Cẩm Loan không hoàn toàn bất ngờ trước tình huống này.Nàng biết,cái kết cục tất yếu trước sau gì cũng xảy ra nên đã dự trù rất nhiều phương án đối phó.Nói ra thì sợ người yêu cười,nhưng trong thâm tâm của Cẩm Loan đã hình thành một cái thước đo vô hình kể từ lúc thốt lời yêu đương trên trang thơ.Mỗi ngày nàng lại thấy cái khối tình ấy nở ra và lớn thêm một chút.Nhiều đêm,nói chuyện qua điện thoại với Phong xong,nàng lại mở thước đo ra xem và tự nói thầm với mình:Anh mà có thể khiến tình yêu chúng ta vượt khỏi cái mốc ấy,thì em sẽ nhắm mắt,không thèm tính toán gì nữa.Cái mốc mà nàng đưa ra,bao gồm rất nhiều vấn đề.Nó buộc Phong phải nổ lực để chứng minh là mình xứng đáng để được sở hữu trái tim ấy.Nó hoàn toàn không phải là một cuộc sát hạch.Nhưng trong tình yêu,ít ai biết rằng,mọi thứ phải ăn khớp với nhau theo chuẩn mực của vị giám khảo duy nhất là trái tim.Ai chẳng biết đàn ông yêu bằng mắt,phụ nữ yêu bằng tai.Nhưng những điều thấy và nghe đó,muốn biến thành chất liệu để nuôi sống tình yêu thì nó cần phải qua sự kiểm nghiệm gắt gao của thực tế.Không phải chỉ có lời yêu thương mà ngay cả sự cay đắng của giận hờn cũng làm cho khối tình ngày mỗi phình to hơn.Nàng nhớ lại,bao nhiêu lần giận nhau,sự đau đớn và buồn phiền cứ ngỡ có thể làm nàng mạnh tay cắt đứt dây tơ.Nhưng rồi,khi sóng gió đi qua,tình yêu như được nâng cấp bằng một phiên bản mới,nhiều tiện ích được cài đặt thêm và cái gì cũng thấy đậm đà hơn.Cẩm Loan đã tự nhủ lòng,khi giờ G xuất hiện,nếu còn cảm thấy lấn cấn bất kỳ một điều gì,nàng sẽ tìm cách nói dối để từ chối Phong.Chính nàng đã tạo ra sự ràng buộc nên rất tự tin nghĩ rằng kẻ tháo dây cũng chỉ có thể là nàng mà thôi.Cẩm Loan cố rà soát lại xem thử có lý do gì để giữ được khoảng cách như một tháng trước đây ở An Hữu không?Nàng biết,người đàn ông đó rất tự tin nhưng cũng dễ dàng bị tổn thương.Chỉ cần vấp phải một kháng cự nhỏ,sự hưng phấn của anh ấy sẽ tiêu tan ngay.Giải quyết theo hướng đó thì rất đơn giản.Nhưng rồi những thương nhớ,ray rứt của cả tháng trời xa cách biết vứt đi đâu?
Đêm qua,Sài Gòn mưa tầm tã.Nằm cô đơn trong căn phòng trọ,nghe tiếng mưa rơi đều ngoài hiên mà nhớ anh da diết.Những giọt nước mắt đã lăn dài trên gối.Thao thức không ngủ được,nàng viết bài thơ “Sài Gòn đêm mưa”mà Phong nhắc đi nhắc lại là thích vô cùng.
Sài Gòn mưa,thêm lạnh mãnh hồn côi!
Đêm lập Đông,thu mình,căn gác vắng!
Tiếng rao khuya,giữa màn đêm tĩnh lặng
Nơi xứ người ,thao thức nghĩ về anh!!
Mưa ngoài hiên,từng giọt nhỏ long lanh
Em cứ ngỡ,lệ lòng mình tuôn chảy
Nhớ thương như ngàn kiếp nào góp lại!?
Bao mong chờ,người Phố Núi biết không?
Cảm giác trống vắng trong những giờ phút đó càng khiến sự có mặt của anh là cần thiết biết chừng nào.Đã hơn một lần,nàng bảo là con tim và linh hồn mình đã trao trọn cho Phong.Đóa Hoàng Lan ấy không nở vì người mình yêu dấu,chẳng lẽ còn dành cho ai khác sao?Trong tận cùng sâu thẳm trái tim,nàng đã nguyện đây là mối tình cuối cùng của đời mình.Một người nào đó đã nói:Là người tình đầu tiên của một phụ nữ thì không có nghĩa gì cả,phải là người yêu sau cùng của họ kìa!Nhận xét ấy,giờ hoàn toàn đúng với tâm lý và cuộc đời của Cẩm Loan.Mối tình đầu tuy rạo rực và hưng phấn,nhưng độ nồng và sức công phá của nó so ra không có là gì đối với tình cảm mà nàng đang dành cho Phong.
Tiếng còi xe thúc giục vang lên bên dưới.Cẩm Loan gạt bỏ tất cả những suy tư trong đầu,vớ lấy cái túi Kelly Bui đựng mấy thứ trang điểm và chiếc Samsonite nhỏ xíu xinh xắn chứa váy ngủ và bộ đồ để thay rồi khóa của phòng và bước vội xuống cầu thang.Tóc nàng còn kẹp lên cao vì vừa tắm xong.khi một phụ nữ hạnh phúc và mặc chiếc áo dùng để khoe với người yêu,nhan sắc thường được nhân đôi.Phong ngồi ôm vô lăng nhìn Cẩm Loan đi xuống mà lòng bồi hồi khôn xiết.Chẳng lẽ là em đó sao?Không!Có thể là mình hoa mắt vì người mà chàng vừa mở cửa xe để nàng bước vào chỉ có thể đến từ vườn Địa Đàng.Cái nhìn không chớp mắt đó khiến Cẩm Loan đỏ mặt.Nàng bảo:
-Anh tập trung lái xe đi!
Phong buông chân thắng,chiếc Grandis quay đầu thật êm.Tuy đã từng lái nhiều xe có sô tự đông nhưng chàng cũng có chút bỡ ngỡ.Việc đổi từ Focus sang Grandis đã được báo trước nhưng Phong vẫn cứ thấy thích chiếc xe cũ hơn.Sắp đến phà Cát Lái,tranh thủ đường vắng,Phong cầm lấy bàn tay nàng:
-Em xem tay anh đang run thế này,liệu có lái xe tiếp được không?
Cẩm Loan cầm tay chàng áp lên má:
-Thôi mà!Anh phải đi cho kịp!Trời sẽ tối nhanh đó!
Buổi chiều,xe qua phà tương đối nhanh.Đi thêm mười lăm cây số nữa đã bắt gặp quốc lộ Năm Mốt chạy về Vũng Tàu.Cảng Cái Mép đã hoạt động và các khu công nghiệp Phú Mỹ đang trong quá trình lấp đầy khiến lưu lượng xe trở nên dày đặc.Đến Bà Rịa,Phong rẽ trái,băng qua Thành phố và theo tỉnh lộ Năm Lăm xuyên qua Long Điền,Đất Đỏ và Xuyên Mộc mới đến Bình Châu.Nơi đây nguyên là một vùng hoang hóa,ít người đặt chân đến.Nhưng thiên nhiên đã ban tặng một món quà quý giá khiến không mấy chốc,cái xã Bình Châu nghèo nàn đó bỗng trở nên nổi tiếng.Nước nóng từ lòng đất phun trào suốt ngày đêm giữa một vạt rừng xanh tốt.Nước nóng đến nỗi du khách có thể luộc cả trứng để ăn.Trước đây,người Pháp cũng đã từng để mắt đến nhưng vì đường sá không thuận tiện nên quy mô khai thác không lớn.Ngày nay,với sự đầu tư của những thế lực tài chính lớn,suối nước nóng Bình Châu đã được nâng cấp và trở nên điểm thu hút rất mạnh du khách từ Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh lân cận.Nước nóng được chia ra làm nhiều hồ,điều tiết độ nóng để có thể tắm được mà không bị phỏng.Kiến trúc xây dựng không đồ sộ nhưng rộng lớn mang nét đặc trưng thiên nhiên.Các dịch vụ ăn theo khép kín một cách hoàn hảo.Nhiều người từ nơi xa đến đã ở lại hàng tháng trời để tắm nước nóng thiên nhiên chữa bệnh theo lời khuyên của bác sĩ.
Xe đến nơi lúc trời bắt đầu sẩm tối.Phong đưa Cẩm Loan đi làm thủ tục nhận phòng.Chàng hỏi:
-Lấy một hay hai phòng em yêu?
Miệng thì hỏi vậy nhưng tia nhìn của chàng lại không cho phép nàng chọn lựa.Cẩm Loan đáp yếu ớt:
-Em không biết!
Có lẽ cụm từ này là phương án tự vệ nàng hay dùng nhất.Phong lấy một phòng có hai giường và xách va ly hộ nàng.Đèn của khu nghỉ dưỡng không được sáng lắm.Từ quầy lễ tân,băng qua hai dãy nhà mới đến phòng nghỉ.Cất hành lý xong,Phong hỏi:
-Ta đi tắm một lát rồi ăn tối em nhé?
-Dạ!
-Em có đem đồ tắm không?
-Dạ có!Nhưng kỳ không anh?
Nàng hỏi mà hai má cứ đỏ bừng.Phong phải trấn an:
-Đã đi tắm,ai chả mặc đồ tắm!Thiên hạ đều thế cả,có gì em phải ngại!
Gần tối nên khu vực tắm vắng người.Chỉ còn năm ba cặp đến muộn giống như Phong.Chàng đưa Cẩm Loan đến dãy phòng thay đồ.Khi mở cửa bước ra,Cẩm Loan cứ cúi mặt nhìn xuống ra chiều xấu hổ.Đây là lần đầu tiên,Phong nhìn thấy người yêu trong y phục tươi mát.Con người viết những lời thơ thống thiết,cô dâu co chân đạp chú rể rớt xuống giường trong đêm tân hôn lại đẹp như thế sao?khuôn mặt rạng ngời,bờ vai đầy đặn,Cẩm Loan lại sở hữu ba vòng chẳng khác gì một thí sinh trình diễn áo tắm trong một kỳ thi hoa hậu.Nàng cẩn thận búi cao tóc và dùng bao che để khỏi bị ướt.Phong khoát tay người yêu đi ra bể tắm.một vài người nước ngoài đi qua cứ ngoái đầu lại để nhìn theo Cẩm Loan.Một chút thỏa mãn,một thứ tự hào của bản ngã vuốt ve tâm hồn Phong.Chàng bóp nhẹ tay Cẩm Loan khiến nàng phải quay nhìn:
-Sao vậy anh?
-Em có thấy mình đã trở thành một thỏi nam châm rồi không?
Nàng cười,nụ cười đầy mê hoặc.
-Em xấu mà!Chỉ có một mình anh mê mà thôi!
Phong dìu nàng ngồi xuống thành hồ và bảo:
-Em ngâm chân xuống nước trước để cơ thể làm quen với độ nóng.
Chàng dùng tay khỏa nước xoa khắp thân hình.Cẩm Loan chưa kịp làm theo Phong đã lấy nước đắp lên lưng nàng.Cẩm Loan kêu lên:
-Nhột quá anh ơi!
Thế nhưng nàng cũng khoát nước xoa lên vai Phong.Cảm giác hạnh phúc chan hòa trong mắt nàng.Cử chỉ nhu mì và thân thương của người yêu khiến Phong có ý nghĩ đây không phải là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Bình Châu mà là một vườn Địa Đàng vừa hiện lên giữa trần thế.Giờ thì chàng biết câu chuyện Lưu Nguyễn và Từ Thức là có thật chứ không phải bịa.Cõi Đào Nguyên hay tiên cảnh Thiên Thai đẹp và huyền ảo cũng chỉ như thế là cùng.Chuyến đi này có lẽ là cột mốc đáng nhớ nhất trong cuộc đời chàng.Phong khẽ đỡ Cẩm Loan bước chậm rãi xuống nước.Sức nóng làm các mạch máu dưới da như giãn nở ra.Cảm giác rần rật chạy khắp toàn thân.Không ai trong hai người biết đó là hiệu ứng của nước nóng hay sự chung đụng xác thịt.Phong hỏi:
-Hôn nhé?
-Thôi mà anh!Họ nhìn thấy cười chết!
Góc hồ bên kia cũng có một đôi đang ngâm mình nơi vũng nước sâu,không xa chỗ Phong mấy.Họ tỏ ra tình tứ hơn nhiều.Hai thân hình cứ dựa sát vào nhau với những tiếng cười rúc rích.Một thác nước nhân tạo được thiết kế cố tình cho dòng nước nóng dội thẳng xuống hồ để phục vụ cho những người thích cảm giác mạnh.Khi mực nước đã gần đến cổ,Cẩm loan kêu lên:
-Đừng ra xa nữa anh ơi!Em sợ lắm!
-Sao vậy?Con gái sinh ra và lớn lên bên bờ sông Tiền mà lại sợ nước à?
-Đâu phải ai ở vùng sông nước là biết lội hết sao?Em nhát lắm!
-Vậy mà lúc bé lại được gán cho biệt danh là “Bé Lì”!
-Em chỉ lì với người thôi,còn với Hà Bá thì hãi lắm!
Phong vòng tay đỡ lấy lưng nàng đưa vào gần bờ hơn.Chàng có cảm giác Cẩm Loan bị sốt nên làn da rất nóng.Mặt trời đã khuất hẳn và bóng tối của rừng đến thật nhanh.Mấy ngọn đèn trên bờ hồ hắt thứ ánh sáng yếu ớt nhưng Phong vẫn nhìn rõ khuôn mặt rạng rỡ của nàng.So với một tháng trước đây ở An Hữu,Cẩm loan khác đi rất nhiều.Da nàng như trắng hơn,ánh mắt thì lúc nào cũng long lanh như muốn cười kèm theo cái nhìn đầy mê đắm.Janos Arnoy từng quả quyết:Trong giấc mơ và tình yêu,không có điều gì là không thể.Khi gõ bàn phiếm họa bàì thơ đầu tiên với nàng,Phong không bao giờ nghĩ là lại có ngày hôm nay.Những cuộc tình trên mạng thường gặp rất nhiều bất trắc.Phong không đến nỗi quá ngây thơ để không hiểu được điều đó.Không ít trường họp nghe cái tên thì rất mỹ miều nhưng đến khi diện kiến,nhiều người bỏ chạy mất dép.Khi tình cảm đã khắng khít,Cẩm Loan mới nói thật là giá như lúc đó mà Phong tự tìm đến để tán tỉnh nàng như bao nhiêu người khác,chắc chắn cuộc tình đã không xảy ra.Với bản tính cao ngạo,Cẩm Loan rất ghét cái gọi là mẫu số chung.Đàn ông thì ai chẳng giống ai.Một khi lên mạng thường lùng sục khắp nơi.Gặp bông hoa nào cũng buông lời trêu ghẹo.Ban đầu thì bảo là đùa.Nhưng khi cá đã cắn câu,lập tức anh chàng đeo cho tới bến.Lướt qua một số trang thơ,cảnh tượng đó hàng ngày vẫn diễn ra trước mắt Cẩm Loan.Mặt khác,nếu không có cái kiểu tỏ tình lạ lùng của Phong,chưa biết điều gì đã xảy ra.Khi những bài thơ có dấu hiệu tình yêu của nàng được chuyển đi,Phong đã hỏi qua mail:Có phải em yêu anh thật không?Hãy xác nhận bằng mail anh mới tin.Trời ạ!Có người đàn ông nào lại đi tỏ tình như vậy không?Mà đó lại là nhà văn nữa mới kỳ chứ!Điều gì không bình thường cũng gây sự tò mò và kích thích.Nàng đã phải nói rõ bằng mail theo yêu cầu của Phong, để rồi sợi tơ lòng cứ cuồn cuộn trào ra trên các trang thơ từ đó.
Khoảng cách giữa hai người mỗi lúc một thu ngắn.Khi Cẩm Loan nghe tiếng thở không bình thường của Phong thì bờ vai hai người đã chạm vào nhau.Tia nhìn dừng lại trong khoảng không tĩnh lặng.Người ta bảo tình yêu từ cái nhìn đầu tiên là sự đam mê đã bị phóng đại.Nhưng trong ánh mắt đầy yêu thương trìu mến lúc bấy giờ,đam mê đã không thể thốt được thành lời.Thơ tình của M.Gorki có đoạn thật hay:
Thế gian đẹp nhất mặt trời!
Cuộc sống đẹp nhất có người mình yêu!
Ánh dương soi tỏ muôn chiều!
Cũng chưa rực rõ bằng yêu thắm nồng!
Hai cơ thể bình thường,khi được nạp năng lượng tình yêu đúng mực,nó sẽ sản sinh ra sức mạnh để có thể làm được những việc thần kỳ.Chính Cẩm Loan đã tạo ra nơi Phong một bước đột phá mới kể cả trong tư duy lẫn bút pháp.Cũng có thể vì quá yêu nên chàng đã cường điệu hóa tất cả những gì có liên quan đến nàng.Vẫn khuôn mặt đó,nhưng những tấm hình nàng chuyển cho chàng qua mail càng về sau càng đẹp.Lời thơ nàng viết mỗi lúc một hay hơn.Không cầm lòng được,Phong hôn nhẹ lên má nàng và hỏi:
-Tắm bao nhiêu đó thôi!Chúng ta đi ăn kẻo đói em nhé?
-Dạ!
Khác với không khí ở khu vực tắm,phòng ăn lại rất đông người.Chiếc váy Cẩm Loan đang mặc cắt rất khéo.Nó biểu diễn mấy đường cong tuyệt vời khiến tập trung khá nhiều ánh mắt.Phong chọn một bàn hơi khuất và xếp cho nàng ngồi vào phía trong.Cẩm Loan chọn mấy món hải sản và hỏi Phong:
-Anh có uống không?
-Tắm xong chắc uống một tí cho ấm.
-Nhưng không được uống nhiều anh nhé!
Phong suýt soa:
-Ôi sự quản lý mới dễ thương làm sao!Nhưng mong là em sẽ không trở thành cô bảo mẫu của anh!
-Anh không nghe Samuel Bulter nói sao?
Tình yêu là đứa trẻ do nhà thơ sinh ra,thế nên không roi vọt là nó sẽ hư thân.
-Có những sợi xiềng xích rất êm ái mà nhiều người cứ muốn mang vào.Như anh hiện giờ chả hạn.Uống vang đỏ Bordeau cho nó trợ tim,em nhé!
-Anh thích thì cứ như thế đi!Em không uống được đâu!
Thức ăn được mang lên.Trời hơi se lạnh nên sự nóng sốt làm cho ngon miệng.Thế nhưng Phong cứ uống xong một ngụm rượu lại nhìn Cẩm Loan không chớp mắt.Ban đầu thì hứa uống ít,nhưng trong tư thế phân tâm,chàng không thể kiểm soát là mình uống được bao nhiêu rồi.Cẩm Loan lại phải nhắc chừng:
-Anh không chịu ăn mà uống nhiều sẽ bị bệnh đó!
-Anh không lo!Em không nghe Plato bảo
tình yêu là liều thuốc kháng sinh tốt nhất chống lại mọi bệnh tật đó sao?
Nói thế nhưng chàng cũng gắp thức ăn cho nàng.Nơi đây tuy là phòng ăn,nó cũng mang nét đặc trưng của một khu nghỉ dưỡng.Mỗi bàn cách nhau khá xa và được bố trí không gian nhuốm đầy chất riêng tư.Không hiểu sao,tự nhiên Phong lại hỏi:
-Bài thơ nào em cũng bảo là rất yêu anh.nhưng anh tò mò muốn biết,tình yêu em dành cho anh so với cố nhân có gì khác nhau không?
Cẩm Loan cắn môi cúi nhìn xuống và không trả lời vội.Nàng bảo không uống được bia rượu là sự thật.Chỉ cần một tí hơi men là nàng cảm thấy choáng váng ngay.Thế nhưng không hiểu sao lần này Cẩm Loan lại nâng ly và uống liền mấy hớp.Có lẽ chất cồn đã tìm giúp nàng câu trả lời họp lý:
-Em không trả lời anh câu này được không?
-Sao vậy em?
-Em còn nhớ Bernard Grasset có nói:
Yêu nghĩa là không so sánh.Còn Jacques Dyssord thì khẳng định:
Trong tình yêu,so sánh là hết rồi!
Vang đỏ kích thích làm hai má nàng đỏ hồng.Theo sau câu trả lời,nàng cầm lấy bàn tay chàng và nhìn với ánh mắt vô cùng thân thiết.Ai đó từng bảo:
Đàn ông giết người bằng hành động,đàn bà giết người bằng ánh mắt.Phong thấy tâm hồn mình chao đảo.Chàng biết trong giờ phút này mà khơi gợi lại những chuyện đó thì thật là thất sách.Tình yêu của họ đã trải qua nhiều sóng gió,trong đó lắm lần liên quan đến chuyện ghen tương.Xinh đẹp,lắm tài lại làm thơ hay nên việc săn đuổi là không thể tránh khỏi.Tại địa phương,hai nhân vật Thiên và Quốc đã khiến cho nàng mỏi mệt giờ lại thêm một kẻ đến muộn nhưng quyết tâm xem ra không hề nhỏ chút nào.Còn trên mạng thì vô thiên lủng.Nếu không có sự ngăn chặn quyết liệt của Phong,chắc trang thơ của nàng đã trở thành một cái chợ chiều với lắm kẻ mua người bán.Được nàng trao chìa khóa password,Phong đã xuống tay bằng những câu trả lời và những vần thơ từ chối mà đọc qua,nàng đã thấy xanh mặt.Nhưng vì đã quá yêu Phong và đã để cho chàng toàn quyền nên nàng không hề có ý kiến.Tâm lý của phụ nữ nhiều khi rất lạ.Họ không thích có người tình hay ghen tương nhưng nếu người yêu đó mà không ghen là họ lập tức nổi giận.Sự mâu thuẫn đó có mấy người được biết?
Khoa học đã chứng minh vang đỏ trợ tim rất tốt,độ cồn thấp,uống chừng mực thì chỉ có lợi mà vô hại.Bản thân loại rượu đó cũng ít khi làm cho người ta say.Nhưng trong phản ứng hóa học,hai chất vô hại kết họp với nhau nhiều khi trở thành nguy hiểm khôn lường.Vang đỏ thì hiền lành,tình yêu thì vô hại.Nhưng hai thứ này trộn lẫn vào nhau sẽ tạo ra một thế giới huyền ảo,có lẽ đến nhiều kiếp nữa Cẩm Loan và Phong cũng không bao giờ quên.
Trở về phòng,khi Cẩm Loan bước ra với chiếc váy ngủ màu trắng,Phong có cảm giác lướng vướng rất kỳ lạ.Chàng hỏi:
-Em có đem theo Laptop phải hôn?
Chỉ hỏi thế thôi chứ chàng thừa biết đó là vật bất ly thân của nàng.Cái USP 3G cho phép nàng vào mạng bất cứ nơi nào.
-Dạ có!Anh muốn xem gì sao?
-Còn sớm chắc là chưa ngủ được.Chúng ta vào xem lại mấy bài thơ mới viết cho vui.
Cẩm Loan bật Laptop để lên bàn.Phong kéo hai ghế sát vào nhau.Bốn mắt cùng nhìn về một hướng.
-Em xem!Bạn anh đã chữa lại hai bài thơ theo ý anh rồi!
Cẩm Loan gần như tựa dầu vào vai Phong để nhìn cho rõ.Mấy ngày trước,trong một mail,tình cờ nàng dề cập đến câu chuyện Lưu Bình Dương lễ qua lời nói của Châu Long:Anh chưa thi đỗ thì chưa động phòng,cốt nhắc khéo Phong nên cố gắng viết cho xong cuốn sách rồi mới xuống gặp nàng.Không ngờ,cái ý ấy lại gợi nơi Phong cảm hứng về một đề tài và chàng viết bài thơ “Xét lại câu chuyện Lưu Bình Dương Lễ”.Quan điểm của Phong là không đồng tình với việc đem vợ yêu cho mượn để giúp bạn thành đạt.Dù xuất phát từ tình bạn cao thượng đến đâu,việc buộc người phụ nữ làm cái điều mình không muốn,kể cả phải nói dối và hứa lèo hứa cuội cho xong chuyện.Thêm vào đó,Lưu Bình là một phá gia chi tử,đổ đốn,ăn chơi trác táng,vậy mà lại chịu nghe lời một phụ nữ trong một thời gian dài không động tà tâm.Chuyện nghe có vẻ hoang đường.Đề tài rất quen thuộc nhưng có lẽ không để ý nên Phong lại nhầm lẫn vị trí của hai nhân vật Lưu,Dương.Khi đọc thơ,Cẩm Loan cảm thấy ngờ ngợ nên đã lên mạng tra cứu và phát hiện ra sự nhầm lẫn đó và chuyển cho Phong đường link câu chuyện để chàng xem lại.Một điều đáng nói là khi bài thơ đó được post lên,bạn Phong,một người đang sinh sống ở Mỹ,một cây bút rất xuất sắc đã có bài thơ đáp lại “Châu Long bến lạ bờ quen”.Như để nói cho hết ý,Phong lại viết tiếp bài “Tâm sự nàng Châu Long”và sự nhầm lẫn đã được nhân đôi.Khi được người yêu báo động,Phong lập tức mail cho bạn chuyển nội dung khắc phục sai lầm,nhưng lại chỉ đề cập đến bài thơ sau.Bạn của Phong,chủ biên trang web,đã tự ý chữa lại bài thứ nhất khiến Cẩm Loan đọc bài thơ mà cứ thấy như bị mắc nghẹn một vật gì ở cổ.Cảm giác tưng tức,khó chịu kéo dài suốt một ngày.Giờ đây,Phong đã chỉ cho nàng thấy mình đã chữa lại như thế nào.
-Có thế chứ!Thơ gì mà chữa lại đọc cứ thấy tức anh ách!
Đầu tựa vai Phong,mái tóc mái tóc dài của nàng chảy xuống ngực và đong đưa.Phong mân mê ngọn tóc và bảo:
-Em đã cứu cho anh một bàn thua trông thấy.Người ta bảo bên cạnh một ông chồng thành đạt bao giờ cũng có một người vợ tuyệt vời.
Cẩm Loan hích nhẹ vào vai Phong:
-Ai là vợ anh?
-Có đến hai người đấy?
-Sao nhiều vậy ta?Anh nói em nghe với!
-Vậy là em quên bài thơ “Anh yêu cả Cẩm lẫn Hoàng”anh tặng hôm trước rồi sao?Anh có hai vợ,một người tên Cẩm Loan ở An Hữu,người khác là Hoàng Lan một nhà thơ nổi tiếng trên nhiều trang web.
-Anh ghê quá nghen!Một lúc muốn yêu và lấy đến hai người!
Phong choàng tay ôm lấy Cẩm Loan và bảo:
-Nhưng hai người đó đều có mặt ở đây cả!Em muốn anh yêu cô nào?
-Thôi anh đừng đùa nữa!Sự cố ấy có gây hậu quả gì không?
-Bạn anh bảo đã có độc giả mail cho hắn tỏ ý kiến thắc mắc.
-Rồi anh nói sao?
-Đành phải cãi chày cãi cối.Anh bảo là nàng Châu Long gần gũi với hai anh chàng như vậy mà còn nhầm lẫn thì trách anh làm gì!
-Anh có kiểu thoát thân hay như vậy thì mai đây,các bài thơ tình yêu viết cho em,có khi nào lại nói khác đi không?
Vì ngồi sát vào nhau,Phong ngửi thấy mùi thơm tỏa ra từ thân hình nàng.Chàng ôm lấy Cẩm Loan và bảo:
-Với em,anh chỉ có dấn thân chứ không bao giờ thoát thân.
Thấy chàng muốn hôn,nàng dùng hai ngón tay đè lên môi Phong và bảo:
-Đừng mà anh!Tình yêu cũng nên đặt cho nó một cái giới hạn!
-Vậy em quên Augustine nói gì rồi sao?
Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn đó!
Nụ hôn có men rượu làm bờ môi bỏng rát.Alfred De Musset đã từng la toáng lên:
Ôi!Nụ hôn!Thức uống nhiệm mầu mà những bờ môi rót cho nhau những chiếc ly khao khát.Còn Victor Hugo thì nói theo kiểu hình tượng:
Nụ hôn của em là gì?Là ngọn lửa liếm qua...
Cả hai đắm chìm trong đê mê ngây ngất.Chiếc Laptop bị vướng dây con chuột sém rơi xuống đất.Đột nhiên một sự sợ hãi vu vơ ập đến,Cẩm Loan nhẹ nhàng đẩy Phong ra.
-Đêm khuya rồi!Ngủ đi anh!Cả ngày nay anh đã chẳng được nghỉ ngơi.
Đứng trước cánh cổng của vườn Địa Đàng,bất cứ người đàn ông nào trên trái đất này đều háo hức muốn bước vào bên trong với ý nghĩ để biết ở đó có gì?Việc Phong tỏ ý nghi ngờ Lưu Bình là rất thật.Có thể ai đó sẽ cho là chàng đã lấy dạ tiểu nhân để đo lòng quân tử.Nhưng lý thuyết và thực tế luôn cách nhau không dưới ngàn dặm.Hiện giờ,Phong không phải là Lưu Bình để bị ràng buộc bỡi điều kiện “Anh chưa thi đỗ..”của nàng Châu Long.Nhưng một lý do khác mạnh hơn đã khiến chàng nghe lời Cẩm Loan và dừng lại.Điều thầm kín đó,chắc chỉ một mình chàng biết.Tình yêu của chàng đối với Cẩm Loan quá lớn.Nó đã ăn sâu vào từng chân tơ,kẽ tóc.Nó mang một dáng dấp huyền hoặc mà bản thân Phong rất sợ sự thỏa mãn sẽ làm mất hết nét quyến rủ của nó.Hàng trăm bài thơ không phải đã được nhào nặn bỡi niềm khao khát muốn vươn đến đỉnh núi Olympia đó sao?Chinh phục được nó rồi,còn độ cao nào nữa để nghĩ đến?Chàng vuốt nhẹ lưng người yêu và bảo:
-Thôi được!Ta đi nghỉ em nhé!Chúc em ngon giấc!
Chàng hôn nhẹ lên trán nàng.Cẩm Loan tắt máy và đèn chiếu sáng,chỉ chừa lại ngọn đèn màu nhỏ xíu được thiết kế giấu trong góc phòng hắt ra thứ ánh sáng yếu ớt.Phong nói đùa:
-Giường ai nấy ngủ!Hồn ai nấy giữ!
Cẩm Loan đỏ mặt.Nàng cầm remote chỉnh lại độ lạnh của máy điều hòa và chui vội vào chăn.Không khí ở đây thật yên tĩnh.Không có lấy một tiếng xe chạy.Không có âm thanh rao hàng quen thuộc như ở Sài Gòn.Thỉnh thoảng,có tiếng rít của loài chim đêm vang lên đâu đó.Bước chân của những nhân viên bảo vệ đi tuần tra đêm cũng khẽ khàng như sợ làm du khách mất giấc ngủ.Phong ngồi dậy lục tìm dây phone đeo vào tai nghe nhạc để dỗ giấc ngủ.Một bài.Hai bài.Rồi năm sáu bài,giấc ngủ vẫn chưa đến.Chán nản,chàng tắt máy và xoay người nhìn về phía Cẩm Loan.Cứ nghĩ là nàng đã an giấc từ lúc nào.không ngờ,ánh mắt trong nền sáng lờ mờ của đèn màu vẫn nhìn thấy nhau.Đôi mắt đen ấy long lanh như ngấn nước và không có vẻ gì là muốn ngủ cả.Phong hỏi:
-Em vẫn còn thức sao?
-Em không ngủ được!Chắc là tại lạ chỗ.Còn anh,sao không chịu ngủ đi?
Trống ngực Phong đập thình thịch.Sự trằn trọc đã được nhân đôi cho cả hai người.Trên đời,thường cái gì bị đè nén mạnh chừng nào thì lúc bung ra càng dữ dội gấp bội.Có một lực vô hình nắm đôi chân của Phong đặt xuống nền gạch và buộc nó di chuyển về phía Cẩm Loan.Hơi thở gấp và ngắn như không chịu thoát ra khỏi lồng ngực.Chàng ngồi bệt xuống nền nhà,tựa vào mép giường trong tư thế hai khuôn mặt áp sát vào nhau.Nhìn sâu vào mắt nàng,Phong hỏi:
-Chúng ta có nên quá sợ hải như vậy không?
Cẩm Loan từ từ nhắm mắt lại và nói thật nhỏ:
-Em không biết!!
Nàng khẽ nhấc đầu lên cho mái tóc dài chảy xuống chấm đất.Phong ngồi mân mê mái tóc và không nói gì thật lâu.Không khí ngột ngạt tưởng chừng muốn tắt thở.Đột nhiên,như một mũi tên thoát khỏi dây cung,Phong chồm lên ôm lấy Cẩm Loan và hôn ngấu nghiến.Trận động đất bảy độ Richter đã nổ ra ngay dưới lòng đất của Suối Nước nóng Bình Châu.Một ngọn núi lửa vừa thức giấc và hoạt động trở lại một cách cường liệt.Mọi thứ,trong phút chốc bỗng trở nên nghiêng ngã,chao đảo.Động đất,sóng thần và bão tố không hẹn mà cùng nhau úp chụp lên hai con người trần tục đó.Phong có cảm giác người tình đang tan chảy trong vòng tay mình.Có ngọn bút nào đủ năng lực để lột tả được giờ phút thăng hoa kỳ diệu đó?
Khi bão đã tan,biển đã lặng,một giọt nước mắt lóng lánh của Cẩm Loan chạy dài xuống gối.Vuốt làn tóc rối của người yêu,Phong hỏi:
-Sao vậy em?
Nàng chỉ khẽ lắc đầu và không nói gì.Chính Cẩm Loan cũng không biết vì sao mình khóc.Nếu đưa vào phòng thí nghiệm để phân tích,giọt lệ kia chắc chắn được cấu thành bỡi chín phần hạnh phúc.Chỗ còn lại duy nhất chính là sự lo lắng mơ hồ cho những ngày sắp tới.Khi thấy Phong lại hôn lên má,nàng mới hỏi:
-Tất cả mục tiêu anh đều đã đạt được hết rồi.Vậy tình yêu đối với em có còn giữ được như những ngày qua hay không?
Phong cầm lấy bàn tay nàng đặt lên chỗ trái tim mình.Chàng đọc lại nguyên văn lời nói của John Keats:
Anh có thể chết vì đạo của anh.Đạo của anh là tình yêu.Anh có thể chết vì em.Điều tín ngưỡng của anh là tình yêu và em là giáo lý duy nhất.Em đã lôi cuốn anh đi bằng sức mạnh mà anh không cưỡng nổi.
Nước mắt đang chảy,Cẩm Loan bỗng bật cười,vẫn tiếng cười giòn như băng tan ngày ấy:
-Anh chả nghiêm túc chút nào hết!Em cứ nghĩ là anh đang đóng kịch.
Phong vội vàng thanh minh:
-Ấy chết!Sao em lại nói thế?Bây giờ anh biết lấy gì để chứng minh với em đây?Anh còn nhớ Andrew Jackson đã nói:
Thiên đường đối với tôi không còn là Thiên Đường nếu tôi không gặp được vợ tôi ở đó.
Thật tình mà nói,nước mắt của phụ nữ nhiều khi còn tạo nhiều ma lực hơn cả nụ cười.Nhìn Cẩm Loan khóc,men rượu đã tan hết trong người Phong lại muốn bắt chàng say thêm một lần nữa.Phần Cẩm Loan,vì là phụ nữ nên thường lo xa.Hạt mới vừa gieo đã tính chuyện hái quả.Người đàn bà nào mà chẳng lo lắng về tương lai cho đến khi lấy chồng.Vẫn biết,tình yêu thường làm nên những vị ngọt tuyệt vời nhưng không phải là không có những nghịch cảnh chứa chan đau khổ.Bảy phần vui,ba phần sợ nên nàng cứ giữ chặt lấy tay Phong không cho rời ra.Chàng phải nói đùa:
-Để anh bảo quản lý đưa chiếc giường kia ra ngoài nhé?
Cẩm Loan cắn vào bả vai Phong một cái thật đau khiến chàng kêu lên:
-Lại cắn nữa rồi!
-Để cho anh nhớ mãi đêm nay!
Một cơn mưa về sáng lại kéo đến.Âm thanh rì rào nhè nhẹ tựa lời ru vỗ về giấc ngủ.Trong vòng tay người tình,Cẩm Loan thiếp đi cho đến khi trời sáng.Phong đã thức từ lâu nhưng vẫn nằm yên để giữ giấc ngủ cho nàng.Đầu gối lên cánh tay Phong,mái tóc đen chảy dài như một dòng suối,đóa Hoàng Lan tỏa hương thơm ngát từ lúc nửa đêm đến giờ.Tranh thủ lúc người yêu đang ngủ,Phong tìm cách phân tích khuôn mặt của nàng.Cái trán cao và hơi vồ ra một chút thể hiện sự bướng bỉnh cố hữu.Sống mũi cao với hai cánh mũi cân đối làm nổi bật đôi mắt với hàng mi dài cong vút.Đôi mắt ấy lúc không khép lại luôn ánh lên một sự tò mò nghịch ngợm đầy thông minh.Còn cái miệng thốt ra tiếng cười giòn và giọng nói trong veo làm Phong xao xuyến ấy tuy không vuông vức nhưng chỉ mỉm cười thôi đã thấy phảng phất nét đa tình.Có một điều khó hiểu là nếu tách ra từng bộ phận một thì không có cái gì quá đổi xuất sắc;nhưng đem tất cả những cái ấy ráp lại với nhau thì ta lại có một khuôn mặt cân đối và duyên dáng đến lạ lùng.
Đang ngủ,Cẩm Loan vẫn có cảm giác là Phong quan sát mình nên nàng mở mắt phụng phịu:
-Anh nhìn lén em!Anh xấu lắm!
Phong mân mê mấy sợi tóc mai của nàng:
-Gần tám giờ rồi đấy!Em không đói bụng sao?
-Em có thói quen phải tắm rồi mới ăn sáng!
-Vậy thì còn chờ gì nữa mà không ra ngâm mình trong nước nóng một lát!
Cẩm Loan kêu lên:
-Nữa!Lại mặc đồ tắm nữa sao?Em thấy kỳ lắm!
-Nếu em ngại thì dùng khăn choàng lớn để đi ra bể tắm.Xuống nước rồi thì còn ai thấy gì nữa đâu?
Vui chơi đến chiều thì hai người quay lại Sài Gòn vì sáng mai Cẩm Loan còn phải đi học.Phong bảo:
-Tối nay anh phải trả xe và chúng ta lại dùng xe máy!
-Nếu cần thì anh lấy xe em mà đi!Trường gần nhà trọ nên em chỉ đi bộ,xe vẫn để không thôi mà!
Nàng lại hỏi tiếp:
-Anh ở chơi được mấy hôm?
-Chắc ngày kia anh phải về vì còn nhiều việc cần phải giải quyết.
-Vậy anh ở đâu?
-Anh xuống với mấy người bạn nhưng tách ra đi chơi với em chắc chúng nó giận lắm.Thế nào anh chàng Thái cũng bảo là anh “Trọng sắc khinh bạn”.Hắn nhập tâm mấy cái phim tình cảm Hồng Kong ấy mà!Nhà quen thì nhiều nhưng anh thích ở khách sạn cho tự do và em có đến thăm anh cũng dễ dàng hơn.
Cẩm Loan chưa kịp lên tiếng,chàng lại kêu lên:
-À!Hay là anh đến ở chung với em nhé?
Giọng Cẩm Loan nhão nhẹt:
-Không được đâu anh!Mẹ giết em chết!
-Nói đùa với em thôi!Anh đã đặt phòng rồi!
Phong ở lại Sài Gòn thêm hai ngày.Trong thời gian này,chàng đưa Cẩm Loan đi chơi khắp chốn.Ngày thì uống cà phê,đưa đón nàng đi học.Tối đến,đi xem ca nhạc và shoping.Thời gian là do Cẩm Loan chủ động nên nhiều lúc Phong phải nằm ở khách sạn chờ nàng đến.Có lẽ tuần trăng mật của một đôi vợ chồng cũng tuyệt vời đến thế là cùng.
Buổi tối đưa chàng ra sân bay về lại Pleiku,mắt nàng đỏ lên như muốn khóc.Phong phải lên tiếng dỗ dành:
-Ít hôm nữa anh lại xuống thôi mà!Em cố gắng tập trung học cho tốt!Quỹ thời gian không còn nhiều nữa đâu!
-Em biết!Nhưng anh đi rồi mà thương nhớ quá thì phải làm sao?Em bắt đền anh đấy!
-Thấy nhớ thì gọi điện cho anh!Nghe tiếng cũng như thấy người mà!
-Em không thèm!Trước đây nụ hôn chỉ gửi cho gió nhưng giờ gặp nhau rồi Thần Gió không chịu chuyển nữa!Em chỉ muốn thật cơ!
-Thôi mà em!Làm như thế thì anh mềm lòng không đi được nữa đấy!Còn một trời công việc trước mắt,chưa đâu vào đâu cả!Em còn phải học cho xong chương trình mà!
Tự nhủ lòng là không được buồn vì chia tay chỉ là tạm thời nhưng sao Cẩm Loan vẫn cứ thấy lòng hụt hẩng một cách lạ thường.Ba ngày có Phong,nàng như được đưa đến một thế giới chỉ có trong mơ để rồi giờ đây,mọi việc lại trở về như cũ.Nhưng trong tình yêu,người phụ nữ thường rất ngoan hiền và phục tùng nên nàng xem lời dặn không được buồn của chàng là một khẩu lệnh tác chiến.Cẩm Loan soạn dụng cụ ngồi hì hục vẽ những mẫu áo mà nhà trường vừa đưa ra.Khi một con người có công việc để bận rộn thì nỗi buồn vì xa cách cũng nguôi ngoai phần nào.Có điều,họa tiết của trang phục nàng thường cắt theo hình dạng của cụm từ:Yêu và nhớ anh!!!
