<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.05.2013 17:29:10 bởi khucniemtu>
ĐÊM KHÔNG NGỦ
Suốt đêm anh chỉ đọc mãi một bài thơ
Lòng nghẹn ngào nên không viết được từ nào thành thơ cả
Trái tim anh nếu có là sỏi đá
Cũng rụng mềm rồi rướm lệ trước lời thơ
Đêm nay anh cảm thấy thật bơ vơ
Như chơi vơi lạc xa bờ không định hướng
Máu chảy về tim hay nghẹn dòng lưu lượng
Giọt thương nào đọng mắt ai lại cay cả mắt nam nhi
Ta yếu mềm làm rớt giọt lệ tình si
Vì được em gửi sầu từ ngàn xa biến tim ta thành bão lữa
Nếu không còn em thì mỗi chiều anh sẽ không về nữa
Tìm cơn say để quên hết chuyện ngày xưa
Anh sẽ dầm mình cho tím ngẳt những cơn mưa
Để “không ngoái lại vì tháng năm xa vắng
Chiều mù sương em không tìm được nắng
Nên tím lòng xa mãi mãi ngàn năm!”(KNT)
Anh lặng thầm trong bóng vắng tối tâm
Tim anh hóa đá đến ngàn thu vĩnh biệt!
...
Nguyễn Nguyên Thanh
TRẮNG ĐÊM
Trắng đêm thao thức trắng thâu canh
Vẳng nghe mưa gõ nhịp bên mành
Sầu dâng lòng lạnh buồn sâu lắng
Hồn thẩn thơ buồn thức trắng canh...
Ai để vần thơ ướp lá sầu
Để màu Thu tím buồn vì đâu
Nai vàng ngơ ngác trông ngỏ vắng
Thổn thức gió hờn oán canh thâu
Nhịp thơ ai bỏ vần không thành
Để cho phím lạc đàn lơi thanh
Để cho màu mắt vương sầu tím
Lỡ giấc tình thơ dở mộng lành
Trở giấc canh khuya đèn lụn tàn
Sao xa lẩn khuất Trăng về ngàn
Trắng canh màu tối màn đen dỗi
Mờ lối Thu xưa mưa ứa tràn
Thu khóc nửa vầng biệt lối đàng
Để không hợp nhất dải mơ quang
Ngân Hà tan chảy đong rừng tuyết
Băng lạnh trời Thu mưa phủ phảng
Tìm dấu tình thơ trong giấc mơ
Còn không trở lại đếm Thu chờ
Và còn gì nhớ Thu xưa tím
Đậm khắc trong vần dệt tứ thơ
Tiếng gió vi vu thổi nhạc buồn
Hàng ngàn sương trắng nhoà lệ vương
Đọng trong khoé mắt Thu ngày nhớ
Đọng mãi vần thơ để mãi tìm
Vần thơ ai khóc giấc mộng sai
Tiếng sầu đọng lại bờ mi cay
Nghìn trùng xa cách xa...ngăn cách
Đông lạnh ngỏ nào tìm nắng mai
Thì thôi để lạc hồn Thu bay
Về chốn hư không chẳng đoạ đày
Trống vánh hồn thơ sầu áo nảo
Phù sinh một kiếp mỏi chân ngày
Khúc Niệm Từ
THẪN THỜ
Hóa đá cho rồi một trái tim
Không còn thổn thức không kiếm tìm
Không sợ thu đi rừng hoang lạnh
Ngơ ngác nai vàng trông lá xanh
Tạo hóa sinh chi Nguyễn Nguyên thanh
Nửa đời một vết tim không lành
Đêm nay được ướp thêm tuyết trắng
Tim sẽ muôn đời trong giá băng
Thổn thức hồn sâu một vết hằn
Trắng đêm sầu đọng vách tim ngăn
Làm sao để biết em còn nhớ
Để biết hồn thơ không trái ngang!
Đên nay ngoại trời không có trăng
Không có lời ru của chị hằng
Chỉ có gió lùa qua cử sổ
Quá bộ vào tim đang lạnh băng
Vì ai làm lạc mấy vần thơ
Mang sầu gọi nhớ đến vô bờ
Ta lạc vào trong chân mây tím
Tím phủ hồn thơ tím ước mơ
Nguyên Thanh
Hóa đá cho rồi một trái tim
Không còn thổn thức không kiếm tìm
Không sợ thu đi rừng hoang lạnh
Ngơ ngác nai vàng trông lá xanh
Tạo hóa sinh chi Nguyễn Nguyên thanh
Nửa đời một vết tim không lành
Đêm nay được ướp thêm tuyết trắng
Tim sẽ muôn đời trong giá băng
Thổn thức hồn sâu một vết hằn
Trắng đêm sầu đọng vách tim ngăn
Làm sao để biết em còn nhớ
Để biết hồn thơ không trái ngang!
Đên nay ngoại trời không có trăng
Không có lời ru của chị hằng
Chỉ có gió lùa qua cử sổ
Quá bộ vào tim đang lạnh băng
Vì ai làm lạc mấy vần thơ
Mang sầu gọi nhớ đến vô bờ
Ta lạc vào trong chân mây tím
Tím phủ hồn thơ tím ước mơ
Nguyên Thanh
VỜ
Ai để cho thơ lạc mấy vần ?
Vào khung trời tím khó phân vân
Tím phủ hồn thơ mơ tím ước
Thì tình có được !...
Thôi đừng chờ !
Bến mộng bờ mơ tím đủ đầy
Thì còn mộng ước chi thơ ngây
Hồn nhiên tóc xoã bên bờ suối
Thiên nhiên cảnh tĩnh không buồn vây
Hãy để lặng yên ở chốn này
Mây xanh nhẹ nhõm cánh trời bay
Vô tư không chút sầu nhân thế
Ngàn sao nho nhỏ sáng đêm dày
Người hãy tròn mơ giấc tím say
Ngủ ngon tình chứa chan đong đầy
Đừng về chốn cũ thơ ngây mộng
Chẳng còn đôi mắt Nhỏ thơ ngây
Nhỏ đã đi xa trần thế nay
Không còn ước vọng bờ mi cay
Đắng lên môi nhớ màu hồng thắm
Ly biệt trần gian nhân thế này
Tức tửi làm chi tiếng thơ buồn
Vờ gì những mảnh trăng vỡ buông
Về đi bến mộng chân trời tím
Hãy để linh hồn Nhỏ ngủ yên
Khúc Niệm Từ
KHÚC NIỆM TỪ
Trời ơi ! Ổng quạo lên là ổng chưởi chết luôn à !



