<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-19 15:44:51khucniemtu>
ĐOẠN CUỐI MỘT BÀI THƠ
Em rót vào hồn anh từng giọt buồn..!
Nhẹ nhàng rơi từng giọt không tên
Thẫn thờ đếm bước chiều hoang vắng
giọt tím hoàng hôn rơi... mãi rơi
Em quay đi nhẹ nhàn không trông đợi
Không lời thơ chào biệt những đợi chờ
Bây giờ thơ...tình khô cạn mộng mơ
Là đoạn cuối tình vu vơ biết trước
Ngày thơ thẫn vào thơ mấy lược
Chỉ còn nghe trơ trọi bóng thời gian
Lá trúc nghiêng nghiêng dáng liễu trăng ngàn
Giờ là kỷ niệm trong đoạn buồn dĩ vãng
Đông nhẹ qua mà xuân không về lại
Chỉ thấy giọt sương buồn bên cửa sổ cô đơn
Biết mù sương nên chẳng dám hận hờn
Những canh thâu vẫn thấy tim mình quặn thắt
Ôi phải ngày xưa mình không gặp mặt
Để tình thơ còn đẹp mãi với thời gian
Tranh trong thơ và đời thực phủ phàng
Đành chấp nhận một đoạn buồn tình lở
Muốn gửi cho em bài thơ còn dang dở
Viết chưa xong vì khô cạn vần mơ
Sợ ngày mai đời lỡ cuộc tình khờ
Nên bỏ dở bài thơ không đoạn cuối
Ta thoảng nghe lời xưa không còn đợi
Chiếc lá cuối cùng thu đã rớt chơi vơi
Đứng bơ vơ dáng ngã bên đời
Buồn như cơn mưa đầu thu sầu rả rít
Thu đi qua kéo đông về tuyết lạnh
Ta còn trông một bóng nhạn tìm về
Trông để mà trông và mộng hư không
Vì đời chiếc bóng sẽ không ai cùng lối mộng
Nguyên Thanh

GIẬN RỒI... HỔNG THÈM ĐÂU
Em không về nữa vần thơ mơ
Giận rồi hổng biết ... ai còn chờ
Trắng canh thao thức hoài câu đợi
Vần thơ bỏ dở hổng thèm mơ
Em bước qua thềm lắng nhạc thơ
Đàn ai trầm bổng nhớ vô bờ
Gió lay cành trúc nghiêng theo mộng
Điệu nhạc tương tư vẳng đợi chờ
Em đã giận rồi hổng đến đâu
Hổng thèm hoạ lại vần thương câu
Hổng thèm nghe cả lời tâm sự
Hổng biết ! Giận rồi... đổ giọt ngâu
Ai bảo người ta chối mặc dầu
Mình thời biết nốt tận đâu đâu
Ghét ghê... sao chẳng nhận lời thật
Cứ mãi ỡm ờ chối vạn câu
Giận rồi hổng đến... mặc ai sầu
Bên kia mình lặng nhìn xa sâu
Vào vườn thơ nhớ thương người đấy
Nhưng mà còn giận... hổng thèm đâu!
Giận rồi...
Hổng thèm đâu !
Khúc Niệm Từ
Đền em...
Đừng khóc nghe em (*)
- Anh đền que kem
Lắc đôi bím tóc
- Giận anh, hổng thèm!
Đền em bài ca
Chép trên cánh hoa
- Giận anh thêm đấy,
Người đâu thật là…
Đền em vạt nắng
Hong buồn khô nhanh
Đền “con lợn đất”
Tình anh để dành
.
Đền em mây chiều
Cho em làm dáng
Đền anh làm bạn
Em cười: – Thật điêu!
.
Đền em bờ môi
Nụ hồng tinh khôi
Đền thêm em nhé
- Đền em một đời!
Trần Phan
(Hi hi hi...bài thơ này của bác Phan cũng vui vui ạ)
KHÚC NIỆM TỪ

