📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngậm ngùi nhớ thuở tình ru

717 trả lời, 85.720 lượt xem — Trang 23 / 24
BỘ TRƯỞNG KIM TIỀN GIÁO DỤC AI?

Đồng tiền liền chất lượng .học phí thấp khó đòi hỏi chất lượng cao .Lời tên Phùng Xuân Nhạ bộ trưởng giáo dục

Giáo dục thị trường coi trọng đồng tiền
Bộ trưởng ơi dân nghèo thất học hết
Truyền thống tôn sư trọng đạo sẽ chết
Chữ nghĩa bán mua trên dưới đảo điên

Tình thầy trò cổ kim luôn thiêng liêng
Trong gian khổ nổi bật nhiều gương sáng
Nếu chỉ đưa đò lương nhận vô cảm
Nghề thầy giáo ẩn chứa thêm bất an

Việc trồng người đức tâm là căn bản
Trách nhiệm tình thương khai phóng nhân văn
Đời sống dân mình còn lắm khó khăn
Chữ tiền chữ nghĩa so đo đáng giận

Xã hội tốt lành nhờ ở bục giảng
Hạt giống tâm hồn nở mộng tương lai
Lương tâm tri thức cùng nâng ánh sáng
Tiền bạc quyền uy áp đặt quá sai

Giáo dục là nơi bồi dưỡng thẳng ngay
Ngọc trong đá được thầy cô uốn nắn
Cuộc đời tươi đẹp xuyên qua bụi phấn
Tình nghĩa đầu tiên rồi mới tiền tài

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
BẢNG LẢNG MIỀN SƯƠNG KHÓI

Tìm lại ở đâu em
Bảng lảng trời sương khói
Tiếng thông reo gió thổi
Đồi mơ xưa ấm êm

Góc đợi chờ thân quen
Trăng sao đã thắp đèn
Lời tình yêu ước hẹn
Lâu rồi nên nhá nhem

Vùng môi má ngọt mềm
Dưới hàng cây chống nắng
Rủ lá nhớ tiếng chim
Say nhạc Trịnh trầm lặng

Trống vắng biển Nha Trang
Anh thả hồn Đà Lạt
Hương ngàn hoa bát ngát
Vó ngựa nhịp khua vang

Nơi đồi núi LangBiang
Thác đổ đêm chậm lại
Đôi mình uống rượu vang
Chập chờn cõi tĩnh say

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2021 17:07:41 bởi Ct.Ly>
HẠNH PHÚC ĐẦU XUÂN

Mơ tìm hạnh phúc đầu xuân
Xua đi buồn bực trầm luân bốn mùa
Tình yêu cao giá không mua
Nhiều tiền cũng chẳng se sua tranh giành

Cành chim lá gió chòng chành
Đẹp tươi mà thiếu chân thành không ham
Đây cần sướng khổ đồng cam
Bạc màu áo trận khói lam chiều rồi

Bao mùa xuân thắm nổi trôi
Hạ Thu Đông đến ...bồi hồi dáng xưa
Mặc trời sáng nắng chiều mưa
Bến tình ta chỉ đón đưa một người

Khắc sâu tiếng nói nụ cười
Xuân đời ấm áp bên người yêu ta
Dập dìu nhịp bước lại qua
Tạ ân Thu Nguyệt trường ca vĩnh hằng

Hmhiennhan
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.03.2021 18:13:24 bởi Ct.Ly>
NỖI BUỒN HAI MẸ CON

Viết thay người trong cuộc

Ly hương Tết đến khó về
Bạc tiền dịch bệnh não nề lòng con
Mưu sinh cuộc sống mỏi mòn
Tết mừng tuổi Mẹ chập chờn trong mơ

Mai vàng rụng xuống đường chờ
Xứ người hoa lệ con trơ vơ buồn
Ngày xuân xa cách cội nguồn
Quê hương bóng Mẹ hồi chuông nguyện cầu

Mẹ già mờ mắt bạc đầu
Giao thừa nặng nữa nỗi sầu nhớ con
Đoàn viên anh chị Sài Gòn
Thiếu thằng út nhỏ Mẹ còn bất an

Xóm làng vui Tết hân hoan
Riêng con và Mẹ miên man nỗi niềm
Khấn trời dịch bệnh tan im
Toàn cầu nhân loại hết chìm khổ đau

Hmhiennhan
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.02.2021 17:40:11 bởi Ct.Ly>
QUÀ TẾT CỦA CON

Viết theo nỗi lòng anh bạn già có con là đại gia

Cảm ơn con cháu người ta
Ghé thăm kính biếu mức trà đầu xuân
Nỗi niềm Tết đến bâng khuâng
Cháu con mình bận trầm luân lợi quyền

Cao sang cũng vướng lụy phiền
Nhu cầu vừa phải sẽ nguyên ngọt bùi
Ngày xưa nghèo khổ mà vui
Còn nay no đủ già tui lại buồn

Hiếu trung phải giữ cội nguồn
Mùa xuân sum họp tròn vuông tiếng cười
Thời gian đi tới không lùi
Bóng già còn được ngược xuôi bao mùa ?

Khổ tâm vật chất bán mua
Cảm thông con cháu ganh đưa chợ đời
Lỗi mình sớm chọn thảnh thơi
Thôi thì đừng chấp mộng đời thấp cao

Chiều quê ra đứng bờ ao
Ngóng chờ con trẻ thoáng đau lòng già
Tết rồi tháng lại ngày qua
Món quà tình cảm nhẹ mà vui hơn ...

Hmhiennhan
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
SÁNG MÃI NIỀM HY VỌNG

Tôi khẳng định đâu cũng có mầm thiện
Nhóm tội ác còn kẻ giữ lương tâm
Kiêng nể quyền uy nhưng họ lặng thầm
Giúp kẻ oan sai thoát khỏi nguy hiểm

Đời sẽ đẹp hơn nhờ những người hiền
Chùm hoa thơm giữa bạt ngàn cỏ dại
Gánh phiền phức họ vượt qua trở ngại
Chánh và tà diễn biến thường đảo điên

Nếu xã hội ai cũng chọn bình yên
Khuất tất lan rộng điều xấu nẫy mầm
Chính nhờ người tốt thắp lên hy vọng
Thắng lợi truyền kỳ giặc nội ngoại xâm

Lịch sử Việt Nam hơn bốn ngàn năm
Gặp giặc dữ tham tàn chẳng lùi bước
Chân lý công minh rực lửa sáng rực
Đẩy lui bóng tối chỉnh sửa sai lầm

Xin ghi ơn tất cả ai đồng tâm
Yêu chính nghĩa khơi ra chuyện oan ức
Công lý bẽ cong đi ngược chánh trực
Mười bốn năm xuân sắc bị giam cầm

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
KỶ NIỆM Ở CHÂU ĐỐC HÀ TIÊN

Cảm ơn tài xế dễ thương
Đưa tôi đến những cung đường phương xa
Đất trời nối tiếp bao la
Núi Sam núi Cấm chan hòa gió mây

Bao nhiêu mệt nhọc tan bay
Miếu chùa Phật lớn đổi thay hồn người
Niềm vui để rớt mưa cười
An Giang Bảy Núi đẹp tươi xuân hồng

Hà Tiên điểm đến thong dong
Kiên Lương Rạch Giá biển sông lớn dài
Thầy trò ăn nhậu no say
Thấy mây đỏ sắc giăng đầy bến sao

Đường lên Thạch Động không cao
Nhưng dơi làm tổ chùa sao thanh mùi
Nhìn em du khách thoái lui
Ngửi hương kỳ lạ chẳng vui chút nào

Sông trăng sóng đánh dạt dào
Đi quanh Hòn Đất tôi vào cõi thơ
Châu Thành mấy tỉnh dật dờ
Miền Tây đồng vọng điệu hò phương nam

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
BUỒN VUI TRONG GÓC NHỚ

Ngày trước tuổi thanh xuân
Ta sớm mang hoài bão
Vượt cảnh nghèo gian truân
Chắp cánh mộng bay cao

Đến đô thị sắc màu
Xa vòng tay Ngoại Mẹ
Nhớ quê nhà ướt lệ
Lợi danh càng khát khao

Nhưng tương lai kiến tạo
Vỡ lỡ theo thời cuộc
Ta đổi thay nhem nhuốc
Theo ánh sáng cờ sao

Ôi Sài Gòn tự hào
Hòn ngọc viễn đông mất
Bao phận người lưu lạc
Buồn vui nước mắt trào

Chuyện khói lửa binh đao
Ơn trời ta tránh khỏi
Nhưng cuộc sống chìm nổi
Nợ hiếu nghĩa lao xao

Bao cấp đời nhà giáo
Chật vật lo bản thân
Mộng hiền nhân thuở nào
Thành bánh vẽ phong trần

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
QUÀ TẶNG TRĂM NĂM ?

Trái tim quà tặng trăm năm
Cho nhau ngược sóng bất ngờ
Thuở trước dạt dào tình cảm
Khắc sâu dấu ấn mộng mơ

Say đắm hòa chung hơi thở
Bờ nghiêng bến lật chòng chành
Tri kỷ còn hơn chồng vợ
Pha lê ngọc bích long lanh

Thiên đàng hạnh phúc tan nhanh
Sao chẳng coi nhau là bạn ?
Tung cánh bay cao Hồng Nhạn
Vĩnh hằng mây khói mong manh

Đời em khắc dấu đời anh
Tiên nữ hóa ra cái bóng
Đành góp nhặt mầm hy vọng
Đẹp màu tình nghĩa cố nhân

Trái tim quà tặng trăm năm
Không phải đầu môi câu nói
Cũng chẳng xao lòng nông nỗi
Chúng mình hòa nhập thành tâm

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0

TƯỢNG ĐÀI XƯA SỤP ĐỔ

Tượng đài yêu sụp đổ
Nghiêng nghiêng bờ vực thẳm
Giải thoát hồn mê đắm
Từ chủ nghĩa hư vô

Thực và ảo mơ hồ
Chân trời xa kết nối
Những vô thường nhấp nhô
Dẫn ta đi lạc lối

Bóng hạnh phúc vời vợi
Trước độc tài tuyên cáo
Mộng đẹp càng mong đợi
Càng ngược gió bay cao

Thần tượng cũ hanh hao
Đánh rơi mất nghĩa tình
Thương nhớ cũng vô minh
Khó tô vẽ sắc màu

Giữa ô nhiễm thật ảo
Chói lọi rừng ngôi sao
Ta cảm tanh mùi máu
Ngấm tượng đài đón đau

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
NỤ CƯỜI YÊU HẤP HỐI

Trang tình sử lật qua
Tôi thề không trở lại
Tuy bạc áo hào hoa
Vẫn cao đầy tự ái

Đường hai chiều đưa đẩy
Nếu nay thay đổi rồi
Cảm ơn em mở lối
Cho sầu thoát ,mộng rơi

Hình bóng ngoài chân trời
Chúng mình đều phạm lỗi
Những hờn giận bức bối
Chĩnh chu mới nửa vời

Ân nghĩa cố vung bồi
Còn chênh vênh hở mối
Theo nước chảy hoa trôi
Khúc thương ca nghẽn lời

Giữa hai miền sáng tối
Em bước khỏi đời tôi
Nở nụ cười hấp hối
Chia tay hết cả rồi

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
MƠ ƯỚC TUỔI CHIỀU XUÂN

Góa phụ hiền đơn thân
Xuất sắc hai vai đời
Làm cha mẹ tuyệt vời
Vượt qua nhiều khó khăn

Bôn ba phai tuổi vàng
Nhưng em vẫn đẹp xinh
Trải nắng mưa phong trần
Càng đằm thắm nghĩa tình

Không sống riêng cho mình
Dạy con yêu hướng thiện
Chọn ngành y tận hiến
Hạnh phúc cả gia đình

Bao vất vả hy sinh
Đang đạt nhiều thành quả
Hiểu em thương cảm quá
Anh xin chung bóng hình

Tuổi chiều xuân chúng mình
An lạc đong hy vọng
Lấp đầy nhau khoảng trống
Muộn màng nợ linh tinh

Gắn kết trọn niềm tin
Buồn phiền tiêu một nửa
Niềm vui tràn ngập cửa
Khi Loan Phụng hòa minh

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH MÃI SỐNG TRONG TÌNH

Tình còn sống mãi trong tình
Nhớ quên níu bỏ bóng hình hoài vương
Dẫu giờ hai đứa hai phương
Tình qua mấy độ phong sương chín già

Mạch yêu ngầm ẩn trong ta
Buồn vui năm tháng phong ba tình đời
Nỗi lòng đôi lúc chơi vơi
Vẫn thương khoảnh khắc mộng đời ngát hương

Chim cò dẫu đã xa phương
Khói lam chiều vẫn còn vương vấn lòng
Sông Vàm Cỏ tách tây -đông
Vẫn chung nguồn nước phiêu bồng trường giang

Biển đời ngang dọc lang thang
Càng thêm luyến nhớ ngày vàng Long An
Đèn quê soi sáng đường làng
Hẹn anh em dẫn trăng vàng theo sau

Để quên ảo mộng bờ ao
Em yêu cảm nhận nhưng sao trả nè
Thầm thì bụi chuối cành tre
Thương hoa mắc cỡ sau hè níu chân

Ngờ đâu ra phố bám thành
Hồn quê hai đứa chòng chành cách xa
Em làm vợ nhỏ người ta
Cách ly bến nước gốc đa đầu đình

Cũng may tình ẩn trong tình
Khó phai được chuyện chúng mình ngày xưa...
Giống trời nén nắng trong mưa
Để nguồn thương nhớ lưa thưa tuần hoàn

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỆN TÌNH THỜI ÁO TRẮNG

Người tình thời áo trắng đâu rồi nhỉ?
Vào chùa Xá Lợi thắp hương cùng anh
Em gái Gia Long hiền thục thanh quý
Làm ngẩn ngơ hồn thi sĩ vô danh

Sau buổi tan trường ríu rít Yến Oanh
Từng đàn bướm trắng tung tăng guốc mộc
Thôi miên anh suốt tháng năm ngà ngọc
Gái miền nam lẫn thanh âm Hà Thành

Thời cuộc bất ngờ biến đổi quá nhanh
Đường xưa bóng cũ vào vùng hoài niệm
Trên mạng ảo anh thầm lặng tìm kiếm
Người mộng xưa giờ chắc tuổi cũng cao

Ông lão ngày nay sức khỏe tự hào
Dọc ngang đỉnh ái đậm đà hạnh phúc
Tưởng tượng thôi đêm động phòng hoa chúc
Sống lại đoạn đời tri kỷ thương nhau

Cả thời quá vãng đong đưa xuyến xao
Áo trắng tinh khôi lưu mãi dốc nhớ
Phấn bụi phong trần dẫu có hanh hao
Còn đọng hương thơm tuổi hồng rực rỡ

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
CHUNG LÒNG CHỐNG ĐẠI DỊCH

Thành phố tháng ngày nầy
Mầm dịch bệnh lây lan
Quận phường tạm cách gian nan
Thêm chi những tiếng thở than ngắn dài ?

Ý thức nên soi lại
Trách nhiệm cần chung tay
Nghi ngờ phải kiểm soát ngay
Dự phòng nguồn bệnh trong ngoài chống ngăn

Cách ly không thoải mái
Nhưng mất chút thời gian
Còn hơn để bệnh lây lan
Cộng đồng căng thẳng bất an bội phần

Đẩy lùi bóng tử thần
Nơi tâm dịch xã thân
Chiến binh khắp mọi ban ngành
Rất mong tình nghĩa tinh thần động viên

Cuộc chiến dài truân chuyên
Tổn thương không phủ nhận
Sẵn lòng chia sẻ khó khăn
Vì mình vì cả người thân xa gần

Mồ hôi đẫm áo trắng
Bám sát mọi qui trình
Ngành y tận hết sức mình
Niềm tin xã hội thanh bình tương lai

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
ÂN TÌNH MÃI KHÔNG PHAI

Những nợ duyên tình cũ
Nhiều năm tháng ngủ yên
Dư hương nào ấp ủ
Khi bến rời xa thuyền?

Ra khỏi miền truân chuyên
Lệ thầm lặng đọng mi
Nàng trưởng khoa ngành y
Tuyệt vời khó thể quên

Ơn nghĩa khắc thêm tên
Cố nhân ngoài đại dương
Đem hạnh phúc thiên đường
Phủ ấm tình mông mênh

Nhưng khép lại lênh đênh
Có lẽ bóng trăng thu
Xuyên lớp lớp mây mù
Góp ánh sáng bay lên

Thanh thản nguồn vững bền
Suối nhạc thơ trao gởi
Trăng Thu ngoài mong đợi
Vời vợi đến ngày đêm

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
ƯỚC MƠ CỦA NGƯỜI MẸ LIỆT Sĩ

Hài cốt tìm chưa thấy
Mẹ vẫn đợi con về
Tình thương con đọa đày
Người mẹ hiền chân quê

Niềm tin tưởng mãi mê
Theo tuổi già hao gầy
Khô cằn luôn suối lệ
Năm tháng dài lắt lay

Quá khứ và tương lai
Đẫm những trang bi ca
Dâu bể đời trải dài
Hy vọng càng phôi pha

Đồng đội cũ ngang qua
Ngày thương binh liệt sĩ
Gởi nghĩa tình tiền quà
Mẹ vui chưa thỏa ý

Những tượng đài nghìn tỷ
Dân khổ tạm dừng đi
Di vật quý liệt sĩ
Hài cốt còn phân ly

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM BUỒN NGẮM NỬA BÓNG TRĂNG

Có phải nửa vầng trăng
Thành ảo ảnh trôi giạt?
Để gió mây ngơ ngác
Tìm em khắp địa đàng

Mộng chơi vơi lỡ làng
Lời yêu trao hướng khác
Ta góp nhặt âm vàng
Bên góc đời phiêu bạt

Nguồn nhớ thương rời rạc
Chỉ gia tăng nổi đau
Lời ân ái ngọt ngào
Mùa mưa Ngâu gió Bấc

Đã mất rồi bóng mát
Từng nhập xác hồn ta
Sau chiêm bao trở giấc
Nhạt nhòa hương phấn hoa

Đường tình sử rẽ xa
Còn ánh trăng và ta
Lòng buồn đong giá băng
Ai cần mua cũng bán

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
SÀI GÒN CHỐNG ĐẠI DỊCH

Hãy ở yên trong nhà
Chờ vắc xin tiêm chích
Sự khốc liệt cô vích
Nguy hiểm bao quanh ta

Mỗi người tự thắp nến
Xét soi nơi tối tăm
Kẻ trục lợi đê hèn
Ẩn hình nội ngoại xâm

Người Sài Gòn lặng thầm
Giữ nền móng trị an
Chặn giá cả gia tăng
Cò thuốc men ,mai táng

Dịch bệnh ,dịch tham lam
Nuốt tiền hàng cứu trợ
Tạo thêm nhiều kẽ hở
Giữa lời nói việc làm

Chật vật vượt gian nan
Trên dưới cùng nhau sống
Chung ước mơ hy vọng
Mọi tai ương lụi tàn

Sinh mệnh quý hơn vàng
Tình nghĩa thường trên hết
Cả nước đồng nối kết
Mong thắng lợi huy hoàng

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
BƯỚC QUA TÌNH CŨ

Mùa Hạ dường như trút đổ thêm lửa,
Khiến phượng hồng rũ xuống mặt hồ êm.
Hoàng hôn tắt nhưng trời chưa đóng cửa,
Đợi nắng vàng mặc cả với màn đêm.

Tôi một mình đi về phía không em,
Nghe sóng biển miên man lời độc thoại.
Cánh hải âu lạc đàn buồn khắc khoải,
Bay về đâu khi tổ ấm mịt mờ?

Nước mắt đàn ông vỡ oà nức nở,
Nhưng lại lặng thầm chảy ngược em ơi!
Đó muốn quên lẽ nào tôi mãi nhớ
Khi đôi ta lạc lõng hai góc trời ?

Rồi có ngày em hiểu hết lòng tôi,
Kẻ rất ghét lời ngọt ngào gian dối.
Nếu chân tình mỏng manh như sương khói,
Bèo giạt hoa trôi nói cũng rã rời.

Ngọn sóng lòng tình cũ phải ra khơi,
Gió mùa hạ căng buồm xa điểm hẹn,
Em vô tâm mặc thuyền đi khỏi bến,
Như trăng vàng viễn xứ lướt qua đời.

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỆN NGƯỜI GÓA PHỤ CÒN XUÂN

Em nói mình bà góa phụ già rồi
Đắn đo rung động trước tình yêu mới
Trong mắt anh em đức hạnh không đổi
Duyên dáng ngôn phong sáng đẹp tuyệt vời

Phật tử tốt nên em ít sám hối
Dạy con lễ nghĩa thiện tâm cố tròn
Nửa đời vất vả sống vì chồng con
Thương người đồng cảm tội gì bối rối ?

Bao năm rồi nổi chìm theo dòng đời
Người đàn bà cũ còn xuân sắc đẹp
Sức quyến rũ ngầm lấn vượt khuôn phép
Từ bạn bè anh cảm ứng yêu thôi

Bù đắp cho nhau tất cả thiệt thòi
Bờ vai anh chỗ để em nương tựa
Đừng ngần ngại để đôi tim mở cửa
Sẻ chia hương lửa ấm nồng cuối đời

Thắm thiết tình già gắn kết chơi vơi
Cháu con chăm sóc cũng chưa hoàn hảo
Khúc tình ca hát mãi không cạn lời
Sáng màu hạnh phúc lung linh diễm ảo

Tuy giống trăng thu treo giữa trời cao
Nhưng Nguyệt Thu trần gian giản dị lắm
Hãy cho anh ngưỡng mộ và từ hào
Tuổi hồi xuân tái lai vẫn nồng thắm

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM BUỒN MƯỢN RƯỢU GIẢI SẦU

Ghét em mượn rượu giải sầu
Nỗi sầu vơi bớt nhưng đầu mắt hoa
Điệu đà vui với người ta
Hai tâm hồn lạ xót xa say mèm

Tôi cười chưa khóc đâu em
Chúc em lần cuối đời thêm sáng hồng
Ngộ mê hai chữ sắc không
Đớn đau tình phụ cũng không là gì

Nhẹ đi mối nợ cuồng si
Thêm chi nước mắt phân ly đã nhiều
Mừng em đổi mới bến yêu
Mừng tôi khép lại cánh diều xa phương

Cắt chia sầu cảm nặng vương
Phong ba mấy độ nắng sương nhạt mờ
Tình thơ tôi vẫn phất phơ
Nhưng không trải rộng ngút bờ đại dương

Hồn quê về lại cố hương
Mưa đêm Cần Đước chạnh thương nắng chiều
Nghe mây gió trả lời yêu
Mơ chi Kiều nữ phiêu diêu sai đường

Chập chờn dâu bể phấn hương
Trời nghiêng đất lật lệ ươn ướt lòng
Rượu cay uống với tình nồng
Ai tri âm dám hòa đồng người say ?

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
GÓP Ý EM

Mưa lắc rắc âm thầm chặn nắng
Gió đưa mây trú ẩn nơi nào?
Từ Đông Thạnh đến Rạch Đào
Sao em né tránh lối vào nhà anh?

Về Cần Giuộc xuống phà Tân Thanh
Long Hậu loanh quanh gần Phước Kiểng
Hôm nào hình bóng ngữa nghiêng
Bây giờ giận ghét nợ duyên rã rời

Chim sáo lượn bay miền đất mới
Khúc phim đời tách biệt hai nơi
Mưa hay nước mắt trào rơi?
Lối quanh tình sử buồn ơi là buồn

Hoa bướm ngày xưa nay cạn nguồn
Giọt nắng giọt mưa còn lấn cấn
Giao mùa đông mới bước sang
Ướt khô tình cũ miên man đôi lòng

Đành đem nguồn nhớ thương ra hong
Tìm lại chút dư hương dĩ vãng
Long An những buổi chiều vàng
Cùng em khúc hát điệu đàn hòa âm

Tình thân thương nối duyên đằm thắm
Cận kề nhau khát vọng trăm năm
Bao nhiêu dâu bể lắng trầm
Mong tình đoạn cuối xứng tầm đôi tim

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ ĐÊM GIÁNG SINH XƯA

Giáng sinh nào Chúa xui mình gặp gở
Mắt trộm nhìn hai đứa đã đắm say
Em lo ngại giữa đông người cách trở
Muốn chờ anh, bước chậm dần gót hài

Trong giáo đường tà áo trắng loay hoay
Quỳ trước Chúa em khấn nguyện gì thế?
Anh nhấp nhỏm chờ đợi giờ tan lễ
Để nhận về hơi ấm cái nắm tay...

Tình yêu đẹp lắm năm em mười bảy
Anh tròn hai chục nhưng sao quá hư
Chẳng thuộc kinh mà bám đuôi khấn vái
Chúa ba ngôi chắc không đành khước từ?

Tàn cuộc chiến mắt em đầy ưu tư
Nhưng nồng cháy một tình yêu khốc liệt
Anh vô tình chẳng biết mầm ly biệt
Theo gia đình vượt biển em tản cư

Những bài thơ cũ lem nhem câu chữ
Đêm Chúa ra đời anh lại hoài mơ
Nhìn tháp chuông buồn nặng trĩu tâm tư
Ngồi đồng thơ thẩn bên sân nhà thờ

Quán nước xưa, người xưa trong cõi nhớ
Em ở đâu? em ngồi đâu bây giờ?
Nỗi sầu nhân thế chất lên thánh giá
Đã nửa đời anh mộng cứ phất phơ

Bao nhiêu năm khói bụi phủ mịt mờ
Ta chẳng còn chung nhau mừng thánh lễ
Nếu em diễm phúc con bồng con bế
Đêm nguyện cầu còn nhớ kẻ bơ vơ?

Tình thời chiến lắm chia ly dang dở
Hoà bình rồi lại cách trở hai phương
Kẻ đắc thế gieo nghịch lý vô thường
Người ngoài đạo khẩn phép mầu thượng đế

Nhưng nơi đâu cũng hướng về cội rễ
Mối tình đầu thuở mới nếm mùi yêu
Tay dắt tay hai đứa vui nói nhiều
Vương Cung Thánh Đường những chiều tan lễ

Tình nồng ấm bỗng em rưng ngấn lệ
Giá dòng đời cứ thuận thảo êm trôi
Anh và em mãi mãi không lẻ đôi
Nhưng thời cuộc chắc sẽ nhiều dâu bể?

Anh vô tư chẳng tin lời em kể
Để ý làm gì những chuyện bâng quơ?
Áo trắng em cài chi màu hoa huệ
Để chúng mình tan vỡ sớm ước mơ?

Đêm Nô En nhìn bọn trẻ lượn lờ
Anh hồi tưởng chuyện Phụng Loan bở ngỡ
Ánh mắt tinh ranh nụ cười rạng rỡ
Mở cuộc tình trong trắng tuổi ngây thơ...

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI BUỒN THIẾU PHỤ PHƯƠNG XA

Em lấy chồng xa cách bến sông
Mẹ già nhà cửa nhờ anh trông
Cố nhân yêu quý ruộng đồng
Nhớ tình nghĩa cũ rộng lòng viếng thăm

Số trời định cách ngăn nghìn dặm
Nợ tiền bạc lấy kẻ xa phương
Mối tình đầu vẫn vấn vương
Canh khuya thầm nhớ người thương quê nhà

Em giờ làm vợ của người ta
Hút sâu hẻm nhỏ phố phồn hoa
Thịt khô lạ vị không qua
Bửa cơm cá bóng quả cà dầm tương

Ông chồng già tóc đã pha sương
Quá tuổi ấp yêu nhạt chiếu giường
Hồn em vọng tưởng cố hương
Nhớ người chân chất ruộng nương liền bờ

Tiếc năm tháng trẻ dại ngây thơ
Áo lụa hai tà em lượn lờ
Anh theo bắt chuyện ầu ơ
Em cười e thẹn giả vờ làm lơ

Trăng treo chốn cũ thật nên thơ
Gió nội hương đồng còn phất phơ
Ước gì thuận lợi giấc mơ
Đường xuân mây trắng anh chờ đợi em

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
LÊNH ĐÊNH HẠT BỤI ĐỜI

Chiều bàn giao chầm chậm
Sắp qua hết một ngày
Mặt trời buồn tím thẳm
Gió lưng chừng đuổi mây

Vạt nắng vàng lắt lay
Trên hàng cây xanh lá
Trơ vơ hàng ghế đá
Hôm nào ta ngồi đây

Thời gian qua chỗ này
Dường như đang chậm lại
Lặng thầm xóa dấu ái
Người đã ngoài tầm tay

Bến tình giờ nhạt phai
Mắt em còn luyến nhớ?
Mùa xuân hồng rạng rỡ
Nụ hôn môi đan cài

Sao em không ngủ say
Trọn giấc mơ hạnh phúc
Thả chi hồn du mục
Đi qua miền đổi thay

Mắt ta nhòa lệ cay
Trong buổi chiều nghiêng ngã
Người thân thành kẻ lạ
Hạt bụi đời vụt bay

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
BÓNG HỒNG CHÂU THỔ MIỀN TÂY

Lâu ngày trở lại miền tây châu thổ
Thôn nữ thuở nào còn nhớ ta không?
Người hiền trêu ghẹo làm em mắc cỡ
Ẩn ý sâu xa khiến má son hồng

Một chút mến thương lưu giữ đôi lòng
Sông Tiền sông Hậu in soi hình bóng
Tình xuân chan chứa vẽ vời hy vọng
Em gái miệt vườn sưởi ấm mùa đông

Quê em Đồng Tháp bôn ba Vĩnh Long
Ta ở Long An lưu lạc nhiều chỗ
Góc trời hội ngộ chắc do duyên số
Như nước hợp lưu lên xuống bềnh bồng

Cuộc sống vô thường có cũng như không
Giấc mơ chắp vá lấn bồi rời rạc
Nay giữa bình minh châu thổ Cửu Long
Tìm bóng người xưa miên man phiêu bạt

Tình ca vọng cổ viễn du khúc hát
Tiếng vọng nụ cười tan loảng hư không
Chẳng biết em về Đồng Tháp sen hồng
Hay đã lấy chồng xứ lạ thành đạt?

Cánh cò cổ tích cũng bay nơi khác
Đồng xanh bến cũ nổi lên nhà cao
Sông nước ruộng nương thay đổi sắc màu
Ta buồn tưởng kiếp hoa trôi bèo giạt

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0

Bài thơ: Nỗi đau vô hình​
Tác giả: Nguyễn Hiền Nhân

Ừ nhiều đắng ngọt đi em
Mai nầy cách biệt mình thêm nỗi niềm
Hanh hao hạnh phúc ấm êm
Xuân đời chắc phải ngược tìm thời gian

Đắng hồn để mộng dở dang
Để hương lạc gió để trăng nhạt vàng
Lững lơ vội cắt buộc ràng
An Giang xa mãi lối gần Long An

Cố tình chặn lại bước chân
Nhưng nay khác với những lần gặp xưa
Trời không nắng cũng không mưa
Nhưng nhiều nóng lạnh đong đưa vô thường

Trách mình kiêu bạc phong sương
Thương em chôn mộng bốn phương cô phòng
Đâu ngờ vỡ mộng vợ chồng
Xua đi năm tháng hòa đồng vấn vương

Lạnh lùng lặng giữa yêu đương
Chẳng còn hạt muối hạt đường cho nhau
Trải lòng bất động tự cao
Hai người lặng giữa nỗi đau vô tình

Nguyễn Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.12.2023 20:04:18 bởi Thanh Vân>
CHUYỆN TÌNH XA XƯA

Có một thời hai đứa nói yêu nhau
Gởi trao tình cảm hồn nhiên dạt dào
Tình trắng trong như hương lúa Rạch Đào
Dưới đạn bom quê hương rực sắc máu

Lên Sài Gòn lộng lẫy đầy sắc màu
Anh vẫn giữ hồn quê thuở đính ước
Em vào du kích Long An xuôi ngược
Chê anh nhà giáo lý tưởng hụt hao

Hòa bình lập lại dường như chiêm bao
Anh trình tổ chức người xưa ngoãnh mặt
Ngay phòng giáo dục em làm lãnh đạo
Dâu bể tình trường biến đổi sâu sắc

Dòng sông Cần Đước êm đềm hiu hắt
Cùng vớt lục bình tím ngát tuổi thơ
Màu hoa chung thủy lâu rồi trôi giạt
Trong lòng hạnh phúc em lạc bến bờ

Ở đâu rồi kỷ niệm tình ban sơ ?
Em lấy chồng nơi xứ lạ xa lắc
Bất ngờ định mệnh trớ trêu sắp đặt
Hoa tím sông Vàm hai nhánh lững lờ

Nguyễn Hiền Nhân
Cần Đước tháng 4 / 1976
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.12.2023 20:11:16 bởi Thanh Vân>
NHỚ ĐÊM GIÁNG SINH XƯA

Giáng sinh nào Chúa xui mình gặp gở
Mắt trộm nhìn hai đứa đã đắm say
Em lo ngại giữa đông người cách trở
Muốn chờ anh, bước chậm dần gót hài

Trong giáo đường tà áo trắng loay hoay
Quỳ trước Chúa em khấn nguyện gì thế?
Anh nhấp nhỏm chờ đợi giờ tan lễ
Để nhận về hơi ấm cái nắm tay...

Tình yêu đẹp lắm năm em mười bảy
Anh tròn hai chục nhưng sao quá hư
Chẳng thuộc kinh mà bám đuôi khấn vái
Chúa ba ngôi chắc không đành khước từ?

Tàn cuộc chiến mắt em đầy ưu tư
Nhưng nồng cháy một tình yêu khốc liệt
Anh vô tình chẳng biết mầm ly biệt
Theo gia đình vượt biển em tản cư

Những bài thơ cũ lem nhem câu chữ
Đêm Chúa ra đời anh lại hoài mơ
Nhìn tháp chuông buồn nặng trĩu tâm tư
Ngồi đồng thơ thẩn bên sân nhà thờ

Quán nước xưa, người xưa trong cõi nhớ
Em ở đâu? em ngồi đâu bây giờ?
Nỗi sầu nhân thế chất lên thánh giá
Đã nửa đời anh mộng cứ phất phơ

Bao nhiêu năm khói bụi phủ mịt mờ
Ta chẳng còn chung nhau mừng thánh lễ
Nếu em diễm phúc con bồng con bế
Đêm nguyện cầu còn nhớ kẻ bơ vơ?

Tình thời chiến lắm chia ly dang dở
Hoà bình rồi lại cách trở hai phương
Kẻ đắc thế gieo nghịch lý vô thường
Người ngoài đạo khẩn phép mầu thượng đế

Nhưng nơi đâu cũng hướng về cội rễ
Mối tình đầu thuở mới nếm mùi yêu
Tay dắt tay hai đứa vui nói nhiều
Vương Cung Thánh Đường những chiều tan lễ

Tình nồng ấm bỗng em rưng ngấn lệ
Giá dòng đời cứ thuận thảo êm trôi
Anh và em mãi mãi không lẻ đôi
Nhưng thời cuộc chắc sẽ nhiều dâu bể?

Anh vô tư chẳng tin lời em kể
Để ý làm gì những chuyện bâng quơ?
Áo trắng em cài chi màu hoa huệ
Để chúng mình tan vỡ sớm ước mơ?

Đêm Nô En nhìn bọn trẻ lượn lờ
Anh hồi tưởng chuyện Phụng Loan bở ngỡ
Ánh mắt tinh ranh nụ cười rạng rở
Mở cuộc tình trong trắng tuổi ngây thơ...

Nguyễn Hiền Nhân
 
R
Đăng nhập để trả lời
0