📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngậm ngùi nhớ thuở tình ru

717 trả lời, 85.715 lượt xem — Trang 5 / 24
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-21 09:44:48Nguyễn Hiền Nhân>
Trăng nửa mảnh và em

Trăng vàng thả bóng trên sông
Sóng trôi trăng cũng bềnh bồng trôi theo
Góc trời hiểm trở cheo leo
Khuyết tròn ,trăng cũng bám treo soi đời

Còn em lặng tiếng,im hơi
Chơi vơi bến mộng, buồn ơi là buồn
Sông xa suối sẽ cạn nguồn
Em xa anh để lệ tuôn đêm ngày

Cuộc tình nửa tỉnh nửa say
Đường đi đi mãi ,thấy dài ra thêm
Bài ca hạnh phúc êm đềm
Như trăng rụng xuống bên thềm vỡ hai

Sắc hồng trong máu không phai
Nợ duyên trời biển thương hoài nghìn năm
Nửa vầng trăng vẫn lặng thầm
Đơn côi mãn kiếp đâu cần sao đêm
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Gió còn rung cây

Giữa biển đời lạc lỏng chuyến đò đưa
Đèn tâm linh anh soi hoài một bóng
Hoa cúc ngoài vườn đã vàng một nửa
Sao ông trời chưa chịu dứt gió mưa?

Vẫn con đường, góc phố, vầng trăng xưa
Nhưng chằng thấy tóc em dài buông xoả?
Chẳng nghe tiếng cười trái tim mở ngỏ
Rót vào hồn anh từng giọt nhạt thưa

Cỏi lòng em xoá sạch hết hay chưa?
Những ngày miền tây bên nhau ngấu nghiến
Nụ hôn môi làm đôi ta mê điếng
Vườn địa đàng vũ điệu nhịp cò cưa

Anh hít, thở hương tình em bốc lửa
Trong đam mê, người cấu chặt lấy người
Vô hạn thời gian, xác hồn xấp ngửa
Say mê ly, bể ái cứ đong đầy

Dù bây giờ cách biệt ngoài chân mây
Hoá hư vô những điều ta có thật
Kỷ niệm xưa chỉ chìm, đâu dể mất
Như ngoài thềm gió nhớ cứ rung cây
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm đau khó quên

Ta  muốn quên nhưng sao lòng mãi nhớ,
Một thưở mặn nồng hai đứa bên nhau?
Dù biết tình kia đi vào hư ảo,
Cát bụi thời gian đâu dể xóa mờ?

Nếu hai mãnh đời đông về hiu quạnh,
Em xót tim thì ta  cũng đau đầu,
Mối tình sầu như sương khói mong manh,
Cố cười gượng nhưng niềm đau đâu dể dấu?

Ta bình thản  như chưa lần chạm mặt,
Ngạo nghễ cười sao sự thật hồn  đau
Không biết từ nay dài đến mai sau,
Có lấy lại được niềm vui đã mất?

Hay hồn ta lưu đày trong ngục thất
Với tủi hờn, chua xót Hận và Yêu
Thuở ban đầu hạnh phúc biết bao nhiêu
Kỷ niệm còn đó nhưng tình đã mất

Địa ngục thiên đàng cách nhau khoảnh khắc
Ta ngất ngư trong hoang mạc lòng người ...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà sư và tên cướp

Tôi đã được nghe qua câu chuyện kể
Lòng thiện ác biến đổi của con người
Điều không thể cũng trở thành có thể
Hoang mạc đồ tể trổ đóa sen tươi

Vâng! một tên cướp ngán ngẫm trần đời
Thấu kinh Phật rồi ăn năn sám hối
Không quản nhọc nhằn ngày đêm sớm tối
Cứu giúp mọi người tiếng tốt khắp nơi

Có nhà sư tu hành quá nửa đời
Đột nhiên đố kỵ sinh lòng hiểm ác
Bảo tên cướp muốn được gần đức Phật
Lên chót vót bồ đề, thả mình rơi

Sư nghĩ đó chỉ là chuyện đùa thôi
Chẳng ai ngu dại tin lời sư nói
Nhưng hôm sau thấy sáng rực góc trời
Tên cướp ngộ đạo bất ngờ hiển thánh

Sư tự mãn công tu hành vô lượng
Trèo lên cao, nhảy xuống gốc bồ đề
Sư chết rồi hồn vất vưởng vấn vương
Trách đức Phật chẳng công minh, xử thế

Phật mới dạy, cuối đời mi biến thể
Đã gạt người ,từ phát sinh tà tâm
Tên cướp kia chẳng nghĩ đến bản thân
Một lòng hướng Phật chính là cội rễ

Bản ngã con người sân si  vô kể
Thuộc nhiều kinh kệ sao không sáng soi
Mặc áo cà sa thọ ơn nhân thế
Nặng cái "Tôi" nên vướng kiếp luân hồi
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đòi nợ cố nhân

Em ơi! mộng đã vỡ rồi
Xin đừng đổ hết lỗi tôi hay trời
Một phần cũng tự em thôi
Nợ em
 tôi vẫn cả đời không quên

Tình mình khập khểnh bấp bênh
Chẳng qua lối sống đôi bên khác nhiều
Phận hèn tôi lại kênh kiêu
Xa em mới thấm
buồn hiu hắt buồn

Từ xa em trở về nguồn
Ước mong hai đứa tròn vuông một lòng
Địa đàng mới bước thong dong
Đã hụt hẩng cỏi sắc không vô thường

Tôi trụ
 lại ở quê hương
Em bay
 về chốn xa phương xứ người
Pha phôi một chút hồng tươi
Vẫn còn dáng ngọc
 nụ cười nữ vương

Vô hình sợi nhớ dây cương
Mình tôi gánh chịu
vết thương ố vàng
Tình tan
Ơn nghĩa không tan
Em gom gói hết
điêu tàn ,
trả tôi
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ma quỷ gặp nhau

Em thất bại sao lại đổ thừa anh?
Nói chuyện nhiều làm cho em mất ngủ
Hãy cố lên để đòi nợ đối thủ
Những trận sau cùng gặp ở quân khu

Em chửi anh lì lợm còn thâm ngu
Tranh luận thua ,bắt anh không được cải
Chẳng lẽ em thương anh chàng ba phải
Chỉ giỏi ăn tạp cái bụng ú nù?

Được giải ba mà em khóc hu hu
Học trò biết sẽ liu liu cô giáo
Tiền thưởng không đãi anh ăn gì ráo
Cổ vũ còn bị mắng lập bàn trù?

Ghét quá, chắc anh tìm chỗ để tu
Mặc em hát lời tình ru ,dụ khị
Em là ma, còn dám chê anh quỷ
Gặp nhau rồi , hai cái mỏ phải tru
Hmhiennhan
Hi hi tru mỏ ra chờ em hun nè
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi nàng tiên cá hoang đảo

Đêm qua nghe em hát bài Phượng hồng
Giọng trầm ấm ngọt ngào sâu lắng lắm
Em biết gả khờ yêu em say đắm
Nhưng có bằng tình yêu của anh không?

Người ta vỗ tay, tặng nhạc,tặng bông
Anh hái sao trời tặng thêm thơ mộng
Thằng bạn cũ lù khù ngồi một đóng
Chẳng giúp được anh giải toả nỗi lòng

Trời mưa giông hay lòng anh nỗi giông?
Tiếng hát liêu trai trộn hoà trong sóng
Tiên cá đảo hoang vì ai lạc lỏng
Lời ru êm cứ trôi nổi bềnh bồng

Không biết trái tim em còn khoảng trống
Khi sớm lộng hình một bóng đàn ông?
Mùa hạ đang về phượng đỏ trổ bông
Thêm một tên khờ làm thơ mong ngóng

Có những  mối tình sâu như biển rộng
Vì giận hờn ghen tức hoá hư không
Em mới trao anh một chút hương lòng
Xin giữ tròn niềm tin yêu,hy vọng
hmhiennhan

Hi hi hết bầu trời đêm đêm giờ lại tiên cá hoang đảo?sao nhiều nick thế?
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng cách đôi lòng


Hien Nhan 12:39 14-01-2010
            Yêu nhau sao mãi hoài ngăn cách?
            Nếu bén duyên rồi sẽ ra sao?
            Xuân đến một mình ôm gối lạnh
            Nửa khuya tỉnh giấc, tiếc chiêm bao....

            Vẳng bên tai lời nói ngọt ngào
            Sao giống chuyện liêu trai  thần thoại?
            Như hoa mùa xuân lặng thầm hé nụ
            Hoa tình anh cũng nẩy lộc đâm chồi...

            Lời yêu em theo về trong giấc ngủ
            Mộng phủ đầy dù mộng rất xa xôi
            Như hai vì sao lạc ở hai nơi
            Gặp lại nhau giữa trời xuân trên nét

            Những lời yêu thương xua đi giá rét
            Anh quên dần cái cảm giác lẻ loi
            Nhưng biết bao giờ mình được chung đôi?
            Vì khoảng cách không đo bằng kí lô mét.
                                               Hmhiennhan


 kimle23:57 14-01-2010
            Biết làm sao đo chiều dài khoảng cách?
            Hai tâm hồn đồng điệu ở hai nơi
            Hai vì sao lạc.... khác bầu trời
            Hai nửa đó tìm thơ rơi trên nét

            Thời gian trôi đến bao giờ ai biết
            Hỏi tình này có phải đợi chờ nhau?
            Bén duyên nhau tình ấy sẽ tươi màu
            Nụ sẽ nở đâm chồi non xanh biếc

            Chuyện tình yêu huyền thoại nào có biết?
            Lúc mơ màng, lúc hờn giận vu vơ
            Đêm hằng đêm mình cứ vẫn đợi chờ
            Hai nỗi nhớ, hai bến bờ xa quá

            Hãy cứ thế để tình vào thơ net
            Một nửa này sẽ nhớ mãi một nửa kia
            Nửa yêu thương duyên kiếp có hẹn thề
            Xin cứ để trong mơ mà nhung nhớ

            Anh và em biết bao giờ gặp gỡ?
            Hòa tâm hồn cùng tấu khúc nhạc thơ
            Khoảng trời yêu có phải hóa hư vô?
            Khi một nữa lại mãi tìm một nửa....
                                                kimle

Đăng nhập để trả lời
0
Tình anh vẫn thế

Hien Nhan 11:34 16-01-2011

            Anh không muốn nói những lời tình cuối
            Bởi lòng anh còn giữ bóng hình em
            Nợ tình vay thì không thể mau quên
            Nhưng không cản em đi tìm hạnh phúc...

            Mùa thu về, anh vẫn yêu hoa cúc
            Xa em rồi thêm trống vắng chơi vơi
            Nỗi đau thầm lặng không nói hết lời
            Như từ thiên đường rơi xuống địa ngục

            Là đàn ông anh không thể yếu đuối,
            Chôn nỗi sầu dưới cát bụi thời gian.
            Cố cười vui, mong em được bình an
            Cuộc sống mới còn lắm điều  may rủi

            Em hãy gạt đi những dòng lệ chảy,
            Buồn bên em sẽ ngập lụt bên này.
            Lá lìa cành thành phân bón nuôi cây
            Rồi cây sẽ nở hoa hay kết trái.

            Trên đời này không có gì vĩnh cữu
            Cả tình yêu ta thắm thiết trao nhau
            Nợ tình em anh hẹn trả đời sau
            Trước mắt hãy giúp nhau tròn giấc ngủ

            Anh xin nhắc lại một lời hơi cũ
            Tình yêu cần lý trí cả con tim
            Trời không sáng vì vướng khói  mây mù
            Tình ta mất? do đâu em tự kiểm...
                                                hmhiennhan
kimle 06:05 17-01-2011

Em tự hỏi lòng

            Em tự hỏi lòng mình trong đêm vắng
            Tình ta nay đã mất bởi vì đâu?
            Để giọt sầu rơi xuống đáy huyệt sâu
            Hồn lơ lững khi trời vừa hừng sáng...

            Trên đời này cái gì còn tỏa sáng?
            Ánh sao đêm hay trăng sáng ngày rằm?
            Tình mong manh như vạt nắng âm thầm
            Bên hiên vắng chờ hong khô mái tóc

            Mùa thu về, anh vẫn yêu hoa cúc
            Hoa hồng nhung, em héo úa vì mưa.
            Mưa trời thu, mưa ướt  mấy cho vừa
            Hoa bé nhỏ dại khờ và nông nỗi

            Anh chẳng nói với em lời từ chối
            Nhưng thơ tình anh ghi vội đôi câu
            Ấp ủ bấy lâu chỉ có mối tình sầu
            Và giấc mộng đêm về em tưởng nhớ

            Mộng tình yêu, mộng vàng là muôn  thuở
            Không vĩnh hằng và không thể bay đi
            Mộng hôm nay hay mộng của ngày mai
            Trong hư ảo em tìm hoài chữ Thật
                                                            kimle
Đăng nhập để trả lời
0
Sài gòn tôi đón em ngày về

Mai em về nắng Sài gòn thật nóng
Hoàng hôn buồn nhuộm tím cả chân mây
Mai em về chim hót trong bụi gai
Hàng cây ngày trước đong đưa trong mộng
Mai em về Sài gòn đường ngang dọc
Nhưng chợ Bến Thành vẫn cổ như xưa
Đại lộ Lê lợi mình thường trú mưa
Đã mọc lên như mơ nhiều cao ốc
Mai em về nhớ đi ngang trường đại học
Hồ con Rùa tìm một gả nhà quê
Ngày trước giận nhau em thường bật khóc
Anh phải dỗ lẩu dê hoặc xôi chè
Mai em về Bến Bạch đằng vẫn thế
Thật đông vui khi thành phố lên đèn
Thảo cầm viên chờ đón bước chân quen
Góc Lê Duẩn chuông nhà thờ đổ nhẹ
Mai em về Sài gòn luôn đẹp đẻ
Con đường Nguyễn Huệ giờ lắm đổi thay
Tà áo trắng bay trong gió lạc loài
Chẳng còn bóng bạn bè thời tuổi trẻ
Mấy chục năm đường chia muôn lối rẽ
Anh hình dung em chắc già hơn xưa?
Đời bể dâu ánh mắt cũng bị lừa
Nụ cười hóm sao má em ướt lệ?
Vui lên Em mừng ngày ta tao ngộ
Vườn Tao Đàn trăng cũng đang nhô lên
Bản nhạc tình xưa tưởng đã lãng quên
Ta hát lại xua đi bao gian khổ...
hmhiennhan

Ừ ! mai em về
 
Chắc anh đã quên em rồi? Hi Hi Em phá anh

            Mai em về nắng chiều vừa chợt tắt
            Hoàng hôn buồn sẽ tím cả trời mây
            Mai em về tay đó vẫn trong tay?
            Hay đã lỡ vượt xa tầm tay với?

            Mai em về chắc Sài gòn đổi mới?
            Không còn đâu những chiếc lá vàng bay
            Vì bây giờ trời đã đổi màu mây
            Nắng đã khác, gió cũng buồn man mác...

            Mai em về bến Bạch Đằng có khác?
            Sẽ đông vui hay vắng ngắt lạnh băng
            Nguyễn Du đây, đường xưa vẫn im nằm
            Lặng nghe tiếng chuông nhà thờ đổ nhẹ

            Hàng me già lá còn ru khe khẽ?
            Gió mùa xuân có tắm mát làn da?
            Mai Sài gòn sẽ đổi mặt thay hoa?
            Những hò hẹn, chắc sẽ không như trước...

            Mai em về, phố buồn chân nhẹ bước
            Nguyễn Huệ xưa, giờ đã vắng bóng ai
            Tà áo em bay trong gió lạc loài
            Không ai nói với em lời tình tự.....

            Mấy mươi năm hai dòng đời tư lự
            Anh vẫn còn nhớ dáng nhỏ ngày xưa?
            Có đổi thay vì năm tháng đợi chờ?
            Vẫn còn nhớ áo hoa cười trên phố?

            Mai em về chúng mình sẽ tao ngộ
            Mắt cười buồn, nhắc lại chuyện ngày xưa?
            Hay làm ngơ, quay mặt ngó bâng quơ
            Lời chưa nói, trái tim còn vụn vỡ....?
            Kim Lệ
Đăng nhập để trả lời
0
Thành phố ngày em về

Mai em về Sài gòn đông vui lắm
Nhất là khi trời đất bước vào Xuân,
Gió phải lặng im trước vườn nắng ấm,
Gieo hồn người xa xứ chút bâng khuâng.

Vẫn còn đó bản tình ca muôn thuở,
Người Sài gòn sau trước chẳng cách chia,
Vườn Tao Đàn ngày xưa em còn nhớ,
Bến Bạch Đằng nhộn nhịp lúc về khuya,

Ánh đèn đêm hôn nhẹ suối tóc mềm
Phố Lê lợi lắm màu xanh mắt ngọc
Sài gòn vẫn thế dù mưa hay nắng,
Thành phố chuyển mình bắt nhịp đi lên

Chút ồn ào,chút lặng lẽ,bấp bênh,
Như ngôi nhà nhỏ kề bên cao ốc
Nếu lỡ bước giữa khoảng đời giông bão
Tìm nhà thờ,Chùa ,làm chỗ trú thân

Lời Chúa,Phật xua hết mọi ưu phiền,
Người thoát tục sẽ trở về với đạo
Sài gòn thế đó nghĩa tình quyến luyến
Nối những tâm hồn khác biệt gần nhau
hmhiennhan

Về bên em anh nhé!

kimle


            Về bên em anh nhé! em vẫn đợi
            Thành phố này đâu phải của riêng em
            Đường ngày xưa và kỷ niệm êm đềm
            Em vẫn giữ... chờ anh về hợp cẩn

            Thảm cỏ xanh ngày nào còn rực nắng
            Hoa sữa còn rơi vướng mãi chân em
            Dòng sông xưa nước vẫn chảy xuôi êm
            Câu hò đó bến sông còn ngóng đợi...

            Trời bây giờ, gió mưa dù thay đổi
            Trái tim này em đã tặng riêng anh
            Anh hãy về, hạnh phúc đó em dành
            Qua ngõ vắng, bên dậu thưa em đợi

            Anh hãy về để nghe tim bối rối
            Như ngày nào hai trẻ tắm mưa chung
            Rồi thời  gian trôi chẳng có thể dừng
            Để lại đó trong em nhiều nỗi nhớ...

            Mảnh trăng khuya dẫu chỉ còn một nửa
            Vẫn sẽ còn soi nhẹ bước anh qua
            Giọt sương đêm khe khẽ tấu lời ca
            Cùng với gió, quyện vào nhau khúc nhạc

            Ân tình xưa, em chưa hề phai nhạt
            Tháng năm xa làm nỗi nhớ dại khờ...
            Lời yêu nào giờ bổng hóa ngu ngơ
            Về anh nhé, giấc mộng nào năm cũ...
                                                    kimle
Đăng nhập để trả lời
0
Hiền Nhân
Đêm khắc khoải

Em cứ về, hởi cành hoa xuân sắc
Ong bướm vẫy chào nắng ấm vàng tươi
Xung quanh em ngã ngớn tiếng nói cười
Lời xu nịnh ngọt ngào như ướp mật

Em cứ về, chúng mình cùng giáp mặt
Khúc thụy du nào ngăn cách đôi lòng
Con thuyền tình đổi bến trước cuồng phong
Khi lặng sóng, ngọn hải đăng đã tắt

Em cứ về, mặc bóng đêm giăng mắc
Mộng vẫn đầy dù mộng có êm trôi
Tình tri kỷ sớm đi qua bước ngoặc
Sao lòng anh cứ cảm xúc bồi hồi?

Em cứ về, ngắm vầng trăng cô độc
Một gả khờ đã đánh mất mối tơ
Nhưng vẫn gom nhung nhớ kết thành thơ
Lưu ký ức những tháng ngày vàng ngọc

Khối tình sầu vỡ òa theo tiếng khóc
Tình pha phôi từ cỏi ảo hiện về
Sao hồn anh chẳng dứt được đam mê
Để giấc ngủ chập chờn trong khó nhọc?
Hmhiennhan

Kim Lệ
Em vẫn về

            Em sẽ về, dù hoa tàn lá úa
            Gió đổi màu, hay mây chẳng buồn trôi
            Em sẽ về, dù năm tháng phai phôi
            Dù kỷ niệm... ngày nào thành quá khứ...

            Em sẽ về, trên cung buồn lữ thứ
            Khách xa nhà, em hát khúc thụy du
            Em sẽ về, nơi ấy có lời ru
            Ngày tháng cũ, anh ru em tròn mộng

            Em sẽ về, dù không còn mộng thắm
            Hoa có cười, lay nhẹ cánh hoa không?
            Gió có còn đùa trên tóc bềnh bồng?
            Hay gió bão trong lòng làm em khóc..?

            Em sẽ về. hàng cây sao sẽ khóc...
            Thấy dáng hình năm cũ ... tưởng trong mơ
            Em sẽ về gom hết các vần thơ
            Kết thành mộng ....và dệt thành nỗi nhớ..
           Kim Lệ
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình trăng biển

Hien Nhan 01:20 22-01-2010
            Đừng hỏi biển đêm nay sao lặng sóng?
            Bởi vì biển đang chờ đón tình lang
            Kìa trong mây thấp thoáng ánh trăng vàng
            Trăng phải trốn mây để về với biển

            Trăng và biển cứ suốt đời quyến luyến
            Người dưới thấp chờ đón kẻ trên cao
            Biển hờn ghen khi thấy trăng bạc màu
            Vàng nhạt quá có hôm còn một nửa

            Như con thiêu thân lao vào ánh lửa
            Biển dại khờ banh rộng cửa chờ trăng
            Trăng yêu biển nhưng mấy thuở trọn phần?
            Trăng cứ khuyết bởi tình yêu xẻ nửa

            Chuyện chúng mình em suy nghĩ kỹ chưa?
            Đừng như thời tiết nắng mưa thay đổi
            Cũng đừng như trăng suốt đời gian dối
            Làm biển buồn, biển quậy sóng búi xua!
                                                        hmhiennhan

kimle 01:43 22-01-2010

            Em đã nói tình yêu không biên giới
            Cách đại dương hay xa cả đại cầu
            Sóng bạc màu cũng có lúc lắng sâu
            Hờn ghen đó, nhưng khi yêu rất rõ

            Trái tim em như vầng trăng sáng tỏ
            Dẫu lúc tròn, lúc khuyết, nửa xẻ đôi
            Bởi đại dương xanh thắm cả khung trời
            Trăng sao thể sáng soi muôn muôn lối

            Chuyện biển trăng muôn đời là không đổi
            Chuyện tình mình cũng thế phải không anh?
            Mặc nắng mưa, hay bông tuyết phủ quanh
            Em vẫn ấm khi có anh bên cạnh...

            Con thiêu thân có bao quanh canh cánh
            Ánh sáng lòng vẫn trong sáng tựa trăng
            Biển dại khờ mở rộng cửa chờ trăng?
            Trăng sẽ đến vào một ngày thật ngắn...

            Hãy chờ em dẫu chờ trong thầm lặng
            Tiếng thơ lòng em vẫn gởi tặng anh
            Để hằng đêm em mơ giấc mộng lành
            Có anh đến cùng em trong hạnh phúc
                                                    kimle
Đăng nhập để trả lời
0
Phía sau nụ cười là nước mắt

Đăng ngày: 01:16 13-01-2010
Thư mục: Tổng hợp

Nụ cười không thể chảy thành nước mắt,
Là đàn ông sao chấp nhận bi thương?
Dù địa ngục có thay thế thiên đường?
Anh chỉ có thể buồn trong khoãnh khắc...

Trời phủ cả hai màu sáng và tối,
Em hãy vui với khúc hát tình say,
Hãy cười đi , thay cho dòng lệ chảy,
Nước mắt em sẽ lây đến bên nầy.

Chỉ sợ hồn em bay lạc ,quên đường,
Chớ trời đất còn mối dây liên lạc,
Em muốn quăng tình anh vào bãi rác,
Anh cũng coi là chuyện rất bình thường

Nếu chúng mình không thể đến bên nhau,
Thì chính anh mới là người có lỗi,
Chính lòng tự ái, ngang tàng,cứng cỏi,
Đã bao lần làm cho em mệt mỏi

Nếu khoảng cách mình ngày một xa xôi,
Đừng ai trách ai là người giả dối,
Chúng mình đã làm cho nhau bối rối,
Thêm đắng cay khi quá it ngọt ngào?

Ta hãy nén buồn chúc phúc cho nhau,
Em hãy quên anh và quen người khác,
Hãy gom  kỹ niệm bỏ vào sọt rác,
Thanh thản lòng đón nhận kẽ đến sau...
hmhiennhan

Kim Lệ : 02:22 13-01-2010
Nụ cười thay giọt nước mắt

Em  ước nụ cười thay giọt nước mắt

Dù biết rằng điều đó chẳng xảy ra

Cũng như anh và em vẫn quá xa

Đại dương lòng  làm sao em vượt nỗi?

 

Chuyện tình yêu không còn thời nông nổi

Trái tim nghe tiếng nói nhỏ rất riêng

Tình yêu anh vẫn chỉ mãi dành riêng

Yến Loan  đó dù đã xa dịu vợi....

 

Trái chín  ngọt em mời anh nếm vội

Chưa thấm lòng anh đã vội quay lưng

Bảo đắng cay không phải chín ngọt lừng

Bao chua chát anh dành em gánh chịu

 

Bởi em biết tình em sầu man mác

Cả tấm lòng anh cũng chẳng dành em

Trách gì nhau khi đường lại xa thêm

Em loi lẻ đến sau đành câm nín

 

Dòng thời gian hai đầu là đối nghịch

Như tấm lòng hai đứa ở hai nơi

Gió qua miền sáng tối bổng chơi vơi

Như hụt hẫng vượt xa tầm tay với.....
Kim Lệ
Anh nên để chị Yến Loan tịnh tâm tu hành đi anh à.
Đừng ích kỷ ngăn trở miền an lạc của chị ấy
Đăng nhập để trả lời
0
Em có còn bên anh?

Hiền Nhân : 23:25 13-01-2010

Bên trời còn lại nửa vầng trăng,
Lẫn trong mê đắm,chút sầu mang,
Tình em ngày trước còn trong trắng?
Hay đã đổi màu theo thời gian?

Em trách hồn anh đầy mưa nắng,
Nhưng biết hồn em có thủy chung?
Tình nhắp vào môi đầy vị đắng,
Hẹn kiếp sau nối mộng trùng phùng?

Em vẫn còn đây? vẫn ở đây?
Sao để ai kia buộc xỏ dây?
Không biết anh khôn hay là dại?
Nghe lời êm ái ,sướng hai tai.

Dù khoản cách xa mấy đại dương,
Miễn lòng hai đứa còn vấn vương,
Đêm đêm vào nét, ta mơ tưởng,
Những bài thơ tình, đậm nhớ thương...

Kìa mấy anh chàng vừa mới xướng,
Những bài thơ  dệt mộng yêu đương,
Anh đây mệt trí, lười tưởng tượng,
Chỉ gởi về em chút ghen tương  ...
hmhiennhan

Em vẫn mãi bên anh

Kim Lệ : 01:20 14-01-2010


Em vẫn còn đây ,bên cạnh anh

Mỗi ngày vào nét với thơ xanh

Gởi bao nhung nhớ theo thơ họa

Đem đến cho anh chút mộng lành

 

Bên trời đâu chỉ nửa vầng trăng

Biển  vẫn long lanh sóng gợi tình

Trăng vàng e ấp nên trăng khuyết

Mỗi một mùa trăng sáng lung linh

 

Hạnh phúc em  mơ tựa thủy tinh

Sáng trong xanh biếc tựa biển xanh

Vần thơ ghép nhặt thành nhung nhớ

Gởi đến bờ xa chút hương tình

 

Em vẫn còn đây, vẫn ở đây

Bên anh như gió ở gần mây

Mây bay khắp chốn nao bởi gió

Hỏi gió khi nào trốn được mây?
Kim Lệ
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi đau mất mẹ

Từ khi mẹ đi vào cỏi vĩnh hằng,
Gia đình ta đã có nhiều phân tán,
Đứa em gái buôn đất thành tư sản,
Hai em trai thì cũng phất rất nhanh,

Nhưng buồn thay! cái giá trị tinh thần,
Bản thân con cũng ít nhiều thay đổi,
Lòng nhân ái lùi dần vào góc tối,
Lý trí đi song hành cùng bản năng.

Con thường mơ quay ngược dòng thời gian,
Sống hạnh phúc những ngày bên cạnh Mẹ,
Cơm độn khoai sắn, cười đùa vui vẻ,
Tuy đói nghèo nhưng trọng nghĩa trọng nhân.

Mẹ đã không còn là ngọn hải đăng,
Trong cái xã hội đua tranh phức tạp,
Có người còn đạp bừa lên luật pháp,
Vung tiền ra để chạy chức chạy quan,

Con không thể nào làm một hiền nhân,
Khi cuộc sống còn quá nhiều nghiệt ngã,
Chính thượng đế đã không công bằng,
Mất Mẹ ,đời con không còn gì cả.
Hmhiennhan

Kim Lệ :19:11 26-01-2008
Con đã mất mẹ

Ngày xưa mẹ dắt con đi
Tập từng tiếng nói  tờ, i mỗi ngày
Ngày xưa nước mắt đong đầy
Mẹ dành tất cả tháng ngày vì con

Gió mưa mẹ cũng chẳng sờn
Chỉ lo con ấm khi cơn gió về
Tảo tần mẹ gánh mọi bề
Trong ngoài lo lắng, chẳng hề hà chi

Rồi thì con lớn, con đi....
Xa vòng tay mẹ, con đi xa rồi
Mẹ thương trông đứng trông ngồi
Lo con yên ấm , có vui bên người...?

Lo cho hạnh phúc ngày mai...
Lo con không biết đêm ngày nắng mưa...
Tấm lòng của mẹ chẳng thừa
Cao như núi cả, rộng thừa biển xanh

Nuôi con khôn lớn đã đành
Bây giờ con trẻ thành người, cũng lo
Dãi dầu sớm nắng chiều mưa
Chỉ mong con được sớm trưa đủ đầy

Nuôi con chín tháng mười ngày
Rồi khi con lớn, mẹ ngày thêm lo
Mẹ ơi, tóc mẹ vì con
Bạc màu theo tháng  năm con lớn dần

Tóc xanh giờ đã trắng ngần
Con càng thương quý tấm  lòng mẹ ơi
Bao lần con đã gây ra
Lỗi làm mẹ khóc, lỗi làm mẹ đau...

Mẹ ơi mẹ đã buồn rầu
Lòng con hối lỗi bao lâu không màn
Chỉ mong mẹ lại vững vàng
Bên con còn lại những ngày yêu thương

Bây giờ tóc điểm pha sương
Tấm lòng con trẻ xin thương gởi người

Mẹ trong lòng mãi không nguôi
Bao la tình mẹ con thề chẳng quên
Kim Lệ

Anh Hiền Nhân cho MPN  nầy giao lưu 1 bài nha

Hai mươi năm xa mẹ

Hơn 20 năm con xa cha mẹ
Thân tha phương đêm cô lẻ nơi đây
Chờ trông tin cha mẹ đã bao ngày
Niềm nhung nhớ ngày đêm con đã kết

Lúc xa mẹ tuổi đếm tay chưa hết
Tóc bím rẽ ngày Tết còn cài hoa
Chưa một lần con phải sống xa nhà
Tuổi thơ ấu có tình cha nghĩa mẹ

Rồi năm ấy theo chiếc thuyền be bé
Vượt đại dương con ghé bến tự do
Nhờ tình thương anh chị đã chăm lo
Giờ khôn lớn biết đắn đo suy nghĩ

Phải năm ấy con đi la vô lý ?
Xa mẹ cha đời vốn vĩ âu sầu
Nhìn lại mình con nay được gì đâu
Vẫn tay trắng thêm mái đầu sắp bạc

Cha mẹ ơi cỏi lòng con tan nát
Khi nhìn vê căn gác chẳng mẹ cha
Nơi này đây con đã gọi là nhà
Nhưng sau trước thiếu bóng cha vắng mẹ

Những cánh thư con viết từ tấm bé
Gởi mẹ cha con trẻ vẫn bình yên
Nhưng trong lòng con mang nặng niềm riêng
Là kỳ vọng ngày đoàn viên cha mẹ ..
Mộc Phu Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Khát vọng tình yêu

Em hãy nuốt vào tim dòng lệ ứa
Và hãy cười cho tươi thắm đôi môi
Quăng nỗi buồn cho mây gió cuốn trôi
Chớ để ghen hờn khơi thêm bão lửa

Ừ! chúng mình bao dung thêm lần nữa
Trời đất đổi màu chắc sẽ đẹp thôi
Những tỵ hiềm khích bác sẽ xa xôi
Khi đón nhận nguồn yêu thương chan chứa

Em có thấy nắng xuân ngoài song cửa
Tuyết tan dần bởi hơi ấm tình yêu?
Anh dành cho em trọn quyền chọn lựa
Gom ánh dương khi đời chớm xế chiều

Hạnh phúc nồng nàn khuya sớm chắt chiu
Đừng chìm nổi trước phong ba,bão sóng
Dẫu đại dương có mênh mông sâu rộng
Không tách được lòng đôi kẻ đang yêu...
Hmhiennhan

EM SẼ CỐ

Em sẽ nuốt vào tim dòng lệ ứa

Để mai này đời sẽ thấy vui hơn

Sẽ có anh cùng em suốt đoạn đường?

Cùng chia sẻ ngọt ngào và cay đắng..?

 

Em sẽ cố nếu ngày mai trời nắng

Mây đổi màu vá gió sẽ ngưng trôi..?

Em sẽ quên ngày tháng cũ xa xôi

Để đón nhận một ngày mai nắng ấm

 

Dù bên em nắng xuân không đủ ấm

Bên trời này mưa tuyết vẫn phủ quanh

Dù bên em nắng không có màu xanh

Nhưng vẫn có vần thơ anh sưởi ấm

 

Em sẽ cố đón mùa xuân rực nắng

Hòa lời ca cũng tiếng gió mùa xuân

Trời bên này xuân chưa đến bâng khuân

Và màu nắng cũng chưa làm em nhớ...

 

Nhưng với anh thơ tình này có lửa

Cò nông nàn tia nắng ấm mùa xuân

Có chút tình gởi nhẹ theo gió xuân

Em sẽ giữ khi xuân về ....đón gió....
Kim Lệ
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ trùm sò gởi em

Về với anh em sẽ ăn rau muống
Bởi vì anh chỉ giỏi "cái lăng nhăng"
Tiền của anh còn gởi trong nhà băng
Chờ trúng số mình đem bao đến lãnh

Còn sổ nợ em tha hồ tiếp nhận ,
Tiệm cầm đồ vốn chỗ rất quen thân.
Chúng mình cùng sỡ hữu chung vầng trăng,
Cả trời đất bao quanh khi lãng mạn.

Ta no nê với tình yêu lai láng,
Ngại ngần chi chuyện xuống biển lên rừng,
Có vượt qua mọi sóng gió gian nan,
Nguồn hạnh phúc mới đắp xây bền vững.

Cái vô giá không cần ai bảo chứng,
Linh hồn anh gởi trọn hết cho em,
Khoảng tăm tối cũng đủ làm em sướng
Vỏ cứng  anh bao bọc ruột em  mềm.

Em đừng trách anh thơ thẩn lem nhem,
Tin lời hứa ,sắp thành hươu cao cổ?
Chẳng biết tim em có còn đủ chỗ,
Chất chứa ân tình anh  gởi đêm đêm?
Hmhiennhan

Gởi trùm sò

Bài thơ "Trùm sò" của anh dí dỏm,dể thương nhưng thấy ghét quá

Kim Lệ : 0:35 07-12-2008

Nói với anh, em không thèm ăn rau muống
Vì chẳng ngon, chẳng hấp dẫn gì em,
Trá đá nước chanh em củng không thèm
Chỉ duy nhất là cà phê  anh nhé.
 
Giấy nợ  anh em cũng không xử lý
Chỉ để dành cho anh nợ muôn năm
Tiền âm phủ , anh cứ cất để dành
Khi nào có thằng "cu tì" em níu áo.
 
Linh hồn anh tội lỗi nhiều lắm sao ?
Em sẽ từ từ huấn luyện anh nhé
Để cho anh trở thành người tàn phế
Và suốt đời chỉ phục vụ riêng  em.
 
Tâm hồn em đã đầy đủ hình anh
Sao anh lại nói chi lời nhảm nhí
Trái tim em không  còn chỗ nhỉ?
Chỉ chỗ này, rộng lớn đủ không anh
 
Dù  anh có thành cái con quái gì,
Hưu cao cổ, hay cọp rừng, dã thú
Anh cũng cần được em đây ấp ủ
 Em hoá  thành rừng rậm bảo bọc anh...
Kim Lệ
Đăng nhập để trả lời
0
Tình ca mùa Xuân

Ngàn Phương :  21:00 21-01-2010

Ôi! ánh mắt ngày nào ta đã gặp
Sao thiết tha đắm đuối tuyệt vời
Đem vũ bão
Choàng lên cung nhạc loạn
Đem tình ca về ngự trên môi

Đời  lênh đênh,
Thuyền yêu chưa đổ bến
Ta vì người chối bỏ mộng ngày xanh.
Hồn hoang vu,
Niềm tin chưa hiện đến
Ta vì Người,xa lánh cỏi trần gian,

Đêm gục ngã
Trên dòng sông bích ngọc,
Bình minh lên tô điểm bóng mây ngàn

Ngoài ngõ vắng,
Gió hiền ru thảm cỏ
Đàn bướm ong,
Muốn dệt tiếp đoạn thơ lòng,
Ta mơ màng từ giả nỗi hoài mong
Đón giấc mơ,
Lả mình trên quán gió,
Dãy phím ngà vọng tưởng trời xuân.

Ta say đắm
Nhạc Xuân hồng êm ái
Khúc tình ca mùa nắng ấm vang ngân
Hiền nhân ơi! Hiền nhân
Ngàn Phương

Mùa xuân đã đi qua

Ôi! ánh mắt nhung ngày xưa ta gặp,
Vẫn thiết tha bí ẩn nhất đời,
Em đắm chìm trong nỗi nhớ chơi vơi,
Những kỹ niệm 1 thời hoa bướm.

Người ấy cứ lênh đênh,
Như mây trắng bồng bềnh,
Chưa biết đâu bờ bến!

Em vì Người quên mất tuổi xanh
Tình trong khoãnh khắc,
Bổng trở thành trường hận?

Em đã thành thi nhân,
Bạn tri âm xa gần,
Đều nghe danh,quý tiếng,
Sao trong cỏi nhớ thiêng liêng,
Không quên được tiếng cười,
Của gả tình nhân kiêu hãnh?

Em rối rắm tơ lòng,
Hy vọng từ giả nỗi hoài mong
Sao lại lả mình bên quán gió
Gãy phím ngà vọng tưởng chuyện mưa xuân?
"bình minh lên tô điểm bóng mây ngàn"?

Bướm ong vẫn đầy trước ngỏ,
Sao em còn vàng võ,
Về gả khờ đang tập sự làm thơ?

Chẳng có bến đợi chờ,
Chẳng có vườn hạnh phúc,
Làm sao có bản tình khúc?
Với một cánh chim bằng,
Bay lạc cỏi Ngàn Phương?
Hmhiennhan

Hoa thơ thôi nha chị XN.HN không dám hái sao đâu.Chúc chị luôn xinh đẹp,hạnh phúc
Đăng nhập để trả lời
0
Tình nghẹn

Bên em trăng bạc luồn mây,
Dường như trăng cũng hao gầy hả em?
Vườn hồng sâu bọ lặng im,
Chờ nghe hoa bướm ru êm lời tình

Bên nầy lạc cỏi u minh
Anh thương giấc mộng ba sinh chập chờn,
Đơn côi nối tiếp cô đơn,
Trái tim sỏi đá lượn vờn ai đây?

Làm sao duyên thắm tình đầy,
Khi nghe bên đó giải bày bùa yêu?
Ghen hờn,trách móc đủ điều,
Đa đoan em vẫn sớm chiều nhởn nhơ

Chữ vào trong nét ươm mơ,
Sợi thương ,sợi nhớ thành thơ trói người,
Non bồng trái cấm ngọt tươi,
Hiện trong tiếng nói,nụ cười mê ly.

Thôi thơ em rót  hết đi,
Để anh trút cạn tình si vào lòng,
Mai nầy tình có hư không,
Anh còn say chút hương nồng của em
Hmhiennhan

Kim Lệ : 10:08 08-02-2010

Em họa lại bài thơ trên blog em nè

Ta dìu nhau đến thiên đường nha anh?

--------

Bên em trời đổi màu mây

Nắng như không thấy lạnh đây vẫn còn

Vườn hồng hoa nở nụ non

Chờ người đến tặng bóng son cuộc đời

Bên hoa ong bướm gọi mời

Nhưng hoa chỉ đợi một người trong mơ

Vườn thơ đậm mãi tình thơ

Sao người vẫn cứ lượn lờ chung quanh

Trách chi ong bướm vây quanh

Vì hoa chưa chủ nên dành nhau thôi

Chân tình em đã ngỏ lời

Anh sao vẫn cứ chơi vơi giữa dòng

Tinh em đâu dễ phai màu

Để người hờn trách, để đau lòng người

Nợ duyên mình có định đôi

Sẽ không tránh được trăng soi lối về

Duyên tình đã hẹn ước thề

Chờ anh cùng đến thiên đường tình yêu

Địa đàng trái cấm  nâng niu

Dành cho anh hết tình yêu tuổi này

Dù cho bão tố lung lay

Dù cho cách trở đêm ngày chẳng phai

Chờ em anh nhé ngày mai

Em sẽ trong nắng ban mai một ngày

Trao anh duyên thắm tình đây

Trái thơm chín ngọt, hương đầy tình yêu

Dìu nhau trên bến tình yêu

Tim hòa nhịp đập thỏa điều ước mơ..
Kim Lệ
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi lòng anh

Dưới mắt em, anh không phải cội tùng
Chính xác hơn-tên đàn ông vô dụng,
Chẳng bảo vệ được tình em ân sủng,
Đến với anh ,từ  khoảng cách nghìn  trùng.

Em không quên được khoảnh khắc điên khùng,
Anh sai lầm lại mắng em thậm tệ,
Hạnh phúc nồng say hoà thêm ngấn lệ,
Gió bão Hà tiên đêm xuống lạnh lùng.

Em tự lưu đày vào chốn cấm cung,
Chung giường nệm nhưng không chung chăn gối,
Sự ức chế càng tăng thêm nông nỗi,
Đẩy tình yêu vượt giới hạn cuối cùng.

Lắng đọng lòng tràn ngập biển nhớ nhung,
Anh hối hận tung bao lời sám hối,
Tình chân thành mới phạm điều lầm lỗi,
Sao em tuyệt tình chẳng chút  bao dung?

Ở xứ người quen cuộc sống gấm nhung,
Quen giao tiếp với nhiều ông thành đạt,
Em vẫn giữ nét hồn nhiên mộc mạc,
Có lẽ nào tình cảm thiếu thuỷ chung?

Anh yêu em, tính giản dị bình thường,
Chớ không phải cảnh giàu sang vật chất,
Chịu hạ mình làm một tên hành khất,
Vì yêu anh,Em vượt cả đại dương
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Việt Nam tổ quốc quang vinh!

Không thể nào tôi đánh mất niềm tin
Việt Nam! Việt Nam tổ quốc quang vinh
Như bản giao hưởng tiền nhân khởi xướng
Hơn bốn ngàn năm lập quốc ,trường chinh.

Bao nhiêu lần bị mất nước điêu linh
Dân tộc Việt vẫn phục sinh lớn mạnh
Con cháu Hùng Vương mãi luôn kiêu hãnh
Tổ quốc cần ,tất cả sẽ hy sinh

Thật điên rồ lũ bành trướng Bắc Kinh,
Muốn nuốt cả Biển Đông bằng bạo lực?
Chúng coi thường cả nhân loại văn minh
Mộng soán nghịch , thách trời cao vô thức?

Không ai muốn bị gông cùm áp bức,
Thề đồng tâm đuổi hết kẻ xâm lăng,
Mối hận Hoàng sa ngày đêm đau nhức
Dẫu thất phu cũng quyết trả nợ trần

Phát huy truyền thống Nhật tảo, Bạch đằng,
Thế  trận nhân dân anh hùng sẽ thắng,
Việt Nam! Việt Nam! tổ quốc vĩnh hằng,
Hồn thiêng sông núi đời đời bất tận
Hmhiennhan (viết trên giường bệnh những ngày tháng 8/2011)
Đăng nhập để trả lời
0
Một cỏi trời Nam!

Tại sao? tôi không hiểu nổi tại sao?
Ta cứ cúi lòn trước bọn âm binh
Máu ngư dân đã đổ ngoài hải đảo,
Chính quyền còn cấm nhân dân biểu tình?

Quý ngài không bảo vệ hết dân mình
Để giặc cướp bắt người đòi tiền chuộc
Còn ép sĩ phu nín nhục ,lặng thinh
Nhìn bọn Tàu tặc dương oai múa vuốt?

Tại sao ta phải hạ mình lệ thuộc,
Ở giữa thời đại nhân loại văn minh?
Bạn bè xấu đã ló vòi bạch tuộc
Con cháu Hùng Vương ai cũng bất bình.

Yêu hòa bình nhưng chẳng sợ đao binh,
Nếu đất nước bị đặt trên đầu súng.
Trai, gái, trẻ,già quyết chí hy sinh,
Dân tộc Việt Nam mãi mãi oai hùng.

Kính Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung,
Khinh bỉ Trần Ích Tắc, Lê chiêu Thống,
Từ Nam đến Bắc chung dòng máu nóng,
Nối bước tiền nhân bảo vệ biển Đông.

Nếu kẻ thù có mẫu hạm hàng không,
Ta có công lý lưới trời lồng lộng
Hồn thiêng Tổ Quốc cuộn trào biển sóng,
Thế lực bạo tàn tất phải bại vong

Pho sử vàng lưu khắc tiếp chiến công
Trận điện biên phủ ở  trong lòng biển
Để bảo tồn nền văn minh văn hiến,
Sừng sững trời Nam lũy thép thần đồng
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Góp ý quan!

Quan có coi mình cha mẹ của dân?
Mà hống hách như ban ơn vậy nhỉ?
Ôi! những quan tham làm tôi khinh bỉ
Dù một thời là đồng chí của quan

Có vị quan nào chẳng từng là dân
Sao không kiên nhẫn nghe dân khiếu nại?
Quan vô cảm trước những lời phải trái,
Nhưng được quà thì thái độ đổi thay

Tôi nghi ngờ tôi không phải người ngay,
Đạt chuẩn làm quan ai ai cũng  tốt.
Đầu hai thứ tóc sao tôi còn dại
Tự chuốc vào mình phiền toái,đắng cay

Tôi tự trách mình rồi mới trách ai
Những ông quan giỏi tính lời,tính lãi
Muốn phân xử chuyện trắng đen phải trái
Còn đợi có gì mới rỏ ngô,khoai

Cha mẹ sanh tôi cá tính ba gai
Gặp việc trái tai thường hay tranh cải
Trãi nghiệm nửa đời biết mình khờ dại
Giá biết cúi lòn chắc sáng tương lai?

Trời cho con người một miệng hai tai
Ta nên nói ít nghe nhiều mới phải
Những con sâu chỉ nhất thời tồn tại
Hay thành bầy béo tốt tạo oan sai?

Công lý còn luật nhân quả trả vay
Sự thật phải đẩy lui lời dối trá
Đừng để cuối đời quay đầu nhìn lại,
Chức tước oai quyền cũng chỉ xác ma...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trả lại nụ cười

(Gởi nàng công chúa Bạch Tuyết  tức Trang Ngọc)

Nếu em đã thiếu niềm tin
Chắc là hai đứa chúng mình chia tay.
Nhớ thương lời nói gió bay
Tình đi để lại chút cay của tình.

Đêm nào dáng ngọc lung linh,
Đắm say hai đứa tâm tình nửa khuya.
Thì thầm chăn gối cách chia,
Nhưng tình cảm ướt đầm đìa trong nhau

Môi son em tủm tỉm chào,
Nhưng còn e ấp lối vào động tiên
Vợ chồng phải đợi nợ duyên
Bấy giờ ván sẽ đóng thuyền ra khơi

Mạng ảo,đồng cảm lã lơi,
"Anh ơi" hòa tiếng "em ơi" nồng nàn
Không ngờ lối dọc đường ngang,
Người chung xứ sở tưởng gần mà xa.

Khát vọng hạnh phúc chung nhà,
Mỏi mòn năm tháng vẫn là người dưng?
Bạch Tuyết tỉnh giấc mơ rừng,
Bến yêu sao cứ lừng khừng vào ra?

Hoàng tử anh cũng hơi già,
Nên chuyện đắm nguyệt lụy hoa biếng lười,
Thôi đành gởi lại nụ cười,
Chúc em tìm gặp đúng người em mơ
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Sau đêm hội trà

Lâm Đồng văn hóa hội trà
Đón trăng rạng rở dáng hoa biết cười
Cô nàng tuổi sắp năm mươi
Dưới đèn sân khấu hơn người bốn lăm?

Thưởng trà ,anh xỉn máu dâm,
Bắt tay không bắt, bắt nhằm...vòng eo
Than ôi! chỉ chút tí teo
Mà hai đứa phải cheo leo dốc tình
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trang Ngoc đã viết:

RIÊNG EM

Riêng em một khối tình sầu !
Riêng em một mối tình đầu ướt mi.
Phận chi một kiếp má đào !
Như thuyền trôi giữa sóng gào biển sâu .

Lỡ duyên dám trách vào đâu !
Đành thôi ! mình với bể dâu cuộc đời.
Người ta đi phố có đôi
Mình em , em bước - ướt đôi vai gầy .

Ước gì ! mộng lại thật đầy .
Cho em có được tình ai trong đời
Nhưng rồi mộng vỡ thành đôi!
Khi người khóc mãi những lời biệt ly

Trong khi thuyền đã ra đi .
Mịt mờ muôn lối biết chi đường về.
Tình thủy chung !?! Tình chia hai lối !
Người chung tình ! Người mãi vấn vương ?

Hết rồi giấc mộng yêu thương ,
Hai ta chung bước , Tình trường có nhau .
Hết rồi giấc mộng hôm nào
Tình chia hai lối , Lòng đau đớn lòng!!!

Trả lời em

Chia tay? ừ! thì mình chia tay
Coi như định mệnh đã an bày
Không gian chia cắt người mãi mãi
Giấc mơ hạnh phúc nhạt nhòa phai

Anh mệt mỏi rồi chuyện đúng sai
Thương thương nhớ nhớ bóng trang đài
Tình đã trôi xa cố níu lại
Hụt hẫng sa đà bể đắng cay

Em khủng bố hoài lời chia tay
Khổ đau chẳng biết ai hơn ai?
So đo tình ái ai lời lãi
Mộng đẹp xây rồi đẫy lung lay?

Từ tình lang đổi thành bạn gái
Để buồn thầm kín phủ mắt Nai
Em có biết hồn anh tê tái
Vết thương lòng khó thể nguôi ngoay
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Viễn mơ

Sai lầm từ một lần yêu,
Cô nàng Bạch Tuyết gánh nhiều đa đoan,
Hạnh phúc không được vẹn tròn,
Nên em nghi ngại để mòn tuổi xuân.

Dốc tình em đứng bâng khuâng,
Ngẫm đời mưa nắng gian truân đã nhiều,
Giờ đây tuổi sắp xế chiều,
Muốn yêu nhưng sợ người yêu đa tình.

Sao em chẳng xét phân minh?
Ghen chi quá khứ vô hình đã phai.
Tri kỷ không nắm chắc tay,
Cùng nhau vung đắp tương lai chúng mình?

Chính em để cạn niềm tin,
Trách anh trước hãy trách mình em ơi!
Tình vào khoảng trống chơi vơi,
Cửa tim em mở nửa vời không thông.

Vật vời hy vọng,hoài mong
Phong ba vũ lộng mênh mông tình buồn.
Ái ân mỏng tựa cánh chuồn,
Anh xin khép lại lạch luồng viễn mơ.
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình người say 2

Theo lời góp ý của vài thân hữu,HN  xin phép được tăng dần độ nóng của cơn say

Em ơi! đêm vẫn còn dài
Bờ vai hãy dựa bờ vai tâm tình.
Đảo diên ánh mắt đẹp xinh,
Sớt chia ly rượu, chúng mình cùng say

Tóc nâu ngan ngát hương lài,
Xuôi theo chiều gió tỏa bay vào hồn,
Mây mưa đã đến đầu thôn
Lòng hai đứa lạnh, bồn chồn quắc quay

Rượu nồng cùng chuốc nhau say,
Em say men rượu, ta say men tình.
Dưới trăng bóng chập chờn hình,
Gió đùa mặc gió
 Say tình cứ say

Vòng tay ôm lấy vòng tay,
Môi anh lướt khẽ đan cài môi em
Tiếng yêu rơi rụng xuống thềm,
Thỏa thuê cơn sóng khát thèm thịt da

Ngoài trời đổ trận mưa sa,
Mái hiên hai đứa đậm đà men say
Em ơi! đêm chẳng còn dài,
Mình hòa chung rượu ngất ngây lửa tình.

Dẫu mai đời có linh đinh,
Xin em giữ mãi cuộc tình đêm nay.
Em say
Ta cũng xỉn say
Men tình ,men rượu...càng say càng nồng
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình người say 3

Núi đôi cuốn hút tầm nhìn,
Áo hoa bật nút tại mình hay ta?
Rượu vào lời phải thốt ra,
Em say một
Khiến cho ta say mười

Say vì sóng mắt biết cười,
Má em hồng thắm như người đang yêu.
Mông tròn ,ngoe nguẩy kênh kiêu,
Khoe vùng bí ẩn phì nhiêu mê hồn.

Say rồi chẳng biết méo tròn,
Chấp chi lời nói không còn thanh tao?
Gió mưa đã lẽn cửa vào,
Sao em còn dựng tường rào cản ngăn?

Thiên đàng chỉ mấy bước chân,
Lẽ nào hai đứa bần thần ,rồi xa?
Giao bôi chén rượu ,chung trà,
Nhưng chưa thể sống một nhà bên nhau.

Tơ đồng mấy lượt lệch chao,
Vì chưa rỏ chuyện vàng thau tinh tường.
Hoa tình để nhạt mùi hương,
Giả say
 Em trả nhớ thương ban đầu...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»