Một, hai, ba anh nhặt từng hòn sỏi
Rồi vụt ném vào dòng suối trong veo
Thầm mong ước nước sẽ cuốn trôi theo
Bao nỗi nhớ trong xác thân khô héo
Bốn, năm, sáu, anh đếm từng vết thẹo
Trong con tim đang rỉ máu đỏ tươi
Cầm cây kim mang tên gọi “tình người”
Khâu và vá để đời anh bớt khổ
Bảy, tám, chín đứng dưới cơn mưa đổ
Để tắm mình trong dư vị lạnh căm
Và nguyện cầu cho đến mãi trăm năm
Anh không yêu để tâm hồn hóa đá
Khi nhìn em bỗng trở thành người lạ
Chẳng xao xuyến chẳng chút gì khổ đau
Chỉ vài câu bâng quơ trước và sau
Xem như tình là một cơn gió thoảng
Rồi vụt ném vào dòng suối trong veo
Thầm mong ước nước sẽ cuốn trôi theo
Bao nỗi nhớ trong xác thân khô héo
Bốn, năm, sáu, anh đếm từng vết thẹo
Trong con tim đang rỉ máu đỏ tươi
Cầm cây kim mang tên gọi “tình người”
Khâu và vá để đời anh bớt khổ
Bảy, tám, chín đứng dưới cơn mưa đổ
Để tắm mình trong dư vị lạnh căm
Và nguyện cầu cho đến mãi trăm năm
Anh không yêu để tâm hồn hóa đá
Khi nhìn em bỗng trở thành người lạ
Chẳng xao xuyến chẳng chút gì khổ đau
Chỉ vài câu bâng quơ trước và sau
Xem như tình là một cơn gió thoảng
tramaha
