📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

AI MANG CHO TÔI MỘT NỤ CƯỜI?!

31 trả lời, 3.339 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-06 10:16:37phanchinhnguyen>
(Bài số 1)

Ta là ai giữa muôn ngàn lối rẽ…
là chiêm bao quạnh quẽ một kiếp người…
ai khẽ cười cho lòng đau nhói thắt…
đến ngày nào ta khẽ gọi tên nhau.

Ta là ai trong tưởng tượng ngày sau…
một bóng ma xuôi về miền âm cảnh…
gió không thổi, mưa không rơi, trời lạnh…
cười cuộc đời ta vẫn cứ buồn ta…

Ta là ai giữa thế gian thực tại…
ngủ say rồi mà đời có chịu tha…
sống một lần ta gói trọn hồn ta…
trong bể khổ, giữa phong ba, khờ dại…

03-05-2009, 11:54 PM
Quen biết đầy thiên hạ.
Tri kỷ được mấy người?

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-06 09:56:41BĂNG NGUYỆT>


Mến chào mừng PCNguyen đến với dd VNTQ nha, mèn ơi, khi sinh 2-3 năm ròi mới đăng bài vậy hà... Chúc vui và bn rất mừng vì cuộc hữu duyên này. Mong được đọc nhiều bài thơ khác nữa PCN nhé.

Đăng bài thơ kia ra được hong ta hihi


Trích đoạn: phanchinhnguyen

(Bài số 1)

Ta là ai giữa muôn ngàn lối rẽ…
là chiêm bao quạnh quẽ một kiếp người…
ai khẽ cười cho lòng đau nhói thắt…
đến ngày nào ta khẽ gọi tên nhau.

Ta là ai trong tưởng tượng ngày sau…
một bóng ma xuôi về miền âm cảnh…
gió không thổi, mưa không rơi, trời lạnh…
cười cuộc đời ta vẫn cứ buồn ta…

Ta là ai giữa thế gian thực tại…
ngủ say rồi mà đời có chịu tha…
sống một lần ta gói trọn hồn ta…
trong bể khổ, giữa phong ba, khờ dại…


03-05-2009, 11:54 PM


NGƯỜI GỌI THỨC ÁNH TRĂNG

Là chúng ta trong phong ba khờ dại
Sống trọn tình để lại tự khổ đau
Một cuộc đời đâu nhiều lắm ước ao
Chỉ mong sao tình trao ai hồi đáp,

Một mình ta đêm đêm nhìn trăng thấp,
Hôn môi người e ấp thế..rồi xa,
Lặng lẽ vật vờ như chiếc bóng ma,
Kéo dĩ vãng để mà thêm sức sống.

Ai mang cho ta nụ cười xinh mộng?
Cõi tạm này lạc lõng kiếp bơ vơ,
Gọi thức trăm năm ta vẫn cứ chờ
Người mang đến giấc mơ cho hiện thực.



📎 welcom


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn! Cám ơn BN nhiều!
Sinh trước mấy năm nhưng giờ mới biết ghép chữ, mấy năm trước mới bo bo tập nói nên chưa dám đăng bài. Hihi! [:D]
Đùa thôi! Lúc trước đăng ký vào đây nhưng không có nhiều thời gian nên không tham gia giao lưu được. Người ta nói "gối mỏi chân chùng rồi cũng về chốn cũ". Cám ơn BN lần nữa vì sự chào đón, không biết nên gọi là đón chào người mới hay đón chào người cũ mới quay lại. Nhưng dù gì cũng cám ơn bạn hiền! hihi! [:)]

NGƯỜI GỌI THỨC ÁNH TRĂNG

Là chúng ta trong phong ba khờ dại
Sống trọn tình để lại tự khổ đau
Một cuộc đời đâu nhiều lắm ước ao
Chỉ mong sao tình trao ai hồi đáp,

Một mình ta đêm đêm nhìn trăng thấp,
Hôn môi người e ấp thế..rồi xa,
Lặng lẽ vật vờ như chiếc bóng ma,
Kéo dĩ vãng để mà thêm sức sống.

Ai mang cho ta nụ cười xinh mộng?
Cõi tạm này lạc lõng kiếp bơ vơ,
Gọi thức trăm năm ta vẫn cứ chờ
Người mang đến giấc mơ cho hiện thực.


(Bài số 2)

Ta muốn khóc nhưng lệ không còn nữa
chai sạn rồi những thanh điệu yêu thương
chỉ còn lại hơi hám thuở phong sương
bước mòn mỏi, tâm hồn ta mục rữa…

Đi về đâu con đường không cánh cửa
khép chặt lòng, ta đối diện mình ta
ai hiểu được… ai hiểu được cho ta
sống mà chết… mà chết là hết sống…

Ngày và đêm, điên rồ và mị mộng
nắng và mưa, giông báo một kiếp người
nhặt chiếc lá, ta khe khẽ mỉm cười
vàng mấy độ, xanh là gì … ai biết…
Đăng nhập để trả lời
0
TA MUỐN KHÓC MÀ LỆ KO CÒN NỮA hiihi câu này quen wá ta... chắc tâm trạng của nhiều ng từng đi qua đau khổ...
Ừa,ko biết bạn mới hay cũ, kệ, cứ là bạn ha hihihi.

(Bài số 2)

Ta muốn khóc nhưng lệ không còn nữa
chai sạn rồi những thanh điệu yêu thương
chỉ còn lại hơi hám thuở phong sương
bước mòn mỏi, tâm hồn ta mục rữa…

Đi về đâu con đường không cánh cửa
khép chặt lòng, ta đối diện mình ta
ai hiểu được… ai hiểu được cho ta
sống mà chết… mà chết là hết sống…

Ngày và đêm, điên rồ và mị mộng
nắng và mưa, giông báo một kiếp người
nhặt chiếc lá, ta khe khẽ mỉm cười
vàng mấy độ, xanh là gì … ai biết…



Cứ trải cho đời hết sắc xanh
Đến khi úa héo trộn thành đất sâu
Có vậy thôi, chứ gì đâu
Cũ đi mới mới trổ màu tươi hơn.

Hihihi.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-06 11:59:51klt7762>
Hi chào PCN. mình cũng khá giống bạn hii đăng ký lâu ùi mà ko có viết nhiều. lâu lâu rảnh mới viết được.
 
       Chọn
 
Giữa muôn vạn niềm vui.
Ta chọn lấy nổi buồn.
Giữa trăm ngàn lối rẽ
Ta chọn nẻo quanh co.
 
Chọn một đường cho ta.
Dẩu quanh co vẩn bước.
Dẩu gian nang phia trước.
vẩn chẵng chùng bước chân.
 
Chọn nổi buồn phía trước.
Để yêu quý phía sau.
Một nụ cưới thật khẽ.
Giữa muôn vạn giang nan.
 
Ta chọn lấy chính ta.
Một kiếp người sống tạm.
Không hổ danh trời đất.
Chẵng luyến tiếc nhân sinh.
Dẩu chỉ có một mình.
Vẩn vô cùng bước tới.....
.......... Gió..........
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-06 12:53:08khucniemtu>

(Bài số 1)

Ta là ai giữa muôn ngàn lối rẽ…
là chiêm bao quạnh quẽ một kiếp người…
ai khẽ cười cho lòng đau nhói thắt…
đến ngày nào ta khẽ gọi tên nhau.

Ta là ai trong tưởng tượng ngày sau…
một bóng ma xuôi về miền âm cảnh…
gió không thổi, mưa không rơi, trời lạnh…
cười cuộc đời ta vẫn cứ buồn ta…

Ta là ai giữa thế gian thực tại…
ngủ say rồi mà đời có chịu tha…
sống một lần ta gói trọn hồn ta…
trong bể khổ, giữa phong ba, khờ dại…

03-05-2009, 11:54 PM
 phanchinhnguyen



VÔ CẢM

Ta chẳng biết từ nơi đâu ta đến
Theo dấu hài ta cứ mãi lênh đênh
Căng buồm mơ sóng cuộn thuyền chông chênh
Ta không biết bến bờ nào là chốn thực

Một bóng mờ của ai thoáng qua bên bờ vực
Giống như ta... À, không phải là ta
Dưới Trăng mờ bảng lảng mây vờn qua
Rồi lặn mất về phương xa nào đấy

Biển trùng khơi nghe ầm vang sóng dậy
Cánh hải âu chấp chớp bay về đâu
Dưới mây đen lạc bạn tiếng kêu sầu
Thinh không văng vẳng vọng vang gọi mãi

Khúc Niệm Từ

( Thơ gia chủ hay quá ! Khúc Niệm Từ nghé mắt vào đọc ké ! Mong gia chủ không phật ý !)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-07 12:25:14phanchinhnguyen>
@BĂNG NGUYỆT: Cuộc sống luôn là vậy mà, thấy buồn nhiều hơn vui, đau khổ nhiều hơn sung sướng. Đó không phải là sự so sánh hoàn toàn chính xác, chỉ là, vui ít nhớ mà buồn thường in sâu... Luẩn quẩn hoài rồi đọng lại đâu đó, người giữ trong suy nghĩ, người sẻ chia với nhiều người khác, người lại "tự kỷ" trong một mớ hỗn độn giữa từ và tiếng... [:D]

@klt7762: Hi bạn! Rất vui vì được biết một người ít ra cũng giống mình... hihi [:)] Thích câu "Một kiếp người sống tạm". Một triết lý "có thể đã cũ" nhưng mỗi người lại có một cách "cảm nhận mới".

@Khúc Niệm Từ: Bạn quá lời rồi. [:D] Mũi mình nở to bằng trái bí đỏ quá.... Cám ơn bạn rất nhiều vì đã ghé thăm chỗ nì heng. Cảm ơn vì bài thơ nữa. Rất tuyệt...



(Bài số 3)

Đau làm sao giữa bầu trời khắc nghiệt
kiếp con người vui sướng, sướng chi vui
sống trên đời đau đớn hóa ngậm ngùi
heo hắt gió… lửa dần về nguội lạnh…

Kiếm tìm đâu… trong ta giờ sức mạnh…
yếu đuối thay lớp vỏ bọc vô hình
ta hiểu ta như hiểu kẻ âm binh
đòi nợ sống… nghiệt ngã mùi vị sống…

Hướng về đâu… giấc ngủ dài lắm mộng
ta lang thang mà chới với lầm than
ta vô tư mà đầy rẫy hoang mang
kỳ lạ thiệt… con người như cõi trước…
Quen biết đầy thiên hạ.
Tri kỷ được mấy người?

Đăng nhập để trả lời
0
(Bài số 4)

Hét một tiếng… ta nhìn về xuôi ngược
ngửa bàn tay xin bố thí ân tình
kẻ ăn xin mòn mỏi kiếp điêu linh
đang ngụy trang trong vỏ người sang trọng…

Mưa tạnh mau nhưng nước còn ứ đọng
nắng qua mau nhưng cháy một tâm hồn
một người khôn giữa vạn kẻ khôn hơn
như giá trị… bị đạp vào hư cảnh…

Đêm nát tan, nhạc muôn ngàn vạn mảnh
trăng khuyết vầng, sao hờ hững buông lơi
nhìn về xa ta trút hết một hơi…
mai lại sống… và đắng cay… lại tiếp..
Quen biết đầy thiên hạ.
Tri kỷ được mấy người?

Đăng nhập để trả lời
0
 Một kiếp người tựa như trở bàn tay
 Như con thuyền giữa trùng khơi sóng lớn
 Thân trôi dạt biết đâu là bờ bến
 Cõi bình yên chỉ có tại tâm ta.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-07 22:07:17nhabe>
Trích đoạn: phanchinhnguyen





(Bài số 3)

Đau làm sao giữa bầu trời khắc nghiệt
kiếp con người vui sướng, sướng chi vui
sống trên đời đau đớn hóa ngậm ngùi
heo hắt gió… lửa dần về nguội lạnh…

Kiếm tìm đâu… trong ta giờ sức mạnh…
yếu đuối thay lớp vỏ bọc vô hình
ta hiểu ta như hiểu kẻ âm binh
đòi nợ sống… nghiệt ngã mùi vị sống…

Hướng về đâu… giấc ngủ dài lắm mộng
ta lang thang mà chới với lầm than
ta vô tư mà đầy rẫy hoang mang
kỳ lạ thiệt… con người như cõi trước…


(Bài số 4)

Hét một tiếng… ta nhìn về xuôi ngược
ngửa bàn tay xin bố thí ân tình
kẻ ăn xin mòn mỏi kiếp điêu linh
đang ngụy trang trong vỏ người sang trọng…

Mưa tạnh mau nhưng nước còn ứ đọng
nắng qua mau nhưng cháy một tâm hồn
một người khôn giữa vạn kẻ khôn hơn
như giá trị… bị đạp vào hư cảnh…

Đêm nát tan, nhạc muôn ngàn vạn mảnh
trăng khuyết vầng, sao hờ hững buông lơi
nhìn về xa ta trút hết một hơi…
mai lại sống… và đắng cay… lại tiếp..


chào Phanchinhnguyen, nhabe xin góp thơ bài số 3 và 4

bài số 3

con người khác con thú
là vì có trí tuệ
biết phân biệt xấu tốt
trí tuệ cũng cho biết
cuộc đời nhiều dối gian
công lý cũng được mua
bằng đồng tiền bất chính
đạo đức rồi về đâu
biết tìm kiếm nơi nao
tốt đẹp trong cuộc sống
để con người sẽ không
trở lại thành loài thú...



bài số 4

cách nào định nghĩa người khôn
có phải khôn khi bán linh hồn cho quỷ
và kẻ khôn thì phải biết gian tham
biết ra tay hại người không áy náy
phải chăng đó là cá tính của người khôn?

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn nevermind và nhabe rất nhiều vì đã ghé qua thăm và để lại những bài thơ rất ý nghĩa!

(Bài số 5)

Ta là ai? là ai? ai đuổi kịp
ta là ta… tâm hồn chết thuở nào
tâm hồn bay, bay khờ khạo chiêm bao
rồi rơi rụng… một vũng buồn… vô định

Nếu ngày xưa tình yêu là số mệnh
khi sinh ra ta đã sống không yêu
nếu trên đời tình cảm hóa hoang liêu
thì có lẽ đời không còn ta nữa…


Nghĩ vu vơ… nhạc tàn trong đám lửa
sống lang thang như một kẻ bụi đời
có lẽ vui… như người không ôm mộng
ngã một lần… ta đứng dậy… là ai???

Quen biết đầy thiên hạ.
Tri kỷ được mấy người?

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: phanchinhnguyen

Cám ơn nevermind và nhabe rất nhiều vì đã ghé qua thăm và để lại những bài thơ rất ý nghĩa!

(Bài số 5)

Ta là ai? là ai? ai đuổi kịp
ta là ta… tâm hồn chết thuở nào
tâm hồn bay, bay khờ khạo chiêm bao
rồi rơi rụng… một vũng buồn… vô định

Nếu ngày xưa tình yêu là số mệnh
khi sinh ra ta đã sống không yêu
nếu trên đời tình cảm hóa hoang liêu
thì có lẽ đời không còn ta nữa…


Nghĩ vu vơ… nhạc tàn trong đám lửa
sống lang thang như một kẻ bụi đời
có lẽ vui… như người không ôm mộng
ngã một lần… ta đứng dậy… là ai???


không có chi...nhabe cũng xin góp ý bài số 5

bài số 5

ta là người với tâm hồn và thể xác
mất thể xác...linh hồn trôi dạt
không tâm hồn...thể xác vô tri
ngã môt lần...xác đau...hồn nát...
ta đứng dậy...nhìn đời hư hao...

nhabe


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-10 14:23:11nevermind>
   Ta là ai bước mộng du giữa đời?
  Khép con mắt
         Gói lòng
             Gom ký ức
  Xoè bàn tay                                     
         Trống rỗng
             Thô ráp nức          
  Ngẩng đầu lên lạnh vắng bóng nụ cười.
        Ta là ai?
  Ta là ta bước vào đời trơ trọi
  Hành trang mang phước đức lớn Ông Bà
  Ngày tháng qua chưa một lần vấp ngã
  Đời bóng tròn trống rỗng gió cuốn trôi !
        
        Chúc anh PhanChinhNguyen Khoẻ va có một đời sống thú vị nhe!!!!!!
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn nhabenevermind đã thường xuyên ghé qua topic này! Chúc 2 bạn cuối tuần vui nha!

(Bài số 6)

Diều đã bay cao ta còn ở lại
Gót phiêu du mê mải sông hồ
Chạm mặt đắng cay, đối diện nấm mồ
Cười ngạo nghễ… ta hận đời vô vị…

Đời là chiêm bao nên ta mộng mỵ
Suốt những ngày nắng ấm, mưa giông
Ước gì một lần hành khất hát rong
Mang bi kịch rắc gieo thành bi kịch…

Mặt trời lên cao, hồn ta tối mịch
Ngày bình yên sao gợn sóng cõi lòng
Nghĩa lý gì đâu… một thuở ước mong
Lại bước tiếp… phiêu dạt về cuối lối…
Quen biết đầy thiên hạ.
Tri kỷ được mấy người?

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: phanchinhnguyen

Cám ơn nhabenevermind đã thường xuyên ghé qua topic này! Chúc 2 bạn cuối tuần vui nha!

(Bài số 6)

Diều đã bay cao ta còn ở lại
Gót phiêu du mê mải sông hồ
Chạm mặt đắng cay, đối diện nấm mồ
Cười ngạo nghễ… ta hận đời vô vị…

Đời là chiêm bao nên ta mộng mỵ
Suốt những ngày nắng ấm, mưa giông
Ước gì một lần hành khất hát rong
Mang bi kịch rắc gieo thành bi kịch…

Mặt trời lên cao, hồn ta tối mịch
Ngày bình yên sao gợn sóng cõi lòng
Nghĩa lý gì đâu… một thuở ước mong
Lại bước tiếp… phiêu dạt về cuối lối…



chào PCN, bài thơ khó hiểu ...bi kịch tự nó đã là bi kịch rồi...đâu có cần gieo rắc thành bi kịch[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
chào PCN, bài thơ khó hiểu ...bi kịch tự nó đã là bi kịch rồi...đâu có cần gieo rắc thành bi kịch


Chào bạn nhabe, rất cám ơn vì ý kiến của bạn. Xin được nêu suy nghĩ của mình như sau, chỉ là suy nghĩ gốc rễ tạo nên ngôn từ chứ không mang tính phân tích.

Cái nhìn của chủ thể về cuộc sống bị mờ đi sau lăng kính cuộc đời. Có quá nhiều điều khiến những nhận định và suy nghĩ trở nên khép kín và chiêm nghiệm. Nói một khía cạnh khác là chưa tìm được ý nghĩa đích thực của sự sống sau những trái ngang của người đời và của chính chủ thể.

Bi kịch ở đây là bi kịch của chủ thể và cũng là của cuộc đời (xã hội). Có thể hiểu ở 2 khía cạnh.
Nhìn chủ quan, (mang) bị kịch là bị kịch của bản thân, bị kich của chủ thể cá nhân. (rắc gieo) bi kịch, bi kịch lúc này lại chuyển hóa thành bi kịch của chung, trong cái nhìn chung của tất cả mọi người. Không có nghĩa là lấy đắng cay rối bắt người khác phải đắng cay theo, mà là sự chuyển hóa giữa cái riêng và cái chung, tạo nên sự thấu hiểu và sẻ chia tình người.

Nhìn khách quan, bi kịch mang đi là bi kịch chung, bi kịch tổng thể của tất cả mọi người. Khi đó, gieo rắc bi kịch lại là chia sẻ cho trăm người, lúc đó, cũng mang nghĩa chuyển hóa, mang nghĩa sẻ chia, bi kịch được chuyển thành cái riêng. Riêng để mỗi cá nhân hiểu rõ mình, rõ đời, hiểu đằng sau nhung lụa, ấm no của bản thân là rách rưới, đói khát của trăm người.

Có thể bạn hình dung được, cũng có thể cách diễn đạt của mình chưa được tốt dẫn đến khó hiểu. Nhưng chắc không sao, dần rồi cũng hiểu, những gì mình viết ra không dễ (nếu không muốn nói là hơi khó) để hiểu, không phải ai cũng hiểu, đọc là 1 chuyện, hiểu thì mỗi người một cách, dĩ nhiên đó là quyền được cảm nhận riêng tư, và những gì mình viết không nằm trong ngôn từ... Mình chỉ tự kỷ với chữ và tiếng, chưa đạt đến "độ thơ", nên đôi khi ráp vần không theo ý được... [:D]

Cám ơn bạn rất nhiều! Chúc bạn vui!
Quen biết đầy thiên hạ.
Tri kỷ được mấy người?

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-12 21:03:30nhabe>
Trích đoạn: phanchinhnguyen

chào PCN, bài thơ khó hiểu ...bi kịch tự nó đã là bi kịch rồi...đâu có cần gieo rắc thành bi kịch


Chào bạn nhabe, rất cám ơn vì ý kiến của bạn. Xin được nêu suy nghĩ của mình như sau, chỉ là suy nghĩ gốc rễ tạo nên ngôn từ chứ không mang tính phân tích.

Cái nhìn của chủ thể về cuộc sống bị mờ đi sau lăng kính cuộc đời. Có quá nhiều điều khiến những nhận định và suy nghĩ trở nên khép kín và chiêm nghiệm. Nói một khía cạnh khác là chưa tìm được ý nghĩa đích thực của sự sống sau những trái ngang của người đời và của chính chủ thể.

chào PCN, xin lỗi đã làm phiền...nhưng thật tình nb không hiểu ý của PCN muốn nói về điều gì nên đành phải hỏi[:)]...có phải ý của PCN là nói về đi tìm ý nghĩa đích thực của sự sống qua cái nhìn của người đời và cái nhìn của một cá nhân?...


Bi kịch ở đây là bi kịch của chủ thể và cũng là của cuộc đời (xã hội). Có thể hiểu ở 2 khía cạnh.
Nhìn chủ quan, (mang) bị kịch là bị kịch của bản thân, bị kich của chủ thể cá nhân. (rắc gieo) bi kịch, bi kịch lúc này lại chuyển hóa thành bi kịch của chung, trong cái nhìn chung của tất cả mọi người.

theo nb cá nhân và xã hội có tương quan với nhau...nên bi kịch tuy riêng vẫn có phần chung...

Không có nghĩa là lấy đắng cay rối bắt người khác phải đắng cay theo, mà là sự chuyển hóa giữa cái riêng và cái chung, tạo nên sự thấu hiểu và sẻ chia tình người.

Nhìn khách quan, bi kịch mang đi là bi kịch chung, bi kịch tổng thể của tất cả mọi người. Khi đó, gieo rắc bi kịch lại là chia sẻ cho trăm người, lúc đó, cũng mang nghĩa chuyển hóa, mang nghĩa sẻ chia, bi kịch được chuyển thành cái riêng. Riêng để mỗi cá nhân hiểu rõ mình, rõ đời, hiểu đằng sau nhung lụa, ấm no của bản thân là rách rưới, đói khát của trăm người.

đoạn này nb đoán PCN muốn nói từ bi kịch của cá nhân...truyền đi thành bi kịch của mọi người...

Có thể bạn hình dung được, cũng có thể cách diễn đạt của mình chưa được tốt dẫn đến khó hiểu. Nhưng chắc không sao, dần rồi cũng hiểu,những gì mình viết ra không dễ (nếu không muốn nói là hơi khó) để hiểu,

heheh không phải bạn diễn đạt chưa tốt...mà là nb chậm tiêu thôi[:)]

không phải ai cũng hiểu, đọc là 1 chuyện, hiểu thì mỗi người một cách, dĩ nhiên đó là quyền được cảm nhận riêng tư, và những gì mình viết không nằm trong ngôn từ... Mình chỉ tự kỷ với chữ và tiếng, chưa đạt đến "độ thơ", nên đôi khi ráp vần không theo ý được... [:D]

Cám ơn bạn rất nhiều! Chúc bạn vui!


cám ơn PCN nhiều lắm...nb học được thêm nhiều điều mới...
Đăng nhập để trả lời
0
Thật khó để diễn đạt hết ý. Một phần là như bạn hiểu... hihi!!![;)]
Quen biết đầy thiên hạ.
Tri kỷ được mấy người?

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-13 12:45:40nhabe>
Trích đoạn: phanchinhnguyen

Thật khó để diễn đạt hết ý. Một phần là như bạn hiểu... hihi!!![;)]

heheh có lẽ nb phải đọc vài lần mới mong hiểu được hết [:)]...

nb nghĩ thế giới không toàn thiện(imperfect world)...và không phải ai cũng là người cảm thông(empathic people)...

vì vậy không chắc những gì PCN nghĩ là đúng...có thể chứng minh ngược ...

cho dù bi kịch được truyền đi...có những người vô cảm thông(uncompassionate people)...họ không thể cảm được bi kịch và...số người này không ít...nên bi kịch cũng không gieo rắc được bi kịck[:)]

chỉ là ý nghĩ tầm thường của nb(my 2 cents)[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
  Em gửi đến anh một cánh hoa
  Giọt sương mai đậu cánh long lanh
  Mặt trời toả chiếu sương trong nắng
  Lấp lánh NỤ CƯỜI em chúc VUI.
Đăng nhập để trả lời
0
(Bài số 7)

Ngày tháng nổi trôi nhạt nhòa bóng tối
Cánh đại bàng mỏi gãy giữa trời cao
Hồn bay lên mây, thân xác kêu gào
Không lời đáp, tuyệt vọng vùi mị mộng

Đêm dài lê thê, mưa giăng, gió lộng
Chiếc lá bàng xơ xác hóa thành tro
Mùa đông đi xa, bến đợi con đò
Rồi bến chết trong bão bùng, khắc khoải

Ta vẫn bước đi gót mòn mệt mỏi
Dạt về đâu khi ta trút linh hồn?
Xuôi về đâu bơ vơ nhạn cuối thôn?
Ta bất diệt… một niềm đau bất tận…
Quen biết đầy thiên hạ.
Tri kỷ được mấy người?

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phanchinhnguyen

(Bài số 4)

Hét một tiếng… ta nhìn về xuôi ngược
ngửa bàn tay xin bố thí ân tình
kẻ ăn xin mòn mỏi kiếp điêu linh
đang ngụy trang trong vỏ người sang trọng…

Mưa tạnh mau nhưng nước còn ứ đọng
nắng qua mau nhưng cháy một tâm hồn
một người khôn giữa vạn kẻ khôn hơn
như giá trị… bị đạp vào hư cảnh…

Đêm nát tan, nhạc muôn ngàn vạn mảnh
trăng khuyết vầng, sao hờ hững buông lơi
nhìn về xa ta trút hết một hơi…
mai lại sống… và đắng cay… lại tiếp..

 
Chào PCN. Mình tặng bạn 1 bài mình làm đã lâu rồi, hôm nay chép lại tăng ban:
 
Kẻ hành khất trần gian!
       
 
              như cơn gió suốt cuộc đời phiêu bạt,
                     ta kẻ hành khất trần gian...
 
Xin niềm vui trên con phố đông người
để rộn rả chút gì trong suy nghỉ
để vẩn thấy nụ cười vui hiển thị
chút nổi buồn lặng lẽ giấu vào tim.
 
Xin tiếng khóc của trẻ thơ tỉnh giấc
chút mưa buồn cho lệ ướt tràn mi
cho nổi buồn theo mây gió trôi đi
đời vui lại khẻ khàng trong tiếng nấc
 
Xin chút yêu đôi tình nhân phía trước
chút nồng nàng ấm áp của vòng tay
cho ta thấy tình yêu ta vẩn vậy
dẩu bên mình ta chỉ có ta thôi
 
Xin chút giận của lời qua tiếng lại
chút ồn ào của phố thị phồn hoa
để ta thấy ta hãy còn tồn tại
ta vẩn còn là kẻ của nhân gian.
 
Ta xin mải nữa cuộc đời mỏi mệt
ta xin hoài nào phải của ta đâu
đời vay mượn trước sau rồi lại trả
kẻ khất hành phiêu bạt giữa nhân gian...!
.......... Gió..........
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-13 13:35:04phanchinhnguyen>
cho dù bi kịch được truyền đi...có những người vô cảm thông(uncompassionate people)...họ không thể cảm được bi kịch và...số người này không ít...nên bi kịch cũng không gieo rắc được bi kịck


Bạn nhabe nói rất đúng, dù có cố gắng để chuyển hóa hay sẻ chia thì muôn đời bi kịch riêng vẫn riêng và chung vẫn chung. Nếu có ai đó cảm được cũng cũng đồng nghĩa với việc bi kịch đã bị méo mó trong 1 cái nhìn từ nền tảng khác. Sẻ không thể "rắc gieo" toàn vẹn, âu gieo một chút , thấm một chút cũng là may mắn. Vậy nên mới "Ước một lần hành khất..." bởi lẽ "Đời là chiêm bao...", những u mê khiến người ta mộng nhiều hơn thực, mộng thoát tục và thoát những ràng buộc nhân sinh...

------------------
đời vay mượn trước sau rồi lại trả


Nếu yêu đời, ta sẽ thấy mình vay nhiều hơn trả
Nếu chán đời, ta sẽ thấy mình cho vay nhiều hơn được trả...[:D]

Cám ơn bạn klt7762 rất nhiều nghen!
Quen biết đầy thiên hạ.
Tri kỷ được mấy người?

Đăng nhập để trả lời
0
Bài số 8

Ta là ai giữa muôn ngàn mối hận?
Hận chính ta… một kẻ sống như không
Tim nắng hạ hay giá lạnh mùa đông
Ta nào biết… mà thế gian nào biết!!!

Nếu biết trước kiếp người nhiều oan nghiệt
Và mộng mơ như phù phiếm ở đời
Tình con người như ong bướm lả lơi
Ta đã chết trước ngày ban sự sống…

Kiếm tìm chi giữa muôn trùng hình bóng?
Góp nhặt chi giữa huyền hoặc hư không?
Ngửa mặt nhìn lên… trời rộng mênh mông
Ta nhỏ bé… con thiêu thân nhỏ bé…
Quen biết đầy thiên hạ.
Tri kỷ được mấy người?

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-13 20:00:35nhabe>
Trích đoạn: phanchinhnguyen

Bài số 8

Ta là ai giữa muôn ngàn mối hận?
Hận chính ta… một kẻ sống như không
Tim nắng hạ hay giá lạnh mùa đông
Ta nào biết… mà thế gian nào biết!!!

Nếu biết trước kiếp người nhiều oan nghiệt
Và mộng mơ như phù phiếm ở đời
Tình con người như ong bướm lả lơi
Ta đã chết trước ngày ban sự sống…

Kiếm tìm chi giữa muôn trùng hình bóng?
Góp nhặt chi giữa huyền hoặc hư không?
Ngửa mặt nhìn lên… trời rộng mênh mông
Ta nhỏ bé… con thiêu thân nhỏ bé…

nhabe xin góp ý bài số 8

bài số 8

hận thù chi...đời chỉ là cõi tạm
sống hay không rồi cũng qua đi
"Nếu biết trước kiếp người nhiều oan nghiệt"
chắc không ai muốn bước chân vào
thôi lỡ vào... thì ta cứ sống
dù đôi khi chỉ để đứng nhìn
thiên hạ diễn trò ở khắp mọi nơi...

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
bài số 8 (z)
 
Ta là ai giữa muôn ngàn sự sống!
Không hận người ta lại hận chính ta.
Đời thù hận đan xen nhau thù hận
Ta vẩy vùng tìm lối thoát thương đau
 
nếu biết khổ ta thà không tồn tại
nếu biết đau ta dừng lại bước chân
nếu biết tình là ong bướng lã lơi
Ta như thế đến khi nào ta sống!
 
ta kiếm tìm một bóng hình duy nhất
của riêng ta dù chỉ là hư không.
con thiêu thân dẩu một lần được cháy
vẩn tặng đời ánh sáng của tương lai
.......... Gió..........
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-15 17:51:03nhabe>
Trích đoạn: klt7762

bài số 8 (z)

Ta là ai giữa muôn ngàn sự sống!
Không hận người ta lại hận chính ta.
Đời thù hận đan xen nhau thù hận
Ta vẩy vùng tìm lối thoát thương đau

nếu biết khổ ta thà không tồn tại
nếu biết đau ta dừng lại bước chân
nếu biết tình là ong bướng lã lơi
Ta như thế đến khi nào ta sống!

ta kiếm tìm một bóng hình duy nhất
của riêng ta dù chỉ là hư không.
con thiêu thân dẩu một lần được cháy
vẩn tặng đời ánh sáng của tương lai


chào KLT, nhabe xin góp ý bài số 8(z)

ta chẳng hận người cũng chẳng hận ta
vì đời thù hận đan xen hận thù
nếu ta hận Pháp Nhật Mỹ Tàu...
thì Chiêm Thành Campuchia cũng hận ta
đời là vay trả...trả vay...

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
hi Nhabe, cám ơn bạn đã góp ý cho mình hi. chỉ là bài số 8(z) mình viết để đối lại bài số 8 của PCN thui ah hi.
.......... Gió..........
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-15 17:53:56nhabe>
Trích đoạn: klt7762

hi Nhabe, cám ơn bạn đã góp ý cho mình hi. chỉ là bài số 8(z) mình viết để đối lại bài số 8 của PCN thui ah hi.

hi Klt, xin lỗi nha ...bài thơ gây cho nb nhiều xúc động nên nhào vô góp ý...nếu Klt không thích thì cho biết nb sẽ xóa[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
hi NB!
ko có gì đâu mình cũng thích bình luận mà. chỉ là thấy thơ của PCN hơi buồn và vô vọng nên mới đối đáp thôi hii.  rất mong được sự ủng hộ của mọi người
 
.......... Gió..........
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»