Kỷ niệm ơi
Ký ức phai, bỗng đột nhiên trở lại
Lệ khô rồi, chợt nước suối mưa tuôn
Bao vần thơ, dường như đã cạn nguồn
Chợt dâng trào, mang theo nhiều cảm xúc
Tâm hồn ta, nhiều năm xa thế tục
Bỗng bồi hồi, xúc động khi gặp em
Có đúng không, hay chỉ giấc mộng đêm
Rồi ngày mai ôm nỗi buồn vô tận
Số phận ta, mãi long đong lận đận
Một lần yêu chẳng dám lần thứ hai
Chỉ lưu luyến mỗi một bóng hình hài
Từ ngày xưa trong kỷ niệm xa mãi
Thời gian ơi, cớ sao chẳng dừng lại
Để cho ta, nói lời cuối được không
Dẫu biết rằng, đã tàn phai ấm nồng
Nhưng mặc kệ, ta cần được đối diện
Để tâm ta, bỗng trở nên thánh thiện
Biết nâng niu tình mới đến hôm qua
Bừng nhiệt huyết dựng xây chung mái nhà
Đầy vui tươi và ngập tràn hạnh phúc
Ký ức phai, bỗng đột nhiên trở lại
Lệ khô rồi, chợt nước suối mưa tuôn
Bao vần thơ, dường như đã cạn nguồn
Chợt dâng trào, mang theo nhiều cảm xúc
Tâm hồn ta, nhiều năm xa thế tục
Bỗng bồi hồi, xúc động khi gặp em
Có đúng không, hay chỉ giấc mộng đêm
Rồi ngày mai ôm nỗi buồn vô tận
Số phận ta, mãi long đong lận đận
Một lần yêu chẳng dám lần thứ hai
Chỉ lưu luyến mỗi một bóng hình hài
Từ ngày xưa trong kỷ niệm xa mãi
Thời gian ơi, cớ sao chẳng dừng lại
Để cho ta, nói lời cuối được không
Dẫu biết rằng, đã tàn phai ấm nồng
Nhưng mặc kệ, ta cần được đối diện
Để tâm ta, bỗng trở nên thánh thiện
Biết nâng niu tình mới đến hôm qua
Bừng nhiệt huyết dựng xây chung mái nhà
Đầy vui tươi và ngập tràn hạnh phúc
tramaha