📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngậm ngùi nhớ thuở tình ru

717 trả lời, 85.725 lượt xem — Trang 3 / 24
Bắt đền

Em ơi! còn nhớ chiều xưa
Có hoa và bướm say sưa trao tình?
Thấy em đứng ở đầu đình
Mà anh chỉ dám đứng nhìn ngẩn ngơ

Em cười duyên dáng, ngây thơ
Anh trúng bùa độc vật vờ mấy đêm
Chiều nay tìm gặp lại em
Sợi thương sợi nhớ tròng thêm vào hồn

Bắt đền em đó nghe hôn
Gieo chi tình cảm bồn chồn tim anh,
Nếu sớm xác định làn ranh
Thì anh đâu phải lanh quanh vòng ngoài...
hmhiennhan

Hai buổi chiều

Chiều nào như buổi chiều qua
Tôi nghe bướm trắng vờn hoa tự tình
Chiều nào tôi thấy sân đình
Có đôi trai gái tự tình yêu đương

Chiều nào hoa cỏ bên đường
Say ong bướm lạ,say hường nét Thu
Chiều nào tôi tiếc mù u
Nghe như lệ đã tương tư mấy mùa

Chiều nghe chuông vẳng sân chùa
Em như cô gái thèm chua thế này
Chiều nào như buổi chiều nay
Hẹn nhau đến độ hương say thẫn thờ

Chiều tôi hóa mộng thành thơ
Trăng lang thang lạc bến bờ gió sương
Chiều tôi mộng giữa vô thường
Tâm tư tôi hóa đoạn trường viễn du 
Nhược Trần
Đăng nhập để trả lời
0
Trái tim không bằng thép

Xuân sắp về gõ  cửa
Sao giấc mộng tình phai?
Anh thắp lên ánh lửa
Ngoài trời còn mưa bay

Em bỏ đi như chạy
Trên con dốc ngoằn dài
Không một lần đoái lại
Sợ đời nặng gánh vai?

Dáng em nay đã gầy
Trái tim dường như chai?
Nét hồn nhiên con gái
Một thời đã lắt lay

Sau cơn mê luyến ái
Hai đứa cùng trượt dài
Vực sâu tình không đáy
Ai buồn nhiều hơn ai?

Êm ả dòng đời chảy
Tháng, năm nhiều đổi thay
Em vẫn còn hận mãi
Núi sầu ngày chia tay?

Em có hiểu lòng nầy
Cũng chịu lắm đoạ  đày?
Tim anh vốn mềm mại
Thành thép được, chết ngay
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ còn nửa bản tình ca

Dang dở rồi! nửa bản tình ca
Em về bên ấy, xa thật xa...
Yêu nhau lắm bi hài nghiệt ngã
Nghịch lý nầy trời đày đọa ta

Kỹ niệm nào ngày đó thiết tha?
Ai ngờ tan biến theo phong ba
Cánh cửa tình yêu cam mục rã
Đọng lại đáy hồn nỗi xót xa

Đường trần thăm thẳm chia đôi ngã
Gió bụi giang hồ cách gấm hoa
Từ tình lang ta thành kẻ lạ
Trên môi còn ấm nụ hôn da

Trận bão tình rồi cũng đi qua
Khoảng cách nhỏ sao khó dung hòa?
Nợ em biết bao giờ anh trả
Triền miên ray rức giấc Nam kha
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đón mùa xuân buồn

Mùa xuân mới sắp về rồi sao?
Rét lạnh tàn đông vẫn trắng màu
Quanh năm trí lực lo cơm áo
Xót đời còn lắm cảnh thương đau

Có kẻ sắp hàng chờ bán máu
Đồng tiền bớt xén chẳng còn bao
Đánh mất hồn quê người đau đáo
Đêm nhớ thân nhân nước mắt trào

Mùa xuân mới sắp về rồi sao
Vật giá leo thang vượt tường rào
Dân oan đốt đuốc tìm công đạo
Chiếu đất màn trời kiếp lao đao

Mùa xuân mới sắp về rồi sao?
Chỉ về với những kẻ sang giàu
Lươn lẹo lách lòn tanh mùi máu
Lương tâm mờ nhạt giữa lầu cao

Tôi nhìn những em bé xanh xao
Hồi tưởng tuổi thơ lòng nao nao
Áo trắng đến trường mơ mộng hảo
Trong bụng óch ách bát cháo rau

Mái bạt liều xiêu cha mẹ bảo
Đói nghèo con phải nuôi chí cao
Giúp nước, giúp đời, gìn hiếu thảo
Góp phần giảm nhẹ những khổ đau

Cố lắm tôi chỉ thành ông già ngáo
Ẩn mình trong ốc đảo của tôi
Nhìn thời gian lặng lẽ êm trôi
Thả bài thơ buồn như tiếng sáo...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ảo ảnh ngày chúng mình yêu nhau?

Em rất thực sao biến thành ảo ảnh?
Mộng ước đời đời chực vỗ cánh bay
Để lại tình anh một chút hương phai
Đêm thơ thẩn với vầng trăng hiu quạnh

Lối mòn cũ bước qua lòng buốt lạnh
Bóng hư vô ,dáng em mãi chập chờn
Mới ngày nào hạnh phúc đến vây quanh
Nay dấu ái chỉ còn con sóng gợn

Nhớ sao nhớ! tiếng cười em thật lớn
Thương sao thương lời nói nhỏ dịu dàng
Nếu cuộc tình hai đứa bị dở dang
Anh đừng đổ lỗi ngăn sông,cách núi

Khoảng cách niềm tin đẩy đời cỏ úa
Kỷ niệm đi vào dĩ vảng thời gian
Hồn viễn xứ em đong đầy hờn tủi
Chỉ mong manh một đóm sáng sắp tàn
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảnh khắc chạnh lòng

Hồn tôi một thuở lưu đày
Đường tình xế bóng đã đầy hoàng hôn
Hiền Nhân hoài mộng mỏi mòn
Giấc mơ hạnh phúc vẫn còn lửng treo

Dẫu là thân phận bọt bèo
Muốn làm Tùng Bách Thông reo ngạo đời
Lướt qua sóng dữ biển khơi
Chơi vơi mới biết đất trời bao la

Lạc loài nơi chốn phồn hoa
Nhục vinh mới ngấm xót xa phận nghèo
Càng yêu tre trúc cò đeo
Càng nhớ cội rễ quê nghèo trong tim

Cuối đời sóng lặng gió im
Người yêu tri kỷ kiếm tìm ở đâu?
Mịt mờ nhân ảnh chìm sâu
Liêu trai huyền thoại bóng câu hoang đường.

Chạnh lòng soi lại bóng gương
Già rồi tóc nhuộm phong sương cũng thường
Mở lòng chào bạn bốn phương
Thi ca vĩnh cửu thiên đường hiền nhân
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối năm chào Xuân Mai!

Cuối năm bắt chước người đi chợ tết
Tôi chỉ lượn lờ quanh một hàng hoa
Trong nắng chiều nhìn dáng ngọc thướt tha
Như nụ tầm xuân toả hương thơm ngát

Bán cho tôi một bông hồng tươi,rẻ
-Sao xuân về, ông không chịu mua Mai?
Ồ, cô nầy,sao tiếng thanh tao thế?
Nhìn thấy cô, tôi đã biết là may

Nụ cười em làm tôi thêm ngây dại
-Cô lầm rồi, tôi chưa có người yêu
Thằng bạn thân vừa mới mất mấy chiều
Bông hồng gởi nó cho bớt quạnh hiu

-Tôi biết rỏ, ông rất là khó chịu
Không biết tôi,vì ông quá tự cao
Lời của ông làm tôi cũng nghẹn ngào
Xin biếu hoa, gởi tặng người quá cố

-Nghe cô nói tôi vô cùng xấu hổ
Phận bọt bèo làm sao dám tự hào
Nhưng cô phải nhận tiền tôi trả nhé
Biếu hoa rồi, lỡ mẹ mắng làm sao?

Vui đón xuân, người ta mua mai đào
Tôi mua hồng,mới biết em dể mến
Với cảm xúc mối nhân duyên sắp đến
Nên quyết tâm tìm gặp em lần sau

-Cô còn nhớ, hay là cô đã quên
Người mua hoa mới cách đây hai bửa?
Tôi xin được làm phiền cô lần nữa
Hãy lựa cho tôi thêm mấy nụ hồng

Em liếc nhìn tôi, hình như thất vọng?
Nở nụ cười xuân, nói bán lấy tiền
-Xin lỗi cô, thật lòng tôi xao xuyến
Người đẹp bán hoa khó thể nào quên

Nhớ thật nhiều,nhưng chưa được biết tên?
Đây bông hồng tượng trưng tình nồng thắm
Xin dâng cô với tấm lòng say đắm
Cô nhận đi cho tình được vững bền

Hai chục năm rồi cuộc sống lênh đênh
Tôi vẫn nhớ cái tên cô gái ấy
Nhưng rất tiếc, trăng tròn rồi lại khuyết
Đành gọi trong lòng Lê thị Xuân Mai
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Mẫu tử tình thâm

Tình thâm mẫu tử chói ngời
Nghìn thu sáng mãi Phật Trời chứng tri
Cưu mang chín tháng kiên trì
Độc hành vượt biển hiểm nguy mẹ chờ

Sanh con nở trọn ước mơ
Nuôi con sửa ngọt hai bờ vú căng
Con đau mẹ bỏ uống ăn
Nâng niu thao thức quằn nhăn mắt buồn

Ai cho bạc vạn vàng muôn
Không bằng dòng sửa mẹ tuôn tháng ngày
Nắng mưa hứng chịu đoạ đày
Con khôn lớn, mẹ oằn vai nợ trần

Thương mẹ tiều tuy xác thân
Thầm mong có dịp báo ân biển trời
Nhục vinh chìm nỗi chơi vơi
Con lưu lạc khắp chợ đời mưu sinh

Hoa cau trắng rụng sân đình
Nhớ con mẹ mỏi mắt nhìn trời mây
Trách chim bằng mạnh cánh bay
Quên đi tổ ấm những ngày ấu thơ

Mẹ ơi! còn lỡ giấc mơ
Giữa thời bao cấp bơ vơ phố thành
Hoài mong thành đạt công danh
Để con thoả giấc mộng lành an sinh

Ngờ đâu trời chẳng công minh
Chưa chi vội nỡ đoạn tình mẹ con
Chữ hiếu con chẳng vuông tròn
Luân hồi gặp lại mẹ còn nhớ con?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình còn vương trên mạng

Em gởi anh bài thơ tình hay quá!
Đưa anh về tuổi mộng ngút ngàn xa
Con đường quê,lúa cũng ngát hương hoa
Hàng dừa, đước,dưới trăng ngà êm ả

Tim xao xuyến trước dòng thơ mới lạ
Ru hồn anh lên đỉnh núi Vu Sơn
Động Đào nguyên dáng ngọc cứ chập chờn
Anh ngơ ngẩn khắc tình lên vách đá

Suối thiên thai em run người nghiêng ngã
Hạnh phúc nồng nàn sáng đẹp bến mơ
Tuổi lớn rồi sao anh vẫn ngây thơ
Tin mối kỳ duyên bất ngờ cõi ảo?

Anh bổng chốc thành tín đồ ngoan đạo
Yêu nụ tầm xuân quý phái kiêu sa
Chén rượu tình vừa uống đã thăng hoa
Xin nữ thánh hãy ban anh ân sũng

Mưa tình yêu hồi sinh miền đất trũng
Đời có em sa mạc hoá thiên đường
Chấp cánh hồn anh vượt khỏi đại dương
Cùng Hồng Nhung mở đầu trang tình sử

Em kiêu hãnh ngự trên ngôi thánh nữ
Xa mất dần vị trí của tình nương
Anh dại khờ gieo nỗi sầu viễn xứ
Chia đôi lòng
 đầy ắp những bi thương

Trên nét ảo câu chữ còn vấn vương
Tám giờ bay bao giờ em trở lại?
Đường thiên lý em ơi! đừng vội oải
Giận hờn nhau chuyện nhỏ rất bình thường

Anh chờ em nhuốm lại lữa yêu đương
Cho bản tình ca trọn câu chung thuỷ
Từng gọi nhau là người tình tri kỷ
Đừng để lệ buồn ngập bến sông Tương...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc mơ đêm giao thừa

Giao thừa chờ đón pháo hoa
Nuôi bao ước vọng trời xa,đất gần
Nhục vinh cám cảnh phù vân
Thương ta một gánh phong trần nặng vai

Người yêu xa tít chân mây
Để ta gối mộng đêm dài băn khoăn
Thẩn thở đợi ánh sao băng
Tìm trong ảo ảnh vĩnh hằng dáng tiên

Nhớ làm sao nụ cười duyên
Yêu làm sao suối tóc huyền bay bay
Nụ hôn má đỏ hây hây
Hé vùng đồi núi quên cài nút khuy

Rượu tình ta uống mê ly
Nghe trăng gió vọng thầm thì lời yêu
Hồn chìm dần cõi hoang liêu
Sáng ra thầm tiếc bao nhiêu hoang đường
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối năm nghiệm giáo lý

Ánh đạo vàng chính là nơi cứu khổ
Độ chúng sinh cởi nghiệp khỏi hồng trần?
Sao ta vẫn cắm đầu vào mê lộ
Sinh, bệnh, lão,tử chấp nhận số phần

Chính Bồ Tát cũng đã có lời răn
Hãy tự mình soi sáng chánh tâm mình
Đau khổ từ đâu hãy từ đó tính
Thế giới tỷ người Phật cũng khó phân

Ta lầm lỗi cũng tại thả bản năng
Tham, sân, si, khó hành thâm Bát nhã
Như con sóng nằm trong lòng biển cả
Đến kiếp nào đuổi bắt được ánh trăng?

Có khoảnh khắc tuệ nhãn ta loé sáng
Ngộ sắc không, ngộ vạn pháp vô thường
Sướng hay khổ do chấp mình,chấp pháp
Đời phù vân,đừng khát vọng vĩnh hằng

Tỉnh cơn mê ,sẽ thấy đời phẳng lặng
Từng bước nhắt mình ra cửa vô minh
Lửa não phiền thôi nung nấu tâm linh
Rồi giác ngộ hào quang màu khói trắng

Vật chất dư thừa chỉ thêm gánh nặng
Chi bằng đem đổi bớt hạnh từ bi
Vui phóng sinh, vui làm quen bố thí
Học Như lai, giải thoát được nợ hoằng
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng trách ông trời

Tôi chơi vơi ở giữa biển đời
Lợi danh nhảy múa tựa sóng khơi
Trần thân mệt trí tôi bơi tới
Vớt toàn bèo bọt...muốn hụt hơi

Tôi ngửa mặt lên oán trách trời
Nước mắt mồ hôi há chuyện chơi
Trời cười: còn khối người chìm nổi
Họ chẳng thở than lấy một lời

Tại sao mi vội trách ông trời
Khì tự tay mình gom lấy rác?
Ngay chính mắt mi còn lầm lạc
Hoang phí thời gian...khổ đáng đời
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Mùi hương bông  lúa Chợ Đào

Ai nói em bông lúa không có hương?
Hạt phấn nhỏ nhưng sắc màu trắng muốt
Giữa cánh đồng gió mây về lã lướt
Mùi hương lúa cũng quyến rũ lạ thường

Bông lúa nặng kết tinh bao tình thương
Mồ hôi nông dân nhọc nhằn khuya sớm
Đến nơi nào anh cũng thèm bánh cốm
Rất đậm đà hương vị của quê hương

Những hạt gạo thơm mùi lúa vấn vương
Được đem xuất khẩu sau mùa nước nổi
Để lại dư âm "hương đồng gió nội"
Qua bao ngày nằm phơi nắng phơi sương

Lúa nuôi ta nhưng giản dị bình thường
Như gái miệt vườn hồn nhiên thâm thuý
Như trai Cần Đước gìn lòng chung thuỷ
Giữ lúa Chợ đào mãi mãi ngát hương
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Thăm đền thờ Nguyễn trung Trực

Về ngang Rạch giá tỉnh Kiên giang
Kính bái anh hùng Nguyễn trung Trực
Bình dị ẩn oai linh võ đức
Lửa hồng Nhật tảo* còn âm vang

Ai đem giặc Pháp ví quỷ thần?
Để kiếm bạt lưu danh huyết sử
Đền  thờ nhỏ ,lòng dân không nhỏ
Hương khói bốn mùa đáp nghĩa ân

Người Tây nhổ sạch cỏ nước Nam
Mới hết người nước Nam chống giặc
Lời khẳng khái ngàn năm không mất
Áp bức chỉ khơi thêm hờn căm

Đã tan rồi bóng giặc ngoại xâm
Rạch giá hôm nay đường quang rộng
Thần tượng Ngài hiên ngang sống động
Như nhắc mọi người giữ núi sông
hmhiennhan

* Phía trước đền thờ Nguyễn trung Trực có khắc 2 câu đối
Lửa hồng Nhật tảo oanh thiên địa
Kiếm bạt Kiên giang khốc quỷ thần.
Đăng nhập để trả lời
0

 


Ngày chưa biết mưa ngâu

Làm sao quay ngược thời gian
Để ta về với  tuổi vàng ngày xưa?
Nụ cười em đẹp đong đưa
Vượt qua năm tháng nắng mưa dải dầu

Ngày ấy chưa biết mưa ngâu
Em còn áo trắng qua cầu gót son
Mi cong, dáng ngọc, eo thon
Lung linh ánh mắt Trêu hồn người dưng

Lời yêu e ấp ngập ngừng
Nói ra anh sợ lắng chùng không gian
Đường tình sao quá gian nan
Đêm đêm gối mộng thở than với trời

Vô tư em bước vào đời
Bắt đền anh để rối bời lòng nhau
Mắt ta ngầm gởi câu chào
Sao chưa rỏ đặng sắc màu trái tim?

Yêu nhau sao mãi lặng im?
Gieo chi nỗi nhớ lắng chìm...trong mơ?
Giá xưa thắt chặt mối tơ
Thì nay anh chẳng bơ vơ dòng đời
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0


Ước vọng đầu năm

Anh với em cùng chào  đón giao thừa
Dù hai đứa cách xa nhau thăm thẳm
Xí xóa nhau hờn tủi nhỏ cuối năm
Để mùa xuân đời rạng tươi sắc thắm

Lời chúc tết đơn sơ nhưng nồng ấm
Hạnh phúc mãn khai như ánh trăng rằm
Em hẹn về tìm gặp lại tri âm
Chúng mình sẽ gọi nhau là chồng vợ

Con sóng trôi xa rồi cũng khát bờ
Như mùa xuân cứ tuần hoàn đảo ngược
Trong cuộc sống còn nhiều điều mất được
Nhưng xuân về phúc lộc vẫn đơm mơ

Hy vọng niềm tin anh gởi vào thơ
Chúc mùa xuân chúng mình luôn rực rở
Trời cao đất rộng bao la cách trở
Nhưng nắng xuân vẫn đến viếng mọi nhà
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu từ đâu mà có?
Từ trái tim hay ánh mắt nhìn nhau
Buổi ban đầu em nhát như con thỏ
"Hỏng dám đâu" làm lòng anh nao nao

Tia sáng bổng bùng lên đủ sắc màu
Khi em trao gởi nụ cười bí hiểm
Anh ngu ngơ lạc vào vùng đỏ tím
Làm cái đuôi đuổi bắt thật gian lao

Những bước chân làm hai đứa chênh chao
Buổi sáng ồn ào, buổi chiều tĩnh lặng
Em vẫn hồn nhiên khoe màu áo trắng
Như nữ hoàng kênh kiệu ngự ngôi cao

Tiết đông về nỗi nhớ muốn mòn hao
Cây lá lao xao trước mùa lạnh tới
Em mới rụt rè nói câu mong đợi
Ánh sáng tình yêu đẹp lắm anh ơi!

Đôi mắt em lung linh hơn sao trời
Sáng trong cao quý như màu ngọc bích
Nhịp tim anh cũng vang lên thình thịch
Đến đích rồi! hạnh phúc toả nơi nơi
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Anh đã về thăm đình Ông Nguyễn!
Tình cờ vào trang thơ của anh nên em gởi tặng anh tấm hình trước cổng đình có câu đối nè! [:D]


📎 images8
Yêu anh nhiều
Chút hương cho đời
Tui hát

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Cúc Hương

Anh đã về thăm đình Ông Nguyễn!
Tình cờ vào trang thơ của anh nên em gởi tặng anh tấm hình trước cổng đình có câu đối nè! [:D]




Cám ơn Cúc Hương
Anh đã về Rạch giá và Phú quốc 1 tuần và cũng có chụp hình đứng trước đền nầy.
Chúc Cúc Hương luôn vui khoẻ thơ ngày càng hay
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi nhớ hanh hao

Ngước mắt hỏi trời cao
Muốn quên càng thêm nhớ
Xa nhau tưởng hết nợ
Sao lòng còn xôn xao?

Ai biết cuộc tình ảo
Chỉ để lừa dối nhau
Đàng sau lời ngọt ngào
Chứa đắng cay,phiền não?

Như vầng trăng trên cao
Mấy thuở được tròn đầy?
Bản giao hưởng chiêm bao
Tan giấc thành khói mây

Chén rượu tình đủ đầy
Thêm chi nhiều giọt đắng
Lấp lánh màu hoa nắng
Dã tràng lầu cát xây

Khép lại thuở thơ ngây
Kẻ nặng nề chim sáo
Người đột nhiên hoá cáo
Trả nợ tình hanh hao

Vá víu vết thương đau
Tim còn ngầm rĩ máu
Xin trời thôi gió bão
Cho đời rạng ánh sao
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Khoãnh khắc dại khờ

(bài thơ gởi MT2007)

Tôi gặp em trong quán vắng chiều mưa,
Em ba tám mà thân hình rực lửa,
Cặp núi đôi thoáng hé ra 1 nửa,
Làm đục ngầu trăm cặp mắt liếc đưa

Quả bom ngầm ở dưới lớp vải thưa.
Sao ánh mắt em rưng rưng ngấn lệ?
Em dẩn hồn tôi vào miền đất hứa,
Bằng câu chuyện đời kê rất ngô nghê

Tôi mời em thử chút rượu đê mê,
Bằng bàn tay, lưỡi ,môi của người từng trãi,
Cả người em bổng run lên nóng chảy,
Khuôn mặt dại khờ như cô gái quê,

Tôi nhìn quanh tôi-trống lạnh tứ bề,
Mưa nặng hột , gió rit gào, quái quỷ,
Em nằm xuống với bộ đồ nguyên thủy,
Động Đào nguyên đã bit lối quay về

Trời trút nước?hay là em trút nước?
Sao đùi tôi bổng bị ướt lạ kỳ?
Rượu hợp cẩn tôi nốc cạn đến đáy ly,
Đất chau đão hay hồn tôi say khước?

Trái cấm tình yêu kg hái mà được,
MT ơi! Em làm khổ tôi rồi
Tội lổi nầy mình dừng lại đây thôi
Loan mà biết chắc là tôi chết trước..
hmhiennhan
Copy từ: http://forum.buonchuyen.info 
Đăng nhập để trả lời
0
Ảo vọng khói sương



Có cuộc tình cần chôn kín đáy lòng
Nói ra không khéo đau lòng người khác
Trong tình cảm khó tránh điều lầm lạc
Như khúc sông ta phải lội ngược dòng

Xa ngái rồi nhiều năm tháng long đong
Kỷ niệm mong manh giữa hư và thật
Ký ức rối tung nửa còn nửa mất
Nhưng nhớ thương còn tiềm ẩn chất chồng

Ngày ấy em xinh như một đoá hồng
Yểu điệu làm ngây ngất đám đàn ông
Anh trai kiêu bạt từ Sài gòn xuống
Thấy gái miền tây khao khát hoà đồng

Một mối tình như lửa cháy mênh mông
Giờ chưa xác định là thật hay ảo
Đầy ắp yêu thương những chiều gió lộng
Mình dệt nhiều về mái ấm mai sau

Rồi anh chỉ gặt mùa đông thương đau
Đón gió heo may kín hồn rét lạnh
Chấp pháp, chấp tâm đi vào thiền đạo
Từ bảo ngọc em đánh đổi miểng sành

Anh  tự tin em trở lại lối quanh
Tự giải thoát mình khỏi vòng hoang tưởng
Chẳng lẽ cuối con đường vô lượng
Em thành gổ đá không còn tình thương?

Bến bờ tự tại là chỗ tình vương
Em huyễn mộng không dây neo,bánh lái
Xoá bỏ khóc cười vui buồn đưa đẩy
Mãn kiếp tu hành chỉ đạt khói sương
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Còn gì trách nhau?

Thôi em nhé ! mặt trời chìm cuối bãi
Để muôn ngàn tinh tú sáng trong đêm
Cuộc tình tàn em đừng nói gì thêm
Đừng trút lỗi lên đầu người chiến bại

Mệt mỏi lắm khi nói lời tranh cải
Hãy giữ lại lòng một chút hương phai
Em xây mới nhé lâu đài tình ái
Chén ngọc tay vàng chuốt chén rượu cay

Hởi nàng Dương quý phi của thời nay
An lộc Sơn đang đợi ngoài biên ải
Mê khúc Nghê thường không nên vung rãi
Lý Bạch đa tình đã chết ôm trăng

Ta bọt bèo cam phận kẻ thường nhân
Sao nàng cứ đem thơ ra nhạo báng?
Hãy quay về với thành đô ánh sáng
Bên kia nước Úc sống đời giàu sang

Níu tay nghìn trùng không đến thiên đàng
Nghe vọng lại âm vang lời ai oán
Cố nhân ơi! xin đừng làm ta choáng
Lỡ một cuộc tình ta mới tan hoang...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Vinh nhục một kiếp người

L X H  có hai bằng đại học
Nhưng thiếu bằng mẫu giáo trường tình thương
Anh mất rồi bổng nổi tiếng bất lương
Vị phó quận tâm cực kỳ hiểm độc

Tiếc cho anh đã một thời ngang dọc
Công danh sớm như làn khói trắng bay
Cưỡng bức đất dân gây chuyện oan sai
Anh chẳng buồn nghe tiếng dân kêu khóc

Bao nhiêu gia đình vì anh nheo nhóc
Để vài tên ngất ngưỡng giữa lầu cao
Tài sản cướp được hôi tanh mùi máu
Anh chết rồi gia sản vững bền sao?

Tôi và anh chút ít quen biết nhau
Năm đầu tiên dưới mái trường khoa học
Xuôi dòng đời chảy qua nhiều cơn lốc
Ta cách biệt nhau cảnh sống nghèo giàu

Nay ổn định nhưng tôi vẫn tự hào
Danh lợi mỏng mà lương tâm thanh thản
Còn hơn những kẻ xưng mình cộng sản
Giả nghĩa nhân lưu tiếng xấu ngàn sau
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình sớm phôi phai


Ngày anh mới yêu em
Hai đứa thật tự nhiên
Trao nhau lời âu yếm
Chẳng có gì cữ kiêng

Vào Nét là huyên thuyên
Chuyện trên trời dưới biển
Rời nhau còn quyến luyến
Nụ hôn thả liên miên

Nhắc nhau chuyện nợ duyên
Em còn khen anh hiền
Hai tâm hồn hoà quyện
Vào biển ái vô biên

Anh múa gậy tề thiên
Mắt em cười lúng liếng
Biết gậy có còn nguyên?
Hay bị bầy yêu thiến?

Cứ ngỡ chuyện thần tiên
Mãng đời còn tiếp diễn
Khi ván đã đóng thuyền
Chẳng còn gì tư riêng

Ai ngờ chiều đưa tiễn
Mọi việc  lại đảo điên
Anh thành kẻ vô duyên
Nói gì phải giữ miệng...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ vui nè em

Vài lời nhắn gởi bạn đời ta
Nhận được tin em từ hôm qua
Đêm về trằn trọc vui quá xá
Sáng nay nặn được cục thơ ra

Chữ nghĩa chắc đã theo ông bà
Văn hóa miệt vườn đến lớp ba
Thơ anh phải vẻ thêm hoa lá
Sai gì em bỏ lỗi cho nha

Trước anh gởi lời thăm má ba
Bà con bè bạn gần đến xa
Riêng em cổng chính cần chêm phá
Tết nầy anh sẽ về tới nhà

Em ơi! nhớ em nhớ thấy cha
Nhớ từ mái ngói đến gốc đa
Những tối trời mưa vui hỉ hả
Mặc cho muỗi chích đau nhói da

Từ độ xa em anh buồn quá
Ngày tối long nhông thơ lòng thòng
Chọc phá bị người ta chửi đổng
Người hiền mà ăn nói ngông ngông

Tức quá anh nhổ sạch trụi lông
Con gà 2 trống thiến  lấy bộ lòng
Xào nấu chiên giòn trên chảo nóng
Lai rai với rượu nếp Gò công

Em yêu em có nhớ anh không?
Hay cứ lả lơi với bướm ong?
Mẹ kiếp súng thần công anh dộng
Đừng nói là em đau đít mông

Đàn bà mà lỗi đạo với chồng
Tài năng nhan sắc cũng bằng không
Thiên họ coi họ như bò trỏng
Thỏa thích xong rồi tất phải dông

Nhưng em chưa nhiễm lớp bụi hồng
Cũng giống anh mùi phèn còn đọng
Chẳng giỏi chuyện nhân chia trừ cộng
Yêu đâu cần kiếm lá diêu bông

Theo bụi cây bứt giây nhản lồng
Về sắc uống bổ tim bổ phổi
Thôi nhé! nói hoài em bực bội
Hãy chờ anh tết ướp men nồng
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lời yêu sao  khó nói

Trái tim phức tạp chứa nhiều uẩn khúc
Em rất chân tình chẳng dối phụ ai
Đọc thơ Kim Lê anh lại thở dài
Bàng bạc  hồn anh biển trời  cảm xúc

Cám ơn em từng cho anh nguồn hạnh phúc
Được họa thơ, được chia sẻ lời yêu
Chút tình nồng trong đêm lạnh cô liêu
Đủ sưởi ấm con tim mùa đông giá

Rồi chúng ta bổng trở nên xa lạ
Bởi lòng ghen hờn nông nỗi của anh
Lời thị phi ác ý cứ vây quanh
Làm mệt mỏi tay chèo trên biển lớn

Anh là người có cuộc sống trống trơn
Thích đơn giản như đời đang giỡn vậy
Có người nói trái tim anh bằng giấy
Bao phủ bên ngoài lớp lớp nước sơn?

Họ đã lầm, anh cũng biết giận hờn
Biết xót đau khi nhìn người ta khóc
Nhưng anh phải dấu hồn trong vỏ ốc
Nhếch mép cười nhân thế tính thiệt hơn

Như Bá Nha xưa đập vở cây đàn
Tử Kỳ đã mất còn ai thấu hiểu?
Tiếng đàn dẫu ngân vang muôn giai điệu
Chẳng thể nào tìm lại được tri âm

Em đừng trách anh cao ngạo vô tâm
Thơ lãng mạn nhưng người như gổ đá
Cũng như em rất dịu dàng thanh nhã
Nhưng vướng trùng trùng sóng gió trong tim...

Chẳng kém tài nhưng anh muốn lặng im
Chưa so gươm vội nhận phần chiến bại
Bởi tình yêu phải so đo tranh cải
Thì chưa phải là một nửa anh tìm
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lãng đãng hồn quê

Làng quê tôi vốn thanh bình êm ả
Trai gái hiền hiền hoà mộc mạc yêu thương
Cỏ nội hương đồng tiếp giáp bốn phương
Vườn hoa trái, rạch sông đầy tôm cá

Khi chiều xuống trẻ con thường thong thả
Thả cánh diều bay bổng giữa trời cao
Hoặc chơi trò ẩn mình sau rơm,lá
Những gót chân trần bươn bả đuổi nhau

Thanh niên thời lãng mạn với trăng sao
Thỉnh thoảng dắt người yêu diễu phố chợ
Duyên nồng thắm giống dây trầu hương cau
Như mùa xuân thúc quất ,mai ,lan nở

Đường giao thông đã không còn trắc trở
Cây cầu dừa được đúc bằng bê tông
Cần đước ngày nay sáng rực sắc hồng
Những con sông cũng hoà dòng biển cả

Từ Gò công lữ khách xuôi ngược qua
Thủ bộ, Cần giuộc đều về thành phố
Thấy nhà trăm cột ,thấp thoáng bóng cò
Bến phà Mỹ quơi ' nước mây lộng gió

Mỹ lệ quê tôi lặng thầm mở ngỏ
Nàng thơm Chợ đào gạo toả ngát hương
Hàng dừa xiêm xoả tóc đứng ven đường
Giam giữ suốt đời tuổi thơ tôi đó
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình tuổi trung niên

Tạm yên cơm áo gạo tiền
Tôi vào nét ảo tìm duyên của mình
Lạc loài chìm nổi biển tình
Bao phen hò hẹn tử sinh rối bời

Bạn bè cười  hỏi thăm tôi
Viết trang tình sử tới hồi cuối chưa?
Ngậm ngùi tôi trả lời chưa
Vì trời còn lắm nắng  mưa bất ngờ?

Người tình không giống trong mơ,
Nên lần gặp lại phải chờ ...kiếp sau?
Đôi khi lời nói ngọt ngào
Còn đau hơn cả ngọn dao cứa lòng?

Mai nầy người ấy  lấy chồng,
Còn tôi lấy vợ...Tình không còn tình
Thế là câu chuyện chúng mình
Đã nhiều nước mắt xin đình ở đây...

Bên Em hạnh phúc vàng xây
Buồn vương tối mắt bên đây vẫn cười?
Chuyện tình ở tuổi năm mươi
Hình như có chút biếng lười mộng mơ?
  hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng ước chúng mình

Em viết bài thơ thật dể thương
Có bướm vờn hoa trong nắng sương
Có lời chân thật đầy mộng tưởng
Có luyến lưu nhau vạn nẻo đường

Anh thấy em về sau bức trướng
Má đỏ hai dây má ửng hồng
Nụ cười giữa cảnh sao băng rụng
Đôi mắt tinh ranh hé cửa lòng

Những chiều thứ bảy mình đi phố
Hai đứa dìu nhau ,tay nắm tay
Anh ngỡ muôn màu hoa tim nở
Trải dài đại lộ ướp men say

Ngăn cách nhưng hồn chẳng cách ngăn
Gặp nhau trong giấc ngủ yên lành
Trong thơ, trong nhạc, trong tư tưởng
Trong gió trong mây, trong ánh trăng

Anh ấp thơ em tận trái tim
Chờ mong duyên thắm đến bên thềm
Lời em dịu ngọt và âu yếm
Như ánh trăng ngà xuyên bóng đêm

Muôn kiếp yêu em, em biết không
Yêu những bài thơ kể chuyện lòng
Đơn sơ, giản dị, không trao chuốt
Như sóng bạc đầu yêu biển đông

Xuân lòng ta dệt bao hy vọng
Để nụ tầm xuân toả ngát hương
Trời đất mênh mông đêm gió lộng
Hạnh phúc nồng nàn phủ ánh dương
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»