📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngậm ngùi nhớ thuở tình ru

717 trả lời, 85.740 lượt xem — Trang 13 / 24
Nợ tình khắc trong tim
Nợ tiền khiếp lại dở dang,
Trời bày chi cảnh trái ngang phủ phàng.
Mộng xanh nay đã úa vàng,
Ngẫm buồn cho kiếp dã tràng viễn mơ.
 
Mối duyên tri ngộ ban sơ,
Giờ muốn tiếp nối phải chờ thiên thu.
Hạnh phúc vướng đỉnh mây mù,
Làm sao thoát chuyện phù du ,vô thường.
 
Lỡ làm cánh nhạn xa phương,
Thương thương nhớ nhớ thêm vương thảm sầu.
Thời gian thúc giục gió câu,
Khát vọng hợp phố hoàn châu mỏi mòn.
 
Trăng khuyết vẫn có ngày tròn,
Tình ta đổ vỡ không còn vẹn nguyên.
Bão lòng mấy trận đảo điên,
Tìm đâu năm tháng diệu huyền bên nhau?
 
Hợp tan như giấc chiêm bao,
Mùa thu cổ tích trôi vào mông mênh.
Nợ tình càng muốn lãng quên,
Đáy tim càng khắc mãi tên của nàng
Hmhiennhan

 
Đăng nhập để trả lời
0
Cất Lại Tình Em

Anh nghĩ mình khó quên được Yến Loan
Hồng nhan tri kỷ tình sâu nghĩa nặng
Nhưng từ buổi trưa em làm mặt lạnh
Chia tay anh để đi họp công đoàn .

Tình cảm trong anh đã bị xoáy mòn
Thề quên em để đi về phía trước
Đêm ấy anh đã thẩn thờ xuôi ngược
Con đường Lê Lợi Châu đốc thân quen .

Trong nhà em vẫn sáng rực ánh đèn
Chiếc giường anh ngủ vẫn còn để trống
Nhưng anh không thể đánh mất lòng tự trọng
Gỏ cửa nhà em trong phút xao lòng .

Anh khùng điên rồi em có biết không?
Vượt 500km đường để cười với bóng...
Trái hạnh phúc đã chín hồng nức mộng
Bổng tàn phai sau mấy trận bão giông

Em từng coi anh như một người chồng
Nên TÌNH NGHĨA anh suốt đời muốn trả
Gần ba năm rồi chờ đợi bôn ba
Đến lúc cất tình xưa vào ngăn trống .

Nụ hôn môi vẫn ngọt ngào nóng bỏng
Nhưng với em chỉ là phút mềm lòng
Không thể nào anh lội mãi ngược dòng ,
Khi em cứ lặng thầm như chiếc bóng .

Không giống em mê mụi chốn hư không
Anh thực tế khi đi tìm hạnh phúc
Như đói ăn rau,đau tìm thầy thuốc
Không thánh thần nào giúp được mà mong...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nợ tình,nợ đời
Biết em rồi ,anh bỗng yêu Châu Đốc,
Mến những người áo trắng thuộc ngành y.
Thêm thân thiết ngôi nhà kề quán cốc,
Cà phê tình thắm mật ngọt mê ly.

Chốn hoang sơ nhưng quyến rũ lạ kỳ,
Làm thăng hoa hai tâm hồn cô độc.
Anh hạnh phúc với tháng ngày vàng ngọc,
Đón Yến về ,bay lượn trong vườn mơ.
 
Nhưng cuộc đời nhiều biến đổi bất ngờ,
Qua cửa Phật tình ta thành dĩ vãng,
Em hờ hững với lời tình anh nhắn,
Tin giáo điều huyền bí đến ngu ngơ
 
Tình cảm nguyên khôi như sóng vỡ bờ,
Ái ân phủ ngập chiều dài biển nhớ.
Tạo hóa đặt để âm dương chồng vợ
Em muốn đơn thân đi ngược luật trời?
 
Tâm hồn em được bình lặng thảnh thơi,
Hay cũng dối trá mưu cầu danh lợi?
Nhận cát bụi sẽ trở về cát bụi,
Thọ ơn đời em phải trả nợ đời...
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng trời lãng đãng khói sương

Khoảng trời lãng đãng khói sương,
Hàng phượng đỏ tím sân trường trổ hoa.
Tưởng chừng mùa hạ chưa xa,
Ta tìm cô bé thướt tha năm nào.

Vươn tay nắm bắt em vào,
Dư âm còn vẳng câu chào biệt ly,
Cuối cấp lại đến mùa thi,
Ngoảnh đầu thoáng chốc em đi qua đời.

Nỗi buồn u uẩn đầy vơi,
Con đường trầm mặc một thời đón đưa.
Bể dâu mấy độ nắng mưa
Thầy cô bè bạn trường xưa khác rồi.

Thời gian lặng lẽ êm trôi,
Chim non vượt bức tường vôi học trò.
Dấu yêu chỉ vệt khói mờ,
Sang sông ai nhớ chuyến đò chung đôi?

Hoàng hôn bóng ngã bên đồi,
Áo trắng cũng đã nổi trôi xứ người,
Tìm đâu tuổi ngọc xinh tươi,
Cho ta sáng lại nụ cười hồn nhiên
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyễn Hiền Nhân:

Khoảng trời lãng đãng khói sương

Khoảng trời lãng đãng khói sương,
Hàng phượng đỏ tím sân trường trổ hoa.
Tưởng chừng mùa hạ chưa xa,
Ta tìm cô bé thướt tha năm nào.

Vươn tay nắm bắt em vào,
Dư âm còn vẳng câu chào biệt ly,
Cuối cấp lại đến mùa thi,
Ngoảnh đầu thoáng chốc em đi qua đời.

Nỗi buồn u uẩn đầy vơi,
Con đường trầm mặc một thời đón đưa.
Bể dâu mấy độ nắng mưa
Thầy cô bè bạn trường xưa khác rồi.

Thời gian lặng lẽ êm trôi,
Chim non vượt bức tường vôi học trò.
Dấu yêu chỉ vệt khói mờ,
Sang sông ai nhớ chuyến đò chung đôi?

Hoàng hôn bóng ngã bên đồi,
Áo trắng cũng đã nổi trôi xứ người,
Tìm đâu tuổi ngọc xinh tươi,
Cho ta sáng lại nụ cười hồn nhiên
Hmhiennhan

 
Khi đọc thơ của anh cảm xúc đến với Hiền rất nhanh, hơn nữa Hiền luôn đặc biệt có cảm tình với những bài thơ viết về tuổi học trò - dù vui hay buồn - nên đã diễn đọc bài thơ "Khoảng trời lãng đãng khói sương":
 
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=801370&mpage=1#801370
 
Chúc anh cuối tuần vui nhé [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Thu Hiền đã diễn ngâm bài thơ viết về tuổi học trò của HN hay quá . Chúc bạn mọi việc như ý
Đăng nhập để trả lời
0
Ký ức mùa Hạ
Thêm mùa hạ tím yêu thương,
Bồi hồi tôi nhớ quảng đường tuổi thơ.
Mái trường xây đắp ước mơ,
Thầy cô bằng hữu chung bờ hiệp thông.
 
Phượng hồng tắm nắng trổ bông,
Vô tư áo trắng mộng bồng bềnh bay.
Sách đèn luyện trí đua tài,
Cổng vào đại học trần ai dốc đời.
 
Qua rồi ngày tháng rong chơi,
Tiếng ve vọng tiễn góc trời lưa thưa,
Thời gian phủ lấp nắng mưa,
Kẻ còn người mất dấu xưa nhạt nhòa.
 
Giờ tôi như người lái đò,
Tải chuyền tri thức đến trò lớp sau.
Hạ về lòng lại lao xao,
Ngẫm đời như giấc chiêm bao vô thường
 
Hương lòng sâu thẳm vấn vương,
Nụ tầm xuân thuở yêu thương hẹn hò,
Liệu cố nhân có tình cờ,
Dắt con vào học bất ngờ
gặp tôi?
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Chạnh lòng điệp khúc tình ru
Niềm riêng đẩm ướt đôi lòng,
Mênh mông trời biển ,bềnh bồng duyên tơ.
Hai đầu trôi nổi ước mơ,
Sợi thương sợi nhớ tím bờ Ngân Giang.
 
Khổ hơn Chức Nữ ,Ngưu Lang,
Nhiều năm chưa được một lần hợp giao.
Buồn vui kỷ niệm dạt dào,
Ngã rẽ tình sử đi vào thiên thu.
 
Hồn còn vương vấn lời ru,
Ngọt ngào khúc hát Thụy Du lỡ làng.
Một lần trọn nghĩa đá vàng,
Còn hơn suốt kiếp bao lần cách xa.
 
Trời đày số phận trăng hoa,
Yêu thương thắm thiết cũng qua cửa sầu,
Kiếp tằm trót mắc nợ dâu,
Tơ lòng  trả mãi ơn sâu cả đời
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi NGUYỄN NGOẠT
ĐÁP SỐ

Ẩn số ấy tường chừng như phức tạp
Lại tỏ ra đơn giản quá em ơi
Ta và em cùng đi giữa cuộc đời
Như chồng vợ mà vẫn còn xa lạ

bởi ngày xưa chúng mình sao vội quá
Mới yêu nhau mà thân xác đã giao hoà
Anh ngộ nhận chúng mình sẽ thăng hoa
Trong tự điển không có từ dang dỡ

Nhưng giờ đây khi trái tim tan vỡ
Anh hiểu ra thật đơn giản quá chừng
Làm gì có hai tiếng thủy chung
Khi tình yêu đếm đo bằng vật chất



Bài toán tình yêu thật ra đơn giản nhất
Khi chúng mình can đảm nhìn sự thật phải không em?
Sai Số Tình Yêu

Bài toán tình yêu có mấy cách giải?
Phức tạp nhất là ẩn số trái tim.
Ta và em bước vào vòng tình ái,
Càng cận kề càng cảm giác chênh vênh.

Niềm vui nỗi buồn ngày cứ đan xen,
Thật đơn giản như chúng mình đang giởn.
Tình viên mãn bỗng dưng nói cô đơn,
Hạnh phúc nối đuôi chi từ dang dở?

Đường phân giác lại cách chia thương nhớ,
Góc lồi góc lõm thật khó liên thông,
Tình cảm nồng nàn đột nhiên cách trở,
Chỉ vì em dùng vật chất cân đong.

Giữa bến tình ta đưa đẩy ngược dòng,
Hai đường thẳng song song còn trái hướng.
Nếu đôi tim chọn nhau làm đáp số,
Người hai phương trời phải trụ một phương
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chung một hướng đi

Mới chạm mắt đã ửng hồng đôi má,
Chút thẹn thùa làm duyên nét kiêu sa.
Giữa vườn hoa, áo trắng bay rộn rã,
Nụ cười xinh em điên đảo hồn ta.

Nầy cô bé tuổi xuân thì rực rở,
Trói buộc ta bằng giọng nói ngọt ngào.
Mà sao em cũng rối tung nhịp thở,
Ngực phập phồng làm gió phải lao xao?

Đẹp bí ẩn những gì cần kín đáo,
Sáng trong tâm suối tình cảm nồng nàn.
Em thánh thiện cảm hóa tên ngoại đạo,
Trút lên ta bao hờn dỗi dịu dàng.

Đời kiêu bạt vốn đã nhiều cay đắng,
Tình cảm thông nên tình rất chân thành,
Như nắng vàng hòa nhập với cây xanh,
Ta hạnh phúc trong tình em sâu nặng
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ngược bóng thời gian

Tìm đâu mùa hạ năm nào,
Cờ lau tập trận chìm vào trong mơ.
Tiếc thương năm tháng dại khờ,
Công đồn ,đá bóng trên bờ ruộng khô.

Thuyền tình đẩy nhịp sóng xô,
Mùa thu ký ức mơ hồ trôi qua.
Vó câu ruổi bóng đường xa,
Ai ơi! còn nhớ nợ ta câu hò?

Chỉ khơi lại chút tàn tro,
Cầu xây ,ai nhớ con đò đón đưa?
Trời còn giấu nắng trong mưa,
Vớt sao được mối duyên xưa lỡ làng.

Tạ từ thề hẹn đá vàng,
Lời yêu ta gởi sông trăng quê nghèo.
Dốc đời khói sóng cheo leo,
Nhục vinh ngẫm giống bọt bèo trường giang.

Thẩn thờ soi bóng thời gian,
Hoàng hôn nhuộm tím địa đàng mộng mơ.
Đông tàn ,xuân lạnh trơ vơ,
Níu làm sao được tuổi thơ qua đời?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đời vô thường
Giữa hai bờ sông sâu,
Đã bắt ngang nhịp cầu.
Chiếc đò trôi về đâu,
Khi không còn bến đậu?
 
Con đường thời thơ ấu,
Nay đã khác xưa rồi.
Đời người cũng biến đổi,
Theo dòng thời gian trôi.
 
Nhìn ánh trăng dẫn lối,
Một thời hò hẹn nhau,
Bồi hồi ta tiếc hối,
Bao kỷ niệm dạt dào.
 
Không gian bạt ngàn sao,
Chập chờn bao ảo vọng,
Bóng liêu trai hoài mộng,
Nghìn trùng còn xôn xao.
 
Người tình chìm chiêm bao,
Khó gặp lại ngoài đời.
Thêm nợ tình cơm áo,
Khiến lòng ta chơi vơi
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
lolem9xkhongtinhyeu



Xin giao lưu cùng thi sỹ 1 bài thơ:
Em đã thôi làm thơ
Từ khi ấy
Khi mọi thứ trên đời dường trống rỗng trong em
Như luồng nước dập tan ngọn lửa đang bùng cháy
Chỉ còn một vùng loang lổ, lem nhem.
Từ khi anh chẳng còn là bến đỗ dịu êm
Từ anh xa em, mình như thành người lạ
Từ bước chân anh quay đi hối hả
Em hiểu người thơ của lòng mình dần biến mất trong đêm.

Cảm xúc vô hình mà vỡ vụn bình yên!
Em thảng thốt đưa bàn tay lượm lặt
Thấy không anh, máu ào qua vết cắt
Em hả hê nhìn, chẳng biến sắc dung nhan.

Chẳng màng vết thương, cũng chẳng thiết bàng hoàng
Em trân trân, đứng một mình, vô giác
Thơ viết ra, bàn tay em vò nát
Nhàu nhĩ từng dòng, nhàu nhĩ cả tình yêu

Tâm trí lạc đâu trong dòng chảy sớm chiều
Em ảo vọng, vô hồn, buông thõng
Thôi làm ngơ, coi như qua ác mộng
Em vẫn là mình, vẫn một dạ yêu anh.


Đăng nhập để trả lời
0

Liên Thơ đã viết:
Cảm thông

Đắng cay chen lẫn ngọt ngào,
Yêu là chấp nhận lao đao em à.
Phải đâu khúc Hậu đình Hoa,
Nghìn trùng trăng gió trôi xa mộng vàng.

Bẽ bàng duyên phận trái ngang,
Xin đừng gieo tiếng phụ phàng cho nhau.
Yêu thương mấy đợt sóng trào,
Nghìn lời vạn ý lẽ nào đãi bôi?

Bên em gối mộng đơn côi,
Bên nầy anh cũng lẻ loi độc hành.
Muốn quên nhưng dạ không đành,
Mong vầng trăng khuyết tròn vành về sau.

Chân tình nếu đã mến trao,
Thêm chi sóng gió lan vào buồng tim?
Ghét thương chan chứa nỗi niềm,
Bao dung nồng thắm tỵ hiềm sẽ tan
Hmhiennhan

Cuối đời
Cứ mong… mong nát lòng nhau
Cứ chờ …chờ mãi kiếp sau vẫn còn
Như nàng Tô Thị còn son
Như anh mãi mãi đỉnh non ngóng về


Lòng em nhớ mãi câu thề
Sao anh chưa thể cận kề bên em?
Mở ti vi hãy cùng xem…
Chung nghe bản nhạc… thơ đem phước lành


Hồn thơ chung bước đường xanh
Đi trong hương mật tình anh ấm nồng
Hạnh phúc làm em như bông
Nở bừng chút sắc tàn đông cuối đời
26/6/2013



Tình thiên thu

Anh còn giữ lại câu thề,
Nhớ mong lắng đọng nẻo về trăm năm.
Nếu coi là bạn tri âm,
Đúng duyên chồng vợ xa xăm cũng gần.

Hòa chung men rượu nghĩa ân
Dẫu trong đời thật chưa lần hợp giao.
Hồn thơ chẳng có tường rào,
Đôi tim nhận hết ngọt ngào chờ trông.

Đắm trong hương mát tình nồng,
Đỉnh cao ,vực thẳm bềnh bồng giấc mơ.
Giống tằm thác vẫn vương tơ,
Thiên thu hai đứa chẳng mờ lòng son
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ bến đợi chờ
Chỉ còn con gió biển lướt thoáng qua,
Bóng cố nhân thuộc về miền đất khác.
Cánh hải âu cũng thẩn thờ ngơ ngác,
Bay đi đâu rồi khúc hát tình ca?
 
Trước Bạch Dinh còn sót lại nụ hoa,
Nhưng không phải đóa hoa đào ngày đó.
Gót son hồng chẳng còn lưu lối nhỏ,
Hoàng hôn buồn tím thẳm cõi bao la.
 
Sóng vỗ chiều nay con nước nhẩn nha.
Biển vẫn chòng chành màu xanh thanh nhã.
Cánh buồm chân mây nhỏ hơn nhánh lá,
Nàng đi rồi hiu quạnh cả đời ta...
 
Hạnh phúc ban đầu ngày một trôi xa,
Nhớ nhớ thương thương giận hờn nghiệt ngã,
Như chiếc bóng dưới mặt hồ êm ả,
Than thở cuộc tình chìm nổi hư vô.
 
Mọi ân tình nhạt nhòa như giấc mơ,
Kinh cầu hay tiếng nhạc lòng nức nở?
Thôi nhé em ,hai mảnh đời dang dở,
Hồn hư không để lỡ bến đợi chờ
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Biên giới tình si
Trên dốc đời trượt dài,
Anh giờ chẳng còn ai.
Khách sạn tên Lưu Luyến,
Nồng nàn hương đắng cay.
 
Dẫn nhau vào thiên thai,
Qua một đêm đắm say,
Em vội vàng chia tay,
Nào khác gái liêu trai?
 
Khánh hậu đầy sương mai,
Nhạt nhòa đi dấu ái,
Ngày năm tây tháng bảy
Buồn vui vượt vòng tay.
 
Nỗi nhớ chiều chia hai,
Chênh vênh khoảng ngắn dài,
Khoảnh khắc thành mãi mãi,
Đường muôn chiều tương lai?
 
Món nợ tình anh vay,
Em không cần trả lại
Trời Ca Li xa ngái,
Biệt mù vệt khói bay
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0

Thụy Du đã viết:
nguyễn hiền nhân đã viết:
Thoáng hương tình cũ

Cánh hồng theo gió mây trôi,
Nhưng duyên nồng thắm trọn đời còn vương.
Ân tình như nước đại dương,
Lẽ nào xóa hết nhớ thương ban đầu?

Điệu lý em hát qua cầu,
Dư âm vọng động từng câu giao thề.
Đam mê nối tiếp đam mê,
Đôi lòng mở sẳn nẻo về trăm năm

Sắc cầm đồng điệu tri âm,
Dẫu tình có lúc thăng trầm lệch nghiêng.
Trong sâu thẳm góc trời riêng,
Vẫn còn cảm nhận thiêng liêng cột ràng.

Làm sao rũ hết nợ nần,
Khi tim thổn thức mỗi lần nhớ nhau?
Giá đừng kẻ thấp người cao,
Mối tình cách biệt hương cau vườn trầu
Hmhiennhan



BÈO DẠT MÂY TRÔI

Hoa hồng rã cánh yêu thương
Cho người xưa mãi vấn vương tơ tình
Trăm năm nguyện ước ba sinh
Giờ đành tan tác nguyên trinh hôm nào

Tim buồn, dạ xuyến, lòng xao
Còn đâu má thắm, môi đào, vóc mai ?
Khổ đau lịm chết hình hài
Thốt lên điệu lý hỡi ai thấu cùng ?

Sắt cầm món nợ thủy chung
Theo thời gian đã mịt mùng xót xa
Truân chuyên bao nỗi phong ba
Làm kiếp trôi dạt lướt qua chợ đời

Đành thôi phận số con người
Sanh ra cốt để trêu ngươi duyên phần
Đắng cay tình ái bao lần
Rồi thì cũng chỉ là thân lục bình....


Thụy Du






Nợ tình trong mơ

Phụng Loan nặng gánh yêu đương,
Mùa thu ly biệt còn vương ân tình.
Lỡ làng duyên nợ ba sinh,
Phất phơ dấu ái nguyên trinh ban đầu.

Bèo mây nay dạt về đâu?
Chỉ còn ảo ảnh bên cầu nước trôi.
Góc trời vằng vặc trăng soi,
Đường yêu chung bóng xa xôi nghìn trùng.

Ngậm ngùi món nợ thủy chung,
Lên rừng xuống biển không cùng bên nhau.
Cách ly ai chẳng lòng đau,
Tiếc duyên nồng thắm ngọt ngào trúc mai.

Mềm môi vị ngọt tình say,
Càng yêu càng thắm chất cay xé lòng.
Hết xuân ,hạ,đến thu,đông,
Mối duyên chồng vợ bềnh bồng trong mơ...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Duyên kiếp đời thường
Muốn vãng sinh cực lạc,
Đâu cần đáo cửa thiền.
Thế giới muôn màu sắc,
Thiếu gì những cảnh tiên.
 
Muốn dứt chuyện buồn phiền,
Chánh tâm cần phẳng lặng.
Thật ,ảo còn đảo điên,
Tùy duyên mà tính phận.
 
Phúc họa nào bày sẵn,
Trong cuộc sống vô thường?
Trời còn chưa chiếu sáng,
Giọt nước chìm đại dương.


Ngang trái chuyện tình trường,
Phải từ ta tháo gỡ,
Đừng triệt bỏ yêu thương,
Trầm luân thêm gánh nợ.
 
Chuyện ái ân chồng vợ ,
Định trước thưở khai thiên.
Ai cho là bể khổ ,
Có ngược luật tự nhiên?
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Lỗi duyên
Lời ru tình rát êm ái ngọt ngào,
Em gởi cho bao nhiêu người rồi nhỉ?
Có phài đó là những lời chung thủy,
Chỉ dành riêng  kẻ quyền quý, lầu cao?

Cuộc đời  dâu bể như giấc chiêm bao,
Bạch mã hoàng tử lênh đênh mưa nắng.
Cô bé Lọ Lem muốn bắt ánh sao,
Hãy dũng cảm vượt qua bao rào cản.
 
Đùa em thôi chớ lòng anh thanh thản,
Khó khép mình trong khuôn sáo giàu sang.
Như bóng hoàng hôn lấp lánh nắng vàng,
Rồi đen sẩm, chẳng chút gì lãng mạn.
 
Vỡ mộng tình lang chúng ta làm bạn,
Nghĩ giao tình anh cầu phúc cho em.
Bình minh hồng sẽ vén bức màn đêm,
Người sau anh sẽ giúp em mỹ mản.
 
Anh không phải là ngôi sao may mắn,
Không thể cùng em xóa vết tình buồn.
Nên đành phải buông ra lời nói thẳng.
Trả duyên ngộ nhận về đúng cội nguồn.
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Sao gọi là tri âm?
Mặt trời gác đỉnh núi,
Hoàng hôn bóng xế rồi.
Hí trường vào đoạn cuối,
Sao tình còn nỗi trôi?
 
Sóng vỗ ngàn trùng khơi,
Mịt mù giăng bến đổ,
Ngả ba đời hư vô,
Biết ai ngoài chân trời?
 
Núi đắng cay đầy vơi,
Buồn vui từng nếm trải,
Sao ta còn tiếc mãi,
Người tình vượt tầm tay?
 
Đóa hồng nhung khả ái,
Đầu xuân gặp bên đường,
Bỗng làm ta trẻ lại
Hương tình luôn vấn vương.
 
Kỷ niệm chìm khói sương,
Vẫn nhớ dáng em nằm,
Trầm luân trong nghiệp chướng,
Sao gọi là tri âm?
 
Lời ru tình trăm năm,
Tim vẫn còn để ngỏ,
Hy vọng duyên nồng thắm,
Khi trời tan mưa gió
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Tìm lại vườn địa đàng.

Thiên đường hạnh phúc đã qua lâu rồi.
Sao chẳng thấy tuần hoàn quay trở lại?
Còn không em chút nồng nàn thân ái,
Sớm bị dòng đời nghiệt ngã cuốn trôi.

Níu giữ mộng vàng từ bóng gương soi,
Ta nuối tiếc mình mắc nhiều lầm lỗi.
Chỉ vì bất mãn người yêu thay đổi,
Hận kẻ bạc tình vạch đất chia đôi.

Bến mơ hội tụ ngày một xa xôi,
Ta lạc lối trước bao nhiêu nhan sắc.
Hồn chìm đắm cõi u mê hoang lạc,
Trả được thù xưa người cũng rã rời.

Em chắc biết trăm ngọn gió trùng khơi,
Đưa sóng về rồi bỏ sóng rong chơi?
Chỉ có em ,ngọn hải đăng loe lói,
Thầm lặng bên đời như ánh trăng côi.

Tám năm dài biếng trang điểm má môi,
Tấm lòng son vẫn tinh khôi trong sáng.
Sẵn sàng cứu giúp tình lang hoạn nạn,
Dẫu lửa yêu đương em để lụi tàn.

Mưa Sài Gòn vương mây tím An Giang.
Anh cũng hiểu thời gian không đảo ngược.
Nhưng tương lai vẫn thuộc về phía trước,
Em dắt ta tìm lại vườn địa đàng.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình còn in dấu.

Chẳng còn nữa đóa hoa hồng hàm tiếu,
Nhưng đậm đà hương sắc tuổi hồi xuân.
Nỗi lòng em mông lung rất khó hiểu,
Chắc tại tình đầu trải lắm gian truân?

Nhớ về em,anh lại luống bâng khuâng,
Tình cảm đa đoan hai chiều nóng lạnh.
Trong cuộc sống đã quá nhiều mâu thuẩn,
Hai mảnh gương vỡ ghép lại có lành?

Ngọn lửa tình trong ánh mắt long lanh,
Đốt cháy anh suốt những đêm khó ngủ.
Con đường Lê Lợi thân quen ấp ủ,
Chung vầng trăng đợi ,cây có liền cành?

Vườn địa đàng đã tắt mọi âm thanh,
Nhưng hương trầm người em còn thơm ngát,
Anh mong em giữ mãi tấm lòng thành,
Tình vẫn đẹp sau bể dâu lưu lạc.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chưa phai màu nhớ
Mọi niềm vui chúng mình khắc vào tim,
Những lúc xa nhau ngập đầy nỗi nhớ.
Còn khối buồn như những vết chân chim,
In quanh mắt,suốt đời như món nợ.
 
 
Lời u tình anh đem trải vào thơ,
Thả hương lòng vỡ òa bay khắp hướng.
Em đem tâm sự giấu vào quyển vở,
Sao chẳng đường hoàng gởi đến người thương?
 
Trăng gió đa tình gieo mộng bốn phương,
Giúp anh và em nhân đôi cảm xúc,
Nhưng chúng mình lướt qua miền hạnh phúc,
Bởi trời mù sương em chọn sai đường.
 
Đâu phải mỗi lần sóng vỗ đại dương,
Em làm Dã Tràng dúi đầu vào cát.
Sợ khổ đau ,không nghe trăng gió hát,
Trải nghiệm sắc không từ bỏ thiên đường.
 
Chỗ cực lạc đâu chỉ ở Tây phương,
Khắp trần thế nơi nào mà không có?
Em lãng phí đời tụng niệm hư vô,
Dấu ái mới chập chờn trong tâm tưởng.
 
Nếu đã cho nhau nguồn suối yêu thương,
Thì trọn đời ,sóng không ra khỏi biển.
Trái tim anh vẫn ở chỗ tình nương,
Nhớ về nhau ,ta mới hoài  xao xuyến
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Bảo Lộc
Aug 27, 2013 1:05 AM

TÌNH THƠ HIỀN NHÂN
Và Vũ Lang xin tặng cho những ai đau khổ vì tình yêu như tôi và Anh Hiền Nhân , mời quý vị qua blog Hiền Nhân nhé !Nhà thơ tôi ái mộ.

Thơ tình thơ của Hiền Nhân
sắc màu lóng lánh bâng khuâng gọi hồn.
gió mưa giờ quá u buồn
tình trông dịu vợi theo luồng gió bay !

thu về trên cả tàng cây
trông mưa cùng nắng đêm ngày giá băng
ta đi một buổi chiều tàn
ta về trong cõi lang thang tình sầu !

tình ơi là một nỗi đau
là thiên tình sử địa cầu trần gian
tình giờ như gió xa ngàn
bay xa ngàn dặm lệ tràn như mưa !

trời ơi tôi nhớ tôi mơ
bởi tôi dạy dột khù khờ nên yêu
nên giờ tôi khổ muôn chiều
đi mây về gió tiêu điều mình ta !

người về liễu rủ sương sa
bỏ ta ở lại ta mà khóc thương
hương lòng còn vấn còn vương
mưa thu lạnh lẽo đêm trường hắt hiu !
**********

Tình thi hữu

Cám ơn Cung Trầm Thứ Lang,
Ý từ sâu lắng miên man tình buồn.
Suối thơ dào dạt mở nguồn,
Buồn, vui vời vợi gió cuồng ,mây bay

Nỗi lòng Nhật Nguyệt lung lay,
Chênh vênh mưa nắng,tháng ngày nghinh ngang.
Vỡ tan bao giấc mộng vàng,
Đi, về trong cảnh hồng hoang dãi dầu.

Trời ơi! sao lắm nỗi đau,
Liêu trai tình sử bể dâu địa đàng.
Như trăng treo đỉnh non ngàn,
Người xa vạn lý bẽ bàng duyên tơ.

Bạn,tôi ,ôm nhớ vào mơ,
Trải đời trong những trang thơ lụy tình.
Đắng cay cam chịu một mình,
Ngậm ngùi thương kiếp phù sinh ta bà.

Chia đôi nửa cõi sơn hà,
Biết đâu cội phúc? đâu là trái oan?
Chúc bạn ngày mới vĩnh an,
Nợ duyên nồng thắm ở trang cuối đời.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.09.2013 22:21:45 bởi Huyền Băng>
Hạt ngọc quê hương
 
Mỹ Lệ quê tôi thanh bình thơ mộng,
Với hàng dừa xỏa tóc quanh bờ sông.
Những đình làng mái ngói đỏ rêu phong,
Giữa đồng ruộng thênh thang đường gió lộng.
 
Trường Chợ Trạm nơi trẻ học vỡ lòng,
Ở cạnh ngôi chùa nhìn ra phố chợ .
Cây hoa sứ thoang thoảng chút hương nồng,
Đã từng lưu dấu tình đầu tôi đó.
 
Cô giáo trẻ gởi bùa yêu vào gió,
Áo lụa bềnh bồng sáng đẹp vườn mơ.
Từ buổi gặp đầu tôi đã ngẩn ngơ,
Giờ phiêu bạt nổi chìm trong cõi nhớ
 
Vầng trăng quê vẫn khi mờ khi tỏ,
Chờ dẫn đường cô bạn cũ phương xa.
Người miệt vườn luôn chân chất hiền hòa,
Lưu lạc đâu cũng trở về cội rễ
 
Mấy chục năm rồi trải bao dâu bể,
Ngôi trường làng ,chợ nhỏ đẹp hơn xưa,
Tiếng chuông chùa vẫn trầm mặc tiễn đưa,
Mọi vui buồn của người quen khách lạ
 
Lúa vàng đồng ,vườn cây xanh trĩu quả,
Mưa nắng thuận hòa cỏ cũng đơm hoa,
Nàng thơm Chợ Đào xuất đi trăm ngã,
Hạt ngọc quê hương tình nghĩa đậm đà
Hmhiennhan
r

Đăng nhập để trả lời
0
Bến đợi mười năm




Cố nhân ơi! chúng mình gặp nhau rồi,
Làm sao nói hết những điều cần nói?
Chuyện mười năm hay chỉ mới đây thôi,
Anh cứ ngỡ giấc liêu trai huyền thoại.
Con tim già vẫn rộn ràng,sôi nổi,
Đập liên hồi như thuở còn thanh xuân.
Canh cánh lòng anh món nợ ân tình,
Em đã trao anh một thời con gái.
Hãy cho anh được dựa lại bờ vai,
Chia hơi ấm hai mái đầu chớm bạc.
Những đam mê suốt mười năm thất lạc,
Giờ sẽ đâm chòi nở lộc tương lai
Thành phố Sài Gòn đẹp lắm chiều nay,
Tay trong tay ,mình dung dăng thả bước...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.09.2013 22:19:41 bởi Huyền Băng>
Trung Thu nhớ Mẹ




Mười năm mới ghé ngang ngôi nhà cũ,
Ký ức đong đưa nhớ lại ngậm ngùi.
Bóng Mẹ già suốt cả đời lam lũ,
Được mấy lần trọn vẹn đón niềm vui?


Mười năm dài con tất tả ngược xuôi,
Cuộc đời chìm nổi qua bao gió bụi.
Nhớ tổ ấm xưa để lòng tiếc nuối,
Lợi danh phù phiếm như một giấc mơ.


Xa lắc rồi nhịp võng Mẹ ầu ơ
Bửa cơm quê nghèo thơm mùi dưa muối.
Hạnh phúc đơn sơ dặm ngàn rong ruổi,
Theo bước Mẹ hiền chìm cõi hư vô.


Mẹ mất rồi ,con mới thấm bơ vơ,
Hiểu sự vĩ đại bình thường của Mẹ.
Trải nghiệm bể dâu năm tháng dại khờ
Trong niềm đau lớn khói hương lặng lẽ.
Hmhiennhan
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
Ai Là Ô Sin?
 
Vợ anh tân tiến quá xa,
Việc nhà góp sức than là Ô Sin.
So đo tình cảm thiêng liêng,
Công ngôn dung hạnh đảo điên lắm rồi.
 
Mình ơi! soi kỷ lại coi,
Liệu chuyện vợ chúa chồng tôi có bền?
Nghĩa tình chung sức hai bên,
Tính chi hơn thiệt chênh vênh khoảng lòng.
 
Bài ca hạnh phúc cộng đồng,
Khi vợ vui sướng thì chồng ngất ngây,
Chồng đâu nghĩ phận trâu cày,
Vì con,vì vợ tương lai sau nầy.
 
Kiếp nghèo muối mặn gừng cay,
Đồng tâm chồng vợ mới thay đổi đời.
Xin mình bớt chuyện đua đòi,
Chồng vợ còn tính lỗ lời nữa sao?
 
Dẫu cho kẻ thấp người cao,
Khó ai định rỏ gian lao vợ chồng.
Than phiền,kèn cựa ,kể công...
Chữ Tình phụ nữ Á Đông có tròn?
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Mai Trời Lại Sáng




Ta không tiếc mùa thu sẽ trôi qua,
Nhưng tiếc cây xanh vàng khô cành lá.
Thời gian phủ rong rêu lên cả đá,
Mưa gió nhiều làm cúc kém tươi hoa.


Vườn địa đàng còn lại một mình ta,
Tóc pha sương ,tàn tạ vượt tuổi đời.
Bước hụt hẫng Em về nơi bến lạ,
Trốn nhớ thương tím thẳm một góc trời.


Dĩ vãng cồn cào ký ức mù khơi,
Tương lai ở phía chúng mình đi tới.
Mùa thu chết để đông sang đổi mới,
Gió đầu mùa phảng phất chút hương rơi.


Ta góp nhặt chút tình yêu vời vợi,
Cất vào tim ,miền miên viễn thủy chung.
Chỉ van em tâm linh đừng mê muội,
Trong vực sâu huyền hoặc cõi vô thường.


Đẩy niềm tin ra khỏi đáy mông lung,
Sẽ thấy bình minh nơi chân trời sáng.
Mọi lạnh giá gió mưa đời lay láng,
Sẽ tan loãng theo cung bậc nồng nàn



Én lượn bay vẽ con đường khoáng đãng,
Những khô cằn lần lượt nhú mầm tươi.
Lộc mùa xuân ngát thơm hương nhựa mới,
Trong đắm say ta lại thấy em cười.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Thưa mẹ con sai rồi!

Mẹ ơi! con đã sai rồi, 
Lợi danh như áng mây trôi bềnh bồng,
Nhớ thời cơm cháy khét nồng,
Đậm mùi thơm thảo chung lòng mẹ con.

Núi cao rồi cũng mỏi mòn,
Mẹ đi , trống lạnh hồn con khoảng trời.
Bao lần nước mắt thầm rơi,
Tiền nào mua được khoản đời ngày xưa?

Thân gầy bất chấp nắng mưa,
Thương con mẹ phải sớm trưa chợ đời,
Tích xưa Mẹ dạy từng lời,
Tấm lòng nhân nghĩa sáng ngời thiên thu,

Ngọt ngào êm ái lời ru,
Con nghe nhưng trách mẹ..tu sai đường,
Giữa thời kinh tế thị trường,
Con mê vật chất xem thường tình thâm,

Nhục vinh mấy đợt thăng trầm,
Nhiều khi gác chuyện viếng thăm mẹ hiền,
Tấm lòng nhân ái vô biên,
Mẹ đem tích đức đồng tiền con trao,

Trời ơi! chín chữ cù lao,
Con không lường trước cơn đau mẫu từ,
Hình như...sao cứ..hình như?
Nuôi con mẹ có hình như...bao giờ?

Nay thì sóng đã vỡ bờ,
Mẹ tha thứ tội dại khờ của con....
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0