu,
Chuyển cả nồng nàn lên mắt mội

Chân tình chỉ làm em bối rối,
Đường chung đôi bóng chẳng giao kề
Cây si tôi trồng đâm úng rễ
Hai đầu bến mộng phải xa xôi .

Tổng kết ghét thương từ góc tối
Trút cạn tâm tình chỉ thế thội
Tình đầu ai cũng nhiều nông nỗi
Vết hằn năm tháng nhẹ êm trôi
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0